Quy trình kiểm tra sức khỏe khi về nước của Đội hành động đặc biệt vô cùng nghiêm ngặt, đảm bảo mọi vết thương của đội viên đều được phát hiện và được điều trị thỏa đáng.
Quý Trầm Giao mua một túi đồ vệ sinh cá nhân ở cửa hàng trong bệnh viện, cạo râu, rửa mặt, làm xong một lượt những việc này, tâm trạng cũng bình tĩnh hơn rất nhiều. Anh giơ tay lên, nhìn vào lòng bàn tay, nơi đó dường như vẫn còn lưu lại cảm giác khi chạm vào má Lăng Liệp. Lúc này, anh mới cảm thấy trái tim treo lơ lửng của mình cuối cùng cũng hạ xuống, Lăng Liệp, đã thực sự trở về rồi.
Một lát sau, bác sĩ đưa ra giám định thương tích và phác đồ điều trị, cả hai người đều không cần nhập viện, Chiêu Phàm nhảy chân sáo đến muốn làm quen với Quý Trầm Giao.
“Chào anh chào anh, tôi là tiểu đội trưởng của chi đội Đặc công thuộc Đội hành động đặc biệt.” Nói rồi, cậu không quên huých Lăng Liệp một cái, “Chức danh này của tôi thế nào?”
Lăng Liệp: “Chẳng ra sao cả.”
Chiêu Phàm: “…”
Lăng Liệp: “Cậu đây là đang tự giới thiệu với Tiểu Quý nhà chúng tôi, không làm nổi bật mối quan hệ với tôi, Tiểu Quý nhà chúng tôi sẽ không nhớ nổi nhân vật như cậu đâu.”
Chiêu Phàm: “Ể?”
Lăng Liệp đột nhiên khoác vai Chiêu Phàm, “Đây là sư phụ hờ của anh hồi anh mới vào đội, Chiêu Phàm.”
Quý Trầm Giao khẽ nhướng mày.
Chiêu Phàm càng thêm kích động hơn, “Ê! Cậu thừa nhận tôi là sư phụ của cậu từ bao giờ thế?”
“Xin hãy chú ý, là sư phụ hờ.”
“Thì cũng là sư phụ thôi!”
Lăng Liệp buông Chiêu Phàm ra, đến bên cạnh Quý Trầm Giao, “Cậu ta cũng chỉ dạy anh vài chiêu bắn súng hồi anh còn là lính mới. Cậu ta là tay bắn tỉa giỏi nhất của Đội hành động đặc biệt đó.”
Chiêu Phàm cười ngây ngô, chào theo kiểu không nghiêm túc lắm, “Chào cậu nhé Tiểu Quý.”
Quý Trầm Giao đáp lễ, “Chào anh, sư phụ Chiêu.”
Chiêu Phàm vui vẻ một hồi lâu, đợi hai người đi rồi mới ngẫm ra có gì đó không đúng – Sư phụ Chiêu này nghe sao mà kỳ lạ thế nhỉ?
Vết thương của Lăng Liệp không ảnh hưởng gì đến công việc, hắn nhất quyết đòi trở lại Cục cảnh sát thành phố ngay lập tức, Quý Trầm Giao không ngăn cản. Thẩm Tê và Tịch Vãn nhìn thấy mặt và mắt hắn thì đau lòng một hồi lâu, ngay lập tức Tịch Vãn quyết định ngày mai sẽ nấu canh mang đến đội.
Lăng Liệp đề nghị muốn nói chuyện với Đoạn Vạn Đức, Quý Trầm Giao nói: “Những cuộc thẩm vấn cần thiết chúng ta đều đã làm rồi.”
Lăng Liệp lắc đầu, “Anh không thẩm vấn ông ta, anh chỉ muốn nói chuyện với ông ta thôi.”
Quý Trầm Giao hỏi: “Với tư cách gì?”
Lăng Liệp suy nghĩ một lát, “Cá nhân? Bạn trai của em?”
