“Hạ Thành Thật, con lại trốn ở đây à, sao không ra chơi cùng mọi người?” Viện trưởng tìm thấy cậu bé trốn sau nhà bếp, kiên nhẫn dắt cậu ra. “Hôm nay viện chúng ta có một cặp vợ chồng đến, nói muốn nhận nuôi một cậu bé lương thiện, chị Tiểu Trần của con tìm con khắp nơi đấy.”
Hạ Thành Thật lắc đầu, “Con không lương thiện.”
Viện trưởng cười xoa đầu cậu, “Thành Thật bé nhỏ của chúng ta sao lại không lương thiện chứ? Hôm kia ta còn thấy con giúp Tiểu Mai đòi lại quả táo mà.”
Hạ Thành Thật im lặng cúi đầu, mặc cho Viện trưởng kéo cậu ra sân trước. Ở đó có một cặp vợ chồng trẻ, ăn mặc rất lịch sự, dịu dàng chào hỏi tất cả bọn trẻ. Bọn trẻ chơi trò chơi trước mặt bọn họ, có mấy đứa lanh lợi thì cố gắng hết sức thể hiện sự thông minh và hoạt bát của mình.
Hạ Thành Thật không có khái niệm gì về việc được nhận nuôi, bọn trẻ đều khao khát được nhận nuôi, nhưng cậu thì sao cũng được, được nhận nuôi cũng chỉ là đổi một nơi sinh sống mà thôi. Viện trưởng vỗ nhẹ vào lưng cậu, ra hiệu cho cậu cùng chơi với bọn trẻ. Cậu không phản kháng, nhưng cũng không mấy tích cực.
Không lâu sau, cậu phát hiện người phụ nữ trẻ kia đang nhìn chằm chằm vào cậu, trong mắt ánh lên sự dịu dàng của tình mẫu tử.
Không biết vì sao, giữa bao nhiêu đứa trẻ, cặp vợ chồng trẻ ấy lại để ý đến cậu, muốn nhận nuôi cậu, muốn cậu làm con của mình.
Cậu rất lễ phép tự giới thiệu với họ, nhưng lạnh nhạt hơn những đứa trẻ khác. Cậu đoán là do chị Tiểu Trần nói tốt cho cậu, họ mới bằng lòng chấp nhận một đứa trẻ không lương thiện cũng chẳng nhiệt tình như cậu.
Hai vợ chồng không lập tức đón cậu đi, mà đưa cậu đi chơi khắp thành phố mà cậu đã đến từ lâu nhưng chưa thực sự tìm hiểu này. Lúc này cậu mới phát hiện, thành phố Hạ Dung hóa ra lại lớn đến vậy, những con phố loang lổ có sự náo nhiệt mà cô nhi viện không có.
Ngày cuối cùng, hai vợ chồng đưa cậu đi ăn McDonald’s. Bên trong ngôi nhà kính có rất nhiều trẻ con ồn ào, chúng làm cậu đau cả đầu, người phụ nữ sắp trở thành mẹ nuôi của cậu gọi cho cậu một bàn đầy gà rán, nhưng cậu lại không thấy ngon.
Khi cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu nhìn thấy một đứa trẻ bẩn thỉu, nhưng rất xinh đẹp. Mắt đứa trẻ đó nhìn chằm chằm vào cánh gà trên tay cậu, môi mấp máy. Cậu không nghe thấy tiếng động đứa trẻ đó phát ra, đứa trẻ đó cũng không nghe thấy giọng nói của cậu. Bức tường kính chắn giữa họ, ngăn cách mọi thứ ngoài tầm nhìn.
Bỗng nhiên, cậu có một thôi thúc mãnh liệt muốn đưa cánh gà cho đứa trẻ đó.
Lớn từng này rồi, cậu chưa từng có thôi thúc mãnh liệt nào như vậy. Đây là lần đầu tiên.
Hai vợ chồng giúp cậu gói cánh gà lại, cậu vội vàng chạy ra ngoài. Đứa trẻ đó hình như tưởng cậu muốn bắt mình, nên vội vàng bỏ chạy.
Cậu đuổi kịp đứa trẻ, nhét cánh gà vào tay nó.
Ánh mắt đứa trẻ từ sợ hãi chuyển sang ngơ ngác, rồi từ ngơ ngác chuyển sang vui mừng, ăn đến nỗi vụn dầu mỡ rơi đầy người, trông càng bẩn hơn.
Nhưng cậu không hề thấy đứa trẻ đó bẩn, cậu thấy đứa trẻ đó như một tinh linh chui ra từ mùa đông giá rét, hóa thân trong cơn mưa xuân này.
Đứa trẻ đó là một đứa trẻ lang thang, cậu nói với nó, cứ đi thẳng về phía Bắc, ở đó có một trại trẻ mồ côi tên Linh Lan Hương, chỉ cần đến được trại trẻ mồ côi đó thì sẽ không lo ăn lo mặc.
Đứa trẻ đó nhìn cậu với ánh mắt trông mong: “Thật không?”
Cậu trịnh trọng gật đầu.
Hai vợ chồng từ trong cửa hàng McDonald đi ra, cậu cũng phải từ biệt đứa trẻ đó. Hôm nay bọn họ còn đi những nơi khác, ngày mai cậu sẽ phải đến thành phố Lê Vân.
Buổi tối trở về cô nhi viện, cậu hiếm khi cảm thấy thật thấy phiền não.
Cậu thật sự phải rời khỏi nơi này sao? Cậu mới vừa làm quen với thành phố này. Cậu còn mời một đứa trẻ khác trở thành thành viên mới của Linh Lan Hương.
Bọn họ không thể gặp lại nhau ở đây sao?
Cậu từng nghĩ được nhận nuôi cũng được, ở lại cô nhi viện đến mười tám tuổi cũng được. Nhưng bây giờ cán cân trong lòng cậu đã nghiêng lệch, cậu muốn chờ đợi đứa trẻ đó xuất hiện.
Ánh mắt của đứa trẻ đó chân thành như vậy, đứa trẻ đó sẽ không lừa cậu.
Trong đời, đây là lần đầu tiên cậu hiểu cảm giác hy vọng là gì.
Viện trưởng ấn đầu cậu xin lỗi hai vợ chồng, nói rằng đứa trẻ này thật quá nghịch ngợm, đột nhiên không nỡ rời đi.
Hai vợ chồng có vẻ hơi buồn, đặc biệt là người phụ nữ. Cậu không dám nhìn vào mắt bà, hình như cậu đã làm một việc khiến họ đau lòng.
