Ác mộng của Tần Lễ Tiết bắt đầu từ năm nhất nghiên cứu sinh. Trường đại học cậu ta theo học hệ cử nhân không phải là trường tốt, cậu ta đã phải dốc hết sức lực mới thi đỗ vào Đại học khoa học và công nghệ Hạ Dung. Xung quanh toàn là những người giỏi giang hơn, thông minh hơn cậu ta. Cậu ta tưởng rằng chỉ cần nỗ lực là có thể đuổi kịp, ít nhất là không bị tụt lại phía sau, nhưng thực tế đã giáng cho cậu ta một đòn đau điếng. Cậu ta bắt đầu nghi ngờ lẽ ra mình không nên thi nghiên cứu sinh. Môi trường mới, các mối quan hệ mới, những số liệu không thể nào có được đều khiến cậu ta đau khổ đến mức không muốn sống.
Không một ai có thể giúp cậu ta, cậu ta chỉ có thể cầu cứu mạng internet, từng tìm kiếm các từ khóa như “mua luận văn”, “mua số liệu”. Nhưng hoặc là kẻ liên hệ với cậu ta là lừa đảo, hoặc là chẳng tìm được gì cả.
Học kỳ này, ngay lúc cậu ta cảm thấy mình chắc chắn sẽ tốt nghiệp muộn, đột nhiên cậu ta nhận được một email bí ẩn. Trong email có một đường dẫn, nhấp vào đó là một trang web mà cậu ta chưa từng tiếp xúc. Người gửi thư nói với cậu ta rằng, bọn họ tìm thấy cậu ta qua lịch sử tìm kiếm, nếu cần giúp đỡ, cậu ta có thể đăng yêu cầu trên mạng lưới web đen có tên “Phù Quang” này, chỉ cần thù lao hợp lý, sẽ có người giải quyết vấn đề cho cậu ta.
Cậu ta biết mạng lưới web đen là gì, đó là một thế giới vô pháp, chỉ cần có tiền là có thể mua được bất cứ thứ gì trên đó, kể cả mạng người. Khi còn học đại học, cậu ta từng hỏi một người bạn học chuyên ngành máy tính làm thế nào để vào mạng lưới web đen. Người bạn đó nói một cách bí ẩn rằng, cần phải có người dẫn đường. Cậu ta chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày mình sẽ thực sự được thấy mạng lưới web đen!
Cảm giác phấn khích đã lấn át cả nỗi sợ hãi. Cậu ta tự tin mình là người rất giỏi phân biệt thật giả, nên những kẻ muốn lừa tiền cậu ta trước đó đều bị cậu ta phớt lờ. Nhưng lần này thì khác, chỉ riêng việc truy cập được vào mạng lưới web đen đã khiến cậu ta quên mất rằng mình nên nghi ngờ.
Nhà cậu ta ở một vùng quê nhỏ, cũng có thể coi là khá giả, cha mẹ không hề keo kiệt với cậu ta. Cậu ta tính toán số tiền mình có, đủ để mua số liệu thí nghiệm, giải quyết tạm thời khó khăn trước mắt. Nhưng cậu ta không lập tức đăng yêu cầu giúp đỡ, mà tìm kiếm xem mạng lưới web đen “Phù Quang” rốt cuộc là thứ gì.
Nhưng mà, trên mạng internet thông thường, hoàn toàn không tìm thấy bất kỳ thông tin nào có liên quan đến “Phù Quang”.
Với tâm lý không thử thì chỉ có thể chờ chết, thử rồi thì biết đâu sẽ tìm được đường sống, Tần Lễ Tiết đã đăng yêu cầu giúp đỡ đầu tiên. Một tuần sau, số liệu cậu ta cần đã xuất hiện trên máy tính của cậu ta.
Cậu ta cẩn thận kiểm tra đối chiếu, phát hiện hoàn toàn khớp với thí nghiệm.
Thành công rồi!