Quý Trầm Giao cau mày, “Anh biết rõ, ở giai đoạn này tiếp xúc cá nhân là không hợp quy định.”
Lăng Liệp thản nhiên tung ra thẻ của Đội hành động đặc biệt, “Em cũng biết, cấp bậc này của anh, vào thời khắc đặc biệt có thể hành động đặc biệt.”
Quý Trầm Giao dừng một chút, mân mê tấm thẻ, “Có cần em đi cùng anh không?”
Lăng Liệp nói: “Anh sẽ bật camera giám sát, nếu em muốn xem thì có thể xem ở bên ngoài.”
Đoạn Vạn Đức bị giam mấy ngày, nhưng trạng thái tinh thần vẫn luôn rất tốt, cũng tự chăm sóc bản thân mình rất gọn gàng.
Lăng Liệp cười chào ông ta, “Wonder tiên sinh, ông còn chú trọng vẻ bề ngoài hơn cả con trai ông đấy.”
Đoạn Vạn Đức nói: “Người trẻ tuổi, trong lòng lo nghĩ nhiều chuyện. Đến tuổi của tôi, những điều canh cánh trong lòng ngày càng ít đi, những việc làm bằng tay tự nhiên ngày càng nhiều lên.”
Hai người đều đã ngồi xuống, nhìn nhau một lát, Lăng Liệp nói: “Cảm ơn ông đã để Tô Nhất thả tôi, nếu không, mặc dù tôi và đồng đội có thể trở về, nhưng chắc chắn sẽ phải chịu đựng một phen dày vò.”
Đoạn Vạn Đức nói: “Không cần cảm ơn tôi, điều tôi cân nhắc là lợi ích của Dụ Qua và ‘Trà Hoa Nhài’.”
Lăng Liệp mỉm cười gật đầu.
Đoạn Vạn Đức như nhớ ra điều gì, người hơi rướn về phía trước, “Cậu cũng từng là Dụ Qua.”
“Đúng vậy, tôi đã sống trong ngôi nhà vốn thuộc về Quý Trầm Giao gần mười năm.”
“Nơi đó… trông như thế nào?”
“Nhà cũ của nhà họ Dụ ư? Để tôi nghĩ xem, nó rất lớn, tôi chưa bao giờ đi hết mọi ngóc ngách của nó. Rất ít người cười, nếu một mình ở trong phòng thì gần như không nghe thấy tiếng người. Dụ Cần… không, Sa Mạn rất ít khi ở nhà, tôi toàn tự chơi một mình. Mấy đứa con của Dụ Tiềm Minh thì đứa nào cũng cứng nhắc như nhau, còn hay bắt nạt tôi, đứa ‘con của cô út’ này.”
Đoạn Vạn Đức lắng nghe, mày nhíu lại mấy lần. Ở một phòng khác, Quý Trầm Giao im lặng nhìn chăm chú vào màn hình, ánh sáng lạnh lẽo chiếu lên khiến đường nét khuôn mặt anh càng thêm sắc lạnh.
“Tôi cảm thấy đó không phải là một ngôi nhà, mà là một thành phố ma. Hồi đi học, trường tổ chức đi công viên giải trí, trong công viên có một thành phố ma, cũng không lạnh lẽo bằng nhà cũ nhà họ Dụ. Không biết từ mấy tuổi, điều ước sinh nhật hàng năm của tôi đều là trốn thoát khỏi nhà họ Dụ, cho dù lang thang bên ngoài, tôi cũng không muốn bị nhốt ở trong đó. Đúng rồi, trong tòa nhà nhỏ của Dụ Cần có một bức chân dung của tiểu thư Alice, đó là hình ảnh và màu sắc sống động nhất mà tôi từng thấy ở nhà cũ.”
Đôi mắt tĩnh lặng như nước tù của Đoạn Vạn Đức cuối cùng cũng có một tia xúc động, “Alice…”
“Vâng, Alice.” Lăng Liệp tìm ảnh trong điện thoại, “Chính là bức này.”
