Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc

Chương 63

Ở cửa lớn khách sạn Lan Hải có một đoàn phóng viên tụ tập ở đó. Tất cả đều ồn ào nháo nhác chạy tới căn phòng suite ở tầng 3. Đến cả cầu thang bộ cũng có một đám phóng viên đứng chật cứng ở đó. Giang Úc từ xa đã nhìn thấy cảnh tượng này. Hắn bất động thanh sắc, ngước mặt nặng nề nhìn vào trong cánh cổng lớn.

Đám phóng viên đó đứng chặn ở cả hai lối đi, vừa không để cho người ở bên trên xuống, vừa không cho người ở dưới có thể đi lên.

Đúng lúc này, một chiếc xe thương vụ màu đen chạy tới cửa khách sạn, đám phóng viên vừa quay lại nhìn vội đứng bật dậy, xe của GY?

Tới rồi.

Bọn họ tới tìm Thành Ly đó. Quả nhiên là tin tức sốt dẻo, đám phóng viên vô cùng hưng phấn, nắm chặt micro và camera trong tay, nhất trí đồng loạt giơ lên chuẩn bị chụp.

Cửa xe mở ra, Lý Viên đeo khẩu trang từ trên xe đi xuống trước, sau đó có một đoàn vệ sĩ bước xuống từ một chiếc xe thương vụ khác chạy đến ngăn cản đám phóng viên đang nhào tới.

"GY, mọi người đến tìm Thành Ly có đúng không?

"Có phải mọi người đều biết Thành Ly và cô giáo của mọi người đang ở đây đúng không?"

Năm chàng trai trên xe lần lượt bước xuống, một đám phóng viên ngây người.

Năm người?

Sao lại đủ cả năm người ở đây?

Sau khi Canh Khởi xuống xe thì một chàng trai đội mũ lưỡi trai, bịt khẩu trang cũng bước xuống theo, đôi mắt ôn nhu kia giống y như đúc đôi mắt của Thành Ly.

Thành Ly ở đây?

Đám phóng viên sau khi ngây người mất vài giây thì lập tức nháo nhác xông lên cầm micro hướng về "Thành Ly":

"Cậu là Thành Ly sao?

"Sao cậu lại ở đây?"

"Nhường một chút!" Canh Khởi mất kiên nhẫn đẩy đẩy mấy cái micro ra: "Chúng tôi chụp tạp chí ở đây, vậy không ở đây thì ở đâu?"

"Thành Ly" ôn hoà lên tiếng: "Hôm nay chúng tôi chụp tạp chí."

Xung quanh là tiếng đám phóng viên ầm ĩ, giọng nói của "Thành Ly" tuy mơ hồ nhưng cũng ôn nhu không kém mọi khi là bao nhiêu.

Đám phóng viên muốn phát điên luôn rồi, có người lấy điện thoại ra gọi cho đồng nghiệp của mình đang túc trực trên tầng:

"Thành Ly ở dưới tầng, đang ở dưới tầng đây này!"

"Cái gì? Sao cơ? Không phải bảo cậu ta đang ở trong phòng sao?"

"Tôi biết làm sao được, năm người GY tất cả đều ở đây!"

Thấy GY bắt đầu di chuyển vào đại sảnh khách sạn, đám phóng viên không kịp nhiều lời, vội vàng khiêng camera đuổi theo. Không còn lại một bóng phóng viên nào ở lại đại sảnh nữa.

Đám phóng viên đang đứng trước cửa phòng suite cũng mông lung không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bên trong vẫn im lặng không có âm thanh gì, cũng không có người đáp lại, chẳng lẽ bên trong thật sự không có ai? Hoặc là, tin tức này sai?

 

Giang Úc lên tiếng: "Cậu mở khoá trong đi, sau đó trốn vào trong phòng tắm."

"Được!" Thành Ly cúp máy, mang một ly nước tới cho Vân Lục. Tuy Vân Lục đã được cởi trói, nhưng toàn thân vẫn vô lực không thể cử động. Dược tính của thuốc vẫn chưa tan hết, cả người mềm nhũn dựa vào ghế, váy cũng sốc lên, làn da trắng nõn. Hơn nữa vì thuốc vẫn còn tác dụng, gương mặt cô vẫn còn đỏ ửng.

Mềm mại yếu đuối giống với mỹ nhân bị đàn ông chơi hỏng...

