Ngày cuối cùng ở nước L, thành phố Tát Lâm Gia Ô Khắc rất yên bình. Ánh tà dương nhuộm những tòa nhà trắng muốt thành màu hồng ngọc, cả thành phố như chìm trong một vùng biển cạn. Ngay khi sắp bước vào khách sạn, Lăng Liệp đột nhiên dừng bước, còn Chiêu Phàm đi phía trước hắn cũng cảnh giác.
Xung quanh không có gì khác biệt so với thường ngày, nhưng tay súng bắn tỉa giàu kinh nghiệm đã nghe thấy động tĩnh nguy hiểm truyền đến từ trong gió.
Chiêu Phàm lùi lại một bước, không quay đầu, “Cậu có mang súng không?”
Lăng Liệp: “Ừm.”
Chiêu Phàm: “Xem ra chúng ta không thể đến như du khách, rồi về như du khách được rồi.”
Việc dừng lại trong giây lát đã thu hút sự chú ý của nhân viên gác cửa, anh ta bước xuống từ bậc thềm, hỏi: “Có gì cần tôi giúp không ạ?”
Nhiều nhân viên phục vụ hơn bước ra từ sảnh chính, Lăng Liệp liếc mắt liền phát hiện, bọn họ đều là những gương mặt lạ lẫm, còn mang theo vẻ lạnh lùng của những kẻ từng lăn lộn giữa mưa bom bão đạn.
Lúc này, từ con đường phía sau truyền đến tiếng xe gầm rú, một chiếc, hai chiếc… năm chiếc xe địa hình được cải tạo đến mức không nhận ra hình dáng ban đầu dừng lại ngổn ngang lộn xộn, những gã đàn ông vạm vỡ cầm súng trường chui ra từ cửa sổ trời.
Còn những nhân viên phục vụ kia cũng đồng loạt rút súng.
Lăng Liệp và Chiêu Phàm phản ứng cực nhanh, lưng tựa lưng, trong nháy mắt, trên tay mỗi người đã có thêm một khẩu súng. Lăng Liệp hướng mặt về phía xe địa hình, Chiêu Phàm hướng mặt về sảnh chính khách sạn.
Nhân viên gác cửa sợ đến tái mặt, lớn tiếng nói tiếng địa phương, cậu ta ngã sõng soài trên mặt đất không đứng dậy nổi.
“Vốn định mời các người vào trong rồi mới nói chuyện.” Một người đàn ông trung niên có mái tóc trông rất thưa thớt nhưng lại để khá dài bước ra từ sảnh chính, mặt gã ta đầy vết sẹo, hung tợn nhìn Chiêu Phàm, “Các người không thoát được đâu, nếu không muốn óc văng tung tóe ngoài đường thì ngoan ngoãn theo tao vào đây.”
Chiêu Phàm liếc mắt ra sau, Lăng Liệp nói nhỏ: “Là người của ‘Trà Hoa Nhài’, có thể có liên quan đến việc Đoạn Vạn Đức bị bắt.”
Chiêu Phàm: “Vậy có nghe theo bọn chúng không?”
Lăng Liệp: “Quân tử không chấp thiệt thòi trước mắt.”
Chiêu Phàm bật cười thành tiếng, “Nghe cậu.”
Người trên xe jeep cũng lần lượt nhảy xuống, ba nhóm người từ từ tiến lên bậc thềm khách sạn, súng trên tay không ai hạ xuống, nhưng cũng không ai nổ phát súng đầu tiên. Ánh hoàng hôn càng thêm rực rỡ, như tan chảy, nhuộm đỏ như máu lên thành phố đang bị ngọn lửa thiêu đốt này. Khoảnh khắc trước khi lùi vào khách sạn, Lăng Liệp ngước mắt nhìn vầng trăng tròn đang nhô lên từ phía chân trời.
Tất cả khách và nhân viên phục vụ bình thường trong khách sạn đều bị nhốt trong phòng, không ai dám ra ngoài. Lăng Liệp và Chiêu Phàm bị áp giải đến một phòng họp rộng rãi, người đàn ông trung niên cầm đầu túm lấy tóc Lăng Liệp, “Mày chính là thằng tự ý xông vào khu trượt tuyết?”
Lăng Liệp vẫn cười, “Ồ, nhận ra rồi à? Thằng cháu trai hờ kia mách lẻo hả?”
