Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 220

Lăng Liệp đang định bảo Tiểu Binh cho xe vòng qua, bỗng nghe thấy từ phía trên truyền đến một tiếng rít khiến da đầu tê dại. Thứ âm thanh của lưỡi hái tử thần gào thét trong gió này hắn quá quen thuộc rồi, đó là súng phóng lựu!

 

“Lùi xe!”

 

Tiểu Binh vội vàng lùi xe, cán qua những thi thể trên mặt đất, cảnh tượng trước mắt nghiêng ngả trong xóc nảy, Lăng Liệp nhìn chằm chằm vào nhà hàng phía trước, bộ đàm trong tay cũng gần như bị bóp nát! Hắn muốn liên lạc với Chiêu Phàm, nhưng vào thời khắc quan trọng này tín hiệu lại bị gián đoạn!

 

Vật đó từ trên trời giáng xuống, một tiếng nổ lớn vang lên, xuyên thủng bức tường bên hông nhà hàng, hơn nửa nhà hàng đã sụp đổ, dường như Lăng Liệp có thể nhìn thấy những mảnh chân tay đứt lìa từ bên trong bay ra, trong mắt hắn bùng lên một màn sương máu.

 

Sóng xung kích hất tung chiếc xe bán tải lên không trung, Lăng Liệp như đang xem một thước phim quay chậm, xung quanh đột nhiên trở nên tĩnh lặng không một tiếng động, cho đến khi chiếc xe rơi xuống, đâm xiên xuống mặt đất.

 

Lăng Liệp cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như bị chấn vỡ, trong miệng trào lên một vị ngọt tanh nồng. Tiểu Binh nhanh chóng lật người ra khỏi xe, hắn cũng nhanh chóng tỉnh táo lại, “Một hai ba! Lên!” Hai người cùng nhau lật chiếc xe lại. May mắn là chiếc xe này trông không ra gì, nhưng lại khá bền bỉ, vẫn có thể tiếp tục sử dụng.

 

“Bây giờ phải làm sao?” Tiểu Binh hỏi: “Có phải Chiêu Phàm đã…”

 

Lăng Liệp lau mặt, lắc đầu, Chiêu Phàm là người nhạy bén nhất trong Đội hành động đặc biệt, cậu ấy sở hữu tất cả mọi tố chất phi thường của một tay bắn tỉa nên có, ngay cả bản lĩnh nghe tiếng gió của hắn cũng là do Chiêu Phàm dạy, vừa rồi hắn nghe thấy tiếng súng phóng lựu xé gió lao tới, có lẽ Chiêu Phàm đã chuẩn bị sẵn từ lâu rồi.

 

“Đi!” Lăng Liệp nói: “Đã đến rồi thì cứ vào xem thử, cho dù là thi thể thì cũng phải vác thi thể về!”

 

Một bên nhà hàng đang cháy, nửa thi thể đen thui treo trên bức tường đổ nát. Lăng Liệp nhìn kỹ, không phải Chiêu Phàm, cũng không phải Tiểu Huy đi cùng Chiêu Phàm.

 

Nhà sập rồi lại dễ vào hơn, Lăng Liệp bảo Tiểu Binh canh ở cửa, một mình chui vào.

 

Khi xảy ra bạo loạn, nhà hàng đang hoạt động, giữa bàn ghế có không ít thi thể. Lăng Liệp vừa tìm kiếm vừa điều chỉnh tần số bộ đàm. Bỗng nhiên, bên trong truyền ra tiếng rè rè, tim hắn gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, “Chiêu Phàm?”

 

Chiếc bàn phía sau kêu loảng xoảng một tiếng, Lăng Liệp lập tức quay người lại, chỉ thấy bên dưới chiếc bàn bị lật, một tấm thảm được vén lên, một người đầy bụi đất chui ra, “Khốn kiếp!”


 

Là Chiêu Phàm! Lăng Liệp vội vàng chạy qua đó, kéo người từ dưới đường hầm lên, theo sau Chiêu Phàm là Tiểu Huy, cả hai đều không bị thương, nhưng cả người bẩn đến mức gần như không nhận ra.

 

Không có thời gian để nói nhảm, ba người lập tức lên xe, chiếc bán tải xuyên qua làn đạn bắn tới dồn dập, xiêu xiêu vẹo vẹo chạy đi. Tiểu Huy và Tiểu Binh ngồi ở ghế sau cầm súng cảnh giới, Lăng Liệp lái xe, Chiêu Phàm ngồi ở ghế phụ.

