Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 163

Tháng sáu năm nay, Đạm Kim, kẻ đã giết hại ba mạng người, đột nhiên phát điên trong trại tạm giam khi đang chờ xét xử, cậu ta khai rằng mình không chỉ giết ba người, mà Jaco cũng do cậu ta giết. Cảnh sát đã tìm thấy vết máu ở nơi cậu ta nhắc đến, nhưng kết quả đối chiếu DNA lại cho thấy sự thật trái ngược với lời cậu ta nói. Ngày hôm đó, sau khi được đưa đến bệnh viện, cậu ta đã tử vong, xét nghiệm đã phát hiện trong cơ thể cậu ta có “Tuyết Đồng”.

 

Chính loại thuốc gây ảo giác này đã khiến cậu ta phát điên, tim và phổi bị suy kiệt.

 

Đó là lần đầu tiên thành phố Hạ Dung phát hiện ra “Tuyết Đồng”.

 

Nhưng có lẽ “Tuyết Đồng” đã xuất hiện từ sớm hơn nữa!

 

Quý Trầm Giao lật xem hết báo cáo khám nghiệm tử thi, “Sao không có ghi chép nào liên quan đến chất độc?”

 

Tạ Khuynh nói: “Người nhà không muốn giải phẫu, hơn nữa lúc đó sự việc khá rõ ràng, cơ bản đã loại trừ khả năng bị sát hại, cuối cùng tuy đã thuyết phục gia đình giải phẫu, nhưng chỉ làm qua loa. Phía đồn cảnh sát cũng không nghĩ đến hướng thuốc gây ảo giác.”

 

Quý Trầm Giao thu dọn tài liệu lại, “Em đi gặp người nhà xem sao.”

 

Trên đường đi, Quý Trầm Giao gọi mấy cuộc điện thoại cho các đồng nghiệp có quan hệ thân thiết với Đường Kỳ lúc sinh thời.

 

Sự việc tuy đã trôi qua hơn nửa năm, nhưng bọn họ vẫn còn sợ hãi, thậm chí có người đã vì chuyện này mà chuyển nghề.

 

Theo lời bọn họ thì, vụ tự sát của Đường Kỳ cũng gây ra không ít sóng gió trong phạm vi nhỏ, trên mạng có không ít người chỉ trích cách quản lý vô nhân đạo của công ty, cảm xúc của nhân viên cũng rất tiêu cực. Để nhanh chóng dập tắt sự phẫn nộ của đám đông, công ty đã trả cho vợ Đường Kỳ một khoản bồi thường lớn và hứa sẽ chịu trách nhiệm cho đứa con của anh ta đến cùng.

 

Hiện tại đứa trẻ đang ở một bệnh viện khá tốt trong thành phố, sau khi không còn gánh nặng kinh tế, vợ Đường Kỳ đã dùng tiền bồi thường mở một trạm chuyển phát nhanh, bắt đầu cuộc sống mới.

 

Quý Trầm Giao đến trạm chuyển phát nhanh, xuất trình giấy tờ, vợ Đường Kỳ sững người, vẻ mặt hơi né tránh, “Lại, lại đến điều tra vụ án của Đường Kỳ à.”

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Chồng cô thật sự tự sát sao?”

 

Vợ Đường Kỳ liên tục chà hai tay vào tạp dề, “Chẳng phải các anh nói anh ấy tự sát sao? Sao lại đến hỏi tôi nữa?”


 

Quý Trầm Giao bình tĩnh quan sát người phụ nữ đã điểm vài sợi tóc bạc trên đầu. Chắc chắn Đường Kỳ không chỉ đơn giản là tự sát, cho dù mọi người đều thấy anh ta tự mình nhảy xuống thì cũng nhất định có một bàn tay vô hình nào đó đã tàn nhẫn đẩy anh ta một cái.

 

Vợ anh ta có biết chuyện không?

 

Quý Trầm Giao nói: “Vụ án này hiện có manh mối mới, nên tôi muốn đến hỏi lại tình hình lúc đó.”

 

Vợ Đường Kỳ liếc Quý Trầm Giao một cái, rồi nhanh chóng dời mắt đi, “Tôi không hiểu các anh điều tra vụ án thế nào.”