Thành Ly nhìn Vân Lục một cái thật sâu, cố gắng khắc chế bản thân không được chạm vào cô, hắn đứng dậy đi ra mở khoá xích, đám phóng viên ban ngoài hình như đã ít hơn.

Đột nhiên bị cảnh tượng GY đến đánh cho trở tay không kịp.

Vân Lục ngoại trừ nói chuyện thì chẳng thể làm gì được. Im lặng nhìn Thành Ly trốn đi.

Cô nhìn chằm chằm vào cửa ra vào, trong lòng đột nhiên vô cùng sợ hãi, cảm thấy bản thân mình thật vô dụng.

*

Xe Hummer đen dừng lại, cửa xe mở ra. Giang Úc sửa lại áo sơ mi, sắc mặt lạnh lùng đi thẳng vào trong đại sảnh. Có vài phóng viên đang đứng chờ thang máy nhìn thấy hắn liền sửng sốt.

Vừa mới bám theo Giang Úc được mấy bước đã bị vệ sĩ của hắn túm cổ lôi đi.

"Giang Thái tử gia, bạn gái ngài thuê phòng ở đây với Thành Ly đó!"

Giang Úc lia một ánh mắt sắc bén tới, người kia sợ tới cắn vào đầu lưỡi.

Giang Úc lạnh lùng đi thẳng vào thang máy, toàn thân bị bao trùm bởi sự xa cách, khí thế cường thịnh làm mấy người phóng viên kia cũng không dám tiến lại gần. Họ lại vội vàng gọi điện cho đồng nghiệp ở trên tầng 3 tiếp tục để ý căn phòng kia.

Thang máy vừa mở ra, hơn 10 phóng viên đứng trước cửa phòng suite đột ngột đứng thẳng người, ngơ ngác nhìn Giang Úc bước ra.
Người đàn ông cao lớn mặc một cây đen, tay cầm điện thoại vừa đi vừa nói chuyện, đôi mắt hẹp dài quét mắt nhìn bọn họ một lượt.

Phía sau hắn là mười mấy vệ sĩ đi theo. Vừa bước ra đã tới đứng lù lù chắn ngay trước mặt bọn họ, ai cũng cao to, đám phóng viên không nhìn được gì, đành cố gắng cúi xuống tìm khe hở để quan sát.

Giang Úc đi tới cửa rồi rút thẻ phòng từ trong túi quần ra mở cửa đi vào.

Giang Úc có thẻ phòng?

Đám phóng viên sửng sốt, đèn flash nháy lia lịa.

Đáng tiếc cửa phòng đã đóng lại ngay lập tức.

Đám phóng viên mờ mịt nhìn nhau, sau đó điện thoại của bọn họ đồng loạt nhận được video.

Trong video là năm người GY đang chụp tạp chí.

"Thành Ly" đã tháo khẩu trang, từ xa cũng nhìn ra đó thực sự là Thành Ly.

"Cái đé.o gì thế này?"

"Vậy là trong gian phòng kia vốn không có Thành Ly?"

"Đm con đ* bán tin tức chơi chúng ta à?"

"Quá đang đé.o chịu được!"

"Xoay chúng ta đến ngáo người luôn. Mẹ nó!"

Đám phóng viên ở bên ngoài oán giận chửi rủa người bán tin tức. Còn bên trong phòng...

Vân Lục trơ mắt nhìn cửa mở ra, rồi thấy Giang Úc đi vào, hai người cách nhau một khoảng yên lặng nhìn nhau. Giang Úc cau mày, Vân Lục muốn cử động nhưng bất lực. Cô mềm mại lên tiếng:

"Anh đã đến rồi...."

Anh đã đến rồi... Vân Lục vừa dứt lời, Giang Úc đã tiến lên khom lưng bế ngang Vân Lục lên, ánh mắt quét qua đống đồ chơi trên giường. Đôi mắt xuất hiện một tia lạnh lẽo.

Vân Lục muốn vòng tay ôm cổ Giang Úc nhưng tay cô không nghe theo sự chỉ huy. Cô mềm mại nằm trong vòng tay Giang Úc. Hắn đứng thẳng người rồi gọi:

"Thành Ly! Ra đi."

'Xoạt' một tiếng, cửa phòng tắm mở ra. Thành Ly bước ra ngoài, cậu ta không đến gần, chỉ lặng lặng đứng ở cửa phòng tắm.

Vừa rồi Giang Úc muốn Thành Ly trốn vào phòng tắm để phòng ngừa lúc Giang Úc bước vào cửa có phóng viên chụp được cậu ta.