 

Xe chạy về hướng Tây Bắc thành phố, hai người khác của Đội hành động đặc biệt đang bị kẹt ở đó.


 

Chiêu Phàm nói, nhà hàng đó đã bị cảnh sát nước L lục soát mấy lần, người bên trong đều đã bị bọn họ bắn chết, đám người này đã điên rồi, hoàn toàn không quan tâm đối diện là “Vương Đình” hay người dân bình thường sống ở thành phố Uy Mạn Nỗ. Súng phóng lựu cũng là của cảnh sát nước L, may mà trước khi nó bắn tới, cậu và Tiểu Huy đã tìm được tầng hầm để trốn.

 

Khi xe sắp đến khu phố nơi hai đồng đội ẩn náu, Lăng Liệp đột nhiên phanh gấp.

 

Suýt chút nữa thì Chiêu Phàm đập đầu về phía trước kính chắn gió, “Mẹ kiếp?”


 

“Không ổn rồi.” Lăng Liệp nhíu mày nói: “‘Vương Đình’ đã phong tỏa khu đó.”

 

Khu phố phía trước có đặt chốt chặn, súng máy xếp thành một hàng ngay ngắn, bên trong khu phố khói lửa cuồn cuộn, không khí tràn ngập mùi thịt cháy khét.

 

Chiêu Phàm hít vào một hơi lạnh, “‘Vương Đình’ đang hành quyết những cảnh sát rơi vào tay bọn chúng!”

 

Nhân lúc đội tuần tra của “Vương Đình” chưa để ý đến bên này, Lăng Liệp từ từ lái xe lùi vào chỗ khuất sau các tòa nhà.


 

Khu phố đã bị “Vương Đình” kiểm soát, bọn họ không thể lái xe trà trộn vào được, nhất định là “Vương Đình” đang lục soát từng nhà bên trong, bắt được cảnh sát nước L và “Trà Hoa Nhài” sẽ trực tiếp hành quyết, những người có thân phận không rõ ràng khác rất có thể cũng sẽ bị xử lý luôn. Nếu không nhanh chóng tìm được đồng đội, đưa bọn họ ra ngoài, thì rất có thể cái chết đang chờ đợi bọn họ!

 

Những người thuộc Đội hành động đặc biệt thực hiện nhiệm vụ ở nước ngoài đều là những kẻ điên có tố chất tâm lý vượt trội, càng vào những thời khắc quan trọng như thế này, bọn họ ai nấy đều bình tĩnh, bình tĩnh đến đáng sợ. Lăng Liệp nói: “Càng ít người vào càng tốt, Tiểu Huy, Tiểu Binh, hai cậu ở ngoài yểm trợ, xe chúng ta không xong rồi, tốt nhất là trước khi tôi đưa người ra, các cậu kiếm thêm một chiếc xe của ‘Vương Đình’ nữa.”


 

Tiểu Huy, Tiểu Binh: “Rõ!”

 

Lăng Liệp vừa sắp xếp trang bị vừa cười với Chiêu Phàm: “Sư phụ, yểm trợ cho tôi nhé?”

 

Chiêu Phàm gõ vào đầu hắn, cầm súng bắn tỉa mở cửa, “Nói nhảm!”

 

Đồng đội bị kẹt ở khu dân cư phía Đông khu phố, những tòa nhà ở đó cao nhất cũng không quá sáu tầng. Lăng Liệp và Chiêu Phàm đã tách ra trước khi vào khu phố, Chiêu Phàm leo lên cao, dây cáp trượt phát ra tiếng động cực nhỏ giữa tiếng súng, đưa cậu từ tòa nhà này sang tòa nhà khác như chim én bay lượn.


 

Lăng Liệp men theo chân tường chạy thật nhanh, chui qua cửa sổ một căn phòng không người, ẩn nấp một lát, đợi một đội “Vương Đình” đi qua mới chui ra khỏi cửa, thành công lẻn vào khu phố.

 

Khu phố này còn tệ hơn những khu phố khác ở thành phố Uy Mạn Nỗ, khắp nơi đều bốc cháy, thi thể nằm ngổn ngang, không ít người mang  biểu tượng của cảnh sát nước L trên người.

 

Trong đầu Lăng Liệp hiện lên bản đồ chi tiết của khu phố, ánh mắt nhanh chóng quét qua, xác định vị trí của mình cách cửa hàng kim khí hai con hẻm.


 

Phía trước xuất hiện “Vương Đình”, có ba người. Lăng Liệp nép vào bóng tối của tòa nhà, theo sự di chuyển của “Vương Đình”, hắn cũng từ từ di chuyển.

