Cuộc gọi video được kết nối, Quý Trầm Giao sững người. Trên màn hình là một cục than đen thui, chỉ có đôi mắt là vẫn sáng như trước.
Lăng Liệp vẫy tay, “Chào em, Hạ Thành Thật!”
Quý Trầm Giao: “Anh vừa lăn lộn dưới hố phân à, Hạ Tiểu… Hạ Tiểu Trư?”
Người làm việc ở đây, hiếm có ai ăn mặc sạch sẽ, tắm rửa gọn gàng. Đầu tóc người ngợm mà không dính chút bùn đất thì căn bản không trà trộn được vào đội ngũ công nhân. Lăng Liệp về đến nơi, đầu óc toàn là manh mối suy luận, không kịp sửa soạn lại bản thân, cắm đầu vào sắp xếp manh mối ngay. Giờ chỉnh lại camera nhìn thử, uầy, đúng là giống vừa lăn lộn dưới hố phân thật!
“Anh vất vả bôn ba bên ngoài, em ở nhà sống an nhàn sung sướng, chẳng biết đau lòng một chút, còn công kích ngoại hình của anh.” Lăng Liệp nói: “Em đúng là chẳng hiền thục chút nào.”
Quý Trầm Giao: “…”
Lăng Liệp: “Der, phu nhân tìm anh có việc gì?”
Quý Trầm Giao đúng là ‘der’ một chút, anh tìm Lăng Liệp có việc gì nhỉ?
Thấy Quý Trầm Giao ngây ngốc nhìn chằm chằm vào điện thoại, Lăng Liệp cười phá lên.
Quý Trầm Giao quát: “Nghiêm túc!”
Tên khốn này, vừa chen ngang một cái đã làm loạn hết cả suy nghĩ của anh rồi. Anh muốn tìm Lăng Liệp để phân tích vụ án, giờ trong đầu toàn là ‘der’.
“Lăng Liệp.”
“Hửm?”
“Anh đúng là đồ ‘der’ xấu xa.”
“…”
Bên phía Quý Trầm Giao, màn hình “xoẹt” một tiếng rồi tối đen.
…Sao thế này, về Đội hành động đặc biệt rồi còn học được cả cách hack điện thoại à?
Giọng Lăng Liệp truyền đến: “Làm tối màn hình vật lý một chút! Anh đi rửa mặt cái, trời ơi bẩn chết đi được!”
Điện thoại của Lăng Liệp úp trên bàn, Quý Trầm Giao chỉ thấy một màu đen, nhưng vẫn nghe được tiếng động hắn tạo ra. Tiếng nước trong nhà tắm chảy ào ào, có vẻ Lăng Liệp rửa rất mạnh tay. Một lúc sau, tiếng bước chân đến gần, kèm theo tiếng vải vóc cọ xát sột soạt.
Cái cảm giác người rõ ràng ở ngay bên cạnh mà lại không nhìn thấy gì, khiến Quý Trầm Giao thấy lòng ngứa ngáy, anh bực bội, mất kiên nhẫn gọi: “Chưa xong à?”
“Gấp cái gì?” Lăng Liệp vừa nói vừa cầm điện thoại lên.
Một thân hình trắng đến phát sáng chiếm trọn màn hình.
Quý Trầm Giao: Hừm…
Lăng Liệp không mặc áo, cổ vắt một chiếc khăn ướt, camera hướng vào phần dưới cằm, trên đường nhân ngư. Quý Trầm Giao ở đầu bên kia điện thoại nhìn thấy rõ mồn một.
“Khụ…” Quý Trầm Giao nói: “Anh cũng biết chọn góc quay ghê.”
“Có thể nói là đẳng cấp bậc thầy rồi.” Lồng ngực Lăng Liệp hơi phập phồng khi nói, “Nào, trao đổi thông tin tình báo đi.”
Quý Trầm Giao nhìn chằm chằm vào lồng ngực kia, có chút mất tập trung, nói một lúc về lai lịch, bối cảnh của Kim Lưu Vân, và cả sự nghi ngờ của anh đối với ông ta.
Nhưng đoạn suy luận sau đó lại nói năng đứt quãng, một mặt là vì bản thân anh vốn không chắc chắn, một mặt là vì hình ảnh trong camera làm anh phân tâm quá.
