Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 229

“Hạ Tiểu Đậu, dậy đi, hôm nay phải đi làm đấy!”

 

“Anh Liệp? Liệp Liệp? Lăng Liệp! Có nghe thấy không? Bảy giờ rưỡi rồi đó!”

 

“Vân Tiểu Đậu! Vân Đậu!”

 

Sau một cái Tết Nguyên Đán sung túc, Đội Điều tra Hình sự Cục cảnh sát thành phố đã bắt đầu làm việc. Quý Trầm Giao dậy từ sáng sớm để xây dựng hình tượng đội trưởng — Tạ Khuynh tạm thời được điều đến Sở Công an tỉnh để tham gia công tác ở cấp cao hơn, còn anh, nhờ những đóng góp quan trọng trong vụ án “Phù Quang” và những năm tháng làm việc tận tụy ở Đội trọng án, nên đã được bổ nhiệm làm đội trưởng tạm quyền của Đội Điều tra Hình sự — tất nhiên là phải chải chuốt tóc tai, chỉnh tề quần áo, để nhìn cho ra dáng một chút.

 

Nhưng đội trưởng Quý ra dáng là thế lại trúng phải một người bạn đời thích làm biếng như cún, tối qua còn hứa hẹn dậy đúng giờ, cùng nhau đi làm, vậy mà bây giờ Quý Trầm Giao đã đứng trong phòng ngủ gọi mười phút, gọi hết các loại biệt danh của Lăng Liệp rồi mà hắn vẫn nằm ỳ như chó chết chẳng buồn nhúc nhích.

 

Nếu không phải bộ đồng phục đã mặc chỉnh tề không tiện cởi ra, lại còn sợ làm nhàu, Quý Trầm Giao thật sự muốn làm chút chuyện tối qua mình đã làm với Lăng Liệp.

 

Quý Trầm Giao sốt ruột nhìn đồng hồ, quát lên: “Dụ Qua!”

 

Lúc này Lăng Liệp mới lề mề chui ra khỏi chăn, vẻ mặt ngái ngủ liếc mắt nhìn Quý Trầm Giao, cực kỳ ghét bỏ: “Sáng sớm em đã tự gọi tên mình, đúng là không biết xấu hổ.”

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Lăng Liệp chậm rãi súc miệng, rót nước, Quý Trầm Giao sợ hắn lại làm mất thời gian, bèn nhìn chằm chằm, chỉ thiếu điều dán sát vào lưng hắn.

 

Lăng Liệp vung tay áo, nhìn theo ánh mắt của Quý Trầm Giao, bật cười, dùng trán cọ cọ vào má anh, “Đội trưởng Quý, em sao thế? Nhìn anh chưa đủ à?”

 

Quý Trầm Giao: “Em thèm chắc?”

 

Lăng Liệp gật đầu, thản nhiên: “Em không thèm, sau này em cũng đừng nhìn anh nữa.”


 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Cuối cùng cũng sửa soạn xong, có thể ra ngoài rồi. Lăng Liệp lúc đang đi giày thì vỗ trán một cái, chạy nhanh vào nhà trong. Nửa phút sau, hắn xách một cái túi ni lông xấu xí đi ra.

 

Thái dương Quý Trầm Giao nổi đầy gân xanh.

 

Lăng Liệp thúc giục Quý Trầm Giao: “Đi thôi, ngày đầu tiên đã đi muộn, em là đội trưởng tạm quyền đó, có thấy ngại không hả em?”


 

Trên đường đến Cục cảnh sát thành phố, Quý Trầm Giao cố tình giữ khoảng cách với Lăng Liệp. Hắn cười hì hì chào hỏi mọi người, cứ mỗi lần chào là lại giơ cái túi xấu xí kia lên.

 

Người khác bèn hỏi: “Thầy Lăng, thầy cầm cái gì thế?”

 

Lăng Liệp: “Haizz, quà khai xuân cho mấy đứa nhỏ thôi.”

 

Quý Trầm Giao nghe không nổi nữa, giằng lấy cái túi xấu xí đó rồi tự mình cầm.


 

Trong chiếc túi xấu xí đựng mấy món đồ chơi nhỏ làm từ lụa là gấm vóc, len sợi mà Lăng Liệp chưa dùng hết, ví dụ như găng tay, vỏ bọc cốc, vỏ bọc đồ dùng văn phòng phẩm các loại.

 

Sau khi Quý Trầm Giao bỏ ra số tiền lớn để mua những lời khen có cánh của các đồng nghiệp, Lăng Liệp được đằng chân lân đằng đầu, hỏi mọi người có muốn gì không, hắn có thể tiện tay làm một ít.

