Thôi Trọng Yến đã đợi ở đây vài ngày, đến lúc này cuối cùng cũng đón được người, hai bên hợp lại thành một đoàn. Hắn nói chuyện với Sắt Sắt vừa đến, hỏi thăm tình hình trên đường, nhưng sự chú ý vẫn luôn đặt trên chiếc xe ngựa bên cạnh. Nàng ở ngay trong xe. Thế nhưng, từ lúc đến nơi, nàng vẫn luôn ẩn mặt không lộ diện. Phía sau cửa sổ luôn yên tĩnh, không nghe thấy chút tiếng động nào, càng không thấy nàng mở cửa sổ dù chỉ để lộ nửa mặt gặp mặt.
Sắt Sắt mỉm cười, nói:
– Công chúa đều ổn, Thôi tướng quân cứ yên tâm.
Thôi Trọng Yến khựng lại, biết tâm tư của mình đã bị Sắt Sắt nhận ra, tất nhiên không muốn bộc lộ quá nhiều trước mặt người khác. Hắn nén lại chút dao động trong lòng, thu ánh mắt lại, nhìn về phía màn đêm đang dần buông xuống, nói với Sắt Sắt:
– Chắc hẳn mọi người đi đường vất vả cũng mệt mỏi rồi, phía trước có chỗ dừng chân, đến đó rồi tối nay nghỉ sớm đi.
Phía trước khoảng mười hai mươi dặm là một thị trấn nhỏ, nơi đó có một trạm dịch, Dịch thừa đã đứng chờ ở ven đường, từ xa nhìn thấy đoàn xe ngựa tiến đến, lập tức tiến lên hỏi:
– Xin hỏi, có phải là đoàn người của Sắt Sắt nương tử đã đến không ạ?
Sắt Sắt ở trong xe ngựa nghe thấy, mở cửa sổ ló mặt ra. Dịch thừa vội vàng hành lễ với nàng:
– Hôm nay ti chức nhận được mệnh lệnh của Quân hầu phu nhân, nói nếu đoàn người của nương tử đi qua đây cần nghỉ lại, có lệnh cho ti chức đón tiếp phục vụ ạ.
Sắt Sắt hơi bất ngờ, không ngờ vị Quân hầu phu nhân kia lại chu đáo đến vậy, liền nhìn về phía Công chúa bên cạnh. Kể từ khi lên đường, nàng cứ nhắm mắt nằm nghiêng người như vậy, nếu không gọi, nàng sẽ không động đậy, cả người trông không có chút tinh thần nào. Điều kiện nghỉ ngơi qua đêm ở trạm dịch đương nhiên tốt hơn những nơi khác, nàng bèn gật đầu đồng ý:
– Vậy thì tốt quá. Thế thì làm phiền rồi.
Dịch thừa vội nói không dám, lập tức gọi người ra đón.
Sắt Sắt quay sang Lý Nghê Thường, khẽ đẩy nàng, gọi:
– Công chúa, Quân hầu phu nhân đã sắp xếp chúng ta nghỉ lại ở trạm dịch tối nay, ta đã thay muội đồng ý rồi.
Thấy nàng uể oải mở mắt ra, liền đeo mạng che mặt cho nàng, đỡ nàng xuống xe ngựa.
Thôi Trọng Yến vẫn cưỡi trên ngựa, không xuống, trông như không có ý định vào trong.
Dịch thừa lúc này cũng chào hỏi Thôi Trọng Yến và mấy người đi theo sau hắn:
– Không biết xưng hô vị Lang quân này thế nào, cũng xin mời cùng vào trong. Tuy chỗ chúng tôi đơn sơ, nhưng chỗ ở thì đủ cho mọi người.
Thôi Trọng Yến nhìn thấy Sắt Sắt đỡ công chúa xuất hiện, liền nói:
– Làm phiền cô cô rồi, tối nay ngươi hãy ở lại chỗ công chúa. Ta bảo họ cũng đi cùng ngươi, có việc gì tiện gọi. Ta có việc khác phải làm, sẽ không ở lại đây.
