Những chú chim lướt qua bầu trời trong xanh phía trên khu rừng, đôi cánh vỗ vào không khí tạo ra những gợn sóng âm thanh, như một làn sóng điện từ bay ra từ rừng rậm.
Ở nơi sâu thẳm trong núi non trùng điệp, Thụ Thông khúm núm nhìn “Khổng Tước Đen”. Thân hình cao lớn một mét chín cúi gập xuống, hai tay chắp lại: “Thưa ngài ‘Khổng Tước Đen’, đây là một trong những căn cứ mà ‘Vương Đình’ của chúng tôi chuẩn bị cho ‘Phù Quang’.”
Phía sau gã ta là một hầm trú ẩn sâu không thấy đáy, bóng tối từ bên trong tràn ra, dường như có thể nuốt chửng bất cứ ai nhìn vào nó.
Người đàn ông được gọi là “Khổng Tước Đen” có gương mặt tái nhợt, xương cốt mang nét thanh tú của người phương Đông, thứ duy nhất để lộ dòng máu phương Tây của cậu ta là đôi mắt màu xanh sẫm. Khi đôi mắt ấy nhìn Thụ Thông với vẻ đầy ẩn ý, tên tội phạm liều mạng đã nhiều lần vào sinh ra tử này cũng cảm thấy hơi rờn rợn trong lòng.
“Khổng Tước Đen” rất ít khi mở lời, Thụ Thông thầm nghĩ, có lẽ ông trùm của các tổ chức lớn đều như vậy? Cố tình tạo ra cảm giác bí ẩn.
Thụ Thông thầm chửi một tiếng trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra khách sáo: “Thưa ngài ‘Khổng Tước Đen’, ngài có muốn vào xem thử không?”
Nhiệm vụ mà ‘Vương Đình’ giao cho Thụ Thông là dẫn “Khổng Tước Đen” đi tham quan công trình phòng không trong khu rừng này. Sau khi phản bội ‘Trà Hoa Nhài’ và chạy sang ‘Vương Đình’, gã ta một lòng muốn làm nên nghiệp lớn. Việc hợp tác với ‘Phù Quang’ có ý nghĩa cực kỳ lớn, rất có thể ‘Vương Đình’ sẽ dựa vào thế lực của ‘Phù Quang’ để phất lên, mà nếu chuyện này thành công, Thụ Thông gã có lẽ sẽ trở thành một trong những nhân vật nắm quyền lực trong ‘Vương Đình’.
Nghĩ vậy, ánh mắt Thụ Thông nhìn “Khổng Tước Đen” càng thêm tha thiết.
Cả nhóm người đi vào hầm trú ẩn.
Hầm trú ẩn này rất lớn, lối vào được cây cối che khuất, có một hành lang sâu hun hút dẫn xuống dưới. Sau khi đi qua một cái giếng thẳng đứng xuống dưới, mới đến phần chính thực sự. Nó vô cùng cao và rộng rãi, đủ để chứa tất cả thiết bị và nhân lực sản xuất “Tuyết Đồng”. Nó còn có những lối đi như mê cung, một khi bị phát hiện, người bên trong có thời gian mang theo “Tuyết Đồng” bỏ chạy, thậm chí là có thể giao chiến trong các ngõ hẹp, vây chết những kẻ xâm nhập bên trong.
“Khổng Tước Đen” tham quan được một nửa thì nở nụ cười hài lòng.
Tảng đá trong lòng Thụ Thông cũng được thả xuống. Tiếp đó, gã ta lại dẫn “Khổng Tước Đen” đi tham quan các công trình phòng không khác. Những hầm trú ẩn sâu dưới lòng đất này đều được nước L xây dựng khi còn chiến tranh với nước khác, đến tên lửa cũng không làm gì được chúng, huống chi là đám cảnh sát vô dụng của nước L.
Nhưng mà, sau khi trở lại mặt đất, một tên thân tín đột nhiên ghé sát vào tai Thụ Thông nói nhỏ một câu, khiến sắc mặt gã ta lập tức thay đổi hẳn. Gã ta bất giác nhìn về phía “Khổng Tước Đen”, phát hiện “Khổng Tước Đen” đang tò mò nhìn mình.
“Không, không có gì, thưa ngài ‘Khổng Tước Đen’, chúng ta đến hầm trú ẩn tiếp theo.” Thụ Thông cố nén lo lắng trong lòng, hiện tại gã ta chưa nhận được chỉ thị trực tiếp nào, gã ta không dám để “Khổng Tước Đen” biết cảnh sát đang tấn công thành phố Uy Mạn Nỗ.
