Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 196

Quý Trầm Giao nói: “Đã là buổi tối rồi.”

 

Kim Lưu Vân mỉm cười hiền hòa, “Ở nước O, buổi tối không náo nhiệt như vậy, mọi người cũng không thích ra đường.”

 

Quý Trầm Giao nói: “Buổi tối ở nước O rất loạn à?”

 

“Cho phép lưu hành súng ống, có thể ổn định được đến đâu chứ?” Kim Lưu Vân nói: “Ban ngày còn đỡ, buổi tối có thể không ra ngoài thì sẽ không ra ngoài.”

 

Quý Trầm Giao nói: “Nhưng những người đi sớm như ông, ở nước O có thể kiếm được tiền.”

 

Kim Lưu Vân: “Cái này thì đúng, phú quý cầu trong hiểm nguy mà. Bây giờ lớn tuổi rồi, mới muốn sống cuộc sống an ổn hơn.”

 

Quý Trầm Giao: “Những nơi như nước O không ít, tình hình ở nước L xa hơn về phía Tây cũng tương tự.”

 

Kim Lưu Vân dừng bước, bình tĩnh nhìn kỹ Quý Trầm Giao.

 

Quý Trầm Giao cũng xoay người lại, đối mặt với ông ta.

 

Một lát sau, Kim Lưu Vân cười rộ lên, “Cảnh sát Quý, có phải cậu quan tâm đến tôi quá rồi không? Hình như mọi chuyện có liên quan đến con người tôi, cậu đều phải dò hỏi rõ ràng mới thôi.”

 

Quý Trầm Giao: “Vậy sao? Tôi cũng không biết tại sao lại có cảm giác này. Có lẽ là vì ông thể hiện sự quan tâm đến tôi trước?”

 

Nụ cười của Kim Lưu Vân thu lại đôi chút, tỏa ra một loại khí thế đạm bạc, không cần tức giận mà vẫn uy nghiêm.

 

“Hôm đó lúc chúng ta xếp hàng gặp nhau, tôi không hề biết cậu là cảnh sát. Tôi thấy cảnh các cậu đứng cùng nhau rất hòa hợp, nên không nhịn được chụp thêm mấy tấm, chỉ có vậy thôi.”

 

Quý Trầm Giao có thêm vài phần công kích hơn so với lần gặp ở khách sạn trước, “Ông Kim, tôi đã xem camera giám sát, sau khi vào bầu trời sao nhân tạo, máy ảnh của ông chưa hề rời khỏi người chúng tôi. Tôi nghĩ tới nghĩ lui, vẫn cảm thấy tấm ảnh chụp riêng của tôi biến mất rất kỳ lạ.”

 

Anh không hỏi thẳng, nhưng lại ném vấn đề cho Kim Lưu Vân.


 

Trên máy tập thể dục bên cạnh, mấy ông bà lão đang bàn tán về vụ án rơi lầu. Quần chúng tuy không nắm được manh mối thực tế như cảnh sát, nhưng nhiệt tình phá án lại rất cao. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, bọn họ đã phân tích ra ba khả năng.

 

Kim Lưu Vân nhìn ra xa, cười nói: “Cậu cho rằng tấm ảnh là do tôi giấu đi. Nhưng chúng ta vốn không quen biết, tôi có lý do gì để giấu ảnh của một người lạ chứ?”

 

Quý Trầm Giao nói: “Đây cũng là chỗ tôi nghĩ không thông. Cho nên tôi mới không nhịn được mà chú ý đến ông.”


 

Kim Lưu Vân lắc đầu, “Đó chỉ là một tấm ảnh. Cảnh sát Quý, có lẽ là vì nghề nghiệp của cậu, nên cậu mới không bỏ qua được tấm ảnh này?”

 

Quý Trầm Giao nói: “Có lẽ vậy, nếu không nghi ngờ gì cả, thì không làm cảnh sát hình sự được. Một tấm ảnh xuất hiện rồi lại biến mất, không ở chỗ tôi, cũng không ở chỗ ông, vậy nó có thể đi đâu được?”

 

Kim Lưu Vân bất đắc dĩ nói: “Thảo luận tiếp nữa, có lẽ chủ đề sẽ đi vào lĩnh vực triết học mất.”

 

Hai người cùng đi trên đường bộ. Ngày càng có nhiều đèn đường sáng lên, người đi đường vẫn đông như vậy, gần như không khác gì ban ngày.

 

Quý Trầm Giao lặp lại câu hỏi: “Ông từng đến nước L chưa?”