Nói rồi, hắn quay sang dặn dò Thôi Giao cũng dẫn người cùng vào. Thôi Giao đáp lời, dẫn người xuống ngựa chuẩn bị nghỉ chân.
Trạm dịch là do người nhà họ Bùi sắp xếp, Thôi Trọng Yến tránh né không nhận ân huệ, Sắt Sắt sao lại không hiểu nên cũng không nói nhiều. Khi đi ngang qua Thôi Trọng Yến, nàng chỉ cười một cái, gật đầu với hắn, dưới ánh mắt chú ý của hắn đỡ Lý Nghê Thường đi thẳng vào trong.
Trăng khuất mái nhà. Sắt Sắt phục vụ Lý Nghê Thường tắm rửa, thay y phục, ngồi xuống lau khô mái tóc dài, vắt lên chiếc lồng sưởi do dịch thừa mang đến để hong khô. Lồng sưởi khá lớn, bọc gấm toàn thân, vừa có thể sấy tóc, người cũng có thể tựa vào, ấm áp và vô cùng thoải mái.
Sắp xếp ổn thỏa cho công chúa xong, thấy còn sớm, Sắt Sắt cũng ngồi bên cạnh bầu bạn, suy nghĩ xem sau khi về nên thống nhất lời khai với Thôi Trọng Yến thế nào để đối phó với những câu tra hỏi từ Tề Vương hoặc Trưởng Công chúa hay không.
Kế hoạch liên hôn lần này, có thể nói là thất bại hoàn toàn. Có một số chuyện tuyệt đối không thể để người khác biết, điều này nàng đương nhiên rõ. Mấy ngày trước sau khi nối lại liên lạc với Thôi Trọng Yến, nàng cũng biết được một chút tình hình hiện tại ở Thanh Châu từ hắn.
Người Khiết Đan đêm đó không những không chiếm được lợi thế mà ngược lại còn thiệt hại không ít, thủ lĩnh An Mộc Đại, người tự xưng là Thiên Sách Khả Hãn đã hùng hổ ép Tôn Vinh bồi thường, mở miệng đã đòi mười vạn lạng bạc, hai mươi vạn tấm lụa, hai vạn cân trà để bù đắp chi phí quân sự đã tiêu tốn cho lần xuất binh này.
Tôn Vinh biết rõ đối phương hét giá trên trời để tống tiền, nhưng biên giới hai nước giáp nhau, hiện tại ưu tiên hàng đầu của ông ta là đối phó với Vũ Văn Túng, nếu không đồng ý, ngộ nhỡ phương Bắc cử binh xuống phía nam, mình căn bản không thể ứng phó cùng lúc được. Ông ta đành phải chấp nhận, rồi trút cơn giận lên Thôi Côn, yêu cầu người và ngựa của ông ta lập tức rút khỏi hai vùng Từ-Túc, đồng thời phải bồi thường tổn thất của mình.
Thôi Côn sao có thể đồng ý, khăng khăng rằng Vũ Văn Túng cố ý phá hoại từ giữa, không phải lỗi của mình. Hơn nữa tổn thất của bản thân lần này là nặng nề nhất, công chúa bị giữ lại chưa nói, ngay cả nghĩa tử Thôi Trọng Yến còn bị quân của Vũ Văn Túng truy sát, đến nay chưa thể trở về.
Ông ta một mặt khuyên Tôn Vinh thông cảm cho nhau, thay vì trở mặt thành thù ngay lúc này chi bằng nghĩ cách tiếp tục hợp tác sau thất bại này, để đối phó với những khó khăn lớn hơn sắp tới, một mặt thì âm thầm căng thẳng bài binh bố trận, để đối phó với bất kỳ cuộc tấn công nào có thể bùng phát từ Tôn Vinh hay Vũ Văn Túng.
