Đêm giao thừa, thủ đô có tuyết rơi. Trong núi tuyết phủ trắng xóa, lá phong đỏ rực như lửa. Một chiếc xe màu đen chạy trên đường núi, người lái xe là Quý Trầm Giao. Bình thường Lăng Liệp đều ngồi ghế phụ, nhưng lần này hắn lại co ro cuộn tròn ở ghế sau, trùm kín người trong áo phao, nếu không phải còn đeo kính bảo hộ thì mũ len đã che kín cả mắt rồi.
Bọn họ vừa đến bệnh viện thăm Ninh Hiệp Sâm.
Ninh Hiệp Sâm vẫn như cũ, không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cũng không tỉnh lại. Văn Tranh Triều được nghỉ phép, đưa vợ cùng đến thăm Ninh Hiệp Sâm, hai vợ chồng kể cho anh ta nghe rất nhiều chuyện cũ trước giường bệnh.
Văn Tranh Triều lại nghĩ thoáng hơn nhiều cảnh sát, Ninh Hiệp Sâm mất tích nhiều năm như vậy, nay vẫn còn sống xuất hiện trước mặt ông, tuy nhất thời chưa tỉnh lại, nhưng vậy cũng tốt hơn là chết rồi. Chỉ cần còn sống là sẽ còn hy vọng.
Văn Tranh Triều và vợ sẽ ở lại thủ đô vài ngày. Lăng Liệp mời họ lên núi ăn Tết, nhưng họ từ chối, nói còn muốn gặp lại những đồng đội cũ khác ở thủ đô.
Lăng Liệp nghĩ cũng đúng, ai mà chẳng có đồng đội cũ, mỗi độ tuổi lại có những đồng đội cũ của độ tuổi đó.
Lúc này, hắn và Quý Trầm Giao cũng đang trên đường đi gặp đồng đội cũ.
Dạo này ở thủ đô, hai người ở nhà khách của Đội hành động đặc biệt, điều kiện khá tốt, nhưng suy cho cùng vẫn không được tự do thoải mái như ở nhà. Mấy hôm trước Chiêu Phàm khoác vai bá cổ Lăng Liệp, bảo đêm giao thừa đến chỗ cậu ấy, đến nhà mới, cậu ấy cũng chưa ở mấy lần.
Chiêu Phàm nói địa chỉ, Lăng Liệp quay lại nói với Quý Trầm Giao, Quý Trầm Giao nói: “Đây là nhà của đại gia à. Lương của Đội hành động đặc biệt cao thế sao?”
Lăng Liệp cười khẩy, “Sao thế? Muốn nhảy việc sang Đội hành động đặc biệt à? Để anh đi mách đội trưởng Tạ.”
Quý Trầm Giao: “Không phải, em chỉ thắc mắc, tại sao anh lại nghèo thế, lúc em nhặt được anh, tiền thuê nhà năm trăm tệ anh còn không trả nổi.”
Lăng Liệp: “…”
“Thật ra thì chúng tôi rất thanh bạch, chúng tôi kiên trì được chủ yếu là vì tín ngưỡng.” Lăng Liệp nghiêm túc giải thích với Quý Trầm Giao, Chiêu Phàm còn nghèo hơn hắn, căn biệt thự trên núi đó là do anh trai bí ẩn của Chiêu Phàm mua.
Người anh trai bí ẩn này là một nhà văn, rất giàu có, hình như còn là bạn nối khố của Thẩm Tầm, quen biết Chiêu Phàm từ hồi học đại học, Chiêu Phàm chuyển đến thủ đô, anh ta cũng theo đến thủ đô luôn.
Ban đầu Quý Trầm Giao tưởng người anh trai bí ẩn này là một nhà văn có tên có tuổi, loại có thể đoạt giải văn học, vừa định hỏi họ tên là gì, Lăng Liệp đã bất mãn nói: “Chiêu Phàm bảo, đứa nào trong chúng ta dám chọc giận cậu ấy, cậu ấy sẽ nhờ anh trai nhà văn viết chúng ta vào sách làm nhân vật phản diện.”
Quý Trầm Giao: “…” Nhà văn này có hơi thiếu đạo đức nhỉ.
Lăng Liệp: “Còn bản thân Chiêu Phàm ấy à, chính là nam chính ngầu nhất, mạnh nhất trong sách, vạn nhân mê, Thẩm Tầm, Tiêu Ngộ An là cái thá gì, một cước đá bay.”
