Hoa Nhài đang hái hoa trên một bãi cỏ mọc đầy hoa dại nhỏ, bỗng bị bóng của một con Ưng thú bao phủ. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy con Ưng thú anh tư hiên ngang, liền “Oa” lên một tiếng.
Sau đó cô quay sang nói với Alva bên cạnh với vẻ ghét bỏ: “Chàng xem người ta bay mới uy vũ làm sao!”
Cũng không biết có phải ảo giác không, cô cảm thấy con ưng này trông có khí thế hơn hẳn những con ưng khác, chắc chắn nó cũng rất lợi hại trong tộc Ưng thú.
“Màu lông của ta đẹp hơn bọn họ!” Alva nói, thản nhiên ngẩng đầu lên. Khi thấy rõ con Ưng thú ở trên, cơ thể hắn khựng lại, đột nhiên không thể phản bác lời Hoa Nhài.
Thấy Alva không nói gì, Hoa Nhài thầm nghĩ có phải mình nói hơi quá đáng không?
Thật ra cô cũng đâu ghét bỏ hắn, biết bay là tốt rồi. Đều tại gã khổng tước này quá thích bắt nạt cô, khiến cô quen thói hễ có cơ hội là phản kích lại.
Hoa Nhài cũng ngẩng đầu tiếp tục nhìn con ưng, không ngờ con Ưng thú đó càng bay càng thấp, lại còn chuẩn bị đáp xuống bên cạnh họ.
“Hoa Nhài!”
Trong lúc Hoa Nhài đang kinh ngạc nghi ngờ, cô nghe thấy giọng nói quen thuộc từ trên truyền xuống, sắc mặt sững sờ, rồi vui vẻ nói: “Bạch Tinh Tinh?”
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ️️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Bạch Tinh Tinh cười hì hì, vỗ vỗ lưng Moore thúc giục. Moore liền nhanh chóng đáp xuống đất, nghiêng người để cô trượt xuống.
“Đúng là cậu thật à!” Hoa Nhài vui vẻ nói.
Bạch Tinh Tinh bế con, cười hì hì đi tới, “Thỏ con của cậu đâu? Mau cho tớ xem nào.”
Ấn tượng của cô về con của Hoa Nhài vẫn dừng ở lần cuối cùng nghe thấy tiếng khóc thét chói tai. Khi đó An An phát bệnh khóc cực thảm, khiến cô nghe tiếng trẻ con khác khóc cũng không dám, sau đó liền có ý thức tránh mặt Hoa Nhài. Không ngờ thoáng cái đã một năm trôi qua.
“Ở đây này, mau đến xem!” Hoa Nhài chỉ vào Alva, nói. Cô đã khoe thỏ con của mình với rất nhiều giống cái, lúc này đối diện với Bạch Tinh Tinh cũng có chút đắc ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bạch Tinh Tinh vội vàng đi qua.
Moore nhân lúc họ không chú ý đến mình, nhanh chóng biến thành hình người, mặc váy da thú vào.
Alva bây giờ đối mặt với Bạch Tinh Tinh đã có thể thản nhiên, nhưng vẫn cảm thấy cô rất đẹp, không khỏi nhìn thêm một cái. Ngay lập tức, hắn cảm nhận được áp lực mạnh mẽ, vội vàng thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Moore.
Hoa Nhài lơ đãng nhìn theo tầm mắt của Alva, thấy người chở Bạch Tinh Tinh tới là một Vô Văn thú, liền “Ai” lên một tiếng.
Cô vốn tưởng bạn đời của Bạch Tinh Tinh ai cũng có năng lực phi thường, không ngờ người này ngay cả một vạch thú văn cũng không có. Tuy trông rất cường tráng và đẹp đẽ, nhưng lại cho người ta cảm giác u ám. Cô thật sự không hiểu tại sao Bạch Tinh Tinh lại thích một giống đực như vậy.
Thật ra Moore rất có tiếng tăm trong giới giống đực. Trước đây gã đã nhiều lần liên thủ với Curtis để đối phó với lão Bọ Cạp vương, không giống đực nào là không biết.
Nhưng giống cái đều trốn ở nơi an toàn, chỉ nghe nói có một Ưng thú rất lợi hại, chứ không ai tận mắt nhìn thấy. Vì vậy, Hoa Nhài không hề liên hệ gã với cường giả Ưng thú trong truyền thuyết.
“Đây là bạn đời mới của cậu à?” Hoa nhài hỏi.
Ngữ khí của cô tự nhiên như đang nói chuyện thời tiết, Bạch Tinh Tinh hơi lúng túng, cười nói: “Ừm, chàng ấy tên là Moore, Alva cũng biết chàng ấy.”
“Hả?” Hoa Nhài càng kinh ngạc hơn, tò mò nhìn về phía Alva.
Alva lập tức chột dạ ghê gớm. Khi đó hắn và Moore còn là tình địch, sau này lại kết thành minh hữu, tình huống hiện tại thật sự rất xấu hổ.
“Đúng vậy, gã thích Bạch Tinh Tinh từ rất lâu rồi.” Alva nói, lựa chọn lờ đi sự tồn tại của chính mình trong câu chuyện.
【 Chúc đêm Giáng Sinh an lành! 】