Tâm Hạp - Sơ Hòa

Chương 119

Lăng Liệp ngẩng đầu lên, ánh mắt có chút ngây ngốc, lộ ra vẻ tủi thân, “Không muốn ăn.”

 

Quý Trầm Giao ngồi đối diện hắn, “Vậy ăn McDonald? Anh muốn ăn bao nhiêu cánh gà, tôi mua bấy nhiêu.”

 

Lăng Liệp: “Đã cai rồi.”

 

Hắn càng ngoan ngoãn, Quý Trầm Giao càng thấy khó chịu trong lòng, nhưng cũng hiểu, Lăng Liệp buồn bã mất mát là điều bình thường, dù sao thì người có mối quan hệ sâu xa với “Tuyết Đồng” là Lăng Liệp.

 

“Lãnh đạo, mấy ngày nữa tôi phải về thành phố Hạ Dung rồi, anh có đi cùng tôi không?” Quý Trầm Giao hỏi.

 

Lăng Liệp mím môi, “Vụ án của chú Vệ vẫn còn một vụ nữa chưa phá.”

 

Hắn đang nói đến vụ án thứ hai ở huyện Phong An, vụ án Tất Giang. Vốn dĩ sau khi phá được vụ án của Đàm Pháp Tân, bọn họ sẽ bắt tay ngay vào vụ này, nhưng bị Hoàng Dịch đuổi đến đảo Phong Triều để nghỉ dưỡng, lại liên tiếp xảy ra một loạt vụ án khác, vụ án cũ 17 năm trước này giống như đã biến mất vậy.

 

Nhưng từ đầu đến cuối Lăng Liệp không hề quên.


 

Quý Trầm Giao: “Tôi cũng muốn nói đến vụ án này. Hay là chúng ta lấy lại tinh thần, tranh thủ trước khi tôi về thành phố Hạ Dung báo cáo, điều tra ra một chút manh mối được không?”

 

Hiện tại, vì “Tuyết Đồng” và sào huyệt sản xuất thuốc dưới lòng đất mà rất nhiều thành phố bị ảnh hưởng, những nơi này đã thành lập tổ điều tra liên hợp, lực lượng cảnh sát dồi dào, Đội hành động đặc biệt cũng tham gia, Lăng Liệp và Quý Trầm Giao tạm thời không có nhiệm vụ, không phải nói là bị loại trừ, chỉ là mỗi người một việc, trong tình huống hiện tại, bọn họ không thể phát huy tác dụng quá lớn.

 

Lăng Liệp nhìn chằm chằm Quý Trầm Giao, cũng không nói gì. Đôi mắt hắn rất sáng, rất đẹp, khi có chút sương mù thì có vẻ gì đó rất mê hoặc. Quý Trầm Giao cũng không dời ánh mắt mình đi, anh nhìn hắn một lúc lâu, dùng giọng điệu dịu dàng nhất có thể, nói: “Có phải là đói bụng rồi không?”


 

Lăng Liệp bĩu môi, “Trong mắt cậu, tôi chỉ là một cái thùng cơm thôi à.”

 

Quý Trầm Giao: “…” Không, trong lòng tôi, anh là một con mèo rất láu cá, rất khôn.

 

Lăng Liệp: “Trong lòng cậu đang nói xấu tôi đấy chứ gì.”

 

Quý Trầm Giao: “Cái này cũng nhìn ra được à?”


 

Tâm trạng Lăng Liệp tốt hơn một chút, “Tôi đói rồi.”

 

Quý Trầm Giao đợi hắn nói câu này, đang định dẫn hắn đi ăn gì đó đắt tiền, thì hắn lại nói: “Chúng ta đi chợ đi.”

 

“?”

 

“Nấu ăn để giải tỏa áp lực.”


 

Phong Thành giáp biển, mùa này lại là lúc hải sản tươi ngon nhất, hai người mua không ít đồ ở chợ, mượn tạm căn hộ Hoàng Dịch thỉnh thoảng đến ở để nấu nướng.

 

Mãi đến khi nhìn thấy Lăng Liệp ném con bạch tuộc lớn lên thớt, Quý Trầm Giao mới hiểu ý Lăng Liệp nói giải tỏa áp lực là thế nào.