Không lâu sau, hai vợ chồng đón một cậu bé khác đi. Ngày rời đi, cậu bé kia vui mừng hớn hở, còn làm mặt quỷ với cậu.
Cậu bắt đầu mỗi ngày đều bê ghế đẩu nhỏ, ngồi ở cửa cô nhi viện chờ đợi.
Sau khi Viện trưởng hỏi nguyên nhân, liền thở dài: “Con có biết cửa hàng McDonald đó cách đây bao xa không? Nếu con không đi xe của vợ chồng Tiểu Quý, con đi được nửa đường là lạc rồi.”
Cậu nhíu mày, hỏi Viện trưởng: “Ý ngài là, cậu ấy sẽ không đến nữa ạ?”
“Cậu bé ấy chỉ là một đứa trẻ con thôi mà.”
Cậu mím môi, lắc đầu, không biết lấy đâu ra sự tự tin, “Cậu ấy nhất định sẽ đến! Cậu ấy đã hứa với con rồi!”
Rồi một ngày, cậu thật sự nhìn thấy đứa trẻ đó. Đứa trẻ đó gầy gò hơn cả lúc ở bên ngoài McDonald’s, thở hồng hộc, khoảnh khắc nhìn thấy cậu, đôi mắt xinh đẹp kia sáng lấp lánh như đá quý.
“Cậu đang đợi tôi à!” Đứa trẻ vui mừng lao về phía cậu.
Trong lòng cậu thầm nói: Ừ, tôi đợi cậu, tôi đợi cậu lâu lắm rồi.
Viện trưởng cũng rất ngạc nhiên trước sự xuất hiện của đứa trẻ, vội vàng nhận nuôi cậu ấy. Đứa trẻ không nói rõ được mình từ đâu đến, chỉ biết mình tên là A Đậu. Theo quy củ ở đây, đứa trẻ có tên chính thức – Hạ Tiểu Đậu.
Từ khi Hạ Tiểu Đậu xuất hiện, Hạ Thành Thật cũng bắt đầu chơi trò chơi với bọn trẻ. Trẻ con ở cô nhi viện thích nhất là chơi trốn tìm, trước kia Hạ Thành Thật thấy vô vị, nhưng bây giờ đến lượt cậu đi tìm, cậu dù không ăn không uống cũng phải tìm cho ra Hạ Tiểu Đậu.
Hạ Tiểu Đậu trông thì ngoan, nhưng lại nghịch hơn tất cả bọn trẻ, không chịu ở yên trong cô nhi viện, thường xuyên muốn chạy ra ngoài.
Hạ Tiểu Đậu nói, cậu ấy đã dò hỏi rõ ràng rồi, từ cô nhi viện đi ra, tiếp tục đi về phía Bắc, có một “mê cung”, ở đó chơi trốn tìm là thú vị nhất.
Hạ Thành Thật không chịu đi, cậu biết nơi đó, hoàn toàn không phải “mê cung” gì cả, mà chỉ là một khu nhà đang phá dở.
Nhưng Hạ Tiểu Đậu cứ nhất quyết đòi đi, cậu lại lo Hạ Tiểu Đậu đi lạc, thế là cũng trèo ra khỏi cô nhi viện, đuổi theo Hạ Tiểu Đậu.
Hạ Tiểu Đậu chơi mãi không chán, hễ có cơ hội trốn ra ngoài là lại muốn đến “mê cung”, Hạ Thành Thật cũng theo đó “vượt ngục” hết lần này đến lần khác.
Ngay sau khi Hạ Tiểu Đậu đến cô nhi viện được nửa năm, cô nhi viện mất một đứa trẻ, không biết làm sao mà mất tích, Viện trưởng không dám lơ là, đối với Hạ Tiểu Đậu có “tiền án” lại càng canh chừng nghiêm ngặt hơn.
“A, muốn ra ngoài chơi quá.” Hạ Tiểu Đậu nằm bò trên người Hạ Thành Thật, “Cậu ơi, chúng ta đến ‘mê cung’ chơi đi.”
Hạ Thành Thật bực bội, “Không đi.”
“Đồ nhát gan!”
“Ai là đồ nhát gan?”
“Cậu đó! Cậu sợ bị Viện trưởng bắt được!”
“Tôi không sợ!” Hạ Thành Thật hừ hai tiếng, “Chơi bao nhiêu lần rồi, cậu không thấy chán à?”
“Nhưng là chơi cùng cậu mà.” Hạ Tiểu Đậu đột nhiên nắm lấy tay Hạ Thành Thật: “Mỗi lần tìm được cậu, tôi đều rất vui.”
Hạ Thành Thật: “…”
Hạ Tiểu Đậu còn nắm tay cậu lắc qua lắc lại, “Lần nào tôi cũng bắt được cậu, tôi thông minh quá!”
Một tuổi thơ không hề tồn tại hiện lên như đèn kéo quân trong giấc mơ của Quý Trầm Giao, anh không trở thành con nuôi của Quý Nặc Thành và Chu Vân, anh ở Linh Lan Hương chờ đợi Hạ Tiểu Đậu. Dụ Tiềm Minh đã mang một đứa trẻ mà họ đều không quen biết ở cô nhi viện đi, họ lớn lên ở cô nhi viện, trong mỗi trò chơi ở mê cung đều nắm lấy tay nhau.
Tay…
Ý thức của Quý Trầm Giao dần dần quay trở lại cơ thể, như vừa trải qua một hành trình dài đằng đẵng, anh vẫn chưa nhìn rõ điều gì, thứ tỉnh lại đầu tiên là tay phải.
Tay phải của anh được bao bọc bởi một cảm giác quen thuộc, có hơi thở ấm áp, giống như hơi ấm anh cảm nhận được vào giây phút cuối cùng.
Anh vô thức cử động ngón tay, lập tức nghe thấy một loạt tiếng động ồn ào, rồi… tay bị nắm chặt hơn.
Giống như mỗi lần Hạ Tiểu Đậu bắt được anh đều dùng sức như vậy, sợ rằng chỉ cần thả lỏng một chút, anh sẽ không thừa nhận mình bị bắt.
Trong sự kìm kẹp run rẩy đó, cuối cùng anh cũng mở mắt.
Quý Trầm Giao đã tỉnh lại sau một tuần hôn mê.
Mỗi lần anh mơ thấy Hạ Tiểu Đậu, Lăng Liệp đều ở bên giường bệnh của anh, nắm tay anh, nhẹ nhàng hà hơi làm ấm tay anh.
