Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc

Chương 64

Tiểu khu Vân Lục ở có camera ở cổng, sau khi điều tra thì tuyến đường Vân Lục bị đưa đi cũng đã rõ, hơn nữa Giang Úc còn tự mình ra tay, hack được lịch sử trò chuyện của Trình Tiêu và Khâu Linh Thải và quỹ đạo sinh hoạt gần đây của hai người đó.

Toàn bộ chứng cứ thu thập được đều được gửi thẳng đến Cục Công An.

Hai người họ cứ như vậy mà bị nhốt lại, Trình Tiêu không còn ai bảo hộ cho cô ta, nên ngồi tù là việc chắc như đinh đóng cột. Nhưng Khâu Linh Thải vẫn còn có Khâu gia.

Khâu gia vì đứa con gái này mà bôn ba vất vả ngược xuôi cậy nhờ các mối quan hệ. Nhưng hot search trên weibo đã ảnh hưởng trực tiếp tới giá cổ phiếu, ba ngày liên tiếp đều giảm tới chóng mặt.

Sau đó Giang Úc lại đổ thêm dầu vào lửa. Khâu thị và Giang thị có một số ngành sản xuất giống nhau, Giang Úc đều giở thủ đoạn đoạt hết dự án về tay, thậm chí Giang thị còn huỷ hợp đồng hợp tác với Khâu thị. Khâu gia loạn tới sứt đầu mẻ trán, không còn tâm trí đâu mà nghĩ tới chuyện của Khâu Linh Thải nữa.

Chuyện này cứ thế kéo dài đến tết, cả nước được nghỉ lễ.

Lăng Diên trở về Hải Thị, hẹn Vân Lục ngày 30 sẽ quay lại đón giao thừa cùng con gái. Từ ngày bị bắt cóc, Vân Lục càng lúc càng thay đổi. Cô tranh thủ thời cơ giành được rất nhiều dự án bị huỷ khi Khâu gia sa cơ lỡ vận.

Bận tối mắt mấy ngày cuối cùng cũng ký xong hợp đồng, Vân Lục thức liền mấy đêm, quầng thâm mắt cũng không khác gì gấu trúc.

Lưu Yến đã thông báo mở họp xuống dưới, bước vào trong gõ gõ lên bàn làm việc của Vân Lục.

"Hả?" Vân Lục xoa trán ngồi thẳng dậy.

"Đi họp thôi." Lưu Yến chỉ chỉ văn kiện trong tay, Vân Lục gật đầu đứng dậy chỉnh trang lại quần áo đầu tóc. Bộ đồ hôm nay cô mặc làm nổi bật vòng eo thon thả, Vân Lục đi thẳng về phía phòng họp. Những người khác cũng đã có mặt đầy đủ.

Vừa thấy bóng dáng Vân Lục xuất hiện lập tức liền ngồi thẳng lưng, vài người cúi đầu bàn tán nói 'không có Vân Xương Lễ hỗ trợ nữa, không biết Vân Lục đi được bao xa.'.

Âm lượng không lớn. Nhưng Vân Lục vẫn nghe được, cô nhàng liếc mắt đảo qua vị trí đó.

Kỳ thật chuyện này ngày nào cũng có, Vân thị vốn do Vân Xương Lễ gây dựng, nếu Vân Lục không có thành tích tốt, vậy thì hãy chờ bị mấy người này chọc ngoáy đi.

Sau khi ngồi xuống, Vân Lục xoa trán nghe Lưu Yến chủ trì cuộc họp. Dự án đèn LED vừa khéo lại cạnh tranh với Khâu thị. Một người quản lý cấp cao cười nói: "Dự án này có vẻ khó nhằn .. dù gì cũng là tập đoàn Khâu thị."

"Tập đoàn Khâu thị dù đang thất thế nhưng vẫn chưa chịu nhả dự án hợp tác với bên Dương Đăng ra, vẫn thông báo sẽ tham gia đấu thầu. Những văn kiện cần chuẩn bị tôi đã chuẩn bị đầy đủ."

"Tổng giám đốc Vân đã bàn chuyện hợp tác xong rồi." Lưu Yến đẩy văn kiện ra.