Lúc này, một thành viên của ‘Phù Quang’ cũng ghé vào tai “Khổng Tước Đen” nói một câu. “Khổng Tước Đen” nhướng mày, mặt lạnh như nước nhìn Thụ Thông: “Ngài Thụ Thông, trước khi đến đây tôi đã yêu cầu các vị đảm bảo an ninh ở mức độ cao. Các vị đã hứa với tôi thế nào?”
Thụ Thông toát mồ hôi hột, sao gã ta lại quên mất ‘Phù Quang’ có mạng lưới tình báo còn vượt xa ‘Vương Đình’ của bọn họ chứ? Gã ta còn biết chuyện xảy ra ở thành phố Uy Mạn Nỗ, lẽ nào “Khổng Tước Đen” lại không biết?
“Thưa ngài ‘Khổng Tước Đen’, xin ngài nghe tôi nói!” Thụ Thông bực bội cố gắng sắp xếp lời lẽ: “Có lẽ cảnh sát chỉ đi tuần tra định kỳ thôi, ngài cứ yên tâm một trăm phần trăm, toàn bộ đại khu Uy Mạn Nỗ đều là địa bàn của ‘Vương Đình’ chúng tôi, cảnh sát không dám làm càn đâu! Hơn nữa, thành phố Uy Mạn Nỗ cách đây hơn hai trăm cây số, cho dù thành phố có bị cảnh sát chiếm được thật thì chúng ta ở đây vẫn rất an toàn!”
“Khổng Tước Đen” hừ lạnh một tiếng: “Mời tôi đến đây bàn chuyện hợp tác, không lẽ là âm mưu của các vị với cảnh sát sao? Dùng cơ sở sản xuất ‘Tuyết Đồng’ làm mồi nhử, rồi để cảnh sát bắt tôi à.”
Thụ Thông kinh hãi: “Ngài nói gì vậy? ‘Vương Đình’ sao có thể cấu kết với cảnh sát được? Hơn nữa, cảnh sát trên toàn thế giới đều bó tay với ‘Phù Quang’, đất nước chúng tôi đến xung đột băng đảng còn chưa giải quyết xong, cảnh sát lấy đâu ra dũng khí để đối đầu với ‘Phù Quang’ chứ?”
“Khổng Tước Đen” nói: “Cảnh sát nước các vị không có ý định đó, nhưng còn con rồng khổng lồ ở phương Đông thì sao?”
Thụ Thông lau mồ hôi lạnh, cảm thấy càng không thể nào: “Thưa ngài ‘Khổng Tước Đen’, ngài thật sự lo xa quá rồi. Tôi đảm bảo với ngài, xung đột xảy ra ở thành phố Uy Mạn Nỗ chắc chắn là một sự cố ngoài ý muốn, ngày mai sẽ lắng xuống thôi. Nếu ngài vẫn không yên tâm, sau này chúng ta không đến thành phố Uy Mạn Nỗ nữa, trực tiếp tiễn ngài xuất cảnh từ đây luôn.”
“Khổng Tước Đen” cười gật đầu: “Mong rằng chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.”
Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng Thụ Thông lại vô cùng bất an. Gã ta là một tay cáo già, sóng to gió lớn nào mà chưa từng trải qua, cảnh sát nước L chỉ là một lũ bất tài, dù là ở đại khu Tát Lâm Gia Ô Khắc hay đại khu Uy Mạn Nỗ gì cũng vậy, đều không dám đối đầu với các băng đảng, trước đây cũng chưa từng xảy ra chuyện như vậy. Sao lại đột nhiên gây chuyện vào đúng thời điểm này?
Thụ Thông càng nghĩ càng thấy không ổn. “Khổng Tước Đen” nghi ngờ ‘Vương Đình’ cấu kết với cảnh sát, ban đầu gã ta cho đó là chuyện nực cười, nhưng bình tĩnh suy nghĩ lại, tiếp đãi “Khổng Tước Đen” là một nhiệm vụ quan trọng như thế, ‘Vương Đình’ lại giao cho một “người ngoài” như gã ta ư?
Phải chăng gã ta không biết kế hoạch thực sự của ‘Vương Đình’?
Hơn nữa, thành phố Uy Mạn Nỗ xảy ra chuyện lớn như vậy, ‘Vương Đình’ lại không hề ra bất kỳ mệnh lệnh nào cho gã ta, ngay cả chuyện xảy ra cũng là do tai mắt của gã ta báo lại.
Gã ta đã rơi vào một âm mưu khổng lồ? Gã ta đã trở thành con tốt thí?
Những suy đoán này khiến Thụ Thông không thể bình tĩnh được nữa.