 

Lúc này, trong tai nghe truyền đến giọng nói của Chiêu Phàm: “Đã đến điểm bắn tỉa.”

 

Lăng Liệp cảm thấy lòng mình vững vàng hơn, sau khi tránh được ba tên “Vương Đình” này, hắn lập tức chui vào con hẻm phía trước.

 

Bên kia bức tường đột nhiên vang lên tiếng súng và tiếng bước chân dồn dập, Lăng Liệp khựng lại, khẽ hỏi: “Tình hình gì thế?”


 

Chiêu Phàm nói: “Có hai cảnh sát nước L bị bắt, đã bị bắn chết. Tệ rồi.”

 

“Sao vậy?”

 

“Bọn chúng đi từ hướng cửa hàng kim khí tới!”

 

Tin xấu này đến bất ngờ khiến người ta không kịp chuẩn bị, sau khi “Vương Đình” tiêu diệt cảnh sát nước L, nhất định sẽ đến khu vực cửa hàng kim khí để lục soát.


 

Lăng Liệp lấy bức tường làm vật che chắn, nhanh chóng băng qua con hẻm, “Không sao, chỉ cần chúng ta đủ nhanh. Quanh cửa hàng kim khí bây giờ có ai không?”

 

Chiêu Phàm: “Không, cơ hội!”

 

Lăng Liệp nghe vậy thì vội vàng tăng tốc, sau khi rẽ qua con hẻm, cửa sau của cửa hàng kim khí đã ở ngay trước mắt.

 

Nhưng đúng lúc này, một tên “Vương Đình” đột nhiên xuất hiện, họng súng nhắm vào Lăng Liệp, tên đó đang định hét lên gọi đồng bọn. Nhưng tiếng gọi của hắn ta đã bị nghẹn lại trong cổ họng, máu tươi từ động mạch cổ phun ra như suối.

 

Chiêu Phàm: “Nhanh, kéo xác tên đó vào con hẻm, tên ‘Vương Đình’ gần nhất cách đó năm mươi mét, vẫn còn thời gian.”

 

Lăng Liệp lập tức hành động, khi đỡ lấy tên “Vương Đình” đó, cơ thể hắn ta vẫn còn ấm, tuy nói là xác chết, nhưng thực ra hắn ta vẫn còn đang co giật nhẹ.

 

Lăng Liệp giấu kỹ thi thể đó xong, hắn đưa mắt nhìn tình hình ở đầu hẻm, rồi nhanh chóng chạy vào cửa hàng kim khí.

 

Trong cửa hàng đã trải qua một trận đấu súng ác liệt, kính vỡ hết, trên sàn và tường có rất nhiều máu, nhưng kỳ lạ là không tìm thấy thi thể nào.

 

“Vương Đình” sẽ không quan tâm đến thi thể của người thường, giống như nhà hàng mà Chiêu Phàm đã ẩn náu, người chết thì cứ để nằm đó thôi.

 

Vậy nên sau khi giao tranh, những người ở đây đều là cảnh sát nước L hoặc “Trà Hoa Nhài”, thi thể của bọn họ đang được chất lên đống củi để thiêu.

 

Chiêu Phàm nói: “‘Vương Đình’ tới rồi, bốn người, mười giây nữa sẽ đến.”

 

Lăng Liệp hỏi: “Giải quyết được không?”

 

Chiêu Phàm nói: “Được, nhưng sẽ bị lộ.”

 

Bị lộ có nghĩa là thu hút thêm nhiều tên “Vương Đình” nữa tới, Lăng Liệp bình tĩnh nói: “Được, đợi chúng vào, tôi sẽ giải quyết.”

 

Vừa dứt lời, cửa chính đã vang lên tiếng bước chân. Cả thành phố Uy Mạn Nỗ đã mất điện, ánh sáng trong cửa hàng không đủ. Lăng Liệp ẩn mình trong bóng tối của cầu thang tầng hai, ánh sáng lạnh lẽo của con dao găm lóe lên trong mắt hắn.

 

“Vương Đình” chia nhau tìm kiếm, hai người trong số đó tiến về phía tầng hai. Trên cầu thang là một khoảng tối rộng lớn, cơ thể Lăng Liệp như hòa vào bức tường.