Đám người trong phòng họp đều sững sờ, người quản lý kia cũng sửng sốt không kém, ông ta nhìn Vân Lục thăm dò: "Đã bàn xong rồi?"

Cô thiên kim đại tiểu thư này từ lúc nào mà tích cực với công việc như vậy chứ? Thời gian trước còn liên tục chạy sang Tinh Diệu, hiển nhiên là quen thuộc với công việc bên đó hơn, đối với Vân thị thì mới chỉ cống hiến được hai miếng đất.

So với Vân Xương Lễ, năng lực nghiệp vụ của Vân Lục cũng chỉ có thể nói là bình thường, không ngờ lần này....

Lưu Yến vênh mặt: "Nói thừa, Tổng giám đốc Dương đã đồng ý rồi."

"Ai da, vậy thì tốt quá rồi, không cần phải đấu thầu nữa." Ông ta cười tươi rồi cầm lại phần văn kiện vừa nãy.

Lưu Yến cũng chẳng buồn giải thích, gì mà không cần đấu thầu chứ? Ngày nào Vân Lục cũng phải chạy tới công ty Dương Đăng tìm cơ hội nộp hồ sơ đấu thầu. Người ta sửa lại thời gian nhận hồ sơ nên Vân Lục mới có thể kịp thời chen được chân vào.

"Tổng giám đốc Vân thật là lợi hại." Một nữ quản lý ngượng ngùng cười cười lên tiếng: "Nhưng mà chuyện đồ ăn vặt Vân vị đến nay vẫn chưa được giải quyết."

Bà ta mỉm cười, ánh mắt nhìn thẳng vào Vân Lục, chờ Vân Lục đưa ra phương án. Nhóm của bà ta cũng đã lén lút xử lý, nhưng hiệu quả chỉ như muối bỏ biển.

Sau khi Vân Lục và Giang Úc lên hot search, doanh số của đồ ăn vặt Vân vị cũng đã tăng lên kha khá, nhưng chừng đó cũng chẳng thấm vào đâu. Huống chi cuối năm cũng cần một bảng báo cáo đẹp mắt một chút. Vân Lục nhìn nữ quản lý đó, nhớ kỹ tên bà ta.

Chờ kéo được doanh số lên, cô sẽ xử lý mấy người này.

Vân Lục vẫn luôn suy nghĩ biện pháp khắc phục, nhưng thật sự là chưa nghĩ ra cách nào thật sự tốt cả.

"Mọi người chuẩn bị thêm phương án rồi nộp cho tôi."

"Được thôi." Nữ quản lý gật đầu.

Thực ra đoàn đội của bà ta đã nộp không ít phương án, nhưng đáng tiếc đều chẳng dùng được cái nào. Lúc này đành về nghĩ tiếp vậy.

Trong thầm thầm chửi: 'Vân Lục sao? Làm Tổng giám đốc cũng chẳng ra làm sao cả.'

 

Sau khi kết thúc cuộc họp, Vân Lục liền đứng dậy rời đi, Lưu Yến đi theo phía sau lên tiếng: "Tổng giám đốc Vân, năm nay thật sự đồ ăn vặt Vân vị đã chịu đả kích quá lớn."

Vân Lục: "Tôi biết chứ."

"Không biết phải làm thế nào để giải quyết được chuyện này cho tốt đây..."

Vân Lục im lặng không trả lời, cô bước vào văn phòng riêng. Đã 8h tối, sắp đến tết rồi, khoảng thời gian này cô liên tục tăng ca. Vân Lục quyết định tan làm, cô lấy túi xách rồi ra khỏi công ty.

Vừa xuống tới nơi thì chiếc Hummer cũng dừng lại, cửa sổ xe hạ xuống, Giang Úc gác tay lên rồi nhướng mày: "Anh tới đúng giờ chứ?"

Vân Lục cong môi cười, kéo cửa ghế phụ trèo lên xe. Trong xe có mùi nước hoa nhàn nhạt trên người Giang Úc, Vân Lục ghé sát lại hôn phớt lên môi Giang Úc một cái. Hắn rũ mắt nhìn cô rồi bóp bóp tay cô:

"Về nhà nhé."

"Vâng."

