Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 228

Tết Nguyên Đán sắp đến rồi, so với sự căng thẳng cùng kỳ năm ngoái, năm nay Đội trọng án cũng coi như là nhàn rỗi. Không còn vụ án nào cần phá gấp, sự chú ý của Quý Trầm Giao liền chuyển sang Lăng Liệp, tên này dạo trước đi tạo một thân phận giả, nói là sau này khi thực hiện nhiệm vụ có thể dùng đến, Quý Trầm Giao vừa nhìn thấy cái tên đó, Vân Tiểu Đậu.

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Sao anh không gọi thẳng là Vân Đậu luôn đi?

 

Cho dù là người mình yêu thương đến mấy đi nữa, ngày nào cũng kè kè bên nhau thì cũng có lúc thấy không vừa mắt. Huống chi lại là Lăng Liệp, con mèo hoang động tí là ngứa đòn này. Quý Trầm Giao phát hiện, sau hai năm tẩy não gu thẩm mỹ của mình, Lăng Liệp vẫn sẽ nhân lúc anh lơ là cảnh giác mà tự biến mình thành kẻ quê mùa, lập tức nổi giận đùng đùng, xách cổ áo Lăng Liệp, đòi dẫn hắn đi mua quần áo mới.

 

Mua một đống túi lớn túi nhỏ, Lăng Liệp lại có đồ mới để đi chúc Tết rồi. Con mèo hoang sau khi được chưng diện, cho dù có đứng trước mặt mèo Ragdoll cũng không hề kém cạnh.

 

Còn có thể vênh váo dùng móng vuốt đè đầu mèo Ragdoll nữa.

 

Hai tay Lăng Liệp mỗi bên xách năm cái túi giấy, bỗng dưng hắn “phanh gấp” lại. Túi trên tay Quý Trầm Giao cũng không ít hơn của hắn, anh quay đầu lại: “Anh lại làm sao nữa?”

 

Lăng Liệp: “Anh nhớ ra lời hẹn ước ngu ngốc thời còn trẻ người non dạ với em rồi.”

 

Quý Trầm Giao nhướng mày, “Hửm?”

 

Lăng Liệp: “Chính là cái đó… đồ, đồ nữ đó.”

 

Nhắc tới chuyện này Quý Trầm Giao liền hăng hái hẳn lên, anh nhận lấy hết túi trên tay Lăng Liệp, quẳng vào xe, hai người lại quay về trung tâm thương mại.

 

Lăng Liệp chẳng có chút trở ngại tâm lý nào với việc mặc đồ nữ, hắn đi trước Quý Trầm Giao, bước vào một cửa hàng bán sườn xám, ngược lại khiến Quý Trầm Giao có chút ngại ngùng.

 

Trong trung tâm thương mại chính quy không có đồ nữ nào Lăng Liệp mặc vừa, nhưng hắn vẫn dạo xem vô cùng thích thú – chỉ đơn thuần là để nghe các nhân viên bán hàng nam nữ tâng bốc mình mà thôi.


 

“Chỉ có thể đặt may thôi.” Quý Trầm Giao nói: “Anh xem thử kiểu dáng trên mạng nhé?”

 

Lăng Liệp: “Cũng được.”

 

Thế là sau khi về nhà, hai người cuộn tròn trên ghế sofa xem trình diễn thời trang.

 

Trên màn hình xuất hiện một chiếc váy cưới lấp lánh tựa ngàn sao.


 

Quý Trầm Giao vừa nhìn đã thấy chiếc váy cưới đó rất hợp với Lăng Liệp.

 

Lăng Liệp: “Trùng hợp thật, anh cũng nghĩ vậy.”

 

Màn hình tạm dừng, chuyển sang trang định giá cơ bản, Lăng Liệp dùng một ngón tay đếm những số không phía sau.

 

Chiếc váy cưới này đúng là rất đắt, nhưng Quý Trầm Giao nghĩ lại, cũng không phải là anh không mua nổi. Lúc trước khi Lăng Liệp cò kè với anh, đòi mua một chiếc váy cưới đắt tiền, anh đã từ chối. Nhưng nay đã khác xưa, anh bằng lòng bỏ ra số tiền này.


 

Thế nhưng khi Lăng Liệp đếm xong mấy số không thì lại hét lên một tiếng, rồi hậm hực nói: “Rõ ràng là có thể đi cướp mà, lại còn định cho anh một cái váy cưới!”