Cậu ta rơi vào trạng thái vui mừng tột độ. Mua thêm vài bài luận văn nữa, mua thêm vài bộ số liệu nữa, cậu ta sẽ không phải lo lắng về việc tốt nghiệp nữa!
Con người vốn tham lam, khi đã dựa vào gian lận để vượt qua một lần khủng hoảng, Tần Lễ Tiết lại hy vọng tiến thêm một bước, rồi một bước nữa! Dựa vào cái gì mà người khác có thể vào nhóm của giáo sư Ngô? Chẳng lẽ cậu ta bỏ ra ít công sức hơn sao? Tiền có thể giúp cậu ta có được luận văn, tại sao không thể có được vị trí nghiên cứu viên?
Thế là cậu ta liên tục đăng yêu cầu, liên tục bị đồng tiền đẩy về phía trước. Trước khi Lăng Liệp xuất hiện, cậu ta thậm chí còn mơ mộng trở thành chuyên gia nghiên cứu khoa học.
“Xin lỗi, xin lỗi! Em biết lỗi rồi! Đừng đuổi học em!” Tần Lễ Tiết khóc lóc nói: “Em sẽ hợp tác hết mình, luận văn và số liệu em sẽ trả lại hết, có thể cho em học tiếp được không?”
Việc trường học xử lý Tần Lễ Tiết như thế nào, không phải là chuyện Lăng Liệp có thể can thiệp. Nghe được một nửa, hắn đã chú ý đến một người, giáo sư Ngô. Ngô Khoảnh là một trong những giáo sư vắng mặt hôm nay, nói là cơ thể không khỏe. Rất có thể bản thân Ngô Khoảnh cũng có vấn đề, bởi vì số liệu và luận văn của Tần Lễ Tiết có vấn đề, người khác không phát hiện ra, nhưng Ngô Khoảnh với tư cách là người hướng dẫn, không lẽ lại không phát hiện ra. Ông ta biết vấn đề của Tần Lễ Tiết, nên mới cố tình lôi kéo cậu ta? Đến lúc bất đắc dĩ, Tần Lễ Tiết có thể làm lá chắn cho ông ta?
Lăng Liệp hỏi chủ nhiệm Lưu xin hồ sơ của Ngô Khoảnh. Đây là một giáo sư từ nước A trở về, mới nhận chức tại Đại học khoa học và công nghệ Hạ Dung được ba năm, có tài khoản trên mạng xã hội với hàng trăm vạn người theo dõi, ngoại hình nho nhã, được xem là giáo sư ngôi sao của Đại học khoa học và công nghệ Hạ Dung.
Lăng Liệp gõ nhẹ hai cái lên tờ giấy in. Người này đáng để điều tra.
Xét thấy Tần Lễ Tiết đã thừa nhận sử dụng “Phù Quang” để gian lận học thuật, đội trọng án chính thức bước vào quy trình điều tra, các văn bản khám xét, hỗ trợ điều tra đều đã đầy đủ, Ngô Khoảnh và phía trường học cũng bắt buộc phải hợp tác.
Máy tính, điện thoại của Tần Lễ Tiết đã bị mang đi, Ngô Khoảnh cũng được mời đến cục cảnh sát thành phố.
Ngô Khoảnh ăn mặc kín mít, dường như rất không quen với thời tiết ẩm ướt, lạnh lẽo của mùa đông ở thành phố Hạ Dung. Ông ta khác hẳn với lúc thao thao bất tuyệt trên livestream, khi đối mặt với cảnh sát hình sự, trông rất gượng gạo, lúng túng.
“Đây là bản đánh giá mà chúng tôi đã nhờ một số giáo sư của Đại học khoa học và công nghệ Hạ Dung thực hiện, ông xem qua đi.” Quý Trầm Giao đẩy một tập tài liệu đến trước mặt Ngô Khoảnh, “Số liệu mà Tần Lễ Tiết nộp cho ông có ít nhất mười điểm bất hợp lý, với tư cách là người hướng dẫn, ông không phát hiện ra sao?”