Giang Úc lái xe về chung cư, Vân Lục tựa lưng vào ghế im lặng suy nghĩ rồi đột nhiên hỏi Giang Úc: "Chồng! Thương hiệu Kiều Diễm làm hoạt động cuối năm như thế nào vậy?"

Giang thị có một thương hiệu mỹ phẩm tên Kiều Diễm cực kỳ hot. Vừa ra mắt đã chi rất nhiều tiền marketing, cuối cùng on top các thương hiệu mỹ phẩm nội địa. Hàng năm đều duy trì doanh số kinh doanh đứng đầu ngành sản xuất mỹ phẩm trong nước.

Giang Úc gõ gõ vào vô lăng, liếc Vân Lục một cái rồi cong môi cười: "Ồ, muốn xin kinh nghiệm từ chồng em sao?"

Vân Lục quay sang nhìn hắn: "Em muốn hỏi một chút thôi, không phải anh nói sẽ dạy cho em sao?"

"Dạy em thì cũng phải cho anh thu chút học phí chứ?"

Giang Úc lái xe xuống gara ngầm, đỗ ngay cạnh chiếc Tesla màu đỏ Vân Lục chưa từng lái qua. Sau khi đỗ xe xong Giang Úc cởi dây an toàn rồi nắm cằm Vân Lục, cười hỏi: "Em thử nói xem, anh nên thu học phí của em như thế nào nhỉ?"

Trong gara tối mù mịt, Vân Lục chớp mắt nhìn Giang Úc, mặt đỏ ửng: "Ngoại trừ cơ thể này em còn có thể nộp cho anh cái gì nữa chứ?"

"Ồ?" Giang Úc cố nhịn cười, bàn tay chuyển từ cằm ra tới sau cổ Vân Lục, đầu ngón tay nhéo nhéo thịt mềm. Vân Lục càng đỏ mặt, cô nghiêng người qua chủ động hôn lên môi Giang Úc.

Giang Úc há mồm, ngậm lấy môi Vân Lục. Hai người hôn nhau say đắm.

Những lúc Giang Úc không tức giận, tính cách Vân Lục sẽ vui vẻ hoạt bát hơn một chút. Giang Úc biết vậy nên hiện giờ cũng cố gắng tận lực khống chế tính cách của bản thân, hạn chế bực bội, hạn chế nổi cáu.

Làm vợ khóc xong lại phải dỗ, lòng đau, tim cũng đau.

Chuyện Vân Lục bị bắt cóc đã thực sự doạ hắn sợ hãi.

Sau khi xuống xe, mặt Vân Lục vẫn đỏ hồng, cô cúi đầu nhìn xuống đôi giày cao gót, áo sơ mi của Giang Úc đã cởi mấy cúc. Hắn ôm eo cô gái nhỏ đi vào thang máy, nghiêm túc nói:

"Cuối năm cần đẩy mạnh tiêu thụ, phải tiêu rất nhiều tiền marketing. Lợi nhuận của mỹ phẩm rất cao, anh chi ra nhiều thì cũng có thể nhận về nhiều. Nhưng bọn em không thể làm giống như vậy được."

Giang Úc nghe Vân Lục hỏi vậy lập tức đoán ra Vân Lục đang lo lắng cho mảng kinh doanh nào.

Vân Lục nghĩ cũng đúng.

Đồ ăn vặt Vân vị lợi nhuận rất thấp, đơn hàng lớn mới kiếm được nhiều. Thương hiệu mỹ phẩm Kiều Diễm của Giang thị lại không như vậy. Lợi nhuận cao, chi ra được thì thu lại được.

"Nhưng mà anh có thể nói cho em nghe kế hoạch của bọn anh."

"Ấy đừng đừng, anh không cần phải nói đâu." Vân Lục vội vàng che lại miệng Giang Úc. "Để em tự mình cân nhắc."

Kế hoạch của người ta sao mình có thể dùng nổi chứ?

Vân Lục không muốn biết cũng làm Giang Úc ngạc nhiên. Hắn cũng không nói thêm, chỉ cầm tay Vân Lục lên mà cắn cắn lòng bàn tay của cô. Vân Lục nhịn không được đánh hắn một cái, Giang Úc bật cười, bế ngang cô lên rồi bước ra khỏi thang máy.

"Dám đánh cả chồng em à?"

