Lăng Liệp nói: “Tại sao bà lại đến nước L? Lúc đó bà mới mười mấy tuổi, nơi đó không thích hợp để du học, đặc biệt là với phụ nữ.”
“Nước L là điểm dừng chân đầu tiên khi Tập đoàn Dụ Thị vươn ra nước ngoài, bởi vì nơi đó tình hình hỗn loạn nên mới có cơ hội để lợi dụng. Tuy tôi còn nhỏ tuổi, nhưng tương lai cũng phải phụ giúp anh trai quản lý cả tập đoàn, tôi bắt buộc phải rèn luyện.” Câu trả lời của Dụ Cần kín kẽ không một khe hở, “Hơn nữa, lúc đó cần một nhân vật quan trọng của nhà họ Dụ qua đó để ổn định ‘quân tâm’. Anh trai tôi không thể đi, những người khác thì không đủ tầm ảnh hưởng, vậy nên người đó mới là tôi.”
Lăng Liệp: “Cuộc sống ở đó thế nào? Tôi chưa từng đến, tưởng tượng rằng ngày nào cũng có chiến tranh.”
Dụ Cần cười nói: “Cũng không đến nỗi đó, có nơi hỗn loạn thôi, cũng có nơi tương đối hòa bình. Chúng tôi đến khu vực tương đối ổn định của nước L, gọi là gì ấy nhỉ?”
Lăng Liệp: “Thị trấn Trát An. Bây giờ nơi đó đã được sáp nhập vào một đại khu tên là Tát Lâm Gia Ô Khắc.”
“Đúng đúng, là thị trấn Trát An.” Nói rồi, Dụ Cần lại lộ ra vẻ hơi kinh ngạc, “Sao cậu biết?”
“Bởi vì vụ án tôi đang điều tra có liên quan đến thị trấn Trát An.” Lăng Liệp dần đi vào chủ đề chính, “Có rất nhiều người giàu ở nước L sống tại thị trấn Trát An, bọn họ thường xuyên tổ chức tiệc tùng, bà cũng từng được mời tham gia. Có đúng không?”
Dụ Cần nhíu mày, không lập tức trả lời, như đang phân tích tại sao Lăng Liệp lại hỏi câu này.
Một lát sau, bà ta gật đầu, “Đúng vậy, những người giàu mà cậu nói hầu như đều có trang trại chăn nuôi, trồng trọt, chúng tôi có rất nhiều giao dịch hợp tác thương mại với bọn họ.”
Lăng Liệp: “Vậy bà có quen một người tên Tất Giang không? Ông ta từ Phong Thành đến đó làm thuê, từng tham gia khóa huấn luyện của các băng đảng ở địa phương, nhiều lần đến các bữa tiệc làm bảo an.”
Biểu cảm trên mặt Dụ Cần gần như không thay đổi, nhưng Quý Trầm Giao thấy bàn tay đeo trang sức của bà ta khẽ run lên nhè nhẹ.
“Tất Giang?” Dụ Cần suy nghĩ một lát rồi lắc đầu, “Tôi không có ấn tượng gì. Ở thị trấn Trát An có rất nhiều người châu Á sang làm thuê, các thương nhân giàu có ở đó rất hào phóng khi thuê vệ sĩ, nên có rất nhiều người đổ xô đến đó làm vệ sĩ. Có lẽ tôi đã từng gặp ông ta, nhưng thời gian trôi qua lâu như vậy, không nhớ rõ nữa.”
Một câu “Có lẽ đã từng gặp” đã chừa lại cho bà ta một đường lui. Lăng Liệp dừng lại, trao đổi ánh mắt với Quý Trầm Giao.
Sự im lặng đột ngột này khiến Dụ Cần nhíu mày, mãi một lúc sau, bà ta hỏi: “Tất Giang này đã xảy ra chuyện gì sao?”
Lăng Liệp gật đầu, “Mười bảy năm trước, ông ta bị sát hại ở quê nhà huyện Phong An, chết trong xưởng của chính mình. Cùng năm đó ở huyện Phong An còn xảy ra một vụ án khác, vụ án của ông ta bị nghi ngờ là bắt chước gây án. Gần đây chúng tôi mở lại cuộc điều tra, vụ án trước đã được phá, phát hiện vụ án của Tất Giang rất có thể có liên quan đến quá trình ông ta làm thuê ở thị trấn Trát An, lại vừa hay tra được năm đó tập đoàn Tập đoàn Dụ Thị cũng đóng quân ở đó, có thể hai người quen biết nhau, nên muốn đến hỏi bà xem có biết gì không.”