 

Kim Lưu Vân nói: “Nơi đó còn loạn hơn nước O, tôi không có can đảm đó.”

 

“Nhưng nước L kiếm tiền tốt hơn nước O.”

 

“Phải có mạng để hưởng mới được.”

 

Lại đi một lát, Quý Trầm Giao không hỏi nữa, “Người bị rơi từ trên lầu xuống đó, cũng xem như là nửa đồng hương với ông, ông ấy từng đến nước L, còn là thành viên của một băng đảng rất có tiếng ở nước L. Nhưng không biết vì lý do gì, nhiều năm trước ông ta đã trốn từ nước L về đây.”

 

Vừa nói, Quý Trầm Giao vừa quan sát phản ứng của Kim Lưu Vân. Biểu cảm của ông ta trước sau vẫn rất bình thản.


 

“Nguyên nhân người này bị sát hại, chúng tôi đã suy đoán rất nhiều, gần đây cuối cùng cũng đã phát hiện ra một khả năng có lẽ gần với sự thật nhất. Vào lúc ông ta trốn khỏi nước L, ở nước L, có một người phụ nữ rất quan trọng đã chết.”

 

Kim Lưu Vân đột nhiên thở hắt ra một tiếng ngắn ngủi.

 

Quý Trầm Giao nghiêng mặt qua, “Ông không khỏe à?”

 

Nếp nhăn nơi khóe mắt Kim Lưu Vân khẽ run rẩy. Trong ấn tượng của Quý Trầm Giao, đây hình như là lần đầu tiên ông ta để lộ cảm xúc không kiểm soát được.

 

“Không sao, bị gió lạnh thổi một chút thôi.” Sắc mặt Kim Lưu Vân khôi phục lại như thường, “Đi hết vòng này, chúng ta về thôi.”

 

Lúc này bọn họ đang ở nơi cách xa cổng công viên, đúng là phải đi hết vòng này mới ra ngoài được.


 

Quý Trầm Giao gật đầu, “Ông muốn về nước làm ăn, đã tìm hiểu về hệ sinh thái thương mại của thành phố Hạ Dung chúng tôi chưa?”

 

Kim Lưu Vân nói: “Tôi tìm hiểu chưa được kỹ lắm.”

 

“Không sao, khảo sát thực tế mới là quan trọng nhất.” Quý Trầm Giao nhìn khách sạn rực rỡ ánh đèn bên ngoài công viên, “Ngọc Dung Vịnh Ca nơi ông ở là sản nghiệp của Tập đoàn Dụ thị, nếu không phải năm nay xảy ra chuyện, Tập đoàn Dụ thị được xem là một trong những doanh nghiệp quan trọng của thành phố Hạ Dung. Ông có biết tại sao nó lại tên là Ngọc Dung Vịnh Ca không?”

 

Kim Lưu Vân im lặng. Gió lạnh thổi lạnh buốc thấu xương, mạnh hơn lúc nãy một chút.

 

“Bởi vì người con gái độc nhất của Dụ thị là Dụ Cần có một người con trai, tên là Dụ Qua, chữ Qua trong ‘kim qua thiết mã’. Dụ đồng âm với Ngọc, nhưng Qua lại là kim qua chiến kích. Tôi nghe cái tên này, liền nghĩ đến thành ngữ ‘hóa can qua thành tơ lụa’.” Quý Trầm Giao nhìn vào mắt Kim Lưu Vân, “Cũng không biết ai đã đặt tên cho thằng bé, lại biết đặt tên như vậy.”

 

Giọng Kim Lưu Vân nói hơi khàn, “Vậy sao, cậu thấy người đó rất biết đặt tên à?”

 

“Nếu không thì tại sao Tập đoàn Dụ thị lại dùng hai chữ Dụ Qua để đặt tên cho sản nghiệp của mình chứ? Khách sạn Ngọc Dung Vịnh Ca, biệt thự Ngọc Dung Thán Ca, theo tôi biết, thì có hai nơi này. Những nơi tôi không biết, có lẽ còn nhiều hơn nữa.”

 

Lúc đi đến cổng công viên, Kim Lưu Vân quay đầu lại chào tạm biệt Quý Trầm Giao, “Là một cái tên hay, lời chúc phúc của cha mẹ dành cho con cái, chẳng gì khác ngoài việc hy vọng nó tránh xa tranh chấp, bình yên hạnh phúc.”