 

Người đi đầu gần như đã đến trước mặt Lăng Liệp mới phát hiện đó hoàn toàn không phải là bóng tối. Nhưng gã ta đã không kịp hành động, con dao găm vừa rút ra từ cổ gã ta, ngay khoảnh khắc tên còn lại chuẩn bị nổ súng, Lăng Liệp đã đâm mạnh vào yết hầu đối phương.

 

Tiếng động nhỏ này không gây chú ý cho hai người ở tầng dưới. Lăng Liệp vừa xem qua tầng một, không giống như có tầng hầm, nếu đồng đội còn sống, và vẫn ở trong tòa nhà này, thì có lẽ ở tầng ba hoặc tầng gác mái cao hơn.

 

Hắn nhẹ nhàng đặt thi thể xuống, sau đó lẻn lên tầng ba như mèo.

 

Một bóng đen lướt qua trên tường, Lăng Liệp theo phản xạ né vào góc tường. Đối phương không có động tĩnh, Lăng Liệp bước ra, đi về phía bóng đen vừa biến mất.

 

Đây là địa bàn của “Vương Đình”, “Vương Đình” không cần phải ẩn nấp, cái bóng đó có thể là cảnh sát nước L, cũng có thể là đồng đội của hắn!

 

Lăng Liệp dừng bước, đột nhiên ngồi xuống, nhanh nhẹn tháo rời khẩu súng trong tay, rồi lại lắp ráp nó lại với tốc độ cực nhanh.

 

Bây giờ hắn không có thời gian cứu cảnh sát nước L, nếu là đồng đội của hắn thì nhất định có thể từ tiếng tháo lắp súng mà nhận ra hắn là người của mình.

 

Quả nhiên, bóng đen lại xuất hiện, “Lăng…”

 

Lăng Liệp đặt ngón trỏ lên môi, nhanh chân bước tới.

 

Hai người ẩn náu trong ống thông gió ở tầng ba chính là đồng đội mà Lăng Liệp đang tìm kiếm, A Thường và A Tiếu. Khi bạo loạn xảy ra, bọn họ đang ở cùng cảnh sát nước L, cảnh sát nhận được lệnh giết tất cả người của “Vương Đình”, lập tức như phát điên.

 

Dĩ nhiên là bọn họ không thể hành động cùng cảnh sát nước L được, nhưng tình hình diễn biến quá nhanh, bọn họ không thể rời khỏi khu phố này, chỉ có thể tạm thời trà trộn vào đám cảnh sát nước L. Tối qua tình hình bắt đầu nghiêng về một phía, cảnh sát nước L hoàn toàn không phải là đối thủ của “Vương Đình”, chỉ huy bằng không, chỉ biết liều mạng một cách mù quáng. Vũ khí của bọn họ đã hết, không thể thoát thân được, đành phải trốn ở đây.

 

Lăng Liệp chia trang bị trong ba lô cho bọn họ, thành viên Đội hành động đặc biệt một khi có trang bị thì chẳng khác nào như hồi phục toàn bộ sinh lực.

 

Lăng Liệp cân nhắc việc trực tiếp xông ra từ tầng một, họ có ba người, trên điểm cao còn có hỏa lực áp chế của Chiêu Phàm, ra ngoài không thành vấn đề. Nhưng Chiêu Phàm lại nói: “Không ổn, đội xe bọc thép của ‘Vương Đình’ đang tới.”

 

Đồng tử Lăng Liệp co lại, “Đội xe?”

 

“Chắc là người lục soát ở tầng một phát hiện bất thường nên đã gọi chi viện.” Chiêu Phàm quan sát môi trường xung quanh qua kính ngắm quang học, “Nghe tôi nói, không được xuống lầu, không được đối đầu trực diện, đội xe từ đường phố phía Nam tới, cửa sổ phía Tây của các cậu đối diện với một tòa nhà dân cư, bên trong có ‘Vương Đình’, nhưng tôi có thể giải quyết ngay. Nghe lệnh của tôi rồi trượt qua đó!”

 

Tổ hợp “Thường Tiếu” quen thuộc cấu trúc trong tòa nhà này hơn Lăng Liệp, lập tức dẫn đường tìm đến cửa sổ mà Chiêu Phàm nói, ba sợi dây cáp trượt đã ghim chặt vào bức tường đối diện trong tiếng bóp cò của Chiêu Phàm, tên “Vương Đình” trong tòa nhà ngã gục theo tiếng súng, con đường phía dưới cũng đã được Chiêu Phàm dọn sạch.

 

“Vút vút vút——” Ba tiếng động vang lên, ba người nhanh chóng di chuyển trận địa, khi đội xe đến cửa hàng kim khí, bọn họ đã đến tầng một của tòa nhà dân cư đối diện.