Tình hình cứ tiếp diễn như vậy, nếu không có gì bất ngờ, chẳng bao lâu nữa, ba bên Vũ Văn Túng, Tôn Vinh và Thôi Côn đều sẽ có chiến sự. Chỉ là không biết, liệu Vũ Văn Túng sẽ nhân cơ hội tấn công Tôn Vinh và Thôi Côn, hay Tôn Vinh và Thôi Côn sẽ tấn công nhau, hay cả ba bên sẽ hỗn chiến cùng lúc.
Nàng đang nhíu mày suy nghĩ, đột nhiên nghe thấy tiếng thông báo bên ngoài, nói là Hữu tướng quân đã đến, xin gặp công chúa.
Sắt Sắt nhìn về phía Lý Nghê Thường, thấy nàng vẫn dựa nghiêng người trên lồng sưởi, cổ tay trắng như tuyết chống cằm, nhắm mắt bất động, hơi trầm ngâm, đang định lên tiếng từ chối, không ngờ nàng cử động một chút, từ từ mở mắt nhìn lại, khẽ gật đầu.
Sắt Sắt lập tức nhớ đến chuyện mình gặp phải trong lều bên bờ sông Phần Thuỷ đêm đó. Rõ ràng là giữa công chúa và Thôi Trọng Yến đêm đó đã xảy ra một số chuyện bí mật mà mình không thể hỏi, nhưng ít nhiều nàng cũng đoán được đại khái. Mối quan hệ của hai người đã không còn bình thường, giờ công chúa đã gật đầu, nàng cũng không nói gì thêm.
Công chúa ngồi thẳng dậy. Sắt Sắt báo lại đợi một chút, lấy một chiếc áo choàng dày hơn, khoác bên ngoài chiếc áo mỏng trên người công chúa, rồi búi gọn mái tóc dài của nàng thành một búi đơn giản. Che chắn kỹ càng từ đầu đến chân xong, sau đó bày ra một bộ văn phòng tứ bảo, đặt nghiên mực gần nhất, nói nhỏ:
– Tỷ sẽ ở ngoài không xa, nếu công chúa thấy có việc không tiện thì cứ đẩy nghiên mực xuống đất là được, tỷ nghe tiếng động sẽ đi vào.
Dặn dò xong, nàng bước ra ngoài, quả nhiên thấy Thôi Trọng Yến đứng một mình ở cuối hành lang, liền đi tới, đến gần, mỉm cười nói:
– Công chúa đang đợi rồi. Thôi Lang quân vào đi.
Thôi Trọng Yến chắp tay hành lễ với cô ấy, sải bước đi đến trước cánh cửa khép hờ, dừng lại một chút, quay mặt nhìn về hướng vừa đi tới.
Bóng Sắt Sắt nhanh chóng lướt đi, chắc chắn đã ẩn mình ở một nơi gần đó. Hắn giả vờ không biết, thu ánh mắt lại, giơ tay lên định gõ cửa, nhìn ánh đèn hắt ra từ bên trong, nghĩ đến việc nàng đang ở trong phòng lúc này, đột nhiên, trong lòng lại hơi căng thẳng, như có cảm giác như hồi nhỏ đi học sắp phải đối diện với sự chất vấn và kiểm tra của danh sĩ.
Hắn trấn tĩnh lại, khẽ gõ cửa vài cái, biết nàng không thể đáp lời, đợi một lát rồi đưa tay từ từ đẩy cửa bước vào. Đi vòng qua một tấm bình phong, hắn nhìn thấy nàng đang ngồi ở trung tâm giường ngồi trong phòng, quả nhiên đang đợi mình.
Ánh nến lấp loáng, soi rõ một bóng hình tĩnh lặng dịu dàng như nước, thuỳ mị như hoa lan. Hắn không kìm được lặng lẽ dừng lại bên cạnh bình phong, đắm đuối nhìn bóng hình xinh đẹp ấy một lúc rồi mới tiếp tục đi vào, cuối cùng, dừng lại trước mặt nàng, hành một lễ với nàng.
