Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 215

Máy bay hạ cánh xuống Thủ đô, sau một giờ đi xe, cuối cùng Lăng Liệp lại đứng trước cổng trụ sở của Đội hành động đặc biệt. Hắn vô thức hít một hơi thật sâu, tưởng rằng sau khi vào sẽ phải đối mặt với những ánh mắt dò xét của một đám người cổ hủ, nhưng bất ngờ thay, người chờ hắn trong phòng họp lại là một người đã sớm rời khỏi ngành cảnh sát – Phù Trung, người phụ trách tiền nhiệm của Đội hành động đặc biệt.

 

Lăng Liệp mở to mắt, quay lại nhìn Thẩm Tầm, người đã đưa mình đến, nghi hoặc hỏi: “Phù… Sếp Phù?”

 

Phù Trung cười đứng dậy: “Vẫn gọi tôi là Sếp Phù à. Cả đội chỉ có cậu là không hiểu thôi, ‘sếp’ có phải là từ gì hay ho đâu?”

 

Phù Trung đã ngoài năm mươi, là người có công lớn của Đội hành động đặc biệt, lẽ ra có thể làm việc đến khi công thành danh toại rồi nghỉ hưu, nhưng vết thương cũ tích tụ nhiều năm vẫn luôn giày vò ông. Năm năm trước, ông giao lại công việc cho người kế nhiệm rồi đi chữa thương, hồ sơ tuy vẫn còn ở Đội hành động đặc biệt, nhưng thực tế ông đã không còn tham gia công việc nữa.

 

Năm ngoái Lăng Liệp tạm thời rời đội, ông cũng không ra mặt can thiệp, nhưng cách đây không lâu, khi Lăng Liệp bị điều tra, ông lại cùng Tiêu Ngộ An và Thẩm Tầm đứng ra bảo lãnh cho hắn.

 

Vào thời điểm này Phù Trung xuất hiện, Lăng Liệp đoán chuyện liên quan đến mình chắc chắn không phải là chuyện nhỏ.

 

Lăng Liệp nói: “Dạo này sức khỏe của ngài thế nào rồi?”

 

Phù Trung cười nói: “Ối chà, đã biết quan tâm đến tôi rồi cơ đấy? Yên tâm, không có đám nhóc các cậu suốt ngày gây chuyện cho tôi, tôi ít nhất cũng phải sống được trăm tuổi!”

 

Nói rồi, Phù Trung nhìn ra hành lang: “Chẳng phải thằng nhóc Chiêu Phàm nói cậu đưa cả vị đội trưởng ở thành phố Hạ Dung kia đến sao? Người đâu rồi?”

 

Lăng Liệp không ngờ Phù Trung vừa mở miệng đã hỏi về Quý Trầm Giao: “Em ấy đang ở phòng nghỉ.”

 

Không biết sẽ phải đối mặt với chuyện gì, nên lúc nãy Lăng Liệp cảm thấy đưa Quý Trầm Giao theo một cách đường đột như vậy là không ổn, bèn sắp xếp cho anh ở phòng nghỉ. Chiêu Phàm đang phát huy tinh thần chủ nhà, đã rủ Quý Trầm Giao chơi game cùng rồi.

 

Vẻ mặt Phù Trung như thể đang nói, ‘Cậu nhóc này, làm như vậy là không đúng rồi’: “Đã đến rồi mà còn sợ gặp tôi à? Đi, đưa người đến đây. Các cậu đã cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện ở thành phố Hạ Dung rồi, chuyện của cậu, cậu ấy cũng nên biết.”

 

“Chuyện của tôi?”

 

“Ừ, quá khứ của cậu, cha của cậu, và lý do cậu trở thành một thành viên của Đội hành động đặc biệt.”

 

Lúc Quý Trầm Giao bị Thẩm Tầm gọi đi, Chiêu Phàm la lối om sòm: “Mấy người làm sao thế? Bảo tôi tiếp khách thì tôi tiếp khách, sao lại cướp mất bạn chơi game của tôi? Tôi nói cho mấy người biết, tôi giận rồi đấy!”

 

Ngay khoảnh khắc Quý Trầm Giao bước vào phòng họp, anh liền cảm thấy tâm trạng của Lăng Liệp khác hẳn so với lúc bọn họ vừa tách ra. Hắn rất im lặng, quá im lặng, ngồi bên bàn, hai tay đặt trên bàn, như một học sinh ngoan ngoãn. Mà ngồi đối diện với Lăng Liệp là một người đàn ông tóc hoa râm, nhìn quân hàm cũng biết là một nhân vật lớn.