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Lăng Liệp: “Không mua nữa!”

 

Quý Trầm Giao ôm lấy hắn, “Đồ nữ anh đã hứa đâu?”


 

Lăng Liệp: “Có gì mà Liệp Liệp của em không làm được chứ?”

 

Quý Trầm Giao: “?”

 

Ngày hôm sau, Lăng Liệp dậy từ rất sớm, hắn còn lôi cả Quý Trầm Giao dậy, “Hạ Thành Thật, anh muốn đi mua vải.”

 

Quý Trầm Giao thầm nghĩ, ồ, anh cũng biết đi mua vải à, em còn tưởng anh định bắt đầu từ việc trồng bông cơ đấy…


 

Thành phố Hạ Dung có một chợ vải khá lớn, rất nổi tiếng trong các thành phố lân cận, gấm vóc lụa là, đủ loại mặt hàng bày la liệt.

 

Quý Trầm Giao vừa vào đã hoa cả mắt, “Hay là chúng ta cứ mua đồ may sẵn đi.”

 

Lăng Liệp trừng mắt nhìn anh, “Hạ Thành Thật, em nhiều tiền không có chỗ tiêu à? Đàn ông mấy người có thể thông cảm cho hoàn cảnh khó khăn của gia đình, bớt hoang phí một chút có được không?”

 

Quý Trầm Giao: “…”


 

Nhà bọn họ rốt cuộc có khó khăn gì chứ? Anh hoang phí là vì ai cơ chứ?

 

Lăng Liệp hùng hồn nói: “Em tính thử xem, tiền mua bộ quần áo đó có thể mua được bao nhiêu thùng dầu, bao nhiêu bao gạo rồi.”

 

Quý Trầm Giao mặt không cảm xúc: “Có thể ăn đến lúc chúng ta bảy tám mươi tuổi.”

 

Lăng Liệp gật đầu lia lịa: “Đúng không!”


 

Quý Trầm Giao: “Anh chắc là mình làm được chứ?”

 

Lăng Liệp kéo một mảnh vải, “Đến cả bánh bao sốt thịt anh còn nhái được nữa là.”

 

Quý Trầm Giao lẩm bẩm: “Đây là cùng một chuyện sao?”

 

Cuối cùng Lăng Liệp cũng chọn xong vải, đủ màu đủ sắc, tím tím đỏ đỏ, khiến Quý Trầm Giao nhìn đến ngẩn người: “Ủa, váy cưới hôm qua chúng ta xem không phải màu trắng sao?”


 

Lăng Liệp: “Hàng nhái thì cũng phải cải tiến một chút chứ, phải thêm vào một chút đặc sắc riêng của anh chứ.”

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Được thôi, định nghĩa lại từ “cải tiến” vậy.

 

Về đến khu tập thể, một ông bác đã nghỉ hưu gọi Lăng Liệp lại: “Máy may của bà nhà tôi đã lau chùi sạch sẽ cho cậu rồi đấy, khi nào qua chuyển về thế?”


 

Quý Trầm Giao vừa nghe, sao thế này? Máy may cũng đã liên hệ xong rồi à?

 

Lăng Liệp nhiệt tình nói: “Cháu qua ngay đây!” Nói xong hắn còn dúi cái bánh mì kẹp thịt vừa mua ven đường cho ông bác: “Còn nóng đấy ạ, bác ăn nhanh đi.”

 

Ông bác vui vẻ dẫn Lăng Liệp về nhà mình, Quý Trầm Giao đóng vai c* li, vác một chiếc máy may cũ kỹ ra.

 

Phòng khách ấm cúng lập tức được cải tạo thành xưởng may Vân Tiểu Đậu.

 

Quý Trầm Giao: “Hay để em treo cho anh một cái biển hiệu nhé?”

 

Lăng Liệp nhìn tấm bìa cứng bỏ đi trên ban công, “Cũng không phải là không được.”

 

Trong nhà vang lên tiếng lạch cạch của máy may, Lăng Liệp đeo cặp kính giả của hắn vào, đạp máy may rất chăm chú, vải vóc xung quanh chất cao như núi. Quý Trầm Giao thì ngồi trên “đỉnh núi” đó, đang cắt hoa văn cho tấm bìa cứng.

 

Thẩm Tê tag Quý Trầm Giao trong nhóm chat, “[Anh, hôm nay hai anh làm gì thế? Sắp Tết rồi, làm lãnh đạo mà lại không phát lì xì à?]”

