Mười phút sau, mọi người đều xuống lầu, người đi xe thì lên xe, người đi bộ thì đi bộ. Thẩm Tê và An Tuần trở thành “hộ pháp” cho Lăng Liệp, cùng nhau đi mua trà sữa.
Trong lòng Quý Trầm Giao có chút khó chịu. Rõ ràng là Lăng Liệp không muốn nói chuyện với anh, nhưng bảo đây là chiến tranh lạnh thì cũng chẳng có chút thành ý nào. Ai mà chiến tranh lạnh lại đi mặc quần áo của kẻ địch chứ?
Còn về chuyện Lăng Liệp hành động một mình, bản thân Quý Trầm Giao vẫn chưa nguôi giận, nhưng anh vẫn luôn kìm nén. Đã một thời gian trôi qua kể từ ngày anh và Lăng Liệp đánh nhau, anh đã bình tĩnh lại rồi, anh cảm thấy Lăng Liệp cũng đã bình tĩnh lại.
Hai người yêu nhau, mâu thuẫn là điều không thể tránh khỏi. Lần này may mắn không gây ra hậu quả không thể cứu vãn, vậy còn sau này thì sao? Anh muốn nói rõ với Lăng Liệp cảm xúc của mình, nỗi lo lắng của mình, cũng sẵn lòng chấp nhận tính cách của Lăng Liệp, lắng nghe suy nghĩ của hắn.
Nhưng hắn lại tỏ rõ thái độ từ chối giao tiếp.
Nhưng ở trước mặt bao nhiêu đồng nghiệp thế này, anh lại không thể nổi nóng. Nhìn Lăng Liệp thân thiết với mọi người như anh em, chỉ riêng mình là bị lạnh nhạt, ngọn lửa trong lòng anh cứ như đang chạy loạn xạ, thiêu đốt lục phủ ngũ tạng.
Khi món ăn gần như đã được dọn lên đủ, ba người Lăng Liệp mới đến nơi. Đội trọng án đặt một phòng riêng, có ba bàn. Chỗ ngồi bên cạnh Quý Trầm Giao còn trống, người tinh ý đều nhìn ra là để dành cho Lăng Liệp, nhưng hắn lại cứ đòi chen chúc cùng bàn với An Tuần, chỗ trống đó liền bị Thẩm Tê ngồi vào.
Bên cạnh có một vùng áp suất cực thấp như vậy, Thẩm Tê vừa ăn vừa gào thét trong lòng: Có ai không, cứu với!
Trong bữa ăn, Lăng Liệp tự nhiên trở thành nhân vật chính, liên tục có người tìm hắn chạm cốc uống nước ngọt, mấy người trẻ tuổi hơn còn đuổi theo hỏi hắn đã đấu trí đấu dũng với Đội thanh tra như thế nào. Quý Trầm Giao không qua đó, nhưng vẫn luôn lắng nghe động tĩnh bên bàn bên ấy.
Ăn đến nửa sau bữa tiệc, Lương Vấn Huyền ngồi sang, nhỏ giọng nói: “Đội trưởng Quý, hai ta cũng làm một ly đi.”
Trên bàn toàn là nước trái cây và sữa đậu nành, Quý Trầm Giao cầm ly nước cam lên chạm nhẹ với Lương Vấn Huyền, “Anh Lương, dạo này anh vất vả rồi.”
Lương Vấn Huyền cười nói, “Có gì mà khách sáo với anh.” Uống xong lại nói: “Có muốn qua làm một ly với Lăng Liệp không?”
Bàn bên kia đã bắt đầu chơi trò chơi, ồn ào đến nhức đầu. Quý Trầm Giao thấy Lăng Liệp đang chơi đến cao hứng, thở dài, “Thôi, không làm phiền hắn.”
Lương Vấn Huyền gật đầu, “Ai cũng có chút tính khí thất thường, đặc biệt là với người thân thiết nhất.”
Quý Trầm Giao định nói gì đó, nhưng Lương Vấn Huyền chỉ nói đến đó rồi dừng lại, anh ta đứng dậy, vỗ vỗ vai Quý Trầm Giao.
Hơn chín giờ, tiệc tan. Người tiện đường thì đi nhờ xe về, người không tiện đường thì ra ngoài, đi bộ cách quán năm mươi mét là có tàu điện ngầm. Mọi người ngầm hiểu ý để Lăng Liệp ở lại, ai cũng biết hắn chắc chắn phải đi xe của Quý Trầm Giao.