Ngô Khoảnh đẩy gọng kính, nói bằng giọng phổ thông không mấy lưu loát: “Tôi không ngờ cậu ta lại đi theo con đường tà đạo, tôi vốn tin tưởng vào phẩm chất của mỗi sinh viên đại học. Đây là sơ suất của tôi.”
Quý Trầm Giao nói: “Ông chỉ nhìn thấy kết quả thí nghiệm của cậu ta đẹp mắt là đã tuyển cậu ta vào nhóm nghiên cứu của mình?”
Ngô Khoảnh nói: “Cảnh sát Quý, có lẽ anh không hiểu rõ phương pháp nghiên cứu trong ngành của chúng tôi. Thí nghiệm là quan trọng nhất, một người làm thí nghiệm tốt, tôi có lý do gì để nghi ngờ cậu ta?”
Quý Trầm Giao nói: “Năm nhất nghiên cứu sinh, Tần Lễ Tiết không những không nổi bật mà còn đứng cuối chuyên ngành. Một sinh viên như vậy, đột nhiên nộp kết quả bắt mắt, ông không thấy kỳ lạ sao?”
“Đó là định kiến, cảnh sát Quý. Tại sao một sinh viên bình thường lại không thể đột nhiên trở nên tỏa sáng? Anh muốn phủ nhận sự nỗ lực bền bỉ và tích lũy lâu dài để có được thành quả sao?”
Quý Trầm Giao bật cười thành tiếng, “Giáo sư Ngô, đừng dùng cái giọng điệu ông đối phó với cư dân mạng để đối phó với tôi. Tần Lễ Tiết có phải là tích lũy lâu dài để có thành quả tốt hay không? Cậu ta đang gian lận học thuật, còn ông thì đã dung túng cho sự gian lận của cậu ta.”
Cơ má của Ngô Khoảnh giật giật, ông ta tránh ánh mắt của Quý Trầm Giao, “Tôi đã nói, tôi không biết chuyện.”
Quý Trầm Giao nói: “Không sao, chúng tôi sẽ tiếp tục điều tra. Dựa trên bản thẩm định chung của các giáo sư, chúng tôi có lý do để nghi ngờ rằng ông đã tạo điều kiện cho hành vi gian lận học thuật của Tần Lễ Tiết, vì vậy máy tính, thiết bị liên lạc của ông cũng sẽ được giao lại cho chúng tôi.”
Ngô Khoảnh hoảng hốt, “Các người không có quyền làm vậy! Các người đang cản trở tự do học thuật!”
Quý Trầm Giao nói: “Dẹp cái lý lẽ đó của ông đi, đây không phải nước A, mà cuộc điều tra của tôi từ đầu đến cuối đều hợp pháp hợp quy định. Giáo sư Ngô, mong ông đừng cản trở cuộc điều tra bình thường của cảnh sát.”
Ngô Khoảnh ngồi trên ghế, miệng hơi hé mở, mồ hôi túa ra, ướt đẫm thái dương.
—————-
Lăng Liệp đang ăn cơm hộp ở khu văn phòng kỹ thuật hình sự, hắn ăn thịt ba chỉ xào hai lần và cà tím om dầu, trộn vào cơm, thơm đến nỗi có thể ăn hết cả một tô bự.
“Sao rồi?” Lăng Liệp vừa ăn vừa hỏi.
“Đã lấy được bằng chứng về việc Tần Lễ Tiết sử dụng ‘Phù Quang’ để giao dịch.” Thẩm Tê làm việc hăng say đến mức hai mắt sáng rực, “Ghê thật, cậu ta có tới tận sáu giao dịch!”
Lăng Liệp hỏi: “Có thể tra được thông tin của người bán không?”
Thẩm Tê nói: “Đều là người dùng trên ‘Phù Quang’, có sự bảo vệ của ‘Phù Quang’, em không thể xác định vị trí của bọn họ được.”
