Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 146

Bệnh viện Bắc Chi, khu Bắc Thành. Lăng Liệp đã có kinh nghiệm từ lần trước, lần này đến rất quen đường. Dụ Dạ Sinh chặn đường hắn, sắc mặt cực kỳ khó coi, “Cậu lại đến đây làm gì?”

 

Lăng Liệp giơ giơ thẻ cảnh sát, “Cảnh sát đến thu thập chứng cứ.”

 

Dụ Dạ Sinh không nhường một bước, cười lạnh, “Thu thập chứng cứ gì? Tập đoàn Dụ Thị kinh doanh hợp pháp, đến lượt cậu tới đây gây rối à?”

 

Lăng Liệp không vội vàng thu thẻ lại, “Lần trước chủ tịch Dụ đã nói với tôi rằng, nếu cảnh sát cần, ông ấy sẽ cố gắng hết sức phối hợp. Hôm nay tôi có một vấn đề muốn thỉnh giáo Chủ tịch Dụ, có tới lượt anh lắm lời không?”

 

Dụ Dạ Sinh không chịu được khích bác, lập tức mặt đỏ tía tai, “Cậu!”

 

Lăng Liệp tiến lên, đẩy nhẹ vào vai hắn ta một cái, “Anh họ, chưa chắc Chủ tịch Dụ đã muốn anh thể hiện lòng hiếu thảo bằng cách đối đầu với cảnh sát đâu. Nhường đường chút được không?”

 

Đối mặt ở cự ly gần với đôi mắt như phủ sương lạnh của Lăng Liệp, bất giác Dụ Dạ Sinh cảm thấy sợ hãi, không hiểu sao lại chùn bước, đến khi phản ứng lại thì đã tránh sang bên cạnh một bước rồi.

 

Lăng Liệp thuận thế đi qua.

 

Dụ Dạ Sinh rất bực bội, bước nhanh đuổi theo, vội vàng nắm chặt lấy vai trái Lăng Liệp. Lăng Liệp dừng bước, quay đầu liếc nhìn.

 

Dụ Dạ Sinh như bị cái nhìn đó cứa một nhát dao, vội vàng buông tay, “Không phải tôi không cho cậu đi tìm bố tôi, tôi đang nhắc nhở cậu, hôm nay cậu không phải là vị khách duy nhất.”

 

Lăng Liệp quay người, “Ồ?”

 

Vẻ chán ghét và bực bội trên mặt Dụ Dạ Sinh càng rõ hơn, “Cậu… Dụ Cần đang ở trong đó.”

 

Ánh mắt Lăng Liệp hơi thay đổi, hắn cũng từng nghĩ Dụ Cần sẽ đến, dù sao thì cách đây không lâu hắn vừa đến thăm dò bà ta, khả năng cao là Dụ Cần sẽ đến gặp Dụ Tiềm Minh, còn về việc bọn họ sẽ nói gì, bà ta sẽ che giấu điều gì, thì rất khó đoán. Nhưng thật là trùng hợp, Dụ Cần lại đến cùng lúc với hắn.

 

“Bà già quái vật đó, không biết bị k*ch th*ch cái gì mà ngày nào cũng đến hỏi han ân cần.” Dụ Dạ Sinh hung dữ nói: “Tôi thấy bà ta chẳng có ý tốt gì, đến xem bố tôi còn chống đỡ được bao lâu thôi!”


 

Lăng Liệp: “Ngày nào bà ta cũng đến à?”

 

“Cậu cũng thấy lạ phải không? Bố tôi nằm viện ở đây lâu như vậy, trước đây bà ta chỉ đến thăm tổng cộng có hai lần! Bây giờ ngày nào cũng đến, còn ở lại rất lâu nữa. Có ý đồ gì đây!”

 

Lăng Liệp lại hỏi: “Bà ta bắt đầu đến mỗi ngày từ hôm nào?”

 

Dụ Dạ Sinh nói: “Hôm kia!”


 

Lăng Liệp im lặng suy nghĩ, vậy là sau bữa tiệc. Nếu Dụ Cần thực sự muốn mưu tính gì đó với Dụ Tiềm Minh, thì không cần thiết phải xuất hiện mỗi ngày, việc này giống như cố ý theo dõi ông ta hơn. Nhưng việc theo dõi Dụ Tiềm Minh có cần Dụ Cần phải tự mình ra tay không? Hay bà ta đang đợi ai đó?

 

Đáp án đã rõ ràng, Dụ Cần đang đợi hắn.

 

Trong lòng Lăng Liệp đã hiểu rõ, hắn cười với Dụ Dạ Sinh, “Cảm ơn.”


 

Dụ Dạ Sinh không hiểu ra sao, “Cảm ơn cái gì?”