Rõ ràng Dụ Cần đã thả lỏng hơn một chút, “Xin lỗi, tôi không thể giúp gì cho các cậu, tôi thực sự không có ấn tượng gì về người này.”
Lần này Lăng Liệp lại dừng một lát, rồi đột nhiên cất tiếng gọi: “Mẹ.”
Dụ Cần sững người.
Đây là cách xưng hô của Lăng Liệt nhiều năm về trước – dành cho bà – lúc đó hắn còn tên là Dụ Qua, tôn trọng nhưng không thân thiết, là bà yêu cầu Lăng Liệp gọi như vậy, khi còn nhỏ Lăng Liệp không rõ nguyên nhân.
Nhưng lúc này, cùng một từ ngữ được thốt ra từ miệng Lăng Liệp, lại mang thêm một chút dò xét, nguy hiểm.
Dụ Cần vô thức thẳng lưng, bày ra tư thế phòng thủ.
“Tuy chúng ta không còn là mẹ con nữa, nhưng xin phép cho tôi được gọi bà như vậy một lần nữa.” Lăng Liệp mỉm cười, “Dù sao thì chuyện tôi sắp nói tới đây có liên quan đến khoảng thời gian tôi sống ở nhà cũ.”
Dụ Cần mím môi, năm tháng khiến da bà ta chùng xuống, trên cổ cũng nổi lên những đường gân khô ráp.
“Trong nhà có một bức tranh sơn dầu, vẽ bà lúc mười mấy tuổi, đúng không?”
Dụ Cần nuốt nước bọt, “Đúng, trước khi tôi đến nước L, anh trai đã mời người vẽ cho tôi.”
“Tại sao tên bức tranh lại là Công chúa Alice? Đó là tên ở nhà của bà sao?”
Dụ Cần như nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt đột nhiên cứng lại.
Lăng Liệp: “Tổng giám đốc Cần?”
Dụ Cần hắng giọng, “Cũng không có ý gì đặc biệt. Hồi nhỏ xem phim nước ngoài, thấy tên của mấy cô gái trong đó rất hay, còn tên của mình thì không hay, Cần, cần cù, cần mẫn, quá quê mùa. Nên học theo bọn họ, tự đặt cho mình một cái tên mà tôi cho là thời thượng. Tuổi nhỏ không hiểu chuyện, khiến cậu chê cười rồi.”
Lăng Liệp không cười: “Người mà Tất Giang thầm thương trộm nhớ cũng tên là tiểu thư Alice.”
Dụ Cần đang định cầm điện thoại, nghe vậy thì tay buông lỏng, chiếc điện thoại rơi đánh “cộp” xuống bàn.
“Khi ở nước L, ông ta đã nhiều lần gọi điện về tâm sự với chị gái ở quê nhà, kể rằng mình đã quen biết tiểu thư Alice xinh đẹp tao nhã trong một bữa tiệc, ông ta vừa gặp đã yêu, xem cô ấy như người tình trong mộng.” Lăng Liệp nói tiếp: “Sau khi về nước, ông ta cũng mãi không quên được tiểu thư Alice, trong lòng đã có cô ấy nên ông ta không còn để mắt đến bất kỳ người phụ nữ nào khác.”
Dụ Cần lần đầu tiên cao giọng, ngữ khí cũng có phần gấp gáp, “Nhưng tôi không quen biết ông ta!”
Ngực bà phập phồng, đường nét trên má cũng căng cứng, dường như đang cố gắng điều chỉnh lại biểu cảm của mình.
“Không cần vội.” Lăng Liệp nói: “Hôm nay tôi đến không phải để ép bà nhớ ra người này, chỉ là vì manh mối đã xuất hiện, tôi bắt buộc phải đến xác minh, mong bà thông cảm.”
Hơi thở của Dụ Cần dần trở lại bình thường, “Tôi hiểu. Nhưng tôi thật sự không có ấn tượng gì về người này. Tôi thừa nhận lúc đó vì cuộc sống nhàm chán quá nên thường xuyên tham gia tiệc tùng, nhưng chưa từng giao tiếp với vệ sĩ. Có lẽ, ông ta chỉ nhìn thấy tôi, rồi có chút suy nghĩ gì đó về tôi.”