Bầu không khí có chút khó xử.

Hai người đàn ông nhìn nhau, sắc mặt Thành Ly vẫn ôn hoà như mọi khi, Giang Úc mấp máy môi rồi lên tiếng: "Cậu làm rất tốt."

Thành Ly nhìn qua Vân Lục rồi lại nhìn vào mắt Giang Úc: "Tôi chỉ hy vọng cô giáo bình an."

Vân Lục rất cảm động, ngước mắt nhìn Thành Ly rồi lại nghĩ tới chuyện Giang Úc bảo Thành Ly thích cô, chuyện này căn bản không có khả năng. Cô nhẹ giọng: "Cảm ơn!"

Thành Ly nhấp môi, mỉm cười. Giang Úc nhìn cậu ta chằm chằm, sau một lúc mới chịu quay mặt đi: "Cậu ở đây thêm một lúc, tôi đưa cô ấy đi trước...

Lát nữa Lý Viên sẽ tới đón cậu."

Thành Ly gật đầu: "Được."

Giang Úc im lặng nhìn trang phục trên người Vân Lục, tuy rằng hơi xộc xệch nhưng vẫn còn chỉnh tề. Hắn ôm cô gái nhỏ đi ra cửa, đặt cô ngồi lên tủ giày rồi mở cửa ra. Đồng thời cúi người xuống hôn Vân Lục.

Đám phóng viên bên ngoài thấy cửa mở ra liền vội vàng giơ camera lên chụp lia lịa.

Chụp được vài tấm rồi mới phát hiện. Giang Úc đang hôn Vân Lục, không có Thành Ly ở đây. Đám phóng viên ngẩn người, sau đó tiếp tục bấm chụp ảnh, đã vậy thì chụp thêm vài bức về cũng có tự liệu mà giật tit.

Cơ thể cô gái mềm nhũn, hơn nữa còn nóng bừng. Trước lúc Giang Úc hôn cô Vân Lục còn chưa có cảm giác gì. Môi hắn vừa mới chạm vào một cái, Vân Lục mới phát hiện ra mình vừa rên lên hai tiếng. Đôi mắt Giang Úc u ám, rời khỏi môi Vân Lục rồi cúi đầu nhìn cô.

Vân Lục ngước lên nhìn Giang Úc, cố gắng cắn môi kìm nén tiếng r*n r*. Đôi mắt ngập nước mang theo d*c v*ng nguyên thuỷ, Vân Lục lại rên lên một tiếng rất khẽ. Cánh tay ôm eo Vân Lục đột nhiên dùng thêm sức bóp chặt, Giang Úc lại cúi xuống hôn cô mãnh liệt, nụ hôn như che trời lấp đất, một tay hắn chống lên khung cửa, mặc kệ đám phóng viên bên ngoài điên cuồng chụp ảnh.

Giang Úc vô cùng tức giận, kẻ đứng sau chuyện này sẽ phải trả giá đắt, dám hạ cả thuốc kích d.ục.

Đáng chết!

Đáng chết!

Mỗi khi được gần gũi da thịt với Giang Úc, Vân Lục liền cảm thấy thoải mái hơn một chút, cô thậm chí còn chủ động cọ người vào ngực Giang Úc, Giang Úc cũng ôm chặt Vân Lục, hôn cô cuồng nhiệt.

Đúng lúc Vân Lục chuẩn bị mất khống chế thì Giang Úc lại rời đi. Cô trợn tròn mắt ngơ ngác nhìn hắn, Vân Lục không biết mình bị làm sao, chỉ cảm thấy rất muốn ôm Giang Úc, rất muốn hôn Giang Úc, rất muốn gần gũi với Giang Úc. Cô muốn tiếp tục, nhưng cơ thể lại không có sức lực. Trong đầu Vân Lục đều là những hình ảnh vàng khè (cảnh H đó mấy ní), cơ thể đang bị điều khiển bởi h*m m**n. Giang Úc xoa xoa môi Vân Lục, nhìn đôi môi đỏ ửng căng mọng của cô.

"Về nhà trước đã." Giang Úc khàn giọng thì thầm bên tai Vân Lục. Sau đó bế Vân Lục lên rồi lấy áo khoác của cô che người lại bước ra ngoài.

Cánh cửa chậm rãi đóng lại.