—————–
Bạo loạn ở thành phố Uy Mạn Nỗ đã kéo dài suốt một đêm, cảnh sát nước L và ‘Vương Đình’ bắn tỉa nhau trên đường phố, dân chúng không kịp chạy trốn nằm chết la liệt trên đường. Toàn bộ hệ thống thông tin liên lạc trong thành phố bị cắt đứt, lính đánh thuê của ‘Vương Đình’ từ các thành phố khác trong đại khu Uy Mạn Nỗ kéo đến, vây chặt lấy cảnh sát và những người không rõ danh tính bên trong rồi xả súng g**t ch*t.
Chiêu Phàm trơ mắt nhìn viên cảnh sát mà cách đây không lâu còn bị cậu lừa ăn món cá nướng cháy khét bị đánh gãy khí quản, chết trong đau đớn tột cùng. Đội hành động đặc biệt hiện có tổng cộng bốn người ở thành phố Uy Mạn Nỗ, Chiêu Phàm không liên lạc được với họ, cũng không liên lạc được với bộ chỉ huy. Trước khi hành động, Thẩm Tầm đã dặn dò cậu nhiều lần, đây là ở nước người, nếu không phải tình thế bất đắc dĩ thì tuyệt đối không được dính líu vào bất kỳ bên nào.
Cậu vẫn chưa bị lộ, lựa chọn tốt nhất là ẩn náu.
Cậu trèo vào một cửa hàng có cửa kính bị đập vỡ tan tành, khách hàng và chủ tiệm bên trong đều đã bị g**t ch*t. ‘Vương Đình’ đã lục soát nơi này. Cậu tìm một góc, ẩn mình đi, cố gắng xâu chuỗi lại đầu đuôi của tình huống đột ngột này.
Cảnh sát nước L đã mai phục hơn một nghìn người ở thành phố Uy Mạn Nỗ, mục tiêu của bọn họ là tiêu diệt các thành viên chủ chốt của ‘Vương Đình’. Nhưng Thẩm Tầm đã thương lượng với bọn họ, đối phương đã đồng ý sẽ không hành động trước khi Đội hành động đặc biệt bắt được “Khổng Tước Đen”. Nếu buộc phải hành động, cũng sẽ thông báo cho anh ta.
Nhưng cậu không nhận được mệnh lệnh của Thẩm Tầm. Hơn nữa, khi xung đột vừa xảy ra, nhóm cảnh sát mai phục cũng hoàn toàn mù tịt.
Chiêu Phàm siết chặt nắm đấm, ánh mắt như lửa nhìn cảnh tượng thảm khốc bên ngoài cửa sổ, rốt cuộc thì cảnh sát nước L đang làm trò gì vậy? Vội vàng đi nộp mạng à?
Thời gian quay ngược lại sáu tiếng trước, tại bộ chỉ huy của cảnh sát nước L.
Ánh mắt cảnh quan A Tát Khắc vô cùng cuồng nhiệt, hận không thể đích thân đến thành phố Uy Mạn Nỗ để chỉ huy tác chiến nơi tiền tuyến. Có trời mới biết ông ta đã đợi ngày này bao lâu rồi! Lũ bại hoại như ‘Vương Đình’, ‘Trà Hoa Nhài’ đã giày xéo mảnh đất này, coi cảnh sát bọn họ như đồ bỏ đi, hôm nay cuối cùng ông ta cũng có thể xử lý ‘Vương Đình’!
Phó chỉ huy lo lắng nói: “Thưa ngài A Tát Khắc, xin ngài đừng hành động hấp tấp, chúng ta khó khăn lắm mới cài cắm được một nghìn người ở thành phố Uy Mạn Nỗ, một khi bị lộ, chỉ còn cách giao chiến thôi! Nơi đó dù sao cũng là địa bàn của ‘Vương Đình’!”
A Tát Khắc giận dữ quát: “Đồ nhát gan! Đồ vô dụng! Ít nhất ba tên đầu sỏ của ‘Vương Đình’ đang ở thành phố Uy Mạn Nỗ! Cơ hội ngàn năm có một, lẽ nào tôi lại để chúng ung dung rời đi sao?”
Phó chỉ huy cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội: “Nhưng, nhưng ngài Thẩm đã nói, trước khi hành động, ngài phải thông báo cho anh ta! Chúng ta không thể đắc tội với Đội hành động đặc biệt được!”