Đoạn Vạn Đức cầm điện thoại, chăm chú nhìn người trong tranh, một lúc lâu sau, ông ta khẽ lẩm bẩm: “Em ấy từng nói với tôi, trong nhà có một bức chân dung của em ấy. Em ấy nói rất thích bức chân dung đó, sau khi con của chúng tôi trở về, bức chân dung sẽ thay em ấy bảo vệ nó.”
Giây lát sau, Lăng Liệp nói: “Nhưng mọi chuyện trên đời, phần lớn đều không được như ý muốn.”
Đoạn Vạn Đức từ từ đẩy điện thoại lại, từ từ nhắm mắt, “Con đường mà chúng ta cho là tốt nhất, có lẽ không phải là con đường tốt nhất.”
Lăng Liệp lại nói: “Nhưng tôi thấy, trong việc đưa em ấy trở về, ông và Dụ Cần đã không thể đưa ra câu trả lời nào tốt hơn.”
Đoạn Vạn Đức mở mắt, trong mắt nổi lên vài tia máu đỏ. Ông ta nhìn Lăng Liệp, lúc này ông ta không còn là thủ lĩnh băng đảng khét tiếng hô mưa gọi gió ở nước L nữa. Ông ta giống như một người cha bình thường, hoang mang lo lắng.
“Nếu ở bên cạnh các người, em ấy sẽ trở thành người như thế nào? Nếu thành công nhất thì cũng như Tô Nhất. Nếu thất bại thì đã không biết đầu thai đi đâu rồi.” Lăng Liệp nói: “Nhưng em ấy đã trở về, tuy hồi nhỏ có chút khổ cực, lại còn gặp phải cặp cha mẹ nuôi là kẻ giết người, nhưng em ấy đã lớn lên khỏe mạnh đàng hoàng, trở thành một người chính trực. Năm ngoái em ấy còn được bình chọn là cảnh sát xuất sắc, năm nay chắc cũng có thể được bình chọn. Ông còn không hài lòng sao?”
Nửa phút sau, Đoạn Vạn Đức mỉm cười, “Thằng bé còn trở thành đồng đội của cậu.”
Lăng Liệp cũng cười, “Đúng vậy. Có thể thấy cũng không phải lúc nào vận mệnh cũng hà khắc với những đứa con của nó.”
Trong phòng im lặng một lúc, Đoạn Vạn Đức nói: “Chắc cậu không chỉ muốn nói chuyện với tôi về Dụ… về cảnh sát Quý đâu nhỉ?”
Lăng Liệp gật đầu, hai tay chắp lại trên bàn, “Ở nước L ‘Phù Quang’ đã phát triển đến mức nào rồi?”
“Các giao dịch tội phạm ở nước L, nếu cần dựa vào mạng lưới ngầm thì đều được thực hiện trên ‘Phù Quang’.”
Đoạn Vạn Đức nói, ông ta không rõ “Phù Quang” vào nước L từ khi nào, khi ông ta biết đến tổ chức này thì “Phù Quang” đã như khối u lan rộng khắp nước L rồi.
Web đen ở những quốc gia ổn định không dễ bén rễ, sẽ cẩn trọng hơn nhiều, nhưng ở nước L thì không có những lo ngại này, cho nên xung quanh nước L, không ít những quốc gia nhỏ bất ổn như nước L đều là mảnh đất màu mỡ cho “Phù Quang” phát triển điên cuồng.
“Trà Hoa Nhài” hợp tác với “Phù Quang” sớm nhất là ba bốn năm trước, lúc đó là giao dịch vũ khí, thuốc cấm, đến hai năm trước thì hợp tác quy mô lớn. Bản thân Đoạn Vạn Đức thì sau khi không còn quản nhiều việc nữa, mới đăng nhiệm vụ truy tìm Hình Vĩnh Cường với tư cách cá nhân.
Lăng Liệp hỏi: “Ông đã gặp qua cấp cao của ‘Phù Quang’ chưa?”