Vệ sĩ vẫn đứng yên tại chỗ, phóng viên không thể nào tới gần được. Giang Úc bước nhanh về phía thang máy, có mấy phóng viên vội vàng chạy xuống cầu thang bộ đuổi theo hai bọn họ.

Cũng có người vẫn canh ở cửa phòng. Đúng lúc này có người nhận được điện thoại của đồng nghiệp gọi tới, nghe xong lập tức gào to:

"Canh Khởi và Thành Ly đánh nhau rồi. Đang đánh nhau ở phòng chụp ảnh tạp chí."

Mẹ nó.

Tin cực hot luôn đó.

Mấy phóng viên vẫn đứng canh ở tầng 3 không chờ nổi nữa, vội vàng leo cầu thang bộ lên tầng trên, đi tìm phòng của GY.

 

Thang máy xuống tới tầng 1, Vân Lục kìm nén đến khổ sở, mặt dán sát vào v*m ng*c rộng của Giang Úc, th* d*c rồi r*n r* từng tiếng khe khẽ

Ở sảnh lớn vẫn còn vài phóng viên.

Giang Úc đen mặt, ôm người đi thẳng ra chiếc Hummer, sau khi đặt  Vân Lục nằm xuống ghế sau thì vội vàng lái xe như điên rời đi.

Giang Úc lái xe đến hậu viện căn biệt thự của hắn ở ngay gần khách sạn Lan Hải. Hắn xuống xe, kéo cửa ghế sau ra rồi chui vào cúi đầu hôn Vân Lục.

Vân Lục lúc này đã có một chút sức lực, khẽ túm được vạt áo sơ mi của Giang Úc. Vạt váy Vân Lục trượt dần lên trên, bàn tay to lớn với khớp xương rõ ràng chen vào giữa hai đùi cô.

Căn biệt thự yên tĩnh, hậu viện cũng yên tĩnh. Thi thoảng lại thấy đôi chân dài nhỏ nhắn giơ cao, thi thoảng lại thấy mấy ngón tay mảnh khảnh chống lên cửa kính xe Hummer....

Ba tiếng sau...

Căn biệt thự vắng lặng chưa từng được sử dụng bỗng sáng đèn.

Vân Lục tắm rửa xong ngồi ở mép giường, Giang Úc quỳ sau lưng cô cầm khăn lông nhẹ nhàng lau tóc cho cô.

Dưới áo choàng tắm là từng vết hồng hồng tím tím trải khắp cơ thể, dấu hôn và vết răng trên cổ, trên vai Vân Lục cũng rất nhiều.

Trong lòng Vân Lục vẫn còn rất sợ hãi. Cô biết rằng vừa rồi không phải là con người thật của cô, mà là do dược tính của thuốc. Nếu Thành Ly không phải là chính nhân quân tử, lúc này cô....đã...

Vân Lục không dám nghĩ tiếp nữa. Đôi mắt hẹp dài của Giang Úc cũng u ám không kém.

Tóc đã gần khô, Vân Lục quay người lại vòng tay ôm cổ Giang Úc. Giang Úc cúi đầu nhìn cô. Vân Lục lên tiếng: "Em mới nhận ra một vấn đề."

"Vấn đề gì?"

"Từ lúc chúng ta ở bên nhau, em quá mức ỷ lại vào anh." Chuyện xảy ra ngày hôm nay không phải Trình Kiều thì chính là Trình Tiêu, trong khoảng thời gian này Vân Lục mải mê đắm chìm trong tình yêu, cô đã sơ sót không nghe ngóng tin tức về mẹ con Trình Kiều, không biết hai mẹ con họ ở đâu, hiện tại như thế nào.

Thêm nữa là cô quá mức ỷ lại vào Giang Úc, thậm chí cô còn quên mất khoảng thời gian này của kiếp trước các thành viên của GY sẽ xảy ra chuyện gì.

Kiếp trước cũng vào thời điểm này Thành Ly cũng bị hạ thuốc, khi đó tính hướng của cậu ta vẫn là một ẩn số, phóng viên chụp được cảnh Thành Ly đi thuê phòng cùng một người đàn ông. Lúc phóng viên ập vào thì Thành Ly và người đàn ông kia đánh nhau.

Tuy rằng may mắn không xảy ra chuyện gì không thể cứu vãn nhưng lại bị hắt nước bẩn rất kinh khủng, ai nấy đều cho rằng Thành Ly làm vậy vì muốn công khai tính hướng.