Lăng Liệp gật đầu, “Chúng tôi cũng đã xem xét khả năng này. May mà hôm nay đến gặp bà, nếu không một giả thiết khác của chúng tôi có lẽ sẽ dẫn vụ án đi vào ngõ cụt.”
Dụ Cần vô thức hỏi: “Giả thiết gì?”
Lăng Liệp xoa sống mũi, “Bà sẽ không muốn biết đâu.”
Lăng Liệp càng nói vậy, càng khơi dậy sự tò mò của Dụ Cần, “Cứ nói thử xem.”
Lăng Liệp nghiêm mặt: “Tôi đã từng nghĩ, Tất Giang này, liệu có phải là tình nhân của bà, là cha của… đứa con ruột của bà hay không.”
Dụ Cần kinh hãi tột độ, lùi lại một bước, vừa hối hận vì đã hỏi câu này, vừa không thể không đáp lời, “Cậu, sao cậu lại nghĩ như vậy?”
Lăng Liệp nhún vai, “Dù sao thì bà và cả nhà họ Dụ đều giấu kín như bưng về cha ruột của đứa bé mà.”
Dụ Cần trông có vẻ hơi lúng túng, vén lại một lọn tóc rủ xuống, “Không phải ông ta, sao có thể là ông ta được.”
Lăng Liệp đợi một lát, “Vậy tôi có thể hỏi, cha của Dụ Qua là ai không?”
Dụ Cần đứng dậy, dường như đã lấy lại phong thái của một nữ doanh nhân thành đạt, “Nếu cậu vẫn là người nhà họ Dụ, có lẽ tôi sẽ nói cho cậu biết. Nhưng cảnh sát Lăng, thân phận hiện tại của cậu dường như không có tư cách để hỏi chuyện nhà của tôi.”
Lăng Liệp cũng chỉ là thăm dò vậy thôi, chứ không mong thực sự hỏi ra được điều gì. Hắn cũng đứng dậy theo, “Vậy được rồi, những gì tôi muốn tìm hiểu cũng gần đủ rồi, cảm ơn bà đã hợp tác. Nhưng mà, tiểu thư Alice quả thật là manh mối quan trọng của vụ án Tất Giang, sau này nếu bà nhớ ra điều gì, xin hãy liên lạc với tôi kịp thời, đây là danh thiếp của tôi.”
Dụ Cần nhận lấy, nhướng mày, “Quý Trầm Giao?”
Lăng Liệp cười nói: “Lấy nhầm sao? Xin lỗi, danh thiếp của tôi dùng hết rồi, đây là của đồng đội tôi. Tìm em ấy cũng như tìm tôi thôi.”
Dụ Cần nhìn Quý Trầm Giao với ánh mắt đầy ẩn ý, rồi tiễn hai người ra cửa.
Đến lúc sắp tạm biệt, Lăng Liệp quay người lại, “Tôi xem tin tức thấy Chủ tịch Dụ nhập viện đã lâu, đã khá hơn chưa?”
Dụ Cần đang lơ đãng, chậm nửa nhịp mới đáp lại lời hắn: “Đội ngũ y tế, thuốc men tốt nhất đều đã dùng đến, tình trạng xem như ổn định.”
Lúc nói câu này, bà như đang đánh giá một món đồ, chứ không phải người anh trai máu mủ ruột thịt của mình.
“Vậy thì tốt rồi.” Lăng Liệp nói: “Hẹn gặp lại.”
Ba chữ này khiến tim Dụ Cần khẽ run lên, bà gật đầu, “Tạm biệt.”
Đóng cửa lại, Dụ Cần im lặng vài giây, nhanh chóng đi đến bàn, bật màn hình giám sát lên. Trong màn hình, Lăng Liệp và Quý Trầm Giao lần lượt bước vào thang máy, gần như đứng ở hai góc đối diện của cabin, hoàn toàn không giao tiếp. Những con số trên thang máy lần lượt giảm xuống, Dụ Cần cảm thấy mình cũng đang rơi xuống một nơi nào đó thấp hơn.
