“Hừ, vậy mà cậu còn nói!”
Chủ đề thi hộ nhanh chóng được cho qua, nhưng sau đó mấy cô sinh viên kia cứ nói mãi về web đen. Qua lời các cô nói có thể nhận ra, bọn họ đang học tại Đại học Khoa học và Công nghệ Hạ Dung, xếp hạng chỉ sau Đại học Hạ Dung, hơn nữa một số chuyên ngành của trường cũng thuộc top đầu cả nước.
Tin tức về web đen được truyền ra từ viện nghiên cứu sinh, ngay cả cô sinh viên đầu tiên nhắc đến web đen cũng chưa thực sự tiếp xúc với web đen, nhưng hình như các đàn chị, đàn anh ở viện nghiên cứu sinh đã lấy được dữ liệu, tài liệu mật mà bọn họ muốn từ web đen. Web đen trong mắt bọn họ rất bí ẩn, nếu không phải vì không có đường links dẫn vào, không có nhiều tiền, thì bọn họ cũng muốn lên đó mở mang tầm mắt.
Lăng Liệp đứng dậy, nhưng Quý Trầm Giao lại nắm lấy cổ tay hắn, lắc đầu. Lăng Liệp nhíu mày, ngồi xuống lại.
Không lâu sau, mấy cô sinh viên kia nghỉ ngơi đủ, rời khỏi hiệu sách, tiếp tục đi dạo phố.
Lăng Liệp nói: “Nếu web đen đã hoành hành trong các trường đại học thì phiền phức rồi.”
Quý Trầm Giao nói: “Liệu có phải là ‘Phù Quang’ không?”
“Anh cũng nghĩ đến ‘Phù Quang’.” Lăng Liệp dùng ngón trỏ vẽ vòng tròn trên sách, “Bách Lĩnh Tuyết có ý gì? Anh ta chỉ nhắm vào các trường đại học? Hay trường đại học chỉ là một phần nhỏ mà anh ta nhắm tới?”
Quý Trầm Giao nói: “Ngày mai em sẽ nói tình hình này với đội trưởng Tạ.”
Lăng Liệp cười, “Tiểu Quý, em còn nợ anh một thứ.”
“Hửm?”
“Váy cưới.”
“……Bây giờ sao?”
Lăng Liệp nhún vai, “Nhìn là biết chưa chuẩn bị rồi, thôi bỏ đi, em mua cho anh cái kính trước đi.”
Hai người cầm cuốn truyện cổ tích đã trả tiền, rời khỏi hiệu sách, Quý Trầm Giao hỏi: “Anh cần kính để làm gì?”
Lăng Liệp: “Giả làm người có văn hóa chứ để làm gì, vừa nãy cãi nhau với học sinh tiểu học suýt thua, chậc—”
Quý Trầm Giao: “…”
Giống như lần trước mua đồ bơi ở Phong Thành, lần này Lăng Liệp mua kính không độ, lại nhận được một đống lời khen có cánh.
Hắn ra vẻ đẩy gọng kính, về đến xe còn không nhịn được kéo tấm gương trên ghế phụ xuống soi.
Quý Trầm Giao cười lạnh, “Hạ Tiểu Đậu, em phát hiện ra anh rất thích nghe người ta tâng bốc nhỉ.”
Hạ Tiểu Đậu: “Em nghĩ tại sao anh phải đến cửa hàng mua đồ bơi, mua kính? Sao anh không mua online? Vì anh ngốc nghếch nhiều tiền à?”
“…” Không, là em ngốc nghếch nhiều tiền.
Hạ Tiểu Đậu: “Đương nhiên là anh muốn nghe người ta tâng bốc rồi!”
Sau khi về nhà, Lăng Liệp cuộn mình trên ghế lười ôm cuốn 《Alice Lạc Vào Xứ Sở Thần Tiên》 đọc, mỗi khi Quý Trầm Giao đi ngang qua, hắn lại làm ra vẻ đẩy đẩy gọng kính.
Quý Trầm Giao chế giễu: “Em từng thấy người chơi game đến cận thị, chứ chưa thấy ai đọc truyện cổ tích mà cận thị cả.”