 

Lăng Liệp hỏi: “Mỗi lần Tổng giám đốc Cần đến thường nói chuyện gì với Chủ tịch Dụ? Có phải là bí mật không? Bây giờ tôi có tiện gõ cửa không?”

 

Dụ Dạ Sinh khinh bỉ nói: “Bà ta đến để giả vờ hiếu thảo, giả vờ tình cảm gia đình sâu đậm đấy! Bà ta muốn bố tôi mềm lòng. Người bệnh thường quan tâm đến tình thân, nhưng tôi rất tỉnh táo, không thể để bố tôi bị bà ta lừa được.”


 

Vừa nói, hai người đã đến bên ngoài phòng bệnh đặc biệt của Dụ Tiềm Minh. Ngoài cửa có bốn vệ sĩ đứng canh gác, hai người là của ông ta, hai người là do Dụ Cần mang đến, canh gác phòng bệnh rất nghiêm ngặt, trông như một nhà tù.

 

Lăng Liệp nghĩ, nhà tù cũng không có quy cách thế này.

 

Đã đến rồi, chi bằng gặp mặt Dụ Cần một lần. Lăng Liệp nói: “Anh họ, nói với họ một tiếng, để tôi vào trong?”

 

Dụ Dạ Sinh vốn không ưa gì Lăng Liệp, nhưng đối với Dụ Cần lại vừa sợ hãi vừa chán ghét, nếu so sánh giữa hai người, Lăng Liệp bỗng trở nên dễ chịu hơn. Hắn ta bảo vệ sĩ tránh ra, vệ sĩ của nhà hắn ta đương nhiên nghe lệnh, còn vệ sĩ của Dụ Cần thì nhìn nhau, vẫn còn do dự.


 

Dụ Dạ Sinh nóng nảy xông lên, vung tay đấm một cú. Hai vệ sĩ kia cũng không phải dạng vừa, né đòn tấn công, bẻ quặt tay Dụ Dạ Sinh ra sau lưng, cũng không trực tiếp làm hắn ta bị thương.

 

Nhưng đúng lúc này, một vật từ trong túi Dụ Dạ Sinh rơi ra. Lăng Liệp tinh mắt, nhìn rõ vật đó, tinh thần lập tức căng thẳng.

 

Là lá bùa!

 

Nhưng không nhìn rõ chi tiết, không thể phán đoán lá bùa này giống của Quý Trầm Giao hay giống của La Mạn Thoa.


 

Dụ Dạ Sinh lớn tiếng chửi bới, lúc đang định cúi xuống nhặt thì cửa phòng đột ngột mở ra, Dụ Cần đứng ở cửa. Dụ Dạ Sinh lập tức cứng người.

 

Ánh mắt Lăng Liệp rời khỏi lá bùa, chuyển sang khuôn mặt Dụ Cần, lúc này, ánh mắt hai người giao nhau. Sau khoảnh khắc tĩnh lặng đó, Dụ Dạ Sinh nhanh chóng nhặt lá bùa lên, cất vào túi, ánh mắt nhìn Dụ Cần không mấy thiện cảm.

 

“Cảnh sát Lăng cũng đến rồi à.” Dụ Cần khách sáo nói.


 

“Thật trùng hợp.” Lăng Liệp nói: “Tôi có làm phiền hai người không? Tôi tìm chỗ nào đó đợi một lát vậy.”

 

Dụ Dạ Sinh lại chế nhạo: “Không phải cậu đến tìm bố tôi điều tra vụ án sao, thế nào, còn định để cảnh sát chờ à?”

 

Câu này hắn ta nói với Lăng Liệp, nhưng lại mỉa mai cả Lăng Liệp lẫn Dụ Cần. Dụ Cần thở dài, “Vào đi, Tiểu Qua.”

 

Tiểu Qua là một cách gọi cố tỏ ra thân mật. Lăng Liệp nhớ lại những năm tháng sống ở nhà họ Dụ, hắn là Dụ Qua, một cái tên sắc sảo thể hiện tài năng, ẩn chứa lời chúc phúc chân thành cho đứa trẻ, đáng tiếc, hắn không phải đứa trẻ đó, cũng không nhận được bất kỳ lời chúc phúc nào.


 

Nghe thấy động tĩnh bên ngoài, Dụ Tiềm Minh khẽ phát ra tiếng r*n r* đứt quãng.

 

Lăng Liệp, Dụ Cần, Dụ Dạ Sinh cùng nhau đi vào. Dụ Cần ngồi xuống ghế sofa cách giường bệnh khá xa, tỏ ý chừa không gian trao đổi cho Lăng Liệp và Dụ Tiềm Minh. Dụ Dạ Sinh rất đề phòng bà ta, vội vàng đến đầu giường kiểm tra các chỉ số và ống truyền dịch của Dụ Tiềm Minh.