 

“Vậy chúng ta cứ nói chuyện phiếm chút đi.” Quý Trầm Giao tùy ý đi một vòng quanh trạm chuyển phát nhanh, “Cô và Đường Kỳ quen nhau như thế nào?”

 

Vợ Đường Kỳ không hiểu tại sao anh lại hỏi vậy, cô ta do dự một lát, “Chúng tôi xem như nửa đồng nghiệp, trước đây tôi cũng làm trong ngành giáo dục, công việc có qua lại vài lần, cả hai đều thấy đối phương cũng được, nên tạm chấp vá sống qua ngày.”

 

Quý Trầm Giao: “Tạm chấp vá?”


 

Vợ Đường Kỳ cười khổ, “Chứ sao nữa? Tôi và Đường Kỳ đều là người bình thường, từ quê lên thành phố lập nghiệp, không có ước mơ gì lớn lao, mấy chuyện yêu yêu hận hận trong phim truyền hình chẳng liên quan gì đến những người bình thường như chúng tôi.”

 

“Trước khi Đường Kỳ xảy ra chuyện, cô có để ý thấy anh ấy có biểu hiện gì bất thường không?”

 

Vợ Đường Kỳ cúi đầu, im lặng nửa phút, lúc cất tiếng trở lại, trong mắt đã có ánh lệ, “Khoảng thời gian đó chúng tôi hay cãi nhau, tôi trách anh ấy vô dụng, không kiếm được nhiều tiền hơn, anh ấy nói anh ấy cũng hết cách, ở công ty đã không thở nổi, về nhà cũng vậy, thà chết đi còn hơn.”


 

“Vậy là, anh ấy từng bày tỏ ý định tự tử với cô?”

 

Vợ Đường Kỳ ôm mặt, nước mắt tuôn trào, “Tôi tưởng anh ấy nói trong lúc tức giận, tôi không ngờ anh ấy lại thật sự bỏ lại mẹ con tôi!”

 

Quý Trầm Giao đưa hộp khăn giấy trên bàn qua, đợi một lúc, “Nếu bây giờ tôi nói với cô, chồng cô có thể không chết do tự sát, cô có suy nghĩ gì không?”

 

Vợ Đường Kỳ ngừng khóc nấc, ngơ ngác ngẩng đầu lên, “Nhưng mà…”


 

Phản ứng của cô ta không có vẻ gì là che giấu, cô ta thật sự kinh ngạc vì điều này.

 

Quý Trầm Giao lại hỏi: “Trước khi xảy ra chuyện có người nào lạ mặt tìm anh ấy không?”

 

Vợ Đường Kỳ đột nhiên kích động, “Chồng tôi bị người ta hại chết sao?”

 

Quý Trầm Giao thở dài, cúi đầu nhìn cánh tay mình đang bị nắm chặt.


 

Lúc này vợ Đường Kỳ mới nhận ra mình thất thố, vội vàng buông tay ra, “Xin, xin lỗi. Tôi không biết. Lúc đó chúng tôi vì tiền và con cái, ai cũng chẳng muốn để ý đến ai, tôi cũng không biết có người nào thân thiết với anh ấy hay không.”

 

Quý Trầm Giao lại hỏi: “Lá bùa anh ấy mang theo bên người, bây giờ cô có nhớ ra là xuất hiện từ lúc nào không?”

 

Vợ Đường Kỳ ngây người rất lâu, rồi bật khóc: “Tôi không nhớ, thật sự không nhớ nữa!”

 

Quý Trầm Giao đành đợi cô ta bình tĩnh lại một chút, “Trước đây chồng cô có từng tiếp xúc với m* t** không?”


 

Vợ Đường Kỳ kinh ngạc thốt lên: “Sao có thể! Chúng tôi đều là người làm ăn lương thiện!”

 

“Chúng tôi nghi ngờ trước khi qua đời anh ấy đã sử dụng chất gây ảo giác.” Quý Trầm Giao nói: “Tinh thần của anh ấy có vấn đề nghiêm trọng.”