 

Phù Trung chỉ vào vị trí bên cạnh Lăng Liệp: “Tiểu Quý, ngồi đi.”

 

Thẩm Tầm giới thiệu thân phận của Phù Trung cho Quý Trầm Giao biết, Quý Trầm Giao kinh ngạc rồi vội nói: “Chuyện lần trước, cảm ơn ngài.”

 

Phù Trung mỉm cười lắc đầu, nhìn Lăng Liệp: “Vì tôi đã đồng ý để cậu ấy được đặc cách trở thành thành viên của Đội hành động đặc biệt, nên tôi phải có trách nhiệm với cậu ấy.”

 

Lăng Liệp ngẩng đầu: “Ngài vừa nói, cha ruột của tôi, là… là đồng đội của ngài?”

 

Ánh mắt Quý Trầm Giao khựng lại.

 

Phù Trung thở dài, gật đầu: “Chuyện này phải kể từ khi còn chưa có cậu.”

 

Bức ảnh Lăng Liệp nhìn thấy ở thị trấn Quý Úng, người đàn ông có ngoại hình rất giống hắn tên là Vân Nhu. Rõ ràng là con trai, nhưng tên lại dịu dàng như phụ nữ. Thị trấn Quý Úng ở vùng biên giới, người dân phóng khoáng, không bị gò bó, Vân Nhu lớn lên tự do tự tại, người cũng như tên. Năm mười sáu tuổi, ông ấy rời xa quê hương yêu dấu, đi ngao du khắp nơi, sau đó tạm thời ổn định cuộc sống ở một thành phố lớn phía Bắc.

 

Năm đó ông ấy mười chín tuổi, gặp được Phù Trung, một sinh viên trường cảnh sát đang tuổi thanh xuân phơi phới.

 

Hai người có chút xích mích, nhưng không đánh không quen biết. Vân Nhu học vấn thấp, nhưng lanh lợi, thông minh, khả năng lĩnh hội đặc biệt mạnh. Thầy của Phù Trung cho rằng đây là một tài năng có thể rèn giũa, nếu để mặc ông ấy lăn lộn ngoài xã hội, có thể sẽ là một tai họa, nhưng nếu biết cách dẫn dắt, nhất định có thể cống hiến cho ngành cảnh sát.

 

Lăng Liệp nghe đến đây, liền nhớ lại mười năm trước, Tiêu Ngộ An cũng đánh giá hắn tương tự. Nhưng Đội hành động đặc biệt khó vào đến thế, Tiêu Ngộ An lúc đó cũng chỉ là một trung đội trưởng, tại sao coi trọng hắn, nhất định phải để hắn trở thành thành viên của Đội hành động đặc biệt?

 

Hắn biết Tiêu Ngộ An đã đi tìm lãnh đạo cấp trên, nhưng trước đây hắn chưa bao giờ nghĩ, tại sao lãnh đạo cấp trên lại quyết định đồng ý. Lúc đó hắn mới mười tám tuổi, hắn có gì đặc biệt sao? Hắn đã làm người cung cấp tin tức hoạt động trong bóng tối suốt ba năm, lúc “chuyển chính thức” cũng mới hai mươi mốt tuổi, hắn dựa vào cái gì?

 

Dường như câu trả lời ẩn chứa trong quá khứ của Phù Trung và Vân Nhu.

 

Vân Nhu rất hứng thú với việc làm cho cảnh sát, đặc biệt là khi hợp tác với Phù Trung thì như một người có hai linh hồn. Những năm đó, Phù Trung ở ngoài sáng, Vân Nhu ở trong tối, bọn họ cùng nhau phá được rất nhiều vụ án lớn.

 

Năm hai người hai mươi ba tuổi, tiền thân của Đội hành động đặc biệt là Cục An ninh Đặc biệt được thành lập. Vân Nhu không còn là người cung cấp tin tức nữa, mà giống như Phù Trung, chính thức trở thành một thành viên trong đó.

 

Một năm sau, nước ta và nước E cùng điều tra một vụ buôn lậu vũ khí xuyên quốc gia, Vân Nhu được cử đến nước E để thực hiện nhiệm vụ. Nhiệm vụ lần này rất thành công, nhưng Vân Nhu lại không thể trở về.

