– Vẫn không thể nói chuyện được?
Khuôn mặt đầy nếp nhăn của nữ quan già kia tuy vẫn giữ vẻ cung kính, song trong lời nói lại không sao che giấu được nỗi thất vọng nặng nề. Bà họ Tào, vốn là tâm phúc bên cạnh gia chủ nơi này. Dù tuổi tác đã cao, nhưng bà ta lại khỏe mạnh đến khó tin. Từ Tề vương phủ ở Thanh Châu xa xôi mà rong ruổi tới chốn hẻo lánh này, đường đi chẳng hề ngắn, cả đoàn người ngày đi đêm nghỉ, phải mất mấy ngày mấy đêm mới tới nơi. Trong xe dù có trải đệm mềm, nhưng đường sá gập ghềnh khôn xiết, khi đến được đây thì trời đã khuya, người ngựa đều mệt mỏi rã rời, thế nhưng, nữ quan già vừa bước vào cửa đã không nghỉ ngơi chút nào, lập tức gọi toàn bộ mọi người ra để hỏi chuyện.
Theo câu nói ấy, tất cả ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về một thiếu nữ. Ánh nến trong phòng tuy mờ ảo, nhưng vẫn soi rõ mái tóc xanh đen óng mượt và vẻ đẹp thanh tú không che giấu được của nàng.
Nàng từ từ cúi mắt xuống.
Phía sau thiếu nữ đã có vài người quỳ sẵn, tất cả đều hướng về phía vị nữ quan không quản đêm khuya gió lạnh đột ngột đến đây. Thấy bà ta không nghỉ ngơi, vừa đến đã hỏi ngay chuyện này, ai nấy đều lo sợ. Một y sĩ trong số đó quỳ xuống tạ tội:
– Là do tiểu nhân vô năng, dù đã cố gắng hết sức, dùng đủ mọi phương pháp như thuốc thang, kim châm, thế nhưng vẫn không thể giúp tiểu nương tử khôi phục giọng nói…
Hắn dừng lại, như nhớ ra điều gì, vội vàng nói thêm:
– Nhưng tiểu nhân cũng đã khổ công tìm tòi trong y thư, trời không phụ người có lòng, gần đây cuối cùng đã tìm được một y thư cổ thất lạc từ lâu, trong đó có ghi lại một phương thuốc kỳ diệu.
– Lấy mật quạ đen, mào gà trống, thêm vảy rùa linh thiêng, ruột giun đất, rồi dùng thần sa và mỡ cá voi làm dẫn dược để bào chế. Sở dĩ như vậy vì mật quạ và mào gà giúp cải thiện giọng nói, còn rùa linh và giun đất là những vật tượng trưng cho sự tĩnh lặng. Âm dương tương xung, thêm thần sa có tính mạnh để khai thông, và mỡ cá voi giúp nhuận huyết, chắc chắn sẽ mở được cổ họng và khôi phục giọng nói! Tiểu nhân gần đây đang tìm thuốc, các vị đã đủ cả, chỉ thiếu rùa linh phải có trăm năm tuổi, do khó tìm nên vẫn chưa thể thử thuốc. Amỗ đến đây thật đúng lúc, xin a mỗ chuyển lời nhờ gia chủ giúp đỡ. Nếu có được rùa linh, là có thể thử…
Đây đã là y sĩ thứ không biết bao nhiêu đã bị được thay thế.
Khi lên bảy tuổi, thiếu nữ đột nhiên mất giọng và từ đó không thể nói được nữa. Suốt mười năm, nàng được cô mẫu, người mà mọi người gọi là “gia chủ” giữ lại nơi đây để chữa bệnh. Tuy nhiên, dù đã mời đến bao nhiêu thần y, dùng đủ mọi cách, giọng nói của nàng rời bỏ nàng vào năm bảy tuổi vẫn không thể nào khôi phục lại được.
Nàng là một cô gái câm.