 

Đó là điểm mù trong tầm nhìn của Chiêu Phàm, nhưng không sao, Lăng Liệp và “Thường Tiếu” tạo thành thế trận tam giác, những tên “Vương Đình” phát hiện ra bọn họ gần như không kịp phát ra tín hiệu.

 

Chiêu Phàm di chuyển về phía Tây cùng ba người, kênh liên lạc của đội Tiểu Huy vang lên: “Chúng tôi kiếm được hai chiếc xe rồi!”

 

Hơn chục tên “Vương Đình” lục soát trong cửa hàng kim khí, tên cầm đầu nhìn thấy vết dây cáp trượt trên cửa sổ tầng ba thì chửi thề một tiếng, một đám người ùa ra, đuổi theo về phía Tây.

 

Chiêu Phàm nhắm bắn, nhưng không nổ súng ngay, “Đến rồi, Lăng Liệp, cậu cứ việc rời khỏi khu phố theo hướng ba giờ, những việc còn lại cứ để tôi giải quyết.”

 

Tiếng súng vang lên, Lăng Liệp đột nhiên dừng lại, đẩy vào lưng A Thường một cái, “Các cậu đi trước, tôi đi yểm trợ Chiêu Phàm.”

 

Hai người không nói hai lời, nhanh chóng biến mất ở cuối con hẻm.

 

Chiêu Phàm nhìn thấy Lăng Liệp vào tòa nhà ven đường qua kính ngắm, mắng một câu: “Ông đây bảo cậu mau rút lui!”

 

Lăng Liệp nạp đạn, “Mấy chục tên ‘Vương Đình’ đang kéo đến, cậu tưởng cậu sẽ không bị lộ à.”

 

“Ông đây…”

 

“Không sao, bị lộ thì tôi đưa cậu chạy.”

 

Bên ngoài khu phố, tổ hợp “Thường Tiếu” đã hội họp với Tiểu Huy và Tiểu Binh, bốn người chia nhau lái hai chiếc xe, yểm trợ hai người bên trong dưới chân tường.

 

Phán đoán của Lăng Liệp không sai, “Vương Đình” đã phát hiện có tay bắn tỉa quanh cửa hàng kim khí, tay bắn tỉa chiếm giữ điểm cao, mà tòa nhà cao nhất khu này chính là tòa nhà dân cư sáu tầng nơi Chiêu Phàm đang ẩn nấp.

 

Chiêu Phàm lập tức rút lui theo đường cũ. Tay bắn tỉa của “Vương Đình” đã khóa mục tiêu vào Chiêu Phàm, nhưng trước khi nổ súng, một viên đạn bay từ một góc xéo tới, xuyên qua thái dương gã ta.

 

Lúc này Lăng Liệp cũng đang cầm súng bắn tỉa, đôi mắt đỏ ngầu quét quanh Chiêu Phàm.

 

Chiêu Phàm nhảy vào tòa nhà dân cư an toàn, thu súng bắn tỉa lại, “Cũng có nghề đấy.”

 

Lăng Liệp nói: “Tự hào không? Cậu dạy đấy.”

 

Chiêu Phàm cười một tiếng, thu lại vẻ đùa cợt, “Đừng lơ là, rút mau!”

 

Hai người yểm trợ lẫn nhau trong các tòa nhà khác nhau, đạn phía sau trút xuống như mưa bão, thân hình bọn họ như những bóng ma nhanh nhẹn, như thể đang di chuyển trong các bức tường.

 

Tiểu Huy có chút sốt ruột hét lên: “Xe bọc thép phát hiện chúng ta rồi!”

 

Lăng Liệp nói: “Đến ngay đây, xe của A Thường mở đường, đi trước!”

 

“Rõ!”

 

Chiếc bán tải lao ra từ trong biển lửa, một loạt đạn b*n r* từ cửa sổ xe, “Vương Đình” bên ngoài khu phố như những con thú dữ phát hiện con mồi, tham lam lao tới.

 

Trong tiếng súng ngày càng dồn dập, Chiêu Phàm và Lăng Liệp lần lượt trượt từ trên tường xuống, nhảy vào chiếc bán tải thứ hai.

 

Tiểu Huy nhấn ga, đuổi theo chiếc xe đầu.