 

Làm nội gián thập tử nhất sinh, sau khi ấy mất liên lạc, cả nước E và Cục An ninh Đặc biệt đều cho rằng khả năng cao là ông ấy đã gặp bất hạnh, nhưng Phù Trung không muốn tin người cộng sự của mình cứ thế mà chết, vẫn luôn cố gắng liên lạc với Vân Nhu.

 

Vân Nhu không chết, và do duyên số đưa đẩy, ông ấy đã trở thành một chiếc đinh mà cảnh sát nước E cài vào “Trầm Kim”.

 

Từ đó, ông ấy có một thân phận mới, mật danh của ông ấy là “Bạo Miêu” – vì vết bớt trên vai ông ấy cực kỳ giống đầu mèo.

 

“Bạo Miêu” cung cấp thông tin tình báo về “Trầm Kim” cho cảnh sát nước E. Khi đó cảnh sát nước E không có ý định tiêu diệt hoàn toàn “Trầm Kim”, nhưng bọn họ cần kiềm chế “Trầm Kim”, đồng thời thu được nhiều lợi ích hơn từ “Trầm Kim”, cũng như để “Trầm Kim” làm một số việc mà cảnh sát không thể làm ở bên ngoài.

 

Mà cuộc đấu trí quốc tế như vậy chưa bao giờ làm tổn hại dù chỉ một chút đến lợi ích của nước ta, nguyên nhân là do Phù Trung đã liên lạc được với Vân Nhu, Vân Nhu tương đương với một điệp viên ba mang, ông ấy vừa kìm hãm bước chân Nam tiến của “Trầm Kim”, vừa bày mưu tính kế để “Trầm Kim” và cảnh sát nước E kiềm chế lẫn nhau, lợi dụng lẫn nhau.

 

Trong nội bộ “Trầm Kim”, ông ấy rất có uy tín, sau này vào một năm nào đó, vì mục đích che giấu thân phận, dưới sự thăm dò của cấp cao “Trầm Kim”, ông ấy buộc phải có một đứa con với một người phụ nữ.

 

Còn bên ngoài thì biết rằng, đứa trẻ này vừa sinh ra đã chết.

 

Lăng Liệp cảm thấy vết bớt đầu mèo trên vai mình nóng rẫy như thiêu như đốt, hắn khàn giọng, nói: “Tôi chính là đứa trẻ đó…”

 

Phù Trung gật đầu: “Đúng vậy. Vân Nhu không để cậu ở lại bên cạnh ông ấy, không để bất kỳ ai biết đến sự tồn tại của cậu. Bởi vì ông ấy rất rõ, bên cạnh ông ấy mới là nơi nguy hiểm nhất. Tôi từng hỏi ông ấy rằng, ông ấy đã giấu cậu ở đâu. Nhưng ông ấy không chịu nói, chỉ nói có thể sống sót được hay không thì phải xem vào số mệnh của chính cậu.”

 

Ngôi làng tuyết rơi trắng xóa, những huấn luyện viên tàn nhẫn, thức ăn thiếu thốn, máu nhuộm đỏ cả một vùng tuyết trắng…

 

Lăng Liệp siết chặt nắm đấm. Đó tuyệt đối không phải là nơi an toàn!

 

Nhưng ở “Trầm Kim” thì nơi nào mới là nơi an toàn?

 

Vân Nhu còn phải đề phòng sự giám sát của “Trầm Kim”, nơi nguy hiểm nhất có lẽ lại là nơi dễ ẩn náu nhất.

 

Phù Trung nói: “Hơn nữa, ngôi làng đó, trong tất cả các cứ điểm của ‘Trầm Kim’, đó là nơi gần chúng ta nhất.”

 

Đứa trẻ loài người nhỏ bé đã lớn lên ở ngôi làng vùng biên giới đó, “Bạo Miêu” chỉ đến thăm cậu một lần duy nhất, là khi nghe tin cậu ngã từ vách đá xuống, mà cả đám trẻ trong làng vì cậu mà gặp họa. “Bạo Miêu” đã cứu đám trẻ trong làng đó, để chúng không bị hành hạ đến chết.

 

Nhiều năm sau, “Trầm Kim” đã trở thành mối đe dọa lớn đối với nước E và nhiều quốc gia khác, nội bộ nước E dần dần có ý kiến muốn quét sạch “Trầm Kim”.