Trong lúc y sĩ đang thao thao bất tuyệt tự bào chữa, Vinh lão ma, quản sự đang quỳ bên cạnh vẫn lén nhìn vị nữ quan già. Bà thấy đôi mắt của nữ quan già luôn nhìn chằm chằm vào thiếu nữ, dù không rõ đang nghĩ gì, nhưng sự thất vọng và không hài lòng là điều hiển nhiên. Chỉ là, có lẽ vì thân phận của thiếu nữ, bà ta không dám bộc lộ quá mức, hiểu rõ gia chủ không phải là người nhân từ với kẻ dưới, Vinh lão ma sợ mình sẽ bị vạ lây, vội vàng lên tiếng:
– Lão nô cũng chưa từng lơ là, đã tìm khắp các pháp sư và cao nhân để chữa bệnh cho tiểu nương tử. Mới mấy hôm trước, lão nô đã tìm được một vị chân nhân, mời đến làm phép. Mặc dù lúc đó chưa thấy hiệu quả, nhưng theo lời chân nhân thì không phải là không thể chữa được, mà là do tà ma ám tiểu nương tử quá ác độc, cần phải dùng pháp thuật mạnh hơn để hàng phục. Chỉ là…
Vinh lão ma liếc nhìn bóng lưng của thiếu nữ trước mặt, rồi dừng lại.
– Chỉ là thế nào? – Nữ quan già hỏi tiếp.
– Chỉ là dùng phương pháp này, tiểu nương tử có thể sẽ phải chịu đau đớn nhiều hơn. Lão nô không dám tự tiện quyết định, đang định sai người đi gửi thư cho a mỗ…
Vinh lão ma vừa nói vừa cười, khuôn mặt già nua đầy vẻ nịnh hót.
Ngoài cửa, sau một vệt sáng lờ mờ, có một người đang đứng.
Đó là một cô gái trẻ, khoác một chiếc áo choàng màu đỏ tươi dài đến mắt cá chân, che kín người. Nàng không đi vào ngay cùng với nữ quan già. Sau khi dẫn theo người hầu và thị nữ đến, chỉ khẽ tựa vào cửa, rồi nắm tay đấm nhẹ vào lưng để xoa dịu sự mệt mỏi sau chuyến đi. Khi Vinh lão ma đang trả lời, nàng hơi quay khuôn mặt xinh đẹp lại, đôi mắt phượng híp lại, nhìn vào trong.
Khuôn mặt thanh tú của thiếu nữ ẩn trong ánh nến, chỉ còn lại một bóng dáng mảnh mai, im lặng đứng yên.
– Là phương pháp gì?
Bỗng nhiên, cô gái ngắt lời một cách tự nhiên. Vừa nói, nàng vừa đứng thẳng lên, bước ra khỏi vùng bóng tối đi vào trong, tà áo choàng để lộ một chiếc váy màu hoa nghệ tây thêu họa tiết hoa Báo Tướng, tà váy chuyển động theo từng bước chân, lấp lánh những ánh vàng.
Vinh lão ma không trả lời ngay, mà quay sang nhìn nữ quan già kia.
Nữ quan họ Tào đã nhận thấy rõ thái độ không coi ai ra gì của cô gái, nghe nàng chen ngang, trong lòng không vui, nhưng chỉ nhíu mày, không nói gì.
Vinh lão ma vội vàng cười hành lễ với cô gái:
– Thưa nương tử, chân nhân nói ông ta có thể lập đàn trận, mời tiểu nương tử vào trong, bốn phía sẽ đốt gỗ thiêng để xua đuổi tà ma, sau tám mươi mốt giờ, bệnh tật chắc chắn sẽ lui….
– Ồ. – Cô gái gật đầu, – Vậy lần trước ngươi mới vừa nói, là dùng cách gì?
– Lần trước chỉ dùng hương thiêng để xông cổ họng thôi. Chân nhân nói hương thiêng đó được xin từ Quảng Lợi Vương ở Nam Hải, có dùng sừng tê giác, nên bệnh tật thông thường đều tan biến. Nhưng tà ma ám tiểu nương tử lần này quá tà ác, nên hiệu quả không rõ rệt…
Cô gái dừng lại bên cạnh thiếu nữ, lướt mắt một cái rồi dừng lại ở cổ nàng. Trên cổ của thiếu nữ có những vết kim châm, màu sắc đậm nhạt khác nhau, có vết màu tím sẫm, có vết màu đỏ. Nàng mặc một chiếc áo choàng ngắn, cố tình dựng cổ áo lên cao, rõ ràng là không muốn người khác nhìn thấy, nhưng làm sao có thể thoát khỏi đôi mắt của cô gái này. Không những thế, vùng da quanh họng thiếu nữ còn sưng đỏ lên, rõ ràng là do bị bỏng mà ra.