Sau hơn nửa ngày trời, cuối cùng Quý Trầm Giao cũng có cơ hội ở riêng với Lăng Liệp. Anh quay đầu định gọi một tiếng, chỉ thấy Lăng Liệp đứng giữa ánh đèn rực rỡ của đêm tối, bóng tối ngược sáng khiến hắn trông gầy gò và sắc bén, rõ ràng đứng cách anh không xa, nhưng lại như xa xôi vạn dặm.
Quý Trầm Giao sững sờ, tiếng “Lăng Liệp” nghẹn lại trong cổ họng.
Hai người cứ đứng như vậy, ánh sáng xung quanh như thời gian trôi qua. Không biết bao lâu sau, Quý Trầm Giao mới hoàn hồn, bước về phía Lăng Liệp, “Chúng ta về nhà nói chuyện được không?”
Lăng Liệp nhìn Quý Trầm Giao không chớp mắt, một lát sau lại lắc đầu.
Ban đầu Quý Trầm Giao không hiểu, tưởng hắn tạm thời chưa muốn về, “Đi dạo cũng được, chúng ta đi…”
Cuối cùng Lăng Liệp cũng lên tiếng, “Anh không về cùng em nữa.”
Quý Trầm Giao không phản ứng kịp, anh hỏi: “Cái gì?”
Trên mặt Lăng Liệp nở nụ cười thoải mái, hất cằm về phía khách sạn cách đó không xa, “Hôm nay anh ở đó.”
Quý Trầm Giao nhìn theo ánh mắt hắn, đột nhiên hiểu ra, đó là khách sạn Tiêu Ngộ An và Minh Thứ đang ở!
Lăng Liệp đề nghị đến đường Hạ Loan ăn lẩu, lẽ nào là vì…
“Anh ôn chuyện cũ với bọn họ một chút,” Lăng Liệp nói.
Nói đến nước này rồi, Quý Trầm Giao cảm thấy như mình đấm vào không khí. Anh biết rõ Lăng Liệp cố tình tránh mặt mình, nhưng lại không có lý do gì để vạch trần. Im lặng một lúc, anh nói: “Được, vậy mai gặp.”
“Ừm, em lái xe cẩn thận.” Lăng Liệp nói xong liền đi lên cầu vượt dành cho người đi bộ.
Quý Trầm Giao đứng dưới chân cầu, nhìn Lăng Liệp bước lên bậc thang cuối cùng, đi sang phía đối diện, rồi biến mất khỏi cầu thang đi xuống. Mà ở đầu bên kia của cầu vượt, ánh sáng như biển cả, Lăng Liệp như thể bị biển nước nhấn chìm khỏi tầm mắt anh.
Bên cạnh vang lên tiếng la hét kinh ngạc của mấy đôi nam nữ say rượu, Quý Trầm Giao mới thu hồi tầm mắt.
Chiếc xe cô đơn đậu bên đường, một mình anh lái nó về, lần đầu tiên cảm thấy quãng đường chỉ có một trạm lại dài đằng đẵng như thế.
Hai ngày tiếp theo, Lăng Liệp đi làm đúng giờ, thỉnh thoảng lại bị Đội thanh tra gọi đi, thỉnh thoảng lại bị Tạ Khuynh tìm đi, thỉnh thoảng cùng mọi người thảo luận vụ án, tóm lại, trông có vẻ mọi thứ đều bình thường.
Nhưng hắn không về khu nhà tập thể nữa, mỗi ngày tan làm là biến mất. Quý Trầm Giao biết, hắn lại đến khách sạn ăn chực ở nhờ rồi.
Nhiệm vụ của Tiêu Ngộ An và Minh Thứ về cơ bản đã hoàn thành, chỉ một ngày nữa là bọn họ sẽ về thành phố Đông Nghiệp. Quý Trầm Giao định đợi đến khi bọn họ về, Lăng Liệp không ở khách sạn được nữa, tự nhiên sẽ quay về.
Nhưng trước đó, anh còn phải tìm hiểu rõ, đội thanh tra đã quyết định dỡ bỏ hạn chế đối với Lăng Liệp như thế nào.
“Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm. Ban đầu Lăng Liệp vào Đội hành động đặc biệt hình như có chút bất thường, là do Phù Trung quyết định. Phù Trung người này, là người phụ trách đầu tiên của Đội hành động đặc biệt, lời nói rất có trọng lượng.” Tạ Khuynh nói: “Chúng ta là đơn vị địa phương, cũng không tiện dò hỏi quá rõ ràng. Thực ra bên Hứa Tương vẫn còn nghi ngờ, sau này các cậu hành sự phải càng thêm cẩn thận hơn.”
