Bên này, bởi vì mang trong lòng mong chờ đối với sinh mệnh mới, mây mù đã hoàn toàn tan đi trong lòng Bạch Tinh Tinh.
Ở một nơi khác, Curtis bơi đi rất xa, xác định đám rắn con không thể tìm đường về, hắn mới dừng lại.
Hắn mở cái túi ra, đổ thẳng đám rắn con ra ngoài.
Đám rắn con cuộn thành một đống rơi xuống đất, ngơ ngác nhìn quanh.
Curtis từ trên cao nhìn xuống chúng, giọng nói lạnh băng không một tia tình cảm, lời nói thậm chí là uy h.i.ế.p trắng trợn: “Chúng ta tạm biệt tại đây, đừng xuất hiện trước mặt ta nữa, nếu không đừng trách ta không nể tình cha con.”
Đám rắn con hơi co người lại, không hiểu vì sao cha lại nói vậy. Chúng còn quá nhỏ, hoàn toàn không có ý niệm “về nhà”, cho nên cũng không để tâm lời uy h.i.ế.p này của cha.
Curtis hài lòng với phản ứng của chúng, thầm nghĩ lần này chắc sẽ không xảy ra tình huống ấu tể muốn thay thế mình. Hắn tâm trạng tốt hẳn lên, xoay người rời đi.
Chờ hắn đi rồi, đám rắn con mới thả lỏng.
Đây là lần đầu tiên chúng tiếp xúc với thế giới hoang dã theo đúng nghĩa. Cây cối ở đây hỗn loạn và rậm rạp hơn trong nhà, nhưng thế giới như vậy lại càng khiến chúng hài lòng.
Mỗi con chọn một hướng, đám rắn con tản ra bốn phía, từ đây mỗi đứa một nơi.
Khi Curtis về đến nhà đã là chạng vạng, Bạch Tinh Tinh đã ngủ say. Vẻ mặt bình yên của cô khiến Curtis có chút kinh ngạc.
Hắn vốn tưởng Tiểu Bạch sẽ đau buồn rất lâu, không ngờ lúc này nhìn cô đã không sao nữa. Như vậy cũng tốt.
Nhìn Vinson và Parker ngủ ở hai bên cô, cùng với Moore đang ngồi xổm một mình ở góc khác, Curtis liền đoán ra được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhất định là Vinson và Parker làm. Giống đực sống trong bộ lạc luôn nhiệt tình như vậy, hắn và Moore không thể làm được điều đó.
Ngày hôm sau, trời vẫn trong xanh. Sau một ngày nắng gắt, nước mưa trên mặt đất đã khô, rất nhiều giống cái rủ nhau ra ngoài chơi đùa, vô cùng náo nhiệt.
Bạch Tinh Tinh ăn sáng xong mới ra cửa, bế An An đi đến dưới hốc cây của Hoa Nhài, lại nghe từ bạn đời của cô ấy biết tin cô ấy đã cùng Alva ra ngoài.
“Không đến đồng cỏ Thiên Tinh à?” Bạch Tinh Tinh rất kỳ quái, Hoa Nhài thích nhất nơi đó, năm nay lại không đi.
Thú tai vểnh Edgar cười nói: “Các giống cái mới chuyển đến chưa từng thấy đồng cỏ Thiên Tinh lớn như vậy, đều chiếm hết chỗ đó rồi, nên cô ấy bảo Alva chở đi nơi xa hơn chơi.”
Bạch Tinh Tinh gật đầu hiểu rõ, “Vậy ta đi tìm cô ấy.”
Nói xong, Bạch Tinh Tinh bế con về nhà, đi tìm Moore khắp nơi.
Bây giờ cô mới phát hiện, trong nhà có một thú nhân biết bay thật tiện lợi, ra ngoài từ xe riêng được nâng cấp lên thành máy bay trực thăng.
Hôm nay không đến lượt Moore đi săn, gã đang ngồi xổm trên cành cao rình trộm Bạch Tinh Tinh, dĩ nhiên là cô không tìm thấy. Một lúc sau, Moore mới nhận ra Bạch Tinh Tinh đang tìm mình, lập tức từ trên cây bay xuống.
“Cuối cùng cũng tìm được chàng.” Bạch Tinh Tinh đi về phía Moore: “Chở ta ra ngoài một chuyến, ta muốn đi tìm Hoa Nhài. Khó khăn lắm trời mới tạnh, lỡ trời mưa thì ta và An An lại không tiện ra ngoài.”
Nghe nói muốn đi gặp giống cái khác, Moore liền hụt hẫng. Gã lại bay vào phòng, ngậm một chiếc váy da thú ra, rồi mới đáp xuống đất chở Bạch Tinh Tinh.
Muốn tìm một hai người giữa biển rừng mênh m.ô.n.g không khác gì mò kim đáy bể, tìm được thì đúng là mèo mù vớ cá rán. Cũng chỉ có Ưng thú với thị lực cực tốt mới có vài phần hy vọng.
Moore cũng phải phân tích địa hình, phán đoán những nơi phong cảnh đẹp rồi tìm từng chỗ một, mới thuận lợi tìm được Alva, giống đực tộc Khổng Tước - người từng là "minh hữu" cùng theo đuổi Tinh Tinh.