Mấy phút sau, cuối cùng Quý Trầm Giao cũng không nhịn được nữa, “Thầy Lăng à, làm ơn làm phước, dời camera lên trên đi, muốn quyến rũ em thì về rồi hãy quyến rũ, chúng ta làm xong việc chính này đã.”
Lăng Liệp cười hì hì dời camera, “Được!”
Nhưng camera vừa chỉnh xong, Quý Trầm Giao theo phản xạ nhảy dựng lên. Xuất hiện trên màn hình lại là một khuôn mặt quỷ xanh lè!
Lăng Liệp dè dặt cười, để tránh làm nứt mặt nạ, lồng ngực phập phồng càng lợi hại hơn, “Đội trưởng Quý, xem trong đầu em cả ngày nghĩ cái gì xấu xa thế? Anh cố ý cho em xem ngực à? Anh chỉ là đắp mặt nạ thôi, sợ dọa em đấy chứ.”
Quý Trầm Giao dùng chiến thuật uống nước, “Sao trước đây không thấy anh đắp mặt nạ bao giờ?”
“Thành phố Hạ Dung có khô đâu, ở nước L khô mà, ở thêm mấy ngày nữa là thành xác ướp luôn rồi.” Lăng Liệp vừa nói vừa cười mờ ám, “Hơn nữa…”
“Hơn nữa gì?”
“Trước đây là cẩu độc thân đáng thương, giờ có bạn trai rồi.”
Quý Trầm Giao bị sặc nước, ho nửa ngày mới ngừng được, vội dùng chiến thuật đánh trống lảng, “Kim Lưu Vân này, anh thấy có vấn đề gì không?”
Lăng Liệp cầm điện thoại vào nhà vệ sinh, trong tiếng nước rửa mặt nạ, Quý Trầm Giao cũng dần bình tĩnh lại, “Có vài lời em không tiện nói rõ ở đội, khiến anh Lương và mọi người đều thấy Kim Lưu Vân không có vấn đề gì lớn, là do em nghĩ nhiều.”
“Em không nghĩ nhiều đâu, hôm chụp ảnh đó anh cũng có mặt mà.” Lăng Liệp vẩy nước trên tay, túm một góc khăn lau mặt, rồi lại bôi thêm một ít kem dưỡng da ở địa phương lên mặt, “Chúng ta bị tuổi tác và vẻ hiền lành của ông ta đánh lừa rồi. Nghĩ kỹ mà xem, ông ta đến xếp hàng chụp ảnh vốn đã không bình thường, còn chụp cho chúng ta nhiều ảnh như vậy, giữ lại một tấm ảnh chụp riêng của em. Thứ ông ta muốn có lẽ chính là tấm ảnh chụp riêng đó.”
Ngực Quý Trầm Giao hơi nhói lên, sự thật gần như ép sát đến trước mặt anh, nhưng anh rất không muốn nghĩ sâu hơn. Sự chú ý của Kim Lưu Vân dành cho anh vượt quá mức bình thường, đây là một người cực kỳ bí ẩn, hơn nữa còn mang theo hơi thở nguy hiểm nào đó, nhưng dường như Kim Lưu Vân không có ác ý gì với anh, chỉ có sự quan tâm xa lạ, không mấy thành thục.
Nếu như, lỡ như người này chính là…
Lăng Liệp đã hoàn toàn sửa soạn xong, ngồi xuống, vẻ mặt nghiêm túc, “Tiểu Quý, có phải em cảm thấy ông ta có liên quan đến thân thế của em không?”
Quý Trầm Giao nhíu mày, anh gọi cuộc điện thoại này, chính là muốn Lăng Liệp cho anh một câu trả lời, mà khi Lăng Liệp nói thẳng ra, trong lòng anh bỗng hẫng đi một nhịp, cảm giác nặng nề. Cơ thể như đột nhiên trở nên lạnh lẽo, dòng máu vốn chảy xuôi không chút hiện hữu dường như bỗng có sức sống tự chủ, mỗi một lần cuộn chảy đều khuấy động cảm giác lạnh lẽo đó. Dường như mạch máu đã biến thành từng đường ống cắm từ bên ngoài vào, dung dịch làm lạnh được bơm vào, làm anh lạnh đến phát run.
Lăng Liệp nhạy bén nhận ra cảm xúc của anh, “Khó chịu lắm à?”
Quý Trầm Giao muốn tắt camera.
Lăng Liệp lại nói: “Đừng tắt, để anh nhìn em.”