Người đàn ông trung niên giơ tay đấm một cú, mặt Lăng Liệp bị đánh lệch sang một bên, phun ra một ngụm bọt máu.
“Nhưng tôi phải đính chính một chút.” Lăng Liệp quay lại, lắc lắc đầu, mồ hôi và máu bắn lên mặt người bên cạnh, “Tôi chỉ nhìn khu trượt tuyết từ xa một cái, chưa từng vào trong. Nếu ngài Wonder của các người mời tôi vào, tôi sẽ rất sẵn lòng.”
Người đàn ông trung niên vừa nghe, tức giận định ra tay lần nữa, nhưng một người ăn mặc sạch sẽ hơn, gương mặt cũng trẻ hơn bước tới, nắm lấy cổ tay gã ta.
“Tô Nhất, buông ra!” Người đàn ông trung niên quát.
Chàng trai trẻ tên Tô Nhất mỉm cười, buông tay gã ra, nhưng ánh mắt vẫn luôn dừng trên mặt Lăng Liệp, “Ông quên mục tiêu của chúng ta rồi sao? Dù bây giờ ông có đánh chết Lăng tiên sinh đây, ngài Wonder cũng sẽ không quay về.”
Người đàn ông trung niên nhổ một bãi nước bọt, “Tao chỉ muốn hả giận!”
“Chậc.” Tô Nhất khinh miệt cười một tiếng, gật đầu với thuộc hạ bên cạnh, thuộc hạ lập tức tiến lên, “mời” người đàn ông trung niên sang một bên.
Người đàn ông trung niên chửi bới om sòm, nói những lời mà Lăng Liệp nghe không hiểu.
Lăng Liệp bị cú đấm vừa rồi đánh cho lỗ tai kêu ong ong, đầu óc hơi choáng váng, miễn cưỡng nhìn thấy Tô Nhất có vẻ ngoài thanh tú, nhưng trong mắt lại có vẻ tàn nhẫn của một tên sát nhân b**n th**. Nhìn xương cốt, hẳn cũng là người đến từ phương Đông.
“Lăng tiên sinh, tôi thay mặt Thụ Thông xin lỗi anh, ông ta là một kẻ l* m*ng, chúng ta là đồng hương.” Tô Nhất mỉm cười nói: “Nếu anh muốn đến xem Alice Crown Carnival lần nữa, tôi có thể đi cùng. Hôm nay tìm các anh đến nói chuyện, cũng không phải vì chuyện anh đến khu trượt tuyết.”
Lăng Liệp nheo mắt, “Là vì Đoạn Vạn Đức?”
Nụ cười của Tô Nhất hơi cứng lại, rồi lại cười ngay, “Chúng tôi rất ít khi gọi tên thật của ngài Wonder.”
Lăng Liệp: “Anh xem tôi đang bị thương thế này, nói chuyện cũng tốn sức, lời thừa thãi thì lười nói. Các người có yêu cầu gì?”
Tô Nhất ngồi xuống, “Lăng tiên sinh quả là người thẳng thắn. Tôi muốn cảnh sát thành phố Hạ Dung của các anh lập tức thả ngài Wonder ra.”
Lăng Liệp nhún vai, “Tôi không phải người của cảnh sát thành phố Hạ Dung, tôi không có quyền can thiệp vào hành động của họ.”
Tô Nhất: “Lăng tiên sinh nói đùa rồi, Đội hành động đặc biệt chẳng phải là đơn vị cấp trên của cảnh sát địa phương sao? Anh và đồng đội của anh đang ở trong tay tôi, các anh là con tin, ngài Wonder cũng tương đương với con tin bị các anh giữ. Con tin đổi con tin, các anh không hề thiệt.”
Lăng Liệp: “Vậy nếu chúng tôi không muốn đổi thì sao?”
Tô Nhất nhìn thẳng vào mắt Lăng Liệp một lát, sau đó ra hiệu cho thuộc hạ, ba giây sau, sau lưng Lăng Liệp truyền đến một tiếng kêu khe khẽ, và cả tiếng vật sắc nhọn xé rách da thịt.
Sát khí lập tức trào ra trong mắt Lăng Liệp.