Lăng Liệp nói: “Trong nước hay ngoài nước gì cũng đều không được à?”
Thẩm Tê lắc đầu, “Cơ chế của mạng lưới web đen là vậy, trừ khi chúng ta tìm ra họ giống như cách tìm ra Tần Lễ Tiết vậy.”
Lăng Liệp cười nói: “Cậu nói thừa rồi.”
Thẩm Tê thè lưỡi, nhỏ giọng nói: “Thì sự thật là như vậy mà.”
Sau khi máy tính của Ngô Khoảnh được đưa đến, Thẩm Tê lại bận rộn. Ngô Khoảnh hoàn toàn không chuẩn bị cho việc máy tính sẽ bị cảnh sát mang đi, rất nhiều dấu vết trên đó chưa kịp xóa, vì vậy Thẩm Tê không tốn nhiều công sức đã xác nhận được ông ta cũng giống như Tần Lễ Tiết, cũng là người dùng của mạng lưới web đen “Phù Quang”.
Thẩm Tê: “Đỉnh thật đó, cặp thầy trò này đúng là Ngọa Long Phượng Sồ!”
Đối mặt với bằng chứng rành rành như thế, Ngô Khoảnh không thể chối cãi được nữa.
Ông ta khai rằng, năm mười tuổi đã cùng cha mẹ di dân sang nước A, được giáo dục ở đó. Ông ta biết đến việc có thể lợi dụng mạng lưới web đen để đi đường tắt trong học thuật là khi mới trở thành giảng viên đại học, lúc đó nhiều bạn học của ông ta đều sử dụng mạng lưới web đen, còn ông ta thì khinh thường.
Ba năm trước, ông ta nhận được lời mời từ một trường đại học trong nước, cuối cùng trở thành một thành viên của Đại học khoa học và công nghệ Hạ Dung. Ông ta thích giao lưu với sinh viên, cư dân mạng, mở tài khoản mạng xã hội, nhờ sự hài hước, dí dỏm và có học thức, ông ta nhanh chóng được nhiều người yêu mến săn đón.
Ban đầu, ông ta nghĩ rằng mình có thể cân bằng giữa học thuật và mạng xã hội, nhưng sau đó dần phát hiện ra, mình hoàn toàn không làm được. Để duy trì độ hot và hình ảnh hào nhoáng trên mạng, ông ta buộc phải hy sinh thời gian nghiên cứu. Lâu dần, việc nghiên cứu của ông ta bị đình trệ.
Ông ta cũng từng nghĩ đến việc từ bỏ làm truyền thông tự do, nhưng từ bỏ được nửa tháng thì không chịu nổi nữa – ông ta đã tận hưởng cảm giác được tung hô, nó quá tuyệt vời, đó là cảm giác thành tựu mà ông ta chưa từng có được sau nhiều năm làm giáo viên ở nước A.
Không lâu sau, viện trưởng lịch sự cảnh báo ông ta rằng, phía học viện mời ông ta về là hy vọng ông ta có thể đạt được những thành tựu trong học thuật.
Ông ta xấu hổ, không cam lòng, đột nhiên nghĩ đến mạng lưới web đen!
Đúng rồi, tại sao ông ta không sử dụng mạng lưới web đen!
Ông ta tìm đến đồng nghiệp cũ ở nước A, dò hỏi bóng gió về chuyện mạng lưới web đen. Bây giờ bọn họ đã không còn tranh chấp lợi ích gì nữa, đối phương cũng thẳng thắn nói với ông ta rằng, hiện tại tốt nhất là dùng “Phù Quang”.
Thông qua liên kết mời của đồng nghiệp cũ, ông ta đã vào được mạng lưới web đen “Phù Quang”. Từ đó, ông ta không còn phải lo lắng về việc học thuật bị đình trệ nữa. Ở đây ngay cả mạng người cũng mua được, còn có gì mà không mua được chứ?