A Tát Khắc cười lớn: “Cậu nghĩ bọn họ thật sự đến để giúp chúng ta sao? Không phải! Bọn họ chỉ muốn bắt ‘Khổng Tước Đen’ thôi! Muốn thanh toán ‘Vương Đình’, cuối cùng vẫn phải dựa vào chính chúng ta! Tôi thông báo cho Thẩm Tầm ư? Cậu cho rằng cậu ta sẽ để thành viên của mình đang ém quân ở Uy Mạn Nỗ cùng hành động với chúng ta sao? Cậu ta sẽ chỉ cử người đến để ngăn cản chúng ta thôi!”
“Nhưng…”
“Chính là phải đánh cho cậu ta trở tay không kịp! Tên cảnh sát đó tên là Chiêu Phàm đúng không? Cậu ta không có chuẩn bị, cậu ta bị kẹt ở trong đó, chắc chắn sẽ bị động giúp chúng ta! Cậu có biết cậu ta là ai không? Cậu ta từng đoạt giải vô địch bắn tỉa đặc cảnh quốc tế đấy!”
Cuối cùng phó chỉ huy cũng bị thuyết phục, cũng thấy máu nóng sôi trào, cảm thấy sâu sắc rằng Tổng chỉ huy A Tát Khắc thật nhìn xa trông rộng: “Thưa ngài A Tát Khắc, tình báo có chính xác không? Những nhân vật quan trọng của ‘Vương Đình’ thật sự đang ở thành phố Uy Mạn Nỗ sao?”
A Tát Khắc nở nụ cười càng thêm sốt sắng: “Đương nhiên! Là tình báo của ‘Trà Hoa Nhài’! Kẻ muốn ‘Vương Đình’ chết nhất không phải tôi, mà là ‘Trà Hoa Nhài’!”
Nhưng tính toán của A Tát Khắc rõ ràng đã sai. Một nghìn người nghe thì có vẻ không ít, nhưng thành phố Uy Mạn Nỗ đã bị ‘Vương Đình’ chiếm giữ nhiều năm, những cảnh sát mai phục ở đó trong thời gian ngắn hoàn toàn không nắm được tình hình trong thành phố, vừa giao chiến trong ngõ hẹp đã nhanh chóng thất bại thảm hại, thậm chí còn không tìm ra được đầu sỏ của ‘Vương Đình’ ở đâu.
Đêm gần tàn, tiếng súng trong thành phố dần lắng xuống, nhưng nhiều con phố vẫn rực lửa. Thành viên ‘Vương Đình’ từ những nơi khác kéo đến gần như đã chặn hết các lối ra khỏi thành phố, không ai có thể thoát ra ngoài.
Biết tin cảnh sát nước L đột ngột tấn công thành phố Uy Mạn Nỗ, sau một thoáng tức giận, Thẩm Tầm nhanh chóng bình tĩnh lại, ra lệnh cho đội kỹ thuật hình sự liên tục cố gắng liên lạc với bốn thành viên trong thành phố, đồng thời lập tức cử hai tổ đội viên đang chờ lệnh khác đến khu vực núi Thiên Mã.
Nơi ẩn náu kín đáo nhất ở đại khu Uy Mạn Nỗ chính là khu vực núi Thiên Mã, ở đó có rất nhiều công trình phòng không được xây dựng từ mấy chục năm trước, dễ dàng ẩn náu, cũng có thể cải tạo thành cơ sở sản xuất. Rất có thể “Khổng Tước Đen” sẽ xuất hiện ở đó. Hơn nữa, khi biết cảnh sát nước L tấn công thành phố Uy Mạn Nỗ, “Khổng Tước Đen” sẽ thay đổi kế hoạch, thậm chí là chấm dứt hợp tác với ‘Vương Đình’ và xuất cảnh qua đường núi Thiên Mã.
Đội hành động đặc biệt tuyệt đối không thể để mất cơ hội bắt sống “Khổng Tước Đen” lần này!
Sau khi triển khai nhiệm vụ quan trọng này, Thẩm Tầm hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn giận, liên lạc với người phụ trách cảnh sát nước L là A Tát Khắc. Anh ta đã chửi tên bất tài này một trăm tám mươi lần trong lòng, nhưng lúc này đành phải khéo léo đề nghị đối phương điều một phần lực lượng cảnh sát đến biên giới phía đông bắc khu vực núi Thiên Mã.
Nào ngờ A Tát Khắc đã hoàn toàn bị thất bại ở thành phố Uy Mạn Nỗ làm cho mụ mị đầu óc, ông ta ra lệnh cho lực lượng cảnh sát đang mai phục ở đại khu Uy Mạn Nỗ giao chiến tại chỗ với ‘Vương Đình’, còn lực lượng bên ngoài đại khu thì tìm cách xông vào chi viện.