Tô Nhất cười nói: “Ồ, nỗi đau của đồng đội khiến anh đau lòng rồi sao? Nhưng sao cậu ta không kêu lên? Kêu lên có phải anh sẽ đau hơn không?”
Phòng họp rất yên tĩnh, không khí tràn ngập hơi thở gấp gáp của Chiêu Phàm và mùi máu tươi lan tỏa. Lăng Liệp không quay đầu lại, hắn cũng không thể quay đầu lại.
Tô Nhất giơ ngón trỏ và ngón giữa tay phải lên: “Tôi thề, ý định ban đầu của tôi tuyệt đối không phải là làm hại các anh. Trước khi đi, ngài Wonder đã giao ‘Trà Hoa Nhài’ cho tôi và Thụ Thông, chúng tôi chỉ muốn đón ngài ấy bình an trở về.”
Nói rồi, Tô Nhất tiến lại gần, gần như ghé sát vào tai Lăng Liệp, “Lăng tiên sinh, suy nghĩ một chút đi?”
Lăng Liệp lại nói: “Anh nên để người có thẩm quyền ở thành phố Hạ Dung suy nghĩ. Tôi suy nghĩ thì có ích gì? Bây giờ tôi ra lệnh cho họ thả người, họ sẽ làm theo sao?”
Tô Nhất đứng thẳng người, cau mày, vẻ mặt dần trở nên lạnh lùng. Thụ Thông ở bên cạnh tức tối giậm chân: “Đừng nói nhảm với chúng nữa! Giết một thằng cho chúng xem trước, nếu không thả người ông đây giết thêm thằng nữa!”
Tô Nhất giận dữ nói: “Câm miệng!”
Thụ Thông: “…”
Lăng Liệp cười nói: “Nói hay lắm. Hai chúng tôi không thiếu một ai, các người vẫn còn con bài để đàm phán với thành phố Hạ Dung, nếu người phía sau tôi mà toi đời, thì đây không chỉ đơn thuần là chuyện trao đổi con tin nữa đâu.”
Tô Nhất im lặng một lát, gật đầu, “Tôi sẽ liên lạc với thành phố Hạ Dung, Lăng tiên sinh, anh sẽ hợp tác chứ?”
Lăng Liệp nhún vai, “Tôi cũng không muốn chết. Có thể sống sao lại không thử?”
————–
Quý Trầm Giao vội vã trở về cục cảnh sát thành phố, lúc này chỉ còn các đội viên trực ban. Thẩm Tê kỳ quái hỏi: “Anh, sao anh lại về?”
Quý Trầm Giao lập tức nói: “Giúp anh định vị tìm kiếm Lăng Liệp.”
Thẩm Tê: “Anh Liệp của em sao lại cần tiềm kiếm? Anh gọi điện cho anh ấy là được mà?”
“Không liên lạc được!”
Thẩm Tê cũng cảnh giác, đặt ly cà phê xuống, “Em sẽ tìm kiếm ngay!”
Toàn bộ liên lạc của Lăng Liệp và Chiêu Phàm đều bị chặn, chỉ có thể thấy lần cuối họ xuất hiện vẫn là ở thành phố Tát Lâm Gia Ô Khắc, nhưng hiện giờ bọn họ đang ở đâu, Thẩm Tê không thể định vị chính xác được.
“Anh, chẳng lẽ xảy ra chuyện rồi?”
Ánh mắt Quý Trầm Giao lạnh dần. Lăng Liệp sẽ không chủ động ngắt liên lạc, nhất định là bất đắc dĩ. Hắn đã gặp phải chuyện gì? Bị cuốn vào xung đột ở địa phương? Hay là giống như anh vừa đoán, bị “Trà Hoa Nhài” khống chế rồi?
Thời gian trôi qua từng phút từng giây, Quý Trầm Giao ngày càng căng thẳng, anh lần lượt liên lạc với Tạ Khuynh và Thẩm Tầm, báo cho bọn họ tình hình hiện tại và suy đoán của mình. Bên Đội hành động đặc biệt cũng bắt đầu theo dõi, không lâu sau Tạ Khuynh cũng trở về cục cảnh sát thành phố.
“Bây giờ thế nào rồi?” Tạ Khuynh hỏi.
Quý Trầm Giao lắc đầu, “Vẫn chưa có tin tức.”