Quý Trầm Giao càng nghe càng thấy không ổn, hỏi: “Nhà văn này viết truyện sảng văn nam tần à?”
“Ối!” Lăng Liệp hỏi: “Em cũng đọc truyện sảng văn nam tần à?”
Quý Trầm Giao: “…” Anh không đọc, nhưng không chịu nổi việc đội trọng án có một thanh niên trẻ tên Thẩm Tê, hễ bị công việc đè bẹp dí là lại phẫn uất đi đọc mấy truyện sảng văn để nhập vai vào.
Lăng Liệp tiết lộ bút danh của người anh trai bí ẩn kia – “Nhan Tiếu”, Quý Trầm Giao cảm thấy hơi quen tai, nghĩ kỹ lại, chẳng phải là vị đại thần mà năm ngoái Thẩm Tê hay nhắc đến sao?
Đại thần viết về một hacker toàn năng ngông cuồng tà mị, mà lúc đó Thẩm Tê không phá được một chương trình mã hóa nhiều lớp, mỗi tối về nhà đọc một trăm trang về hacker, rồi ra sức nỗ lực, thề sẽ trở thành một thiên tài kỹ thuật hình sự bất khả chiến bại như hacker trong sách.
Lần trước Lăng Liệp đã nghe Thẩm Tê nhắc đến “Nhan Tiếu”, nói tiện thể nhờ anh trai nhà văn ký tên cho cậu ta.
Nhưng đến hôm thực sự đến nhà Chiêu Phàm làm khách, Lăng Liệp lại có chút ủ rũ, mặc nhiều quần áo đã đành, còn không chịu ngồi ghế phụ, trên xe còn phải đeo kính râm giả mù.
Từ hôm kia Quý Trầm Giao đã cảm thấy hắn có gì đó không ổn, hôm nay lại càng rõ rệt hơn.
“Không khỏe à?”
“Không, chỉ hơi mệt thôi.”
Quý Trầm Giao càng thấy lạ, ai nói mệt chứ Lăng Liệp thì không bao giờ nói mệt.
“Lát nữa đến nơi, anh muốn ngủ một giấc, lúc ăn cơm hãy gọi anh.” Nửa khuôn mặt Lăng Liệp rụt vào trong áo phao.
Vượt qua nửa ngọn núi, đã đến biệt thự nhà Chiêu Phàm. Đó là một trang viên nhỏ, tuy không lớn nhưng rất tinh tế, xung quanh không thấy công trình kiến trúc nào khác. Nhưng trên đường lái xe lên đây, Quý Trầm Giao có thấy vài căn biệt thự, chúng cách xa nhau, không làm phiền lẫn nhau.
Trong biệt thự đã có không ít người, đều là thành viên Đội hành động đặc biệt, Quý Trầm Giao gần đây cùng bọn họ phá vụ án “Phù Quang”, đã rất quen thuộc. Chiêu Phàm mặc tạp dề, tay dính đầy nước sốt vẫn phải ra chào khách.
Lăng Liệp vội né ra, “Cậu đừng qua đây! Phòng tôi ở đâu? Tôi tự lên!”
Chiêu Phàm như nghĩ ra điều gì đó, chỉ lên lầu: “Cậu lại muốn ngủ à? Được rồi được rồi, tối tôi gọi cậu.”
Lăng Liệp chạy lên lầu, Quý Trầm Giao đang bị kéo đi đánh bi-a, muốn đuổi theo nhưng bị giữ lại đánh mấy cơ, đến khi thực sự lên được thì Lăng Liệp đã ngâm mình trong bồn tắm rồi.
Quý Trầm Giao ngồi xổm xuống bên bồn tắm, giọng dịu dàng hỏi: “Hôm nay anh sao thế?”
Lăng Liệp đeo một chiếc bịt mắt hình mèo ngộ nghĩnh, vùi mặt vào nước nóng thổi bong bóng một lúc rồi ngẩng đầu lên, nói: “Không sao, chỉ là mệt chút thôi, ngủ một giấc là khỏe.”
Hắn có chuyện gì hay không, lẽ nào Quý Trầm Giao không nhận ra?
Quý Trầm Giao đưa tay lên, xoa nhẹ mái tóc ướt sũng của Lăng Liệp: “Nhanh vậy đã quên những lời nói với em rồi sao?”
Lăng Liệp quay mặt đi, nhưng quên tháo bịt mắt, đôi mắt to của con mèo nhìn chằm chằm Quý Trầm Giao.
“Anh nói, muốn học cách thay đổi vì em, sự thay đổi này không bao gồm việc nói cho em biết tâm sự của anh sao?”