So với cảnh sát nước L, lính đánh thuê của ‘Trà Hoa Nhài’ rõ ràng hung hãn hơn nhiều. Những người này vốn đã căm ghét Thụ Thông đầu hàng địch, trà trộn vào đám cảnh sát rồi lao về phía đại khu Uy Mạn Nỗ.
Trong chốc lát, đại khu Uy Mạn Nỗ khắp nơi tiếng súng vang lên không ngớt, một mớ hỗn loạn. A Tát Khắc không biết lấy được tin tình báo từ đâu, nói rằng nhân vật quan trọng của ‘Vương Đình’ đang rút về khu vực núi Thiên Mã. Dù đã tổn thất lượng lớn cảnh lực ở thành phố Uy Mạn Nỗ, nhưng ông ta không chịu thừa nhận thất bại, lập tức điều động số cảnh lực còn lại, tiến về phía khu vực núi Thiên Mã.
Đối mặt với một kẻ hợp tác đầu óc không tỉnh táo như vậy, Thẩm Tầm thực sự tức muốn bốc hỏa, nhưng anh ta là người chỉ huy, anh ta phải bình tĩnh.
Chiêu Phàm và những người khác vẫn mất liên lạc, còn ở khu vực núi Thiên Mã, dưới sự phá đám của cảnh sát nước L, hai tổ đội e rằng không thể bắt được “Khổng Tước Đen”. Đội dự bị còn lại vẫn ở đại khu Tát Lâm Gia Ô Khắc, Đội hành động đặc biệt phải giữ người lại để kiềm chế ‘Trà Hoa Nhài’, nhưng cũng phải có người lập tức đến thành phố Uy Mạn Nỗ, cứu bốn người trong thành phố ra, cùng đến khu vực núi Thiên Mã.
Khi yêu cầu liên lạc của Thẩm Tầm được kết nối, Quý Trầm Giao và Lăng Liệp đã biết chuyện xảy ra ở đại khu Uy Mạn Nỗ.
Vẻ mặt Quý Trầm Giao nghiêm nghị, còn Lăng Liệp trêu chọc: “Tôi đã nói rồi mà, cảnh sát nước L đúng là lũ đồng đội ngu như heo còn sống. Đội trưởng Thẩm, sao anh lại lo đến mức râu ria mọc cả ra thế này?”
Quý Trầm Giao vỗ nhẹ Lăng Liệp một cái: “Đội trưởng Thẩm, cần chúng tôi làm gì?”
Thẩm Tầm nói ra kế hoạch ngắn gọn – hiện anh ta cần hai đội viên đến thành phố Uy Mạn Nỗ tìm Chiêu Phàm, phối hợp phá vòng vây, một khi an toàn thoát ra được thì lập tức đến khu vực núi Thiên Mã, ngăn chặn “Khổng Tước Đen” xuất cảnh.
Nhiệm vụ này rất nguy hiểm, hiện tại đại khu Uy Mạn Nỗ đã loạn rồi, đạn không có mắt, hơn nữa thông tin liên lạc trong đại khu không thông suốt, Chiêu Phàm và những người khác có còn sống hay không vẫn là một ẩn số.
Quý Trầm Giao nói: “Em đi!”
Lăng Liệp cười, giơ tay cản lại: “Đương nhiên phải là anh đi rồi.”
Quý Trầm Giao cau mày, im lặng nhìn Lăng Liệp.
Lăng Liệp nói: “Đội trưởng Thẩm, nhiệm vụ lần này là tìm Chiêu Phàm, và phối hợp với cậu ấy đúng không?”
Thẩm Tầm gật đầu: “Không chỉ Chiêu Phàm, trong thành phố có tổng cộng bốn thành viên của Đội hành động đặc biệt.”
Lăng Liệp nói: “Nếu đã cần phối hợp với Chiêu Phàm, vậy còn ai thích hợp hơn tôi nữa chứ? Tôi là… đệ tử của cậu ấy mà.”
Tình hình khẩn cấp, cứ quyết định như vậy. Trước khi ngắt liên lạc, Thẩm Tầm nghiêm túc nhìn Quý Trầm Giao: “Đội trưởng Quý, ‘Trà Hoa Nhài’ giao cho cậu.”
Quý Trầm Giao đặt tay lên vai Lăng Liệp, cảm thấy một luồng khí nặng nề đang kéo mình chìm sâu xuống. Anh rất muốn cùng Lăng Liệp hành động, nhưng đại khu Tát Lâm Gia Ô Khắc cần ba người ở lại.
Trang bị đã được chất lên xe, Lăng Liệp quay người, giơ nắm đấm về phía Quý Trầm Giao: “Anh sẽ mang thằng cháu Ngôn Hi đó về cho em.”