Hai người cách nhau nửa vòng trái đất, nhìn nhau qua màn hình nhỏ bé. Quý Trầm Giao nói: “Em đã nói với anh, hồi nhỏ em luôn cảm thấy mình là người xấu, trong mạch máu em chảy dòng máu của kẻ xấu xa. Em thường nảy ra ý nghĩ làm điều ác, những thứ này đều là ‘ân huệ’ của cha mẹ.”
“Vì vậy em đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu, mẹ ruột, hoặc cha ruột của em, ít nhất một người không phải là người tốt theo nghĩa tuân thủ pháp luật. Đặc biệt là sau khi vụ án của Tập đoàn Dụ thị được phá giải, em càng cảm thấy, cha ruột của em, hẳn là một kẻ côn đồ ‘có máu mặt’ ở nước L.”
“Nhưng em là một cảnh sát hình sự tốt.” Giọng nói của Lăng Liệp rất nhẹ nhàng: “Giống như anh vậy.”
Hắn chống cằm, trông có vẻ hơi lười biếng. Điều này như một lực đẩy vô hình, nâng Quý Trầm Giao lên một chút.
Quý Trầm Giao thở dài, “Cảm ơn anh.”
“Với bạn trai thì không cần phải khách sáo như thế đâu.” Lăng Liệp nói: “Tiểu Quý, tâm trạng em không tốt, anh không biết có nên cho em biết tình hình bên này hay không nữa.”
Quý Trầm Giao nghiêm mặt nói: “Em có thể vượt qua được.” Ngừng một chút, anh lại nói thêm, “Dù sao đi nữa, bất kể thế nào, anh cũng sẽ ở bên em mà, phải không?”
Lăng Liệp cười cười: “Đương nhiên.”
Không biết có phải do tác dụng tâm lý hay không, Quý Trầm Giao cảm thấy nụ cười này của Lăng Liệp hết sức dịu dàng.
Lực đẩy vô hình kia lại nâng anh lên một chút nữa.
Lăng Liệp nói: “Anh gửi cho em vài tấm ảnh, em xem sẽ nghĩ đến ai.”
Hình hắn gửi qua là ảnh chụp tượng điêu khắc, có cả ở khách sạn, trung tâm thương mại. Lúc Quý Trầm Giao xem ảnh, hắn nhìn Quý Trầm Giao. Cơ hàm trên má Quý Trầm Giao khẽ hiện lên, đường môi mím ngày càng chặt.
“Dụ Cần. Đây là tượng điêu khắc của Dụ Cần?”
“Anh cũng nghĩ vậy, là Dụ Cần khoảng hai mươi tuổi.”
Lăng Liệp kể lại quá trình phát hiện tượng điêu khắc, việc các băng đảng nước L ngừng bắn, tình hình đại khái của “Trà Hoa Nhài”, rồi nói: “Thành viên ‘Trà Hoa Nhài’ mà anh tiếp cận được bây giờ cấp bậc đều rất thấp, không ai nói được thân phận thật sự của bức tượng, chỉ cảm thấy cô ấy có thể là người mà kẻ cầm đầu yêu mến thời trẻ.”
Quý Trầm Giao tắt hình ảnh, hít sâu một hơi, “Loại tượng này ở thành phố Tát Lâm Gia Ô Khắc có nhiều không?”
Lăng Liệp nói: “Em cũng nghĩ đến điểm này rồi à. Ừ, rất nhiều, nhưng đều ở những nơi người thường không vào được.”
Quý Trầm Giao lại hỏi: “Những bức tượng điêu khắc đó đều ở độ tuổi hai mươi mấy à?”
“Có lẽ cũng có tầm ba mươi, nhưng chắc chắn không nhiều.” Lăng Liệp nói: “Theo tìm hiểu sơ bộ của anh, các băng đảng ở nước L đã ngừng xung đột trên quy mô lớn được năm năm, thành phố Tát Lâm Gia Ô Khắc bắt đầu tập trung xây dựng từ năm kia, cuối năm ngoái, tượng điêu khắc lần đầu tiên xuất hiện. ‘Trà Hoa Nhài’, hay nói cách khác là Wonder, ngang nhiên bày ra những bức tượng như vậy, mà mọi người đều không biết thân phận của cô ấy, chỉ có thể đoán Wonder yêu mến cô ấy, anh nghĩ đến một khả năng.”