Nhận thấy ánh mắt của cô gái, thiếu nữ ngẩng mặt lên, mỉm cười gật gật đầu với cô ấy, vẻ mặt bình thản.
Vinh lão ma lén nhìn theo ánh mắt của cô gái, vội vàng giải thích:
– Xin nương tử đừng hiểu lầm! Đây không phải là do lão nô ép buộc, mà là tiểu nương tử tự nguyện!
Cô gái tên là Sắt Sắt, là con nuôi của gia chủ. Những năm này, nàng đóng vai trò là người đưa tin giữa hai nơi, mỗi năm qua lại một hai lần, Vinh lão ma dĩ nhiên không lạ gì nàng. Nghe đồn những năm gần đây nàng được gia chủ trọng dụng, nên dù Vinh lão ma luôn sai bảo nữ quan già như thiên lôi sai đâu đánh đó, nhưng cũng không dám đắc tội với nàng.
Cô gái nghe vậy, khóe môi khẽ cong lên, gật đầu mỉm cười. Vinh lão ma thấy nàng cười, trong lòng nhẹ nhõm, vui vẻ nói tiếp:
– Vậy xin Sắt Sắt nương tử về báo lại với gia chủ, xin gia chủ yên tâm, lão nô luôn luôn ghi nhớ lời dặn của gia chủ…
– Chát!
Bỗng nhiên, một tiếng tát tai giòn tan vang lên, khiến các người hầu và thị nữ đang nín thở chờ đợi ngoài cửa giật mình, lén nhìn vào.
Thì ra, khi Vinh lão ma chưa nói hết lời nịnh nọt, đã bị Sắt Sắt nương tử tát một cái.
Vinh lão ma ngạc nhiên ngẩng mặt lên, thấy sắc mặt nàng đã thay đổi, nụ cười ban nãy đã biến thành sự lạnh lùng.
– Hay cho câu ghi nhớ lời dặn của gia chủ, đồ nô tài già! Gia chủ có dặn ngươi đối đãi tiểu nương tử như này không? Ta là người nhìn muội ấy lớn lên, tính cách muội ấy thế nào lẽ nào ta không rõ? Muội ấy chỉ hận không thể nói được, sẽ khiến gia chủ lo lắng. Chỉ cần có thể chữa khỏi bệnh cho nó, dù ngươi có muốn nó cắt thịt ngươi ăn, nó cũng cam tâm tình nguyện!
– Ngươi chỉ lo lập công cho mình, thế nên cái gì cũng dám thử lên người nó! Một cái tát này, là để ngươi nhớ mà chừa đi.
Sắt Sắt nương tử không hề nể nang, thái độ uy h**p.
Để chữa căn bệnh câm vô cớ này, không biết đã có bao nhiêu loại thuốc và phương pháp châm cứu được thử trên người thiếu nữ. Tuy nhiên, mười năm trôi qua, bệnh câm của nàng vẫn không hề chuyển biến tốt đẹp.
Ở đây, không có nhiều người biết thân phận của thiếu nữ. Vinh lão ma là một trong số đó. Trước kia thì không sao, bà ta còn phục vụ khá tận tâm. Nhưng sau khi thiếu nữ đến tuổi cập kê, trong một hai năm gần đây, dù gia chủ không đích thân đến, nhưng Sắt Sắt nương tử lại đến thường xuyên hơn trước. Dù không nói ra, nhưng ai cũng biết nàng được gia chủ phái đến, và việc đến thường xuyên này chỉ cho thấy một điều, gia chủ ngày càng lo lắng và không hài lòng về việc chữa bệnh cho thiếu nữ không có kết quả.
Không chỉ vậy, trong năm nay, Vinh lão ma còn vài lần nhận được chỉ thị từ nữ quan già họ Tào rằng chỉ cần không chết người, cư việc mạnh dạn chữa trị.