Quý Trầm Giao mấp máy môi, muốn nói gì đó, nhưng lúc này mọi lời nói đều có vẻ sáo rỗng, không quan trọng.
Cuối cùng, anh nắm lấy nắm đấm của Lăng Liệp, kéo hắn về phía mình, ôm chặt một cái.
Chiếc xe tung bụi mù, rời khỏi khu mỏ bận rộn, lao nhanh về phía Bắc. Quý Trầm Giao nhìn chằm chằm vào làn khói bụi đó, cho đến khi chúng hoàn toàn tan vào cát bụi.
—————-
“Thưa ngài ‘Khổng Tước Đen’! Thưa ngài ‘Khổng Tước Đen’! Xin ngài đừng nói đi là đi ngay như vậy!” Thụ Thông đuổi theo sau “Khổng Tước Đen”, nói: “Thụ Thông tôi tuyệt đối không có ý định hãm hại ngài, chẳng phải tôi cũng không liên lạc được với ‘Vương Đình’ sao?”
“Khổng Tước Đen” thong thả nhìn gã ta một cái: “Có lẽ, ông cũng chỉ là một công cụ của ‘Vương Đình’ thôi, đúng không?”
Thụ Thông chấn động, lời của “Khổng Tước Đen” đã đâm trúng vào điều gã ta không muốn thừa nhận nhất, trong mắt gã ta lập tức dấy lên sát khí.
Gã ta là con cờ của ‘Vương Đình’ sao? ‘Vương Đình’ thu nhận gã ta, vốn không phải thật lòng, chỉ là nhắm vào khu vực mà gã ta kiểm soát. Bây giờ để gã ta tiếp đãi “Khổng Tước Đen” càng không phải vì tin tưởng, mà là muốn bán đứng gã ta, để cảnh sát nước L và Đội hành động đặc biệt đến bắt “Khổng Tước Đen”!
Nhưng lỡ như không phải vậy thì sao? Nếu ‘Vương Đình’ thật sự coi trọng gã ta thì sao? Đây là cơ hội hợp tác với ‘Phù Quang’ mà! Cả đời này gã ta còn có thể gặp được lần thứ hai không? Không thể tỏ ra yếu thế trước mặt “Khổng Tước Đen” được, gã ta phải giữ chân “Khổng Tước Đen” lại!
Không liên lạc được với ‘Vương Đình’, vậy, vậy có thể là do cảnh sát đột kích, cấp cao của ‘Vương Đình’ lo thân mình còn chưa xong, hơn nữa vị trí của khu vực núi Thiên Mã rất đặc biệt, là nơi ẩn náu quan trọng nhất của ‘Vương Đình’, đôi khi vốn dĩ không thể liên lạc với bên ngoài!
Thụ Thông cố gắng bình tĩnh lại: “Thưa ngài ‘Khổng Tước Đen’, tôi nghĩ chắc chắn ngài đã hiểu lầm rồi. ‘Vương Đình’ thành tâm hợp tác với ngài, tôi là một thành viên quan trọng của ‘Vương Đình’, mối quan hệ giữa chúng ta không phải như ngài tưởng tượng đâu. Khu vực núi Thiên Mã này là sào huyệt của ‘Vương Đình’, chúng ta ẩn náu ở đây, an toàn hơn nhiều so với việc vội vàng rời đi. Những công trình phòng không đó ngài cũng đã thấy rồi, cảnh sát nước nào xông vào cũng như rơi vào mê cung vậy.”
“Khổng Tước Đen” đột nhiên mỉm cười, dường như đang nghiêm túc cân nhắc lời của Thụ Thông.
Thụ Thông lau mồ hôi, thỉnh thoảng lại liếc nhìn “Khổng Tước Đen”.
“Khổng Tước Đen” nói: “Nhưng tôi vừa nhận được tin tình báo, cảnh sát nước L đang tập kết về phía khu vực núi Thiên Mã, hơn nữa dường như không chỉ có người của cảnh sát, mà còn có cả người quen cũ của ông, ‘Trà Hoa Nhài’. Ngài Thụ Thông, ông không sợ sao?”
Mí mắt Thụ Thông giật liên hồi, giọng nói cũng lạc đi: “Tôi đã nói rồi, thưa ngài ‘Khổng Tước Đen’, chỉ cần ở trong khu vực núi Thiên Mã này, chúng ta không có gì phải sợ cả. Nếu tôi không đoán sai, chẳng bao lâu nữa chủ lực của ‘Vương Đình’ cũng sẽ tập kết ở đây, các vị lãnh đạo cấp cao cũng sẽ chọn nơi này làm chỗ ẩn náu.”