 

Lăng Liệp đứng bên cửa sổ, “Chủ tịch Dụ, tôi lại đến làm phiền ông rồi.”


 

Trạng thái của Dụ Tiềm Minh khá tốt, cũng không tỏ ra ngạc nhiên chút nào trước sự viếng thăm của Lăng Liệp, “Có chuyện gì, cậu cứ hỏi đi.”

 

Lăng Liệp quay lưng về phía Dụ Cần, nhưng vẫn cảm nhận được một ánh nhìn mãnh liệt nhìn mình. Mục đích bà ta ngày nào cũng đến thăm Dụ Tiềm Minh quả thực là để đợi hắn, xem hắn định nói gì với ông ta.

 

Lăng Liệp nói: “Chủ tịch Dụ, tôi vẫn đến vì chuyện Dung Mỹ. Trong quá trình điều tra vụ án Tôn Kính, chúng tôi phát hiện bố cục của Dung Mỹ dường như đã tham khảo thuật vu cổ đẫm máu trên một hòn đảo nhỏ ở Thái Bình Dương. Ông có biết về việc này không?”

 

Nếp nhăn trên mặt Dụ Tiềm Minh đã che đi biểu cảm của ông ta, Dụ Dạ Sinh thì ngược lại, hắn ta không giữ được bình tĩnh, quát lên: “Cậu có bị điên không?”

 

Lăng Liệp nói: “Cảnh sát đã nắm được bằng chứng liên quan, vụ hỏa hoạn cũng sẽ được điều tra lại, không lâu nữa các vị sẽ nhận được thông báo phối hợp điều tra. Hôm nay tôi đến đây với tư cách cá nhân để nhắc nhở các vị.”

 

Dụ Dạ Sinh cứng người, “Phối hợp điều tra?”

 

Lăng Liệp quay người nhìn Dụ Cần một cái, “Cách đây không lâu tôi và Tổng giám đốc Cần đã trao đổi rồi, phải không Tổng giám đốc Cần.”

 

Dụ Cần không tỏ thái độ gì, không phủ nhận cũng không khẳng định.

 

Dụ Tiềm Minh nhìn Dụ Cần, đối với người ngoài, ánh mắt đó có vẻ phức tạp và khó hiểu. Giây lát sau, ông ta thu hồi ánh mắt, nhìn thẳng Lăng Liệp, “Về Dung Mỹ, các cậu cứ điều tra hết khả năng đi, bao gồm cả vụ hỏa hoạn đó. Chúng tôi đúng là thương nhân chạy theo lợi nhuận, gần như không tốn bao nhiêu chi phí đã lấy được mảnh đất đó, nhưng việc này đối với cả Tập đoàn Dụ Thị và huyện Triều Hạ đều là chuyện đôi bên cùng có lợi. Các cậu điều tra lại cũng tốt, vừa hay có thể trả lại sự trong sạch cho chúng tôi.”

 

Dụ Tiềm Minh nói rất chậm, còn kín kẽ hơn cả Dụ Cần, “Còn về chuyện trên hòn đảo nào đó ở Thái Bình Dương, đó là chuyện vô căn cứ. Cho dù bản vẽ giống hệt nhau thì có thể chứng minh Tập đoàn Dụ Thị có tội sao? Tập đoàn Dụ Thị phát triển đến quy mô ngày hôm nay, không phải dựa vào việc làm điều táng tận lương tâm.”

 

Phòng bệnh chìm vào im lặng. Lăng Liệp nhìn đôi mắt già nua nhưng vẫn lóe lên sự tinh anh đó, một lát sau, hắn đứng dậy, nói: “Có lời này của ông, tôi cũng yên tâm rồi. Tôi cũng không hy vọng Tập đoàn Dụ Thị có liên quan đến tội phạm.”

 

Khi Lăng Liệp rời khỏi phòng bệnh, Dụ Dạ Sinh vì không muốn ở chung phòng với Dụ Cần nên nhất quyết đòi tiễn hắn. Sau khi đi qua hành lang dài, Lăng Liệp nói: “Thứ anh vừa đánh rơi là gì thế? Tôi nhìn giống như bùa đào hoa, cô gái nào tặng anh à?”

 

“Bùa đào hoa cái gì? Đó là bùa bình an của bố tôi.” Dụ Dạ Sinh vừa nói vừa lấy ra, vẻ mặt thần thần bí bí nói: “Nè, xin từ chỗ cao nhân đấy.”

 

Lần này Lăng Liệp nhìn rõ rồi, hoa văn trên đó ngược lại với cái của La Mạn Thoa, giống với của Quý Trầm Giao, là bùa chống tai ương, kết hợp với lá bùa của La Mạn Thoa thì đúng là một cặp.