Lý Nghê Thường hơi cúi đầu, ngồi yên một lát, khẽ giơ tay, ra hiệu cho hắn ngồi xuống.
Thôi Trọng Yến khoanh chân ngồi vào chiếc sập nhỏ dành cho khách bên cạnh nàng. Lý Nghê Thường lúc này quay sang hắn, thẳng người, cúi gập người hành lễ tạ ơn thật sâu.
Thôi Trọng Yến vội muốn đứng dậy ngăn lại, lại thấy nàng đã ngẩng mặt lên, môi nở một nụ cười, lắc đầu với mình.
Hắn khựng lại, từ từ ngồi xuống, nàng đã cầm bút viết.
– Đa tạ Tướng quân.
Thôi Trọng Yến đương nhiên hiểu ý nàng.
– Công chúa không cần phải như vậy. Ta không dám tự xưng là quang minh lỗi lạc, nhưng lời đã hứa sẽ không bao giờ thất hứa.
Nàng không trả lời ngay, dường như đang trầm tư. Thôi Trọng Yến cũng không quấy rầy nàng, chỉ lặng lẽ chờ đợi bên cạnh. Một lúc sau, nàng tiếp tục viết, Thôi Trọng Yến thấy nàng từ từ viết:
– Lần trở về này, với tôi cũng là do tình thế bắt buộc, không phải cố ý không giữ lời hứa trước…
Không đợi nàng viết xong, Thôi Trọng Yến đột nhiên vươn tay tới, hai ngón tay nắm lấy cán bút, ngăn nàng lại.
Lý Nghê Thường ngước mắt lên, thấy hắn hơi nghiêng người về phía mình, nhìn nàng, từ từ rút bút ra khỏi ngón tay nàng, đặt xuống, rồi ngồi thẳng lại.
– Công chúa không cần phải bận tâm về chuyện trước đây nữa. – Hắn bình tĩnh nói, – Công chúa cho ta biết chuyện kho báu là đủ rồi. Ta có người của riêng mình có thể làm việc này. Dù lần này công chúa không trở về mà ở lại đó, cũng không cần phải mạo hiểm vì những chuyện như vậy.
Lý Nghê Thường sững sờ.
– Còn về chuyện khác…- Thôi Trọng Yến do dự một chút, cuối cùng vẫn nói, – Việc ta đã làm cũng không cần phải che giấu. Những ngày này, ta vô cùng hối hận.
Hắn nhìn cô gái dưới ánh nến bên cạnh.
– Ta ngưỡng mộ công chúa, đây cũng không phải là chuyện không thể nói. Nhưng đêm đó quả thực là ta quá bốc đồng vô lễ, đã quá mạo phạm công chúa rồi.
– Trong tình cảnh khi ấy, chẳng khác nào ép buộc công chúa thuận theo ta. Nếu hôm nay ta vẫn là kẻ sĩ nhà họ Thôi như trước kia, mà làm ra chuyện như thế, thì khác gì cầm thú?
Hắn khẽ dừng lại.
– Cũng xin công chúa đừng xem ta như rắn rết mà xa lánh ta.
– Từ nay về sau, chỉ cần một ngày danh phận chưa định, ta sẽ không bao giờ ép buộc công chúa nữa.