Lăng Liệp như một bà lão, kính trượt xuống đầu mũi, tròng mắt ngước lên nhìn người, “Đó là do em chưa thấy người chăm chỉ thôi.”
Quý Trầm Giao: “Không, là có người làm màu, giả vờ tri thức cũng không đúng cách.”
———–
Hôm sau, Quý Trầm Giao kể lại chuyện nghe được ở hiệu sách cho Tạ Khuynh nghe. Tạ Khuynh im lặng một lúc, “Vấn đề này rất nghiêm trọng đấy.”
Quý Trầm Giao gật đầu, “Em và Lăng Liệp cũng chỉ nghe nói, bây giờ điều tra rầm rộ chắc chắn không được, em muốn âm thầm tìm hiểu tình hình trước đã.”
Tạ Khuynh nói: “Trong lòng cậu sớm đã có kế hoạch rồi, chỉ là đến báo cho anh biết, Lăng Liệp là người được chọn để âm thầm điều tra việc này?”
Quý Trầm Giao nói: “Không ai thích hợp hơn Lăng Liệp.”
Tạ Khuynh mỉm cười, gật đầu, “Thêm cả Thẩm Tê nữa, đã liên quan đến web đen thì Tiểu Thẩm sẽ có ích.”
“Vâng!”
—————
Sân trường ngày đông, gió lạnh căm căm. Lăng Liệp mặc chiếc áo phao lông vũ màu trắng do Quý Trầm Giao chọn, so với những sinh viên bị kỳ thi cuối kỳ hành hạ đến mức mặt mày đau khổ, trông hắn lại càng giống sinh viên hơn.
Viện nghiên cứu sinh của Đại học Khoa học và Công nghệ Hạ Dung nằm ở khuôn viên trường cũ, những hành lang, bức tường trước đây dùng để dán bản tin vẫn chưa bị dỡ bỏ, giờ đây dán đầy các loại quảng cáo nhỏ về đào tạo, du học, gia sư, thật giả khó mà phân biệt được.
Dường như Nghiên cứu sinh còn bận rộn hơn cả sinh viên đại học, toàn bộ viện nghiên cứu sinh rất yên tĩnh, trông không có vẻ gì là đông đúc. Lăng Liệp đứng bên ngoài một giảng đường bậc thang một lúc, có người đang tự học bên trong. Viện nghiên cứu sinh về cơ bản không có lớp học, các môn chuyên ngành, thí nghiệm đều được tiến hành tại các khoa riêng.
Thẩm Tê đeo balo đựng laptop, lúc nói chuyện thì phả ra hơi trắng, “Anh, anh Đội bảo em đến hỗ trợ anh.”
Lăng Liệp gật đầu, “Đúng lúc lắm. Cậu vào thư viện được không?”
Thẩm Tê: “Chuyện nhỏ.”
Lăng Liệp: “Cậu vào trong rồi dùng mạng nội bộ của trường, tìm thông tin tất cả sinh viên viện nghiên cứu sinh, chú ý đặc biệt đến những người gần đây có thành tích cải thiện vượt bậc, cả những sinh viên có đột phá rõ rệt trong thí nghiệm, nghiên cứu khoa học… không, giảng viên cũng phải để ý.”
Thẩm Tê: “Không vấn đề. Vậy còn anh?”
Lăng Liệp: “Anh đi dạo loanh quanh xem sao.”
Khoảng thời gian này, điều sinh viên quan tâm nhất là kỳ thi cuối kỳ. Thư viện, phòng tự học tập trung rất nhiều sinh viên, đó là những người đi theo con đường chính đáng. Cũng có những người muốn đi đường tắt, tìm người thi hộ các kiểu.
Lăng Liệp đi dạo một vòng, phát hiện bên ngoài phòng tự học, trên các tầng, còn cả lối thoát hiểm nữa, thi thoảng lại xuất hiện một số sinh viên mang vẻ mặt cảnh giác. Dường như bọn họ đang trao đổi gì đó, còn dùng điện thoại chuyển tiền.