Đó cũng là khúc nhạc dạo đầu tiên trên con đường tan rã của GY. Chỉ là kiếp này người ở chung phòng với Thành Ly đổi thành cô mà thôi. Nếu việc này không xử lý cẩn thận, chỉ sợ ngay cả tập đoàn Giang thị cũng bị ảnh hưởng.

Mà Vân Lục cô chính là người thành lập Tinh Diệu, nếu đã muốn nuôi dưỡng tài năng của bọn họ, vậy cô nhất định phải chịu trách nhiệm cho tới cùng.

Tương lai trong hai năm này, GY sẽ gặp rất nhiều chuyện, đây là thời điểm mấu chốt để bảo toàn được GY.

Vân Lục ôm chặt cổ Giang Úc, hốc mắt đỏ ửng:

"Chồng!"

Giang Úc mím môi, khẽ 'ừ' một tiếng.

"Em muốn trưởng thành, em phải bảo vệ mấy người GY cho thật tốt.

Chúng ta.... chúng ta.... tạm thời chưa kết hôn vội có được không?"

Vân Lục ngửa mặt cầu xin Giang Úc, cô đã quá ỷ lại vào hắn. Kiếp trước chưa từng được yêu đương, chưa từng được bảo vệ cho nên Vân Lục đột nhiên lạc lối trong tình yêu của Giang Úc, chỉ muốn được ở bên hắn, giữ lấy hắn.

Cho nên cô ngoan ngoãn, cô nghe lời, không muốn Giang Úc tức giận.

Nhưng đồng nghĩa với việc cô dần lãng quên GY, cũng quên mất ước nguyện ban đầu. Giang Úc dùng sức giữ chặt tay Vân Lục, trong đầu hiện lên rất nhiều hình ảnh.

Ánh mắt của Thành Ly.

Cảnh tượng Thành Ly đỡ eo Vân Lục.

Cuối cùng là Thành Ly gọi điện cho hắn tới cứu Vân Lục. Cậu ta không hề chạm vào Vân Lục, Giang Úc cũng không dám nghĩ đến cảnh Vân Lục nằm r*n r* dưới thân người khác. Nếu hôm nay không phải Thành Ly, vậy thì hậu quả, hậu quả.... Giang Úc cũng không tưởng tượng nổi.

Nước mắt Vân Lục lăn dài trên má, cổ họng Giang Úc nghẹn ứ, đau lòng giơ tay lau nước mắt cho cô.

Vân Lục nức nở: "Anh không đồng ý sao? Vậy thì.... em muốn.... chúng ta......"

Chia tay, dừng lại ở đây thôi.

"Em câm miệng!" Giang Úc lạnh giọng gầm lên áp chế, hắn đại khái đã đoán được Vân Lục muốn nói điều gì. Hắn giữ cằm cô, nhẹ giọng dỗ dành: "Em đừng khóc nữa...."

Nhìn thấy nước mắt của cô làm tim hắn đau muốn chết.

Giang Úc cúi đầu hôn hôn môi Vân Lục. Tuy không cam lòng nhưng vẫn đồng ý: "Anh không ép em kết hôn nữa. Em muốn trưởng thành nhanh, vậy anh dạy cho em."

Sự việc ngày hôm nay cũng gióng lên hồi chuông cảnh báo tới Giang Úc, khi ở bên cạnh hắn Vân Lục có thể yếu đuối, nhưng trước mặt người khác thì không thể như vậy, nếu quá yếu đuối sẽ bị càng nhiều người bắt nạt, cuối cùng người duy nhất phải chịu tổn thương chính là cô.

Thương trường như chiến trường. Không thể để cho người khác có cơ hội...

"Anh thật tốt!" Vân Lục kéo tay Giang Úc xuống rồi hôn lên bàn tay hắn một cái.

Giang Úc híp mắt, đè Vân Lục xuống dưới thân....

 

Trong phòng nghỉ của Tinh Diệu.

Thành Ly đẩy cửa bước vào, năm người bên trong phòng đồng loạt quay đầu nhìn cậu ta.

Chu Dương cầm mũ lưỡi trai trên tay quay quay, nhướng mày nhìn Thành Ly.

Hai người này có khung xương khá giống nhau, đường nét trên gương mặt cũng tương tự, cho nên Giang Úc đã nhờ vả Chu Dương giả dạng làm Thành Ly.

Chu Dương cười xuỳ một tiếng rồi giơ tay lau khoé môi: "Không còn chuyện gì vậy tôi đi trước.