 

Con bạch tuộc lớn bị “choảng choảng” một trận, đừng nói là người chặt, ngay cả người đứng bên cạnh xem cũng thấy rất giải tỏa.

 

Lăng Liệp cắm cúi làm việc, cũng không nói gì, Quý Trầm Giao biết hắn muốn ở một mình một lát, vì vậy cũng không đứng canh hắn nữa, ngồi trên ghế sofa sắp xếp lại mạch suy nghĩ của vụ án Tất Giang.


 

Khi đó Thẩm Duy đã đưa ra một ý tưởng, rất có thể Tất Giang đã biết được một bí mật nào đó ở Nước L, bản thân Tất Giang không biết đây là một bí mật, nhưng hung thủ phải diệt khẩu ông ta, vì sau đó hung thủ trở về, hoạt động ở trong nước.

 

Hoàng Dịch đã điều tra được, sau khi người nhà của Tất Giang rời khỏi huyện Phong An thì đã chuyển đến nhiều thành phố khác, hiện tại đang định cư ở thành phố Đông Nghiệp.

 

Bọn họ phải đi một chuyến đến thành phố Đông Nghiệp.


 

Nghĩ đến thành phố Đông Nghiệp, Quý Trầm Giao không thể không nghĩ đến vị đội trưởng Tiêu Ngộ An đã khiến Lăng Liệp bị tổn thương.

 

Mỗi khi Lăng Liệp nhắc đến Tiêu Ngộ An, tình cảm rất phức tạp, đây là người đã kéo Lăng Liệp ra khỏi con đường lầm lạc, nếu không có anh ta, Lăng Liệp sẽ không phải là Lăng Liệp như bây giờ. Anh ta đã đưa Lăng Liệp trở thành một thành viên của Đội hành động đặc biệt, nhiều năm như vậy, có thể nói là Lăng Liệp cam tâm tình nguyện vì anh ta mà liều mạng. Lăng Liệp nghĩ rằng những ngày tháng như vậy sẽ không thay đổi, Tiêu Ngộ An sẽ mãi mãi là đội trưởng của mình, còn mình cũng mãi mãi vì Đội hành động đặc biệt mà phục vụ.

 

Nhưng Tiêu Ngộ An lại “bỏ rơi” Đội hành động đặc biệt, đến cục cảnh sát thành phố Đông Nghiệp làm phó cục trưởng phụ trách đội cảnh sát hình sự. Đội hành động đặc biệt có rất nhiều tinh anh, nhưng chỉ có Lăng Liệp là cảm thấy bị bỏ rơi.


 

Quý Trầm Giao không rõ lý do vì sao Tiêu Ngộ An lại chọn như vậy, nhưng anh không tự chủ được đứng về phía Lăng Liệp, có chút thành kiến với Tiêu Ngộ An, cảm thấy đây là một đội trưởng vô trách nhiệm.

 

Nhưng mà, cho dù đã ầm ĩ đến mức đoạn tuyệt quan hệ, nhưng Lăng Liệp đối với Tiêu Ngộ An lại còn có sự tin tưởng tuyệt đối, lần trước anh chỉ hỏi Lăng Liệp tại sao không nghi ngờ Tiêu Ngộ An, Lăng Liệp đã lộ ra vẻ mặt rất kinh ngạc.

 

Lăng Liệp nghi ngờ ai, cũng không bao giờ nghi ngờ Tiêu Ngộ An.


 

Quý Trầm Giao nghĩ đến chuyện đó lại cảm thấy khó chịu. Chi bằng nhân dịp này đi gặp Tiêu Ngộ An một lần.

 

Lăng Liệp làm món hải sản chua cay, hải sản vừa mới nhấc ra khỏi nồi đều được ném vào đá lạnh, pha một bát nước chấm lạnh, sau đó cho hải sản vào, theo lý thuyết thì phải ướp lạnh mấy tiếng mới ngấm gia vị, nhưng Lăng Liệp lười đợi, mới nửa tiếng hắn đã bưng lên bàn.

 

Lăng Liệp còn ninh một nồi chè đậu xanh, không kịp ướp lạnh, nhưng ném vài tảng đá lớn vào, coi như là mát mẻ.

 

Quý Trầm Giao vừa ngửi thấy mùi, chân răng đã ứa ra nước bọt, trước đây anh không như vậy, trước đây anh cũng không ăn nhiều. Lăng Liệp nấu một nồi thức ăn, thường là anh ăn một phần ba, Lăng Liệp giải quyết hai phần ba.