Lăng Liệp giả vờ đi ngang qua, nghe thấy một người nói “bao đậu”. Không lâu sau, một người từ lối thoát hiểm đi ra, cúi đầu xuống lầu. Lăng Liệp đi theo, dường như sinh viên đó cảm giác có người theo sau mình, liền quay đầu lại nhìn mấy lần, rồi vòng qua tòa nhà giảng đường, đến một con đường nhỏ vắng người, cậu ta nói: “Cậu theo tôi làm gì?”
Lăng Liệp cười nói: “Bạn học, đừng căng thẳng, tôi chỉ muốn hỏi chút chuyện thôi.”
Nam sinh có vẻ ngoài trông rất bình thường, nhưng lại mặc đồ hiệu, khí chất yếu ớt, thuộc kiểu nhà có tiền nhưng tính cách nhu nhược, dễ bị bắt nạt.
“Chuyện, chuyện gì?”
“Cậu vừa tìm người thi hộ đúng không?”
Nam sinh sợ đến mặt mày tái mét.
Lăng Liệp nói: “Tôi cũng muốn tìm, không tìm nữa thì học kỳ sau tôi phải thôi học mất, tiện chia sẻ chút được không?”
Nam sinh nghi ngờ, đánh giá Lăng Liệp một hồi lâu, “Cậu ở khoa nào?”
“Vật lý.”
“Tôi học Hóa, chúng ta không, không cùng khoa, cậu đi hỏi người khác đi.” Nói xong, nam sinh định bỏ đi.
Lăng Liệp đuổi theo, chặn trước mặt cậu ta, “Đừng đi mà bạn học, không cùng khoa mới tốt chứ, không có quan hệ cạnh tranh, sẽ không tố cáo lẫn nhau, cậu nói có phải không?”
Nam sinh hoảng hốt nói: “Cậu muốn tố cáo tôi?”
“Sao có thể chứ? Tôi chỉ muốn xin cậu một phương thức liên lạc, tôi cũng không muốn trượt môn đâu.”
Nam sinh đành phải đưa thông tin liên lạc của người ban nãy cho Lăng Liệp, nói là một đàn anh đã tốt nghiệp, có nhiều mối quan hệ, đảm bảo sẽ đậu.
Lăng Liệp nhìn qua, chỉ là gian lận bình thường, dường như không liên quan gì đến web đen. Hắn khoác vai nam sinh, hạ giọng nói: “Loại này mà bị bắt thì phải làm sao?”
Nam sinh nói: “Thường, thường thì không.”
“Tôi nghe nói còn có một cách khác, chỉ là đắt hơn một chút, tôi thấy áo khoác với giày của cậu thế này, chắc là cậu trả nổi, đúng không?”
Nam sinh đột nhiên run lên, “Ý cậu là web đen?”
Lăng Liệp thầm nghĩ có manh mối rồi, liền nói theo: “Cậu thử rồi à?”
Nam sinh vội vàng lắc đầu, “Tôi nghe nói rồi, tôi, tôi cũng từng dò hỏi, nhưng tôi không có đường links vào.”
“Cậu dò hỏi ai? Đường links nào?”
Nam sinh nói, cậu ta nghe từ một đàn anh năm tư, nói rằng có thể sửa đổi, đánh cắp dữ liệu quan trọng, trong trường đã có người làm vậy rồi. Theo lý mà nói, chuyện gian lận thi cử còn là chuyện nhỏ. Nhưng dù mọi người ngấm ngầm truyền tai nhau web đen lợi hại thế nào, cũng không ai thừa nhận đã từng sử dụng web đen.
“Dù sao thì, dù sao thì chuyện này chắc chắn không thể thừa nhận được.”
Lăng Liệp để nam sinh rời đi, tìm đến người hứa hẹn “bao đậu”, đối phương quả thực chỉ là một trung gian thi hộ, không liên quan gì đến web đen. Nhưng nam sinh đó đã tiết lộ một vấn đề rất quan trọng – mọi người đều đang bàn tán về web đen.