Lý Viên! Tẩy trang!" Chu Dương đi về phía cửa, khi đi ngang qua Thành Ly thì cậu ta thấp giọng cất tiếng: "Chu tiên sinh, vô cùng cảm ơn."

Chu Dương 'xuỳ' một tiếng: "Muốn cảm ơn thì cảm ơn thầy giáo của cậu đi, chính hắn nghĩ ra biện pháp này đấy."

Lý Viên chen tới, vừa vỗ ngực vừa nói: "Giang Thái tử gia lợi hại thật đó, có thể nghĩ ra được biện pháp vẹn cả đôi đường như vật, lại có thể mời cả Chu thiếu gia tới.

Nhưng mà chuyên viên trang điểm của chúng ta cũng trâu bò thật đấy, ha ha ha, đây quả thật chính là Thành Ly rep 1:1 chứ còn gì nữa."

Một thời gian trước Vân Lục đột nhiên ký hợp đồng với một chuyên viên trang điểm có khả năng dịch dung, không ngờ hôm nay lại có tác dụng. Chu Dương cười nhạo một tiếng, túm cổ Lý Viên kéo ra cửa làm cô vừa bị lôi đi vừa phải gân cổ lên gọi thợ trang điểm tới tẩy trang cho Chu Dương....

*

Sáng hôm sau.

Hai hot search đồng thời lên bảng.

#CP Canh Khởi và Thành Ly đánh nhau#

#Vân tiểu thư và Giang Thái tử gia hôn môi#

Fans đổ xô vào hot search hóng hớt.

A: Này, hai anh ơi sao mình lại đánh nhau vậy?

B: Ê không phải chứ hôm qua tôi vừa gặm đường của hai người, hôm nay hai người lại đánh nhau. Có phải vì Khởi ca quá xấu xa không?

C: Nội bộ lục đục?

D: Tôi biết mà, sớm hay muộn cũng sẽ có vấn đề. Còn nói cái gì mà CP, hừ, đều là sản phẩm của marketing thôi.

E: Điều tôi quan tâm là ai thắng?

F: Mới một thời gian mà đã lục đục rồi, kiểu này GY cũng mau chóng tan rã thôi.

Cuối video lại thấy Canh Khởi đụng vào người Thành Ly, hai người đình chiến, rồi nhìn nhau bật cười.

G: Này... đây rốt cuộc là đánh nhau hay là v* v*n nhau?

H: Được rồi, tôi đã xem xong video..

I: Này cái hot search này thích giật tit không? Thiếu đòn à? Đây mà là đánh nhau à? Đây là tương thân tương ái nhé!

K: Đúng thế, rõ ràng còn nhìn nhau cười, rõ ràng đều rất yêu người kia mà...

L: Đm! Là ai lên cái hot search này? Là ai bảo bọn họ đánh nhau. Mau ra đây tôi sẽ cho các người biết thế nào mới thực sự là đánh nhau.

M: Tôi nguyện cả đời làm fan CP của hai người, nhanh nhanh về chung một nhà đi nào...

*

Ở hot search thứ hai #Vân tiểu thư và Giang Thái tử gia hôn môi#

N: Đm bọn phóng viên này điên thật rồi. Hôn nhau mà cũng không để cho người ta yên. Chụp cái gì mà chụp?

O: Thật không dám giấu, tôi muốn làm fan CP của hai người này.

P: Trời ơi cái nụ hôn này, cảm giác như Giang Thái tử gia muốn nuốt luôn bạn gái vào bụng vậy.

Q: Ê hôm qua tôi còn nghe thấy có tin nói bà chủ Vân đi thuê phòng với Thành Ly đấy. Má nó chứ đúng là báo lá cải, rõ ràng đôi tình nhân thuê phòng đổi gió mà.

R: Tôi cũng nghe được tin đó, trời ơi lúc biết tin tôi suýt chút nữa nhảy dựng.

S: Nghe đã thấy sai sai rồi, có thuê phòng, nhưng mà là Giang Thái tử gia và bạn gái của người ta thuê phòng nha.

T: Đm, hôn đến tôi cũng phát nứn.g luôn. Tôi có thể tải về làm meme không? Ha ha ha..

U: Giang Úc thật sự quá quá quá đẹp trai. Tôi chết mất thôi. Tôi cũng muốn được Giang Úc hôn như vậy hu hu hu. Mọi người xem kìa, tay hắn chống ở cửa nhưng không đóng lại. Rõ ràng là kệ cho phóng viên chụp đó. Hu hu hu. Thật là quá đáng mà.