Ông ta cẩn thận giữ gìn bí mật của mình, tuy cũng từng lo lắng sẽ bị bại lộ, nhưng Đại học khoa học và công nghệ Hạ Dung có tác phong học thuật trong sạch, các giáo sư già trong mắt ông ta đều chính trực đến mức thái quá, họ thậm chí còn không nghĩ rằng đồng nghiệp của mình sẽ sử dụng mạng lưới web đen để gian lận.
Cho đến năm nay, ông ta phát hiện một sinh viên tên là Tần Lễ Tiết. Sinh viên này là một người học kém, tuy rất nỗ lực nhưng hoàn toàn không có năng khiếu, thi đỗ vào Đại học khoa học và công nghệ Hạ Dung một phần là do may mắn, một phần là do chăm chỉ. Thí nghiệm của Tần Lễ Tiết đột nhiên làm rất tốt, còn liên tiếp đăng bài. Các giáo viên khác không thấy có vấn đề gì, nhưng ông ta lại nhìn thấu ngay, Tần Lễ Tiết là đồng loại của mình!
Ông ta không ngồi yên được nữa.
Tần Lễ Tiết không mấy thông minh, lại còn rất trẻ, rất có thể không kiểm soát được mức độ gian lận, nếu không có sự kiềm chế, có lẽ sẽ sớm bị bại lộ. Mà một khi bại lộ, không chỉ bản thân Tần Lễ Tiết, mà toàn bộ học viện sẽ bị điều tra nghiêm ngặt.
Ông ta không thể để chuyện đó xảy ra được!
Nếu Tần Lễ Tiết vào nhóm của các giáo sư khác, bất kỳ giáo sư nào có mắt cũng nhìn ra được những điểm bất hợp lý trong số liệu của cậu ta.
Nhưng chỉ cần Tần Lễ Tiết vào nhóm của ông ta, ông ta có thể bảo vệ được Tần Lễ Tiết.
Bảo vệ Tần Lễ Tiết, chính là bảo vệ bản thân ông ta.
“Không ngờ vẫn là vì Tần Lễ Tiết mà bại lộ.” Ngô Khoảnh cười khổ lắc đầu, “Tôi nói cậu ta không thông minh, xem ra tôi cũng chẳng thông minh gì mấy.”
Quý Trầm Giao hỏi: “Ông nói ông tiếp xúc với ‘Phù Quang’ là do đồng nghiệp cũ gửi cho ông đường links mời vào? Đường links mời đó có dễ lấy không?”
Ngô Khoảnh ngẩn người, “Chắc là… không khó? Tôi cũng có hai liên kết mời, giao dịch nhiều trên đó, độ tin cậy cao, hình như là có thể nhận được.”
Lần này Đội trọng án không công khai kết quả điều tra, nhưng Đại học khoa học và công nghệ Hạ Dung coi đây là một sự sỉ nhục lớn, bắt đầu tiến hành tự kiểm tra trong giới giảng viên và sinh viên, phát hiện các khoa khác còn có bốn sinh viên và một giảng viên sử dụng mạng lưới web đen để gian lận.
Chính sự tồn tại của họ đã khiến không ít sinh viên biết được rằng, chỉ cần có tiền là có thể mua được dịch vụ trên mạng lưới web đen, tin đồn không ngừng lan truyền điên cuồng trong khuôn viên trường.
“Đây có được coi là một cách để ‘Phù Quang’ mở rộng tầm ảnh hưởng không?” Lăng Liệp dựa vào cửa sổ văn phòng đội trọng án, “Bọn chúng đã xâm nhập vào các trường đại học rồi, một số ít giảng viên và sinh viên đã lợi dụng ‘Phù Quang’ để gian lận, nhiều sinh viên tin rằng mạng lưới web đen có thể giúp mình gian lận. Đây mới chỉ là khởi đầu, nếu chúng ta không ngăn chặn manh nha này, lâu dần, ‘có khó khăn gì thì đi tìm mạng lưới web đen’ sẽ trở thành nhận thức chung của lớp trẻ này.”