Vân Lục đỏ mặt ôm cổ hắn, hai người vừa đóng cửa nhà lại đã bắt đầu nháo, đến giây phút quyết định Giang Úc bóp eo Vân Lục chuẩn bị tiến vào thì đột nhiên cô cầm một chiếc hộp lên đập vào ngực của hắn.

Áo sơ mi cởi phanh ra làm lộ rõ cơ ngực, Giang Úc nhìn chiếc hộp rồi nhìn Vân Lục, Vân Lục đỏ mặt ngượng ngùng.

Cô chọc chọc vào ngực Giang Úc

"Chồng.... em...."

"Anh biết rồi." Giang Úc mở hộp ra, khom lưng hôn Vân Lục, xé bao cao su ra rồi đeo vào. Hắn bóp chặt eo Vân Lục, dưới thân dùng sức tiến vào bên trong cơ thể cô gái nhỏ. Vân Lục túm lấy cánh tay Giang Úc, th* d*c đón nhận.

Nháo một lần, chính là ba tiếng sau mới dừng lại.

Vân Lục tắm rửa xong đi ra ngoài thì thấy Giang Úc đã ngồi dựa vào đầu giường xem văn kiện. Vân Lục dựa sát lại ôm eo hắn, Giang Úc vòng tay qua vai Vân Lục v**t v* tấm lưng mỏng manh của cô rồi cúi đầu hôn cô một cái.

Hai người nhỏ giọng nói chuyện với nhau, Vân Lục đột nhiên cảm thấy bản thân mình đang sống rất tự tại, bởi vì có mục tiêu sống, mục tiêu phấn đấu, cho nên cuộc sống này có ý nghĩa hơn rất nhiều.

"Ngày 29 đến nhà anh ăn cơm nhé?"

Giang Úc nghiêng đầu hôn lên trán Vân Lục.

Vân Lục trợn mắt: "À, được.."

Giang Úc: "Em mời mẹ vợ nữa nhé."

"Vâng."

*

Vốn kiến thức của Vân Lục không rộng rãi bằng Giang Úc, nên thường xuyên bị hắn xỏ mũi dắt đi. Mỗi lần lừa được cô gái nhỏ, Giang Úc đều cố nén cười, khi chuẩn bị không nhịn nổi nữa thì quay sang đè Vân Lục xuống giường rồi cúi xuống hôn cô. Trong mắt hai người đều chỉ có hình bóng của đối phương, Vân Lục vòng tay ôm cổ Giang Úc rồi dịu dàng lên tiếng: "Chồng à, em thích anh."

Giang Úc sửng sốt.

Vài giây sau, hắn lại tiếp tục vầy vò Vân Lục như muốn nuốt luôn cô vào bụng.

Mẹ nó.

Nói thêm vài lần nữa đi.

Hắn thích...

Rất thích...

 

Ngày hôm sau trời trở lạnh, bên ngoài trời đều là sương mù. Vân Lục vừa bước xuống xe thì trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ, cô vội vàng bước nhanh vào trong công ty, vừa ra khỏi thang máy đã lớn tiếng gọi Lưu Yến.

Lưu Yến vội vàng cầm theo văn kiện đi tới, Vân Lục ngồi sau bàn làm việc, nhìn cô ấy cười rồi nói: "Chúng ta sẽ tổ chức một hội chợ đồ ăn vặt."

"Hội chợ đồ ăn vặt?" Ánh mắt Lưu Yến sáng lên.

Vân Lục gật gật đầu, "Đúng vậy."

"Vậy... vậy tiếp theo phải làm sao?"

"Chúng ta sẽ làm theo kiểu livestream!"

Ngoại trừ mấy cuộc phỏng vấn quan trọng thì cuối năm lịch trình của GY cũng chỉ còn tham gia chương trình Xuân Vãn của đài truyền hình Lê Thành mà thôi.

Vậy thì sẽ để chính năm người bọn họ đến livestream, rồi mời cả fans đến ăn trực tiếp tại hiện trường phát sóng. Dùng livestream làm phương thức marketing. Vậy thì sẽ không cần phải bỏ ra một số tiền lớn để chạy quảng cáo các thứ nữa.