 

Nhưng hôm nay ăn đến khi chỉ còn lại một chút dưới đáy, anh ăn còn nhiều hơn cả Lăng Liệp.

 

Hai người gắp sợi râu bạch tuộc cuối cùng lên, không ai chịu buông đũa. Lăng Liệp: “Không phải cậu muốn kiểm soát vóc dáng sao?”

 

Quý Trầm Giao mặt dày nói, “Ăn hải sản lại không béo.”

 

Sợi râu bạch tuộc cuối cùng này Quý Trầm Giao vẫn nhường cho Lăng Liệp. Lăng Liệp ăn xong, “Tiểu Quý, tôi đã chiều hư cái miệng của cậu rồi.”

 

Quý Trầm Giao: “?” Lời này nghe sao mà quen tai thế?

 

Lăng Liệp lại cảm thán, “Bây giờ cậu đi ăn những món ở nhà khác, chắc chắn sẽ nhả ra ngay.”

 

Tiểu Quý: Không, không đến mức đó chứ.

 

Nhưng anh cũng cảm thấy Lăng Liệp nói có lý, Lăng Liệp quả thật có thiên phú nấu ăn, tùy tiện học một chút đã nấu đặc biệt ngon, bây giờ anh nhìn lại những món ăn nhẹ mình thường mua trước đây, cảm thấy tất cả đều rất bình thường.

 

Anh và Lăng Liệp đây là thuộc dạng chiều hư cái miệng của nhau. Điều khác biệt là anh dùng tiền, còn Lăng Liệp thì dùng tài nghệ nấu ăn, nếu xét về độ chân thành thì hình như là anh thua rồi?

 

Lăng Liệp làm xong bữa cơm này, tâm trạng cũng đã ổn định được bảy tám phần, “Cậu có đi với tôi đến thành phố Đông Nghiệp không?”

 

Vừa nãy Quý Trầm Giao còn đang nghĩ đến chuyện này, “Đi.”

 

Lăng Liệp lộ ra vẻ mặt thoải mái. Quý Trầm Giao cảm thấy kỳ lạ, “Một mình không dám đi?”

 

Bởi vì Tiêu Ngộ An sao?

 

Lăng Liệp lại thừa nhận, “Có thứ phiền phức.”

 

Quý Trầm Giao biết rõ còn hỏi: “Ai?”

 

Lăng Liệp: “Một con mèo phiền phức.”

 

Quý Trầm Giao hoàn toàn không ngờ là đáp án này. Mèo? Trong lòng Lăng Liệp, Tiêu Ngộ An là mèo?

 

Anh có chút rối loạn, anh đã xem ảnh của Tiêu Ngộ An, một người đàn ông cao lớn, trầm ổn như vậy, sao có thể là mèo được!

 

Một chút chua xót không tự chủ được lại dâng lên.

 

Quý Trầm Giao chua loét, nói: “Anh mà cũng dám nói người khác là mèo à?”

 

Lăng Liệp: “Y vốn là mèo mà, mèo cảnh, mèo Ragdoll, đỏng đảnh khó chiều, cứ hay bắt nạt người khác.”

 

Trong nhận thức không mấy phong phú về mèo của Quý Trầm Giao, Ragdoll là một giống mèo rất danh giá, lại rất đẹp, Lăng Liệp lại nhìn Tiêu Ngộ An như vậy sao?

 

Lăng Liệp lại nói: “Chúng ta đi lặng lẽ, đừng để y phát hiện.”

 

Thực ra Quý Trầm Giao không tán thành lắm, anh là cảnh sát hình sự của thành phố Hạ Dung, Lăng Liệp là thành viên Đội hành động đặc biệt, đến thành phố Đông Nghiệp để tìm manh mối, nên thông báo với cảnh sát địa phương một tiếng. Lăng Liệp đây là bị tổn thương quá sâu, cho nên mới không muốn gặp mặt sao?

 

………..

 

Hoàng Dịch biết Lăng Liệp và Quý Trầm Giao muốn đến thành phố Đông Nghiệp, anh ta đích thân đến sân bay tiễn hai người, nói vài lời cảm ơn. Nếu không phải nhờ bọn họ, tội ác tiềm ẩn ở Phong Thành không biết đến khi nào mới được phơi bày ra ánh sáng.