 

Vợ Đường Kỳ sốc đến mức không nói nên lời, “Nhưng, nhưng mà…”

 

“Tôi nghe nói, cô là người luôn ngăn cản việc khám nghiệm tử thi?”


 

“Ai lại muốn người thân của mình bị mổ xẻ chứ! Anh nói dối! Anh muốn vu khống tôi và Đường Kỳ! Anh ấy là người tốt, anh ấy không thể nghiện m* t** được!”

 

Trên đường về Cục cảnh sát thành phố, lúc đi ngang qua cửa hàng McDonald, Quý Trầm Giao nhớ đến lời Lăng Liệp nhờ Tiêu Ngộ An chuyển cho mình, liền mua hai phần combo và bốn hộp gà viên.

 

Vẫn không gặp được Lăng Liệp, lần gặp trước còn đánh nhau, biết thế thì…


 

Lúc đưa đồ ăn cho đội thanh tra, Quý Trầm Giao thở dài.

 

Lăng Liệp ở trong phòng cảnh sát cũng coi như thoải mái, ngủ thẳng cẳng. Bỗng nhiên hắn ngửi thấy mùi thơm quen thuộc, vừa mở mắt ra, lúc ngồi dậy thì cửa cũng vừa mở, túi McDonald được đặt trước mặt hắn.

 

Lăng Liệp nhanh chóng mở túi, ăn xong hamburger và cánh gà rồi mới mở hộp gà viên.

 

“Ủa?” Lăng Liệp cầm một miếng gà viên lên, soi dưới ánh sáng.

 

Đó là miếng gà viên hình trái tim.

 

Tổng cộng bốn hộp, tất cả đều là hình trái tim.

 

Trong văn phòng đội trọng án, Quý Trầm Giao đặt phần còn lại lên bàn, Thẩm Tê chạy đến ăn chực, ăn được một lúc mới nói: “Anh Đội, có phải anh bị McDonald bắt nạt không? Sao không có miếng gà viên hình trái tim nào vậy?”

 

Quý Trầm Giao ho khan một tiếng, “Không sao cả, chẳng phải cùng một vị sao?”

 

Thẩm Tê nghĩ cũng đúng, lại tiếp tục ăn.

 

Quý Trầm Giao đặt hồ sơ điều tra của ba nạn nhân “cá phong thủy” – Đường Kỳ, Ung Huy Hào, La Mạn Thoa – lại với nhau, cố gắng tìm ra mối liên hệ giữa bọn họ.

 

Bề ngoài thì bọn họ là những người được “Phù Quang” chọn làm vật chắn tai ương cho Dụ Tiềm Minh theo yếu tố mê tín dị đoan. Ung Huy Hào và La Mạn Thoa bị sát thủ của Sa Mạn g**t ch*t, còn Đường Kỳ thì tự sát. Nhưng những phân tích của mấy “thầy bói” như Thố Vượngg, Lão Đán và các chuyên gia học thuật đều đưa ra phân tích rằng, Ung, La và Dụ Tiềm Minh căn bản không tồn tại cái gọi là liên kết phong thủy.

 

Đây là một vụ án giết người hàng loạt khoác áo mê tín dị đoan. Động cơ thì chỉ có kẻ thao túng tất cả mọi chuyện là “Khổng Tước Xám” Bách Lĩnh Tuyết mới biết.

 

Quý Trầm Giao lại thoáng thấy khuôn mặt của Ngôn Hi, đột nhiên anh cảm thấy rất đau đầu.

 

Có lẽ cái chết của La Mạn Thoa có thể tách ra khỏi âm mưu của “Phù Quang”, vì là Phó Trì Tấn mua mạng cô ấy từ “Phù Quang”. Mà “Phù Quang” và Truy Đình lại hợp tác khá sâu, vừa hay trong tay có một suất “cá phong thủy”, nên đã bán cho Phó Trì Tấn một ân tình, việc này cũng không phải là không thể.

 

Nhưng liệu có khả năng, “Phù Quang” cũng có lý do bắt buộc phải khiến La Mạn Thoa không?

 

Ba người này nắm giữ bí mật gì mà “Phù Quang” không thể để lộ ra ngoài?