“Cậu cũng là người bị thương đấy!” Chiêu Phàm muốn đuổi Lăng Liệp về, nhưng hắn không hề nhúc nhích, như thể không nghe thấy gì.
Vết thương trên cánh tay Lăng Liệp đã được khâu lại, những vết trầy xước, bầm dập khi leo núi với cái chân què cũng đều được chữa trị thỏa đáng. Phiền phức hơn là cái chân, vốn dĩ chỉ là bong gân, nhưng vào giây phút cuối cùng Lăng Liệp hoàn toàn không để ý đến cái chân bị thương, khiến gân cốt bị tổn thương, vừa mới phẫu thuật xong.
Chứng ù tai điếc tai thì sau khi về nước đã giảm bớt, nhưng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, Chiêu Phàm nói với hắn, nếu không chịu khó dưỡng chân, sau này sẽ thành què cả đời, thì lúc này hắn lại nghe thấy, ngoan ngoãn vô cùng. Chiêu Phàm bảo hắn đừng ở bên giường Quý Trầm Giao hà hơi nữa, hắn lại thành người điếc. Nếu Thẩm Tầm và Phù Trung mà lải nhải nhiều, hắn còn cãi cùn, nói Tiểu Quý ở trong đó suýt chết cóng, hắn phải sưởi ấm cho Tiểu Quý một chút.
Mọi người đều cạn lời, đây là bệnh viện ở thủ đô, điều hòa muốn bật bao nhiêu độ cũng được, cần hắn ở đó hà hơi làm ấm sao?
Nhưng không ai đuổi tên điếc đang hà hơi kia đi được.
Mỗi ngày sau khi điều trị xong cho mình, Lăng Liệp lại đến canh chừng Quý Trầm Giao, nhìn Quý Trầm Giao từ nguy kịch đến ổn định, vết chai trên tay anh sắp bị hắn nghịch cho mòn hết luôn rồi.
Tối hôm qua, hắn mơ thấy mình chơi trò chơi với Quý Trầm Giao, mơ thấy bọn họ vẫn còn là trẻ con, ở “mê cung” gần Linh Lan Hương. Đến lượt Quý Trầm Giao trốn, hắn tìm mãi không thấy Quý Trầm Giao, ngồi trong “mê cung” khóc òa, khóc mệt rồi, Quý Trầm Giao mới tự mình đi ra, lau nước mắt cho hắn, nói: “Cậu không tìm thấy tôi thì tôi đến tìm cậu.”
Khi ngón tay Quý Trầm Giao cử động, Lăng Liệp tưởng là ảo giác, dù sao mấy ngày nay ngày nào hắn cũng cảm thấy ngón tay Quý Trầm Giao cử động, nhưng sau khi kích động, mới phát hiện là do mình làm ngón tay Quý Trầm Giao lắc qua lắc lại.
Cho nên lần này khi Quý Trầm Giao thật sự tỉnh lại, Lăng Liệp ngược lại không kích động đến thế.
Quý Trầm Giao quay mặt lại, nhìn hắn không chớp mắt, ánh mắt sâu đến nỗi như muốn kéo hắn vào trong đó. Hắn cũng nhìn Quý Trầm Giao, cho đến khi Quý Trầm Giao ngẩng đầu, muốn v**t v* má hắn, hắn mới “tan băng”, cúi xuống, má áp vào lòng bàn tay Quý Trầm Giao.
“Hạ Tiểu Đậu.” Quý Trầm Giao khàn giọng nói: “Anh thật sự đến tìm em rồi.”
Sống mũi Lăng Liệp cay xè.
Ngón cái Quý Trầm Giao xoa xoa đuôi mắt ẩm ướt của hắn, “Hạ Tiểu Đậu, anh gầy đi rồi.”
Lăng Liệp nằm nhoài bên mép giường, “Dù có gầy hơn nữa thì hôm đó cũng là anh cứu em ra.”
Quý Trầm Giao vuốt tóc hắn, ánh mắt dừng lại trên cánh tay hắn, “Anh bị thương rồi.”
“Đúng vậy, em mà không tỉnh nữa, vết thương này sắp lành rồi.” Lăng Liệp nói: “Vậy thì anh thiệt quá, em không nhìn thấy, sẽ không biết xót, biết đau lòng.”
Quý Trầm Giao cách lớp gạc xoa tay Lăng Liệp, “Em xót, em đau lòng.”
Lăng Liệp đứng thẳng người dậy, gác chân lên mép giường, “Còn có thứ làm em xót hơn, đau lòng hơn nữa này!”
Sắc mặt Quý Trầm Giao càng thêm trĩu nặng.
Lúc này, bác sĩ y tá xông vào, lập tức kiểm tra tình hình của Quý Trầm Giao. Lăng Liệp bị tạm thời mời ra ngoài, còn dai dẳng nói: “Này này các người nói gì thế? Tôi không nghe thấy gì cả! Tôi là người điếc mà!”
“Anh ấy không nghe thấy à?” Trong lúc kiểm tra sức khỏe toàn diện, Quý Trầm Giao hỏi bác sĩ.
Phù Trung với tư cách là cán bộ lão thành, dạo này không ở Đội hành động đặc biệt nữa, mà ngày nào cũng chạy đi chạy lại giữa nhà và bệnh viện, chăm sóc đám thương binh dưới tay mình, quyết tâm để tất cả bọn họ khi xuất viện đều béo lên một vòng.
Khi Quý Trầm Giao kiểm tra, ông đương nhiên cũng có mặt.
“Khi Lăng Liệp thực hiện nhiệm vụ ở đại khu Uy Mạn Nỗ đã xuất hiện triệu chứng ù tai, sau đó trên đường trở về Tát Lâm Gia Ô Khắc, biết tin Alice Crown Carnival bị nổ, mà cậu lại ở đó, cậu ấy liền điếc luôn.” Phù Trung không hề giấu giếm, kể lại toàn bộ tình hình cấp bách lúc đó.
Quý Trầm Giao im lặng lắng nghe, nghe đến đoạn Lăng Liệp kiên quyết chạy về phía anh, chui qua cái lỗ hẹp đó, anh hít vào một hơi thật sâu.
Phù Trung vỗ vai anh, “Tiểu Quý, cậu cũng đã hoàn thành nhiệm vụ rồi. Nhờ quyết định sáng suốt của cậu sau vụ nổ, chúng ta mới có cơ hội bắt sống được ‘Khổng Tước Đen’.”