“Chưa từng gặp người thật, bọn họ còn quý mạng hơn cả cảnh sát các cậu, trốn ở những quốc gia an toàn, sẽ không đến những nước nhỏ mà đạn bay loạn xạ đâu.” Đoạn Vạn Đức nói: “Nhưng chúng tôi đã trao đổi qua mạng, ‘Phù Quang’ biết rõ thân phận của tôi, nên người nhận nhiệm vụ của tôi không phải là người dùng web đen tùy tiện nào đó, mà là người của chính ‘Phù Quang’.”
Về điểm này thì Lăng Liệp đã sớm nghĩ tới, hắn tiếp tục hỏi: “Vậy người liên lạc với ông là?”
“‘Khổng Tước Đen’. Theo tôi biết thì tên này là thủ lĩnh của ‘Phù Quang’.”
Lăng Liệp từng suy đoán, không hề có “Khổng Tước Đen”, hai con công này đều là Bách Lĩnh Tuyết.
Đoạn Vạn Đức thấy vẻ mặt Lăng Liệp có gì đó khác lạ, ông ta dừng lại, “Cảnh sát Lăng, tôi nói không đúng sao?”
Lăng Liệp lắc đầu, “Ông có nghe thấy giọng nói của người này không? Ông còn giữ lại lịch sử liên lạc không?”
Đoạn Vạn Đức nói: “Các cậu điều tra ‘Phù Quang’, chắc phải rõ hơn tôi chứ? Phương thức mã hóa của bọn họ rất nghiêm ngặt, không gì có thể lưu lại được. Còn về giọng nói thì cũng có nghe qua, nhưng đó là giọng máy móc.”
Lăng Liệp lại hỏi: “Vậy tên đó có nhắc đến ‘Khổng Tước Xám’ không? Ông có tiếp xúc với ‘Khổng Tước Xám’ không?”
Đoạn Vạn Đức nói: “Người đó nói, đợi tôi nhập cảnh, ‘Khổng Tước Xám’ sẽ âm thầm giúp đỡ tôi, người phụ trách bên này dường như là ‘Khổng Tước Xám’, thuộc hạ của ‘Khổng Tước Đen’.”
Nghi ngờ Trong lòng Lăng Liệp đột ngột dâng lên, lẽ nào hắn đã nghĩ sai? Đằng sau Bách Lĩnh Tuyết thực sự còn có một người nữa? Nhưng cách nói của Đoạn Vạn Đức cũng không chắc chắn là chính xác, “Khổng Tước Đen” nhắc đến “Khổng Tước Xám”, “Khổng Tước Xám” nhắc đến “Khổng Tước Đen”, nhưng bọn chúng vẫn có thể là cùng một người.
Cuộc đối thoại lại tiếp tục một lúc, khi Lăng Liệp chuẩn bị rời đi, Đoạn Vạn Đức đã gọi hắn lại, “Vết thương trên mặt cậu, là do bọn Tô Nhất gây ra phải không?”
Lăng Liệp thờ ơ sờ vào vết thương, “Thụ Thông rất giỏi đánh đấm.”
Đoạn Vạn Đức thở dài, “Trong số những vật phẩm của tôi bị các cậu tạm giữ, có một loại thuốc mỡ của nước L, cậu lấy mà dùng, bên đó đánh nhau mấy chục năm, đối phó với loại vết thương này có rất nhiều thuốc đặc trị.”
Lăng Liệp cười nói: “Cảm ơn.”
Quý Trầm Giao đã đợi Lăng Liệp ở văn phòng, “Anh nghi ngờ trong chuyện lần này, ‘Phù Quang’ không chỉ đơn thuần đóng vai trò là công cụ truy tìm và theo dõi thôi sao?”