Giọng Quý Trầm Giao không hề có ý trách móc, Lăng Liệp ngẩn người một lúc, co chân trong nước, hai tay ôm lấy bắp chân.
Vài phút sau, hắn cúi đầu, vẫn không tháo bịt mắt ra, giọng rầu rĩ, nói: “Anh rất ghét tuyết ở phương Bắc, nhất là khi tuyết rơi lớn như thế này.”
Quý Trầm Giao đứng dậy, nhẹ nhàng kéo một chiếc ghế đến, ngồi xuống.
“Em cũng từng sống ở thủ đô, em cũng biết tuyết ở đây không giống với thành phố Hạ Dung và thành phố Đông Nghiệp, tuyết ở thành phố Hạ Dung rơi như đùa vậy, có những bông tuyết còn chưa chạm đất đã tan. Nhưng ở đây thì khác, nó thực sự sẽ rơi… khiến người ta cảm thấy đất trời này ngoài tuyết ra thì không còn gì cả, giống như ngôi làng anh đã sống lúc nhỏ vậy.”
Lồng ngực Quý Trầm Giao nghẹn lại.
Lăng Liệp nói tiếp: “Dĩ nhiên, tuyết ở thủ đô vẫn không lớn bằng ở ‘Trầm Kim’, dù sao ở đây cũng chỉ có lúc mùa đông lạnh nhất mới có tuyết, còn ngôi làng anh đã từng ở thì chỉ có mùa hè là không có tuyết. Anh đã nói với em rồi mà, trước khi rời khỏi ngôi làng đó, anh chưa bao giờ nhìn thấy tuyết sạch sẽ thực sự, nó luôn bị nhuốm đỏ. Chị gái nói với anh và… anh và A Tuyết rằng, tuyết ở phương Nam không giống như vậy, tuyết ở phương Nam trắng tinh.”
Quý Trầm Giao nhẹ nhàng vỗ vai Lăng Liệp.
“Lần đầu tiên anh nhìn thấy tuyết ở phương Nam, anh vô cùng phấn khích, tuyết ở đó giống như mưa vậy, rơi trên mặt lành lạnh, vừa lạnh vừa dễ chịu.” Lăng Liệp cong môi: “Sau này được đón về nhà họ Dụ, nhìn thấy loại tuyết có thể tích tụ trên mặt đất, anh đột nhiên cảm thấy rất sợ hãi, như thể mình đã quay về ngôi làng đó vậy.”
Ngón chân Lăng Liệp co quắp lại, ôm lấy bắp chân càng chặt hơn: “Nhưng anh không thể tỏ ra sợ hãi, anh cũng biết mình rất an toàn, anh hoàn toàn không ở trong ngôi làng đó. Hàng năm anh đều giả vờ không sợ, giả vờ thích tuyết, nhưng thực ra anh rất khó chịu. May mà nhà họ Dụ cũng không ai quan tâm đến anh, sẽ không có ai phát hiện ra anh không ổn.”
“Lớn lên, anh đã có thể khắc phục được. Nhưng tuyết ở thủ đô rất lớn, mùa đông đầu tiên, anh vẫn gây ra chuyện nực cười.” Lăng Liệp lại chìm xuống thổi bong bóng, một lúc lâu sau mới nói tiếp: “Anh không quen với tuyết lớn ở đây, nó quá dày, đạp lên nghe sột soạt, giống như đang đạp lên xác chết vậy. Nhưng anh không nói với ai cả. Lúc đó Tiêu Ngộ An đưa bọn anh đến nơi xa hơn về phía Bắc để huấn luyện mùa đông. Em có từng trải qua huấn luyện mùa đông chưa?”
Quý Trầm Giao gật đầu: “Chịu đựng giá rét, tác chiến trong tuyết, thích nghi với thị lực, thích nghi với ảo giác… Lúc huấn luyện hỗn hợp đặc biệt, em bị chôn trong tuyết, lúc đó cảm thấy xung quanh không phải là tuyết, mà là lửa.”
“Đúng vậy, sẽ có ảo giác.” Lăng Liệp thì thầm: “Tiêu Ngộ An vừa ném bọn anh vào rừng sâu tuyết phủ, anh liền cảm thấy mình tiêu đời rồi. Nơi đó vốn rất gần ngôi làng – thực ra cũng không hẳn là gần, hoàn toàn không cùng một hướng, nhưng vĩ độ, địa hình thì thực sự rất gần. Lúc đó tinh thần anh không chịu nổi nữa, anh không nghe thấy gì, vừa nhìn xuống đất, chao ôi, sao khắp nơi đều là máu? Thứ anh nhìn thấy không phải là màu trắng, mà là màu đỏ ngày càng sẫm.”
