Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 120

Lăng Liệp chợt khựng lại, hắn đã bị nhân vật mang tính biểu tượng đậm nét là “Cô Alice” này dẫn vào một ngõ cụt.

 

Hắn đã từng nghe – nói chính xác hơn là hắn đã từng nhìn thấy cái tên này.

 

Bình tĩnh suy nghĩ một chút, sở dĩ hắn đến thành phố Đông Nghiệp là vì sau khi loại trừ vô số khả năng, hắn và Quý Trầm Giao đã suy đoán, hung thủ rất có thể là người Tất Giang quen biết trong thời gian ở nước L. Tất Giang vô tình biết được bí mật của hung thủ, mà hung thủ vì một lý do nào đó, bắt buộc phải về nước phát triển, lo sợ Tất Giang tiết lộ bí mật của mình, nên đã ra tay diệt khẩu.

 

Điều này không thể đánh đồng với sự xuất hiện đột ngột của cô Alice.

 

Lăng Liệp có chút lơ đãng. Đây là một khả năng mà hắn và Quý Trầm Giao đã phân tích ra, nghĩ đến nó, hắn không thể không nghĩ đến Quý Trầm Giao. Mà không lâu trước đó, hắn và Quý Trầm Giao đã cãi nhau.

 

Đó có được coi là cãi nhau không? Hắn chỉ là bảo Quý Trầm Giao quay về thành phố Hạ Dung, dù sao vụ án của Tất Giang vốn không thuộc thẩm quyền của Quý Trầm Giao.

 

Nhưng tranh luận đó không phải là cãi nhau, ngay cả bản thân hắn cũng không thuyết phục được. Nếu không phải trong lòng ấm ức, hắn đã không dứt khoát rời đi như vậy.


 

Nhưng hắn đang tức giận chuyện gì? Chẳng qua Quý Trầm Giao chỉ nói trong lòng hắn có quỷ thôi mà.

 

Trong lòng hắn không có quỷ, bất kể là đối với Tiêu Ngộ An, hay là Minh Thứ gì cũng vậy. Hắn chỉ là tạm thời không muốn gặp bọn họ mà thôi.

 

Nếu là người khác nói hắn trong lòng có quỷ, hắn sẽ hoàn toàn không để ý, dù có nói những lời quá đáng hơn, hắn cũng lười so đo.


 

Nhưng Quý Trầm Giao nói hắn như vậy, trong lòng hắn đột nhiên trở nên rất buồn bực, muốn nổi giận, muốn so đo.

 

Sau khi thất thần một lúc, Lăng Liệp lại cùng gia đình Tất Tuyết Lan trò chuyện, nói rất nhiều chuyện gia đình, gần như khiến bà kể hết những gì có thể nhớ được về nước L. Lão Tiền rất giỏi suy diễn, nói có lẽ Tất Giang đã che giấu không nói sự thật, ở nước L đã làm cho cô Alice có thai, bị người nhà cô ta g**t ch*t.

 

Tất Tuyết Lan tức giận nhéo tai lão Tiền, Lăng Liệp thì ngược lại, hắn cảm thấy không thể loại trừ khả năng này.

 

Mỗi người kể chuyện đều sẽ chọn cách kể có lợi cho bản thân mình, chắc chắn Tất Giang cũng sẽ không nói mình đã xâm hại một người phụ nữ nào đó.

 

Nhưng nếu ông ta thực sự đã làm tổn thương cô Alice, vậy đứa bé đó có được sinh ra không? Hiện tại….

 

Mắt Lăng Liệp khẽ lóe lên, đứa bé này bằng tuổi hắn, năm nay cũng hai mươi tám tuổi.


 

Người cũng cùng hai mươi tám tuổi còn có Quý Trầm Giao.

 

Sao Quý Trầm Giao lại xông vào dòng suy nghĩ của hắn rồi? Hắn lắc lắc đầu, lại nghĩ đến hình ảnh khi tạm biệt Quý Trầm Giao.

 

Hiện tại đối với vụ án, hắn có một vài ý tưởng muốn tìm người thảo luận, người đầu tiên hắn nghĩ đến cũng là Quý Trầm Giao.

 

Sau khi tạm biệt gia đình Tất Tuyết Lan, Lăng Liệp lang thang dưới bóng cây, lúc thì nghĩ đến manh mối về cô Alice, lúc thì nghĩ đến việc cãi nhau với Quý Trầm Giao, tâm trí không tập trung, cảm giác như đã bỏ lỡ điều gì đó.

 

Bên đường có một đám mèo mướp và mèo tam thể béo ú đi tới, Lăng Liệp ngồi xổm xuống, xoa đầu một con. Con mèo không hề sợ người, có lẽ là do được người dân ở đây cho ăn quen rồi, liền lật bụng ra cho xoa.