Hơn nữa còn có thể đẩy mạnh tiêu thụ cho set đồ ăn vặt, khẳng định có thể đem tới đột phá cho mảng kinh doanh đồ ăn này.

"Vâng, vậy chúng ta sẽ livestream ở đâu?" Lưu Yến lên tiếng hỏi.

Vân Lục 'ồ' một tiếng rồi trả lời: "Chọn phòng triển lãm nghệ thuật đi."

Phòng triển lãm nghệ thuật nằm trong khu trung tâm của Lê Thành, sức chứa lên tới hơn 1000 người. Hơn nữa hoàn cảnh ở đó cũng rất tốt, mặt tường đều được chạm khắc nghệ thuật, chính là một phông nền tuyệt đẹp luôn rồi. Giao thông cũng thuận tiện, ngay gần Tinh Diệu. Diện tích cũng lớn, tầng 3 có thể dùng để trưng bày sản phẩm, GY lại có thể nghỉ ngơi ngay ở tầng 2.

"Vậy hôm nay chúng ta sẽ đi ký hợp đồng thuê luôn?" Đôi mắt Lưu Yến tỏa sáng, tinh thần vô cùng hăng hái. Vân Lục mỉm cười, đứng dậy lấy túi: "Đi thôi."

Hai người đến nơi rất nhanh, năm nay phòng triển lãm sửa chữa lại nên tới cuối năm có không ít người muốn tới đàm phán thuê lại. Nhưng vì danh khí của GY, nên Vân Lục thành công khiến người phụ trách đồng ý ký hợp đồng cho thuê. Để tránh đêm dài lắm mộng, Lưu Yến đem theo hợp đồng ký tên ngay và luôn.

Tốc độ rất nhanh, rất dứt khoát. Sau đó Vân Lục lại liên hệ với APP [Mèo con đáng yêu] thông báo thời gian livestream. Bên APP tất nhiên sẽ không ngu mà cự tuyệt cơ hội phát triển hiếm có này, vội vàng dành thời gian livestream có lượng người xem đông nhất và vị trí đề cử đầu tiên cho Vân Lục. GY hot như vậy, nếu livestream trên APP của bọn họ, quả thật không khác gì một quả bom nguyên tử, chẳng nhẽ còn sợ không có lưu lượng sao. Ban quản lý APP đem những đãi ngộ tốt nhất đều dành hết cho Vân Lục.

Xong hết công việc thì cũng 3h chiều. Vân Lục đi uống cafe cùng Lưu Yến, Lưu Yến gọi mấy phần điểm tâm ngọt nổi tiếng mời Vân Lục ăn. Nhưng cô thấy quá ngọt nên lại gọi một suất mỳ Ý, chia đôi với Lưu Yến.

Vân Lục và Lưu Yến vừa đi khỏi thì một chiếc xe hơi màu đen dừng lại trước phòng triển lãm.

Vài phút sau, một người đàn ông đeo kính đi ra từ cửa phòng triển lãm, ánh mắt mờ mịt nhìn chiếc xe trước mặt rồi lấy điện thoại ra gọi.

Giang Úc ngậm điếu thuốc đánh cờ tướng một mình. Đầu ngón tay thon dài cầm quân cờ xoay xoay, điện thoại đặt bên cạnh vang lên, hắn giơ tay cầm lên rồi nghe máy.

"Ừm?"

Ở đầu bên kia, người phụ trách kế hoạch hạng mục "Kiều Diễm" hít sâu một hơi rồi nói: "Giang thiếu, ngài cho thiếu phu nhân xem bản kế hoạch của chúng ta sao?"

Giang Úc ngẩn người nhìn bàn cờ: "Không, tôi không mang về nhà."

Người phụ trách sửng sốt: "Chuyện là, phòng triển lãm nghệ thuật chúng ta muốn thuê đã bị thiếu phu nhân đặt trước rồi ạ.

Bên APP [Mèo con đáng yêu] cũng đã ký hợp đồng với thiếu phu nhân rồi."

Giang Úc nhíu mày: "Ừm? Rồi sao?"

Người phụ trách: "Thiếu phu nhân nhanh hơn một bước, ký hợp đồng trước ngài rồi."

Giang Úc "??"

Đệch?

Bình Luận (0)
Comment