 

Lần cuối cùng Vân Nhu nói chuyện điện thoại với Phù Trung, trong lời nói không giấu được sự phấn khích. Ông ấy nói mình đoán nhiều nhất cũng không quá ba năm nữa, hành động phối hợp sẽ được phát động, đến lúc đó, nhiệm vụ nằm vùng của ông ấy coi như hoàn thành, cuối cùng ông ấy cũng có thể về nhà.

 

Nhưng ông ấy đã không đợi được đến ngày đó, ngay khi cảnh sát nước E đang chuẩn bị giai đoạn đầu, trong lúc thực hiện nhiệm vụ của “Trầm Kim”, “Bạo Miêu” đã bị sát thủ nước ngoài g**t ch*t.

 

Ông ấy không chết vì tổ quốc, không chết vì cảnh sát nước E, ông ấy chết vì “Trầm Kim”.

 

Chỉ có một số rất ít người biết, lại có một người hùng lặng lẽ vùi xương mình nơi đất khách. Phù Trung không kìm được nỗi đau buồn, nhưng ngay cả việc đến nước E để thu nhặt hài cốt cho người bạn tri kỷ cũng không thể làm được.

 

Nửa năm sau, một thiếu niên có vài phần giống Vân Nhu đứng trước mặt ông, Phù Trung lúc này đã là người phụ trách Đội hành động đặc biệt, suýt chút nữa ông đã tưởng rằng thời gian quay ngược lại, trở về lúc ông mới quen Vân Nhu.

 

Thiếu niên nói, tên hiện tại của hắn là Dụ Qua, nhưng đây là tên của một thiếu niên khác, hắn đã trộm dùng cái tên này gần mười năm, hắn muốn có tên của riêng mình.

 

Thiếu niên lại nói, tên đã nghĩ xong từ lâu rồi, hắn muốn tên là Lăng Liệp, Lăng trong gió Bắc lăng liệt, Liệp trong thợ săn.

 

Lăng Liệp là do Tiêu Ngộ An đưa tới. Tiêu Ngộ An nói, đứa trẻ này nếu không được cảnh sát sử dụng, rất có thể sẽ trở thành tai họa. Lời này khiến Phù Trung lập tức nhớ đến lời nhận xét của sư phụ mình về Vân Nhu.

 

Trên đời này lại có chuyện trùng hợp đến vậy sao? Sinh mệnh của Phù Trung đã tắt ở nước E, con của ông ấy lại đến trước mặt mình?

 

Nhưng dù vậy, Phù Trung cũng không thể lập tức đồng ý với Tiêu Ngộ An được. Ông muốn tìm hiểu mọi thứ về đứa trẻ này.

 

Lăng Liệp bắt đầu huấn luyện cùng Tiêu Ngộ An, lúc kiểm tra sức khỏe để lộ vết bớt đầu mèo giống hệt Vân Nhu trên lưng, Phù Trung lặng lẽ dùng mẫu vật mà Vân Nhu để lại ở tổng bộ khi đi nước ngoài để làm xét nghiệm ADN. Bọn họ quả thực là cha con ruột!

 

Phù Trung tra ra được, lúc nhỏ Lăng Liệp lang thang đến thành phố Hạ Dung, từng sống một thời gian ở trại trẻ mồ côi Linh Lan Hương, sau đó được gia đình giàu có họ Dụ nhận nuôi. Nhưng hắn giống như một con sói không thể thuần hóa, mười năm cũng không bị cuộc sống hào môn làm hư hỏng. Hắn trông có vẻ hoang dã khó thuần, nhưng lại có phẩm chất cao thượng hiếm có – cực kỳ biết ơn, và tin chắc rằng, nếu có người bị hại, thì nhất định phải có người chịu trách nhiệm cho việc đó.

 

Phù Trung đứng một mình đỏ hoe mắt, ông bật đèn xanh cho Lăng Liệp. Nhờ đó mà Lăng Liệp có thể cùng Tiêu Ngộ An thực hiện những nhiệm vụ bí mật nhất, được huấn luyện theo chương trình tinh nhuệ mà chỉ có thành viên chính thức của Đội hành động đặc biệt mới được tiếp nhận. Ba năm đó, Lăng Liệp đã vượt qua, vào năm hai mươi mốt tuổi, hắn được đặc cách trở thành thành viên chính thức.

 

Nhưng nói về đặc cách, thì vào năm hắn mười tám tuổi, Phù Trung đã cho hắn cơ hội đặc cách rồi.