Tạ Khuynh vỗ vai anh, “Nếu bị ‘Trà Hoa Nhài’ khống chế, thì ‘Trà Hoa Nhài’ nhất định sẽ liên lạc với chúng ta. Mục đích cuối cùng của bọn chúng là Đoạn Vạn Đức. Cậu đừng rối, đi đón Đoạn Vạn Đức qua đây.”
Quý Trầm Giao: “Em?”
Tạ Khuynh nói: “Nếu cần đàm phán, thì hiện tại người tốt nhất chính là cậu. Đừng quên, mục đích cuối cùng của bọn chúng là Đoạn Vạn Đức, vậy có nghĩa là, Đoạn Vạn Đức có thể quyết định cục diện cuối cùng.”
Quý Trầm Giao hiểu ra, “Vâng!”
———–
Khi Đoạn Vạn Đức nhìn thấy Quý Trầm Giao, phản ứng vẫn rất bình thản, “Muộn thế này rồi, có chuyện gì sao?”
Quý Trầm Giao còng tay ông ta lại rồi khoác một chiếc chăn mỏng lên cánh tay ông, “Theo tôi.”
Khu văn phòng kỹ thuật hình sự trống không, Quý Trầm Giao rót cho Đoạn Vạn Đức một tách trà nóng, Đoạn Vạn Đức cười nói: “Chúng ta định nói chuyện thâu đêm sao?”
Quý Trầm Giao kìm nén cảm giác lo lắng trong lòng, bình tĩnh nói: “Ông muốn nói gì?”
Đoạn Vạn Đức suy nghĩ một lúc lâu, “Con tìm thấy bức ảnh mà ta giấu đi chưa?”
Quý Trầm Giao gật đầu, “Ừm.”
Đoạn Vạn Đức cười nói: “Ta chỉ giấu một tấm đó, con cũng lấy đi rồi.”
Lại qua mấy phút, Đoạn Vạn Đức nói: “Cảnh sát Lăng hôm đó ở cùng con, là người nhà của con à?”
Ánh mắt Quý Trầm Giao lập tức trở nên sắc bén.
Đoạn Vạn Đức như một người cha già quan tâm đến chuyện tình cảm của con cái, “Chuyện này thì có gì không thể nói, thích ai, muốn ở bên ai, dù có là ông trời cũng không thể thay đổi được.”
“Giống như ta và Alice vậy.”
“Thực ra ta và cảnh sát Lăng cũng khá có duyên.”
Quý Trầm Giao hỏi: “Ý ông là gì?”
Đoạn Vạn Đức nói: “Khi ta mới đến thành phố Hạ Dung, lúc xuống xe taxi đã gặp cậu ấy, chỉ là lúc đó cả ta và cậu ấy đều không biết thân phận của đối phương.”
Quý Trầm Giao im lặng, một lát sau thì nói: “Vậy sao.”
“Ừ, đúng vậy.”
Dường như họ cũng không có quá nhiều chuyện cũ để nói, dù lúc này không phải ở phòng thẩm vấn, cũng giống như nghi phạm và cảnh sát điều tra.
Rạng sáng, Thẩm Tê đột nhiên kết nối được liên lạc với thành phố Tát Lâm Gia Ô Khắc, gương mặt Lăng Liệp và Chiêu Phàm xuất hiện trên màn hình.
Sau một thoáng ngẩn người, hốc mắt Thẩm Tê lập tức đỏ hoe, “Anh!”
Lăng Liệp lại vô cùng bình tĩnh, “Suỵt, kêu la cái gì, anh Đội của cậu đâu?”
Quý Trầm Giao và Tạ Khuynh ở ngay phòng bên cạnh, nghe được tin thì lập tức chạy tới. Đồng tử Quý Trầm Giao đột nhiên co rút lại, nhìn chằm chằm vào màn hình không chớp mắt.
Lăng Liệp trong ống kính mặt sưng vù, một mắt không mở được, chân Chiêu Phàm thì máu me đầm đìa, cả hai người họ đều bị trói vào ghế, bên cạnh là những kẻ bịt mặt cầm súng.
Tạ Khuynh lên tiếng, “Các người có yêu cầu gì?”
Tô Nhất xuất hiện trong ống kính, nhẹ nhàng vỗ tay, ánh mắt dừng lại trên quân hàm của Tạ Khuynh, “Anh là quan lớn, tôi thương lượng với anh à?”