Trong bệnh viện này, còn có một bệnh nhân đặc biệt – Ngôn Hi. Bên ngoài phòng bệnh của anh ta có cảnh sát đặc nhiệm canh gác 24/24, hai ngày trước khi Quý Trầm Giao tỉnh lại, anh ta cũng đã tỉnh.
Đống đổ nát của Alice Crown Carnival có thể nói là thảm khốc, những ngọn núi sau tiếng gầm giận dữ lại chìm vào tĩnh lặng, Tô Nhất, Từ Gia Gia, những thành viên của “Trà Hoa Nhài” và “Phù Quang” khác vào hầm trú ẩn dưới lòng đất đều đã chết, chỉ có Ngôn Hi luôn được Quý Trầm Giao mang theo bên mình là sống sót.
Anh ta bị thương rất nặng, sau khi được các bác sĩ trong nước dốc lòng cứu chữa, cuối cùng cũng đã thoát khỏi nguy hiểm.
Trước khi cả hai tỉnh lại, Đội hành động đặc biệt đã thẩm vấn Bách Lĩnh Tuyết một lần nữa. Khi biết Ngôn Hi bị bắt sống, trên khuôn mặt của Bách Lĩnh Tuyết xuất hiện một vết nứt.
Điều này rất bất thường, anh ta đã bị cảnh sát khống chế hơn nửa năm, tâm trạng ngày càng bình tĩnh, chỉ có lần này, hình như anh ta đang hoảng sợ.
Quý Trầm Giao nói: “Có lẽ ‘Phù Quang’ còn có những chuyện chúng ta chưa biết, ‘Khổng Tước Đen’… Ngôn Hi nói, nếu có thể sống sót ra ngoài, anh ta sẽ nói cho tôi biết ‘sự thật thật sự’.”
Phù Trung trầm ngâm một lát, “‘Sự thật thật sự’…”
Quý Trầm Giao lại hỏi về tình hình hoạt động của “Phù Quang” sau khi Ngôn Hi sa lưới. Phù Trung phấn chấn nói, có lẽ việc thủ lĩnh bị bắt đã khiến cho bọn chúng khiếp sợ, “Phù Quang” đã đóng cửa một phần các kênh hoạt động trong nước.
“Phù Quang” với tư cách là một mạng lưới web đen, có lẽ sẽ còn tiếp tục hoành hành trên thế giới, nhưng dòng chảy tội ác đen tối đó đang lặng lẽ rút lui khỏi trong nước. Lần hợp tác này với cảnh sát nước L không thuận lợi, nhưng mục tiêu cơ bản đã đạt được.
Quý Trầm Giao nói: “Tôi muốn gặp Ngôn Hi.”
Phù Trung hỏi: “Với tư cách gì?”
Quý Trầm Giao suy nghĩ một lát, “Tôi muốn gặp anh ta trong phòng thẩm vấn.”
Phù Trung cười nói: “Vậy thì e là còn phải nghỉ ngơi thêm một thời gian nữa.”
Nửa tháng sau, Lăng Liệp và Quý Trầm Giao lần lượt xuất viện, Ngôn Hi cũng đã hồi phục đến mức có thể tiếp nhận thẩm vấn.
Trong phòng thẩm vấn, ba người có mối quan hệ sâu xa nhìn nhau, vẻ mặt của Ngôn Hi không giống một tên trùm băng đảng tội ác tày trời, Lăng Liệp thậm chí còn nhìn thấy sự trong trẻo của A Tuyết năm nào trong mắt anh ta.
“Cậu…” Lăng Liệp vừa mở miệng đã nghẹn lại, hắn muốn thẩm vấn Ngôn Hi như thẩm vấn Bách Lĩnh Tuyết, nhưng đối diện với đôi mắt bình tĩnh kia, hắn lại không thể nào tỏ ra uy nghiêm được.
“Cậu đã nói với cảnh sát Tiểu Quý của chúng tôi, cậu có chuyện muốn kể cho em ấy nghe?” Cuối cùng Lăng Liệp hắng giọng, “Chuyện gì? Kể cho tôi nghe luôn đi!”
Ánh mắt Ngôn Hi cũng dừng lại trên mặt Lăng Liệp rất lâu, dường như muốn tìm thấy bóng dáng của A Đậu trong ký ức. Anh ta gật đầu, “Câu chuyện có liên quan đến cậu, cậu nên nghe.”
Giây lát sau, trong phòng thẩm vấn, giọng nói của Ngôn Hi vang vọng, như gợn sóng của quá khứ.
Lời khai của Bách Lĩnh Tuyết một nửa là thật, nửa còn lại cũng là thật, nhưng đó là sự thật được ghép nối từ Ngôn Hi. Còn cái gì là thật, cái gì là giả, có lẽ chính bản thân Bách Lĩnh Tuyết cũng không thể phân biệt được.
Từ nhỏ, Bách Lĩnh Tuyết đã có sự quan tâm b*nh h**n đối với A Đậu, anh ta vẫn không thể nào hiểu được tại sao mình cũng có đôi mắt màu xanh đậm, nhưng A Đậu chỉ chịu làm bạn với A Tuyết, liều mạng bảo vệ A Tuyết. Anh ta theo dõi A Đậu và A Tuyết, tự đặt mình vào vị trí của A Tuyết, bắt chước từng hành động cử chỉ của A Tuyết.
Anh ta cảm thấy mình là người hiểu A Tuyết nhất trên đời, anh ta hoàn toàn có thể đóng giả A Tuyết, nhưng có một lần, khi anh ta xuất hiện trước mặt A Đậu, A Đậu vẫn như không nhìn thấy anh ta, vội vàng chạy về phía A Tuyết ở sau lưng anh ta.
Sau khi A Đậu ngã từ trên núi xuống, A Tuyết trở nên bơ vơ, không nơi nương tựa. Một cảm xúc mâu thuẫn nảy sinh trong lòng anh ta, anh ta ghen tị với A Tuyết, lại vì bắt chước A Tuyết lâu ngày mà thương hại A Tuyết. Anh ta đến bên cạnh A Tuyết, gánh vác một phần trách nhiệm của A Đậu.
Nhiều năm trôi qua, bóng dáng A Đậu ngày càng mờ nhạt, bọn họ đã trở thành bạn đồng hành như hình với bóng không rời. Đến tuổi phải đặt tên, anh ta tự đặt tên cho mình là Bách Lĩnh Tuyết. Ngay cả trong tên cũng mang chữ Tuyết của A Tuyết.
A Tuyết lại từ bỏ chữ Tuyết, đặt tên là Ngôn Hi – Ngôn nhi hữu tín, quang minh hòa lạc (Nói lời giữ lời, tươi sáng và vui vẻ).