 

Lăng Liệp không có hứng thú lắm, “Cảm ơn gì chứ, vụ án Vệ Lương, vụ án ‘Tuyết Đồng’, vụ án Tất Giang đều chưa phá, vụ án Đàm Pháp Tân còn bị Thẩm Duy dắt mũi, bây giờ còn thêm vụ án Tiêu Ất Thuận. Phó đội trưởng Hoàng, tôi đã làm được gì đâu.”

 

Người khác nói những lời này là khiêm tốn giả tạo, phô trương, nhưng Hoàng Dịch đã tiếp xúc với Lăng Liệp một thời gian, biết hắn thực sự vì chưa làm sáng tỏ những vụ án này mà không vui. “Không thể nói như vậy được, cơm ăn phải ăn từng miếng, án cũng phải phá từng vụ, vụ án Đàm Pháp Tân đã qua mười bảy năm, bây giờ không phải cũng tìm ra chân tướng rồi sao? Tôi ấy à, lần này học được không ít thứ từ các anh đấy, tôi thấy đáng giá.”

 

Lăng Liệp cười cười, không nói gì.

 

Hoàng Dịch hăng hái nói cục cảnh sát thành phố dạo gần đây chiến ý dâng cao, mọi người đều cảm thấy nhất định có thể tìm ra được chân tướng vụ án “Tuyết Đồng” và cái chết của Tiêu Ất Thuận. Không ít tinh anh của các thành phố khác bây giờ đều ở Phong Thành, thành phố ven biển nhỏ bé này nhiệt tình trừng trị tội ác cao hơn bao giờ hết.

 

Đến lúc từ biệt, Hoàng Dịch nói: “Chúng ta còn có cơ hội gặp lại nhau chứ?”

 

Lăng Liệp nói: “Vụ án Tất Giang tôi nhất định phải tìm ra chân tướng, anh nói chúng ta có gặp lại nhau nữa không?”

 

Hoàng Dịch cười sảng khoái, còn học theo phim võ hiệp ôm quyền, “Được! Đến lúc đó hi vọng vụ án bên chúng tôi cũng đã được làm sáng tỏ!”

 

Trên đường đến thành phố Đông Nghiệp, Lăng Liệp ngủ thiếp đi, Quý Trầm Giao lấy cho hắn một cái chăn, mấy lần trộm nhìn hắn. Giữa chừng thấy hắn nhíu chặt mày, có chút đau khổ. Quý Trầm Giao không khỏi nghĩ đến con mèo Ragdoll Tiêu Ngộ An.

 

Có phải Lăng Liệp gần đến nơi nên lo lắng, mơ thấy những ngày tháng ở Đội hành động đặc biệt và ở chung với Tiêu Ngộ An không?

 

Anh vừa định đánh thức Lăng Liệp dậy thì hắn đã tự mình tỉnh lại, có chút mông lung nhìn biển mây bên ngoài cửa sổ.

 

Người nhà của Tất Giang chuyển đến thành phố Đông Nghiệp là Tất Tuyết Lan, chị gái của Tất Giang, cùng với cha mẹ của ông ta, cả một gia đình vẫn làm nghề có liên quan đến dịch vụ tang lễ, bởi vì mang biển hiệu của huyện Phong An, nên cũng có thể thấy là rất có tiếng tăm, làm ăn rất phát đạt.

 

Sau khi xuống máy bay, ý của Quý Trầm Giao vẫn là đi đến cục cảnh sát thành phố một chuyến, có sự hỗ trợ của cảnh sát địa phương thì làm việc sẽ dễ dàng hơn, ngoài ra, đây cũng là lễ nghi cơ bản khi làm việc ở địa phương khác. Nhưng Lăng Liệp cứ không đi, cũng không cho Quý Trầm Giao đi.

 

Quý Trầm Giao nổi giận, đột ngột nói: “Anh sợ gặp lại đội trưởng cũ của anh đến vậy sao?”

 

Lăng Liệp sửng sốt, “Tiêu Ngộ An? Anh ta đã sớm không còn là đội trưởng của tôi nữa rồi.”

 

“Vậy gặp một lần thì sao?”

 

“Không muốn gặp tại sao phải gặp?”