 

Lăng Liệp và Chiêu Phàm ở ghế sau, mỗi người cầm một khẩu súng đấu với quân truy đuổi. Đạn bắn vào cửa xe rào rào, Tiểu Huy cố ý lái xe như thể giây sau sẽ bị lật, trong cơn rung lắc dữ dội đó, Lăng Liệp nhắm chuẩn cơ hội thoáng qua, viên đạn bắn vào bình xăng của quân truy đuổi.

 

Ầm——!!!

 

Lại là hai tiếng nổ lớn, sóng xung kích đẩy chiếc bán tải lao về phía trước.

 

Lăng Liệp quay đầu lại nhìn, Chiêu Phàm nói: “Chỉ có cậu biết bắn bình xăng thôi à?”

 

Phía sau bùng lên một bức tường lửa dữ dội, tạm thời chặn đứng đường truy đuổi của “Vương Đình”. Lúc này liên lạc với sở chỉ huy cũng đã nối lại, giọng của Thẩm Tầm truyền đến trong tín hiệu cực kỳ kém. Anh ta nói rằng, một lực lượng cảnh sát mới của nước L đã tập kết và đến đại khu Uy Mạn Nỗ, hậu cần của Đội hành động đặc biệt cũng đã đến cùng cảnh sát nước L, ở phía Nam thành phố Uy Mạn Nỗ, nhưng hiện tại thành phố Uy Mạn Nỗ vẫn bị “Vương Đình” kiểm soát, hơn nữa vì…

 

Liên lạc lại bị ngắt, nhưng Lăng Liệp cũng đoán được những lời tiếp theo của Thẩm Tầm là gì——vì cảnh sát nước L muốn tử chiến ở thành phố Uy Mạn Nỗ, nên “Vương Đình” ở trong thành phố hiện tại cũng đã điên cuồng, hỏa lực tấn công tăng mạnh, khắp nơi đều là những cuộc tấn công bừa bãi.

 

“Chỉ có thể đánh trực diện thôi.” Chiêu Phàm nói: “Đánh ra ngoài, không thể chết ở đây được.”

 

Lăng Liệp lập tức thay băng đạn, quân truy đuổi phía sau đã xông tới, bốn chiếc xe vây đuổi chặn đường. Chốt chặn ở phía Nam thành phố đã bị cảnh sát nước L đột phá, bọn họ phải ra khỏi thành phố từ chỗ đó. Nhưng trên đường phố ở đây đâu đâu cũng là người của “Vương Đình”, chỉ nghe một tiếng động chói tai, một chiếc xe bán tải của “Vương Đình” từ phía trước bên phải đang lao thẳng tới.

 

A Thường chửi thề một tiếng, quay đầu xe, Tiểu Binh vừa bắn vừa hét vào bộ đàm: “Nhanh, chúng tôi chặn! Các cậu chạy trước đi!”

 

Mưa bom bão đạn, lửa cháy ngút trời, cánh tay Lăng Liệp bị đạn sượt qua da, nhưng hắn vẫn không hề lùi bước. Trong xe thoang thoảng mùi máu tanh, hai chiếc xe thay nhau yểm trợ, cuối cùng cũng đến được phạm vi hỏa lực bao trùm của cảnh sát nước L.

 

Ban đầu Lăng Liệp tưởng mùi máu là của mình, nhưng sau khi ra khỏi thành phố mới nghe thấy tiếng kêu đau của Tiểu Huy. Vai Tiểu Huy bị trúng đạn, vậy mà vẫn gắng gượng không hé răng, lái xe chạy ra ngoài.

 

Lúc này tạm thời đã an toàn, sáu người sắp xếp bổ sung lại đồ tiếp tế, A Tiếu ở chiếc xe kia cũng bị thương, hai người bọn họ không thể tiếp tục giai đoạn nhiệm vụ tiếp theo, may mà đều không phải vết thương chí mạng.

 

Xe cứu thương của cảnh sát nước L đã đến, lập tức chuyển hai người đi. Trong khoảnh khắc nghỉ ngơi ngắn ngủi đó, Lăng Liệp cố gắng liên lạc với Quý Trầm Giao, nhưng tín hiệu vẫn không kết nối được.

 

Lăng Liệp có chút bồn chồn, đột nhiên hắn cảm thấy tai mình ù đi. Hắn vội vàng bịt kín hai tai mình rồi lắc lắc đầu, nhưng cảm giác ù tai đó vẫn không hề thuyên giảm.