Quý Trầm Giao lập tức nghĩ đến vấn đề thính giác của Lăng Liệp, khẽ nhíu mày.
Lăng Liệp nói: “Không lâu sau anh không chịu nổi nữa, mất ý thức. Sau khi được đưa đến bệnh viện, ảo giác thì hết, nhưng lại bị mất thính giác gần ba tháng. Năm thứ hai, Tiêu Ngộ An không cho anh lên phía Bắc nữa, nhưng anh đã chủ động xin đi, lại bị điếc. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, cuối cùng về cơ bản cũng thích nghi được. Cái tật sợ tuyết phương Bắc này anh phải khắc phục, nếu không anh làm sao thực hiện nhiệm vụ được? Bây giờ thì không sao rồi, chỉ là anh không thích nhìn thấy tuyết đọng thôi, sẽ buồn ngủ, ngủ một giấc là ổn.”
Quý Trầm Giao đưa hai tay ra, bịt tai Lăng Liệp lại.
Lăng Liệp lười biếng cọ cọ. Chứng mất thính giác tạm thời của hắn thực ra không phải là hoàn toàn không nghe thấy âm thanh, mà giống như bị một cái trống lớn bịt kín, âm thanh truyền từ bên ngoài vào một cách nặng nề, đi thẳng vào dây thần kinh thính giác của hắn, đôi khi còn có tiếng rít chói tai. Cảm giác này quá khó chịu, quả thật là muốn hành hạ người ta đến phát điên.
Nhưng đã rất lâu rồi hắn không bị điếc nữa, sắp không nhớ nổi cảm giác đó nữa rồi.
Quý Trầm Giao cảm thấy không vui, Lăng Liệp lại tháo bịt mắt ra: “Anh nhớ ra một chuyện.”
“Ừm?”
“Lần trước em đọc cho anh nghe 《Phù thủy xứ Oz》, kể đến đoạn Bù Nhìn Rơm giao điểm yếu lớn nhất của mình cho Dorothy, không phải anh cũng nói sẽ giao điểm yếu lớn nhất của mình cho em sao? Chuyện vừa rồi chính là điểm yếu của anh, lúc anh sợ hãi nhất sẽ bị mất thính giác. Người điếc rất dễ bị lừa gạt.”
Quý Trầm Giao đau lòng ôm hắn lên: “Dorothy chưa bao giờ dùng diêm đốt Bù Nhìn Rơm, em cũng sẽ không lừa gạt anh.”
Lăng Liệp nằm trong chăn, cười với Quý Trầm Giao: “Anh muốn ngủ rồi.”
Quý Trầm Giao: “Em ở lại với anh.”
Lăng Liệp lại lắc đầu: “Anh muốn thấy em cũng lăn lộn trong tuyết giống như bọn họ.”
Lúc này, dưới lầu truyền đến tiếng reo hò. Tuyết trong sân rất dày, các đội viên trẻ tuổi đang chơi ném tuyết. Chiêu Phàm và Thẩm Tầm đang dựng giá, đợi trời tối, bọn họ sẽ nướng thịt trong sân.
Quý Trầm Giao đợi Lăng Liệp ngủ thiếp đi, ở lại thêm một lúc nữa mới rời khỏi phòng.
Nhạc Nhiên bị ném đầy tuyết trên người, vui vẻ chạy đến phụ giúp Chiêu Phàm. Ăn thịt nướng phiền phức nhất là khâu dựng giá nhóm lửa trước bữa ăn và dọn dẹp sau bữa ăn. Quý Trầm Giao cũng qua giúp, nhìn thấy bên cạnh Thẩm Tầm có một người đàn ông lạ mặt, đang dùng đôi tay đen nhẻm loay hoay với chậu than. Anh đoán, vị đó chắc là anh trai nhà văn “Nhan Tiếu” của Chiêu Phàm.
Chiêu Phàm nhìn thấy Quý Trầm Giao, vẫy tay, hỏi nhỏ: “Lăng Liệp ngủ rồi à?”
Quý Trầm Giao thấy Chiêu Phàm đang mổ cá, dụng cụ rất đầy đủ, nhưng động tác có vẻ rất không chuyên nghiệp: “Để tôi.”