Càng cần phải giữ bí mật, Quý Trầm Giao lại càng nghĩ đến lời Tiêu Ngộ An nói – Lăng Liệp trước đây đã trải qua rất nhiều khoảnh khắc sinh tử trong gang tấc. Cuộc sống như vậy Lăng Liệp đã trải qua mười năm, mà lúc còn nhỏ hơn, hắn cũng chỉ có một mình trên thế giới này.
Anh không biết phải làm thế nào mới có thể thay đổi suy nghĩ của Lăng Liệp, mới có thể cho hắn biết, mạng sống của hắn đối với anh cũng quan trọng như mạng sống của chính anh vậy.
Ở đội trọng án, Lăng Liệp cũng không cố tình né tránh anh, cần trao đổi vẫn trao đổi, buổi trưa cả nhóm đi nhà ăn, Lăng Liệp cũng không vì có anh mà vắng mặt, vẫn gọi anh là “Đội trưởng Quý” như trước, cũng cười với anh, nhưng lại không còn sự thân mật như trước nữa.
Quý Trầm Giao biết giữa bọn họ có vấn đề, trận đánh nhau kia chỉ là ngòi nổ. Anh muốn giải quyết vấn đề, nhưng Lăng Liệp lại không cho anh cơ hội ngồi xuống nói chuyện.
Cuối cùng cũng đợi được đến lúc Tiêu Ngộ An và Minh Thứ về thành phố Đông Nghiệp. Bọn họ ra ga tàu cao tốc vào buổi sáng, theo lý mà nói thì đã trả phòng khách sạn rồi. Gần đến giờ tan làm, Quý Trầm Giao không ngừng quan sát Lăng Liệp, thấy hắn bắt đầu thu dọn đồ đạc, bản thân anh cũng cầm lấy điện thoại và chìa khóa.
Các đội viên lần lượt rời đi, Lăng Liệp đi đến cửa, Quý Trầm Giao đi theo sau, lại thấy hắn rẽ sang một hướng khác, không đi về phía thang máy mà lại đi về phía nhà vệ sinh.
Quý Trầm Giao bèn đứng đợi ở hành lang.
Năm phút sau, Lăng Liệp quay lại, ” Đội trưởng Quý, sao em không đi?”
Quý Trầm Giao buột miệng: “Cùng đi đi, tối nay anh muốn ăn gì?”
Lăng Liệp nói: “Vậy cũng chỉ có thể cùng đi đến cổng lớn thôi, anh và em khác đường.”
Quý Trầm Giao: “Tối nay anh ở đâu?”
“Khách sạn chứ đâu.”
“Không phải Phó cục trưởng Tiêu và đội trưởng Minh đã…”
“Nhưng bọn họ đã trả thêm tiền phòng cho anh rồi mà.”
Vẻ mặt Lăng Liệp khi nói chuyện vừa vô tội vừa tự nhiên, Quý Trầm Giao nghẹn họng, không nói nên lời.
Đến cổng lớn, Lăng Liệp vẫy tay: “Đội trưởng Quý, tạm biệt.”
Quý Trầm Giao nhịn bao nhiêu ngày nay, thật sự có chút không nhịn được nữa, anh nghiêm giọng gọi: “Lăng Liệp!”
“Hử?”
“Anh…”
Nhưng trước nay Quý Trầm Giao vẫn luôn giữ thể diện, huống hồ gì đây còn là cổng lớn của Cục cảnh sát thành phố, anh không thể lôi lôi kéo kéo với Lăng Liệp được.
“Anh đi đây, em cũng về đi.” Lăng Liệp vẫy vẫy, “Mai gặp.”
Quý Trầm Giao cố nén cơn giận, lại một lần nữa nhìn Lăng Liệp rời đi.
Anh vẫn đang nén giận, chỗ bầm tím trên chân bị Lăng Liệp đá lại đau nhói lên. Ngọn lửa giận dữ phải kiềm chế ở bên ngoài cuối cùng cũng bùng cháy dữ dội sau khi về đến nhà.
Anh ném bay chiếc gối dựa chuyên dụng của Lăng Liệp, vò rối mái tóc mình. Anh không hiểu tại sao Lăng Liệp lại chống cự giao tiếp với mình như vậy. Anh có lỗi, chẳng lẽ Lăng Liệp không có lỗi sao? Hai người sống cùng nhau, tại sao không thể giống người lớn một chút, thẳng thắn giải quyết vấn đề?