 

………………..

 

Quý Trầm Giao nhìn Lăng Liệp lên xe buýt, nhìn chiếc xe buýt rời khỏi tầm mắt, khoảnh khắc đó anh vừa tức giận vừa có chút sợ hãi. Người nổi giận vô cớ rõ ràng là Lăng Liệp, anh đã nói sai điều gì sao? Đến thành phố Đông Nghiệp điều tra vụ án thì nên đến cục cảnh sát thành phố thông báo một tiếng, Lăng Liệp không đi chẳng phải là vì Tiêu Ngộ An ở đó sao?

 

Anh cùng Lăng Liệp từ Phong Thành xa xôi chạy đến đây, Lăng Liệp đột nhiên bảo anh quay về thành phố Hạ Dung, anh có tức giận không?


 

Một chiếc taxi đi tới, anh vẫy tay gọi lại. Tài xế hỏi đi đâu, anh buột miệng nói: “Sân bay.”

 

Được, không cần anh nữa, anh đi là được.

 

Nhưng trên đường đến sân bay, cảm xúc sôi sục dần nguội lạnh, anh nhìn cảnh vật lướt qua ngoài cửa sổ, trong đầu toàn là hình ảnh Lăng Liệp khi nghe thấy câu “trong lòng anh có quỷ” thì lộ ra vẻ thất vọng.

 

Có phải anh đã thực sự nói quá lời không? Tại sao anh cứ phải nói những lời đó?

 

Nhưng vào khoảnh khắc đó, anh không thể kiềm chế được. Tiêu Ngộ An giống như một bức tường chắn ngang giữa anh và Lăng Liệp, nghĩ đến việc có một người đã dẫn Lăng Liệp trở lại con đường đúng đắn khi hắn suýt đi vào con đường sai lầm, nghĩ đến việc Lăng Liệp dù bị người này bỏ lại trong đội, vẫn tin tưởng tuyệt đối vào người đó, anh liền cảm thấy bực bội.

 

Nếu cứ thế quay về, sau khi Lăng Liệp thu thập xong manh mối, liệu hắn có đến thành phố Hạ Dung không?

 

Có lẽ là không, Lăng Liệp sẽ đến Phong Thành, ở đó có Đội hành động đặc biệt đang điều tra một vụ án lớn, tuy Lăng Liệp đã giúp cảnh sát thành phố Hạ Dung phá không ít vụ án, nhưng hắn không thuộc về thành phố Hạ Dung.

 

Quý Trầm Giao nhớ lại trước đây Lăng Liệp luôn cười hề hề nói “Tôi là nghi phạm của cậu, cậu phải trả lại sự trong sạch cho tôi”, sau này Lăng Liệp còn quấn lấy anh đòi sự trong sạch nữa không?


 

Quý Trầm Giao càng lúc càng không ngồi yên được, “Bác tài, tới phía trước quay đầu xe lại.”

 

Tài xế không hiểu, “Hả? Sắp lên cao tốc ra sân bay rồi, anh quên hành lý à?”

 

Quý Trầm Giao không giải thích, “Đi đến hẻm Lục Vân!”

 

Tài xế: “Ồ, chỗ đó toàn bán vòng hoa…”

 

Lăng Liệp chơi với mèo một lúc, người bị dính đầy lông mèo. Hắn đứng dậy, chân hơi mỏi, lúc đang định đi đến tiệm tạp hóa đối diện mua một chai nước ngọt Bắc Băng Dương, thì khóe mắt liền bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.

 

Hàng mi dài khẽ run lên, trong tầm mắt hắn, Quý Trầm Giao đang sải bước đi về phía này.

 

Cả hai người đều có chút lúng túng, không giỏi ứng phó với tình huống như thế này.

 

Lăng Liệp nói: “Cậu không đi à?”

 

Suýt chút nữa thì Quý Trầm Giao không thở nổi, người này sao lại giỏi chọc tức người khác thế?

 

“Anh bảo tôi đi là tôi đi ngay à? Giai đoạn đầu vụ án tôi không bỏ công sức ra à? Điều tra đến nước này anh lại bảo tôi rút lui?”


 

Môi Lăng Liệp mấp máy, quay người, đi về phía tiệm tạp hóa. Nhưng vừa rồi thực sự ngồi xổm quá lâu, chân phải tê rần, vừa bước một bước, lại loạng choạng. Quý Trầm Giao nhanh tay lẹ mắt kéo lấy cánh tay hắn, “Sao thế?”

 

Lăng Liệp phồng má, chỉ vào tiệm tạp hóa.

 

Quý Trầm Giao: “?”

 

Lăng Liệp: “Chân tê rồi, muốn uống Bắc Băng Dương.”