Lăng Liệp thả mình xuống ghế của Quý Trầm Giao, ném cuốn sổ đi, “Em cũng nghe rồi đó, ‘Phù Quang’ đã sớm bén rễ sâu ở nước L. Tại sao mấy năm trước cảnh sát các nước lại cảm thấy ‘Phù Quang’ là một tổ chức mờ nhạt? Bởi vì hai con công đó thông minh, toàn đi đến những nơi vô pháp vô thiên như nước L, đợi đến khi dần dần lớn mạnh rồi mới lộ diện ở nước E.”
Quý Trầm Giao cầm bút, bắt đầu viết những nhân vật chủ chốt và các mốc thời gian lên bảng trắng.
“Việc truy tìm Hình Vĩnh Đán là nhiệm vụ do Đoạn Vạn Đức đăng, Đoạn Vạn Đức chỉ có thể chọn ‘Phù Quang’, lẽ nào ‘Phù Quang’ đã bắt đầu bố trí ở nước L từ bốn năm trước rồi sao?”
Lăng Liệp bước tới, hai tay đút túi quần, “Có lẽ ‘Phù Quang’ không nghĩ sâu xa đến vậy, bọn chúng quả thực có lợi ích ở nước L, còn nhiệm vụ của Đoạn Vạn Đức là một niềm vui bất ngờ.”
Lăng Liệp cầm lấy bút, “Thực ra nhiệm vụ của Đoạn Vạn Đức rất bình thường, nhưng tầng lớp cấp cao của ‘Phù Quang’ lại nhất định phải nhúng tay vào, người ra mặt còn là thủ lĩnh ‘Khổng Tước Đen’, điểm này rất có vấn đề. Chuyện này dẫn đến kết quả là, Đoạn Vạn Đức nhập cảnh để giết Hình Vĩnh Đán, còn chúng ta trong quá trình điều tra mấy vụ án trước sau, phát hiện muốn tìm ra căn nguyên của mọi chuyện thì phải đến nước L.”
Lăng Liệp nghiêng người, nhìn về phía Quý Trầm Giao, “Mà người thích hợp nhất, chính là anh.”
Đột nhiên Quý Trầm Giao nhớ lại lúc Đội hành động đặc biệt vừa tra ra tin tức “Phù Quang” thoát thai hoán cốt từ “Trầm Kim”, Lăng Liệp đã hoảng sợ đến mức mất kiểm soát cảm xúc.
“Trầm Kim” là bóng ma ẩn sâu trong xương tủy của Lăng Liệp. Lần đó Lăng Liệp nói “Trầm Kim” không buông tha cho mình, bây giờ Lăng Liệp vẫn biểu đạt ý tương tự.
Quý Trầm Giao lắc đầu, “Vụ nổ ở Dung Mỹ lần đó, Bách Lĩnh Tuyết đã đưa anh đi, cuối cùng lại thả anh về. Lần đó chính là cơ hội tuyệt vời, tại sao phải đợi đến lần sau?”
Lăng Liệp bình tĩnh nói: “Bởi vì lần đó là ở trong nước, dù sao anh cũng là người của Đội hành động đặc biệt, ở trong nước ra tay với anh rất khó khăn, tốt nhất là để anh ra nước ngoài. Đi nước nào? Những nơi có thể ăn đạn bất cứ lúc nào như nước L.”
“Dung Mỹ là sự cố bất ngờ xảy ra sau đó, lúc Đoạn Vạn Đức đăng nhiệm vụ, không ai biết Sa Mạn sẽ lừa anh đến Dung Mỹ. Cho nên lúc đó ‘Phù Quang’ có ý đồ âm thầm thúc đẩy kế hoạch của Đoạn Vạn Đức. Anh từng là Dụ Qua, anh và nhà họ Dụ có mười năm quan hệ, sớm muộn gì anh cũng sẽ đến nước L, cơ hội của bọn chúng đã đến.”
“Đương nhiên, thời gian kéo dài, giữa chừng có thể xuất hiện đủ loại biến số, điều đó không quan trọng, hướng đi đại khái là cố định. Có vẻ như anh chủ động đi điều tra án, nhưng anh đang đi trên vô số con đường do ‘Phù Quang’ sắp đặt.”