Nếu Lăng Liệp cãi nhau một trận lớn với anh, ít nhất cũng có thể giải tỏa cảm xúc, bây giờ thế này là sao? Khách sạn có thể ở cả đời được không? Dù Lăng Liệp chỉ nói móc mấy câu như trước kia cũng còn tốt hơn.
Trời đã tối đen, cả người Quý Trầm Giao ngập tràn lửa giận, trời đang lạnh mà còn đi tắm nước lạnh, ra ngoài không những không hạ hỏa mà còn cảm thấy khó chịu hơn.
Đồng hồ cứ tích tắc tích tắc quay vòng, anh ngồi trên sofa, chơi cái máy Switch mà Lăng Liệp dụ dỗ anh mua, chơi hơn một tiếng đồng hồ mà không biết mình đang chơi game gì.
Nhân vật nhỏ nhảy nhót trên màn hình, trong tầm mắt anh biến thành Lăng Liệp, tâm trí anh căn bản không đặt vào trò chơi, chơi tệ vô cùng, chỉ mấy giây là “Lăng Liệp” chết, ngã chết, bị quái vật ăn thịt, chết đuối, chết đủ kiểu kỳ quái, đủ loại hình thù.
Càng chơi mí mắt anh càng giật mạnh, trong đầu không ngừng hiện lên cảnh ngày đó biết tin Lăng Liệp ở Dung Mỹ, mà Dung Mỹ sắp nổ tung.
Cảm giác sợ hãi, hoảng loạn siết chặt trái tim anh. Sau đó Lăng Liệp xuất hiện trước mặt anh trong biển lửa, anh vẫn cảm thấy không chân thực. Giống như một gáo nước dội vào ngọn lửa lớn, như muối bỏ bể, thứ duy nhất hiện hình chỉ là một làn khói trắng khó chịu.
Sau khi lại một lần nữa “Game Over”, anh ném chiếc switch xuống, kích động đóng sầm cửa lao ra ngoài.
————-
Lăng Liệp về đến khách sạn, trước tiên là đến nhà hàng ăn tối, sau đó lại đến phòng gym đổ mồ hôi, lúc này đang ngâm mình trong bồn tắm xem mấy video ngắn nhạt nhẽo.
Cuộc gọi đến thô bạo cắt ngang video, màn hình hiển thị hai chữ lớn: Mèo Ragdoll.
Lăng Liệp: “Chậc!”
Vừa kết nối, giọng Minh Thứ đã vang lên, “Này cún con, bọn tôi về nhà bình an rồi nhé.”
Lăng Liệp lười biếng vắt chân lên thành bồn tắm, “Các anh đi tàu cao tốc từ sáng, bây giờ mới giả vờ báo bình an à?”
Bị vạch trần, Minh Thứ hắng giọng, “Tôi rất tò mò, không biết cậu có còn ở khách sạn không. Vừa rồi là tiếng gì thế? Cậu đang tắm bồn à?”
Lăng Liệp: “Đúng vậy, để không lãng phí tiền phòng, bồn tắm đương nhiên phải tận dụng triệt để.”
“…” Minh Thứ: “Cậu thật sự ở lì trong khách sạn không đi đấy à!”
“Sao lại là tôi ở lì? Là ai đã đặt phòng cho tôi?” Lăng Liệp nói: “Là ai nói lâu rồi không bắt nạt tôi, muốn đặt cho tôi một phòng cạnh phòng của anh ta và vị cục trưởng nào đó?”
Minh Thứ: “…”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười trầm thấp, Lăng Liệp biết là ai, hắn cũng nghiêm túc hơn một chút, “Dù sao thì tôi vẫn còn ở, anh nhớ trả thêm tiền phòng cho tôi đấy.”
Minh Thứ thở dài, “Không phải không cho cậu ở, nhưng cậu cũng không thể có nhà mà không về chứ.”
Lăng Liệp: “Lải nhải nhiều quá, cúp máy đây.”
Minh Thứ: “Này! Cún con!”
Video ngắn lại bắt đầu phát, nhưng Lăng Liệp đã mất hứng, ném điện thoại sang một bên, lẩm bẩm: “Mèo Ragdoll mấy người đúng là lắm lời.”
Ngâm thêm một lúc, Lăng Liệp quấn áo choàng tắm ra ngoài, nghe thấy điện thoại lại reo lên, ánh mắt hắn bỗng lóe lên, do dự một lát mới bắt máy.
“Đội trưởng Quý, có vụ án à?”
Quý Trầm Giao nói: “Em đang ở quầy lễ tân, muốn nói với anh vài câu.”
Lăng Liệp: “Được, em nói đi.”
Quý Trầm Giao: “…Anh có thể ra ngoài một lát được không?”