Quý Trầm Giao nói: “Dụ Cần đã qua đời nhiều năm, rất có thể vào khoảng ba mươi tuổi đã không còn trên đời này nữa. Hơn nữa không có nhiều người biết đến mối quan hệ giữa Wonder và Dụ Cần. Hoặc là bọn họ căn bản không có quan hệ gì?”
Lăng Liệp cảm thấy suy nghĩ vừa dần hình thành đã bị Quý Trầm Giao làm xáo trộn, hắn vốn suy luận rằng, Wonder chính là cha của đứa trẻ mà Dụ Cần liên tục che giấu, sau đó Dụ Cần biến mất, cũng là từ bỏ gia đình lạnh lùng nơi mình sinh ra, gia nhập “Trà Hoa Nhài”. Nhưng suy nghĩ của Quý Trầm Giao rõ ràng là khác với hắn.
“Lúc đó người ở bên Dụ Cần là một người đàn ông khác, người đàn ông này là…” Quý Trầm Giao nói có chút khó khăn, “Là cha em, đồng thời có liên quan đến ‘Trà Hoa Nhài’, là một nhân vật quan trọng nào đó trong băng đảng này? Vì thế Wonder cũng quen biết Dụ Cần, thèm muốn Dụ Cần. Dụ Cần chết vào năm ba mươi tuổi vì một sự kiện nào đó… Không đúng.”
Vừa nói, Quý Trầm Giao ôm trán, manh mối mâu thuẫn lẫn nhau, tư duy cũng càng thêm hỗn loạn.
“Em đoán Kim Lưu Vân có thể là cha em, ngoài sự quan tâm khác thường ông ta dành cho em, còn có cả sự cảm ứng huyết thống mà chỉ giữa hai người mới cảm nhận được, phải không? Hồi đó em gặp Dụ Cần, hoàn toàn không có cảm giác này, bởi vì bà ta căn bản không phải mẹ em.”
Lăng Liệp dựng điện thoại sang một bên, đứng dậy đi đi lại lại, “Nhưng nếu tiếp tục suy luận theo hướng Kim Lưu Vân là cha em, thì hiện thực bên nước L lại mâu thuẫn mất rồi. Kim Lưu Vân còn sống, về nước gây ra cái chết của Hình Vĩnh Đán, Kim Lưu Vân là nhân vật chủ chốt của ‘Trà Hoa Nhài’, mà khi Kim Lưu Vân còn ở nước L, Wonder đã rầm rộ làm tượng điêu khắc Dụ Cần, hơn nữa cấp dưới đều đang lan truyền, rằng bức tượng là tình nhân của Wonder.”
Quý Trầm Giao một tay xoa xoa ấn đường, một tay viết viết vẽ vẽ trên giấy, “Đúng, còn có Hình Vĩnh Đán, nhân vật mấu chốt này. Wonder là boss của ‘Trà Hoa Nhài’, Hình Vĩnh Đán là nhân vật quan trọng của tổ chức đã trốn về nước từ nhiều năm trước, Kim Lưu Vân cũng là cấp cao, hoàn thành vụ mưu sát Hình Vĩnh Đán…”
Đột nhiên, anh dừng bút, nhìn vào dòng thời gian trên giấy.
Lăng Liệp nói: “Sao vậy?”
“Thời gian Hình Vĩnh Đán trốn khỏi nước L, trùng với thời gian Dụ Cần chết.” Quý Trầm Giao nói: “Tiền đề là suy đoán của chúng ta không sai, Dụ Cần đúng là chết trước năm ba mươi tuổi.”
Hai bên đều im lặng một lúc, Lăng Liệp quay lại chỗ ngồi, “Vậy giả sử Hình Vĩnh Đán có liên quan đến cái chết của Dụ Cần, ‘Trà Hoa Nhài’ qua bao nhiêu năm vẫn muốn lấy mạng ông ấy, hình như có vẻ hợp lý. Hơn nữa ‘Phù Quang’ truy lùng Hình Vĩnh Đán, về cơ bản trùng với thời gian tượng Dụ Cần xuất hiện ở thành phố Tát Lâm Gia Ô Khắc.”
Quý Trầm Giao nhắm mắt lại, ấn đường nhíu rất chặt, “Đợi đã, vẫn còn vấn đề. Lúc chúng ta điều tra vụ án ở Dung Mỹ, là anh chủ động đi tìm Hình Vĩnh Đán.”
Lăng Liệp nói: “Đúng vậy, ông ấy khá có tiếng trong giới thầy bói.”