Lúc đó, cả hai đều đã hiểu “Trầm Kim” là một tổ chức như thế nào, cũng biết số phận đang chờ đợi mình là trở thành sát thủ. Nhiều quốc gia đang trấn áp “Trầm Kim”, quy mô của “Trầm Kim” càng thu hẹp lại, vậy nên tổ chức càng cần thêm nhiều người mới hơn.
Bách Lĩnh Tuyết xuất sắc về mọi mặt đã được mang đi, còn Ngôn Hi thì bị giữ lại ở một thành phố nhỏ gần biên giới – không phải ngôi làng mà bọn họ đã từng sống thuở nhỏ.
“Trầm Kim” liên tiếp thất bại, nhưng vẫn còn chút hơi tàn. Ngôn Hi nhân lúc hỗn loạn rời khỏi thành phố nhỏ, trốn về phía Nam.
Ngôn Hi chưa bao giờ nghĩ đến việc mình sẽ giết người cho “Trầm Kim”, anh ta vẫn luôn kiên định với những gì đã nói với A Đậu năm xưa, “‘Trầm Kim’ là tội ác”.
Anh ta không muốn mình trở thành đồng phạm của tội ác.
Ở ngôi làng đó, anh ta đã gặp Doãn Hàn Sơn.
Đoạn ký ức gặp Doãn Hàn Sơn mà Bách Lĩnh Tuyết kể cho Lăng Liệp nghe, thực ra là trải nghiệm của Ngôn Hi. Bách Lĩnh Tuyết kể chân thành đến vậy, có lẽ đã sớm tin rằng mình chính là Ngôn Hi.
Nghe đến đây, Quý Trầm Giao có chút không hiểu, “Người gặp Doãn Hàn Sơn là anh, người làm nội gián cho Doãn Hàn Sơn cũng là anh, trước kia biết tin Doãn Hàn Sơn mất tích, đến thành phố Hạ Dung cũng là anh! Vậy tại sao Bách Lĩnh Tuyết lại biết rõ như vậy?”
Ngôn Hi nhẹ nhàng hít vào một hơi, “Bởi vì tôi không có khả năng xâm nhập vào ‘Trầm Kim’, tôi càng không có khả năng biến ‘Trầm Kim’ thành ‘Phù Quang’.”
Nói rồi, anh ta nhìn Lăng Liệp, cười cười, “A Đậu biết, tôi là một kẻ vô dụng chẳng làm được gì.”
Lăng Liệp nhíu mày, cảm giác mâu thuẫn khi đối mặt với Bách Lĩnh Tuyết trước đó cuối cùng cũng tìm được lời giải thích. A Đậu trong ký ức của hắn dù có trải qua những tra tấn phi nhân tính, cũng không thể nào trở thành thủ lĩnh của một tổ chức được. A Tuyết đã từng kích động nói với hắn, tuyết dính máu chính là tội ác. Chính A Tuyết là người đã gieo vào tâm hồn cằn cỗi và non nớt của hắn hạt giống đầu tiên “đừng trở thành con dao của tội ác”.
A Tuyết như thế không nên biến thành Bách Lĩnh Tuyết!
“Hàn Sơn là ánh sáng trong cuộc đời tôi, tôi cứu anh ấy giữa núi non trùng điệp, nhưng người thực sự được cứu lại là tôi. Anh ấy muốn tôi trở thành nội gián của anh ấy, lấy được manh mối quan trọng của ‘Trầm Kim’, như vậy tôi có thể rửa sạch mọi tội lỗi với tư cách là thành viên của ‘Trầm Kim’, sống một cách đàng hoàng ở đất nước mà anh ấy bảo vệ.”
“Tôi trở lại ‘Trầm Kim’, nhưng với khả năng của mình, tôi không thể trà trộn vào tầng lớp quản lý. Lúc đó, tôi và Bách Lĩnh Tuyết gặp lại nhau.”
Bách Lĩnh Tuyết lúc đó đã là quản lý cấp trung của “Trầm Kim”, bị cảnh sát truy đuổi đến mức thảm hại, đã có ý định rời khỏi “Trầm Kim”. Ngôn Hi luôn nhớ sự chăm sóc của Bách Lĩnh Tuyết đối với mình, nên đã thuyết phục Bách Lĩnh Tuyết cùng mình trở thành nội gián của Doãn Hàn Sơn, và kể cho Bách Lĩnh Tuyết nghe mọi chi tiết về cuộc gặp gỡ với Doãn Hàn Sơn.
Bách Lĩnh Tuyết vô cùng phấn chấn, hai người bắt đầu ảo tưởng về cuộc sống không còn phải trốn tránh sau khi lập công. Có sự giúp đỡ của Bách Lĩnh Tuyết, không lâu sau Ngôn Hi đã đứng vững gót chân trong “Trầm Kim” đang lung lay, nhưng khi bọn họ nắm được manh mối cốt lõi thì Doãn Hàn Sơn lại mất tích.
Khát vọng về một cuộc sống tươi sáng bỗng chốc tan vỡ, Ngôn Hi đau đớn khôn nguôi, Bách Lĩnh Tuyết nghiến răng nghiến lợi, nói muốn vào trong nước điều tra xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Đoạn này thì giống với lời khai của Bách Lĩnh Tuyết, chỉ là người thực sự làm việc này có cả hai người là Bách Lĩnh Tuyết và Ngôn Hi. Lúc đó vẫn chưa có “Phù Quang”, dù bọn họ đã vào trong nước, cũng không tra được bất kỳ manh mối nào.
Sau khi trở về nước E, Ngôn Hi ngày càng suy sụp, Bách Lĩnh Tuyết biến mất một thời gian, khi xuất hiện trở lại liền nói với Ngôn Hi rằng: “Tôi muốn làm cho ‘Trầm Kim’ hồi sinh, tôi muốn lợi dụng sức mạnh của tội phạm để tìm ra kẻ đã giết Hàn Sơn!”
Tinh thần Ngôn Hi hoảng loạn, chấp nhận điều trị tâm lý một thời gian, còn Bách Lĩnh Tuyết đã bắt tay vào việc biến “Trầm Kim” đang hấp hối thành “Phù Quang”.
“Cậu không cần làm gì cả, cậu chỉ cần nghe lời tôi. Cậu biết đấy, tôi rất giỏi bắt chước cậu, A Đậu đã bỏ rơi cậu, Hàn Sơn cũng đã rời đi, trên thế giới này chỉ còn tôi quan tâm đến cậu. Tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi cậu.”