Quý Trầm Giao ngồi trên chiếc ghế đối diện chéo với Lăng Liệp, “Người trẻ tuổi, lại còn là người ưu tú. Anh có nhớ Trác Tô Nghĩa ở bệnh viện phục hồi chức năng Dung Mỹ không?”
Lăng Liệp gật đầu, “Trở về từ nước A, bác sĩ tâm lý, làm việc cho Bách Lĩnh Tuyết.”
“Rất có thể ban đầu Trác Tô Nghĩa cũng chỉ là người dùng bình thường của ‘Phù Quang’, nhưng khi anh ta lún ngày càng sâu, anh ta tự động trở thành người của ‘Phù Quang’. Không, có lẽ chỉ là công cụ bên ngoài.” Quý Trầm Giao nói: “Một công cụ rất hữu ích, bởi vì nghề nghiệp của anh ta cho phép anh ta ảnh hưởng đến nhiều người, nếu xét theo nghĩa này thì Ngô Khoảnh cũng là đồng loại.”
Lăng Liệp nói: “Vì vậy Ngô Khoảnh có thể dễ dàng gia nhập vào ‘Phù Quang’. Liên kết mời từ người dùng đáng tin cậy… Chà, hóa ra ‘Phù Quang’ ở nước A làm như vậy. Vậy nếu liên kết mời tràn lan ở chỗ chúng ta, ‘Phù Quang’ sẽ giống như một trận dịch bệnh không thấy hồi kết.”
Những người đầu tiên bị lây nhiễm là người trẻ, người ưu tú, người giàu có, những người này có một điểm chung, họ đủ sức ảnh hưởng đến tương lai. Khi bọn họ trở thành tù binh của “Phù Quang”, mảnh đất này sẽ bị tội ác xâm chiếm.
Quý Trầm Giao khoanh tay, sắc mặt hơi lạnh, “Không phải gần đây ‘Phù Quang’ mới làm chuyện này, hãy nghĩ đến những doanh nhân chết vì ‘Tuyết Đồng’, họ là nhóm thứ hai, còn nhóm đầu tiên là người nước ngoài, nhưng tương tự như Từ Gia Gia, Trác Tô Nghĩa, Ngô Khoảnh, không phải là người nước ngoài sinh ra và lớn lên tại đó. Hiện tại phạm vi săn mồi của ‘Phù Quang’ đang ngày càng mở rộng.”
Lăng Liệp nói: “Hình như bây giờ chúng ta không làm gì được chúng.”
Quý Trầm Giao ngẩng đầu lên, “Hửm?”
“Em nghĩ xem, chúng ta chỉ có thể kiểm soát được những người dùng ‘Phù Quang’ như Ngô Khoảnh, Tần Lễ Tiết, nếu người giao dịch với bọn họ ở trong nước, sau này chúng ta cũng có thể bắt được. Nhưng bản thân ‘Phù Quang’ không thể bị tiêu diệt, nói trắng ra thì những người dùng này chỉ là những chiếc vòi bạch tuộc vươn ra. Khi có lợi ích để trục lợi, khi quan niệm về mạng lưới web đen đã ăn sâu vào lòng người, nhất định sẽ có từng lớp người nối tiếp nhau liều lĩnh.”
Lăng Liệp nheo mắt nhìn Quý Trầm Giao, “Mục đích của Bách Lĩnh Tuyết đã đạt được rồi.”
Quý Trầm Giao còn chưa kịp suy nghĩ sâu thêm về “mục đích” mà Lăng Liệp nói, thì nhận được điện thoại của Tạ Khuynh. Anh ta bảo Quý Trầm Giao gọi cả Lăng Liệp đi cùng.
Đến văn phòng đội trưởng đội điều tra hình sự, Quý Trầm Giao và Lăng Liệp mới phát hiện Tạ Khuynh đang họp trực tuyến với Thẩm Tầm.
Thẩm Tầm cười chào hỏi, “Đội trưởng Quý, thầy… Lăng.”