“Ông ấy và Thố Vượng đã cung cấp manh mối quan trọng cho chúng ta phá án, ông ấy biết chúng ta đang điều tra nhà họ Dụ!” Quý Trầm Giao nói: “Theo cái tính trốn tránh mấy chục năm của ông ấy, đáng lý ra ông ấy trốn còn không kịp mới đúng. Hơn nữa Sa Mạn phẫu thuật thẩm mỹ thành dáng vẻ của Dụ Cần, nếu ông ấy có liên quan đến cái chết của Dụ Cần, vậy ông ấy đã nghĩ gì trong lòng? Ông ấy không sợ sao?”
Lăng Liệp dựa vào lưng ghế, khoanh tay, “Cũng phải, ông ấy đổi tên, không về làng Kim Hướng, tìm một thành phố lớn để ẩn náu, nhà họ Đoạn cực kỳ ghét thầy bói, ông ấy lại đi làm thầy bói, những việc ông ấy làm, đều là để không bị người nhà họ Đoạn ở nước L phát hiện. Nhưng ông ấy dám giúp chúng ta điều tra nhà họ Dụ, cũng không có phản ứng kỳ lạ nào…”
Quý Trầm Giao nói: “Ông ấy không hề hoảng sợ, Dụ Cần giả không đáng để ông ấy hoảng sợ sao? Em nghĩ đến hai khả năng, Thứ nhất, ông ấy không có nửa xu quan hệ gì với cái chết của Dụ Cần, ông ấy bị giết là vì lý do khác. Thứ hai, tình hình ông ấy nắm được nhiều hơn chúng ta suy đoán, phần nhiều hơn này khiến ông ấy không hề dao động trong lòng khi nhìn thấy Dụ Cần giả.”
Lăng Liệp: “Vậy phần nhiều hơn đó nên là gì?”
Lúc này Quý Trầm Giao cũng không thể đưa ra câu trả lời được.
Lăng Liệp đột nhiên đập đầu vào bàn, phát ra tiếng “cốp”. Quý Trầm Giao vội nói: “Anh làm gì vậy?”
“Mối quan hệ của Wonder, Hình Vĩnh Đán, Kim Lưu Vân sao mà phức tạp thế.” Lăng Liệp nói: “Đặc biệt là Kim Lưu Vân này, ông ta từ đâu chui ra vậy? Ông ta mới là chỗ mâu thuẫn nhất đó.”
Tình cảm của Quý Trầm Giao đối với Kim Lưu Vân là phức tạp nhất, người này phù hợp với hình dung của anh về người cha trong màn sương mù.
“Trong ‘Trà Hoa Nhài’ có một quy tắc, các cấp trung và cao về cơ bản đều mang họ Đoạn.” Lăng Liệp nói: “Bởi vì họ Đoạn trong lòng bọn họ là đại diện cho vinh quang, ở đây đổi tên đổi họ không phải là chuyện tổn hại đến danh dự, mọi người đều muốn mang họ Đoạn. Tại sao Kim Lưu Vân không mang họ Đoạn?”
Quý Trầm Giao nói: “Anh nghi ngờ thân phận ông ta là giả à? Bọn em đã tra rồi, thân phận Kim Lưu Vân này đúng là có tồn tại.”
Lăng Liệp nói: “‘Trà Hoa Nhài’ và ‘Phù Quang’ hợp tác mật thiết với nhau, chuyện như làm giả thân phận, ‘Phù Quang’ làm được. Nếu thân phận của Kim Lưu Vân là giả, vậy con người thật của ông ta có thể là ai?”
Quý Trầm Giao im lặng.
Lăng Liệp nói: “Manh mối của em, cộng thêm manh mối của anh, Tiểu Quý, đừng nói là trong lòng em không có câu trả lời.”
“Em…”
“Nếu thân phận thật sự của Kim Lưu Vân là Wonder, tức là Đoạn Vạn Đức, vậy rất nhiều điểm nghi vấn dường như đã có thể giải thích hợp lý.”
Quý Trầm Giao ngẩng đầu lên, nhìn trần nhà sáng choang. Một lát sau anh cười tự giễu, “Rốt cuộc em phải có bao nhiêu ông bố bà mẹ không đáng tin cậy thế này?”
Lăng Liệp ghé sát vào camera, “Nhưng bạn trai của em vẫn trước sau như một, rất đáng tin cậy mà.”