Khi “Phù Quang” mới xuất hiện, cảnh sát trên toàn thế giới đều không coi nó ra gì, nó thực sự quá yếu ớt. Nhưng Bách Lĩnh Tuyết dựa vào các xúc tu của mạng lưới web đen “Phù Quang”, thu được một thông tin tình báo – lần cuối cùng Doãn Hàn Sơn xuất hiện là ở thành phố Hạ Dung, dường như để điều tra một vụ án mạng ở Phong Thành, cũng đã tiếp xúc với đội trưởng đội trọng án của thành phố Hạ Dung là Ninh Hiệp Sâm.
Đây là lần đầu tiên bọn họ có manh mối về Doãn Hàn Sơn. Ngôn Hi vô cùng phấn chấn, muốn đích thân vào trong nước tiếp xúc với Ninh Hiệp Sâm.
Bách Lĩnh Tuyết không yên tâm, dẫn theo thuộc hạ bí mật đến thành phố Hạ Dung.
Sự thật về việc Ninh Hiệp Sâm mất tích, bị thương nặng đang ở ngay trước mắt, cổ họng Quý Trầm Giao nghẹn lại.
Ngôn Hi cúi đầu với Quý Trầm Giao, “Tôi mang theo những ý nghĩ đen tối tiếp cận sư phụ của cậu, cũng không thể không tiếp cận cậu, nhưng khi tiếp xúc với anh ấy, tôi hiểu anh ấy là một cảnh sát chính trực, giống như… giống như Hàn Sơn vậy.”
Quý Trầm Giao hỏi: “Tại sao anh lại…”
Ngôn Hi lắc đầu, “Là do tôi không cẩn thận, đội trưởng Ninh phát hiện tôi tiếp cận anh ấy với mục đích khác. Lúc đó tôi đã biết anh ấy cũng rất quan tâm đến sự mất tích của Hàn Sơn, tôi nghĩ chúng tôi có thể hợp tác. Nhưng… Bách Lĩnh Tuyết không nghĩ vậy.”
Một đội trưởng đội trọng án có nghi ngờ, đối với Bách Lĩnh Tuyết là một mối đe dọa lớn, Bách Lĩnh Tuyết chuẩn bị ra tay với Ninh Hiệp Sâm, Ngôn Hi ngăn cản không kịp, Ninh Hiệp Sâm đã trúng đạn hôn mê bất tỉnh.
Lần đầu tiên Ngôn Hi và Bách Lĩnh Tuyết xảy ra tranh chấp, Ngôn Hi nhất định phải giữ lại mạng sống cho Ninh Hiệp Sâm, Bách Lĩnh Tuyết nói với Ngôn Hi rằng: “Vậy còn mối thù của Hàn Sơn thì sao? Cậu còn muốn báo thù không? Nếu không có tôi, chỉ dựa vào cậu thì làm sao báo thù!”
Cuối cùng, trong lần tranh chấp đó, hai bên nhượng bộ lẫn nhau, Bách Lĩnh Tuyết không giết Ninh Hiệp Sâm – nhưng điều đó có lẽ không phải là nhượng bộ, mà là hình như Ninh Hiệp Sâm đã không thể tỉnh lại, còn Ngôn Hi thì đảm bảo sau này mọi việc đều nghe theo sự sắp đặt của Bách Lĩnh Tuyết, tuyệt đối không nhúng tay vào “Phù Quang” nữa.
Ninh Hiệp Sâm được bí mật an bài ở trong nước, Ngôn Hi trở về nước E, đóng vai trò mà Bách Lĩnh Tuyết giao cho mình – “Khổng Tước Đen”. “Khổng Tước Xám” trên danh nghĩa là thuộc hạ của “Khổng Tước Đen”, nhưng thực tế lại là “Khổng Tước Đen” kiểm soát “Phù Quang”, “Khổng Tước Xám” kiểm soát “Khổng Tước Đen”.
Vài năm sau, Bách Lĩnh Tuyết đã điều tra rõ ràng chân tướng vụ án mất tích của Doãn Hàn Sơn, bắt đầu công cuộc báo thù đối với Sa Mạn. Và trong những năm đó, Bách Lĩnh Tuyết đã mời bác sĩ tâm lý Trác Tô Nghĩa đến để điều trị vấn đề tâm thần ngày càng nghiêm trọng của Ngôn Hi.
Có đôi khi Ngôn Hi không biết mình là ai, dường như Bách Lĩnh Tuyết mới là Ngôn Hi thật sự, người gặp Doãn Hàn Sơn ở biên giới là Bách Lĩnh Tuyết, người báo thù cho Doãn Hàn Sơn cũng là Bách Lĩnh Tuyết.
Vậy anh ta là gì? Anh ta chỉ là một cái vỏ mang tên “Khổng Tước Đen”, ngay cả cái vỏ này, Bách Lĩnh Tuyết cũng có thể lấy đi bất cứ lúc nào.
Cuộc đời anh ta dường như bị ghép nối vào Bách Lĩnh Tuyết, bọn họ cùng chia sẻ một ký ức, một mối thù, anh ta bị Bách Lĩnh Tuyết bắt chước đến tận xương tủy, anh ta chẳng là gì cả.
Những lúc tỉnh táo, thỉnh thoảng anh ta nghĩ, nếu như trước kia sau khi từ biệt Doãn Hàn Sơn, không để Bách Lĩnh Tuyết cùng mình làm nội gián thì tốt rồi. Nhưng nếu không làm vậy, làm sao anh ta có thể hoàn thành nhiệm vụ của Doãn Hàn Sơn được chứ?
Những năm này ở nước E, anh ta như bị nhốt trong một cái lồng. Anh ta cảm thấy, tình cảm Bách Lĩnh Tuyết dành cho mình có yêu điên cuồng, cũng có hận điên cuồng, những điên cuồng này như một xoáy nước, siết chặt vận mệnh của bọn họ lại với nhau.
Sau khi kể xong câu chuyện dài này, vai Ngôn Hi rũ xuống.
Lăng Liệp nhìn chằm chằm Ngôn Hi, “Tôi còn một câu hỏi nữa.”
Ngôn Hi nói: “Tại sao tôi lại đến nước L à?”
Lăng Liệp gật đầu.
Ngôn Hi cười khổ, “Đây là cơ hội hiếm hoi tôi có thể rời khỏi nước E. Các cậu tưởng đó là thời cơ để bắt “Khổng Tước Đen”, nhưng trong mắt Bách Lĩnh Tuyết, đây cũng là kế hoạch ám sát các cậu ở nước ngoài, uy h**p cảnh sát.”