 

Thính lực không thể gặp vấn đề vào thời khắc quan trọng này chứ? Nhịp tim của Lăng Liệp đột nhiên tăng lên. Chứng ù tai điếc tai do thần kinh đã từng hành hạ hắn rất lâu, không chữa được, không có cách nào chữa được, lúc phát tác cũng không phải là hoàn toàn không nghe thấy gì, nhưng còn đáng sợ hơn cả việc không nghe thấy là, đôi khi hắn sẽ nghe thấy tiếng ù rất chói tai.

 

Là do vừa rồi quá kinh tâm động phách sao? Hay là do tiếng súng liên tục vang lên bên tai, nên mới có ảo giác bị ù tai?

 

Chiêu Phàm nhận ra hắn có chút không ổn, “Sao vậy? Không khỏe à?”

 

Lúc này Lăng Liệp lại cảm thấy mình nghe rất rõ, hắn lắc đầu, “Không sao. Tôi không liên lạc được với Tát Lâm Gia Ô Khắc.”

 

Chiêu Phàm cũng thử dò tín hiệu mấy lần, nhưng vẫn không được.

 

Không lâu sau, liên lạc với sở chỉ huy được nối lại, Thẩm Tầm mang đến một tin tức vô cùng bất ngờ —— chỉ một giờ trước, vùng núi Thiên Mã đã xảy ra một vụ nổ lớn không rõ nguyên nhân, tốp người đầu tiên mà cảnh sát nước L cử đến đó đều mất liên lạc, rất có thể đã hy sinh.

 

Lăng Liệp nhíu mày: “A Tát Khắc muốn bắt sống cấp cao của ‘Vương Đình’, nhưng thực tế núi Thiên Mã là một cái bẫy mà ‘Vương Đình’ đào cho cảnh sát nước L à?”

 

Thẩm Tầm nói: “Bây giờ mọi tình huống tạm thời chưa rõ ràng, hiện tại có hơn năm trăm cảnh sát nước L đang tìm kiếm cứu hộ trên núi, nói là còn phát hiện không ít xác chết của ‘Vương Đình’.”

 

Lăng Liệp như có điều suy nghĩ, “‘Vương Đình’ và cảnh sát nước L đều chết trong núi? Vậy kẻ chủ mưu chỉ có thể là… ‘Phù Quang’?”

 

Tình hình mà Đội hành động đặc biệt phải đối mặt ngày càng rối ren, vốn dĩ là một hành động chính thức phối hợp giữa hai bên, trên danh nghĩa đều là để kiểm soát “Phù Quang”. Đội hành động đặc biệt biết rõ cảnh sát nước L muốn nhân cơ hội này để kiềm chế băng đảng “Vương Đình”, cũng biết “Trà Hoa Nhài” muốn ngư ông đắc lợi trong cuộc chiến giữa cảnh sát và “Vương Đình”, nhưng mục tiêu của Đội hành động đặc biệt trước giờ vẫn luôn rất rõ ràng, đó là bắt sống “Khổng Tước Đen” Ngôn Hi. Trong quá trình này, có thể phối hợp với một số hành động của cảnh sát nước L.

 

Nhưng A Tát Khắc lại ra lệnh tấn công đại khu Uy Mạn Nỗ, bao vây núi Thiên Mã, làm đảo lộn mọi kế hoạch, bây giờ vụ nổ ở khu vực núi Thiên Mã càng đẩy tình hình đến mức mất kiểm soát.

 

Nếu kẻ chủ mưu vụ nổ là “Phù Quang”, vậy thì “Phù Quang” đã sớm biết sự hợp tác giữa cảnh sát nước L và Đội hành động đặc biệt? Thậm chí hoàn toàn không coi “Vương Đình” là đồng minh? Cái gọi là cơ sở sản xuất “Tuyết Đồng” chỉ là một đòn nghi binh, “Khổng Tước Đen” ở nước L còn có đồng minh ẩn náu sâu hơn?

 

Nhưng dù thế nào đi nữa, bây giờ Đội hành động đặc biệt nhất định phải đến núi Thiên Mã, tình báo cho thấy “Khổng Tước Đen” ở đó, sau khi gây ra vụ nổ cậu ta nhất định sẽ bỏ trốn, không thể để cậu ta rời khỏi nước L được!

 

Hoàn thành việc tiếp tế, đổi xe, nhóm Lăng Liệp lên đường đến núi Thiên Mã.

 

————

 

Đại khu Tát Lâm Gia Ô Khắc, khu quặng mỏ.

 

Quý Trầm Giao và đồng đội Tiểu Linh, A Huân án binh bất động, anh không liên lạc được với Lăng Liệp, trong lòng không khỏi sốt ruột. Hiện tại toàn bộ hệ thống thông tin liên lạc của nước L đều chập chờn, tin tức các nơi đều bị trì hoãn, anh không thể biết được tình hình thực tế bên Uy Mạn Nỗ.

