Thiên Sơn Phong Tuyết - Bồng Lai Khách

Chương 155

Tạ Ẩn Sơn chợt thấy lạ, không hiểu sao ở cái tuổi này của mình rồi, gã lại nảy sinh những cảm xúc đa sầu đa cảm như đám thiếu niên.

Gã quay mặt đi không nhìn nữa. Lúc nhắm mắt, một bàn tay theo thói quen xoay nhẹ lên ngón cái của bàn tay kia, nhưng chỉ xoay vào hư không. Gã khựng lại một chút rồi sực nhớ ra, chiếc nhẫn ban chỉ bằng ngọc vốn theo gã chinh chiến nhiều năm dùng để kéo dây cung đã được gã tặng đi rồi.

Đã mấy năm trôi qua, không còn một chút tin tức nào.

Trong quãng thời gian đó, lần mà gã ở gần người ấy nhất, có lẽ là hơn nửa năm trước, cái lần gã quay về Tân Thành. Nghe nói lúc đó nàng cũng ở đó, nhưng khi gã đến nơi thì nàng đã rời đi, tuyệt nhiên không có ý định gặp lại gã. Khi ấy, rõ ràng nàng biết gã sắp trở về, chỉ cần nàng có một chút lòng chịu nán lại thêm vài ngày, có lẽ gã đã kịp gặp mặt.

Thật là nhẫn tâm đến mức ấy. E rằng chiếc nhẫn ban chỉ đó giờ cũng đã bị vứt bỏ, nằm ở xó xỉnh bụi bặm nào đó rồi.

Tạ Ẩn Sơn xua đi những tạp niệm vô dụng trong đầu.

Trạng thái như điên như dại của Bùi Thế Du cũng khiến gã lắng bội phần. Đang định tìm cách chợp mắt để hồi phục thể lực, chuẩn bị cho ngày mai tiếp tục tìm đường thì đột nhiên, một tiếng cành khô gãy giòn tan từ phía xa làm gã kinh động.

Gã mở choàng mắt, năm ngón tay đã siết chặt chuôi đao. Mấy tên tùy tùng bên cạnh cũng lập tức cảnh giác, theo ám hiệu của gã, lặng lẽ ẩn mình sau lùm cây rậm rạp.

Tiếng bước chân sột soạt trong rừng dần rõ hơn, từ xa đến gần, nhịp điệu giẫm lên lá khô ngày một phân minh, thấp thoáng có ánh đuốc lập lòe.

Tạ Ẩn Sơn đang định dẫn người xông ra thì trong ánh lửa nhảy nhót đang tiến lại gần, vài bóng người xuất hiện trong tầm mắt.

Đó lại chính là gia tướng Bùi gia Hầu Lôi! Trên ủng của gã bết đầy bùn đất, trên vai còn vướng vài chiếc lá cây, rõ ràng đã ngày đêm không nghỉ mới kịp chạy tới.

Sự xuất hiện bất ngờ của Hầu Lôi làm tất cả mọi người kinh động.

Gã bước nhanh đến trước mặt Bùi Thế Du, quỳ một gối xuống, cẩn thận lấy từ trong người ra một cuộn da dê ố vàng bọc trong túi da. Gã nói quân hầu biết tin lang quân cần đến lăng Chiêu Đức cầu thuốc cho Công chúa, sợ rằng thời gian đã lâu, đường xá bị ngăn trở, ngộ nhỡ chậm trễ sẽ hỏng việc, nên dù không thể đích thân tới đã phái mình mang tấm bản đồ địa hình sơn lăng này đến để ứng biến.

Khóe mắt Bùi Thế Du đỏ ngầu, nhận lấy rồi lập tức đưa cho Thiên sư.

Thiên sư mở bản đồ ra.

Tuy niên đại đã lâu, trông chừng cũng cả trăm năm, nhưng những đường chu sa và mực đen vẽ thế núi, phong thủy trên đó vẫn còn tươi mới như cũ, nhìn vào là hiểu ngay.

Thiên sư xem xét một lúc, lộ vẻ vui mừng, nói rằng có tấm bản đồ này, ngày mai có thể xác định được vị trí.

Tạ Ẩn Sơn nghe vậy, cuối cùng mới trút được gánh nặng, dặn dò mọi người đêm nay dưỡng sức để ngày mai dốc toàn lực mở đường, nhanh chóng đến nơi.

Ngày hôm sau, khi tia nắng sớm vừa hiện, Thiên sư chọn phương hướng đông nam cung Tốn để chỉ huy mở đường. Những dây leo trăm năm đứt đoạn dưới lưỡi đao, tiếng động mở đường làm lũ chim trong rừng giật mình vỗ cánh bay loạn xạ, tiếng kêu vang vọng khắp thung lũng.