Chiêu Phàm lại không cho: “Lăng Liệp không thích tuyết, mỗi lần chúng tôi chơi tuyết ở ngoài, cậu ấy đều trốn trong phòng ngủ.”
Quý Trầm Giao nói: “Không thích cũng không sao cả.”
Ánh mắt Chiêu Phàm dán chặt vào mặt Quý Trầm Giao, một lát sau nói: “Nhưng tôi thấy rất đáng tiếc.”
“Hả?”
“Cậu xem, Tết là ngày vui biết bao, tuyết vừa rơi, mọi người đều lao ra tuyết chơi đùa. Chỉ có cậu ấy, một mình lẻ loi ngủ trong nhà. Có phải cậu bị cậu ấy đuổi xuống không?”
Quý Trầm Giao khẽ đáp một tiếng.
Chiêu Phàm gật đầu: “Cậu ấy là vậy đó, không chơi tuyết cùng chúng tôi, cũng không cho ai ở lại với cậu ấy. Trong một năm, chỉ có khoảnh khắc này là cậu ấy sẽ cố tình tự cô lập mình. Ở những nơi không có tuyết thì không sao, cứ đến phương Bắc là lại tái phát.”
Chiêu Phàm nói xong lại bận rộn, Quý Trầm Giao thấy không có gì mình có thể phụ giúp thì im lặng đi đến dưới biệt thự, ngẩng đầu, nhìn thấy cửa sổ phòng Lăng Liệp.
Rèm cửa kéo kín mít, bên trong không một chút ánh sáng.
Quý Trầm Giao cũng không biết làm gì, nghĩ một lúc, bèn bắt đầu đắp người tuyết. Trong sân có đủ tuyết, trong lòng anh nghĩ đến Lăng Liệp, người tuyết đắp ra cũng là Lăng Liệp – là Lăng Liệp lúc trước để tóc dài, búi tóc củ tỏi, mặc áo bào kung-fu, eo còn đeo trống.
Đắp xong, Quý Trầm Giao tháo khăn quàng cổ của mình xuống, quàng cho “Lăng Liệp”, muốn tìm thêm chút gì đó màu sắc sặc sỡ để trang trí, nhưng xa xa Chiêu Phàm và mọi người đang bận rộn túi bụi, anh đành lấy hai con cá đặt trước mặt “Lăng Liệp”.
Anh vẫn cảm thấy còn thiếu chút gì đó.
Lăng Liệp đánh trống cơm sôi nổi rạng rỡ, không nên lạnh lẽo tiêu điều như vậy.
Quý Trầm Giao nhìn thấy lá phong đỏ và hoa mai gần tường. Hoa mai vàng là phổ biến nhất, ở đây cũng có vài đóa hồng mai lác đác nở rộ kiêu hãnh trong tuyết. Vài cành phong đỏ và hồng mai bị tuyết đè gãy, rơi trong tuyết đọng. Quý Trầm Giao đi tới, nhặt chúng lên, trang trí lên đầu và quần áo của “Lăng Liệp”.
Lăng Liệp trước đây vào những ngày tuyết lớn có thể ngủ rất lâu, ngủ đến khi màn đêm buông xuống, khi đất trời không còn một màu trắng xóa nữa. Nhưng lần này không biết vì sao, Quý Trầm Giao đi chưa được bao lâu thì hắn đã tỉnh.
Hắn nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ ngoài cửa sổ, đột nhiên cảm thấy tiểu Quý có chút đáng thương – đúng vậy, người đáng thương không phải hắn, mà là tiểu Quý.
Người khác đều tụ tập nô đùa trong tuyết, nhưng tiểu Quý của hắn lại không có hắn ở bên.
Hắn nấp sau cửa sổ, khe khẽ kéo rèm hé ra một khe, nhìn thấy bóng lưng Quý Trầm Giao.
Hửm? Chiếc khăn quàng cổ hắn quàng cho Quý Trầm Giao đâu rồi? Quý Trầm Giao đang nhìn gì vậy?
Tầm mắt dịch chuyển về phía trước, khi nhìn rõ người tuyết đối diện Quý Trầm Giao, đồng tử hắn đột nhiên co lại.
Trên người tuyết là màu đỏ, màu đỏ kinh hoàng đến nhức mắt, là màu đỏ hắn sợ nhất, màu đỏ xuất hiện trong tuyết!
Tim hắn đập thình thịch, nhưng khi bình tĩnh lại một chút, nhìn kỹ thì đó không phải là máu như hắn tưởng, không phải máu dơ bẩn, mà là lá phong đỏ và hồng mai.