Phía xa đột nhiên vang lên tiếng nổ trầm đục, chim chóc hoảng sợ bay tán loạn. Đó thực ra là tiếng đạn xé gió rít lên, nhưng vì ở quá xa, nên nghe không đủ uy lực.
“Khổng Tước Đen” mỉm cười: “Ông xem, đã đánh tới rồi đấy.”
Thụ Thông thầm chửi thề trong lòng, lại một lần nữa sai thuộc hạ liên lạc với ‘Vương Đình’, nhưng bọn họ như bị bỏ lại trên đảo hoang, không nhận được bất kỳ hồi âm nào.
Đột nhiên, Thụ Thông cảm thấy gáy mình bị một vật quen thuộc chĩa vào.
Trước đây, toàn là gã ta cầm súng nện vỡ đầu người khác, bây giờ, gã sắp trở thành kẻ bị nện vỡ đầu.
“Cậu… ‘Khổng Tước Đen’…” Thụ Thông không dám quay người lại, trong tầm mắt gã ta, những tên thân tín của gã ta đang rời xa gã ta hơn. Trên mặt bọn họ đều lộ vẻ không nỡ, nhưng trước mặt ‘Phù Quang’, bọn họ không có chút cơ hội nào để thắng.
Thụ Thông nằm mơ cũng không ngờ, nhiệm vụ mà ‘Vương Đình’ giao cho mình lại là đi nộp mạng!
“Khổng Tước Đen” bóp cò, Thụ Thông ngã xuống đất, co giật vài cái rồi bất động.
Ở rìa khu rừng núi Thiên Mã, cảnh sát nước L đang cẩn thận dò đường. Cách đây không lâu, bọn họ đã giết một nhóm thành viên ‘Vương Đình’, trong đó dường như có cả một tên tiểu đầu mục, lúc này lòng tin tăng vọt. Tin tình báo bọn họ nhận được là nhân vật quan trọng của ‘Vương Đình’ đang ở trong núi, bọn họ không cần phải dựa vào đám người nước ngoài của Đội hành động đặc biệt nữa rồi!
Chiếc xe của Lăng Liệp lao vun vút về phía Đông Bắc trong làn cát bụi, trên đường gặp không ít cảnh sát nước L được A Tát Khắc huy động đến. Trong cuộc xung đột này, bọn họ như những con thiêu thân lao đầu vào cái hố lửa khổng lồ Uy Mạn Nỗ. Mà Lăng Liệp thì không có bất kỳ lập trường nào để ngăn cản bọn họ.
Đây không phải là đất nước hắn cần bảo vệ, nhưng hắn có một nhiệm vụ quan trọng trên mảnh đất này, một khi hoàn thành, có thể trục xuất tội ác của ‘Phù Quang’ khỏi quê hương mà hắn phải bảo vệ.
Nước L rất nhỏ, sau nửa ngày di chuyển như gió cuốn, Lăng Liệp đã đến rìa đại khu Uy Mạn Nỗ. Đúng lúc này, Thẩm Tầm cũng gửi tin tình báo đến – thông tin liên lạc ở thành phố Uy Mạn Nỗ đã khôi phục được phần nào, cách đây không lâu đã xác nhận Chiêu Phàm và ba đội viên khác đều an toàn, Chiêu Phàm đã hội ngộ với Tiểu Huy, nhưng người của ‘Vương Đình’ trong thành phố ngày càng đông, bọn họ bị kẹt trong một nhà hàng, tạm thời chưa thể thoát ra được.
Bản đồ trong thành phố, tọa độ của Chiêu Phàm, Thẩm Tầm đều đã gửi hết cho Lăng Liệp: “Tin tình báo mà cảnh sát nước L nhận được có sai sót, nhân vật quan trọng của ‘Vương Đình’ hiện đều đang ở gần thành phố Uy Mạn Nỗ, hoàn toàn không đến rừng núi Thiên Mã.”
Lực lượng chiến đấu của ‘Vương Đình’ dày đặc trên bản đồ, các chốt chặn càng được canh phòng nghiêm ngặt. Chiếc xe Lăng Liệp lái đến mang biển số của đại khu Tát Lâm Gia Ô Khắc, đến địa bàn của ‘Vương Đình’ chẳng khác nào bia sống. Hắn và đồng đội Tiểu Binh mang theo toàn bộ trang bị, nhảy lên xe của cảnh sát nước L, khi bọn họ chạm trán với một đội ‘Vương Đình’, liền nhân lúc hỗn loạn rút lui, cướp một chiếc xe bán tải của ‘Vương Đình’ bị tụt lại phía sau.