Nói là trong lòng không gợn chút sóng nào dĩ nhiên là không thật. Thôi Trọng Yến ngày đó làm đúng những gì mình đã hứa, Đến lúc này nghĩ lại, nàng lại hận chính mình khi đêm đó thân thể chẳng chịu nghe theo. Thế nhưng, nàng không ngờ rằng tối nay Thôi Trọng Yến đến đây lại nói ra những lời như này với nàng. Nếu khi ấy mà thành, thì giờ đối mặt với hắn, nàng cũng chẳng phải ôm quá nhiều món nợ tình cảm, lại không cần lúc nào cũng căng mình đề phòng, chờ đợi chẳng biết khi nào hắn sẽ lại mở miệng đòi nàng thực hiện lời hứa
Nói thật lòng, tuy nàng chỉ là một thân phàm tục, chẳng có gì đáng gọi là quý giá, nhưng thời gian đổi dời, tâm cảnh cũng đã khác hẳn đêm ấy. Nay nếu hắn lại vô cớ đòi nàng thực hiện lời hẹn đêm đó, e rằng nàng dù thế nào cũng không thể lại chấp nhận chuyện ấy được nữa. Nàng lại không ngờ, đêm nay khi hắn đến, Thôi Trọng Yến vậy mà lại nói với nàng những lời như thế
Thấy nàng mở to đôi mắt đẹp nhìn lại mình, trong ánh mắt không giấu được vẻ kinh ngạc, trong lòng Thôi Trọng Yến đột nhiên cảm thấy một niềm vui khó tả, trên mặt cũng không khỏi nở nụ cười.
– Đây chính là điều ta muốn gặp công chúa tối nay và muốn công chúa biết.
Lý Nghê Thường hoàn hồn lại, tâm tư trong khoảnh khắc rối bời đến vô cùng. Trong nhẹ nhõm lại xen lẫn vài phần cảm động. Thế nhưng chẳng bao lâu, nàng lập tức cảnh giác. Theo hiểu biết của nàng về Thôi Trọng Yến, hắn tuyệt không phải hạng người dễ dàng chu đáo như vậy. Ai dám nói hắn không mang theo ý đồ khác, muốn dùng điều này đổi lấy một thứ gì đó từ nàng?
Vẻ biến hóa trên khuôn mặt nàng tuy rất nhỏ, nhưng cũng không thoát khỏi ánh mắt của Thôi Trọng Yến.
Hắn lại từ tốn nói:
– Ta biết người Bùi gia đối xử tốt với nàng, mấy ngày trước nàng ở bên đó, ắt hẳn cũng đã trải qua không ít chuyện. Chỉ là… ta không phải tới để dò hỏi những điều ấy. Công chúa cứ yên tâm!
Lý Nghê Thường thấy mình bị nói trúng suy nghĩ, bèn không phủ nhận. Im lặng một lúc, nàng lại đứng thẳng dậy, hành lễ, rồi mỉm cười khẽ gật đầu bày tỏ lòng biết ơn với hắn.
Thôi Trọng Yến nhìn nụ cười mà cô gái trước mặt lần đầu tiên nở rộ, trong lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp mà ngay cả bản thân hắn cũng không thể lý giải.
Tại sao hắn đột nhiên lại thương hoa tiếc ngọc đến vậy, tại sao không muốn nàng phải chịu bất kỳ sự tủi thân nào nữa, chính hắn cũng không biết. Nếu phải truy cứu sâu xa, có lẽ là bắt đầu từ buổi chiều hôm đó, hắn đứng sau đoàn người, dưới bầu trời ráng chiều rực lửa nhìn nàng mặc lễ phục xinh đẹp nhưng lại được một người đàn ông khác dẫn dắt, từng bước từng bước bước vào lễ đường. Nàng lại ngoái lại đặc biệt tìm kiếm hắn. Thế nhưng, không phải vì bất kỳ lý do nào khác, mà chỉ là lo lắng hắn không giữ lời hứa, hy vọng hắn nhớ những gì mình đã từng hứa.
Ngoài sự hối tiếc âm thầm, sự ghen tị, phải nói rằng, trong lòng hắn cũng sinh ra một chút kính trọng và thương xót chưa từng có đối với nàng. Lần đầu tiên hắn cảm thấy, nàng đích thực là một công chúa, một công chúa thực sự mà thiên hạ này đã từng có.
Thiên chi kiêu nữ, thân thể cao quý.