Thảo nào hôm đó ở hiệu sách lại nghe ba nữ sinh kia nói về web đen, hóa ra đây đã trở thành một “trào lưu” mới trong trường học.
Có lẽ cái gọi là web đen vẫn chưa thực sự hoạt động trong trường học, hoặc chỉ có cực kỳ ít người có cơ hội tiếp xúc với nó, nhưng sức ảnh hưởng của nó đã lan rộng như virus rồi sao?
Khi tất cả mọi người đều bàn tán về nó, nó đã thực sự tồn tại rồi.
Sức ảnh hưởng…
Đúng vậy, thứ mà “Phù Quang” theo đuổi chẳng phải chính là sức ảnh hưởng sao? “Mặt Nạ Phấn” lợi dụng nó, chính là sức ảnh hưởng lan rộng đáng sợ nhất của nó trong nước, thậm chí còn vượt qua cả “Tuyết Đồng”. Nếu lần này web đen cũng là “Phù Quang”, vậy có nghĩa là móng vuốt của “Phù Quang” đã vươn tới tương lai – sinh viên, giới tinh anh, là lực lượng nòng cốt của tương lai.
“Phù Quang” muốn dựa vào việc kiểm soát bọn họ để đạt được mục đích gì?
Thẩm Tê khoanh vùng được một nghiên cứu sinh năm hai của khoa Cao phân tử, tên là Tần Lễ Tiết. Thành tích của sinh viên này trước nay không mấy khả quan, nhưng năm nay lại liên tục công bố các bài luận văn khoa học, và được chọn vào nhóm nghiên cứu khoa học cốt lõi của một giáo sư nổi tiếng.
Quan trọng nhất là, cậu ta từng tìm kiếm các từ khóa như “Phù Quang”, web đen trên các công cụ tìm kiếm thông thường.
“Đàn anh Tần, giảng viên của khoa tìm anh.”
Tần Lễ Tiết ngạc nhiên ngẩng đầu, “Khoa? Giảng viên nào?”
Sinh viên đến gọi người nhún vai, “Chủ nhiệm Lưu ở phòng công tác sinh viên.”
Vừa nghe đến phòng công tác sinh viên, Tần Lễ Tiết đột nhiên nhíu mày, tay cầm cuốn sổ ghi chép thí nghiệm chợt khựng lại.
Trong tòa nhà thí nghiệm rất yên tĩnh, đặc biệt là trước kỳ thi cuối kỳ, trên hành lang chỉ có một mình Tần Lễ Tiết. Đã mấy lần cậu ta dừng lại, muốn quay về, nhưng đều phải bước tiếp.
Chủ nhiệm Lưu tìm mình có chuyện gì nhỉ? Lão già cổ hủ nghiêm khắc đó, mỗi lần tìm sinh viên đều chẳng có chuyện gì tốt đẹp. Nhưng gần đây mình đâu có làm gì đáng bị phê bình đâu, ngoại trừ chuyện đó…
Sắc mặt Tần Lễ Tiết trắng bệch, cậu ta lắc mạnh đầu. Không thể nào, không đời nào! Chuyện đó được thực hiện kín đáo như vậy, lão già như chủ nhiệm Lưu sao có thể phát hiện ra được?
Lẽ nào vì gần đây mình quá nổi bật, nên bị kẻ ghen ăn tức ở nào đó nhắm vào? Bị tố cáo lên phòng công tác sinh viên?
Trong lòng Tần Lễ Tiết bất an, cố nhớ lại những người mình tiếp xúc gần đây, những việc chính đã làm, đối nhân xử thế không có vấn đề gì, chuyện đó cũng không nói cho ai biết.
Vậy rốt cuộc là có chuyện gì?
Cuối cùng Tần Lễ Tiết cũng đến phòng công tác sinh viên, nhìn thấy một phụ đạo viên đang học tiến sĩ, lúc đang định chào hỏi thì đối phương lại nhíu mày với cậu ta. Lòng cậu ta càng thêm bất an, phụ đạo viên đó nói: “Chủ nhiệm Lưu ở trong đó, tâm trạng không tốt lắm, hỏi cậu cái gì thì nói cái đó, đừng nói dối.”