Trước cuộc thẩm vấn này, thực ra cảnh sát cũng đã tìm ra được logic này, Tô Nhất cần một số thành viên của Đội hành động đặc biệt trở thành con bài để trao đổi Đoạn Vạn Đức, “Phù Quang” cũng cần giết cảnh sát để uy h**p cảnh sát, nhưng những điều này không thể thực hiện trong nước được, nước L là một nơi có điều kiện tuyệt vời, một khi Đội hành động đặc biệt nhận được thông tin “Khổng Tước Đen” xuất hiện ở nước L, nhất định sẽ triển khai hành động.
Lăng Liệp nhíu mày hỏi: “Tại sao cậu lại cam tâm làm mồi nhử này?”
Ngôn Hi lắc đầu, “Tôi không có lựa chọn, tôi chỉ là ‘Khổng Tước Đen’ trên danh nghĩa thôi mà.”
Bách Lĩnh Tuyết đang ở trong tù, nhưng tên đó đã sớm lên kế hoạch với thuộc h* th*n tín của mình để “Khổng Tước Đen” trở thành mồi nhử, điều duy nhất Ngôn Hi cảm thấy không hiểu là, Trác Tô Nghĩa lại không hề xuất hiện trước mặt anh ta thêm lần nào nữa. Vị bác sĩ tâm lý thâm trầm đó, có lẽ đã sớm nhìn thấy đường cùng của “Phù Quang” rồi.
Ngôn Hi mỉm cười, “Ở ngọn núi đó, tôi không ngờ mình còn có thể sống sót ra ngoài để kể xong câu chuyện này. Bây giờ tôi cũng coi như được giải thoát rồi phải không?”
Ánh mắt anh ta vượt qua Lăng Liệp và Quý Trầm Giao, hít một hơi thật sâu, “Cuối cùng tôi cũng có thể rời khỏi chiếc lồng “Phù Quang” này…”
Lăng Liệp ngắt lời. “Điều đang chờ đợi cậu sẽ là xét xử, tù tội, cậu sẽ không được tự do.”
Ngôn Hi gật đầu, “Nhưng tôi như vậy có được coi là đàng hoàng đứng trên mảnh đất này không? Hay là các cậu ‘mời’ tôi đến.”
Lăng Liệp im lặng không nói.
Một lúc sau, Ngôn Hi lại lên tiếng, “Năm đó không thể làm nội gián cho Hàn Sơn, bây giờ tôi giao toàn bộ thông tin tình báo về mạng lưới web đen ‘Phù Quang’ mà tôi có cho các cậu, mạng lưới ngầm sẽ không hoàn toàn biến mất, nhưng ít nhất ‘Phù Quang’ cũng sẽ không còn hoành hành trên mảnh đất này nữa.”
Cuộc thẩm vấn kết thúc, khi Quý Trầm Giao chuẩn bị rời đi, Ngôn Hi hỏi: “Đội trưởng Ninh, anh ấy đã tỉnh lại chưa?”
Quý Trầm Giao lắc đầu, “Anh muốn đi thăm ông ấy không?”
Ngôn Hi cúi đầu, mãi một lúc sau mới nói: “Tôi vẫn không nên đi thì hơn.”
Cánh cửa phòng thẩm vấn đóng lại, Ngôn Hi nhìn bức tường, lẩm bẩm: “Nếu có ngày mãn hạn tù, tôi muốn đi thăm anh, Hàn Sơn.”
———–
“Phù Quang” là một vụ án lớn, lời khai của Ngôn Hi chỉ là một phần nhỏ trong việc thu thập bằng chứng, sau đó còn rất nhiều công việc điều tra phải làm, Viện kiểm sát cũng đã vào cuộc. Công việc của Đội hành động đặc biệt cuối cùng cũng đến hồi kết, các thành viên bị thương ở nước L đã nhận được huy chương, được nghỉ phép đặc biệt.
Lăng Liệp đã được phê chuẩn trở thành thành viên thường trú của Đội hành động đặc biệt tại thành phố Hạ Dung, còn công lao của Quý Trầm Giao trong vụ án lớn này sẽ tô đậm thêm cho sự nghiệp của anh, Tạ Khuynh vô cùng vui mừng cho anh, chẳng khác nào như một người cha già, ngày nào cũng mong hai người này mau chóng trở về làm việc.
Lăng Liệp cũng muốn lập tức trở về thành phố Hạ Dung, nhưng khác với kỳ vọng của Tạ Khuynh, hắn muốn nhìn Quý Trầm Giao phô trương thanh thế, hỏi ra mới biết là vì thích hư vinh.
Nhưng Quý Trầm Giao lại dội cho hắn một gáo nước lạnh.
“Tai anh thật sự không chữa được đâu, em đừng có giày vò nó nữa!” Sáng sớm bị Quý Trầm Giao lôi đi lấy số khám chuyên gia, nội tâm Lăng Liệp vô cùng sụp đổ.
Chỉ vì vấn đề thính lực này của hắn, mà nhà bọn họ đã nổ ra hơn mười cuộc tranh luận, hắn cứ khăng khăng là mình không sao, bao nhiêu năm nay mới điếc có một lần, Quý Trầm Giao nói không được, một lần cũng quá đáng sợ rồi, nhân lúc có kỳ nghỉ, mau chóng chữa khỏi, để tránh hậu họa về sau.
Lăng Liệp trợn to mắt như mèo: “Kỳ nghỉ là để chữa bệnh sao?”
Quý Trầm Giao ôm lấy hắn, “Chữa bệnh cho anh, nhưng mình cũng có thể làm chút chuyện khác.”
Tranh luận tạm nghỉ giải lao giữa hiệp.
Lăng Liệp là người rất giỏi nắm bắt manh mối, cũng rất giỏi đưa manh mối của mình cho kẻ địch – nghỉ giữa hiệp quá ngọt ngào, khiến hắn quên mất chuyện Quý Trầm Giao muốn đưa hắn đến bệnh viện, Quý Trầm Giao nói xấu hắn bên tai, hắn lập tức giả điếc.
Quý Trầm Giao túm gáy hắn, “Còn nói là ổn rồi hả anh?”
Lăng Liệp: “…”
Cuộc tranh luận lớn thất bại, sáng sớm Lăng Liệp ăn vạ cũng không được, Quý Trầm Giao vác người hắn lên.
May mà đến bệnh viện, Lăng Liệp vẫn rất ngoan ngoãn, bác sĩ nói gì hắn nghe nấy.