Cảm giác ớn lạnh chạy dọc theo sống lưng Quý Trầm Giao, cảm giác bị rình mò, bị những sợi tơ vô hình từ bốn phương tám hướng ập tới, kéo giật anh và Lăng Liệp ra sau.
Lăng Liệp thì ngược lại, hắn rất thoải mái, “Nhưng ‘Phù Quang’ đã thất bại. Một khi đã thất bại, bọn chúng nhất định sẽ có kế hoạch tiếp theo, anh khá là chờ mong đấy.”
Quý Trầm Giao nói: “Có kế hoạch tiếp theo, có nghĩa là sẽ lộ sơ hở?”
Lăng Liệp cười nói: “Phải lạc quan như bạn trai của em vậy chứ, Tiểu Quý.”
—————
Mấy ngày sau đó, Lăng Liệp có một vài quy trình cần phải hoàn tất, Đoạn Vạn Đức cũng sắp được chuyển đến viện kiểm sát. Hôm nay, một người mà đội trọng án rất quen thuộc đã xuất hiện trên đầu sóng ngọn gió của mạng xã hội trong thành phố.
Vụ án “Mặt Nạ Phấn” có liên quan đến nhiều nghi phạm, nhân vật chủ chốt toàn là người không giàu thì cũng sang, đều mời những luật sư hình sự có tiếng trong ngành. Đầu tiên là bọn họ mời những blogger, streamer có ảnh hưởng trên mạng đăng bài bày tỏ lo ngại về hiện trạng mạng xã hội, đưa ra nhiều ví dụ về việc tung tin đồn, bôi nhọ, bạo lực mạng, dẫn đến tự sát, “tiếp thị” một quan điểm rằng “môi trường sống của chúng ta ngày càng khó khăn, là do sự ác ý trên mạng không bị kiềm chế”.
Đã có rất nhiều người bày tỏ sự đồng cảm với “Mặt Nạ Phấn”, cảm thấy bọn họ chính là những hiệp khách thời hiện đại. Các luật sư còn mời các chuyên gia, người nổi tiếng truyền tải quan điểm “Mặt Nạ Phấn” không giết người, án mạng không có quan hệ trực tiếp với bọn họ, là do những người tham gia “trò chơi” tâm lý yếu đuối, “Mặt Nạ Phấn” không nên chịu trách nhiệm về việc này.
Sự xuất hiện của Hứa Tương đã trở thành mấu chốt của cuộc đấu tranh dư luận này.
Ngay khi đội trọng án điều tra vụ án Hình Vĩnh Đán, đội ngũ luật sư đã nhiều lần tiếp xúc với Hứa Tương. Vì Hứa Tương bị đình chỉ công tác, nên phần lớn thời gian đều ở nhà, hắn ta tỏ ra vô cùng suy sụp chán nản, đã cho bọn họ cơ hội thừa cơ chen vào.
Dưới sự thuyết phục của đội ngũ luật sư, cuối cùng Hứa Tương cũng quyết định đứng ra, dùng chính trải nghiệm của bản thân để chứng minh mạng xã hội có hại, cuộc đời mình bị sự ác ý tràn lan trên mạng hủy hoại, nên mới rơi vào nông nỗi như ngày nay.
Ngay từ ba ngày trước, đội ngũ luật sư đã bắt đầu tạo dư luận, nói rằng đã liên lạc được với một vị khách mời quan trọng, vị khách mời này đang giữ chức vụ công, vậy mà cũng không thoát khỏi sự ác ý trên mạng, vậy thì quần chúng bình thường trong cuộc tấn công của mạng xã hội, biết sống ra sao? Đây là một vấn đề nan giải, mà ít nhất “Mặt Nạ Phấn” đã suy nghĩ về nó, tuy đã dùng biện pháp sai lầm, nhưng bọn họ thực sự muốn giúp đỡ những người đang chịu đựng nỗi khổ từ mạng xã hội như chúng ta.