Người trên chiếc bán tải còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra thì đã bị đạn của cảnh sát nước L bắn chết. Chiếc bán tải lao ra khỏi khu vực giao tranh, Lăng Liệp thay quần áo lính đánh thuê của ‘Vương Đình’, bôi một vốc tro lên mặt cho thành màu nâu.
Càng đến gần thành phố Uy Mạn Nỗ, xe cộ của ‘Vương Đình’ càng nhiều, rất nhiều xe cảnh sát đang bốc cháy, những người bị lửa thiêu đau đớn gào thét lao từ trong xe ra.
‘Vương Đình’ đang hành quyết cảnh sát nước L.
Trong bộ đàm vang lên giọng của Chiêu Phàm: “Lăng Liệp?”
Lăng Liệp nói: “Tôi sắp đến rồi, tình hình trong thành phố thế nào?”
Chiêu Phàm nói, trong thành phố bây giờ có đủ loại phe phái, những người mặc cảnh phục cơ bản đều đã chết, nhưng đó là đợt đầu tiên vào ban đêm, sau đó còn có người của cảnh sát nước L, ‘Trà Hoa Nhài’ vào, bọn họ đều ăn mặc như lính đánh thuê của ‘Vương Đình’, thêm vào đó nước L vốn là một mớ hổ lốn, đủ loại chủng tộc, nếu chỉ nhìn bề ngoài thì hoàn toàn không phân biệt được địch ta. Trên đường phố đạn bay loạn xạ, xe cộ đâm ngang đâm dọc, nếu trang bị đủ, phối hợp tốt thì có thể mở đường máu thoát ra trong hỗn loạn.
Phía trước là chốt chặn vào thành phố Uy Mạn Nỗ, Tiểu Binh lái xe có chút căng thẳng. Lăng Liệp nói: “Cứ lái xe của cậu đi, lát nữa đừng nói gì cả.”
Đến chốt chặn, lính đánh thuê của ‘Vương Đình’ chặn xe lại, Lăng Liệp cười đạp tung cửa xe, vẻ cà lơ phất phơ giang hai tay ra cho đối phương kiểm tra.
“Từ đâu đến?” Đối phương hỏi.
“Phạm Long Khắc.” Lăng Liệp vừa từ một thị trấn nhỏ tên là Phạm Long Khắc đến, thấy có xe của ‘Vương Đình’ đang tập kết.
Khí chất của hắn quá tùy tiện buông thả, nhìn là biết loại tôm tép đến để tranh công, loại người này bây giờ trong thành phố không ít, tham lam mà lại chẳng có gì đáng gờm, vào là bị người ta xử lý ngay.
Nhưng tên lính gác lại vì thế mà thở phào nhẹ nhõm, nhiệm vụ của hắn ta là xử tử tại chỗ người của ‘Trà Hoa Nhài’ và cảnh sát, đám tép riu nhà mình tự đi nộp mạng không nằm trong phạm vi hắn ta phải lo lắng.
Sau khi kiểm tra xe xong, chốt chặn cho qua.
Lăng Liệp còn xin tên lính gác một điếu thuốc, châm lửa ngay trước mặt hắn, cười cười rồi quay lại xe, hét lớn: “Xuất phát!”
Trong thành phố, đạn lạc rơi như mưa, trên mặt đất đâu đâu cũng là xác chết bê bết máu, cảnh tượng thật kinh hoàng. Nhưng Lăng Liệp có mục tiêu rõ ràng, không xung đột với bất kỳ bên nào, trực tiếp lái xe về phía Chiêu Phàm đang ẩn nấp. Đạn bắn vào chiếc bán tải kêu leng keng, một viên đạn từ cửa sổ bay vào, vèo một tiếng sượt qua sau gáy Tiểu Binh. Lăng Liệp phản ứng cực nhanh, đưa tay ấn đầu cậu ta xuống.
Chiếc xe đột ngột bẻ lái gấp, suýt nữa đã đâm vào bức tường cao áp bên đường.
Lăng Liệp giật mạnh vô lăng, thực hiện một cú drift tại chỗ, sượt qua một chiếc xe khác đang lao tới rồi vọt đi. Chiếc xe kia đâm sầm vào bức tường cao áp, phát ra tiếng nổ lớn, trong gương chiếu hậu lửa bùng lên, sóng xung kích hất tung những chiếc xe và xác chết xung quanh lên cao.
Tiểu Binh thở hổn hển: “Cảm ơn anh Liệp.”
Lăng Liệp điều chỉnh tần số bộ đàm, nhìn thấy nhà hàng nơi Chiêu Phàm đang ẩn náu.