Đêm bên bờ sông Phần Thuỷ, nếu không phải hắn mà là bất kỳ ai trên đời này, chỉ cần người đó có thể giúp nàng ngăn được trận tai ương đồ thán, e rằng nàng cũng sẽ đồng ý?
Ngay khoảnh khắc ấy, từ sâu trong lòng hắn bỗng dâng lên một nỗi thúc giục mãnh liệt, một sự hận trách chính mình, trách vì bản thân chưa đủ khả năng, chưa thể lập tức dang rộng đôi cánh để che chở nàng trọn vẹn. Kể từ giây phút đó trở đi, hắn chỉ có một nguyện vọng: đời này tuyệt không để xuất hiện thêm bất kỳ kẻ thứ hai nào có thể giành nàng khỏi tay hắn.
Hồi tưởng lại toàn bộ hành động lần này, điều hối hận nhất của hắn chính là đêm hôn lễ đã không tự mình hộ tống nàng rời đi, cũng bởi vậy mà nàng mới rơi vào tay tên tiểu tử nhà Bùi kia, để rồi kéo theo biết bao biến cố rối ren về sau.
Không biết vì sao, nhưng vào buổi hoàng hôn ngày cử hành hôn lễ, khi hắn trông thấy nàng quay mặt tìm kiếm mình, và bên cạnh nàng, thiếu niên nhà họ Bùi lại cố ý dừng lại lặng lẽ chờ nàng, hắn đột nhiên nảy sinh một cảm giác như thể thực sự sẽ mất nàng ngay lập tức.
Tuy nhiên may mắn thay, mọi chuyện đã qua. Giờ nàng đã trở về.
– Công chúa không cần khách sáo với ta làm gì.
Thôi Trọng Yến nhìn Lý Nghê Thường cuối cùng cũng nở nụ cười với mình, suy nghĩ một chút, lại mở lời.
– Ta còn một việc muốn bàn bạc với công chúa.
Lý Nghê Thường nhìn hắn, chờ đợi.
– Lần này một khi công chúa trở về, bên Thanh Châu chắc chắn sẽ có rất nhiều rắc rối đang chờ đợi nàng. Phu thê Bùi gia đi tiễn công chúa, chuyện này họ không công khai, người biết không nhiều. Ý định của ta là, công chúa không cần lập tức trở về Thanh Châu ngay lúc này, ta sẽ sắp xếp một nơi an toàn khác cho công chúa, công chúa tạm thời an tâm ở lại nơi đó. Đợi đến khi chuyện Thanh Châu được giải quyết, ta sẽ đón công chúa quay về.
Thấy Lý Nghê Thường lộ vẻ kinh ngạc, Thôi Trọng Yến nói tiếp:
– Chỉ cần công chúa gật đầu, bên chỗ Sắt Sắt, lát nữa ta sẽ nói với cô ta. Cô ta cần giúp ta một số việc khi quay về. Đương nhiên, về chuyện này ta cũng sẽ không giấu Trưởng Công chúa, công chúa có gì muốn nói, ta sẽ chuyển lời đến Trưởng Công chúa, chắc chắn bà ta sẽ đồng ý.
Lý Nghê Thường cuối cùng cũng tỉnh táo khỏi sự kinh ngạc, không khỏi thầm kinh hãi.
Chẳng lẽ ý của hắn là…
Trên khuôn mặt bình thản của Thôi Trọng Yến thoáng hiện lệ vẻ tàn khốc.
– Công chúa yên tâm, ta sẽ không để công chúa chịu thiệt thòi quá lâu đâu. Việc này ta đã lên kế hoạch từ lâu, chỉ thiếu một cơ hội mà thôi. Lần này sự việc thất bại, Tôn Vinh, Vũ Văn Túng đều bị cuốn vào. Nếu ta đoán không sai, chẳng bao lâu nữa sẽ là cục diện hỗn loạn, mà hỗn loạn cũng là biến đổi, đối với ta, có lẽ là một cơ hội tốt.