Tần Lễ Tiết nhận ra sự việc có vẻ nghiêm trọng, đành phải căng da đầu bước vào, tiếng “Chủ nhiệm Lưu” nghẹn lại trong cổ họng, ánh mắt cậu ta rơi vào hai người lạ mặt.
Chủ nhiệm Lưu nói: “Đến rồi, các anh hỏi đi.”
Lăng Liệp đứng dậy, ánh mắt nhìn Tần Lễ Tiết có vài phần sắc bén.
Tần Lễ Tiết hoảng hốt nói: “Chủ nhiệm Lưu, có, có chuyện gì vậy ạ?”
Chưa đợi chủ nhiệm Lưu lên tiếng, Lăng Liệp đã bước lên, tay phải xuất trình giấy tờ chứng minh thân phận, “Bạn học Tần, buổi chiều tốt lành, có vài vấn đề tôi muốn hỏi cậu.”
Nhìn rõ giấy tờ chứng minh thân phận, đầu óc Tần Lễ Tiết ong lên một tiếng, mồ hôi lạnh lập tức túa ra ướt trán, lời nói không qua suy nghĩ bật thốt ra, “Tôi, tôi không biết gì hết!”
Lăng Liệp nhướng mày, “Ồ? Tôi còn chưa nói là chuyện gì mà cậu đã không biết rồi sao?”
Lưng áo Tần Lễ Tiết ướt đẫm mồ hôi, hai tay bất giác vò vào nhau, nhìn chủ nhiệm Lưu như cầu cứu, “Tôi không làm gì phạm pháp cả!”
“Đừng căng thẳng, ngồi đi.” Lăng Liệp dẫn cậu ta đến bên ghế sofa, “Tôi không nói cậu phạm pháp, nhưng khi chúng tôi điều tra một vụ án, tình cờ phát hiện có thể cậu đang nắm giữ một manh mối quan trọng.”
Tần Lễ Tiết: “Vụ án? Tôi, tôi làm sao có manh mối gì được?”
Lăng Liệp thong thả từ tốn nói: “Tôi ít học, nên rất kính phục những nghiên cứu sinh như các cậu, đặc biệt là người như cậu, ban đầu thành tích bình thường, nhưng không bỏ cuộc, đột nhiên lội ngược dòng. Cậu có thể nói xem, làm thế nào để đuổi kịp bạn học, lọt vào nhóm của giáo sư Ngô không?”
Ánh mắt Tần Lễ Tiết né tránh, “Cái này nói sao nhỉ… tôi cũng không làm gì cả, chỉ là chăm chỉ, đúng, chăm chỉ, tôi không đi làm thêm, không làm việc khác, một lòng một dạ tập trung vào học tập…”
Lăng Liệp gật đầu, “Cậu có đường tắt nào không? Có thể chia sẻ cho tôi được không?”
Tần Lễ Tiết: “Làm gì có đường tắt nào? Chỉ là nỗ lực thôi.”
Lăng Liệp dừng lại vài giây, “Cậu có biết một web đen tên là ‘Phù Quang’ không?”
Trong phòng bật điều hòa ấm áp, nhưng cổ cậu ta đã ướt đẫm mồ hôi, “Tôi, tôi…”
Lăng Liệp cũng đứng dậy, cười nói: “Xem ra cậu biết ‘Phù Quang’. Hôm nay tôi đến đây chính là vì ‘Phù Quang’. Nói vậy là tôi đã không phí công vô ích, tìm đúng người rồi.”
Tần Lễ Tiết sợ hãi lắc đầu, “Anh nói gì vậy? ‘Phù Quang’ gì? Tôi không biết ‘Phù Quang’? Tôi chưa từng dùng!”
Chủ nhiệm Lưu cũng không nhìn nổi nữa, ấn Tần Lễ Tiết xuống, “Cậu không biết thì cứ nói rõ với cảnh sát! Đừng làm mất mặt khoa chúng ta!”