Tạ Khuynh nói: “Đúng, với tôi.”
“Yêu cầu của chúng tôi rất đơn giản, thả ngài Wonder ra.” Tô Nhất mỉm cười, nhưng nụ cười lại vô cùng nham hiểm, khẩu súng trường trên tay hắn ta chĩa vào thái dương Lăng Liệp, “Hai người đổi một, chắc chắn các người sẽ không lỗ.”
Quý Trầm Giao cảm thấy âm thanh xung quanh như cách một lớp màng trống, rõ ràng đang vang lên ầm ĩ, nhưng anh lại không nghe rõ. Trên màn hình, Lăng Liệp ngẩng đầu, ban đầu ngơ ngác tìm kiếm ống kính, sau đó như nhìn thấy anh, khóe môi khẽ cong lên.
Môi Lăng Liệp đang mấp máy.
Quý Trầm Giao nhìn rõ, hắn vừa gọi: “Tiểu, Quý.”
Chiếc màng nặng nề như bị một lực cực lớn xé toạc, Quý Trầm Giao bừng tỉnh.
Khẩu súng trường hất cằm Lăng Liệp lên cao, đối diện thẳng với ống kính. Mồ hôi Lăng Liệp chảy dọc theo gân cổ, yết hầu nhô ra như một món đồ sứ tinh xảo nhưng lại mong manh.
“Đoạn Vạn Đức đã vi phạm pháp luật của nước tôi.” Tạ Khuynh vừa kéo dài thời gian với Tô Nhất, vừa ra hiệu bằng mắt cho Quý Trầm Giao. Ánh mắt Quý Trầm Giao khó lòng rời khỏi Lăng Liệp, nhưng lúc này thời gian cấp bách, còn có việc anh phải làm.
Tô Nhất cười nói: “Pháp luật đều là do con người đặt ra thôi, nếu các người cố chấp không thả ngài Wonder ra, vậy thì đừng trách tôi không nương tay.”
Trong video truyền đến tiếng thở của Lăng Liệp, Quý Trầm Giao quay lưng lại, nghiến răng đi sang phòng bên cạnh.
Tách trà trước mặt Đoạn Vạn Đức đã nguội, “Đột nhiên đưa ta đến đây, ta đã đoán tối nay không yên bình rồi. Có gì thì cứ nói thẳng đi.”
Quý Trầm Giao cố gắng hết sức để trấn tĩnh lại, “‘Trà Hoa Nhài’ đã liên lạc với chúng tôi.”
Đoạn Vạn Đức nhướng mày, “Ồ?”
“Hai đồng đội của tôi đang ở trong tay các người. ‘Trà Hoa Nhài’ muốn dùng họ để đổi lấy ông.”
Căn phòng yên tĩnh như không có người.
Sau một khoảng thời gian tưởng chừng rất dài, nhưng thực ra rất ngắn, Đoạn Vạn Đức đặt tách trà xuống, “Còn nhớ ta từng nói với con, cả hai kết cục ta đều chấp nhận không?”
Quý Trầm Giao không nói gì.
“Sau khi báo thù, thuận lợi trốn về trước khi bị cảnh sát phát hiện; sau khi báo thù, bị con bắt giữ, gánh chịu mọi hình phạt mà ta đáng phải gánh.” Đoạn Vạn Đức nói: “Không có loại thứ ba, ví dụ như, sau khi bị bắt, lại dựa vào thủ đoạn nào đó để thoát tội.”
“Đi thôi, bây giờ các người cần ta, đúng không?”
Lồng ngực Quý Trầm Giao nóng rực, “Phải!”
Đoạn Vạn Đức chậm rãi bước vào văn phòng đang thực hiện cuộc gọi quốc tế, xuất hiện trước ống kính.
Ban đầu Tô Nhất không phản ứng kịp, nhưng sau đó thì vui mừng khôn xiết: “Ngài Wonder!”
Trên mặt Đoạn Vạn Đức mang theo nụ cười nhẹ nhàng, “Tiểu Tô, trước khi tôi đi đã dặn dò cậu và Thụ Thông như thế nào?”
“Ngài nói…”
“Cả đời này tôi đã cống hiến đủ nhiều cho ‘Trà Hoa Nhài’ rồi. Bây giờ tôi già rồi, không muốn làm nữa, muốn nghỉ hưu, về… về nhà tìm một lời giải thích cho cuộc đời này của tôi.”