 

“Một nữ minh tinh, một ông chủ chợ rau, một nhân viên trung tâm tư vấn du học…” Quý Trầm Giao ném bút xuống, thật sự khó mà tìm ra được mối liên hệ giữa bọn họ.

 

Đêm đã rất khuya, Quý Trầm Giao là người cuối cùng rời khỏi đội trọng án. Trong nhà tối om, yên tĩnh đến lạ thường. Anh có chút bối rối đứng giữa phòng khách.

 

Kể từ khi Lăng Liệp ồn ào chen vào cuộc sống của anh, căn nhà này chưa bao giờ yên tĩnh. Bây giờ đột nhiên chỉ còn lại một mình anh, cảm giác cô đơn như cơn gió lạnh đêm thu, không chút lưu tình len lỏi vào tận xương tủy.

 

Anh ở nhà một lúc, phát hiện ra mình căn bản không ở nổi. Trong lòng chất chứa quá nhiều chuyện, cứ yên tĩnh là lại thấy khó chịu.

 

Anh thu dọn qua loa, nhét quần áo của Lăng Liệp vào túi, quay lại Cục cảnh sát thành phố.

 

Viên thanh tra nhìn thấy túi hành lý, “Đây là?”

 

“Chỉ là mấy bộ quần áo thôi.” Quý Trầm Giao nói: “Không giấu thứ gì khác, không tin các anh cứ mở ra kiểm tra.”

 

Lăng Liệp đã ngủ say, trong mơ còn đang ăn McDonald’s, bỗng hắn nghe thấy tiếng mở cửa, viên thanh tra đặt túi hành lý xuống rồi rời đi, hắn làu bàu mở túi ra, lục một lúc thì khóe môi chợt cong lên, lấy từ bên trong ra một chiếc áo sơ mi rồi giũ giũ.

 

“Hạ Thành Thật, sao em lại nhét cả áo sơ mi của mình vào đây?”

 

Sau khi trời sáng, các cuộc điều tra của Cục cảnh sát thành phố đều được tiến hành riêng rẽ. Tạ Khuynh cả ngày không thấy người đâu, nghe nói là đi cùng Tiêu Ngộ An để dàn xếp với Đội thanh tra.

 

Về phía Đường Kỳ, do thi thể đã sớm được hỏa táng, không thể xác định được tình trạng tâm thần bất ổn của anh ta có liên quan đến “Tuyết Đồng” hay không. Quý Trầm Giao xin lệnh khám xét nhà, nhưng không thu hoạch được gì, vợ Đường Kỳ cũng không tài nào nhớ ra được Đường Kỳ đã từng tiếp xúc với người lạ nào.

 

Ba vụ án này rất có thể không thể điều tra đến cùng, chúng báo hiệu những động thái còn đáng sợ hơn nữa của “Phù Quang”.

 

Về phía Tập đoàn Dụ thị, hiện đã điều tra rõ Dụ thị đã tạo điều kiện và cung cấp nhiều phương tiện cho “Phù Quang” rửa tiền và buôn lậu, các dự án ở nước ngoài do Sa Mạn phụ trách đa phần đều có vấn đề kinh tế, còn bản thân bà ta thì nuôi lính đánh thuê ở nước ngoài, cho bọn họ nhập cảnh trái phép vào trong nước.

 

Trong quá trình điều tra, bệnh tình của Dụ Tiềm Minh trở nặng, ông ta lại một lần nữa đề nghị được gặp Quý Trầm Giao.

 

Sau khi cân nhắc, Quý Trầm Giao vẫn đến gặp.

 

Lần này Dụ Tiềm Minh không hề che giấu vẻ đắc thắng, khẽ gọi anh: “Tiểu Qua, lại đây, để ta nhìn kỹ cháu một chút.”

 

Tiểu Qua, Dụ Qua.

 

Đây là cái tên trong mơ anh luôn nghe không rõ, nhưng khi nghe nó phát ra từ miệng Dụ Tiềm Minh, anh chỉ cảm thấy thật ghê tởm.