Ngón tay hắn nắm rèm cửa khẽ run rẩy, như có một dòng suối nước nóng từ đỉnh đầu đổ xuống, từ từ chảy qua cơ thể hắn.
Hắn biết người tuyết đó là mình, kỹ thuật đắp người tuyết của Quý Trầm Giao không được tốt lắm, nhưng có lẽ do tố chất nghề nghiệp, Quý Trầm Giao rất biết nắm bắt điểm chính, búi tóc củ tỏi và cái trống eo kia vừa xuất hiện, không phải hắn thì còn là ai?
Hắn chăm chú nhìn màu đỏ trên người tuyết, lần đầu tiên cảm thấy màu đỏ trong tuyết không hề khó coi, không hề tượng trưng cho sự tà ác, chúng mong manh nhưng cũng đầy sức sống, dù đã mất đi sinh mệnh, nhưng vẫn vùng vẫy kéo dài vẻ đẹp ở khoảnh khắc cuối cùng, rồi lại kéo dài thêm mãi.
Quý Trầm Giao không biết Lăng Liệp đã tỉnh, lúc này, anh đang thực sự chăm chú nhìn người tuyết. Giây lát sau, anh đột nhiên nhíu mày. Màu đỏ tuy đẹp, là màu hợp với Lăng Liệp, nhưng lúc trang trí lá phong đỏ và hồng mai lên, anh đã quên mất Lăng Liệp sợ màu đỏ trong tuyết.
Ý định ban đầu của anh là để Lăng Liệp tỉnh dậy sẽ nhìn thấy người tuyết, người tuyết tuyệt đối không thể khiến Lăng Liệp nhớ lại ký ức đáng sợ kia.
Quý Trầm Giao thầm mắng mình không cẩn thận, vội vàng đi tới, gỡ lá phong đỏ và hồng mai xuống.
Nhưng đúng lúc này, phía sau đột nhiên vang lên tiếng cửa sổ bị mở mạnh, rèm cửa cũng bị kéo ra.
Quý Trầm Giao theo phản xạ quay đầu lại, chỉ thấy Lăng Liệp một chân đã đặt lên bệ cửa sổ.
Hai người đồng thanh: “Anh/Em đang làm gì thế?”
Quý Trầm Giao sợ đến mức mặt mũi trắng bệch, không kịp suy nghĩ gì, theo phản xạ giang hai tay về phía Lăng Liệp.
Lăng Liệp cũng rất sốt ruột, vừa rồi hắn đang ngắm nghía người tuyết của mình, Quý Trầm Giao vậy mà lại ra tay gỡ mất lá phong đỏ trên búi tóc củ tỏi của hắn!
Xuống lầu ngăn cản thì không kịp nữa rồi, nhưng nhảy cửa sổ thì tạm thời có thể thử xem.
Đây chỉ là tầng hai, người đã qua huấn luyện đặc biệt thì bay trên mái nhà, leo tường cũng không thành vấn đề, huống chi bên dưới còn có tuyết đọng rất dày.
Đúng rồi, còn có tuyết đọng, tuyết đọng đáng sợ nhất.
Nhưng đầu óc Lăng Liệp như bị treo máy vậy. Sao hắn lại không sợ tuyết đọng bên dưới nữa rồi? Sao lại còn dám nhảy vào tuyết đọng nữa chứ?
Suy nghĩ, vào khoảnh khắc này lý trí dường như đã mất tác dụng, hắn chỉ muốn nhảy xuống, xuất hiện trước mặt Quý Trầm Giao với tốc độ nhanh nhất, bảo vệ người tuyết của mình, không thể đợi thêm một khắc nào nữa.
Mũi chân nhẹ nhàng đạp lên bệ cửa sổ, hắn như một con linh dương nhẹ nhàng nhảy ra ngoài.
Quý Trầm Giao chạy về phía hắn, khoảnh khắc tiếp theo, hai người ôm chầm lấy nhau, lăn tròn trong tuyết.
Tuyết dính lên tóc, quần áo hai người, làn da nóng rẫy phủ đầy bông tuyết lạnh buốt, Quý Trầm Giao che chở cho Lăng Liệp lăn mấy vòng, cuối cùng dừng lại, giận không kìm được, nói: “Anh điên rồi à?”
Lời vừa dứt, lại nhìn thấy đôi mắt Lăng Liệp sáng ngời khác thường, đôi mắt ấy như vừa được nước tuyết gột rửa, trong veo thấy đáy, như hồ nước thiêng liêng trên cao nguyên, phản chiếu mây trắng và núi tuyết.