Tô Nhất kinh ngạc nhìn màn hình, “Không phải, ngài Wonder, bất kể lúc nào ngài cũng đều là thủ lĩnh của chúng tôi! Tôi nguyện làm bất cứ điều gì vì ngài!”
Đoạn Vạn Đức lắc đầu, “Năm năm nghỉ ngơi dưỡng sức này, việc kinh doanh của ‘Trà Hoa Nhài’ gần như đều do các cậu lo liệu. Việc tôi làm chỉ là xây một vài công trình vô dụng.”
Tô Nhất lắc đầu nguầy nguậy.
“Cậu nghe tôi nói.” Đoạn Vạn Đức thở dài, “Lần này tôi về nước, vốn không định quay lại nước L nữa. ‘Trà Hoa Nhài’ giao cho các cậu, tôi không có gì hối tiếc.”
Tô Nhất đột nhiên trở nên cáu kỉnh, dùng súng ghì cổ Lăng Liệp, “Ngài Wonder! Có phải bọn họ ép ngài nói như vậy không!”
Lăng Liệp có chút đau đớn, lộ vẻ cố gắng chịu đựng.
Đoạn Vạn Đức nhìn Lăng Liệp, nụ cười biến mất, trở nên uy nghiêm, “Thả cậu ta ra.”
“Ngài Wonder!”
“Tôi nói thả cậu ta ra, cậu muốn chống lại mệnh lệnh của tôi sao?”
Tô Nhất không cam lòng buông Lăng Liệp ra, “Ngài Wonder, tôi không thể chấp nhận được!”
“Mỗi người có số mệnh riêng, có những mưu cầu khác nhau.” Đoạn Vạn Đức nói: “Tô Nhất, cậu là người thông minh, cậu không nhìn ra tại sao tôi lại chọn cậu sao? Tại sao bao năm nay lại bồi dưỡng cậu?”
“Tôi…” Tô Nhất cúi đầu. Đương nhiên là hắn ta nhìn ra.
Đoạn Vạn Đức gật đầu, “Tôi đã không còn là thủ lĩnh của ‘Trà Hoa Nhài’ nữa, tôi chịu trách nhiệm cho quyết định của chính mình.”
“Nhưng!”
“Còn cậu là người phụ trách hiện tại của ‘Trà Hoa Nhài’, cậu bắt giữ cảnh sát nước khác, còn muốn giết con tin, cậu có nghĩ đến hậu quả có thể gây ra cho ‘Trà Hoa Nhài’ không?”
Tô Nhất khựng lại, miệng há hốc, không nói nên lời.
“Cậu rất thông minh, thông minh hơn tôi rất nhiều, đừng để sự tức giận làm mờ mắt.” Đoạn Vạn Đức nói: “Cậu biết điều gì mới là tốt cho ‘Trà Hoa Nhài’.”
Nửa phút sau, tay Tô Nhất buông thõng, khẩu súng trường rơi xuống đất, khi nhìn lại vào ống kính, mắt hắn ta đã đỏ hoe, “Ngài Wonder, đây thật sự là quyết định của ngài sao?”
Đoạn Vạn Đức nói: “Cậu là do một tay tôi dìu dắt, cậu nên biết rõ, không ai có thể ép buộc tôi đưa ra quyết định cả.”
Tô Nhất đưa tay quệt mạnh lên mặt, quay lưng về phía ống kính, nói vài câu tiếng địa phương. Những người bịt mặt tiến lên, cởi trói cho Lăng Liệp và Chiêu Phàm.
Lăng Liệp cử động cổ tay, cách biệt múi giờ, nhìn thẳng vào mắt Quý Trầm Giao.
“Tô Nhất.” Ngay khi Tô Nhất sắp rời khỏi ống kính, Đoạn Vạn Đức gọi hắn ta lại.
Tô Nhất nhanh chóng quay người, “Ngài Wonder, ngài thay đổi ý định rồi sao?”
Đoạn Vạn Đức cười lắc đầu, “Tôi còn một yêu cầu nữa.”
Vẻ mặt Tô Nhất rất khó coi, “Ngài đừng nói yêu cầu, những việc ngài bảo tôi làm, đó không phải là yêu cầu.”