Lăng Liệp: “Chẳng phải chỉ vài câu thôi sao?”
Quý Trầm Giao: “Nói qua điện thoại không rõ ràng được.”
Yên lặng một lát, Lăng Liệp đọc số phòng, “Vậy em lên đi.”
Khi cửa phòng mở ra, Quý Trầm Giao rất không bình tĩnh. Anh đã vội vã từ khu nhà tập thể chạy đến đây, đầu óc vẫn chưa bình tĩnh lại được. Lúc này nhìn thấy Lăng Liệp tóc còn ướt, quấn áo choàng tắm đứng trước mặt mình, ngọn lửa vô danh càng bùng cháy dữ dội hơn.
“Vào ngồi đi.” Lăng Liệp đóng cửa lại, lúc lướt qua nhau, hơi nước trên người hắn thoảng qua người Quý Trầm Giao.
Quý Trầm Giao nói: “Anh tắm rồi à?”
Lời vừa thốt ra, anh mới nhận ra câu nói này mang hàm ý ám chỉ, Quý Trầm Giao nhíu mày. Lăng Liệp thì lại như không hiểu, ngồi xuống ghế sofa trước.
Đây là phòng giường lớn sang trọng, khá rộng rãi. Quý Trầm Giao quan sát sơ qua rồi ngồi xuống đối diện Lăng Liệp.
Lăng Liệp hỏi: “Muộn thế này rồi, em muốn nói gì?”
Lúc này, Lăng Liệp thu lại chút chính khí vốn đã ít ỏi trên người mình, ánh mắt long lanh, dưới ánh đèn màu ấm, giống như một yêu vật mê hoặc lòng người.
Quý Trầm Giao nhìn chằm chằm hắn, một lát sau, “Anh định ở đây đến bao giờ?”
Lăng Liệp vắt chéo chân, “Cái này sao mà biết được?”
Quý Trầm Giao lại định mở miệng, Lăng Liệp đột nhiên nói: “Đã hỏi xong hai câu rồi.”
Quý Trầm Giao sững sờ một chút mới nhớ ra, lúc vào cửa anh đã hỏi Lăng Liệp có phải tắm rồi không. Người này lại đang bắt bẻ anh!
Ngọn lửa bị đè nén lập tức bùng lên, Quý Trầm Giao lạnh giọng, “Lăng Liệp, ý anh bây giờ là sao?”
Lăng Liệp: “Hửm? Chẳng phải em nói có hai câu muốn nói với anh sao? Giờ em nói xong rồi.”
Đây là có ý đuổi khách sao? Đôi mắt Quý Trầm Giao trở nên sâu thẳm, như nổi sóng, những nhân tố xấu xa tồi tệ đang ngủ say trong máu anh đang dần dần gào thét.
Anh đột nhiên đứng dậy, bước về phía Lăng Liệp. Ánh đèn ở sau lưng anh, bóng của anh gần như bao phủ toàn bộ Lăng Liệp.
Lăng Liệp lại cong môi cười, “Đội trưởng Quý, hai câu không đủ thì cũng có thể nói thêm hai câu nữa mà.”
Mỗi câu nói của Lăng Liệp dường như đều đang đổ thêm dầu vào lửa cho cơn giận trong lòng Quý Trầm Giao. Anh cúi người xuống, một tay chống lên tay vịn sofa, tay kia giống như hôm ở bên ngoài Dung Mỹ, nắm lấy cằm Lăng Liệp.
Chỉ là lần này, anh không dùng nhiều sức, chỉ nhẹ nhàng ép Lăng Liệp phải nhìn mình.
Hai người nhìn nhau ở khoảng cách gần, trong con ngươi dường như chỉ có thể chứa đựng hình bóng của đối phương. Quý Trầm Giao nghiến răng nghiến lợi, Lăng Liệp lại ung dung thoải mái.
Quý Trầm Giao bất giác dùng thêm chút sức, cổ Lăng Liệp căng cứng hơn, yết hầu khẽ động đậy.
“Lăng Liệp, rốt cuộc anh có biết bây giờ anh đã khác với trước đây khi còn ở Đội hành động đặc biệt không?” Quý Trầm Giao nói ra câu này, hốc mắt đã hơi đỏ lên, “Anh có biết anh và em đang yêu nhau không, có biết em là bạn trai của anh không?”
Mí mắt Lăng Liệp mở lớn, trong con ngươi lộ ra một chút thần sắc khác lạ, giữa kinh ngạc và áy náy, rất mềm mại, trái ngược với sự sắc bén mà hắn thường thể hiện ra bên ngoài.