 

An Tuần: “[Làm lãnh đạo mà lại không phát lì xì à?]”

 

Tịch Vãn: “[Làm lãnh đạo mà lại không phát lì xì à?]”


 

Lương Vấn Huyền: “[Làm lãnh đạo mà lại không phát lì xì à?]”

 

Quý Trầm Giao nhìn tác phẩm thủ công xiêu vẹo của mình, thở dài một hơi, vung tay gửi đi mấy bao lì xì lớn.

 

Thẩm Tê: “[Anh của em hào phóng ghê, anh Liệp của em cũng hào phóng!]”

 

Anh Liệp chính chủ đang mải mê làm thợ may, coi như không nghe thấy.

 

Đêm khuya, Quý Trầm Giao treo tấm biển hiệu xiêu vẹo dưới đèn trần phòng khách, nó đung đưa lơ lửng trên đầu Lăng Liệp.

 

“Mai làm tiếp đi.” Quý Trầm Giao nói.

 

Lăng Liệp không ngẩng đầu, nhưng đẩy gọng kính, “Không làm xong không ngủ.”

 

Quý Trầm Giao nhìn đống vải đầy phòng khách, trong lòng hoang mang, cái này phải làm đến năm nào tháng nào mới xong đây?

 

Quý Trầm Giao rất muốn ôm ấp Lăng Liệp, anh bèn đi tới, ôm Lăng Liệp từ phía sau, Lăng Liệp đạp trượt một cái, đường kim bị lệch.

 

“Em đúng là không hiểu chuyện.” Lăng Liệp khiển trách: “Liệp Liệp của em đang cố gắng làm việc, sao em có thể tùy tiện ôm anh, làm phiền anh lao động chứ?”

 

Quý Trầm Giao thầm nghĩ, được rồi, vậy em đi.

 

Lăng Liệp lại nói: “Em nên hôn anh một cái.”

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Thì ra là đang chờ ở đây cơ đấy!

 

Lăng Liệp rất hài lòng với nụ hôn này, hắn vỗ vỗ Quý Trầm Giao: “Em đi ngủ đi, sáng mai là có thể thấy áo mới của anh rồi.”

 

Quý Trầm Giao làm sao ngủ được, anh cứ thế thức cùng thợ may Lăng đến ba giờ sáng.

 

“Xoạch” một tiếng, Lăng Liệp giũ bộ đồ ra, suýt nữa làm Quý Trầm Giao lóa cả mắt.

 

Nhìn ra được đó là một chiếc váy, lờ mờ vẫn nhận ra phom dáng của chiếc váy cưới mà bọn họ đã chọn, nhưng màu sắc, phụ kiện đều đã thay đổi hoàn toàn, nói sao nhỉ, rất giống một con công đến từ Cái Bang.

 

Lăng Liệp nhíu chặt mày, dường như hắn cũng không hài lòng lắm với bộ đồ này.

 

Liệp Liệp gì cũng biết làm, có vẻ như đã gặp khó khăn trong việc may đồ nữ.

 

Quý Trầm Giao vốn định cười nhạo Lăng Liệp, nhưng nhìn vẻ mặt này của Lăng Liệp, anh bỗng dưng không cười nổi nữa.

 

Lăng Liệp đã thức đêm, mắt hắn đỏ hoe, thỉnh thoảng lại dụi mắt vài cái, mấy tiếng đồng hồ liền cắm cúi đạp máy may, lưng đau eo mỏi, vươn vai cũng không đỡ.

 

Quý Trầm Giao đau lòng, hiếm khi nói trái lòng mình: “Đẹp lắm.”

 

Lăng Liệp “vụt” một cái phấn chấn hẳn lên, “Thật hả?”

 

Quý Trầm Giao cảm thấy không ổn rồi, nhưng lời đã nói ra, không thể nuốt lời rồi lại đả kích Lăng Liệp được.

 

“Ừm, anh Liệp của chúng ta là toàn năng, làm thợ may cũng là thợ may giỏi nhất thế giới.”

 

Lăng Liệp phổng mũi không chịu được, hắn vội vàng chỉ huy Quý Trầm Giao giúp hắn mặc đồ lên.

 

Tà váy của bộ đồ này quá lớn, công xòe đuôi cũng phải chào thua. Quý Trầm Giao giúp đến mồ hôi nhễ nhại, ngẩng đầu lên thì thấy Lăng Liệp đang bấm máy tính, tính xem bộ này tiết kiệm được bao nhiêu tiền so với mua váy cưới.