 

“Tại sao năm đó lại để Dụ Cần đến nước L?” Quý Trầm Giao hỏi: “Các người đều biết đó không phải là nơi một cô gái đang trong độ tuổi trẻ vị thành niên có thể sống yên ổn.”

 

Dụ Tiềm Minh nhìn chằm chằm vào mắt Quý Trầm Giao rất lâu, dường như nhìn thấy bóng dáng thời trẻ của em gái mình, “Chẳng phải cháu đã đoán ra câu trả lời rồi sao?”

 

Quý Trầm Giao nói: “Vì sự đố kỵ của ông.”

 

Dụ Tiềm Minh khàn giọng cười, cười đến mức ho sặc sụa, “Đúng vậy, là ta hy vọng nó sẽ bị hủy hoại ở đó. Nhưng nó không chỉ quay về, mà còn âm mưu đoạt lấy Dụ thị từ tay ta.”

 

“Ông sớm đã biết người quay về không phải là Dụ Cần.”

 

“Không, ta không biết.”

 

Quý Trầm Giao không tin.

 

“Cháu trai à, ta không cần phải lừa cháu nữa, trong một thời gian dài, ta đã bị Dụ Cần dắt mũi, mãi đến năm ngoái, ta mới bắt đầu nghi ngờ thân phận của cô ta. Lúc đó ta biết mình không còn nhiều thời gian nữa, ta muốn sau khi ta chết, phe cánh của ta có không gian sinh tồn, nên ta mới muốn lợi dụng ‘Phù Quang’ để trừ khử cô ta.”

 

Nói xong những lời này, dường như Dụ Tiềm Minh không còn chút sức lực nào nữa, ông ta nhắm mắt lại, rõ ràng là chưa già đi, nhưng hơn nửa cơ thể đã như bị chôn vùi dưới lớp đất vàng.

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Năm đó… sau khi Sa Mạn đưa tôi về, tại sao tôi lại mất tích?”

 

Dụ Tiềm Minh run rẩy mở mắt ra, “Cháu sẽ trở thành mối họa của nhà họ Dụ.”

 

Quý Trầm Giao: “Cái gì?”

 

“Dụ Cần không chịu nói cha cháu rốt cuộc là ai, nhà họ Dụ ngoài ta ra, còn không ít người đến nước L điều tra, huy động lực lượng lớn như vậy, kết quả lại chẳng điều tra ra được gì.” Dụ Tiềm Minh nói: “Cháu biết điều đó có nghĩa là gì không?”

 

Quý Trầm Giao nghĩ đến một đáp án mơ hồ.

 

Dụ Tiềm Minh: “Cha ruột của cháu, rất có thể là một người không bình thường.”

 

Quý Trầm Giao cảm thấy tim mình như thắt lại. Lúc nhỏ, anh thường cảm thấy trong huyết quản mình đang chảy dòng máu tà ác.

 

Đó là đến từ cha ruột của anh sao?

 

“Cháu không nhớ đúng không?” Dụ Tiềm Minh dùng tay ra hiệu, “Cháu chỉ lớn chừng này thôi, đã không giống một đứa trẻ bình thường. Cháu không khóc không quấy, cũng không biết cười, giống như bị rối loạn cảm xúc. Chúng tôi cũng không biết, cháu sẽ trưởng thành thành một con quái vật như thế nào.”

 

Quý Trầm Giao siết chặt nắm tay, “Cho nên các người đã vứt bỏ tôi?”

 

“Ta không biết cháu còn sống.” Dụ Tiềm Minh lạnh lùng nở nụ cười nhàn nhạt, “Lúc đó, chúng tôi hy vọng cháu chết đi. Nhưng rõ ràng, kẻ được thuê rất không tận tâm, lại để cháu sống sót.”

 

Quý Trầm Giao hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại. Mọi chuyện đã liên kết lại với nhau liền mạch, lời khai của Dụ Tiềm Minh cộng với những lời Sa Mạn nói với Lăng Liệp trước khi chết, lý do tại sao anh bị bỏ rơi, mất đi ký ức trước khi vào viện phúc lợi, sau này tại sao Dụ Tiềm Minh lại phải tìm một đứa trẻ khác đóng giả Dụ Qua.