Khi hai người hoàn toàn biến mất khỏi màn hình giám sát, Dụ Cần có chút bực bội dụi mắt, một lát sau, tay phải đập mạnh xuống bàn.
Tất Giang, tiểu thư Alice. Ký ức đã chìm sâu dưới đáy biển bỗng cuộn lên một vòng xoáy nhỏ, nó ở nơi sâu nhất của biển cả, dường như không thể dấy lên sóng gió gì. Nhưng nó cũng có thể cuốn phăng tất cả nước biển, gây ra một tai họa ngập trời.
*****
Bên dãy bàn bar gần cửa kính sát đất ở quán cà phê, Lăng Liệp ôm một ly sữa lắc, hai mắt đăm đăm nhìn thẳng ra hành lang bên ngoài. Quý Trầm Giao vừa đi vệ sinh về, cách một bức tường kính đã thấy ‘hai cái ống nhòm’ kia đang khóa chặt mình.
Quán cà phê này bài trí khá ổn, ánh đèn vàng ấm áp, cửa sổ sáng sạch, nhìn từ ngoài vào qua lớp kính, có chút dáng vẻ huy hoàng lộng lẫy. Lăng Liệp ngồi đó giống như một món đồ xinh đẹp bị nhốt trong tủ kính sáng trưng, Quý Trầm Giao quét mắt xuống dưới, đưa ra kết luận – lại còn là một món đồ xinh đẹp có đôi chân dài miên man.
Quý Trầm Giao đẩy cửa bước vào, trở lại chỗ ngồi, Lăng Liệp không nhìn ra ngoài nữa, quay đầu lại nhìn anh.
“Anh nhìn chằm chằm em làm gì?” Quý Trầm Giao hỏi.
Lăng Liệp ngoắc ngoắc ngón tay về phía anh, cầm điện thoại lên. Quý Trầm Giao liếc mắt nhìn, là loại tài khoản marketing tình cảm chuyên nói mấy lời sáo rỗng vớ vẩn. Lúc đang định hỏi hắn xem cái này làm gì, thì Lăng Liệp đã đọc lên: “Người đã có bạn trai rồi, phải luôn để mắt trông chừng đến bạn trai của mình.”
Quý Trầm Giao: “!”
Lăng Liệp tự hào, “Dù sao thì anh cũng là người có bạn trai rồi mà.”
Quý Trầm Giao nhất thời không biết nói gì. Đúng vậy, bọn họ đã nói sẽ thử xem sao, còn hôn rồi, nhưng có những lời anh còn ngại không dám nói thẳng ra, Lăng Liệp đã áp dụng chiêu “Trông chừng bạn trai” này với anh rồi.
Bạn trai, bạn trai… Quý Trầm Giao thầm niệm hai từ này trong lòng, khóe môi bất giác cong lên, nở nụ cười, anh hắng giọng, cũng chuẩn bị nói vài câu sến súa phù hợp với thân phận của người đang yêu, thì Lăng Liệp, người chẳng bao giờ chịu tuân theo lẽ thường, đã cau mày: “Phản ứng đó của Dụ Cần, nếu không liên quan đến vụ án Tất Giang thì đúng là có quỷ.”
Những lời Quý Trầm Giao vắt óc nghĩ ra cứ thế nghẹn lại bên miệng. Sao lại nhảy sang vụ án rồi? Đây không phải là trêu xong rồi chạy sao?
Lăng Liệp đúng là có chút bản lĩnh của một tên tra nam, tiếp tục nghiêm túc nói về vụ án, “Tiểu thư Alice, Công chúa Alice, là biệt danh thời thiếu nữ của bà ta, Tất Giang biết biệt danh này của bà ta và đã bị giết. Không phải bản thân bà ta có bí mật gì bị Tất Giang phát hiện, thì chính là Tập đoàn Dụ Thị có vấn đề.”
Quý Trầm Giao định thả thính nhưng không thành, cũng nhanh chóng chuyển sang trạng thái suy tư, “Cái tên tiểu thư Alice này, rất có thể Dụ Cần không mấy khi dùng sau khi ra nước ngoài. Tất Giang biết, vậy chứng tỏ quan hệ giữa ông ta và Dụ Cần tuyệt đối không phải là vệ sĩ và khách dự tiệc.”