 

Lời đã nói đến nước này rồi, những người đã khen kia thật sự không tiện từ chối.


 

Ngày lễ không có vụ án nào để phá, Lăng Liệp tinh lực dồi dào, ngoài việc “trả bài”, hắn còn có thể phát triển nghề tay trái, một hơi làm ra cả một bao tải — không, một túi đồ linh tinh.

 

Bây giờ Lăng Liệp chuẩn bị phát đống đồ linh tinh đó.

 

Lương Vấn Huyền nhận được một chiếc tạp dề kiểu “ông bố già”, trên đó thêu chữ “Đại ca phe ta”. Tịch Vãn nhận được một túi đựng son, có thể chứa hai mươi tư thỏi son. Thẩm Tê nhận được một chiếc mũ dành cho nam giới trung niên, nghe nói dân kỹ thuật ai cũng cần, vì đến tuổi trung niên sẽ bị hói. Còn An Tuần thì nhận được một bộ đồ bảo hộ hình đầu lâu, dù cậu ta cũng không biết khi nào mình mới mặc đến nó — có lẽ là lúc đi cosplay xác chết chăng?


 

Quý Trầm Giao liếc mắt một cái.

 

Mọi người đều đã nhận tiền, thầm hiểu ý nhau, lại ra mặt khen ngợi Lăng Liệp một phen.

 

Trong đó, lời khen của Thẩm Tê là chân thành nhất, vì cậu ta mới nhận được sách có chữ ký của nhà văn đại thần “Nhan Tiếu” gửi tặng cách đây không lâu, lúc đó mới biết là do anh Liệp của cậu ta nhờ vả “Nhan Tiếu”.

 

Hình tượng Lăng Liệp trong lòng Thẩm Tê ngày càng trở nên cao lớn hơn. Còn có chuyện gì mà anh Liệp của cậu ta không làm được nữa không? Có lẽ là không có.


 

“Nhan Tiếu” viết trên trang đầu cuốn sách: Chúc thầy Thẩm Tê trở thành một chuyên gia an ninh vô địch như Liễu Chí Tần.

 

Liễu Chí Tần? Thẩm Tê nhìn cái tên này, đã có mục tiêu mới.

 

Liễu Chí Tần là hacker ngầu lòi trong truyện của “Nhan Tiếu” sao? Được, cậu ta sẽ phấn đấu theo tấm gương thầy Liễu Chí Tần vậy.

 

Mặc dù không có vụ án nào xảy ra, nhưng cả buổi sáng Quý Trầm Giao vẫn bận tối mắt tối mũi. Đội trưởng Đội Điều tra Hình sự không dễ làm, dưới trướng anh có mấy phòng ban cần quản lý, còn phải báo cáo công việc lên cấp trên.


 

Gần trưa, Tạ Khuynh gọi điện thoại tới hỏi thăm Quý Trầm Giao thích ứng với công việc mới thế nào, Quý Trầm Giao nói: “Sư huynh à, anh trút gánh nặng này đi hay thật.”

 

Tạ Khuynh cười ha hả: “Cậu còn trẻ, phải có chí tiến thủ chứ. Hồi anh bằng tuổi cậu đã sớm gánh vác trọng trách của đội rồi…”

 

So với một Quý Trầm Giao bận rộn, Lăng Liệp chính là một kẻ rảnh rỗi.

 

Thứ nhất, hắn hiện vẫn là thành viên của Đội hành động đặc biệt, trên danh nghĩa không thuộc quản lý của cảnh sát địa phương, hắn thậm chí còn có văn phòng riêng, cấp bậc còn ngang với Tạ Khuynh.


 

Thứ hai, thân phận của hắn ở Cục cảnh sát thành phố Hạ Dung là thanh tra, cố vấn, Quý Trầm Giao gặp hắn cũng phải kính cẩn gọi một tiếng thầy Lăng.

 

Thầy Lăng muốn trốn việc thì trốn việc, muốn về sớm thì về sớm, lúc rảnh rỗi đi thị sát một vòng coi như đã hoàn thành công việc trong ngày. Bạn có thể làm gì được hắn chứ?

 

Quý Trầm Giao: Mình tức chết mất!


 

Nhưng thầy Lăng như vậy vẫn có bản lĩnh khiến người khác phải ghen tị chết đi được.

 

Nhà ăn của Cục cảnh sát thành phố rất thơm ngon, nên về cơ bản không ai mang cơm theo, nhưng đầu năm mới, Quý Trầm Giao lại mang cơm, mang hai phần, đầy đủ sắc hương vị.