 

Phù Trung trân trọng đặt một cuốn album ảnh rất nhỏ, rất mỏng xuống trước mặt Lăng Liệp: “Thời của chúng tôi không giống như bây giờ, hình ảnh ông ấy để lại chỉ có bấy nhiêu thôi.”

 

Lăng Liệp không mở ra, cúi đầu, nửa phút sau mới nói: “Vậy nên tôi là…”

 

Phù Trung nói: “Cậu là hậu duệ của một người anh hùng, cậu đã kế thừa sự nghiệp của cha cậu, phẩm cách của cha cậu.”

 

Lăng Liệp ngẩng đầu, nhìn Phù Trung, trong mắt hiện lên vẻ mơ hồ chưa thể tiêu hóa ngay được.

 

Phù Trung vỗ nhẹ vào lưng hắn: “Chuyện này vốn dĩ tôi muốn giấu kín mãi mãi, dù sao thì Vân Nhu cũng chết khi đang thực hiện nhiệm vụ của ‘Trầm Kim’, cảnh sát nước E lúc đó vì muốn phục vụ cho hành động tiếp theo, đã không cấp cho ông ấy bất kỳ giấy tờ nào có thể chứng minh thân phận. Khi cậu vào Đội hành động đặc biệt, ‘Trầm Kim’ vẫn còn tồn tại, tôi càng không thể nói cho cậu biết sự thật được.”

 

“Nhưng bây giờ, ‘Phù Quang’ lại xuyên tạc sự thật với cậu.” Phù Trung thở dài một tiếng: “Đã đến lúc cậu phải biết sự thật rồi.”

 

Ánh mắt Lăng Liệp chuyển về phía cuốn album, nhưng vẫn không mở ra. Phù Trung nhìn sang Quý Trầm Giao: “Tiểu Quý, bây giờ cậu cũng đã rõ thân thế của Lăng Liệp rồi chứ?”

 

Quý Trầm Giao gật đầu, ôm lấy vai Lăng Liệp.

 

Phù Trung và Thẩm Tầm trao đổi ánh mắt với nhau, rồi để lại phòng họp cho hai người.

 

Cửa đóng lại, hơi thở của Lăng Liệp mới dần trở nên gấp gáp. Quý Trầm Giao ôm hắn chặt hơn một chút, nói bên tai hắn: “Xin lỗi.”

 

Lăng Liệp máy móc lắc đầu, rất bối rối: “Tại sao em lại nói xin lỗi? Bởi vì anh… anh là con của một người anh hùng sao?”

 

Quý Trầm Giao hôn lên mắt hắn: “Không liên quan gì đến việc anh là con của ai.”

 

Lăng Liệp càng thêm mơ hồ: “Vậy tại sao em lại xin lỗi? Em đã làm gì sai sao?”

 

Lúc này Quý Trầm Giao cũng không thể diễn tả được chính xác cảm xúc của mình. Đúng vậy, tại sao anh lại phải xin lỗi?

 

Dường như anh không đủ bao dung, không đặt mình vào vị trí của Lăng Liệp để suy nghĩ. Anh có tính chiếm hữu quá mạnh, anh hy vọng Lăng Liệp khi có bất kỳ cảm xúc nào cũng sẽ phân tích cho anh nghe, anh không muốn Lăng Liệp có bất kỳ điều gì che giấu mình.

 

Nhưng cũng có lúc đầu óc Lăng Liệp không thông suốt, cũng có lúc không thể tiêu hóa nổi, cũng có lúc không biết nên nói gì, làm gì – giống như bây giờ.

 

Vậy tại sao anh lại phải tức giận, phải thất vọng, phải ép Lăng Liệp?

 

Bọn họ truy tìm đến thị trấn Quý Úng, Lăng Liệp có được một bức ảnh của một người giống mình, người trong ảnh có thể là cha của Lăng Liệp, người cha đó có thể liên quan đến “Trầm Kim”. Lăng Liệp nhất thời không thông suốt được logic trong đó, không biết phải nói với anh thế nào, lại bị Bách Lĩnh Tuyết vạch trần trước mặt anh.

 

Nếu bình tĩnh hơn một chút, anh nên hiểu rằng, đó chẳng qua chỉ là đòn tâm lý của Bách Lĩnh Tuyết, là hành động chia rẽ, nhưng khoảnh khắc đó, anh thực sự cảm thấy rất thất vọng.