 

Bộ đồ mới này không mặc đã rất khó coi rồi, mặc lên người lại càng… kỳ dị. Lăng Liệp tính toán sai số đo của hắn, cả bộ đồ rộng thùng thình hơn một vòng, có chỗ đường kim không chắc chắn, mặc vào liền rách toạc ra.

 

Lăng Liệp thở dài.

 

Quý Trầm Giao lập tức an ủi: “Rách không phải là mốt sao?”

 

Lăng Liệp lập tức được dỗ dành an ủi, hắn lại đắc ý trở lại.

 

Hì hục đến sáng, Lăng Liệp vẫn không nỡ cởi bộ đồ mới của hắn, hắn xoay qua xoay lại bắt Quý Trầm Giao chụp rất nhiều ảnh ở các góc độ khác nhau. Xem cái điệu bộ đó, là định gửi cho vài người nào đó để nghe tâng bốc đây mà.

 

Lòng Quý Trầm Giao lạnh đi, phen này tiêu rồi, ai mà khen bộ đồ này của Lăng Liệp đẹp cho nổi chứ?

 

Ngày Tết thế này, Lăng Liệp không chịu nổi sự ấm ức này đâu.

 

Vì phải ra ngoài mua bánh bao sôt thịt, cuối cùng Lăng Liệp cũng chịu thay bộ đồ mới ra. Quý Trầm Giao liếc nhìn điện thoại của hắn, giả vờ như không có gì hỏi: “Anh nhắn tin cho ai thế?”

 

Lăng Liệp: “Hỏi thăm con mèo Ragdoll một tiếng. Chẳng phải Tết sao?”

 

Quý Trầm Giao quay đầu liền nhắn tin cho Minh Thứ, giải thích tình hình, khẩn khoản nhờ đội trưởng đội trọng án thành phố Đông Nghiệp làm trái lương tâm khen Lăng Liệp một câu.

 

Vài phút sau, Minh Thứ: […Đã nhận.]

 

Quý Trầm Giao làm y như cũ, lại gửi cho các đồng nghiệp ở Đội trọng án và Đội hành động đặc biệt những bao lì xì lớn để bọn họ làm chuyện trái với lương tâm.

 

Tết đến, Lăng Liệp mặc bộ đồ mới của hắn đi catwalk trong nhà, ảnh chụp nhận được lời khen nhất trí từ bạn bè người thân.

 

Minh Thứ: Lăng cún con cậu lại còn có tài lẻ thế này à! Tôi thích mẫu mới của hãng này, cậu nhái giúp tôi một cái được không? [Mẫu mới 1.jpg][Mẫu mới 2.jpg]

 

Tiêu Ngộ An: Lao động kết hợp nghỉ ngơi, chúc mừng năm mới.

 

Thẩm Tê: Anh! Anh trai duy nhất của em! Đây là thứ em có thể xem sao? Từ nay anh của em có thêm một biệt danh mới: Công Bảy Màu! Còn gọi là Công Vô Địch!

 

Tịch Vãn: Xem xong bộ đồ mới này của Lăng tiên sinh, tôi quyết định bắt lão Châu mua lại cho tôi một bộ khác.

 

An Tuần (thật lòng): Tôi thấy rất đẹp, rất đặc sắc.

 

Nhạc Nhiên (thật lòng): Đẹp hơn bộ quần áo lần trước anh Chiêu Phàm mua cho tôi.

 

Thẩm Tầm: Chiêu Phàm lại mua quần áo cho em à?

 

Chiêu Phàm (nghi hoặc): Sao tôi cứ có cảm giác các người nói chuyện kiểu mỉa mai thế nhỉ?

 

Quý Trầm Giao điên cuồng spam lì xì, đẩy tin nhắn của Chiêu Phàm trôi qua.

 

Từ đó, Đội hành động đặc biệt lại có thêm một điều cấm kỵ – ngoài việc không được chê món ăn Chiêu Phàm nấu, còn không được chê áo mới của Lăng Liệp.

 

Đương nhiên, Chiêu Phàm và Lăng Liệp có thể chê bai lẫn nhau.

 

Quý Trầm Giao: …Mình mệt mỏi quá, nói một lời nói dối phải dùng rất nhiều lời nói dối khác để che đậy.

 

Có lẽ… anh không nên là người đầu tiên làm trái lương tâm.

Bình Luận (0)
Comment