 

Xoẹt—

 

Nắp chai nước ngọt ướp lạnh được bật ra, âm thanh bọt khí sủi bọt giống như khúc nhạc mùa hè. Quý Trầm Giao đưa một chai cho Lăng Liệp, hắn nhận lấy, đã đưa đến bên miệng rồi lại đột nhiên nói: “Cảm ơn.”

 

Quý Trầm Giao có chút cạn lời, người nào đó bình thường vừa ăn vừa lấy đồ thoải mái, lúc này lại học được cách nói cảm ơn.

 

Con đường này mang đậm phong vị của thế kỷ trước, đường lát đá xanh, cây cổ thụ cao chót vót. Ông chủ tiệm tạp hóa đang xem chương trình quân sự quốc tế, tự nói chuyện như một chuyên gia. Quý Trầm Giao mượn ông hai chiếc ghế nhựa, cùng Lăng Liệp mỗi người ngồi một chiếc. Lăng Liệp duỗi thẳng chân phải ra, đấm đấm vài cái.

 

Quý Trầm Giao hỏi: “Còn đau không?”

 

Lăng Liệp: “Không đau, chỉ hơi tê.”

 

Quý Trầm Giao liền đặt chai nước ngọt xuống đất, ấn vào bắp chân hắn.

 

Lăng Liệp: “Ái ui!”

 

“Không phải không đau sao? Còn kêu cái gì?” Quý Trầm Giao ngồi xổm xuống, giúp Lăng Liệp xoa bóp thả lỏng, chân Lăng Liệp trông có vẻ gầy, nhưng khi bóp vào, toàn là cơ bắp săn chắc. Điều này khiến anh nghĩ đến loài báo đốm chạy nhanh nhất trên thảo nguyên.

 

Báo đốm cũng rất gầy, nhưng sức bật của eo và chân thì rất đáng kinh ngạc. Giống như Lăng Liệp vậy.

 

Nhưng tiếng kêu của báo đốm lại giống như mèo con, meo meo meo. Điều này cũng có chút giống với Lăng Liệp, cái tên này vừa hung dữ với người ta, bây giờ lại vì tê chân mà kêu ư ử.

 

Lăng Liệp biện giải, “Tôi không có ư ử.”

 

Quý Trầm Giao: “Vậy là ư hử rồi.”

 

“Cũng không có!”

 

“Lát nữa chúng ta đến cục cảnh sát thành phố một chuyến nhé.” Quý Trầm Giao nhắc lại chuyện cũ.

 

Lăng Liệp uống cạn một ngụm Bắc Băng Dương cuối cùng, vẫn chưa đã thèm, nhìn chằm chằm vào chai của Quý Trầm Giao.

 

Quý Trầm Giao: “Đi thì cho anh.”

 

Lăng Liệp đứng dậy, “Tôi không tự mua được à?” Nói rồi quay sang ông chủ: “Cho tôi thêm một chai nữa.”

 

Ông chủ nhìn tủ lạnh, “Hết lạnh rồi, đây đều là mới cho vào, lấy loại thường nhé?”

 

Lăng Liệp: “…”

 

Quý Trầm Giao lắc lắc chai nước ngọt.

 

Lăng Liệp: “Không phải tất cả các cuộc điều tra ở địa phương khác đều cần phải thông qua cục cảnh sát thành phố. Vụ án của tôi không cần thiết.”

 

Sau khi anh trải qua chuyện gọi taxi đến sân bay, bây giờ có thể nói là tâm bình khí hòa, “Nhưng đã đến rồi, đi chào hỏi một tiếng cũng là phép lịch sự chứ? Nếu anh đã tin tưởng anh ta như vậy, không nên ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, giải quyết mâu thuẫn sao?”

 

Lăng Liệp: “Không có mâu thuẫn.”

 

“Hửm?”

 

“Chỉ có tôi đơn phương khó chịu thôi.”

 

Lời đã nói đến nước này, Quý Trầm Giao cảm thấy nên nói thẳng một lần cho xong, để sau này khỏi cãi nhau với Lăng Liệp nữa.

 

“Kể cho tôi nghe xem?”

 

Lăng Liệp uống cạn chai nước ngọt của Quý Trầm Giao, “Thực ra tôi đã nói với cậu rồi, Vệ Chi Dũng, Tiêu Ngộ An, bọn họ đều là những người rất quan trọng đối với tôi. Không có họ thì tôi đã chết rồi, hoặc đã ngồi tù. Tôi coi trọng bọn họ, nhưng dù tôi có cố gắng thế nào, ở chỗ bọn họ, tôi cũng chỉ quan trọng ở mức bình thường. Cậu biết sự khác biệt giữa quan trọng tuyệt đối và quan trọng bình thường không?”

 

Quý Trầm Giao im lặng.