 

—————–

 

“Đội trưởng, kết quả giám định chữ viết đã có.”  Tịch Vãn cầm một xấp báo cáo, bước nhanh vào văn phòng Đội Trọng án, thở dài một hơi, “Nét chữ có độ tương đồng nhất định, nhưng không thể hoàn toàn chứng minh là của cùng một người.”

 

Quý Trầm Giao nhận lấy báo cáo, lật đến trang cuối. Lần giám định này là do Cục cảnh sát thành phố phối hợp với các chuyên gia về chữ viết thực hiện, kết quả này có độ tin cậy khá cao.


 

Tịch Vãn kéo ghế ngồi xuống, “Nhưng bản báo cáo này cũng khó mà cắt đứt hoàn toàn mối liên hệ giữa hai mẫu chữ viết – ý tôi là xét từ góc độ điều tra của chúng ta.”

 

Quý Trầm Giao nhướng mí mắt, “Thói quen thay đổi do thời gian?”

 

Tịch Vãn gật đầu: “Khoảng cách thời gian giữa hai mẫu chữ viết này quá dài, thói quen viết của cùng một người, hoặc việc cố tình điều chỉnh cách viết, đều có thể khiến nét chữ khác đi. Không giám định ra được, chỉ có thể nói nó không thể trở thành bằng chứng quan trọng, chứ không có nghĩa là hướng điều tra cũng phải thay đổi theo.”

 

Quý Trầm Giao gấp báo cáo lại, cười cười, “Tôi cũng nghĩ vậy.” Nói rồi, anh lấy từ ngăn kéo ra một túi đựng vật chứng cỡ nhỏ, bên trong đựng một mẩu thuốc lá.

 

Tịch Vãn nhướng mày, “Đây là?”

 

Quý Trầm Giao nói: “Đây cũng là thứ không thể dùng làm bằng chứng, nhưng quý cô Tịch Vãn, tôi muốn nhờ cô giám định giúp với tư cách cá nhân.”

 

Tịch Vãn kinh ngạc, “Đội trưởng, sao anh cũng học theo Lăng tiên… học theo Lăng Liệp gọi vậy?”

 

“Vì tôi phát hiện ra nên gọi như thế, điểm tốt của hắn, đáng để phát huy mà.”


 

Tịch Vãn cũng không vạch trần, cười một tiếng, “Đây là?”

 

Quý Trầm Giao hạ giọng: “Của Kim Lưu Vân.”

 

“Cần đối chiếu à? Hay chỉ lấy DNA thôi?”

 

“Đối chiếu.”

 

“Với ai?”

 

“Tôi.”

 

Mắt Tịch Vãn mở to, vài giây sau thì cau mày, “Đội trưởng!”

 

“Kết quả sẽ không trở thành bằng chứng, nhưng sẽ trở thành manh mối quan trọng cho phán đoán tiếp theo của tôi.” Quý Trầm Giao trịnh trọng nói: “Quý cô Tịch Vãn, tôi và Lăng tiên sinh đều cần biết, tôi và Kim Lưu Vân có tồn tại quan hệ huyết thống hay không.”

 

Trong lòng Tịch Vãn hơi rối, chợt nghĩ đến việc Quý Trầm Giao và Lăng Liệp bị Đội thanh tra điều tra cách đây không lâu, lần đó Quý Trầm Giao cũng đã làm giám định tương tự.

 

“Nếu có quan hệ huyết thống thì sao?” Tịch Vãn vội vàng nói: “Đội trưởng, anh lại sẽ gặp rắc rối đấy. Thân phận của anh…”

 

“Thân phận của tôi chính là rắc rối lớn nhất, lần một, lần hai, lần này là lần thứ ba.” Quý Trầm Giao bình tĩnh nói: “Lần đầu tiên hoảng loạn, còn để Đội trưởng Tạ đến giúp tôi dọn mớ hỗn độn, lần thứ hai cũng chẳng bình tĩnh hơn được bao nhiêu, chỉ là tâm trạng ổn định hơn một chút. Lần thứ ba này, cũng nên có kế hoạch sớm thôi, nếu nghi phạm Kim Lưu Vân và tôi thực sự có quan hệ, tôi sẽ lập tức báo cáo cho đội trưởng Tạ, rút khỏi cuộc điều tra.”

 

Tịch Vãn lắc đầu, “Không nên như vậy…”

 

“Không sao, lần này giải quyết dứt điểm luôn đi.” Quý Trầm Giao nói: “Quý cô Tịch Vãn, làm phiền cô.”