Lăng Liệp: “Sao em biết Dụ Cần không mấy khi dùng cái tên tiểu thư Alice đó?”
Quý Trầm Giao sắp xếp lại ngôn từ một lát, “Không hoàn toàn chính xác, chỉ là phán đoán của cá nhân em thôi. Lúc anh nhắc đến tiểu thư Alice với Dụ Cần, cả người bà ta tỏ ra vô cùng kinh ngạc. Cứ như thể cảm thấy, bây giờ không nên có ai còn nhớ cái tên này nữa mới phải. Với mức độ sợ hãi của bà ta đối với cái tên này, dường như những người biết bà ta từng được gọi là tiểu thư Alice ở nước L đều đáng chết, nhưng người đã chết và đã biết chỉ có Tất Giang. Có thể ở nước L, bà ta rất ít khi, hoặc về cơ bản là không dùng tên tiểu thư Alice.”
Lăng Liệp hút cạn phần sữa lắc còn lại, ống hút vang lên tiếng sột soạt, hắn lắc lắc cốc, “Biết nó giống gì không?”
Quý Trầm Giao: “Hửm?”
“Nó giống như não của anh, sắp bị vắt kiệt rồi.”
“…”
Lăng Liệp đặt cốc xuống, “Cũng có lý, Tất Giang biết tiểu thư Alice, có lẽ chứng tỏ ông ta và Dụ Cần từng có quan hệ sâu sắc, nhưng anh vẫn không nghĩ ra được động cơ cụ thể, động cơ Dụ Cần giết ông ta. Nếu là vì chuyện làm ăn không sạch sẽ của nhà họ Dụ, nhưng lúc đó Dụ Cần chỉ là một vật trang trí, bà ta chỉ chính thức tham gia vào công việc của tập đoàn sau khi đã về nước.”
Quý Trầm Giao: “Chúng ta đã bỏ lỡ một yếu tố then chốt rồi.”
“Hả?”
“Đứa bé. Đứa con của Dụ Cần bị mất tích không lâu sau khi về nước. Chuyện này mới là điểm kỳ lạ nhất. Với điều kiện an ninh của nhà họ Dụ, một đứa trẻ bốn năm tuổi sao có thể nói mất là mất được?”
Lăng Liệp nhướng mày, “Có người cố ý muốn đứa bé biến mất khỏi nhà họ Dụ?”
Quý Trầm Giao: “Nếu hướng suy nghĩ này đúng, vậy lại có thể rẽ ra hai hướng, người này nhắm vào đứa bé? Người này nhắm vào Dụ Cần? Chuyện đứa bé mất tích có liên quan đến Tất Giang không?”
Lăng Liệp đập đầu vào cạnh bàn, “Lần này thật sự bị vắt kiệt rồi.”
Vốn là một cuộc thảo luận rất nghiêm túc, nhưng Quý Trầm Giao vừa thấy phản ứng như diễn viên hài của hắn thì lại muốn cười, anh đưa tay xoa đầu hắn.
Lăng Liệp “vụt” một cái ngồi thẳng dậy: “Trong chuyện đứa bé, nhà họ Dụ quả thật rất kỳ lạ. Hình như sau khi Dụ Cần mất con thì hồn bay phách lạc, đau đớn khôn nguôi – những điều này anh không tận mắt thấy, chỉ là nghe người ta nói thôi. Anh trở thành người thay thế Dụ Qua, bà ta biết rõ anh không phải, nhưng dường như cũng chấp nhận một cách bình thản, từ khi có anh, nhà họ Dụ cứ như sóng yên biển lặng. Vậy theo lý mà nói, lúc anh mười tám tuổi phải chuyển khỏi hộ khẩu nhà họ Dụ, lẽ ra bọn họ nên ngăn cản, nhưng bọn họ cũng không làm vậy.”
Quý Trầm Giao: “Bởi vì không muốn dính dáng đến cảnh sát.”
Lăng Liệp: “Không chỉ vậy, còn có nghĩa là anh vốn dĩ có cũng được, không có cũng chẳng sao.”
Quý Trầm Giao vô thức nói: “Anh không phải là người có cũng được không có cũng chẳng sao.”
Lăng Liệp nhìn vào mắt Quý Trầm Giao, mỉm cười, “Miệng của Quý Điềm Điềm nhà chúng ta ngọt thật đấy.”