 

Tim Lăng Liệp đập nhanh hơn một chút, nhưng vẻ mặt vẫn không thay đổi, “Nếu là bùa bình an cho Chủ tịch Dụ, tại sao lại để trên người anh?”

 

“Cái này thì cậu không hiểu rồi.” Dụ Dạ Sinh rất thích thú với việc chế nhạo Lăng Liệp, “Cao nhân nói, lá bùa này phải do con cái thân thiết nhất mang theo bên người, nó chứa đựng sự lưu luyến và níu kéo của con cái, như thế thì mới có thể cầu phúc tối đa.”

 

Lăng Liệp thầm nghĩ: Nhảm nhí.

 

Dụ Dạ Sinh lại nói: “Tôi thì không tin lắm vào mấy thứ này, nhưng bảo tôi mang thì tôi cứ mang thôi, dù sao cũng chẳng có hại gì. Để ở chỗ bố tôi, ông ấy ngày nào cũng nhìn thấy, nhắc nhở ông ấy là bệnh nhân, như vậy mới không tốt.”

 

Lăng Liệp rút điện thoại ra, hướng camera vào lá bùa. Dụ Dạ Sinh vội vàng che lại, “Cậu muốn làm gì?”

 

“Tôi cũng muốn xin một lá bùa.” Lăng Liệp hành động nhanh, vừa rồi đã chụp được rồi, nhưng vẫn nói: “Có gì mà phải che chứ?”

 

Dụ Dạ Sinh cất lá bùa đi, còn có chút cảnh giác. Lăng Liệp thở dài, “Thôi vậy, không chụp thì thôi, dù sao tôi cũng không mời được cao nhân mà giới nhà giàu các người mời.”

 

Dụ Dạ Sinh hừ một tiếng, “Cũng coi như cậu còn biết thân biết phận đấy.”

 

Lăng Liệp nói: “Là cao nhân nào vậy? Tốn bao nhiêu tiền? Tôi cũng cố gắng xem sao.”

 

Dụ Dạ Sinh cười khẩy khinh thường, “Chỉ dựa vào cậu? Lăng Liệp, cậu nghe cho rõ đây, kể từ khi cậu từ bỏ cái tên Dụ Qua, rời khỏi nhà họ Dụ, cậu sẽ không bao giờ có thể sống cuộc sống hào môn được nữa. Cậu tưởng làm cảnh sát là có tất cả sao? Cậu đang nằm mơ đấy!”

 

Lăng Liệp giơ hai tay đầu hàng, “Được được, anh nói cái gì cũng đúng.”

 

Thấy Lăng Liệp tỏ ra yếu thế, trong lòng Dụ Dạ Sinh rất thoải mái. Lúc này bọn họ đã rời khỏi tòa nhà, hắn ta quay người đi về phía vườn hoa. Lăng Liệp đứng tại chỗ một lát, rồi đi về phía bãi đỗ xe.

 

Xe vừa chuẩn bị khởi động, đột nhiên Lăng Liệp nhìn thấy một chiếc xe dừng lại ở phía xa, một người quen mắt bước xuống từ ghế lái.

 

Phó Trì Tấn. Người kế nhiệm họ hàng xa mà Phó Huy Chi dốc lòng bồi dưỡng.

 

Lăng Liệp nghiêng người về phía vô lăng, sao anh ta lại đến đây?

 

————–

 

Cục cảnh sát thành phố, việc thu thập thêm manh mối đang được tiến hành. Lăng Liệp nói với Dụ Tiềm Minh rằng cảnh sát đã nắm được bằng chứng xác thực, nhưng thực tế thì ở giai đoạn này vẫn chưa, đội trọng án chỉ có “lời nói một phía” của một người nước ngoài tên Thố Vượng, chỉ có thể dùng làm manh mối, chứ chưa phải là bằng chứng để yêu cầu Dung Mỹ phối hợp điều tra.

 

Nhưng Quý Trầm Giao đã liên hệ với các chuyên gia uy tín về lịch sử, địa lý, tín ngưỡng dân gian tại một số trường đại học ở thành phố Hạ Dung và thủ đô, nhờ họ phân tích và đưa ra kết luận chuyên môn. Nếu kết luận ủng hộ suy đoán của đội trọng án, thì có thể triển khai vòng điều tra tiếp theo.

 

Lăng Liệp đưa điện thoại cho Quý Trầm Giao, “Em xem đi.”

 

Quý Trầm Giao phóng to bức ảnh, mày nhíu chặt, “Quả nhiên là nhà họ Dụ.”

 

“Nhưng manh mối này, cũng giống như cái gọi là thần đàn kia, đều không thể dùng làm bằng chứng trực tiếp.” Lăng Liệp gục xuống bàn, “Ở bệnh viện anh còn gặp cả Phó Trì Tấn nữa.”

 

Quý Trầm Giao: “Hửm? Sao anh ta lại ở đó?”