V: Không thể không nói, Giang Úc mặc áo sơ mi đen quá đẹp, a a a, tôi hy vọng các ca ca cũng mặc áo sơ mi đen cho tôi xem. Tôi muốn ảo tưởng một chút ha ha ha.

Hai hot search này nằm im trên đầu bảng được ba tiếng thì có một cái hot search khác đột nhiên xuất hiện, hơn nữa còn leo lên rất nhanh là khác.

#Tiểu thư Khâu gia - Khâu Linh Thải và chị gái kế của Vân Lục - Trình Tiêu phát tán thông tin sai sự thật#

Hot search này rõ ràng là có người đập tiền vào để đẩy lên đầu, nhưng khi xem lại bất ngờ phát hiện có rất nhiều đơn vị truyền thông và phóng viên đứng ra tố cáo.

Tổng cộng có 30 đơn vị truyền thông, bọn họ đều nhận được tin tức rồi lập tức phân công phóng viên tới khách sạn Lan Hải bắt người, cuối cùng lại vì vậy mà đắc tội với Giang Thái tử gia.

Không còn cách nào khác để chứng minh trong sạch, bọn họ liền tố cáo hai người phát tán tin tức này ra.

Nội dung chính là: [Không hiểu vì sao mà một thiên kim tiểu thư lá ngọc cành vàng của Khâu gia lại làm những chuyện đáng xấu hổ như vậy? Chị gái kế của Vân Lục quả nhiên ti tiện đến không chịu nổi, nhiều lần hãm hại Vân Lục không thành mà vẫn không chịu bỏ cuộc.

Khâu Linh Thải không chịu yên ổn làm thiên kim Khâu gia vô lo vô nghĩ mà lại chạy tới kết giao với loại người như Trình Tiêu làm chuyện mất mặt như vậy.

Cuối cùng làm chúng tôi cho rằng Thành Ly thực sự đi thuê phòng với Vân Lục. Không có chuyện gì đột nhiên hắt nước bẩn vào người khác, phát tán tin tức giả làm đám phóng viên chúng tôi phải chạy vòng quanh. Sống cuộc sống giàu có sung sướng quá thoải mái nên lôi người khác ra làm trò đùa đấy à?]

W: Ha ha, đây được gọi là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã đấy sao?

X: Đm?? Tiểu thư Khâu gia?? Trước kia tôi học cùng với cô ta ở trường nữ sinh quốc tế đây, gương mặt của cô ta lúc nào cũng giống như người ta thiếu nợ cả mấy trăm vạn ấy.

Y: Chuẩn luôn, tôi cũng học cùng Khâu đại tiểu thư này. Lúc nào cũng ỷ vào mối quan hệ với Giang gia nên chưa bao giờ để ai vào mắt cả. Có lần tôi tiện tay lấy giúp cô ta vở bài tập, đã chẳng buồn cảm ơn tôi một câu. Sắc mặt dửng dưng như tôi thiếu nợ cô ta vậy.

Z: Trời đất ơi, thiên kim tiểu thư của Khâu gia mà giáo dưỡng kém đến vậy sao?

A: Vậy mà còn là thiên kim tiểu thư sao? Tính tình không tốt, lại còn làm ra chuyện như thế này thì sau này ai dám cưới cô ta chứ?

B: Mẹ kiếp con đ*. Tôi nghĩ lại mà thấy sợ, nếu lúc ấy năm người GY không ở cùng nhau thì có phải đã bị cô ta hại thảm rồi không?

C: Lần trước cô chị gái kế này cũng đã mua hot search bôi nhọ Vân Lục nhưng không thành công, lần này lại tiếp tục?? Mặt dày không biết xấu hổ. Tiểu thư Khâu gia lại còn chạy tới náo loạn cùng cô ta nữa. Bội phục! Ê mà vị tiểu thư tên Khâu Linh Thải này trông như thế nào? Tôi thực sự muốn chiêm ngưỡng đó...

D: Cô chị gái kế này vốn dĩ chẳng phải thứ tốt đẹp, bạn của cô ta còn có thể hơn cô ta chắc? Hai người này sống thật tốn không khí.

Hot search này một đường thẳng tiến lên vị trí thứ nhất.