Lăng Liệp đang cười, đầu ngón tay lạnh buốt dính tuyết chạm vào cằm Quý Trầm Giao, rồi đến gò má. Nỗi sợ hãi ban nãy của Quý Trầm Giao vẫn còn hằn trên vẻ mặt, mày nhíu chặt, cơ hàm cũng căng cứng.
Bàn tay Lăng Liệp nhẹ nhàng xóa đi tất cả những căng thẳng đó, cuối cùng ánh mắt Quý Trầm Giao cũng dịu lại, anh ôm Lăng Liệp vào giữa mình và nền tuyết, hơi thở ngày càng gần.
“Tiểu Quý, đó là người tuyết em đắp cho anh phải không?”
“Ừ.”
“Màu đỏ… rất đẹp. Sao lại định lấy chúng đi? Nếu không phải bị anh phát hiện, em định vứt chúng đi đâu?”
“Chôn đi.” Quý Trầm Giao mân mê môi Lăng Liệp: “Anh không thích, anh sợ.”
Lăng Liệp nói: “Nhưng bây giờ hình như anh không sợ nữa rồi.”
“Thật sao?”
“Em đưa anh qua đó xem.”
Quý Trầm Giao đứng dậy, kéo Lăng Liệp dậy, cẩn thận kiểm tra một lượt, để chắc chắn hắn không ngã bị thương, rồi lại cúi xuống, phủi tuyết dính trên quần hắn.
Nhưng tuyết rất cứng đầu, nhất thời cũng không phủi sạch được.
Lăng Liệp vội vàng muốn xem người tuyết, hoàn toàn không để ý đến tuyết trên người mình. Hai người đến trước người tuyết, Lăng Liệp ghé sát lại, mũi gần như chạm vào mũi người tuyết. Hắn tò mò hà hơi vào người tuyết, người tuyết tan ra một mảng nhỏ.
Lăng Liệp: “…”
“Tiểu Quý, người tuyết này của em chất lượng không được rồi, sống mũi cũng sụp rồi.”
Quý Trầm Giao thấy tinh thần hắn tốt hơn nhiều, có chút bất ngờ, đây có lẽ là công của người tuyết, cũng có lẽ là nhờ cú nhảy giải tỏa kia, tóm lại thì đó là chuyện tốt.
“Vậy anh đắp một cái đi?”
“Anh đắp thì anh đắp.”
Lăng Liệp nói là làm, dùng tay không bới tuyết. Quý Trầm Giao vội vàng đổi găng tay cho hắn, miệng thì hắn nói không lạnh, nhưng vẫn rất ngoan ngoãn để Quý Trầm Giao đeo vào cho.
Tuy lớn lên ở “Trầm Kim” khắc nghiệt lạnh giá, nhưng về khoản đắp người tuyết, Lăng Liệp thực sự không có chút năng khiếu nào. Hắn muốn đắp một “Tiểu Quý” xứng đôi vừa lứa với “Lăng Liệp”, nhưng đắp chưa được bao lâu đã sụp, hắn còn không cho Quý Trầm Giao giúp, cuối cùng cố gắng lắm mới đắp ra được một “Tiểu Quý” phiên bản lỗi, không chỉ méo mó xấu xí, mà còn chỉ cao bằng một nửa “Lăng Liệp”.
“Vợ này còn chưa trưởng thành đâu!” Mặt Lăng Liệp méo xệch nói với người tuyết “Lăng Liệp”: “Mày phải chịu khổ rồi, ít nhất cũng phải đợi em ấy trưởng thành mới có thể chơi đùa được.”
Quý Trầm Giao: “…” Đây là nói cái gì vậy trời.
Lăng Liệp cảm thán xong, lại khoác vai Quý Trầm Giao: “Như anh thì hạnh phúc hơn, vợ anh trưởng thành rồi.”
Quý Trầm Giao cười mà như không cười: “Có thể chơi đùa rồi phải không?”
Lăng Liệp: “Ha ha ha ha!”
Trời dần tối, tất cả đèn trong biệt thự đều bật sáng, đèn màu và đèn lồng đỏ thắm báo hiệu năm mới đã đến. Chiêu Phàm bận cả ngày, vẫn chưa chuẩn bị xong hết nguyên liệu, Lăng Liệp qua giúp, vớt con cá lên xem: “Cái quái gì thế này? Vảy còn chưa làm sạch!”