 

“Chính là khi một người quyết định rời đi, có cân nhắc đến một người nào đó không. Nếu cậu cân nhắc đến, người này chính là người quan trọng tuyệt đối. Nếu cậu không để ý, người đó chỉ là quan trọng ở mức bình thường thôi.”

 

“Chú Vệ, tôi còn chưa tìm được chú ấy thì chú ấy đã đi rồi. Đội trưởng Tiêu, anh ta không chút do dự đến thành phố Đông Nghiệp để ở cùng chị dâu nhỏ của tôi.”

 

Quý Trầm Giao ngạc nhiên: “Chị dâu nhỏ?”

 

Lăng Liệp: “Bọn họ đã ở bên nhau rất lâu rồi.”

 

Quý Trầm Giao muốn nói gì đó, “Vệ Chi Dũng bị bệnh, đó là chuyện không thể tránh khỏi.”

 

Lăng Liệp lắc đầu, “Giống nhau thôi, bản chất đều là tôi bị bỏ lại. Nhìn thấy Tiêu Ngộ An và chị dâu nhỏ, tôi sẽ có cảm giác, có cảm giác…” Lăng Liệp nhíu mày, cố gắng nghĩ ra một từ thích hợp, “Tôi sẽ nghĩ, sao mình không may mắn như bọn họ? Tôi sẽ ghen tị với bọn họ.”

 

Lần đầu tiên Quý Trầm Giao nhìn thấy một Lăng Liệp như vậy, tình cảm của hắn thuần khiết đến trong suốt, bất kể là đối với Vệ Chi Dũng hay Tiêu Ngộ An, đó không phải là chuyện có quỷ hay không có quỷ trong lòng, điều đó không thể khái quát được.

 

“Vậy thế nào mới là may mắn mà anh mong muốn?”

 

Lăng Liệp suy nghĩ rất lâu, cuối cùng lại nói ra một đáp án giản dị đến mức khiến Quý Trầm Giao bất ngờ, “Khi một người định rời đi, hãy cân nhắc đến tôi.”

 

Quý Trầm Giao nhìn Lăng Liệp rất lâu, lời nói từ trong lòng trào ra không kịp qua suy nghĩ, “Có lẽ tôi chính là người đó.”

 

Lăng Liệp sững sờ, trong đôi mắt mở to là những tia sáng lấp lánh, nửa phút sau, hắn mới mở miệng, hỏi: “Cậu nghiêm túc chứ?”

 

Quý Trầm Giao cảm thấy đầu óc mình nóng bừng, nhưng lại trịnh trọng gật đầu, “Tôi nghiêm túc.”

 

Lăng Liệp cúi đầu, nhìn bóng hai người in trên mặt đá xanh, một lúc lâu sau, hắn đột nhiên chạm vào cổ tay Quý Trầm Giao, “Chúng ta đến cục cảnh sát thành phố làm thủ tục đi.”

 

Lần này đến lượt Quý Trầm Giao ngạc nhiên, anh muốn thuyết phục Lăng Liệp, nhưng không ngờ Lăng Liệp lại đồng ý dứt khoát như vậy.

 

Lăng Liệp: “Đi thôi.”

 

Quý Trầm Giao đi theo, “Thật sự đi à?”

 

Lăng Liệp cười, nói: “Tiểu Quý, sao cậu lại lề mề thế? Người muốn đi là cậu mà, giờ người đứng đó không đi cũng là cậu.”

 

Quý Trầm Giao gọi một chiếc taxi, “Bây giờ anh mạnh miệng quá nhỉ?”

 

Lăng Liệp ngồi vào trong xe, “Đúng vậy.”

 

Xe chạy được một lúc, Quý Trầm Giao vẫn còn suy nghĩ về câu nói “Đúng vậy” của Lăng Liệp, anh quay sang nhìn Lăng Liệp, “Lấy đâu ra dũng khí mà mạnh miệng thế?”

 

Lăng Liệp thẳng thắn đáp, “Cậu cho đấy.”

 

Quý Trầm Giao khựng lại một lát, khi phản ứng kịp thì tai đã nóng bừng.

 

Trên đường đi, Lăng Liệp gọi điện thoại cho Hoàng Dịch, hỏi về người tên Doãn Hàn Sơn. Hoàng Dịch kinh ngạc: “Cậu gặp Doãn Hàn Sơn rồi à?”

 

Lăng Liệp cũng có chút ngạc nhiên, nói rằng hắn biết được cái tên này từ người nhà của Tất Giang.

 

Hoàng Dịch thở dài một tiếng, “Quả nhiên anh ấy đã theo dõi vụ án đó!”

 

Lăng Liệp vốn tưởng Doãn Hàn Sơn là phần tử khả nghi nào đó, không ngờ cảnh sát Phong Thành quả thực có nhân vật này, hắn hỏi: “Vậy anh ấy bây giờ thế nào? Không còn ở cục cảnh sát thành phố nữa à?”