 

“Đây là công việc, trong lòng không có quỷ thì gặp một lần có làm sao?”

 

Lăng Liệp có chút kinh ngạc. Quý Trầm Giao vừa nói xong cũng hối hận, anh nói những lời này làm gì? Nhưng sự phiền muộn trong khoảnh khắc đó vậy mà không thể nào đè xuống được.

 

“Trong lòng tôi với Tiêu Ngộ An có quỷ?” Lăng Liệp nhìn Quý Trầm Giao, “Cậu là có ý này?”

 

Quý Trầm Giao muốn phủ nhận, nhưng nhìn vẻ mặt xa lạ của Lăng Liệp, lại nuốt lời vào trong bụng.

 

Lăng Liệp quay người bỏ đi.

 

Quý Trầm Giao đứng một lúc rồi cũng đuổi theo, “Lăng Liệp!”

 

Lăng Liệp cũng không quay đầu lại, “Tôi điều tra án của tôi, không liên quan gì đến cậu, về thành phố Hạ Dung của cậu đi.”

 

Quý Trầm Giao bị một tiếng quát này làm cho choáng váng, nhất thời dừng bước. Lăng Liệp trong tầm mắt của anh càng lúc càng nhỏ, cho đến khi bị ánh nắng chói chang làm cho mờ nhạt. Cảnh vật xung quanh cũng như dần tan chảy, trở nên méo mó vặn vẹo, không chân thực.

 

Lăng Liệp đã từng đến thành phố Đông Nghiệp, nắm rõ cấu trúc của toàn bộ thành phố, nhảy lên một chiếc xe buýt, xuống xe ở một trạm gần rìa phía Tây của thành phố, đi bộ một km, đến một con hẻm đông đúc.

 

Con hẻm này được gọi là hẻm Lục Vân.

 

Trong và ngoài hẻm đều bày vòng hoa, nhà giấy, giống như đã trở lại huyện Phong An. Nhưng quy mô rõ ràng nhỏ hơn huyện Phong An rất nhiều, xếp một hàng đếm xuống, cũng chỉ có mười mấy nhà.

 

Theo manh mối của cảnh sát Phong Thành, gia đình Tất Tuyết Lan sinh sống buôn bán trong con hẻm này.

 

Lăng Liệp chặn một người phụ nữ trung niên lại, hỏi cửa hàng nhà họ Tất ở đâu. Người phụ nữ nhiệt tình chỉ về phía bên phải của con hẻm, “Kìa, vòng hoa được bày nhiều nhất chính là nhà họ Tất. Cậu đến đặt hàng à?”

 

Lăng Liệp cười cảm ơn, đi qua, thấy một bà lão tóc bạc đang cầm một cái chổi lông gà, ở trước cửa hàng phủi bụi cho vòng hoa.

 

Lăng Liệp ở Phong Thành một thời gian, đã học được tiếng địa phương của Phong Thành, bà lão vừa nghe thấy giọng nói ở quê nhà thì vội vàng quay sang nhìn Lăng Liệp.

 

Lần này Lăng Liệp không giả vờ làm quần chúng nhân dân nữa, hắn trực tiếp xuất trình giấy tờ, nhưng đối với thân phận cụ thể có chút thay đổi, tự xưng là cảnh sát của Phong Thành, hai vụ án mạng ở huyện Phong An năm đó, vụ của Đàm Pháp Tân đã phá rồi, bây giờ đang điều tra lại vụ án của Tất Giang, hi vọng nhận được sự ủng hộ của người nhà.

 

Bà lão nước mắt lưng tròng, nói năng lộn xộn, vừa gọi tên con gái và con rể, vừa kéo Lăng Liệp vào trong. Lăng Liệp sợ bà kích động ngã, vội đỡ lấy bà.

 

Tất Tuyết Lan và chồng là Lão Tiền, nghe được tin thì từ xưởng bên trong chạy ra, hai người đều đang mặc tạp dề, hiển nhiên là đang làm việc. Tất Tuyết Lan kinh ngạc đỡ lấy mẹ, “Mẹ, vừa rồi mẹ nói gì?”