 

Sự thất vọng của anh đã làm Lăng Liệp tổn thương.

 

Anh muốn xin lỗi, không phải vì hôm nay nghe được chuyện con của một vị anh hùng, mà chỉ vì Lăng Liệp.

 

“Lúc đó… anh không biết phải làm sao.” Lăng Liệp ngoan ngoãn tựa vào lòng Quý Trầm Giao, co người lại mấy lần, như thể đang tìm một tư thế tuyệt đối an toàn: “Anh không biết tại sao lại đột nhiên nhìn thấy bức ảnh đó khi đang điều tra vụ án, đó có phải là âm mưu gì của ‘Phù Quang’ không? Có phải đang ám chỉ anh và ‘Phù Quang’ có mối liên hệ nào khác không? Thực ra anh biết mình nên nói với em, chúng ta là đồng đội, không, chúng ta còn thân thiết hơn cả đồng đội. Nhưng khi em hỏi anh có còn điều gì muốn nói không, đột nhiên anh không nói ra được. Anh muốn xác nhận người trong ảnh rốt cuộc có quan hệ gì với ‘Phù Quang’, rồi mới nói cho em, ông ấy… có khả năng ông ấy không có thân phận tốt đẹp như vậy…”

 

Lăng Liệp nói hơi vội, tài ăn nói lưu loát thường ngày lúc này dường như đã mất hết tác dụng, Lăng Liệp phát hiện mình không thể diễn đạt một cách trôi chảy được.

 

“Em biết, em biết.” Quý Trầm Giao v**t v* vai Lăng Liệp: “Đừng vội.”

 

Lăng Liệp lắc đầu, vẻ chán nản: “Anh đã hứa với em, sẽ nói cho em biết mọi chuyện. Nhưng anh vẫn không làm được.”

 

Quý Trầm Giao nói: “Đây không phải lỗi của anh. Nếu là em, em cũng sẽ do dự.”

 

Lăng Liệp nói: “Em cũng sẽ do dự sao?”

 

Quý Trầm Giao khẽ nhíu mày: “Em nghĩ là có. Bởi vì anh là người quan trọng nhất của em, em sẽ càng trở nên cẩn thận hơn, thậm chí là cẩn thận một cách thái quá.”

 

Lăng Liệp thở ra một hơi, rời khỏi vòng tay Quý Trầm Giao: “Anh muốn xem cuốn album này.”

 

Quý Trầm Giao cầm lấy: “Cùng xem nhé?”

 

“Ừm.”

 

Trong album, thực ra chỉ có năm bức ảnh, trong đó hai bức là ảnh tập thể, một bức là Vân Nhu và Phù Trung, hai bức là Vân Nhu chụp một mình.

 

Vân Nhu trong ảnh còn trẻ hơn Lăng Liệp bây giờ, thanh xuân phơi phới, tự tin xinh đẹp, quả thực mang vẻ phóng khoáng không gò bó của người dân vùng đất ấy.

 

Nhìn vào thời gian phía sau ảnh, tất cả các bức ảnh đều được chụp trước khi Vân Nhu đến nước E. Khi ông rời xa quê hương, không còn ai chụp ảnh cho ông nữa.

 

Gấp cuốn album lại, Lăng Liệp ôm nó vào lòng, rất lâu sau vẫn không nói gì.

 

Quý Trầm Giao và Lăng Liệp tạm thời ở lại Thủ đô. Phù Trung lấy ra tất cả tài liệu của Vân Nhu, lại liên lạc được với người liên lạc năm xưa của Vân Nhu trong lực lượng cảnh sát nước E. Một tuần sau, nội bộ Đội hành động đặc biệt tổ chức một buổi tưởng niệm đơn giản cho Vân Nhu, ảnh và công trạng của ông ấy cuối cùng cũng được treo lên một cách danh chính ngôn thuận tại nhà tưởng niệm liệt sĩ của Đội hành động đặc biệt.

 

Sau vài ngày tiêu hóa, Lăng Liệp đã bình tĩnh chấp nhận thân thế của mình. Phù Trung đặt một chiếc hộp trước mặt hắn.

 

Lăng Liệp: “Đây là?”

 

Phù Trung nói: “Mở ra xem đi, huân chương của A Nhu, đều là những thứ ông ấy có được trước khi đến nước E. Ông ấy đã giao cho tôi, nhờ tôi giữ hộ. Ông ấy nói đợi khi ông ấy trở về, sẽ cho vợ xem, đợi con lớn rồi, cho con xem.”