 

“Không biết, có thể là thăm ai đó?” Lăng Liệp nói: “Nhà họ Dụ thuê người giết La Mạn Thoa, Phó Trì Tấn giở trò muốn ép chết cô ấy, hai nhà này lại tụ tập cùng một chỗ.”

 

Quý Trầm Giao: “Chẳng lẽ Tập đoàn Truy Đình biết kẻ ‘hớt tay trên’ là Dụ Thị? Nên muốn giở trò gì đó?”

 

“Nhưng bọn họ có cách nào để điều tra ra nhà họ Dụ chứ?” Lăng Liệp nói: “Chúng ta có được bản vẽ và lá bùa, còn bọn họ thì có cái gì?”

 

Lúc này, Thẩm Tê chạy tới, “Anh Đội! Ủa, anh của em cũng về rồi!”

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Có chuyện gì?”

 

Thẩm Tê: “Không phải anh bảo em kiểm tra với các phân cục, đồn cảnh sát xem có vụ án nào từng xuất hiện lá bùa không sao? Tìm thấy rồi, Phân cục Đông Thành có một vụ!”

 

———–

 

Ngày hôm sau.

 

Nơi thức dậy sớm nhất trong thành phố có lẽ là chợ rau. Hơn bảy giờ sáng, chợ Huy Hào nằm trên phố Vạn Lung ở khu Đông Thành đã đông nghịt người, rất ồn ào náo nhiệt.

 

Từng chiếc xe tải tỏa ra mùi đặc trưng dừng trước cổng chợ, công nhân gắng sức bốc dỡ rau củ, thịt tươi xuống xe, tốc độ đã là nhanh nhất, nhưng những người bán hàng rong đợi bên dưới vẫn sốt ruột hối thúc.

 

Phía trước kẹt xe, không lái vào được nữa, Quý Trầm Giao đỗ xe trong con hẻm đối diện, Lăng Liệp đã xuống xe trước anh một bước, đi bộ về phía chợ.

 

“Mấy cửa hàng mở ở mặt tiền thế này, thường bán đắt hơn một chút, nhưng đồ của bọn họ chưa chắc đã là tốt nhất. Em xem mấy chỗ chỉ có cái mặt tiền tồi tàn, chủ quán lại còn kiêu ngạo ấy, bọn họ đều có bí quyết độc quyền cả đấy, ví dụ như dưa muối muối kiểu bí truyền, thịt xông khói gia truyền, sốt gia vị theo công thức của mẹ già chẳng hạn.”

 

Lăng Liệp chen lấn trong đám đông tạo ra một lối đi, việc đi lại vốn đã khó khăn rồi, nhưng hắn vẫn không quên quay đầu lại phổ cập kiến thức cho Quý Trầm Giao, “Gặp loại quán đó cứ cắm đầu mà mua, toàn là đồ quý cả đấy.”

 

Lăng Liệp hôm nay mặc một bộ đồ thể thao trắng tinh, nền chợ hầu như không có chỗ nào khô ráo, đặc biệt là gần khu đồ tươi sống. Mới đi được một lát, ống quần trắng tinh của hắn đã bị bắn lên mười mấy vệt bùn bẩn.

 

Quý Trầm Giao nhìn mà nhíu mày, mặt đất tuy bẩn, nhưng chỉ cần chú ý bước chân một chút là bùn bẩn sẽ không bắn lên chân, nếu thực sự không cẩn thận bị bắn vào, cũng chỉ một hai vệt, làm gì có chuyện bắn cả mảng lớn như Lăng Liệp chứ?

 

Chân người này là móng guốc à?

 

Dường như Lăng Liệp không hề để tâm đến chiếc quần lấm lem vết bẩn, hào hứng đi tới một quán bánh rán, quay đầu hỏi: “Tiểu Quý, em có muốn ăn không?”

 

Dầu để rán bánh không biết đã dùng bao nhiêu lần, bánh là bánh nhân thịt, ông chủ dùng tay trần cán bột, gói thịt, đập dẹt rồi ném vào chảo. Quý Trầm Giao nhìn đã thấy không muốn ăn, cũng không muốn Lăng Liệp ăn, “Chúng ta đến chợ là để mua đồ ăn à?”

 

Lăng Liệp tỏ vẻ rất vô tội, “Nhưng anh còn chưa ăn sáng mà.”

 

Hôm qua Thẩm Tê tra được là——Nạn nhân Ung Huy Hào năm mươi mốt tuổi, hai mươi năm trước từ nông thôn đến thành phố Hạ Dung, ban đầu chỉ là một người bán rau dạo, ông gánh hàng đi khắp các ngõ hẻm, sau đó dành dụm được chút tiền để ổn định cuộc sống, thuê lại một cửa hàng mặt tiền để bán thịt lợn.