 

Đến giờ cơm, Lương Vấn Huyền vẫn như thường lệ gọi mọi người đi ăn.

 

Quý Trầm Giao lại vững như bàn thạch: “Tôi không đi đâu.”

 

Lăng Liệp: “Tụi tôi có mang cơm rồi!”

 

Mọi người: “…”

 

Trên đường đến nhà ăn, Thẩm Tê : “Vừa rồi hình như em bị phát cẩu lương ngập mặt phải không?”

 

An Tuần vỗ vỗ vai cậu ta: “Ai bảo cậu độc thân?”

 

Thẩm Tê : “….”

 

Quý Trầm Giao và Lăng Liệp ăn cơm trong văn phòng lãnh đạo của Lăng Liệp. Mặc dù hôm nay biểu hiện của Lăng Liệp từ lúc mở mắt ra đã cực kỳ tệ, nhưng Quý Trầm Giao vẫn nể mặt bữa cơm này mà quyết định tha thứ cho hắn.

 

Nhưng đến chiều, Lăng Liệp lại bắt đầu nhảy disco trên sự kiên nhẫn của Quý Trầm Giao.

 

Là kẻ nhàn rỗi duy nhất trong Đội Điều tra Hình sự, bộ dạng gà gật chơi điện thoại của Lăng Liệp thật sự rất dễ “kéo thù hận”. Quý Trầm Giao rất muốn tìm chút việc cho hắn làm, giao những việc mình không làm kịp cho Lăng Liệp.

 

Lăng Liệp ngơ ngác nhìn Quý Trầm Giao. Anh lại nói một lần nữa.

 

Lăng Liệp úp hai tay ra sau tai, nhăn mặt khổ sở: “Hả? Em nói gì cơ? Tai anh sao lại không nghe thấy gì nữa rồi? Ôi chao, có chuyện rồi, có chuyện rồi!”

 

Điều Quý Trầm Giao lo lắng nhất là thính lực của Lăng Liệp, phản ứng đầu tiên là tim giật thót một cái, nhưng rất nhanh anh đã nhận ra tên này lại đang giả vờ!

 

Quý Trầm Giao tức đến ngứa tay, muốn véo tai Lăng Liệp, nhưng tay đã đưa ra rồi lại không nhéo thật, chỉ nhẹ nhàng nhéo vành tai của hắn, thở dài: “Có phải anh muốn chọc tức chết em không?”

 

Lăng Liệp giả câm giả điếc, cứ ừ ừ hử hử.

 

Thôi bỏ đi, Quý Trầm Giao cũng nghĩ thoáng rồi, hắn không muốn làm việc thì thôi không làm vậy. Dù sao nhà bọn họ vẫn còn anh là trụ cột. Còn Lăng Liệp, đó là một con mèo hoang mà, loài người lấy lý lẽ gì để ép một con mèo hoang làm việc vất vả chứ?

 

Quý Trầm Giao cứ thế tự thuyết phục mình.

 

Một tuần sau, cuộc sống đi làm rồi về đúng giờ, còn có thể mang cơm trưa đến nơi làm việc của đội trọng án đã kết thúc. Một trung tâm thương mại ở Đông Thành xảy ra án mạng, ba thi thể nam giới bị giấu trong tủ kính trưng bày.

 

Đội trọng án lập tức xuất phát, Quý Trầm Giao kéo mở cửa xe, đuôi mắt anh khẽ nhướng lên.

 

Lăng Liệp: “Ngồi vững nào!”

 

Quý Trầm Giao mỉm cười, đóng cửa xe lại.

 

Con mèo hoang ham ngủ ham ăn nhà bọn họ, lúc này lại biến thành thầy Lăng tinh anh đáng tin cậy rồi.

 

Vẫn như mọi khi, xe cảnh sát len lỏi trong thành phố phồn hoa náo nhiệt, lao về phía tội ác.

 

(Toàn văn hoàn)

 

Tiểu kịch trường: Mèo Hoang và Mèo Ragdoll

 

Mùa đông đến rồi, những chú mèo được nuôi trong nhà đều cuộn tròn trong chăn lông sưởi ấm, còn mèo hoang chỉ có thể run cầm cập bên ngoài cửa kính.

 

Chú mèo Ragdoll Minh Minh ngồi ngay ngắn bên cửa sổ sát đất, nhìn chú mèo hoang Liệp Liệp nhảy nhót tưng bừng trong sân. Liệp Liệp là chú mèo mà nó đơn phương nuôi dưỡng, nó đem đồ ăn ngon cho Liệp Liệp, đồ chơi hay ho cũng chia sẻ với Liệp Liệp, nhiều lần dụ dỗ Liệp Liệp vào nhà chơi, nhưng Liệp Liệp ăn của nó, chơi của nó, lại nhất quyết không vào nhà nó.