Chỗ cằm truyền đến cảm giác run rẩy rất nhẹ, vết chai sần thô ráp trên ngón tay khẽ cọ vào da, Lăng Liệp chuyển tầm mắt xuống dưới, nắm lấy cổ tay Quý Trầm Giao.
“Chuyện ngày hôm đó em xin lỗi, em không nên đẩy anh, không nên ấn anh mạnh như vậy.” Đau đớn lại hiện lên trong mắt Quý Trầm Giao, “Em rất lo lắng cho anh, em chưa bao giờ lo lắng cho một người nào như vậy!”
“Sau khi anh lên xe cứu thương, em đã bình tĩnh lại rồi. Mấy ngày nay em vẫn liên tục giữ cho mình bình tĩnh, liên tục tự thuyết phục bản thân, nhưng em vẫn không thể chịu đựng được việc anh không nói một lời, giấu em đi mạo hiểm tính mạng như vậy!”
Tốc độ nói của Quý Trầm Giao ngày càng nhanh, lời thổ lộ khuấy động những cảm xúc cố tình kìm nén, cảm xúc kích động lại cần nhiều lối thoát hơn.
Hơi thở của anh và hơi thở của Lăng Liệp quấn lấy nhau. Anh biết mình đang mất kiểm soát, mất sự tự chủ, thể diện mà anh luôn tự hào đang dần tan biến.
Nhưng anh không quan tâm, ở đây không có người ngoài, chỉ có anh và Lăng Liệp. Dù có người ngoài, e rằng anh cũng không kiểm soát nổi.
“Anh có trải nghiệm của anh, anh đã thực hiện rất nhiều nhiệm vụ mà em không thể tưởng tượng được, cách hành xử của anh đã cố định rồi. Em hiểu, em biết, mẹ kiếp, em biết hết!” Quý Trầm Giao thở hổn hển, tơ máu trong mắt càng đậm hơn, “Cho nên em mới nghĩ, anh và em có thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, em sẵn lòng thỏa hiệp với nguyên tắc của anh, anh cũng thử nghe suy nghĩ của em, nỗi sợ hãi của em như thế nào!”
“Nhưng tại sao anh cứ phải trốn tránh em? Phó cục trưởng Tiêu và Đội trưởng Minh đều đã về rồi, anh vẫn không chịu về nhà. Lăng Liệp, anh và em nói chuyện một chút khó khăn đến vậy sao? Anh không muốn nghe em nhắc đến chuyện này, không muốn vì em mà thay đổi dù chỉ một chút sao?”
Trong phòng yên lặng trong thoáng chốc, Quý Trầm Giao hít một hơi thật sâu vào phổi, lúc lên tiếng lần nữa, giọng run rẩy không hề che giấu, “Lăng Liệp, anh và em ở bên nhau, có phải là một trò cười không?”
Bàn tay Lăng Liệp đang nắm cổ tay Quý Trầm Giao dần dần di chuyển lên trên, phủ lên mu bàn tay Quý Trầm Giao, gỡ bỏ lực đạo đang kìm lấy cằm mình. Quý Trầm Giao cũng không biết tại sao mình lại dễ dàng buông tay như vậy, trong mắt anh ẩn chứa sự không cam lòng, đau khổ, giống như lần buông tay này sẽ hoàn toàn mất đi Lăng Liệp vậy.
Mối tình này đến giống như một đám mây trôi nổi. Từ ban đầu để ý đến Lăng Liệp, rồi thành thích, anh không muốn chỉ làm bạn cùng phòng với Lăng Liệp, mà có h*m m**n chiếm hữu mãnh liệt đối với hắn. Có lẽ còn vì duyên cớ cuộc gặp gỡ như cổ tích thời thơ ấu. Là anh đơn phương muốn ở bên Lăng Liệp, còn Lăng Liệp thì chỉ đang phối hợp với anh.
Có lẽ Lăng Liệp còn giống mây hơn cả những đám mây vô định trên bầu trời kia, tùy ý trôi dạt, tùy ý để rơi xuống những hạt mưa. Mây thì để tâm đến điều gì chứ? Lăng Liệp cũng chẳng để tâm đến điều gì, nếu anh từ bỏ, chắc chắn Lăng Liệp sẽ lập tức ngừng trò chơi tình yêu này với anh.
Đôi môi Quý Trầm Giao mím chặt như một thanh kiếm sắc bén, nhưng vào khoảnh khắc này, thanh kiếm lại gãy nát chìm vào trong cát.