 

Lăng Liệp mở chiếc hộp thấm đẫm dấu vết thời gian ra, những chiếc huân chương bên trong không còn lấp lánh như xưa, như thể đã bị một lớp bụi phủ lên, nhưng khi cầm trên tay, lau đi lớp bụi không hề tồn tại đó, chúng vẫn tỏa sáng trong bóng tối, nhắc nhở hắn rằng – cha của hắn là một cảnh sát xuất sắc và dũng cảm như hắn.

 

Bên dưới những chiếc huân chương, Lăng Liệp chạm vào một chiếc hộp nhỏ hơn.

 

Phù Trung cũng nhìn thấy: “À, đây là bảo vật gia truyền của nhà các cậu.”

 

“Bảo vật gia truyền?” Lăng Liệp mở hộp, bên trong là một miếng ngọc bích màu xanh biếc, trông rất ấm áp.

 

Phù Trung cười nói: “Vùng thị trấn Quý Úng đó không phải nổi tiếng về ngọc sao, nhà nhà đều chơi ngọc, đeo ngọc, mặt dây chuyền ngọc này từ khi tôi quen A Nhu, ông ấy đã đeo trên cổ rồi, nói là bảo vật gia truyền, tôi cũng không biết nó đáng giá bao nhiêu.”

 

“Trước khi đi nước ngoài, A Nhu đã tháo mặt dây chuyền ngọc ra, để cùng với huân chương của ông ấy. Ông ấy không đeo nó đến nước E, xem ra là đúng đắn. Bây giờ bảo vật gia truyền của ông ấy cuối cùng cũng truyền đến tay cậu rồi.”

 

Lăng Liệp mang theo hai chiếc hộp lớn nhỏ xuống lầu, Quý Trầm Giao đang đợi hắn ở sảnh tầng một.

 

Hai người đi song song với nhau một lúc, Lăng Liệp đưa cho Quý Trầm Giao chiếc hộp lớn, sau đó lấy miếng ngọc bích cùng với chiếc hộp nhỏ ra, không nói một lời nhét vào túi áo khoác của Quý Trầm Giao.

 

Quý Trầm Giao ngạc nhiên hỏi: “Cho em à?”

 

Lăng Liệp gật đầu: “Sếp Phù nói, đây là bảo vật gia truyền cha anh để lại cho anh.”

 

“Vậy anh nên giữ lấy.”

 

“Không, anh muốn cho em.”

 

Lăng Liệp đi về phía trước vài bước, rồi quay lại nhìn Quý Trầm Giao: “Những gia đình quyền quý đó, đều sẽ tặng bảo vật gia truyền cho con dâu lúc cưới vợ.”

 

Quý Trầm Giao cười: “Được, vậy em nhận.”

 

Đi thêm một lúc, Lăng Liệp thở ra một làn khói trắng: “Tiểu Quý.”

 

“Hả?”

 

“Anh đơn đả độc đấu quen rồi, cho dù bây giờ anh đang yêu đương với em, nhưng một số suy nghĩ cũng không thể thay đổi ngay lập tức được.”

 

Quý Trầm Giao dừng bước, nghiêm túc nhìn Lăng Liệp.

 

Lăng Liệp nói: “Nhưng anh sẽ học cách thay đổi vì em, em đừng thất vọng.”

 

Quý Trầm Giao ôm chầm lấy Lăng Liệp: “Bảo bối.”

 

Toàn thân Lăng Liệp cứng đờ, một dòng nước ấm như đang thức tỉnh ở mọi ngóc ngách trong cơ thể, dịu dàng xua tan đi cái lạnh giá của mùa đông.

 

“Em cũng sẽ thay đổi vì anh.” Quý Trầm Giao nói: “Chấp nhận mọi thứ của anh, bao gồm cả sự mơ hồ và do dự của anh.”

 

Tết đến rồi, Tết năm nay đối với Quý Trầm Giao và Lăng Liệp đều khác với những năm trước. Nhưng mối đe dọa từ “Phù Quang” khiến cho bọn họ, cũng như lực lượng cảnh sát ở các nơi khó có thể có được một cái Tết trọn vẹn.