 

Hoàng Dịch nói: “Mất tích tám năm rồi, mà cũng sắp chín năm rồi.”

 

“Cái gì?”

 

“Đột nhiên mất tích một cách kỳ lạ.”

 

Hoàng Dịch nói, Doãn Hàn Sơn đột nhiên mất tích, không ai biết anh ấy đã đi đâu, anh ấy là một người rất cô độc, thời gian trôi qua, anh ấy cũng dần dần bị lãng quên.

 

Trong thời gian ngắn ngủi thế này, Hoàng Dịch cũng không nhớ ra được nhiều chuyện hơn, liền hẹn Lăng Liệp, tìm một thời gian khác để nói chuyện về Doãn Hàn Sơn, anh ta cũng sẽ tìm cấp trên, đồng nghiệp có thâm niên để hồi tưởng lại về Doãn Hàn Sơn.

 

Quý Trầm Giao nghe cuộc điện thoại này, nghĩ đến một cảnh sát mất tích khác, sư phụ của anh, Ninh Hiệp Sâm.

 

Xe đến cục cảnh sát thành phố Đông Nghiệp.

 

Tại văn phòng phó cục trưởng cục cảnh sát hình sự, người đàn ông mở cửa ôn hòa nho nhã, dường như hoàn toàn không giống người từng ở trong Đội hành động đặc biệt, nhưng nhìn kỹ sự điềm tĩnh giữa hàng lông mày của anh ta, lại dường như đang che giấu những thăng trầm trong quá khứ thật sâu.

 

Đội viên phụ trách tiếp đón vừa rồi đã gọi điện thoại, cho nên hai bên đều đã có chuẩn bị tâm lý cho cuộc gặp mặt này.

 

Lăng Liệp đứng sau lưng Quý Trầm Giao, lộ ra nửa khuôn mặt, khóe môi Tiêu Ngộ An mang theo nụ cười, ánh mắt giao nhau với hắn trong chốc lát, rồi tránh sang một bên, “Vào trong ngồi đi.”

 

Quý Trầm Giao quay đầu gọi Lăng Liệp, ánh mắt Lăng Liệp lại đang lướt qua văn phòng, như thể đang xác nhận xem có người nào đó ở đây hay không.

 

Quý Trầm Giao khó hiểu, nhỏ giọng hỏi: “Tìm gì vậy?”

 

Lăng Liệp: “Tìm con mèo Ragdoll nào đó.”

 

Quý Trầm Giao nhìn Tiêu Ngộ An, chẳng lẽ mèo Ragdoll không phải là Tiêu Ngộ An sao? Người đã ở đây rồi còn tìm cái gì nữa?

 

Lăng Liệp không tìm thấy mèo Ragdoll, cùng Quý Trầm Giao vào trong văn phòng.

 

Tiêu Ngộ An rót nước đá cho hai người, lại trò chuyện với Quý Trầm Giao, “Đội trưởng Quý, tôi đã nghe Minh Thứ nói về cậu. Vụ án giết người hàng loạt năm kia, may nhờ có sự hỗ trợ của cảnh sát thành phố Hạ Dung các cậu, mới có thể nhanh chóng phá án.”

 

Quý Trầm Giao vốn có chút thành kiến với Tiêu Ngộ An, nhưng khi gặp mặt, lại cảm thấy khi ở cùng với người này rất dễ chịu. Anh ta hơn ba mươi tuổi, đã ngồi vào vị trí phó cục trưởng cục cảnh sát hình sự, tuy là được điều từ Đội hành động đặc biệt xuống, nhưng tuổi vẫn còn quá trẻ, nhất định là phải có kinh nghiệm cực kỳ vượt trội.

 

Vì đã nhắc đến Minh Thứ, Quý Trầm Giao cũng có chuyện để nói, Minh Thứ và Quý Trầm Giao có chức vụ tương đương nhau, đều là đội trưởng đội trọng án, cho nên hai thành phố hễ có hợp tác là bọn họ đều phải gặp mặt. Quý Trầm Giao có ấn tượng không tồi với Minh Thứ năng lực mạnh là một chuyện, rất chú trọng vệ sinh cá nhân là một chuyện, luôn ăn mặc chỉnh tề sạch sẽ, không giống một số đồng nghiệp, hễ ra ngoài làm nhiệm vụ là người đầy mồ hôi hôi hám.

 

Quý Trầm Giao: “Đội trưởng Minh có ở đây không?”

 

Đầu lông mày Lăng Liệp đột nhiên giật giật, hắng giọng, ra vẻ nói: “Đội trưởng Tiêu, à không, bây giờ phải gọi ngài một tiếng phó cục trưởng Tiêu. Chúng tôi đến để điều tra vụ án mười bảy năm trước ở Phong Thành, điều tra ở địa phương khác có nhiều bất tiện, đến thông báo với ngài một tiếng.”