 

Có thể nói là một con mèo vô ơn.

 

Hôm nay, Ragdoll Minh Minh lại dùng pate mèo dụ dỗ mèo hoang Liệp Liệp, ngoài dự đoán của Minh Minh, Liệp Liệp lại thật sự vào nhà.

 

Trong nhà thật ấm áp! Liệp Liệp đã quen lang thang nghĩ thầm.

 

Ngay lúc Liệp Liệp đang cúi đầu ăn pate, Minh Minh dùng một móng vuốt đè đầu nó xuống: “Nhà ta rộng lắm, mi đừng có ra ngoài chịu lạnh nữa!”

 

Mèo hoang Liệp Liệp ăn xong bữa này, cùng Ragdoll Minh Minh lăn lộn bên cửa sổ sát đất. Minh Minh mời nó ngủ trong ổ của mình, nhưng Liệp Liệp lại cào cào trên bộ lông dài của Minh Minh.

 

Lúc đầu Minh Minh tưởng rằng Liệp Liệp đang chơi với nó, sau mới phát hiện Liệp Liệp cào từ trên người nó xuống rất nhiều lông!

 

Liệp Liệp vo đám lông lại thành cục, giấu kỹ ở góc tường.

 

Sau đó, mỗi buổi chiều, mèo hoang Liệp Liệp đều đến ăn pate của Ragdoll Minh Minh, ăn xong chơi với Minh Minh một lúc, rồi lại cào lông của Minh Minh.

 

Mãi cho đến một tuần sau, Liệp Liệp tha về một đôi kim đan len.

 

Minh Minh kinh ngạc.

 

Liệp Liệp lôi ra đống lông đã tích trữ được kha khá, chăm chỉ đan chúng thành một chiếc khăn quàng cổ, rồi quấn lên cổ mình.

 

Minh Minh phẫn uất: “Mi không có lông của mình à!”

 

Liệp Liệp: “Ta có lông, nhưng lông ta ngắn lắm.”

 

Lông mèo hoang đúng là khá ngắn, nhìn đã thấy lạnh. Ragdoll Minh Minh rộng lượng, thôi bỏ qua đi.

 

Liệp Liệp đeo khăn quàng cổ chạy đi mất, Minh Minh nghĩ ngày mai nó sẽ lại đến.

 

Thế nhưng mấy ngày trôi qua, Liệp Liệp không hề quay lại.

 

Minh Minh dậm chân, con mèo vô ơn vẫn là con mèo vô ơn, hóa ra đến nhà chơi chỉ là thèm muốn bộ lông của nó thôi!

 

Ông chủ Tiêu bế Minh Minh lên, v**t v* mấy cái, không giận không giận.

 

Tuyết rơi rồi, mùa đông đã đến lúc lạnh nhất, Minh Minh lại nhìn thấy Liệp Liệp bên cửa sổ.

 

Mèo hoang chạy nhảy vui vẻ trong tuyết, dường như đang chơi đùa với một thứ gì đó rất mềm mại, có lông.

 

Minh Minh nhìn kỹ, đó không phải là chiếc khăn quàng được đan từ lông của nó sao? Sao khăn quàng lại cử động được?

 

Minh Minh dụi mắt, đó là một con rắn nhỏ!

 

Con mèo mà nó nuôi dưỡng, vậy mà lại đang chơi với một con rắn nhỏ!

 

Mèo hoang Liệp Liệp quen biết rắn Tiểu Quý từ mùa thu, chúng đã cùng nhau đi rất nhiều nơi. Sau khi trời trở lạnh, Liệp Liệp thấy Tiểu Quý trơn tuột, lạnh quá, nhưng lông của nó rất ngắn, không thể chia sẻ cho Tiểu Quý được.

 

Nhưng con mèo Ragdoll xinh đẹp kia lại có bộ lông rất dài.

 

Nó chơi với Ragdoll, ăn pate của Ragdoll, để Ragdoll tận hưởng niềm vui làm bố, coi như trả công, nó đã vặt lông của Ragdoll, đan cho Tiểu Quý một chiếc khăn quàng có thể chui tọt cả người vào.

 

Nội tâm Tiểu Quý: Thật ra bọn mình không sợ lạnh, cái khăn này phiền phức quá, chui vào mình không thở nổi luôn!

 

Thôi kệ đi, Liệp Liệp vui là được rồi.

Hết tiểu kịch trường.

Bình Luận (0)
Comment