Một người lên tiếng sẽ kéo theo rất nhiều người cùng lên tiếng, phần bình luận đều đang mắng Khâu Linh Thải và Trình Tiêu.

 

Ngoại ô

Trong một căn biệt thự.

Điện thoại của Khâu Linh Thải đã kêu vô số lần, các cuộc gọi đến từ truyền thông và cả cha mẹ cô ta cũng gọi đến. Nhưng Khâu Linh Thải không nhận bất kỳ cuộc gọi nào, cô ta đen mặt, nhìn Trình Tiêu chằm chằm.

Sắc mặt Trình Tiêu trắng bệch, cô ta véo vào lòng bàn tay: "Rõ ràng chúng ta đã cẩn thận như thế, tôi tự mình lên kế hoạch, tại sao cuối cùng lại trở thành như vậy chứ?"

"Cô nói xem tại sao lại trở thành như thế này?" Khâu Linh Thải đứng bật dậy, khuôn mặt hằm hằm đi tới trước mặt Trình Tiêu: "Cô nói chắc chắn sẽ thành công, cho nên tôi mới giúp cô."

"Chúng ta rõ ràng đã thành công còn gì? Thành Ly kia rõ ràng thích Vân Lục, chỉ cần chạm vào Vân Lục thôi là con ranh đó liền xong đời rồi." Trình Tiêu ngẩng đầu, vội vàng giải thích.

Đúng lúc này.

Cửa nhà bị đẩy vào, ánh sáng chiếu thẳng vào trong nhà, cả hai đồng loạt quay sang nhìn ra cửa.

Giang Úc đứng ở cửa, trong miệng ngậm điếu thuốc nhướng mày nhìn vào trong: "Có phải cảm thấy kế hoạch này hoàn mỹ không một khe hở không?"

Giang Úc nói xong liền bước sang bên cạnh, đằng sau lưng hắn, một nhóm cảnh sát đi vào với khuôn mặt nghiêm trọng, tiến tới trước mặt hai người rồi còng tay lại.

Khâu Linh Thải trợn mắt ngạc nhiên: "Mấy người dựa vào cái gì mà bắt tôi?"

Cảnh sát trưởng nhướng mày: "Dựa vào những bằng chứng chỉ ra cô có liên quan tới sự việc bắt cóc Vân Lục - chủ tịch công ty Truyền thông Tinh Diệu và thành viên Thành Ly của GY - nhóm nhạc nam trực thuộc công ty Truyền thông Tinh Diệu.

Án đã lập, dẫn đi!" Những người cảnh sát làm theo phép công, sắc mặt lạnh tanh kéo Khâu Linh Thải và Trình Tiêu ra khỏi cửa. Khi đi ngang qua Giang Úc, cả hai đều nghe thấy giọng nói lạnh buốt của hắn: "Ngoan ngoãn ngốc ở trong đó đi.

Tôi tự mình ra tay, hai người không còn ngày lành nữa đâu."

Khâu Linh Thải biến sắc. Trình Tiêu cố hết sức giãy giụa.

Khi đi ra khỏi cổng thì nhìn thấy Vân Lục xuống xe, nhìn thấy hai người bị còng tay đi ra thì ngạc nhiên vài giây rồi bật cười: "Phải đi rồi sao?

Đi thong thả nhé, không tiễn!" Vân Lục nở nụ cười rất xán lạn, nhưng trong mắt lại rét buốt không có một chút vui vẻ nào. Mười phần giả tạo như Trình Tiêu đã từng.

Trình Tiêu đột nhiên phát điên.
"A a a a a....."

Khâu Linh Thải nhìn Vân Lục không dám tin vào mắt mình, Vân Lục lập tức thu lại nụ cười dối trá, nhìn Khâu Linh Thải bằng ánh mắt khinh miệt rồi cất tiếng: "Đi đường cẩn thận nhé, bản real.." (chế nhạo lại lúc Khâu Linh Thải bảo Vân Lục là bản fake của cô ta đó các mom)

Giọng nói của Vân Lục rất nhẹ, cũng rất hờ hững. Giống y như giọng điệu lúc nói chuyện của cô ta. Nhưng Khâu Linh Thải lại nghe ra sự trào phúng trong câu nói của Vân Lục. Vân Lục đang cười nhạo cô ta, tự nhận mình là hàng real, rồi lại tự chui đầu vào tù. Vậy thì vào tù làm hàng real cũng được. Hàng fake như Vân Lục không bắt chước nổi.

Bình Luận (0)
Comment