 

Từ “ngài” trong ngữ cảnh đương đại đã trở thành một trong những từ ngữ chuyên dùng để mỉa mai, Quý Trầm Giao vừa nhìn Lăng Liệp, liền cảm thấy người này đã đem hai chữ mỉa mai dán lên trán mình rồi.

 

Tiêu Ngộ An cười cười, lại không tiếp lời khách sáo mỉa mai đó của Lăng Liệp, “Vẫn chưa hết giận à?”

 

Lăng Liệp: “Không đến mức đó, Tiểu Quý nhà tôi nói tôi phải lịch sự, đến thành phố Đông Nghiệp của các anh không chào hỏi một tiếng là không được lịch sự.”

 

Tiêu Ngộ An: “Tiểu Quý nhà cậu?”

 

Tiểu Quý:”…” Phó cục trưởng Tiêu giỏi nắm bắt trọng điểm vậy sao?

 

“À, Tiểu Quý nhà tôi.” Lăng Liệp không biết xấu hổ, “Tôi chiêu mộ được cho Đội hành động đặc biệt một nhân viên tạm thời rất mạnh.”

 

Tiêu Ngộ An: “Nhưng sao tôi nghe Thẩm Tầm nói, cậu ở thành phố Hạ Dung vui vẻ không muốn về, đã trở thành người của đội trưởng Quý rồi?”

 

Quý Trầm Giao vừa định giải thích, Lăng Liệp liền nói: “Ở lại thành phố Hạ Dung cũng không phải là không được, cũng không phải ai cũng nguyện ý gắn bó với Đội hành động đặc biệt cả đời.”

 

Tiêu Ngộ An thở dài một hơi, “Việc tôi rời đội đã gây tổn thương cho cậu, quá khứ, hiện tại, tương lai, tôi đều sẽ không trốn tránh vấn đề này. Nhưng mà.” Anh ta dừng lại một chút, “Tôi chưa bao giờ hối hận. Nếu chọn lại một lần nữa, tôi vẫn sẽ chọn điều đến thành phố Đông Nghiệp.”

 

Lúc này, bên ngoài văn phòng khép hờ có thêm một bóng người. Minh Thứ nghe nói Lăng Liệp đến, vội vàng chạy đến, lại nghe được những lời nói từ tận đáy lòng của Tiêu Ngộ An.

 

“Tôi đã cống hiến cho Đội hành động đặc biệt nhiều năm, không hổ thẹn với bộ cảnh phục trên người. Rời khỏi Đội hành động đặc biệt, tôi vẫn đang làm việc vì sự an toàn của thành phố, của đất nước. Không sai, trong mắt cậu tôi là vì một người mà từ bỏ đội ngũ, nhưng ngoài việc là cảnh sát, tôi cũng là một người bình thường, tôi có người muốn bầu bạn, bảo vệ. Lăng Liệp, tín ngưỡng và tình cảm không xung đột, tôi đang làm gì, không phụ thuộc vào việc tôi ở đâu. Bây giờ cậu không hiểu, nhưng sau này cậu sẽ hiểu.”

 

Lăng Liệp nắm chặt tay, Quý Trầm Giao còn cho rằng hắn sắp bùng nổ, nhưng vài giây sau hắn lại thoải mái thản nhiên nói: “Anh không còn là đội trưởng của tôi nữa, còn lên lớp nhiều như vậy làm cái gì?”

 

Tiêu Ngộ An mỉm cười, “Xin lỗi, quen rồi, cậu ở trong đội của tôi cần cù chăm chỉ nhiều năm như vậy, nhất thời muốn thay đổi cũng không dễ dàng gì.”

 

Lăng Liệp: “Tôi…”

 

Ánh mắt Tiêu Ngộ An hơi thay đổi, “Giống như việc tôi không còn là đội trưởng của cậu nữa, người dẫn đường của cậu, cậu cũng không quen. Nhưng một cuộc sống không thay đổi mà cứ mãi như vậy, cậu có thể tưởng tượng được không? Nó không tồn tại. Cậu từ một thiếu niên muốn giúp Vệ Lương thoát tội, đến một cảnh sát tinh anh trong đội của tôi, có phải là thay đổi không? Tôi phải thích ứng với sự chuyển đổi từ đội trưởng sang phó cục trưởng, cậu cũng vậy.”

 

Lăng Liệp hít sâu một hơi, “Thực ra…”

 

Ánh mắt Tiêu Ngộ An lại trở nên dịu dàng, “Tôi biết, thực ra cậu đã tiêu hóa, đã và đang thay đổi rồi. Nếu không cũng sẽ không tích cực điều tra vụ án như vậy.”