Ngón tay Lăng Liệp phủ lên môi anh, ch*m r** v**t v*. Nỗi đau trong mắt anh không biết từ lúc nào đã làm bỏng đáy mắt Lăng Liệp. Lăng Liệp không ngừng v**t v*, tầm mắt cũng chuyển đến môi anh, “Tiểu Xà, anh xin lỗi.”
Quý Trầm Giao cứng đờ, bên tai như có cuồng phong thổi qua, anh nhìn Lăng Liệp với vẻ khó tin, có lúc còn tưởng mình nghe nhầm.
Cho đến khi Lăng Liệp nói lại lần nữa: “Anh xin lỗi, đã để em đau lòng như vậy.”
Quý Trầm Giao khàn giọng: “Anh…”
Năm ngón tay Lăng Liệp luồn qua khe hở giữa các ngón tay Quý Trầm Giao, vụng về hoàn thành động tác đan mười ngón tay vào nhau không mấy thành thạo này.
Lòng bàn tay Lăng Liệp lành lạnh, so với gương mặt xinh đẹp kia, cảm giác thô ráp trên tay thật không hài hòa chút nào.
Quý Trầm Giao đột nhiên tỉnh táo lại, sức mạnh căng cứng ở lưng và eo dần dần tan đi, anh có chút không đứng vững nổi, cơ thể hạ xuống, đầu gối phải gần như chạm đất, ngồi xổm xuống trước mặt Lăng Liệp.
“Anh không biết em sẽ lo lắng đến thế, anh chưa từng trải qua…” Lăng Liệp nghiêng người xuống, tay kia v**t v* má Quý Trầm Giao. Trong mắt hắn có sự hoang mang và vội vàng hiếm thấy, dường như muốn diễn đạt rõ ràng cảm xúc của mình, nhưng tài ăn nói lanh lợi thường ngày lại mất tác dụng, đắn đo hồi lâu, vẫn nói năng đứt quãng, thiếu logic.
“Cũng không phải không biết, ngày đó anh… thực ra anh đã nghĩ đến phản ứng của em, nhưng anh bắt buộc phải làm, em hiểu không? ‘Phù Quang’ nhắm vào anh, Sa Mạn cũng nhắm vào anh. Anh cảm thấy mình có thể giải quyết, anh là bạn trai của em, anh có thể bảo vệ em.”
Hai chữ “bạn trai” giống như một vốc nước mát lạnh, tưới lên những dây thần kinh gần như mất kiểm soát của Quý Trầm Giao. Anh kinh ngạc nhìn Lăng Liệp. Lăng Liệp trước đây thường xuyên nói hai chữ này, nhưng lần này, nó lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác biệt.
“Lúc bị lính đánh thuê của Sa Mạn bao vây, anh có chút hối hận, lỡ như anh hành động chậm một bước, chết rồi thì sẽ không gặp được em nữa. Lúc anh nhảy ra khỏi cửa sổ, trong lòng vẫn còn nghĩ đến Tiểu Quý của anh, anh phải thoát khỏi vòng vây mới được.”
“Sau đó Bách Lĩnh Tuyết đưa anh đến Ngọc Dung Thán Ca, Dung Mỹ nổ tung, nửa đêm ‘Phù Quang’ lại ném anh về. Anh vẫn luôn chạy, vì anh biết em đang ở trong đống đổ nát đó, chắc chắn là em muốn gặp anh.”
“Khoảnh khắc em nhìn thấy anh, anh cũng nhìn thấy em. Em không biết trong lòng anh vui đến mức nào đâu, anh muốn ôm lấy em, cho em xem – anh đã bình an trở về. Nhưng anh chưa kịp nói gì cả, em đã xông tới đẩy anh, mắng anh… Tiểu Quý, anh cũng rất tức giận.”
“Anh trước nay vẫn luôn sống như vậy, thực hiện nhiệm vụ như vậy. Anh vội vàng chạy về như thế, chính là muốn để em thấy anh không sao. Nếu không có em ở đó đợi anh, anh chạy làm gì? Em đi hỏi người của Đội hành động đặc biệt xem, trước đây anh có bao giờ chạy như một thằng ngốc thế này không? Anh là muốn nhanh chóng gặp em! Nhưng sao em, sao em lại dùng ánh mắt đó nhìn anh? Còn mắng anh nữa?”
Như có một thứ gì đó vừa mềm mại vừa chua xót vừa ngọt ngào nghẹn ở lồng ngực, Quý Trầm Giao không nói nên lời, hốc mắt căng lên đau nhói.