 

Ung Huy Hào đầu óc lanh lợi, nhiệt tình, vợ ông cũng là người chăm chỉ làm việc, cộng thêm những năm đó chính sách tốt, hai vợ chồng mất mấy năm để mở rộng cửa hàng, rồi mười năm trước xây dựng nên chợ Huy Hào. Chợ Huy Hào hiện tại đã lớn gấp đôi so với lúc mới xây, bán buôn, bán lẻ, hàng nhập khẩu, thứ gì cũng làm, được coi là nơi cung cấp rau củ và đồ tươi sống lớn nhất phía đông thành phố Hạ Dung.

 

Nhờ sự thúc đẩy của chợ Huy Hào, phố Vạn Lung gần như toàn là các cửa hàng kinh doanh liên quan. Trước khi chợ Huy Hào phất lên, phố Vạn Lung chỉ là một khu nhà cũ nát. Người dân gần đó đánh giá rất cao Ung Huy Hào, nói rằng chính ông đã làm sống lại cả con phố này, ông là “chủ của khu phố” Vạn Lung.

 

Nhưng vị “chủ khu phố” khá oai phong này lại bị giết tại nhà vào ngày 23 tháng 6 năm nay.

 

Phân cục Đông Thành điều tra được, hai năm trước vợ của Ung Huy Hào đã qua đời vì bệnh tật, hai người con của bọn họ đều ở nước ngoài. Ung Huy Hào sống một mình trong khu dân cư cao cấp ở khu Đông Thành – Cẩm Tú Hà Uyển.

 

Sống cùng khu dân cư đó có một người bán hàng ở chợ Huy Hào tên là Từ Bình Kiền, trẻ hơn Ung Huy Hào vài tuổi, độc thân, ngoại hình ưa nhìn. Chợ khác có Tây Thi bán rau, thì ông ta tự xưng là Phan An bán rau.

 

Cũng vì ngoại hình coi được, lại thêm cái miệng dẻo quẹo, nên so với những người bán hàng nam hoặc lầm lì ít nói, hoặc mặt mũi bặm trợn trong chợ, ông ta được lòng khách hơn, rất nhiều bà cô, bà dì trạc tuổi thích mua rau ở sạp của ông ta. Ông ta trở thành một trong những người kiếm được nhiều tiền nhất chợ, một mình ăn no cả nhà không lo đói, nên mới có thể mua nhà ở Cẩm Tú Hà Uyển.

 

Ngay từ khi vợ Ung Huy Hào còn sống, trong chợ đã nhiều lần có tin đồn rằng, Từ Bình Kiền và vợ của lão Ung liếc mắt đưa tình với nhau, e rằng có tư tình gì đó. Ung Huy Hào cũng vì thế mà chất vấn vợ, gây sự với Từ Bình Kiền. Nhưng hai người bọn họ sống chết gì cũng không thừa nhận, Ung Huy Hào không có bằng chứng nên cũng không thể làm gì bọn họ.

 

Sau đó vợ ông Ung mắc bệnh, Từ Bình Kiền từng đến thăm lúc Ung Huy Hào không có nhà. Ung Huy Hào biết chuyện sau đó, cũng chỉ có thể nhẫn nhịn nuốt giận vào trong vì vợ không còn sống được bao lâu nữa.

 

Sau khi vợ lão Ung qua đời, Ung Huy Hào vốn định lập tức đuổi Từ Bình Kiền đi, nhưng gần đó lại vừa mở một cái chợ mới, cạnh tranh khốc liệt, nhiều khách quen đã chuyển sang chợ mới, nếu đuổi Phan An bán rau – Từ Bình Kiền này đi, chắc chắn sẽ mất thêm một lượng khách hàng nữa.

 

Ung Huy Hào có thể tay trắng lập nghiệp, làm được đến mức này, tâm lý đương nhiên là chịu được thử thách. Ông không những không đuổi Từ Bình Kiền đi, mà còn mời ông ta ăn cơm mấy lần, bảo ông ta yên tâm mà làm ăn.

 

Nhưng từ nửa cuối năm ngoái, những người bán hàng đã nhiều lần tận mắt chứng kiến hai người Ung và Từ cãi nhau. Sau khi vụ án xảy ra, phân cục đến điều tra, nghe nói là do Từ Bình Kiền lòng tham không đáy, đòi Ung Huy Hào nhượng bộ lợi ích nhiều hơn. Ung Huy Hào nghĩ đến những chuyện mờ ám không rõ ràng giữa Từ Bình Kiền và người vợ quá cố thì tức không chịu nổi, đánh Từ Bình Kiền ngay trước mặt mọi người.