Đoạn Vạn Đức chỉ vào Lăng Liệp và Chiêu Phàm, “Vết thương trên người họ là do ‘Trà Hoa Nhài’ gây ra, vậy phiền ‘Trà Hoa Nhài’ đưa họ lên máy bay về nước an toàn.”
Tô Nhất nhíu chặt mày, vài giây sau nói: “Ngài Wonder, ngài yên tâm. Nhưng… đây cũng là lần cuối cùng tôi nghe lệnh ngài.”
Đoạn Vạn Đức cười nói: “Cảm ơn, ‘Trà Hoa Nhài’ sau này do Tô Nhất cậu quyết định.”
Vào lúc này, hình ảnh liên lạc bị ngắt, trái tim đang treo lơ lửng của Quý Trầm Giao vẫn không thể đặt xuống được. Bây giờ đã là nửa đêm về sáng, mọi người đều rất mệt mỏi, Tạ Khuynh cảm ơn Đoạn Vạn Đức, Đoạn Vạn Đức lắc đầu.
Trên đường đưa Đoạn Vạn Đức về phòng tạm giam, Quý Trầm Giao nói: “Ông đã chặn đứng khả năng ra tay cuối cùng của chúng.”
Khu vực Tát Lâm Gia Ô Khắc không có sân bay quốc tế, phía Nam trông có vẻ hòa bình, nhưng con đường cao tốc xuyên qua sa mạc Gobi để đến thành phố cảng lại đầy rẫy nguy hiểm. Cộng thêm thế lực của “Phù Quang” có thể đã thâm nhập sâu vào nước L, Lăng Liệp và Chiêu Phàm có khả năng gặp chuyện trên đường đến sân bay.
Bất kể kẻ gây rối là “Phù Quang” hay “Trà Hoa Nhài”, Tô Nhất đều có thể tuyên bố không phải mình, hắn ta chỉ đồng ý thả người, không đồng ý với bất cứ điều gì khác.
“Tâm tư Tô Nhất rất sâu, những khả năng mà con và ta có thể nghĩ đến, hắn ta cũng có thể nghĩ đến.” Đoạn Vạn Đức nói: “Nếu Lăng Liệp không trở về được, thì cuộc đàm phán này của ta sẽ mất đi ý nghĩa. Để Tô Nhất hộ tống, một mặt cắt đứt ý định ra tay trên đường của hắn ta, mặt khác không để các thế lực khác gây rối. Hơn nữa…”
Ông ta nhìn về phía ánh đèn cuối hành lang, ngừng nói.
Quý Trầm Giao quay đầu lại, “Ông muốn nói gì?”
Đoạn Vạn Đức mỉm cười, “Ta và Alice tự do yêu nhau, chúng ta làm cha mẹ, đã nếm trải thứ tình cảm ngọt ngào nhất trên đời này, con của chúng ta cũng không nên bỏ lỡ nó.”
Quý Trầm Giao sững người.
Đoạn Vạn Đức đi về phía phòng tạm giam, “Chúng ta chưa từng ở bên con cái của mình, có người có thể bầu bạn với nó trong những ngày tháng sau này, khi ta gặp Alice, cũng coi như có lời giải thích với em ấy rồi.”
“Ta sẽ nói với em ấy, con của chúng ta không cô đơn.”
———–
Dưới sự hộ tống của “Trà Hoa Nhài”, Lăng Liệp và Chiêu Phàm thuận lợi lên chuyến bay rời khỏi nước L. Chuyến bay hạ cánh tại một nước thứ ba có xã hội vận hành bình thường, hai người ở lại một ngày, sau khi được nhân viên y tế chuyên nghiệp xử lý vết thương, liền lên đường về nước.
Vừa xuống máy bay, Lăng Liệp và Chiêu Phàm đã được đưa đến bệnh viện. Chiêu Phàm bị thương ở chân, bị dao đâm, may mà không tổn thương đến gân cốt, không cần nạng cũng có thể tự mình nhảy lò cò. Vết thương của Lăng Liệp về lý thuyết thì nhẹ hơn, nhưng lại ở trên mặt, vẫn chưa hoàn toàn tiêu sưng, mắt vẫn còn sung huyết.