 

Một lúc lâu sau, Tịch Vãn bất đắc dĩ nhận lấy túi vật chứng, đứng dậy, hiếm hoi lắm mới chào theo kiểu quân đội một cách chuẩn mực, “Đội trưởng Quý, tôi sẽ cho anh kết quả sớm nhất có thể.”

 

Quý Trầm Giao nhẹ giọng nói: “Cảm ơn.”

 

Thả lỏng đầu óc một lát, Quý Trầm Giao muốn gọi điện cho Lăng Liệp, nhưng ở nước L lúc này đang là đêm khuya. Do dự một lát, anh vẫn bỏ ý định đó đi, đi về phía khu văn phòng kỹ thuật hình sự.

 

Thân phận của Kim Lưu Vân là thật, hồ sơ nhập cảnh cũng là thật, nhưng Đội Trọng án không hề từ bỏ khả năng có sai sót trong đó. Hôm kia, Quý Trầm Giao đã giao nhiệm vụ mới cho Thẩm Tê, cậu ta vẫn đang thực hiện.

 

Khu văn phòng kỹ thuật hình sự thoang thoảng mùi cà phê, Thẩm Tê đeo tai nghe, màn hình hiển thị nhấp nháy một loạt mã code.

 

Đang lúc uống cà phê, cậu ta liếc mắt qua thấy Quý Trầm Giao, liền kéo cái giọng khản đặc như tiếng chiêng vỡ gọi: “Anh!”

 

Quý Trầm Giao đi tới, “Giọng sao thế?”

 

“Không sao không sao, miệng khô quên uống nước, hì hì.” Thẩm Tê nói: “Em đang định lát nữa đi tìm anh đây, phát hiện ra chút vấn đề.”

 

“Ừm?”

 

“Kim Lưu Vân tự xưng là phát triển ở nước O, mười mấy tuổi đã cùng gia đình đến nước O, chuyện mấy chục năm trước khó tra, nhưng các hạng mục kinh doanh của ông ta ở nước O những năm gần đây thì hẳn là rất dễ tra ra. Nhưng em phát hiện dưới tên ông ta đúng là có công ty, nhưng các công ty này căn bản không có bất kỳ nghiệp vụ cụ thể nào.”

 

Quý Trầm Giao nói: “Giống như một cái vỏ bọc để lừa người?”

 

Thẩm Tê gật đầu, “Ở nước O, chắc chắn ông ta không lừa được ai, dù sao cũng có các cơ quan giám sát theo dõi. Nhưng ở ngoài nước O, người khác khó mà vào điều tra ra được, ông ta có thể nguỵ trang mình thành một đại gia có vô số sản nghiệp. Nếu không dùng thủ đoạn hacker, thì không thể phát hiện ra các công ty đó của ông ta đều là giả. Mà thủ đoạn hacker bản thân nó không chính đáng. Anh, may mà chúng ta phát hiện ra người này, không thì để ông ta lừa bịp lung tung, không biết bao nhiêu tiền của dân thường sẽ đổ sông đổ biển.”

 

Quý Trầm Giao nheo mắt, “Không, mục tiêu của ông ta không phải là lừa đảo đầu tư, mà chỉ là dùng thân phận một thương nhân nước O để qua mặt cảnh sát. Cậu kiểm tra lại hồ sơ nhập cảnh của ông ta, xem có dấu vết bị sửa đổi bằng thủ đoạn kỹ thuật không.”

 

Thẩm Tê lập tức phấn chấn tinh thần, “Vâng!”

 

—————-

 

Nước L, khách sạn Alice.

 

“Hôm nay cậu không đi khuân gạch nữa à?” Sáng sớm Chiêu Phàm thức dậy, phát hiện Lăng Liệp dậy còn sớm hơn mình, đã ăn mặc chải chuốt bảnh bao, trông như con trai nhà địa chủ.

 

Lăng Liệp kéo bung hai cúc áo sơ mi, “Hiếm khi ra nước ngoài, tôi cũng phải đi mua sắm chút chứ.”

 

Chiêu Phàm: “Đến mức đó sao? Cậu ăn diện bảnh tỏn ở đây cho ai xem?”

 

Trong số những địa điểm vui chơi đã mở cửa ở thành phố Tát Lâm Gia Ô Khắc, ngoài trung tâm thương mại và khách sạn Lăng Liệp đã đến, còn có một nơi xa hoa hơn nữa có chữ Alice trong tên, gọi là Alice Crown Carnival, nằm ở rìa thành phố, chiếm diện tích rộng lớn.