Quý Trầm Giao nhìn chằm chằm vào khuôn mặt phóng to quá mức nên có vẻ hơi buồn cười của Lăng Liệp, một lúc lâu sau mới mệt mỏi cười, “Về Kim Lưu Vân, em sẽ tiếp tục theo dõi.”
Lăng Liệp nói: “Anh cũng sẽ tiếp tục điều tra ‘Trà Hoa Nhài’.”
Quý Trầm Giao lắc đầu, “Không cần đi sâu vào, manh mối quan trọng đã có trong tay, anh mau chóng về đi.”
Lăng Liệp lại nói: “Không vội, nếu Kim Lưu Vân đúng là Wonder, boss đã ở trong tay chúng ta rồi, còn sợ cái gì nữa?”
Nói đến đây, Quý Trầm Giao nêu ra một nghi vấn khác, “Nếu giết Hình Vĩnh Đán là một trong những nhiệm vụ, vậy Kim Lưu Vân còn có nhiệm vụ gì khác nữa? Bề ngoài ông ta là thương nhân nước O, mang theo bốn tùy tùng, nói là về nước du lịch, đồng thời tìm kiếm cơ hội kinh doanh, nhưng ông ta không có khuynh hướng rõ ràng nào là muốn đầu tư gì cả. Nếu em là ông ta, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, em hẳn sẽ lập tức xuất cảnh ngay.”
Lăng Liệp nói: “Xììì, không phải là ông ta muốn em bắt ông ta đấy chứ?”
Quý Trầm Giao: “Nghĩ nhiều rồi.”
“Ông ta còn chuyện gì chưa hoàn thành nhỉ?” Lăng Liệp vừa nghĩ vừa nói: “Biết đâu đây lại là cơ hội để chúng ta nắm được sơ hở của ông ta?”
Thành phố Hạ Dung đã về khuya, lại nói chuyện thêm một lúc, Lăng Liệp giục Quý Trầm Giao đi ngủ, trước khi ngắt video, hắn lại nói: “Nhẫn anh tặng em đâu rồi? Vứt đi đâu rồi?”
Quý Trầm Giao cúi đầu, trên ngón tay anh không có nhẫn.
“Ở đây này.” Quý Trầm Giao móc tay vào cổ, bên dưới dây chuyền có treo chiếc nhẫn.
Lăng Liệp cười nói: “Ngoan.”
Quý Trầm Giao cạn lời, chữ “ngoan” này là để hình dung anh sao?
“Không phải kiểm tra xem em có đeo nhẫn không đâu.” Lăng Liệp nói: “Là để nhắc nhở em, bất kể trước đây em từng trải qua chuyện gì, em xuất thân từ gia đình nào, bây giờ em là của anh.”
Đuôi mắt Quý Trầm Giao khẽ nhếch lên, một lúc sau, anh gật đầu, “Biết rồi.”
—————
Vụ án Hình Vĩnh Đán vẫn đang được điều tra, tầm mắt của Đội Trọng án cũng chưa hề rời khỏi Kim Lưu Vân dù chỉ một khắc. Ông ta vẫn luôn ở khách sạn Ngọc Dung Vịnh Ca, thường ngày ra ngoài đi dạo một chút, không giống một thương nhân về nước tìm cơ hội kinh doanh lắm.
Nhưng dường như ông ta hoàn toàn không sợ hãi, không phản kháng việc tiếp xúc với cảnh sát, cũng không vội rời đi. Ông ta thật sự không có liên quan gì đến vụ án, hay là có sự tự tin tuyệt đối?
Thân phận của ông ta có khả năng là giả, Quý Trầm Giao lại sắp xếp người điều tra thêm một lần nữa, lần này tra được thông tin nhập cảnh của ông ta đều hoàn chỉnh. Ông ta không nhập cảnh ở thành phố Hạ Dung, mà nhập cảnh ở quê nhà ông ta, thành phố Hóa Hải.
Chiều tối, Kim Lưu Vân đi dạo trong công viên cách khách sạn không xa, trên đường đi bộ có không ít người trạc tuổi ông ta. Trời lạnh, ông ta mặc nhiều hơn người khác một chút, đi cũng không nhanh.
Quý Trầm Giao nhìn ông ta từ xa, qua nửa tiếng, Kim Lưu Vân quay đầu lại, ánh mắt giao nhau với Quý Trầm Giao, ông ta không tỏ ra ngạc nhiên, “Cảnh sát Quý, buổi chiều tốt lành.”