 

Nghi vấn duy nhất còn lại là, tại sao sát thủ được nhà họ Dụ thuê lại thất thủ khi xử lý một đứa trẻ? Cha ruột của anh là ai?

 

Nhưng những điều này, Dụ Tiềm Minh không thể cho anh câu trả lời được.

 

Có lẽ là sắp chết đến nơi, Dụ Tiềm Minh đối với những thị phi của cả cuộc đời này đều đã buông bỏ, ông ta nhìn Quý Trầm Giao, trong mắt ngập tràn vẻ hài lòng và lưu luyến.

 

“Dù sao cháu cũng là máu mủ nhà chúng ta, có thể gặp lại cháu một lần, ta rất vui.”

 

Quý Trầm Giao nhìn xuống người sắp chết xảo quyệt, đã gây ra vô số tội ác này, vẫn không thể nảy sinh một chút đồng cảm hay thương hại nào.

 

Nhưng những lời cuối cùng này của Dụ Tiềm Minh đã nhắc nhở anh một chuyện, cha anh là ai?

 

Không chỉ vậy, nếu những gì Sa Mạn nói với Lăng Liệp là sự thật, vậy là năm đó Dụ Cần đã chủ động rời đi, vậy Dụ Cần bây giờ còn sống không?

 

Đôi nam nữ đó có từng về nước không? Có từng khuấy đảo sóng gió gì không?

 

———–

 

Không khí trong đội trọng án có chút khác lạ so với ngày thường, Quý Trầm Giao vừa đến đã cảm nhận được. Thẩm Tê vội vã chạy xuống lầu, suýt nữa đã đâm vào người Quý Trầm Giao.

 

“Chạy đi đâu vậy?” Quý Trầm Giao chặn người lại.

 

“Anh Đội!” Thẩm Tê kích động nói: “Anh của em ra rồi! Em đi mua Coca đá cho anh ấy!”

 

Nghe vậy, Quý Trầm Giao lập tức chạy lên lầu, còn đang ở hành lang đã nghe thấy tiếng của Lăng Liệp.

 

Anh xông vào văn phòng, chỉ thấy Lăng Liệp đang mặc một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, tay áo xắn lên cao, hắn đang kể tội đội thanh tra vô nhân đạo cùng Lương Vấn Huyền, Tịch Vãn và những người khác.

 

Lương Vấn Huyền nhìn thấy Quý Trầm Giao đầu tiên, anh hất cằm về phía Lăng Liệp. Lăng Liệp quay người lại, bốn mắt nhìn nhau với Quý Trầm Giao.

 

“Anh…”

 

Quý Trầm Giao vừa mở miệng, chưa kịp gọi hết một tiếng, Lăng Liệp đã ngoảnh đầu đi thật mạnh, quay lưng về phía anh.

 

Quý Trầm Giao đứng cứng đờ ở cửa, vào cũng không được, không vào cũng không xong, rõ ràng Lăng Liệp vừa nhìn thấy anh, nhưng lại không thèm để ý đến anh, chắc chắn vẫn còn giận. Nhưng chiếc áo Lăng Liệp đang mặc là sao?

 

Đó là áo sơ mi của anh, sao lại ở trên người Lăng Liệp vậy?

 

Quý Trầm Giao nhíu mày suy nghĩ một lúc, hôm đó lúc xếp quần áo, anh cũng lấy mấy cái áo của mình vứt lên giường, định lát nữa thay, hình như là giữa chừng lấy nhầm, nhét cả áo sơ mi của mình vào.

 

Anh không để ý, nhưng Lăng Liệp không thể nào mơ mơ hồ hồ lấy mặc được. Rõ ràng hắn biết đó là áo sơ mi của anh…

 

Yết hầu Quý Trầm Giao khẽ chuyển động lên xuống, nhất thời không đoán được suy nghĩ của Lăng Liệp. Lăng Liệp giận vì anh đã ra tay, nhưng lại còn mặc áo sơ mi của anh ngay trước mặt anh, rốt cuộc thì hắn muốn làm gì?