 

Chiêu Phàm vừa nghe cái tên này mặt đã nhăn như cái bánh đa, “Cái này khác gì mấy chỗ massage trá hình trong làng chứ?”

 

Lăng Liệp nói: “Cậu thật sự coi thành phố Tát Lâm Gia Ô Khắc là một thành phố à?”

 

Chiêu Phàm ngẫm nghĩ một lát, “Đúng là một cái làng, lại còn là làng mà dân làng có súng ống đạn dược trong tay.”

 

Hôm nay là ngày nghỉ ở nước L, Alice Crown Carnival cực kỳ náo nhiệt, bãi đậu xe đỗ hàng dài những chiếc xe sang đã được độ lại, cách cả cây số vẫn nghe thấy tiếng nhạc vui vẻ.

 

Carnival nằm ở phía Nam thành phố Tát Lâm Gia Ô Khắc, dựa lưng vào dãy núi, có một khu vực dưới chân núi, và một khu vực ở lưng chừng núi. Bên trong không chỉ có khách sạn, mà còn có trung tâm thương mại, sòng bạc, suối nước nóng nhân tạo, quán bar vũ trường và các địa điểm giải trí khác, thậm chí còn cung cấp cả dịch vụ đặc biệt không phân biệt nam nữ.

 

Nói tóm lại, chỉ cần có tiền, ở đây không có gì là không thể mua được.

 

Lăng Liệp và Chiêu Phàm dùng thân phận giả đã chuẩn bị trước để trà trộn vào, ban đầu chỉ có thể hoạt động ở khu vực dưới chân núi.

 

“Trên núi hẳn là phải có tiền hơn hoặc có quyền hơn mới lên được.” Chiêu Phàm nhìn vào bản đồ nói.

 

Bản đồ vẽ chi tiết vị trí các cơ sở giải trí ở khu vực chân núi, đối với người giàu có bình thường mà nói, cũng đủ chơi hai ba ngày rồi. Lăng Liệp nhìn về phía con đường nhỏ lên núi, lối vào có một nhóm người cầm súng đi tuần.

 

Ở một nơi như nước L này, nếu có ai dám tự ý xông qua, người cầm súng sẽ nổ súng thật.

 

Nhưng điều này cũng không làm khó được hai thành viên tinh nhuệ của Đội hành động đặc biệt.

 

Lăng Liệp không vội, “Đằng nào cũng đến rồi, chơi trước đã.”

 

Hai người trà trộn vào sòng bạc, luồn lách giữa đám đông. Ở khu vực chân núi, sòng bạc chắc chắn là nơi tập trung nhiều kẻ máu mặt và người giàu có nhất. Còn nơi đây không có pháp luật kỷ cương gì, có người đánh bạc đến tán gia bại sản, bị chặt tay chỉ là chuyện nhỏ, chuyện tự bắn một phát kết liễu đời mình cũng thường xuyên xảy ra.

 

Trong không khí phảng phất mùi rượu nồng nặc và mùi máu tanh, còn có người ngang nhiên chào bán “thuốc cấm” cùng trai xinh gái đẹp. Lăng Liệp nhạy bén quan sát xung quanh – những nơi bẩn thỉu như thế này lại dễ tìm được manh mối nhất.

 

Sòng bạc có ba tầng, mỗi góc đều diễn ra những ván cược khác nhau, nhưng ở giữa là một ván lớn, ánh mắt của rất nhiều người đều tập trung ở đó. Lăng Liệp vừa lắng nghe tứ phía, vừa chen về phía giữa. Đủ loại giọng nói kỳ lạ đập vào tai hắn, hắn nghe ra người đang đánh bạc ở giữa là một nhân vật lớn của băng đảng lớn khác tên là “Vương Đình”, kéo cả xe tiền đến chơi, bây giờ ở dưới núi chơi vui vẻ cùng mọi người, tối sẽ lên biệt thự trên núi.

 

Giọng điệu mọi người lộ rõ vẻ ngưỡng mộ, như thể cây trên núi đều được tạc bằng vàng, suối trên núi đều chảy mật ong.

 

Lăng Liệp lặng lẽ chen lên phía trước, ngày càng gần bàn đánh bạc ở giữa.