Những lời lẽ này khiến người ta nghe mà rơi nước mắt, khi Hứa Tương xuất hiện, dư luận lập tức bùng nổ.
[Đây không phải là gã bạn học nam bạo lực học đường, thanh tra phân biệt đối xử với phụ nữ sao? Sao hắn ta vẫn chưa bị phong sát?]
[Chờ một chút, lẽ nào anh ta cũng là nạn nhân của mạng xã hội? Anh ta cũng bị oan?]
[Nhưng tôi nghe nói hắn ta thật sự đã bạo lực học đường người khác đó, sao chuyện này cũng có thể tẩy trắng được vậy? Nhân phẩm hắn ta có vấn đề, loại người này không nên làm thanh tra!]
[Người tầng trên kia, vừa rồi không phải bạn còn phản đối ác ý trên mạng à? Bạn tận mắt thấy anh ta bạo lực học đường hả?]
[Cái này…]
Giữa một loạt tranh cãi, Hứa Tương lên tiếng.
“Tôi là Hứa Tương, lẽ ra bây giờ tôi nên bận rộn với từng vụ án, nhưng rất tiếc, vì chuyện ‘bạo lực học đường’, ‘phân biệt đối xử với phụ nữ’ ồn ào một thời gian trước, xét thấy việc tôi tiếp tục ở vị trí cũ sẽ gây ra một số ảnh hưởng tiêu cực, nên tôi đã tạm thời rời khỏi công việc.”
Bình luận trực tiếp vô cùng đa dạng, nhiều nhất vẫn là những lời chửi bới nhân phẩm hắn ta thấp kém.
“Tôi vẫn luôn muốn đứng ra nói về những chuyện xảy ra năm đó, nhưng không có cơ hội, không ai chịu nghe tôi nói.” Hứa Tương liếc mắt nhìn số người đang xem trực tuyến, “Bây giờ cuối cùng cũng có nhiều người chịu nghe tôi nói, cảm ơn các bạn.”
Hứa Tương cúi đầu.
Lúc này, đội ngũ luật sư lộ ra nụ cười phấn khích. Hứa Tương là quân cờ quan trọng nhất của bọn họ, bởi vì thân phận đặc biệt của Hứa Tương, có thể thể hiện tối đa sự “tai hại của mạng xã hội”.
Hứa Tương rất bình tĩnh kể lại từ thời đi học, “Lúc đó thành tích của tôi khá tốt, dáng người cũng cao to, là lớp trưởng thể dục của lớp. Mọi hoạt động tập thể của lớp, bao gồm cả thi hát, đều do tôi tổ chức chỉ huy. Khi giáo viên vắng mặt, kỷ luật của lớp cũng do tôi duy trì. Mọi người đều đã trải qua giai đoạn mười mấy tuổi, nam sinh cấp hai, đôi khi nghịch ngợm đến mức cha mẹ, giáo viên đều không quản được. Nhưng tôi là lớp trưởng, là ủy viên thể dục, tôi bắt buộc phải quản.”
“Tôi thừa nhận, tôi đối với các bạn nam khá nghiêm khắc, ai nói chuyện riêng trong giờ học, ăn quà vặt, giờ thể dục không chịu tập thể dục đàng hoàng, tôi đều sẽ đứng trước mặt bọn họ, quát mắng bọn họ. Bọn họ sợ tôi, bị bạn đồng trang lứa gọi ra ngoài lớp phạt đứng, còn mất mặt hơn bị giáo viên gọi ra phạt đứng. Cho nên bọn họ sẽ nghe lời tôi, những lúc có tôi, kỷ luật của lớp luôn rất tốt.”
“Tôi chưa từng bạo lực học đường bất kỳ ai. Đương nhiên, nếu bây giờ quan niệm đã thay đổi, cho rằng lớp trưởng và ủy viên thể dục không nên làm những việc như vậy, thì tôi không tranh cãi nữa.”