 

Bị nói trúng tim đen, Lăng Liệp không dám nhìn thẳng vào Tiêu Ngộ An nữa, quay đầu lén nhìn Quý Trầm Giao.

 

Quý Trầm Giao cũng đang nhìn hắn.

 

Tiêu Ngộ An nói: “Tôi đoán, đội trưởng Quý có công rất lớn.”

 

Đột nhiên bị nhắc đến, Quý Trầm Giao: “Tôi?”

 

“Thẩm Tầm nói, sau khi Lăng Liệp trở thành nghi phạm của cậu thì đã thay đổi rất nhiều.” Ánh mắt Tiêu Ngộ An chuyển qua chuyển lại giữa hai người, sau đó dừng lại đúng lúc, “Có lẽ hai người sẽ trở thành đồng đội tốt.”

 

Lăng Liệp khoác vai Quý Trầm Giao, “Đã nói cậu ấy là nhân viên tạm thời của tôi rồi mà!”

 

Lúc này Minh Thứ đẩy cửa ra, “Lăng Liệp!”

 

Lăng Liệp lập tức nhảy dựng lên, nhìn chằm chằm người đến như hổ rình mồi.

 

Quý Trầm Giao: “Đội trưởng Minh.”

 

Minh Thứ và Quý Trầm Giao mỗi lần gặp mặt đều không tránh khỏi màn tự tâng bốc nhau một chút, kiểu như “Dạo này cậu quản lý vóc dáng tốt đấy”, “Đội của các cậu lại nâng cao hiệu suất phá án rồi” các loại.

 

Nhưng lần này hai người tâng bốc nhau đều rất không tập trung, Quý Trầm Giao biết Lăng Liệp đang trốn sau lưng mình, còn Minh Thứ thì nhìn chằm chằm vào Lăng Liệp đang trốn sau lưng Quý Trầm Giao.

 

Vừa rồi Quý Trầm Giao đã nhìn ra hai người này quen biết nhau, hơn nữa còn có mối quan hệ khá sâu sắc, nhưng để xoa dịu bầu không khí kỳ quặc đó, anh vẫn chuẩn bị giới thiệu, “Đây là đội trưởng đội trọng án của thành phố Đông Nghiệp, Minh Thứ.”

 

Lăng Liệp nhỏ giọng: “Tôi biết, Minh Thứ, chủng loại: Mèo Ragdoll.”

 

Minh Thứ: “…”

 

Quý Trầm Giao: “Cái gì? Đội trưởng Minh mới là mèo Ragdoll?”

 

Quý Trầm Giao phải mất một lúc mới làm rõ được quan hệ của ba người này. Hóa ra, Tiêu Ngộ An chính là vì Minh Thứ mới xin điều đến thành phố Đông Nghiệp, bọn họ từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, tình cảm sâu đậm. Mà Lăng Liệp sau khi trở thành đội viên của Tiêu Ngộ An, đối với Tiêu Ngộ An có tình cảm phức tạp, vừa là anh trai, vừa là thầy, vừa là ân nhân. Thân phận đặc biệt của hắn cũng khiến Tiêu Ngộ An quan tâm hắn hơn một chút.

 

Minh Thứ biết Tiêu Ngộ An có một đội viên nhỏ như vậy, tò mò chạy đến xem, Minh Thứ ngưỡng mộ Lăng Liệp có thể được đặc cách vào Đội hành động đặc biệt, cùng Tiêu Ngộ An hành động, Lăng Liệp ngưỡng mộ Minh Thứ từ nhỏ đã được lớn lên cùng Tiêu Ngộ An.

 

Ban đầu, hai người đều có chút gò bó, có chút để ý đối phương, Lăng Liệp cảm thấy Minh Thứ giống như một chú mèo được bảo vệ rất tốt, là giống mèo quý giá nhất, Minh Thứ cảm thấy Lăng Liệp giống như một con mèo hoang đánh nhau rất giỏi, rất hung dữ.

 

Đều là “động vật họ mèo”, gặp mặt khó tránh khỏi nhìn nhau không vừa mắt, nhưng Minh Thứ có ý thức của người lớn, hay mua đồ cho Lăng Liệp – đội trưởng là người lớn, bạn trai của đội trưởng đương nhiên cũng là người lớn.

 

Nhưng sau này nhiều năm ở chung, y đã phát hiện ra người này căn bản không phải mèo, là chó, rất chó, cực kỳ chó!

 

Minh Thứ: “Lăng Cún Con, quần áo tôi gửi cho cậu sao cậu lại trả lại?”

 

Lăng Liệp: “Đó không phải là đồ anh mua nhiều quá, giờ không muốn nữa sao?”