 

Sau đó Từ Bình Kiền nghỉ bán mấy ngày, mọi người đều tưởng ông ta định chuyển đi nơi khác, không ngờ một tuần sau ông ta lại quay lại bán rau như không có chuyện gì xảy ra, Ung Huy Hào lại tiếp tục xưng huynh gọi đệ với ông ta.

 

Nhưng hòa bình chỉ là tạm thời, hai tháng sau, hai người lại xảy ra mâu thuẫn, hỏi ra vẫn là vấn đề cũ. Các tiểu thương trong chợ đánh giá Từ Bình Kiền rất thấp, nói ông ta từng này tuổi rồi mà không kết hôn, nhìn là biết loại lăng nhăng, cậy mình có chút nhan sắc suốt ngày đi tán tỉnh mấy bà thím, đúng là một lão d* x*m.

 

Đối với Ung Huy Hào, mọi người lại hết lời khen ngợi, nói ông chủ Ung là người tốt bụng, nghĩa hiệp, đối với vợ con, anh em đều hết lòng hết dạ.

 

Tóm lại là hai người họ có mâu thuẫn, cả chợ đều đứng về phía Ung Huy Hào.

 

Đầu tháng sáu, Ung Huy Hào lại đến cửa hàng của Từ Bình Kiền nổi nóng, hỏi ông ta bao giờ trả món nợ hơn năm mươi nghìn tệ, nếu không trả được thì lấy cửa hàng ra thế chấp. Từ Bình Kiền khom lưng gật đầu, hứa hẹn nhất định sẽ trả sớm nhất có thể, nhưng sau ngày hôm đó, ông ta không bao giờ đến chợ nữa.

 

Mọi người đều đoán có phải ông ta đã bỏ trốn rồi không, cho đến ngày 23 tháng 6, Ung Huy Hào bị giết tại nhà riêng.

 

Phân cục tìm thấy dấu chân, dấu vân tay của Từ Bình Kiền tại nhà họ Ung, camera giám sát của Cẩm Tú Hà Uyển cũng ghi lại được cảnh ông ta đến khu dân cư trước khi vụ án xảy ra, hàng xóm còn cho biết đã nghe thấy hai người cãi nhau.

 

Sau khi pháp y khám nghiệm tử thi đã phán đoán hung thủ dùng dao rất thành thạo, hung khí là một con dao thái thịt thường thấy ở chợ, trong vết thương chí mạng của Ung Huy Hào còn sót lại một lượng cực nhỏ mô động vật, điều này cũng phù hợp với thân phận của Từ Bình Kiền – ông ta bán thịt lợn, trước đây cũng từng làm nghề mổ lợn, việc sử dụng dao không phải người thường có thể so sánh được.

 

Cảnh sát lập tức liệt Từ Bình Kiền vào diện nghi phạm chính, huy động lực lượng lớn để truy tìm.

 

Điện thoại của Từ Bình Kiền đã tắt máy từ tối ngày 23. Đến sáng ngày 25, một người dân đi tập thể dục buổi sáng báo án, nói rằng phát hiện một thi thể ở dưới sông.

 

Thi thể đó chính là Từ Bình Kiền, qua giải phẫu, thời gian tử vong là vào rạng sáng ngày 24, nạn nhân đã uống rượu quá nhiều.

 

Trong bụi cỏ ven sông, cảnh sát còn tìm thấy một con dao thái thịt dính máu chưa rửa sạch, hoàn toàn khớp với vết thương chí mạng của Ung Huy Hào.

 

Tình tiết vụ án đến đây đã rõ ràng. Từ Bình Kiền và Ung Huy Hào có mâu thuẫn tích tụ từ lâu, cuối cùng bùng phát khi Ung Huy Hào dùng cửa hàng để uy h**p ông ta. Tối ngày 23, sau khi Từ Bình Kiền uống rượu đã đến nhà Ung Huy Hào, có lẽ đã có ý định giết người, hoặc có lẽ chỉ muốn thương lượng thêm với ông ta. Nhưng rõ ràng cuộc đàm phán đã biến thành cãi vã, Từ Bình Kiền dùng con dao thái thịt đã chuẩn bị sẵn để g**t ch*t Ung Huy Hào.

 

Sau khi trốn khỏi hiện trường, Từ Bình Kiền lại uống rượu, không thể đối mặt với sự thật mình đã giết người, cuối cùng chọn cách tự sát – đương nhiên, cũng có thể là do say đến mất hết lý trí, trượt chân rơi xuống sông.

 

Nghi phạm đã chết, phân cục cũng kết thúc vụ án tại đây.

 

———-

 

Sáng nay, Quý Trầm Giao định đến chợ Huy Hào xem xét trước khi đến phân cục, cùng Lăng Liệp ra ngoài sớm nên cả hai đều đang đói bụng.

 

Vì vậy Lăng Liệp kêu đói cũng là điều dễ hiểu.

 

Quý Trầm Giao: “Em không ăn, anh mua phần anh đi.”