Quý Trầm Giao vừa nhìn thấy thì trong lòng như nghẹn lại, anh nhẹ nhàng ôm lấy mặt Lăng Liệp, đầu ngón tay hơi run rẩy, muốn ôm chặt hắn vào lòng, nhưng lại sợ dùng sức quá mạnh làm đau Lăng Liệp.
“Để em xem.” Giọng anh rất khàn, mấy ngày nay không ngủ được bao nhiêu, chỉ cần tỉnh táo là đầu óc liền tự động bắt đầu “tính toán” vô số manh mối. Anh không thể dừng lại, cũng không được phép dừng lại, một khi không nghĩ đến vụ án, anh sẽ bị những cảm xúc cá nhân mãnh liệt kia nuốt chửng.
“Tiểu Quý.” Lăng Liệp dứt khoát nắm lấy tay Quý Trầm Giao, để lòng bàn tay ấm áp thô ráp kia áp lên gò má hơi sưng của mình, “Hít—”
Quý Trầm Giao vội vàng rút tay lại, “Đè trúng rồi? Đau lắm hả anh?”
“Sưng thế này rồi, em nói có đau không?” Lăng Liệp lại như rất hưởng thụ cơn đau này, lần nữa nắm lấy tay Quý Trầm Giao, “Này, em đừng động, để anh dựa một lát.”
Quý Trầm Giao cảm thấy lòng bàn tay mình như bị đốt cháy, như có một trái tim đang đập thình thịch ở đó. Anh từng chạm vào chỗ sưng, trước đây khi huấn luyện bị ngã bị va chạm, sưng lên, cần bôi chút rượu thuốc cho tiêu sưng, chỗ đó sẽ nóng ran hơn vùng da xung quanh, thậm chí còn có ảo giác mạch máu đang đập.
Nhưng lần này thì khác, chỗ anh chạm vào không phải của mình, mà là của Lăng Liệp. Nhiệt độ chỗ đó cao đến mức không chân thật, như có thể làm tan chảy anh vậy.
“Tiểu Quý, em lo lắng cho anh lắm nhỉ.” Lăng Liệp nghiêng đầu mỉm cười. Hắn cười như vậy, trước đây luôn khiến Quý Trầm Giao cảm thấy có chút đểu cáng. Nhưng lần này không biết có phải vì mang theo “vết thương trên chiến đấu” về, hay là vì tóc cắt ngắn, vì bất kỳ lý do nào khác, Quý Trầm Giao chỉ cảm thấy đau lòng.
“Em không được lo lắng cho anh sao?” Quý Trầm Giao nhẹ giọng nói: “Người em lo lắng nhất chính là anh.”
“Biết rồi!” Lăng Liệp cười hì hì, chìa ngón trỏ ra, chọc chọc vào cằm Quý Trầm Giao, “Mấy ngày anh không ở đây, sao em lại không sửa soạn gì thế?”
Bên cạnh là gương, Quý Trầm Giao nghiêng đầu nhìn, người đàn ông trong gương thật đúng là một kẻ lôi thôi, cằm đầy râu, dưới mắt là quầng thâm đen, cổ áo bị Lăng Liệp kéo lệch sang một bên, ống quần còn có vết bùn bắn lên từ lúc nào không biết.
“Tiểu Xà của anh biến thành một cún con lang thang bẩn thỉu rồi.” Lăng Liệp dùng sức nhéo má Quý Trầm Giao, “Lát nữa anh phải đi kiểm tra sức khỏe rồi, em lại không vào được, hay là em đi cạo râu rửa mặt đi?”
Quý Trầm Giao cau mày, “Không vội…”
“Anh vội!” Lăng Liệp nói: “Anh là người rất coi trọng ngoại hình đó. Em có biết động lực để anh cố gắng trở về là gì không?”
Quý Trầm Giao: “Hửm?”
Lăng Liệp: “Là để gặp bạn trai đẹp trai của anh. Thế mà em ấy bây giờ vừa xấu vừa bẩn, anh rất muốn hủy hôn đấy.”
Quý Trầm Giao: “…”
Lăng Liệp vỗ hai tay lên vai Quý Trầm Giao, xoay người anh lại, rồi đẩy vào lưng một cái, “Đi đi, tiểu tinh linh Tiểu Quý, tắm rửa sạch sẽ rồi hãy đến gặp anh, không thì anh thật sự thay lòng đổi dạ đó nha!”