“Cho nên anh cũng đánh em, hai cú đá đó của anh, nặng hơn cả cú đẩy và nhéo cằm của em, anh biết, sau đó anh nghĩ lại thì cái gì cũng biết. Nhưng anh không nhịn được, anh về gặp em, sao em không ôm anh?” Đôi mắt Lăng Liệp long lanh ánh nước, dưới ánh đèn, như thể giây tiếp theo sẽ lăn ra khỏi hồ nước vậy.
Quý Trầm Giao kéo tay hắn đến bên môi, vội vàng hôn lên. Khi ngôn ngữ khó diễn tả hết được muôn vàn cảm xúc, dường như hành động của cơ thể sẽ trở thành người giãi bày tốt nhất.
Lăng Liệp đột nhiên run rẩy, trước đây khi Quý Trầm Giao hôn hắn, hắn không có phản ứng như vậy.
“Anh biết anh có lỗi, lúc bị Hứa Tương nhốt lại, anh ở một mình cứ nghĩ mãi, nghĩ mãi, như một thằng ngốc, dường như biết mình sai ở đâu, lại dường như không biết.” Sống mũi Lăng Liệp đỏ lên, một giọt nước mắt rơi trên tay Quý Trầm Giao, trái tim Quý Trầm Giao đột nhiên như thắt lại.
Anh giơ tay lên, lau nước mắt cho Lăng Liệp.
“Anh không có trốn em, anh cũng muốn nói chuyện với em, nhưng anh không biết nói gì, có thể nói rõ ràng được không. Lỡ như nói không rõ, em vẫn giận anh, có phải anh và em sẽ xong rồi không, có phải em sẽ không làm bạn trai của anh nữa không.”
Từng giọt nước mắt lớn rơi bộp bộp trên tay Quý Trầm Giao. Quý Trầm Giao nửa hoảng hốt nửa kích động lau nước mắt, đầu gối hoàn toàn quỳ xuống đất, anh nâng khuôn mặt Lăng Liệp lên, trán chạm trán với hắn, “Sao lại thế được? Sao em có thể giận anh được?”
“Rõ ràng là em giận rồi, anh cũng giận.” Giọng Lăng Liệp mơ hồ, “Tiểu Quý, anh không biết phải làm sao, làm sao để nói cho em biết cảm xúc của anh. Lần đầu anh biết yêu, lần đầu anh có bạn trai, anh không có kinh nghiệm, làm bạn trai nổi giận nhiều như vậy. Anh sợ anh ăn nói không tốt, em sẽ chạy mất…”
Quý Trầm Giao đột nhiên hôn lên đôi môi đẫm nước mắt kia, vị nước mắt lan tỏa trong hơi thở của cả hai.
Nụ hôn này đau đớn hơn bất kỳ lần nào trước đây, giống như xâm nhập vào máu thịt của đối phương. Lăng Liệp giữ chặt vai Quý Trầm Giao, mở to mắt.
Mùi máu bắt đầu lan ra, nhưng hai người đang chìm đắm trong đó lại hoàn toàn không hay biết.
Lúc tách ra, mắt Lăng Liệp không có tiêu cự, mãi một hồi lâu sau hắn mới nói đứt quãng: “Tiểu Quý, em hiểu ý anh không?”
Quý Trầm Giao vùi đầu vào lòng hắn, “Em cũng là lần đầu tiên có bạn trai.”
“Ừm?”
“Em muốn cùng anh thay đổi.”
Lăng Liệp sững sờ một lát, sau đó sờ sờ vành tai Quý Trầm Giao, “Vậy bây giờ anh và em xem như làm hòa rồi hả?”
Quý Trầm Giao ngẩng đầu lên, nhìn sâu vào mắt Lăng Liệp, một lúc sau, anh vén một lọn tóc mái rủ xuống ra sau tai Lăng Liệp.
“Ừ.”
Lăng Liệp đứng dậy, cũng kéo Quý Trầm Giao dậy. Quý Trầm Giao ôm eo hắn, hai người nhìn nhau một lát, lại hôn lên môi đối phương.
Khi ngã xuống chiếc giường rộng lớn, Lăng Liệp đột nhiên mò mẫm trên tủ đầu giường.
Quý Trầm Giao nhìn thấy thứ hắn lấy ra, “Lăng Liệp…”
Lăng Liệp ngậm thứ đó giữa môi, “Tiểu Quý, cái này dùng thế nào?”
Màn đêm nồng nàn, sâu trong ánh đèn, có người trao cho đối phương dấu ấn còn sâu hơn cả đêm dài và ánh đèn sáng đó.
Vụ án thứ tư: Ngọc Qua – Hết.