– Công chúa không cần trở về đó, một là tránh được nguy hiểm có thể xảy ra, hai là cũng giảm bớt phiền phức. Chỉ cần công chúa đồng ý, ta sẽ gửi thư cho phu thê Bùi gia, xin họ tạm thời giữ kín tin tức nàng rời đi. Chắc chắn họ sẽ đồng ý.
– Chuyện này có lợi chứ không có hại với công chúa. Không biết ý công chúa thế nào?
Đề nghị này quá bất ngờ, Lý Nghê Thường không hề có sự chuẩn bị nào. Làm theo lời Thôi Trọng Yến, nàng đương nhiên có thể tránh được những thử thách chồng chất sắp phải đối mặt: Sự nghi ngờ của Tề Vương, sự phẫn nộ của cô mẫu, những yêu cầu bắt nàng phải giải thích, cùng với hôn ước với Thôi Hủ vẫn bắt nàng phải tuân theo. Tất cả những điều này không có cái nào là dễ ứng phó cả. Mà Thôi Trọng Yến sẽ thay nàng giải quyết từng cái một. Thế nhưng cái giá phải trả cho sự đồng ý cũng rõ ràng.
Lần này, hoàn toàn khác với lần đầu nàng hẹn hắn gặp ngoài thành Thanh Châu, hoặc so với chuyện xảy ra không lâu trước đó trong trướng bên bờ sông Phần Thủy. Hai lần trước còn có thể xem là trao đổi lợi ích lẫn nhau, nhưng lần này, người duy nhất nhận được lợi ích, lại chỉ có mình nàng.
Nếu nàng gật đầu, cũng có nghĩa là đồng ý làm người phụ nữ của hắn. Không còn là sự giả vờ làm theo bất kỳ áp lực bên ngoài nào, mà là sự lựa chọn của chính nàng, từ nay về sau sẽ phải đi theo hắn, chấp nhận sự bảo vệ của hắn, cam tâm tình nguyện làm người phụ nữ của Thôi Trọng Yến. Hắn sẽ là tất cả của nàng, là nơi tâm hồn nàng thuộc về. Nàng sẽ không còn bất kỳ quyền hối hận hay quay đầu nào nữa. Cho dù chỉ là một suy nghĩ khác trong lòng thì đó cũng là sự phản bội, sự phản bội chân chính đáng xấu hổ.
Trong ánh mắt chứa đựng sự mong đợi của người đàn ông bên cạnh, Lý Nghê Thường từ từ nhắm mắt lại, đợi đến khi mở mắt ra, không chút do dự mà lắc đầu.
Thôi Trọng Yến im lặng một lúc, nói:
– Ý định ban đầu của ta quả thực là vì lo lắng tình cảnh trở về lần này của công chúa e rằng sẽ không dễ dàng, chứ không có yêu cầu nào khác, công chúa không cần phải chịu gánh nặng quá lớn. Vẫn còn vài ngày nữa mới về đến, công chúa cứ suy nghĩ kỹ một lần nữa, không cần vội vã quyết định ngay đêm nay.
– Chắc công chúa đã mệt rồi, hãy nghỉ ngơi thật tốt đi, ta xin phép.
Hắn đứng dậy khỏi chỗ ngồi, cung kính hành lễ với Lý Nghê Thường rồi bước ra ngoài. Khi đi đến sau cánh cửa, hắn dừng lại một chút, đột ngột mở cửa ra, Sắt Sắt đang áp tai nghe lén bên ngoài cửa tránh không kịp, lùi vội lại hai bước rồi dừng lại, cười gượng nói:
– Lời đề nghị của Thôi tướng quân rất tốt, ta đương nhiên là tán thành! Nếu đổi lại là ta, ta sẽ đồng ý một trăm lần. Thôi tướng quân cứ yên tâm, ta sẽ khuyên công chúa suy nghĩ kỹ!
Thôi Trọng Yến lạnh lùng liếc nhìn cô ấy, cũng không nói nhiều, cứ thế sải bước rời đi.