 

Người ở khu quặng mỏ đang trong tình trạng hoang mang, đã có công nhân bỏ trốn. Mặc dù đại khu Tát Lâm Gia Ô Khắc trông có vẻ vẫn yên bình, nhưng bọn họ đã sớm quen với sự hỗn loạn của nước L, chỉ cần có chút động tĩnh thì chạy trốn là việc quan trọng nhất.

 

Khu mỏ không còn hoạt động, Quý Trầm Giao và đồng đội cũng tiện thể đến điểm tiếp tế hậu cần để lấy trang bị.

 

Không lâu sau, từ hướng khu mỏ đột nhiên vang lên tiếng súng, mấy chiếc xe bán tải lao về phía khu quặng mỏ, mười mấy giây sau, nơi đó vang lên tiếng nổ kinh thiên động địa.

 

Quý Trầm Giao kinh ngạc nhìn mọi thứ trước mắt. Chuyện gì đã xảy ra? Khu mỏ bị nổ tung ư? Ai đã làm như vậy?

 

Thị trấn nhỏ bên cạnh khu mỏ lập tức hỗn loạn, tiếng la hét khóc lóc vang lên không ngừng, có xe bán tải lao tới, xả súng vào đám đông.

 

Quý Trầm Giao, Tiểu Linh và A Huân lái xe chạy như điên, phía trước lại có một chiếc bán tải khác xông ra.

 

Không phải cảnh sát, mà giống như một băng đảng nào đó hơn, là “Vương Đình” sao? Nhưng đây không phải là địa bàn của “Trà Hoa Nhài” à?

 

Quý Trầm Giao không liên lạc được với sở chỉ huy, chỉ có thể vừa đánh vừa lui, định rời khỏi thị trấn trước rồi tính.

 

Thị trấn và khu mỏ hoàn toàn hỗn loạn, xe vừa mới ra khỏi một ngã rẽ, Quý Trầm Giao đã thấy hai chiếc xe khác hung hãn lao tới.

 

Cửa sổ xe hạ xuống, để lộ khuôn mặt của Tô Nhất. Hắn ta trông rất thảm hại, nếu như hôm ở tòa nhà cũ là giả vờ lấm lem, thì lần này hắn ta thật sự lấm lem rồi.

 

“Cảnh sát Quý!” Tô Nhất nói: “Xảy ra chuyện rồi, ‘Vương Đình’ đang điên cuồng trả thù cảnh sát! Tôi đến yểm trợ anh!”

 

Quý Trầm Giao do dự một lát. Anh không tin lời Tô Nhất, cũng không cho rằng đối phương thật sự tốt bụng đến yểm trợ mình. Nhưng anh vẫn luôn nhớ nhiệm vụ của mình —— theo dõi “Trà Hoa Nhài”. Tô Nhất muốn trốn, trốn đi đâu? Anh nhất định phải đuổi theo!

 

“Các người định đi đâu?” Quý Trầm Giao hỏi.

 

Tô Nhất chỉ về phía Nam, “Bây giờ trong thành phố không an toàn, tôi không có nhiều thời gian để nói, đó là nơi trú ẩn khẩn cấp mà ngài Wonder xây dựng, cảnh sát Quý, anh tin tôi thì theo sau! A Tát Khắc đã nói, không thể để các anh xảy ra chuyện ở nước L được!”

 

Quý Trầm Giao không có lựa chọn nào khác, anh nói với Tiểu Linh và A Huân: “Theo sau!”

 

Tiếng súng và tiếng nổ phía sau ngày càng xa, trên con đường quốc lộ thẳng tắp phía trước hiện ra một cảnh tượng như ảo ảnh sa mạc ——cung điện, rừng núi, những ngôi nhà màu trắng thấp thoáng trong rừng núi.

 

Khi đến gần nó, Quý Trầm Giao cảm thấy ngực mình bỗng nhiên nghẹn lại.

 

Rất nhiều xe cộ đậu hai bên đường, mấy chục tay súng thò đầu ra từ cửa sổ trời của xe, toàn bộ đều là người của “Trà Hoa Nhài”, xe của Tô Nhất dễ dàng đi qua, Quý Trầm Giao theo sát phía sau, nhìn thấy dòng chữ vàng rực rỡ trên cánh cổng hùng vĩ: Alice Crown Carnival.

Bình Luận (0)
Comment