Đã lâu không nghe thấy biệt danh này, mí mắt Quý Trầm Giao giật mạnh mấy cái.
“Đứa bé đó…” Giọng Lăng Liệp đột nhiên nhẹ đi, “Đứa trẻ thực sự thuộc về nhà họ Dụ, không biết có còn sống hay không.”
Quý Trầm Giao phũ phàng nói: “Khả năng cao là đã bị thủ tiêu rồi, đứa bé nhỏ như vậy, mất đi sự bảo bọc của gia đình, sống thế nào được?”
Lăng Liệp thở dài, đột nhiên lại nhìn Quý Trầm Giao, “Em bị gia đình bỏ rơi như thế nào?”
Quý Trầm Giao: “Em làm sao biết được? Ký ức sớm nhất của em là ở trại trẻ mồ côi.”
Lăng Liệp càng ghé sát lại, suýt nữa đã dán vào mặt Quý Trầm Giao.
Quý Trầm Giao: “Thành mắt lé luôn rồi kìa thầy Lăng ơi.”
Lăng Liệp cười ha hả lùi lại: “Anh vừa chợt nghĩ, em cũng hai mươi tám tuổi, bằng tuổi anh, bằng tuổi Dụ Qua, liệu em có phải là Dụ Qua thật không?”
Quý Trầm Giao sững người một lát rồi nhíu mày, “Chuyện này không buồn cười chút nào.”
Lăng Liệp gật đầu, “Không có khả năng. Nhưng năm đó nếu em không được nhận nuôi thì sẽ không gặp anh ở McDonald, anh cũng sẽ không đi đến trại trẻ mồ côi Linh Lan Hương theo lời em nói. Vậy cuối cùng người được Dụ Tiềm Minh đưa về nhà họ Dụ sẽ là ai? Chúng ta cùng tuổi, trại trẻ mồ côi toàn một đám trẻ con lem luốc, khả năng cao là Dụ Tiềm Minh sẽ để ý đến em.”
Quý Trầm Giao đột nhiên cảm thấy, số phận đúng là một tấm lưới tinh xảo, nếu anh thay thế Lăng Liệp trở thành Dụ Qua giả, vậy anh có còn trở thành con người của hiện tại hay không? Anh có còn mặc bộ cảnh phục này không? Anh có còn cơ hội quen biết Lăng Liệp không?
Anh lại nhớ đến giấc mơ khó hiểu kia, trong mơ anh có một cái tên khác, trong mơ anh ở trong vòng tay của một người phụ nữ dịu dàng, người phụ nữ đó ngâm nga một bài hát có giai điệu rất du dương, xung quanh dường như là một trang viên rất lớn, nhưng anh không nhìn rõ mặt người phụ nữ, cũng như anh mãi mãi không nghe rõ người khác gọi tên anh trong mơ như thế nào.
Lăng Liệp vò tóc nói: “Anh đau đầu quá, anh không muốn suy nghĩ nữa.”
Quý Trầm Giao cười trấn an hắn, “Đến Đông Nghiệp một chuyến, thu hoạch không nhỏ, ít nhất cũng thêm được một manh mối về Dụ Cần.”
Tóc tai Lăng Liệp rối bù, gật đầu tỏ vẻ đồng tình sâu sắc, “Ít nhất cũng có thêm một người bạn trai.”
Quý Trầm Giao: “…” Khoan đã! Sao lại tung thêm một chiêu chí mạng nữa rồi?
Lăng Liệp nhảy xuống khỏi ghế đẩu cao, đi được vài bước lại quay đầu lại, thấy Quý Trầm Giao vẫn còn ngồi trên ghế, bèn quay ngược lại, mặc kệ ánh mắt của mọi người xung quanh, nắm lấy tay Quý Trầm Giao.
Quý Trầm Giao: “!”
Lăng Liệp: “Đi thôi, bạn trai.”
Quý Trầm Giao bị hắn kéo đi đến cửa quán cà phê, đầu óc có chút choáng váng, mãi đến khi tiếng chuông gió vang lên lúc cửa được mở ra mới khiến anh hoàn hồn tỉnh táo lại, anh nhanh chóng giành lại thế chủ động, nắm lấy tay Lăng Liệp, Lăng Liệp “Hả” một tiếng, rất nhanh lại lộ ra vẻ mặt vô cùng thản nhiên, kiểu: “Em muốn nắm thì cứ nắm thôi”.