 

Một đám người vẫn đang vây quanh Lăng Liệp, Lương Vấn Huyền là người đầu tiên nhận ra hai người này có gì đó không ổn, anh ta cười nói, giải tán mọi người: “Được rồi được rồi, đi làm việc cả đi, Tiểu Lăng còn có chuyện cần báo cáo với đội trưởng Quý.”

 

Bỗng nhiên bị gọi tên, Quý Trầm Giao bất giác ưỡn thẳng lưng. Lăng Liệp cũng quay đầu lại nhìn, khách sáo chào hỏi: “À, đội trưởng Quý đến rồi à.”

 

Lúc này, Thẩm Tê ôm Coca lạnh chạy về, cậu ta đâm sầm vào người Quý Trầm Giao, khiến anh loạng choạng, “Anh, anh ơi, uống Coca lạnh đi!”

 

Thái độ của Lăng Liệp với Thẩm Tê rõ ràng thân thiết hơn với Quý Trầm Giao nhiều, hắn cười hì hì nhận lấy, còn khoác vai bá cổ với Thẩm Tê, “Cảm ơn anh Thẩm Tê.”

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Lăng Liệp vừa được dỡ bỏ hạn chế, còn một số thủ tục phải làm, cả buổi chiều Quý Trầm Giao không thấy hắn đâu. Đến giờ tan làm, Lương Vấn Huyền đề nghị mọi người tụ tập ăn uống, coi như chúc mừng Quý Trầm Giao và Lăng Liệp được minh oan.

 

Quý Trầm Giao vốn đã đặt đồ ăn trên ứng dụng mua sắm trực tuyến, định về nhà nấu cơm cùng Lăng Liệp, nói rõ những hiểu lầm, mâu thuẫn trong thời gian qua. Nhưng cũng không tiện từ chối lòng tốt của mọi người, vậy nên anh đành lặng lẽ hủy đơn hàng, nghĩ bụng tối nay nói chuyện cũng được.

 

Thẩm Tê và An Tuần đang tranh cãi xem nên ăn lẩu hay ăn thịt nướng, Tịch Vãn ấn đầu hai người xuống, “Hôm nay hai cậu không được quyết định, đội trưởng, anh Lăng, hai người muốn ăn gì, chúng ta đi ăn cái đó.”

 

Quý Trầm Giao đối với thức ăn xưa nay không có sở thích gì đặc biệt, anh liếc mắt nhìn Lăng Liệp, “Anh quyết định đi.”

 

Lăng Liệp không nhìn lại, Thẩm Tê nài nỉ: “Anh, em muốn ăn lẩu!”

 

Lăng Liệp nói: “Được, vậy ăn lẩu đi, quán ở đường Hạ Loan kia được không?”

 

Mọi người đồng loạt tán thành.

 

Đường Hạ Loan cách Cục cảnh sát thành phố chỉ một trạm xe buýt, có một quán lẩu lâu đời rất nổi tiếng, xung quanh có chỗ đỗ xe, giao thông cũng thuận tiện.

 

Tuy rất gần, nhưng lái xe vẫn nhanh hơn đi bộ, mọi người tự tìm xe để đi, Lương Vấn Huyền nói: “Chắc chắn là Tiểu Lăng đi xe với đội trưởng Quý rồi nhỉ?”

 

Quý Trầm Giao cầm chìa khóa, chờ câu trả lời của Lăng Liệp.

 

Lăng Liệp lại nói: “Mọi người qua đó gọi món trước đi, tôi muốn uống trà sữa ở ngã tư.”

 

Ngã tư nằm giữa Cục cảnh sát thành phố và đường Hạ Loan, không thể đỗ xe, muốn mua thì tốt nhất là nên đi bộ qua đó.

 

Quý Trầm Giao khẽ nhíu mày, không nói gì, hỏi: “Ai đi xe tôi?”

 

“Tôi tôi!” Có rất nhiều người lên tiếng.

 

Tịch Vãn nói: “Ấy, tôi cũng muốn uống trà sữa.”

 

Lăng Liệp cười nói: “Không vấn đề gì, các cậu ai muốn uống nữa, tôi mời.”

Bình Luận (0)
Comment