Đến khi bóng nhật xế tây, người phía trước chạy lại báo cáo, nói địa thế có vẻ đã thay đổi.

Thiên sư leo lên một gò đất cao, nhìn xa xăm một hồi rồi chỉ về phía cuối rừng rậm: – Nếu ta không nhìn lầm, đằng kia chính là lăng sơn rồi.

Mọi người tinh thần phấn chấn, lập tức tiến về phía trước.

Đường nét của hai gò lăng đối diện nhau bắt đầu thấp thoáng trong màn sương chiều. Cả đoàn theo Thiên sư mở đường tiến về một trong hai gò đó. Giữa đám cỏ dại, một người binh bất chợt đá phải v*t c*ng, gạt lớp cỏ ra thì hiện ra một tấm bia đá đã đổ nát, phần đầu bia chạm hình rồng đã gãy đôi.

Rốt cuộc đã tới Lăng sơn của Chiêu Đức hoàng hậu rồi.

Dưới chân, là một con đường thần đạo rộng lớn đầy cỏ dại, những pho tượng đá nửa ẩn nửa hiện trong lớp cỏ cao ngang thắt lưng, trải dài về phía trước. Ở cuối con đường thần đạo, một ngôi hoang cung nửa sụp đổ hiện ra trong tầm mắt. Hoàng hôn đỏ rực như máu, rừng già vây quanh âm u, hàng ngàn con quạ đen sẫm lượn lờ trên mái cung đổ nát, tiếng kêu khản đặc vang vọng thung lũng.

Bùi Thế Du cõng Lý Nghê Thường trên lưng, dừng lại trên đường thần đạo, lặng người một lát rồi cẩn thận đặt nàng xuống, để nàng tựa vào một con ngựa đá. Hắn bước ra giữa đường thần đạo, hướng về phía trước, trịnh trọng quỳ xuống hành lễ.

 Mọi người xung quanh đều nín thở đứng lặng.

Sau khi hành lễ xong, hắn lại cõng nàng lên vai.

Thiên sư dẫn đoàn người vòng quanh lăng sơn để tiếp tục tìm vị trí phong thủy. Khi đi đến một cửa ải giữa núi, giữa mùi lá mục chợt tỏa ra một làn hương thơm thanh khiết.

Mọi người rảo bước theo làn hương lạ, hương thơm càng lúc càng nồng, cuối cùng khi vòng qua cửa ải, trước mắt bỗng trở nên thoáng đãng. Chỉ thấy trong một thung lũng u tĩnh, một biển hoa lạ đang nở rộ, chúng như tự phát ra ánh sáng, lung linh tỏa sáng giữa thung lũng đang tối dần.

Hơn trăm năm qua, những bông hoa này trong thung lũng cách biệt với thế gian, đã không biết bao nhiêu lần nở rồi lại tàn, lặng lẽ bảo vệ linh hồn người đã khuất.

Mọi người đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ, đồng loạt dừng bước lại.

Bùi Thế Du nén nỗi xúc động, nhìn sang Thiên sư.

Thiên sư trầm ngâm quan sát rồi cảm thán:

– Sự kỳ diệu của tạo hóa cũng chỉ đến mức này. Chẳng trách Hồ Kinh si mê, đến chết cũng không hối tiếc.

Lão dặn mọi người tìm nơi thích hợp để hạ trại, ngày hôm sau đích thân đi tìm hoa từ cây mẹ. Bởi vì tình trạng của Lý Nghê Thường nguy kịch, lão dùng các dược cụ mang theo để luyện thuốc ngay tại chỗ.

***

Như vừa trải qua một giấc mơ dài. Lông mi khẽ run, Lý Nghê Thường mở mắt ra.

Trên trần nhà gỗ đã bạc màu đầy mạng nhện, một tia trăng xuyên qua kẽ hở của viên ngói lưu ly vỡ, chiếu nghiêng xuống những viên gạch cung đình màu xanh loang lổ trước mặt nàng. Nàng thẫn thờ một lúc, trong cơn mơ hồ, nàng không phân biệt nổi bây giờ là khi nào, mình đang ở nơi đâu.

Nàng nhắm mắt lại lần nữa, nỗ lực chắp vá những mảnh ký ức vụn vỡ trong đầu.

Ký ức sau khi nhảy xuống nước là một khoảng trắng xóa, nhưng khi ý thức quay lại, nàng dường như thấy gương mặt thiếu niên trong mộng, bên tai vang lên giọng nói của người ấy.