 

Nhưng Lăng Liệp lại vẫn mua hai cái. Bánh rán đều là mới chiên, chiên xong được gói bằng giấy dầu, cắn một miếng, nóng đến mức phải hà hơi.

 

Quý Trầm Giao vốn rất ghét bỏ, nhưng thấy Lăng Liệp ăn ngon lành, đột nhiên anh cảm thấy mình cũng hơi đói.

 

Các quán ăn sáng trong chợ bán đồ cũng na ná nhau, anh quyết định lát nữa ra ngoài sẽ mua cái bánh mì ăn tạm.

 

“Đây, cho em này.” Lăng Liệp lại đưa chiếc bánh rán còn lại đến trước mặt anh, “Của em đó.”

 

Quý Trầm Giao quay mặt đi: “Đã bảo anh mua phần anh thôi mà.”

 

“Nhưng vừa nãy anh thấy em cứ nhìn chằm chằm vào cái bánh của anh.” Lăng Liệp lại đưa tới trước, sắp chạm vào miệng Quý Trầm Giao luôn rồi, “Thật ra em cũng muốn ăn lắm đúng không, Tiểu Quý?”

 

“Ai nói…” Quý Trầm Giao vừa định nói dối lòng, phản bác lại thì chiếc bánh đã vào miệng anh.

 

Lăng Liệp: “Giờ dính nước miếng của em rồi, em không định bắt anh ăn lại đấy chứ? Nước miếng của bạn trai không phải ăn kiểu này đâu.”

 

“…” Quý Trầm Giao đành phải nhận lấy chiếc bánh rán, cắn một miếng, đúng là nhiều dầu thật, nhưng vị thì không tệ.

 

Lăng Liệp: “Thế nào? Ngon không?”

 

Quý Trầm Giao: “Tạm được. Lần sau anh đừng mua nữa.”

 

Ung Huy Hào bị hại đến nay đã hơn ba tháng, khu chợ mang tên ông gần như không bị ảnh hưởng gì, vẫn náo nhiệt như thường lệ. Con cái ông về nước lo hậu sự, đã sang nhượng lại khu chợ cho chủ của khu chợ gần đó, bây giờ hai khu chợ cùng nhau phát triển, đối phương cũng không bỏ cái tên Huy Hào.

 

Quý Trầm Giao đi trong chợ, anh có cảm giác – dường như Ung Huy Hào đã bị mọi người lãng quên.

 

Cách xử lý vụ án này của Phân cục Đông Thành không có vấn đề gì, manh mối lúc đó rõ ràng như vậy, Từ Bình Kiền chính là hung thủ không thể chối cãi được, chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh như vậy, rất khó để liên tưởng đến việc hung thủ có thể là người khác.

 

Nhưng bây giờ, vụ án này phải điều tra lại. Từ ngày 23 đến rạng sáng ngày 24, người bị giết e rằng không chỉ có Ung Huy Hào, mà còn có cả Từ Bình Kiền, người đã bị lợi dụng.

 

Lăng Liệp ăn xong bánh rán, vo tròn tờ giấy dầu thành một cục nhỏ, ném vào thùng rác, “Tội ác đang leo thang, lúc đó bọn họ còn cố ý tìm người để đổ tội, đến khi giết La Mạn Thoa thì đã dám để camera quay lại luôn rồi.”

 

Quý Trầm Giao nghĩ đến một khả năng khiến người ta lạnh gáy, “Có lẽ những vụ án mà nghi phạm chính tự diệt, bắt buộc phải khép lại vụ án cũng có vấn đề.”

 

————-

 

Phân cục Đông Thành, đội cảnh sát hình sự.

 

Bầu không khí có chút nặng nề. Vụ án đã phá mấy tháng trước xảy ra vấn đề, mới sáng sớm đội trọng án đã đến “hỏi tội”, sắc mặt đội trưởng vô cùng khó coi.

 

Thực ra Quý Trầm Giao không có ý trách bọn họ, chỉ đề xuất muốn nói chuyện với các cảnh sát hình sự đã điều tra vụ án lúc đó, và cần tất cả các báo cáo điều tra.

 

Đội trưởng tìm ảnh gốc khám nghiệm hiện trường ra, lá bùa được chụp rất rõ nét, so với lá bùa của La Mạn Thoa chỉ khác biệt về màu sắc.

 

Nhưng con cái của Ung Huy Hào đã xử lý di vật của ông, lá bùa gốc đã bị đốt mất, chỉ dựa vào một bức ảnh thì cũng không thể tạo thành chuỗi bằng chứng hoàn chỉnh được.

 

Nhưng mà, dù thế nào đi nữa, “con cá phong thủy” thứ hai cũng đã xuất hiện rồi.

Bình Luận (0)
Comment