 

Sau khi Bách Lĩnh Tuyết hoàn tất thẩm vấn ở thành phố Hạ Dung, đã được đưa đến Thủ đô giam giữ cùng với các thành viên bị bắt khác, Tạ Khuynh cũng vì thế mà đến Thủ đô. Sau này, các hành động nhắm vào “Phù Quang”, Đội hành động đặc biệt sẽ giữ vai trò chủ đạo, bao gồm cả thành phố Hạ Dung, không ít người đứng đầu ngành cảnh sát ở các thành phố khác cũng đã đến Thủ đô để bàn bạc bước tiếp theo.

 

Lăng Liệp và Quý Trầm Giao vì thế mà không trở về thành phố Hạ Dung.

 

Tình hình của Ninh Hiệp Sâm hiện tại đã ổn định, không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa, nhưng vẫn chưa tỉnh lại. Bác sĩ nói những năm qua cơ thể anh ta đã phải chịu đựng những tổn thương không thể tưởng tượng nổi, cuối cùng lại liều mình hành động, sau này có tỉnh lại được hay không cũng rất khó nói.

 

Hễ có thời gian rảnh là Lăng Liệp lại đến thăm Ninh Hiệp Sâm, đương nhiên Quý Trầm Giao cũng đi cùng. Qua lớp kính, Lăng Liệp nói: “Sư phụ, đệ tử này của thầy có phải ưu tú hơn đệ tử Quý một chút không? Hôm đó thầy vừa nắm tay tôi là tôi đã biết thầy muốn nói gì rồi.”

 

Quý Trầm Giao nhéo nhẹ vào gáy Lăng Liệp: “Cái này cũng phải so bì à?”

 

“Đương nhiên, năm đó em vẫn còn là lính mới.”

 

“Năm đó…”

 

Thấy Quý Trầm Giao nói được nửa chừng thì dừng lại, Lăng Liệp tưởng anh giận, liền huých cùi chỏ vào người anh: “Lính mới không cho người ta nói à!”

 

Quý Trầm Giao nói: “Không phải. Em đang nghĩ đến chuyện lúc Ngôn Hi và đội trưởng Ninh cùng điều tra vụ án.”

 

Lăng Liệp cũng trở nên nghiêm túc: “Có một số chi tiết chỉ có thể đợi sư phụ tỉnh lại thì chúng ta mới biết được.”

 

Theo lời Bách Lĩnh Tuyết, ban đầu anh ta cùng Ngôn Hi đến thành phố Hạ Dung, mục đích là điều tra sự mất tích của Doãn Hàn Sơn, người tiếp xúc với Ninh Hiệp Sâm là Ngôn Hi, vai trò của Bách Lĩnh Tuyết chỉ là hỗ trợ. Nhưng đây thực ra chỉ là lời nói một chiều từ phía anh ta, Ninh Hiệp Sâm hôn mê bất tỉnh, Ngôn Hi lại ở tận sào huyệt bên nước E. Liệu còn có thông tin nào mà cảnh sát chưa nắm được không? Bách Lĩnh Tuyết có tiếp tục nói dối không? Bây giờ không ai biết được.

 

Phù Trung đã rời xa chính trường nhiều năm, lần này trở lại Đội hành động đặc biệt, giống như tiêm một liều thuốc trợ tim cho mọi người. Điều này đặc biệt quan trọng đối với giới cảnh sát vừa bị “Phù Quang” đùa giỡn một vố.

 

Trước Tết, trong cuộc họp cuối cùng, Phù Trung vỗ nhẹ vào lưng Lăng Liệp: “Không cần phải có gánh nặng, cứ xem ‘Phù Quang’ còn có hành động gì.”

 

Trong cuộc họp thảo luận về chiến lược bắt giữ “Khổng Tước Đen”. Thời gian này “Phù Quang” như thể đang điên cuồng trả thù, liên tục gây rối ở các nơi, “Tuyết Đồng” càng thêm ngang ngược, những học sinh như con gái của Văn Tranh Triều bị web đen thu hút với số lượng lớn, cam tâm trở thành kẻ phụ thuộc. Trong bối cảnh hợp tác quốc tế khó thực hiện, biện pháp khả thi duy nhất vẫn chỉ có thể là bắt giữ kẻ cầm đầu.

 

Nước E, tuyết trắng bao phủ tội ác trên mặt đất.

 

Gương mặt tồn tại trong ký ức của Quý Trầm Giao hiện lên trên ô cửa kính, nhưng trong mắt lại đong đầy bi thương.

Bình Luận (0)
Comment