 Nàng biết người ấy đã cõng nàng chạy suốt dọc đường. Mỗi khi nàng thấy mệt mỏi rã rời, muốn buông xuôi để chìm vào giấc ngủ ngàn thu, giọng nói của người ấy lại kéo nàng trở về. Nhưng khi nàng muốn mở mắt để nhìn rõ gương mặt trong mộng, thì cái bóng tối của cái chết bao vây lại khiến nàng không sao xua đi được.

Nàng mở mắt ra lần nữa, chậm chạp quay mặt sang, ánh mắt bỗng khựng lại.

Một bóng người in vào mắt nàng. Người đó đang ngồi tựa vào một cánh cửa nách đổ nát cách đó không xa, đầu hơi nghiêng sang một bên, cằm tì lên chuôi kiếm đang ôm trong lòng, bóng hình bất động.

Lý Nghê Thường nhìn trân trân một lúc, rồi ngồi dậy, dùng đôi chân còn bủn rủn sau trận đại bệnh chống đỡ cơ thể, dẫm lên gạch cung, tiến về phía bóng hình ấy rồi dừng lại bên cạnh hắn.

Những sợi tóc rối rủ xuống vầng trán đầy đặn của hắn, ánh trăng lọt qua khe hở xà nhà, vẽ nên những vệt sáng tối đan xen trên gương mặt, khắc họa đôi mày mắt đầy vẻ mệt mỏi.

Hắn đã ngủ thiếp đi như thế.

Lý Nghê Thường lặng nhìn một lúc, cẩn thận lấy tấm chăn mỏng vừa đắp trên người mình khoác lên vai hắn. Nào ngờ lại thấy hắn giật mình ngẩng đầu, mở to đôi mắt vẫn còn vằn tia máu chưa tan hết.

Trong tiếng vỏ kiếm va xuống đất phát ra tiếng động giòn giã, ánh mắt Lý Nghê Thường và Bùi Thế Du chạm nhau.

Không ai nói lời nào. Hai người cứ thế nhìn nhau thật lâu, không ai nói một lời.

 Ánh trăng khẽ dịch chuyển nửa tấc.

Bên ngoài cung điện hoang tàn, tiếng chim cú mèo bất chợt xé tan sự tĩnh lặng.

Hắn cử động, đứng lên, đặt thanh kiếm xuống, ôm ngang lưng nhấc bổng nàng lên, đưa nàng trở lại chiếc giường nơi nàng vừa tỉnh dậy.

 Hắn đắp lại tấm chăn cho nàng, dùng giọng nói khàn đặc trầm thấp bảo:

– Nơi đây là lăng Chiêu Đức Hoàng hậu của tiền triều. Độc của muội đã giải được rồi, nơi này không nên ở lâu, nếu chống chọi được thì ngày mai xuất phát. Muội có thể theo Thiên sư về Trường An nghỉ ngơi, nhờ ông ấy điều dưỡng thêm một thời gian, chờ khi khỏe hẳn thì quay về chỗ cô mẫu của muội đi nhé.

Nói xong, hắn xoay người định bước ra ngoài.

– Là huynh cứu muội phải không? – Lý Nghê Thường nhìn bóng lưng hắn, khẽ hỏi.

Hắn khựng lại một chút, ngoảnh mặt lại nói:

– Là Thiên sư của tiền triều cứu muội.

– Đúng rồi, con vật muội nuôi ấy, Thiên sư đã tạm thu giữ giúp muội rồi, muội không phải lo đâu

– Muội nghỉ ngơi đi. – Hắn đi đến cánh cửa trống không nơi mình vừa ngủ lúc nãy, cầm lấy thanh kiếm.

– Cảm ơn huynh. – Lý Nghê Thường nén lại muôn vàn cảm xúc đang trào dâng, lấy hết can đảm, nói với bóng lưng ấy một lần nữa.

Hắn dừng lại sau cánh cửa một lát rồi quay mặt lại.

– Ta mới là người phải nói lời cảm ơn tới Công chúa.

– A Kiểu đã về nhà bình an rồi. Nó nói với ta, chính muội đã cứu nó và đưa nó trở về.

– Đa tạ Công chúa.

Dưới ánh trăng, hắn khẽ mỉm cười với nàng, dùng giọng nói dịu dàng nhất thốt ra bốn chữ cuối cùng ấy, rồi bước ra ngoài.

Lý Nghê Thường thẫn thờ nhìn bóng lưng hắn biến mất, vành mắt dần nóng lên.

Bình minh ló dạng, sương sớm chưa tan, Lý Nghê Thường ngồi trên một chiếc kiệu tay đơn sơ làm từ cây rừng, theo đoàn người men theo đường cũ ra khỏi lăng sơn.

Dưới chân núi, nàng bước lên xe ngựa, khẽ vén góc rèm nhìn ra ngoài.