Lăng Liệp: “Lãnh đạo, anh đừng gọi tôi như vậy nữa được không.”
Sau vài câu chào hỏi ngắn gọn, bọn họ vào vấn đề chính, sắc mặt Thẩm Tầm trở nên nghiêm túc, “Vừa rồi đội trưởng Tạ đã nói với tôi, ‘Phù Quang’ đã xuất hiện trong các trường đại học ở thành phố Hạ Dung. Manh mối mới mà chúng tôi nắm được cũng tương tự.”
Lăng Liệp cau mày, “Các trường đại học ở thành phố khác cũng có người dùng ‘Phù Quang’ à?”
Thẩm Tầm gật đầu, “Đúng vậy, nhưng không chỉ các trường đại học, vòi bạch tuộc của chúng còn vươn tới các cơ quan học thuật, cơ sở tâm lý trong xã hội, cộng thêm việc chúng ta sớm đã biết chúng tiếp xúc với giới nhà giàu, trong tương lai không xa, tầm ảnh hưởng của ‘Phù Quang’ sẽ tăng vọt.”
Lăng Liệp hỏi: “Cũng dựa vào liên kết mời à?”
Thẩm Tầm nói: “Liên kết mời chỉ là một phần nhỏ trong đó, chúng tôi còn phát hiện, ‘Phù Quang’ đã bắt đầu lợi dụng các ứng dụng hợp pháp, cài cắm thông tin vào bên trong, ví dụ như ứng dụng trò chuyện mà cậu đang sử dụng, có thể đã mang theo cạm bẫy của ‘Phù Quang’.”
Lăng Liệp hít vào một hơi lạnh, “Cái này đúng là không thể đề phòng nổi.”
“Bởi vì chúng không có gì phải e ngại, người dùng không phải là người của chúng, bị kiểm soát bị bắt, đều không liên quan gì đến chúng. Tương tự, những ứng dụng hợp pháp này dù bị điều tra bị đóng cửa, cũng chẳng sao cả, chúng có thể tạo ra những cạm bẫy mới.” Thẩm Tầm nói: “Thứ mà chúng dựa vào, chính là những nhân vật cốt lõi ở nước ngoài, cùng với một số quốc gia và khu vực thực sự ủng hộ sự phát triển của chúng, âm thầm cung cấp chỗ dựa cho chúng.”
Lăng Liệp: “Giống như nước L, ‘Phù Quang’ hút máu ở nước L, các băng đảng như ‘Trà Hoa Nhài’ và ‘Phù Quang’ lợi dụng lẫn nhau, che chở cho nhau.”
“Đúng vậy.” Thẩm Tầm lại nói: “Nhưng nước L vẫn chưa là gì, nghiêm trọng hơn là các tập đoàn tài phiệt, tổ chức ở nước E đều ủng hộ ‘Phù Quang’. Cậu biết đấy, hang ổ của ‘Trầm Kim’ chính là nước E, ‘Trầm Kim’ có thể phát triển thành quái vật, không thể thiếu sự nhúng tay của nước E.”
Lăng Liệp cúi đầu, lông mày và mắt hắn bị bóng tối che khuất.
Thẩm Tầm tiếp tục nói: “Bị ảnh hưởng bởi những yếu tố khách quan này, việc tiêu diệt ‘Phù Quang’ là không thể, nó đã xâm nhập vào rồi, các địa phương phải chuẩn bị sẵn sàng để kiểm soát nó.” Thẩm Tầm thở dài, “Đây có thể sẽ trở thành một công việc lâu dài.”
Lăng Liệp ngẩng đầu, dựa nghiêng vào bàn làm việc của Tạ Khuynh, trông vừa không ra dáng đứng, cũng chẳng giống ngồi, “Vậy thì chỉ có cách g**t ch*t con ‘Trùng mẫu’ là ‘Khổng Tước Đen’ này, trước khi Bách Lĩnh Tuyết đạt được mục đích công khai hoạt động trên mảnh đất này.”