******
Kỳ nghỉ của Quý Trầm Giao sắp kết thúc, buổi tối ở khách sạn xem vé tàu cao tốc về thành phố Hạ Dung, Lăng Liệp cũng ghé sát lại, mái tóc vừa gội xong còn ướt sũng cọ vào mặt Quý Trầm Giao. Quý Trầm Giao nhớ lại lúc mới quen, Lăng Liệp cũng tùy tiện để nước trên tóc nhỏ xuống vai mình, lúc đó anh đã đẩy hắn ra. Còn bây giờ… muốn cọ thì cứ cọ đi.
“Mua chuyến này nè, hơn mười giờ.” Lăng Liệp chỉ chỉ vào màn hình, “Ngủ dậy đi là vừa.”
Quý Trầm Giao không muốn mua chuyến này, tàu cao tốc hơn mười giờ, nghĩa là tối nay ngủ xong, sáng mai đã phải tạm biệt rồi.
Kỳ nghỉ bị công việc lấp đầy này giống như một đám mây lơ lửng ở hiện thực, anh và Lăng Liệp đều tham gia điều tra với tư cách là thành viên Đội hành động đặc biệt, nhưng dù sao bọn họ cũng không thuộc một bộ phận, khi kỳ nghỉ kết thúc, thân phận nhân viên tạm thời của Quý Trầm Giao cũng hết hạn, anh phải trở về thành phố Hạ Dung tiếp tục làm đội trưởng đội trọng án, Lăng Liệp cũng không nhẹ nhàng gì, vụ án “Tuyết Đồng” rối rắm phức tạp, vụ án Tất Giang lại liên quan đến tập đoàn Tập đoàn Dụ Thị khổng lồ. Lăng Liệp… có lẽ vào lúc này hắn sẽ không về thành phố Hạ Dung cùng anh.
“Bạn trai, em ngẩn người gì thế?” Lăng Liệp nghiêng mặt qua, vẩy nước đầy mặt Quý Trầm Giao.
Quý Trầm Giao: “Hơn mười giờ sớm quá nhỉ, mua chuyến muộn hơn đi, năm giờ chiều.”
Lăng Liệp kinh ngạc, “Muộn thế về làm gì còn đồ ăn mà mua, chúng ta ăn gì?”
Quý Trầm Giao: “Chúng ta?”
Lăng Liệp lẩm bẩm, “Anh muốn ăn lươn ở đầu ngõ, nấm tươi sắp hết mùa rồi, không ăn nữa là phải đợi năm sau. Trước hai giờ chiều chắc vẫn mua được ít đồ còn sót lại…”
Quý Trầm Giao: “Anh muốn về cùng em?”
Lăng Liệp chớp chớp mắt, “Không phải chứ? Em định về một mình, không mang theo người bạn trai này à?”
“Không phải…” Quý Trầm Giao cũng có chút bối rối, “Anh không ở lại đây điều tra vụ án à?”
Lăng Liệp: “Bạn trai chạy mất rồi, anh còn tâm trạng nào mà phá án?”
Quý Trầm Giao: “…”
Lăng Liệp cười rộ lên, “Thành phố Hạ Dung cũng có sản nghiệp của Tập đoàn Dụ Thị mà, không phải Dụ Tiềm Minh vẫn đang nằm viện ở thành phố Hạ Dung sao?”
Mặc dù biết Lăng Liệp về thành phố Hạ Dung không phải hoàn toàn là vì mình, nhưng tâm trạng Quý Trầm Giao vẫn rất phấn chấn, như mọc thêm vó ngựa, nhảy tưng tưng trên đám mây lơ lửng ở hiện thực.
Cuối cùng, hai người mua vé chuyến sớm nhất, chưa đến sáu giờ sáng, bởi vì Lăng Liệp muốn mua được lươn béo nhất và nấm tươi non nhất ở chợ sớm.
*****
Nhưng mà, ngày hôm sau trời còn chưa sáng, Quý Trầm Giao thì đã dậy rồi, nhưng Lăng Liệp lại nướng trên giường không chịu dậy, hắn cứ ôm chăn khăng khăng nói Quý Trầm Giao bức hại mình. Quý Trầm Giao cũng chưa tỉnh táo hẳn, trong đầu bỗng bật ra câu thoại trong mấy video hài hước: “Còn như vậy nữa xem em có hôn anh không?”