 

Nhân vật lớn đô con vạm vỡ như ngọn núi nhỏ kia đang cao hứng, trên cổ và mặt đều có hình xăm, đã say khướt, người đặt cược thực ra là cô nhân tình mà hắn ta mang theo, còn hắn ta đang lớn tiếng kể về những điều tai nghe mắt thấy trên núi, liên tục gọi tên Wonder. Nói Wonder đã xây dựng một cung điện trên đó, nuôi dưỡng rất nhiều loài thú quý hiếm, kho vũ khí chứa vô số trang bị cá nhân.

 

“Tượng nữ thần mấy người thấy rồi chứ? Mấy cái đó nhỏ quá, pho tượng trên núi kia mới gọi là tinh xảo, mới gọi là hùng vĩ!”

 

Thuộc hạ nhắc nhở hắn ta, bảo hắn ta nói ít thôi, dù sao đây cũng là địa bàn của “Trà Hoa Nhài”. Hắn ta chẳng thèm để ý mà phất tay, “Chúng ta sớm đã cùng ‘Trà Hoa Nhài’ xóa bỏ ân oán rồi, nước sông không phạm nước giếng! Ông già nhà tôi và Wonder chính là anh em! Wonder là chú tôi!”

 

Xung quanh lại vang lên một tràng hoan hô.

 

Vị cháu trai ‘hờ’ này của Wonder lại nói, điều thần kỳ nhất trên núi là có một sân tuyết, bên trong còn có suối nước nóng, pho tượng nữ thần hùng vĩ kia ở ngay trong sân tuyết, cái vẻ thánh thiện đó, chậc chậc chậc…

 

Nghe đến đây, Lăng Liệp cảm thấy có gì đó không ổn.

 

Nước L căn bản không có tuyết, kể cả trên núi cũng không, làm sao lại có sân tuyết? Còn suối nước nóng, điều kiện địa lý ở đây cũng không thể có suối nước nóng được.

 

Cháu hờ của Wonder lại cảm khái: “Trên núi đúng là một kỳ cảnh! Có cơ hội mọi người đều nên lên đó xem thử!”

 

Lời này thì xáo rỗng quá rồi, tiếng vỗ tay lác đác, trên núi là nơi đâu phải ai muốn lên là lên được?

 

Không lâu sau, tên cháu hời thua sạch tiền, vui vẻ bỏ đi như thể đang rải tiền. Lăng Liệp âm thầm đi theo hắn ta, phát hiện hắn ta có rất nhiều tùy tùng, trong đó có một số vệ sĩ mặc đồ đen, che mặt.

 

Lúc này đã gần đến giờ ăn, tên cháu hời đến khách sạn sang trọng, phòng tiệc đã đặt trước bày đầy thức ăn ngon, hắn ta không chỉ tự mình thưởng thức, mà còn mời tùy tùng và những vị khách khác cùng dùng bữa. Một số vệ sĩ tháo mũ trùm đầu ra để ăn, Lăng Liệp quan sát một lúc, tìm kiếm cơ hội ra tay.

 

Phòng tiệc người ra người vào, thỉnh thoảng có tùy tùng đi cùng nhau ra ngoài. Lăng Liệp đã phát hiện, ngoài những người cận kề bên cạnh tên cháu hời, những người khác không cần trực tiếp giao tiếp với hắn ta.

 

Rất nhanh, một vệ sĩ rời khỏi chỗ ngồi một mình, đi về phía phòng vệ sinh bên ngoài phòng tiệc. Lăng Liệp bám sát theo sau, ngay khi gã ta bước vào buồng vệ sinh, chưa kịp khóa cửa, Lăng Liệp liền nhanh chóng xông vào. Vệ sĩ chưa kịp kêu cứu đã bị Lăng Liệp đánh ngất.

 

Lăng Liệp nhanh chóng lột quần áo của gã ra, thay vào người mình. Cân nhắc đến việc gã ta có thể sẽ tỉnh lại không lâu sau đó, hắn đã dùng thuốc mê mua ở sòng bạc tiêm cho gã ta một mũi, rồi dùng vải buộc chặt gã ta vào bồn cầu.

 

Làm xong tất cả, Lăng Liệp nhân lúc bên ngoài không có động tĩnh, nhanh chóng rời đi, dùng kim gài chốt khóa bên trong lại.

 

Phòng tiệc có rất nhiều vệ sĩ đeo mặt nạ, hắn trà trộn vào đám người nọ, khi có người nhìn tới, hắn thản nhiên nhìn lại. Không ai chú ý đến việc trong số vệ sĩ đã có người bị đánh tráo.

Bình Luận (0)
Comment