Lăng Liệp quay sang nói với chủ nhiệm Lưu: “Tôi nghe nói luận văn, nghiên cứu gần đây của bạn học Tần đều khá xuất sắc, nhưng tôi là người ngoại đạo, không hiểu được, muốn nhờ phía khoa giúp một việc, tổ chức các giảng viên có chuyên môn, mời bạn học Tần tự mình trình bày xem dữ liệu lấy từ đâu, sử dụng lý thuyết nào.”
Chủ nhiệm Lưu gật đầu, “Chúng tôi vốn dĩ cũng sẽ tổ chức bảo vệ luận văn.”
Tần Lễ Tiết liều mạng lắc đầu, “Không phải, sao bây giờ lại bảo vệ? Tôi còn chưa chuẩn bị xong!”
Chủ nhiệm Lưu nói: “Thí nghiệm cậu tự tay làm, dữ liệu cậu tự đưa ra, còn cần chuẩn bị bao lâu nữa?”
Tần Lễ Tiết ngã ngồi xuống đất, bối rối hoảng loạn ôm mặt khóc lớn.
Không lâu sau, mấy vị giáo sư của khoa đến, Lăng Liệp đối chiếu danh sách, phát hiện có ba giáo sư đáng lẽ phải có mặt lại viện cớ không đến, một trong số đó chính là giáo sư hướng dẫn của Tần Lễ Tiết, Ngô Khoảnh.
Đối mặt với những câu hỏi không đến mức hóc búa của các giảng viên, ban đầu Tần Lễ Tiết ấp úng, sau đó thì hoàn toàn buông xuôi, không trả lời được một chữ. Chủ nhiệm Lưu lo lắng nhìn các giáo sư, một vị giáo sư lắc đầu, đứng dậy rời đi.
Lăng Liệp đuổi theo, vị giáo sư đó đau lòng nói: “Làm học thuật đến mức này, quả thực là một sự sỉ nhục!”
Lăng Liệp nói: “Ý của ngài là, Tần Lễ Tiết gian lận?”
Giáo sư nói: “Nếu dữ liệu là của cậu ta, cậu ta tự mình theo sát thí nghiệm, không thể nào không trả lời được những câu hỏi cơ bản nhất. Phần sau tôi không cần nghe nữa, chắc chắn là cậu ta có vấn đề, có thể những người khác trong nhóm của họ cũng có vấn đề!”
Tần Lễ Tiết co rúm ở góc phòng học, những người khác đã rời đi, Lăng Liệp đợi cậu ta một lúc, “Những dữ liệu đó cậu lấy từ đâu?”
Tần Lễ Tiết run rẩy co người lại.
Lăng Liệp nói: “Tôi muốn nhắc nhở cậu một chút, bây giờ cậu trả lời, coi như là phối hợp điều tra với cảnh sát, cung cấp manh mối. Nhưng nếu tiếp tục kéo dài, tính chất sự việc sẽ thay đổi đấy. Cậu thi đỗ được nghiên cứu sinh, chắc IQ không có vấn đề gì chứ? Đạo lý đơn giản như vậy, không cần tôi phải giải thích, cậu tự mình cũng nên hiểu rõ.”
Vài phút sau, Tần Lễ Tiết loạng choạng đứng dậy, “Tôi, tôi bị ma xui quỷ khiến. Nhưng tôi thực sự không còn cách nào khác, sau khi thi đỗ nghiên cứu sinh, tôi tưởng mọi chuyện sẽ suôn sẻ. Nhưng thực ra đó mới là bắt đầu chịu khổ chịu nạn. Tôi học thế nào cũng không theo kịp bạn bè. Họ như thể sinh ra để học chuyên ngành này, tôi làm thí nghiệm không ra, số liệu không bao giờ khớp! Cứ thế này, đừng nói đến chuyện thành danh, ngay cả bằng tốt nghiệp tôi cũng không lấy được!”
Lăng Liệp nói: “Làm sao cậu tìm được ‘Phù Quang’?”
Tần Lễ Tiết nói: “Không phải tôi tìm thấy nó, mà là nó tìm thấy tôi.”