Nữ quan già là người đáng tin cậy nhất bên cạnh gia chủ, bà ta dám nói như vậy dĩ nhiên có lý do. Vinh lão ma lại chắc mẩm thiếu nữ cũng rất khao khát được khỏi bệnh, dù có dùng loại thuốc đắng nhất, hay châm kim đau đớn nhất, nàng cũng chưa bao giờ cau mày, đều chịu đựng tất cả. Thế là bà ta ngày càng liều lĩnh, không còn hết lòng phục vụ như trước, còn dần oán trách thiếu nữ vô dụng, khiến mình không thể lập công trước mặt gia chủ. Thủ đoạn của bà ta ngày càng tàn bạo, đúng như lời Sắt Sắt nói, cái gì cũng dám dùng lên người thiếu nữ.
Tâm tư bị vạch trần, lại bị sỉ nhục trước mặt nhiều người hầu, nửa khuôn mặt bị tát của Vinh lão ma nóng rát, một phần vì đau, một phần vì xấu hổ. Bưng mặt tỉnh hồn lại, bà ta định cãi lại thì thấy sắc mặt của nữ quan già chỉ càng khó coi hơn, nhưng vẫn không hề lên tiếng về hành động ngang ngược của Sắt Sắt nương tử trước mặt mình.
Vị trí của hai người này trước mặt gia chủ giờ đây đã quá rõ ràng.
Vinh lão ma không dám cãi lại nữa, lầm lũi cúi đầu.
Sắt Sắt cũng không thèm để ý đến bà ta nữa, bước lên nắm lấy tay mềm mại của thiếu nữ.
– Gia chủ rất nhớ muội, lần này đặc biệt sai ta đến để đón tiểu nương tử về để cùng nhau đoàn tụ.
Sắt Sắt nhìn thiếu nữ trước mặt, mỉm cười nói.
Và cứ như thế, Lý Nghê Thường, hay nói đúng hơn là Lý Nghê Thường – con gái của vị hoàng đế cuối cùng của triều Lý đã sụp đổ từ lâu trong một đêm thu bình thường ở vùng đất Tề này đã sắp sửa lên đường trở về bên cạnh cô mẫu, Trưởng công chúa Trường Lâm của tiền triều.
Nàng lớn lên trong tòa cung điện cổ ở vùng đất Tề này, từ năm bảy tuổi đến nay đã mười bảy tuổi. Trọn vẹn mười năm.
Đây là nơi mà tổ tiên nàng đã từng chinh phục bát phương và lập nên cơ nghiệp đế vương, dựng làm lữ trú trên đường đi Đông Nhạc phong thiền. Có lẽ vì vị tổ tiên ấy mưu cầu cơ nghiệp muôn đời, nên đã đặt tên cung điện là Vĩnh Hưng. Ai ngờ chưa đầy ba trăm năm, đế nghiệp đã sụp đổ, thiên hạ loạn lạc, bá quyền lại nổi lên. Duy chỉ có cung điện này, có lẽ nhờ cái tên Vĩnh Hưng mà được che chở, may mắn thoát khỏi hết lần này đến lần khác những cuộc chiến tranh và vó ngựa, vẫn còn tồn tại đến nay, chỉ là, nó đã hoang tàn và hiu quạnh, không còn chút vẻ phồn hoa năm xưa.
Lý Nghê Thường đi đến cuối phía tây.
Đó là một khu vườn thuốc, cũng là một vùng đất cấm đáng sợ. Truyền thuyết kể rằng bên trong có nuôi một con quỷ độc ác có thể lấy mạng người một cách vô hình. Trước đây, những người trong cung nếu tự tiện vào hoặc đi nhầm vào đó, trong vài ngày đều chết với trạng thái kinh hoàng, máu chảy ra từ bảy lỗ trên khuôn mặt. Không chỉ vậy, về sau, ngay cả những người làm việc bên trong cũng bắt đầu chết một cách bất đắc kỳ tử, khiến mọi người nhắc đến đều hoảng sợ. May mắn thay, hai năm nay tiểu nương tử đã lớn, vì nàng luôn ra vào an toàn, mỗi khi có người phải vào làm việc, nàng đều đi cùng. Sau đó, ngay cả những việc lặt vặt như mang cơm vào cũng do tiểu nương tử làm thay. Cũng từ đó, không còn xảy ra chuyện chết người nữa, bầu không khí kinh hoàng bao trùm khu vườn này mới dần tan biến.