Lăng Liệp trừng mắt, nhanh như chớp bật dậy, một bước lao vào phòng vệ sinh. Để lại Quý Trầm Giao bên giường âm thầm buồn bã – ghét bỏ em đến thế sao? Hôn một cái thì có làm sao?
Chuyện này Quý Trầm Giao cứ canh cánh trong lòng mãi cho đến khi tàu cao tốc sắp về đến thành phố Hạ Dung, cuối cùng mới hạ giọng hỏi: “Sáng nay em nói hôn anh, anh không muốn đến thế à?”
Lăng Liệp hùng hồn đáp: “Đương nhiên là không muốn! Miệng của anh có thể tùy tiện hôn sao?”
Quý Trầm Giao: “…” Cảm thấy càng thêm thất bại.
Lăng Liệp: “Lúc đó anh chưa súc miệng, lỡ bị bạn trai chê thì làm sao?”
Quý Trầm Giao: “!” Thì ra là vậy!
*****
Mặc dù không hoàn thành được nụ hôn chào buổi sáng, nhưng về đến khu nhà tập thể cùng Lăng Liệp, nội tâm Quý Trầm Giao còn vui hơn cả được hôn. Vừa về đến nhà, Lăng Liệp đã tràn đầy năng lượng đòi đi mua đồ ăn, Quý Trầm Giao ở nhà dọn dẹp vệ sinh, lúc đến phòng ngủ phụ không khỏi nghĩ, sau này Lăng Liệp còn ở phòng này không? Hay là chuyển sang phòng ngủ chính?
Lăng Liệp xách hai túi đồ ăn lớn về, điều hòa còn lười bật, đã chạy vào bếp bận rộn. Quý Trầm Giao dọn dẹp xong, định vào phụ giúp một tay.
Lăng Liệp vừa vung tay phải vừa lồng tiếng: “Đi chỗ khác! Đi chỗ khác!”
Quý Trầm Giao: Có phải hắn đang đuổi một con chó con chắn đường không?
Buổi trưa, đến giờ ăn cơm. Lươn xào hoa tỏi, lươn om, canh nấm nấu thịt viên, Lăng Liệp nói muốn ăn lươn, liền làm luôn hai vị!
Quý Trầm Giao lặng lẽ làm một nhiếp ảnh gia đồ ăn, hành động mà trước đây anh từng coi thường, bố cục hoàn hảo, đăng lên vòng bạn bè, trước khi cầm đũa còn liếc nhìn Lăng Liệp một cái.
Lăng Liệt đã sớm ăn ngồm ngoàm từ lâu.
Ăn đồ bên ngoài đã lâu, cuối cùng cũng được ăn cơm nhà nấu, Quý Trầm Giao cảm thấy đặc biệt thơm ngon. Lúc Lăng Liệp định lấy thêm cơm, anh cũng đứng dậy, “Để em đi.”
Lăng Liệp kinh ngạc đến mức tóc dựng đứng, “Không phải em kiểm soát chặt chẽ lượng carb sao?”
Quý Trầm Giao: “Hôm nay em không kiểm soát thì không được à?” Nói rồi, đi về phía nhà bếp.
Lăng Liệp nhào lộn đuổi theo, Quý Trầm Giao đã mở nắp nồi cơm điện. Lăng Liệp hét lớn dừng tay, “Nhưng anh chỉ nấu cho em một bát nhỏ thôi!”
Quý Trầm Giao: “Hả?”
“Phần còn lại đều là của anh.” Lăng Liệp hùng hồn, “Anh vừa đi chợ vừa nấu ăn, em còn mặt mũi giành với anh à?”
Quý Trầm Giao lấy một ít cơm từ bát của Lăng Liệp, hai người đạt được thỏa thuận, sau này nấu cơm sẽ nấu nhiều hơn một chút.
Sau bữa cơm, Quý Trầm Giao dọn dẹp xong nhà bếp, mở vòng bạn bè ra, phát hiện bài đăng cách đó không lâu đã có rất nhiều lượt thích và bình luận, mở ra xem, Lăng Liệp vậy mà đang trò chuyện với những người bạn chung của bọn họ!