Điếc tai do thần kinh quả thật là một chứng bệnh nan y, loại bệnh bị ảnh hưởng bởi tâm lý này rất khó nói chữa khỏi là khỏi ngay được, ngoài việc điều trị đúng triệu chứng, việc điều chỉnh cảm xúc trong cuộc sống cũng rất quan trọng.
Bác sĩ nhấn mạnh với Quý Trầm Giao rằng, sau này cố gắng đừng để Lăng Liệp sợ hãi.
Lăng Liệp lập tức chỉ trỏ Quý Trầm Giao.
Quý Trầm Giao nắm lấy bàn tay không yên phận của hắn, Lăng Liệp hừ hừ mấy tiếng.
Xác định liệu trình, sau này cứ cách một ngày lại phải đến bệnh viện một lần, Lăng Liệp vừa lên xe đã cắn một phát vào cổ Quý Trầm Giao.
Lăng Liệp lại bắt đầu lý sự: “Năm đó lão Phù cũng đưa anh đi khám bệnh, nhưng ông ấy không ép anh chữa khỏi.”
Quý Trầm Giao: “Lão Phù có biết anh gọi ông ấy là lão Phù không?”
“Này! Em đừng có đánh trống lảng!”
“Lão Phù đương nhiên không thể ép anh, thế chẳng phải thành bắt nạt nơi công sở rồi sao? Nhưng em thì có thể.”
Lăng Liệp suy nghĩ một lát, “Vậy thì em đây gọi là bạo hành gia đình, gọi tắt là bạo gia!”
Quý Trầm Giao: “Có cần em dời đồn cảnh sát đến cho anh không?”
Lăng Liệp giở trò mè nheo, “Bác sĩ vừa nói thế nào, không được làm anh tức giận, phải dỗ dành anh, chiều chuộng anh, hôn anh…”
Quý Trầm Giao lập tức hành động.
Lăng Liệp mím đôi môi ướt át, “Còn phải đưa anh đi ăn McDonald nữa.”
Quý Trầm Giao cười khẽ: “Bác sĩ sẽ kiện anh tội bịa đặt.”
Thủ đô những ngày cuối thu bầu trời trong xanh, không khí trong lành, Quý Trầm Giao đậu xe trước cửa một tiệm McDonald, mua một túi lớn mang ra, chở Lăng Liệp tìm một sườn đồi, vừa hóng gió vừa ăn cơm dã ngoại.
Quý Trầm Giao: “Bác sĩ nói là không được để anh sợ hãi.”
Lăng Liệp ăn đến ợ hơi, nằm trên bãi cỏ, mây trắng trôi lững lờ trong mắt hắn.
“Làm sao anh tìm thấy em?”
“Sao em lại giấu tóc của anh trong áo chống đạn vậy?”
Hai người đồng thời cùng lên tiếng.
Quý Trầm Giao nghiêng đầu nhìn Lăng Liệp, Lăng Liệp cũng nghiêng đầu nhìn anh.
“Anh nói đó là cái đuôi nhỏ cho em, em coi nó như bùa hộ mệnh, sao lại không thể để trong áo chống đạn được chứ?” Quý Trầm Giao nghĩ đến lúc ý thức mơ hồ, muốn chạm vào mặt Lăng Liệp, nhưng tay lại không nhấc lên được, cuối cùng đè lên mớ tóc của hắn trên ngực mình.
Lăng Liệp có chút đắc ý, ngồi dậy, giật giật tóc, “Hay là lại cắt cho em một đoạn nữa nhé?”
Quý Trầm Giao đến sau lưng hắn, buộc tóc cho hắn, “Anh để dài đi, khó khăn lắm mới không giống chó gặm.”
Lăng Liệp dựa vào lòng Quý Trầm Giao, cảm thấy rất thoải mái.
“Ngủ rồi à anh?” Quý Trầm Giao nhéo má hắn, “Vẫn chưa trả lời câu hỏi của em đó.”
“Ừm~” Lăng Liệp lười biếng vươn vai, “Sao tìm được em à… cứ thế mà tìm được thôi.”
“Qua loa thế hả anh?”
“Không qua loa, lúc đó chẳng phải anh không nghe thấy gì sao? Cho nên các giác quan khác rất phát triển. Hướng của luồng khí lạnh, còn có hơi thở của em nữa.”
“Hơi thở? Thế mà cũng nghe được?”
Lăng Liệp lắc đầu, “Không phải nghe, là cảm nhận, anh ‘nhìn thấy’ em đang gọi anh, Hạ Tiểu Đậu, Hạ Tiểu Đậu——”
Trong mắt Lăng Liệp ánh lên ý cười, hắn giơ tay lên chạm vào yết hầu của Quý Trầm Giao, “Sao anh lại không tìm được em chứ? Hạ Thành Thật?”
Quý Trầm Giao nắm lấy ngón tay Lăng Liệp, cúi đầu hôn, rồi nhẹ nhàng gõ vào trán Lăng Liệp, “Anh giỏi thật đấy.”
“Bạn trai của em đương nhiên là giỏi rồi!”
Buổi chiều nhàn nhã, thời gian như muốn ngừng trôi.
Quý Trầm Giao đem hết xương Lăng Liệp ăn thừa bỏ vào túi, phủi cỏ trên người, đưa tay về phía Lăng Liệp, “Đi thôi, về nhà.”
Lăng Liệp làm trò xấu, muốn kéo Quý Trầm Giao ngã xuống.
Nhưng Quý Trầm Giao đã sớm đề phòng chiêu này của hắn, anh không ngã, mà còn trực tiếp xách Lăng Liệp lên.
Lăng Liệp: “Ối, vững như lão cẩu.”
Quý Trầm Giao cúi người, phủi cỏ trên lưng và chân Lăng Liệp, khiến hắn la oai oái: “Sờ đâu đấy sờ đâu đấy! Giở trò lưu manh gì thế!”
Quý Trầm Giao nắm lấy tay Lăng Liệp, “Dù sao cũng là lão cẩu rồi, giở chút trò lưu manh thì đã sao?”
“Vậy anh cũng muốn giở trò!”
“Anh cứ tự nhiên.”
Gió thu cuốn đi sự ồn ào náo nhiệt còn sót lại của mùa hè, thổi qua bên cạnh những người đang đuổi bắt nhau trên bãi cỏ.
Cái bóng cuối cùng của Phù Quang cũng tan biến đi trong sự yên bình của mùa thu mát mẻ này.
Vụ án thứ 5: Cơn Mưa Lặng Lẽ – Hết