Ánh trăng mờ nhạt tĩnh lặng chiếu sáng những luống thuốc trên mặt đất. Những loại cây thuốc được trồng ở đây đa phần là những loại cây có độc như ô đầu, lang độc mà người bình thường tránh không kịp, ngoài ra còn có một số loại hoa cỏ kỳ lạ mà người thường không biết tên. Trong gió đêm, nàng bước đi giữa những luống thuốc tỏa ra mùi hương lạnh lẽo kỳ lạ, kèm theo tiếng sột soạt của đế giày đạp lên lớp sương mỏng trên bùn đất. Đến cuối cùng, nàng đẩy một cánh cửa ra và bước vào.
Ánh sáng trong phòng lờ mờ, không khí nồng nặc mùi tanh. Bốn bức tường đều là tủ thuốc, góc tường có một chiếc chiếu, một chiếc bàn thấp, trên bàn có trải một tấm vải nhung đỏ sẫm, trên đó lần lượt đặt một hộp thuốc, một con dao bạc nhỏ và một chiếc cốc nước nhỏ bằng nắm tay trẻ con. Phía sau chiếc bàn thấp, có một bóng người gầy guộc đang ngồi khoanh chân.
Đó là một ông lão rõ ràng đã đến cuối đời. Hơi thở của ông giống như ngọn đèn tàn lay lắt trên bàn, có thể tắt bất cứ lúc nào. Khi nghe tiếng bước chân của thiếu nữ đến gần, ông ta từ từ mở mắt, khuôn mặt xanh xao, khô quắt đến mức không thể nhận ra hình dáng ban đầu, hai hốc mắt lõm sâu, trông như hai cái hố đen trên một cái đầu lâu, khiến người ta rợn người.
– Trưởng công chúa đến đón công chúa rồi phải không? – Ông lão phát ra một giọng nói khàn khàn.
Lý Nghê Thường quỳ trên chiếu, nhẹ nhàng đặt hộp cơm mang đến lên bàn, rồi gật đầu.
– Khi công chúa gặp mặt Trưởng công chúa, xin hãy chuyển lời thay lão nô, lão nô vô dụng, dù đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giúp công chúa nói trở lại. Lão nô đã phụ lòng ủy thác của Trưởng công chúa, tội đáng muôn chết, chỉ có thể báo đáp đại ân đại đức này ở kiếp sau.
Vừa nói, ông lão run rẩy kéo hai chân tàn tật của mình, cố gắng quỳ dậy, cung kính dập đầu về hướng Tề Vương phủ.
Trước kia, Lý Nghê Thường luôn được ông lão này điều trị. Nhưng sau một thời gian dài, có lẽ ông ta cũng nhận ra mình không thể chữa khỏi chứng câm của nàng, nên những năm gần đây đã buông tay không hỏi đến nữa, mà tự nhốt mình ở đây, hiếm khi ra mặt.
Một cái dập đầu này đã khiến ông ta th* d*c không ngừng. Khi đã lấy lại hơi, ông ta ngồi xuống tiếp tục nói:
– Lão nô mời công chúa đến đây là vì một chuyện khác.
Ông ta lấy ra một chiếc còi nhỏ từ trong ngực áo, khẽ thổi. Trong tiếng rít khe khẽ mà tai người khó nhận ra từ chiếc còi, một con Tiểu Kim xà lặng lẽ bò ra từ góc phòng tối tăm. Con rắn này rất nhỏ, đầu đuôi chỉ dài hơn một thước, bụng thì mảnh như ngón tay con gái, toàn thân nó phủ đầy những vảy nhỏ lấp lánh như vàng, trên trán có một chiếc mào gà màu đỏ thẫm, mắt thì như hai viên ngọc bích màu xanh lục. Sự xinh đẹp lạ thường đó lại pha lẫn một cảm giác quái dị đáng sợ.
Nó dường như không thuộc về thế giới này, mà là một vật tà ác đến từ lòng đất.
Nó bò đến trước mặt ông lão, chống bụng lên mặt đất, cuộn người lại, rồi ngẩng thẳng cổ lên, đôi mắt ngọc bích phát ra ánh sáng lạnh lẽo trong ánh nến, trang trọng nhìn thiếu nữ đối diện.