Nhạc Nhiên nói: “Đây là đặc trưng của anh Chiêu Phàm đó. Lần trước em đã nói anh ấy làm vảy cá không sạch, anh ấy nói em xương cá còn tự nhằn ra được, vảy cá không tự nhổ ra được à?”
Tay nghề Chiêu Phàm thì kém cỏi mà còn thích làm, thân là tay súng bắn tỉa lại có ước mơ làm đầu bếp, nấu nướng thì dở tệ còn không cho ai nói, Đội hành động đặc biệt ai cũng chiều cậu, nhưng Lăng Liệp thì không chiều, cầm kéo lên, bắt đầu “chỉnh đốn” nguyên liệu của Chiêu Phàm.
Chiêu Phàm rất sốt ruột: “Đã nói hôm nay bếp chính là tôi mà!”
Lăng Liệp không thèm để ý đến cậu: “Tôi không muốn tiểu Quý của tôi ăn thức ăn gia súc.”
Các đội viên từng bị đầu độc thê thảm bởi tài nấu nướng của Chiêu Phàm đều thở phào nhẹ nhõm.
Tivi trong nhà đang chiếu Gala mừng xuân, tiệc nướng ngoài trời cuối cùng cũng bắt đầu, than hồng nướng thịt tỏa hương thơm nồng, gia vị do Lăng Liệp pha chế rắc lên miếng thịt kêu xèo xèo, mỗi lượt thịt chín tới, lập tức bị giành giật hết sạch.
Ban đầu Chiêu Phàm còn hơi buồn bực, sau đó ăn uống vui vẻ rồi thì gặp ai cũng nói: “Lăng Liệp là đệ tử của tôi! Thật đấy thật đấy, tài bắn súng của cậu ấy là tôi dạy đó! Nấu ăn cũng vậy! Không không không, Tiêu Ngộ An không dạy cậu ấy bắn súng!”
Lăng Liệp là bếp chính, làm nhiều ăn ít, Quý Trầm Giao bèn bưng đĩa đứng bên cạnh hắn, thỉnh thoảng đút cho hắn chút thịt.
“Tài nấu ăn của anh thật sự là Chiêu Phàm dạy à?”
Lăng Liệp cười lạnh: “Nghe xem có giống tiếng người không?”
Quý Trầm Giao cũng cười: “Đúng là không giống.”
Đội hành động đặc biệt hầu như không có ai ăn ít, tiệc nướng kéo dài từ hơn bảy giờ tối đến tận tờ mờ sáng, tiếng chuông năm mới đã điểm qua rồi, một số người vẫn chưa chịu buông đĩa. May mà anh trai nhà văn của Chiêu Phàm giàu có, chiêu đãi nổi.
Hơn hai giờ, một đám người xiêu vẹo lảo đảo đi nghỉ, Lăng Liệp vẫn đứng bên bếp than ăn một mình. Thẩm Tầm bưng một ly nước trái cây đến.
Lăng Liệp cụng ly với anh ta, bắt đầu nói chuyện vụ án.
Ngày Tết mà nói đến “Phù Quang”, vốn hơi xui xẻo, nhưng Lăng Liệp không kiêng kỵ điều này, uống cạn ly nước trái cây, ánh mắt rất kiên định: “Năm nay thế nào cũng phải tóm được ‘Khổng Tước Đen’.”
Thẩm Tầm gật đầu: “Không thể để ‘Phù Quang’ tiếp tục làm càn được nữa.”
Quý Trầm Giao đưa mấy đồng đội ăn no căng bụng lên lầu, vừa xuống đã nghe Lăng Liệp gọi: “Xem anh nướng gì cho em này.”
Cá nướng đã ướp mấy tiếng đồng hồ, đám người ăn uống thả phanh lúc trước không được thưởng thức món ngon này.
“Nấu riêng cho em đấy à?” Quý Trầm Giao cười nói.
Lăng Liệp đưa đĩa tới trước mặt anh: “Con người anh ấy à, trước nay vẫn thích thiên vị gian lận vậy đó.”
Trong ngoài biệt thự dần yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng than hồng tí tách, và những người đang thiên vị gian lận ăn đồ ăn riêng.
Lăng Liệp đột nhiên đưa ly đến trước mặt Quý Trầm Giao: “Nâng cốc chúc mừng tết Nguyên đán đầu tiên của chúng ta.”
Quý Trầm Giao rót đầy nước trái cây cho hắn, hai ly chạm nhẹ: “Nâng cốc chúc mừng tết Nguyên đán đầu tiên của chúng ta.”