Bùi Thế Du dẫn theo Hầu Lôi và quân sĩ dừng lại. Tại đây, hắn sẽ tách đoàn để quay về phương Bắc.

Tạ Ẩn Sơn đứng trước mặt hắn, vẻ mặt do dự, định nói lại thôi, cuối cùng vẫn chẳng thốt ra lời nào, chỉ chắp tay vái một cái:

– Lang quân bảo trọng, dọc đường quay về hãy cẩn thận!

Bùi Thế Du mỉm cười, gật đầu với gã rồi xoay người lên ngựa.

 Nhóm Hầu Lôi biết đã đến lúc lên đường, cũng theo đó lên ngựa cầm cương. Đúng vào lúc này, từ phía Trường An vọng lại tiếng vó ngựa dồn dập, khiến mọi người đồng loạt khựng lại, ngoảnh đầu nhìn.

– Tín Vương! Phía trước có phải Tín Vương không! Có cấp báo —

Tạ Ẩn Sơn giật mình quay đầu, thấy một con ngựa đang lao nhanh tới từ hướng Trường An.

Một thuộc hạ của Mạnh Hạ Lợi vừa phi ngựa tới vừa hô lớn. Trong lòng gã lập tức nảy sinh một dự cảm chẳng lành, vội vàng rảo bước tiến lên.

– Đã xảy ra chuyện gì? – Gã hỏi.

Người kia rõ ràng là đã phi nước đại suốt quãng đường, lăn mình xuống ngựa, vừa th* d*c vừa kêu lên:

– Không xong rồi! Hôm trước Nam Man Vương đến, Thiên Vương ban yến trong cung, sau đó say mướt. Nghĩa Vương đã cấu kết với bọn Lưu Vĩnh Niên, Hà Thượng Nghĩa, giả truyền sắc lệnh của Thiên Vương để đóng cửa thành, rồi quay đầu bao vây tấn công cung thành rồi!

Sắc mặt Tạ Ẩn Sơn tái mét, tóm chặt lấy cổ áo người mang tin tức, nhấc bổng người đó lên khỏi mặt đất.

– Thiên Vương thì sao, hiện giờ thế nào rồi? – Gã gầm lên.

Người mang tin tức lắc đầu:

– Lúc đó Thiên Vương say rượu, bị vây hãm trong cung. Trong cung chỉ có Chu Cửu và đám vệ sĩ. Mạnh tướng quân đang ở ngoài thành, lúc nhận được tin thì cửa thành đã đóng chặt, ngài ấy không đánh vào được, cũng không biết cửa cung bên kia chống đỡ được bao lâu! Xin Tín Vương mau chóng quay về chủ trì đại cục ạ!

Tạ Ẩn Sơn phừng phừng lửa giận, quăng mạnh người mang tin tức sang một bên, quay sang Thiên sư vái một cái thật sâu:

– Phiền Thiên sư trông nom Công chúa! Tôi có việc xin đi trước ạ!

Nói xong, gã lao đến ngựa của mình, tung người lên yên, dẫn theo tùy tùng cuốn bụi mù mịt rời đi.

Thiên sư đứng bên đường, nhìn về hướng Tân Thành một lát, rồi quay lại bảo Bùi Thế Du:

– Bùi nhị lang quân, vậy là phải từ biệt ở đây rồi. Ta từng nghe lệnh huynh là người nhân đức vẹn toàn, có tài kinh luân, lần này quả nhiên danh bất hư truyền. Lão phu đã già yếu rồi, sau này xin ở nơi sơn dã chúc mừng lệnh huynh, mong ngài ấy ngày sau lập công bất thế, ban phúc cho bách tính, đức độ bao trùm thiên hạ.

Thiên sư nói xong, bảo người đánh xe tiếp tục lên đường.

 Lý Nghê Thường qua rèm xe vẫn luôn dõi mắt nhìn theo.

Hắn ghì ngựa giữa đường, một tay vẫn siết chặt dây cương. Long Tử dường như cảm nhận được điều gì đó, liên tục dậm chân tại chỗ, dáng vẻ muốn xông lên.

Đột nhiên, hắn th*c m*nh vào bụng ngựa, quay đầu ngựa lại, nhanh như một mũi tên lướt qua nàng và Thiên sư, phi ngựa đuổi theo hướng của Tạ Ẩn Sơn. Hầu Lôi và mọi người sực tỉnh, nhìn nhau vài cái rồi cũng vội vàng quay đầu đuổi theo.

Lý Nghê Thường giật mình vén rèm xe, nhoài người nhìn ra ngoài.

Trên con đường mòn xa xăm, một làn khói bụi hòa dần vào ánh nắng ban mai rồi biến mất hẳn.

Bình Luận (0)
Comment