 

Minh Thứ: “Đó là tôi mua để tặng cho cậu! Mặt cậu sao lại chỗ đỏ chỗ đen thế? Có phải bị cháy nắng không?”

 

Lăng Liệp hất đầu, “Tôi còn sợ bị cháy nắng à?”

 

Minh Thứ lấy ra một hộp kem chống nắng còn chưa mở từ trong tủ của Tiêu Ngộ An, “Cầm lấy, cứu lấy cái mặt của cậu đi.”

 

“Tôi thèm ba cái đồ vớ vẫn của anh à?”

 

“Bảo cậu cầm thì cậu cứ cầm đi!”

 

Quý Trầm Giao: “…”

 

Trong đầu anh đã hiện ra hình ảnh mèo Ragdoll và mèo hoang đang đánh nhau. Mèo Ragdoll tuy quý giá, nhưng đánh nhau thì mèo hoang bọn họ vẫn hung dữ hơn một chút, mèo Ragdoll vừa định đứng dậy, liền bị mèo hoang cho một móng vuốt ấn đầu xuống.

 

Quý Trầm Giao nhìn đồng nghiệp ngày xưa tâng bốc nhau, nghĩ thầm, đội trưởng Minh, xin lỗi nhé, mèo hoang tuy đáng ghét, nhưng đó là mèo hoang của tôi.

 

Thời gian gặp mặt lần này không dài, đội trọng án có vụ án, là Minh Thứ tranh thủ thời gian đến gặp Lăng Liệp, Tiêu Ngộ An cũng sắp có cuộc họp.

 

“Lần này không giữ hai người ở lại ăn cơm được rồi.” Tiêu Ngộ An nói: “Sau này có thời gian, nhất là khi vị này hoàn toàn hết giận, đến nhà tôi và Minh Thứ chơi nhé.”

 

Quý Trầm Giao thay Lăng Liệp nhận lời, hai bên chia tay trong hòa bình.

 

Ra khỏi cục cảnh sát thành phố, Lăng Liệp không nói gì một lúc thật lâu, ban đầu Quý Trầm Giao không làm phiền hắn, cho rằng hắn cần điều chỉnh lại tâm trạng, cho đến khi đi đến trước cửa một tiệm McDonald thì dứt khoát kéo hắn vào mua hai phần combo.

 

Trở lại xe, hắn nói: “Hôm nay tôi không có không vui.”

 

Quý Trầm Giao: “Hửm?”

 

“Ngoài dự kiến, tôi không cảm thấy mình là một kẻ ăn xin bị bỏ rơi.”

 

Lăng Liệp nói năng có chút lộn xộn, nhưng Quý Trầm Giao vẫn im lặng lắng nghe.

 

“Bọn họ quá hạnh phúc, cho nên khi ở cùng bọn họ, tôi giống như một kẻ ăn xin. Nhưng hôm nay tôi không có cảm giác đó.” Lăng Liệp nhìn Quý Trầm Giao, “Có lẽ là vì có cậu ở đây.”

 

Ngực Quý Trầm Giao bị cào mạnh một cái.

 

Lăng Liệp ăn một lúc, lại nói: “Vừa rồi cậu nhìn chằm chằm tôi là đang nghĩ gì vậy?”

 

“Vừa rồi là lúc nào?”

 

“Thì là lúc tôi và mèo Ragdoll kia cãi nhau đó.”

 

Quý Trầm Giao suy nghĩ một chút, “À, tôi đang nghĩ, đó là mèo hoang của tôi.”

 

Lăng Liệp chớp chớp mắt, một lát sau, “Là ý mà tôi đang nghĩ sao?”

 

Quý Trầm Giao: “Ý anh đang nghĩ là gì?”

 

Lăng Liệp xích lại gần hơn, hơi thở của hai người đan xen, trong đồng tử phản chiếu hình dáng của đối phương.

 

Một lát sau, Lăng Liệp nói: “Mèo hoang không có nhà.”

 

Quý Trầm Giao ôm lấy cổ hắn, những thứ đã ấp ủ từ lâu tràn ngập trong chiếc xe chật hẹp, môi hai người gần như chạm vào nhau, Quý Trầm Giao nói: “Vậy tôi sẽ cho mèo hoang một mái nhà nhé?”

 

Quý Trầm Giao rũ mắt, không nhìn vào mắt Lăng Liệp. Một lúc lâu, ghế da phát ra tiếng động, Lăng Liệp ôm lấy anh, khoảng cách giữa môi hai người cuối cùng cũng biến mất.

 

Sau khi hôn, Lăng Liệp nâng cằm Quý Trầm Giao lên, vênh váo tuyên bố, “Vậy mèo hoang là của cậu rồi.”

Vụ án thứ ba: Chuyện Tang Ma – Kết thúc

Bình Luận (0)
Comment