“Tôi cũng không phân biệt đối xử với bất kỳ phụ nữ nào. Trong số đồng nghiệp của tôi có những nữ kiểm sát viên, nữ thanh tra vô cùng xuất sắc, tôi còn có một người bạn là kiểm sát viên, vợ anh ấy là một chuyên viên giám định dấu vết rất được kính trọng trong Đội trọng án. Tôi kính trọng họ, lấy làm vinh dự khi được làm việc cùng họ.”
“Những lời tố cáo trên mạng về tôi không phải là sự thật, quả thực tôi đã quát mắng các bạn nữ, nhưng đó cũng cùng lý do với việc quát mắng các bạn nam. Giờ thể dục, bọn họ không tham gia hoạt động, tan học sớm, hoặc mang đồ ăn vặt ở cổng trường vào sân thể dục, hoặc sơn móng tay trong giờ tự học, sang lớp bên cạnh ngắm trai đẹp của trường. Đến tận bây giờ tôi vẫn cho rằng, với tư cách là lớp trưởng, tôi có nghĩa vụ sửa chữa những hành vi không đúng đắn đó của bọn họ.”
Tiếng chửi bới trong phần bình luận trực tiếp dần ít đi.
“Nhưng trải qua hơn một tháng nay, từ tức giận đến tủi thân đến không cam lòng, rồi đến bình tĩnh, tôi cũng đã hiểu ra một vài điều. Thái độ của tôi với bọn họ không được tốt lắm, lúc đó tôi mới mười mấy tuổi, bốc đồng, nóng nảy, có lẽ đã nói những lời làm tổn thương bọn họ. Ở đây, tôi xin chân thành xin lỗi.”
Hứa Tương cúi đầu, rồi đứng thẳng dậy, “Con người sẽ trưởng thành, thay đổi, bây giờ tôi đã gần ba mươi sáu tuổi, sớm đã không còn là cậu học sinh trung học mười mấy tuổi nữa, quá trình tôi nhậm chức không có bất kỳ vết nhơ nào, nhiều năm làm việc không có một vết nhơ nào. Những điều này hẳn có thể chứng minh, tôi là một kiểm sát viên, một thanh tra có phẩm chất đạt yêu cầu.”
Nghe đến đây, đội ngũ luật sư nhìn nhau, trong dự tính của họ, Hứa Tương nên tức giận hơn, nói những lời mang tính kích động hơn, truyền tải sự tủi thân đến tất cả mọi người.
Nhưng Hứa Tương quá bình tĩnh.
“Tạm thời rời khỏi vị trí, đương nhiên không phải là chuyện tốt, nhưng nó đã xảy ra rồi, tôi chỉ có thể chấp nhận, và cố gắng hết sức để rút ra bài học từ đó.”
“Nếu không có chuyện này, có lẽ tôi sẽ không tự kiểm điểm lại cách đối nhân xử thế và phương pháp làm việc của mình, bây giờ tôi dừng lại, thả lỏng, những điều tôi năm mười mấy tuổi chưa làm tốt, ba mươi mấy tuổi, bốn mươi mấy tuổi tôi hẳn có thể làm tốt hơn. Tôi vẫn là một thanh tra, một giám sát, thực thi vẫn là trách nhiệm trên vai tôi. Tôi cũng sẵn lòng chấp nhận sự giám sát của các vị trong tương lai, tôi sẽ không thỏa hiệp với cái ác ý trên mạng internet, sẽ không bị đánh bại.”
Dừng một lát, Hứa Tương hít một hơi thật sâu, “Tôi biết mọi người đến xem vì điều gì, các bạn quan tâm đến ‘Mặt Nạ Phấn’, tôi cũng quan tâm. Điều tôi muốn nói là, mạng xã hội có lỗi, với tư cách là một nạn nhân, có lẽ tôi cảm nhận sâu sắc hơn nhiều người trong các bạn. Nhưng tôi vẫn kiên quyết cho rằng—”
“Tội ác chính là tội ác, không thể vì nó khoác lên một lớp vỏ ngoài có vẻ khiến người ta đồng cảm mà có thể ngang nhiên làm bậy!”