 

Lăng Liệp lại nói rõ mục đích đến, mắt Tất Tuyết Lan cũng đỏ hoe, lập tức gọi Lăng Liệp vào trong nhà. Lăng Liệp đánh giá xung quanh, mặt tiền của nhà họ Tất chia thành hai phần, phía trước là cửa hàng và sân sau, sân sau thông với chỗ ở, cho dù là ở rìa thành phố, nhưng diện tích lớn như thế này cũng không rẻ.

 

Xem ra việc kinh doanh của nhà họ Tất làm rất tốt.

 

Lão Tiền bưng ra một ấm trà lạnh tự pha, thấy Lăng Liệp còn trẻ, khí chất lại không giống cảnh sát hình sự, không khỏi có chút nghi ngờ, “Vụ án của thằng út, thật sự có thể điều tra lại à? Năm đó nói không tìm được hung thủ. Chúng tôi cảm thấy huyện Phong An thật tà môn, lại là một nơi đau thương, nên mới dọn đến đây sống.”

 

Tất Tuyết Lan cảm thấy chồng mình có chút mất lịch sự với cảnh, bà đánh vào lưng ông ta một cái thật mạnh, “Ông lải nhải cái gì vậy? Cảnh sát Lăng đã từ xa xôi chạy đến, ông còn nói lời châm chọc!”

 

Hai vợ chồng cãi nhau một hồi lâu, Lăng Liệp vừa uống trà đá vừa nghe. Hắn vốn không hề bài xích những việc vụn vặt của người dân, rất nhiều manh mối quan trọng đều ẩn trong những việc vụn vặt đó.

 

Tai Lão Tiền có chút “mềm”, bị vợ nói cho câm nín, lẩm bẩm lầm bầm đi kết vòng hoa, trước khi đi còn nói: “Bà chỉ biết xót thương thằng em út của bà thôi, nó không phải bị nhà các người chiều hư, nên mới gây ra chuyện không nên gây ra với người không nên trêu chọc đó sao? Hừ! Bà còn chê tôi không ra sức, năm đó ai ngày ngày chạy đến cục cảnh sát? Cảnh sát bắt không được hung thủ là lỗi của tôi à?”

 

Tất Tuyết Lan còn định mắng tiếp, nhưng Lăng Liệp đã đặt ly xuống, cuối cùng lại chen vào: “Tất Giang ở nhà rất được cưng chiều à?”

 

Tất Tuyết Lan thở dài, ngồi xuống ghế mây đối diện Lăng Liệp, “Nhà chúng tôi chỉ có hai người con, em trai tôi và tôi. Anh là người từ Phong Thành đến, chắc chắn biết nghề của chúng tôi đều để đàn ông tiếp quản, phụ nữ chỉ là phụ tá, nếu không còn cách nào khác mới để gia nghiệp rơi vào tay chúng tôi.”

 

“Tôi là chị cả, Tất Giang là em út, vậy nên chắc chắn là nó rất được cưng chiều rồi. Nhưng nhà chúng tôi cũng không phải là trọng nam khinh nữ, ăn mặc đều như nhau, điều kiện cũng khá tốt, cho nên tôi và nó đều có thể đi học. Nó cũng thương người chị này là tôi, tôi gặp chuyện gì ở bên ngoài, đều là nó giúp tôi ra mặt. Đúng rồi, cảnh sát Lăng, tôi thấy anh còn trẻ, cảnh sát Doãn là sư phụ của anh sao? Bây giờ anh ấy thế nào rồi?”

 

Lăng Liệp giật mình. Cảnh sát Doãn? Cảnh sát Doãn nào?

 

“Chị đang nói cảnh sát nào vậy?”

 

Tất Tuyết Lan cũng kinh ngạc, “Chính là cảnh sát của Phong Thành các anh đó, lúc trước anh ấy đã đến tìm chúng tôi, nói nhất định phải điều tra vụ án của Tất Giang rõ ràng. Uầy, đã rất nhiều năm rồi anh ấy không liên lạc với chúng tôi.”

 

Lăng Liệp đành phải nói: “Tôi là cảnh sát mới, không biết cảnh sát Doãn mà chị nói. Cảnh sát Doãn tên đầy đủ là gì? Lần này tôi trở về sẽ gặp anh ấy một lần, có lẽ sẽ tìm được thêm nhiều manh mối hơn.”

 

“Tốt tốt, cảm ơn vì các anh đã không bỏ cuộc.” Tất Tuyết Lan lấy giấy, viết ba chữ lên giấy: Doãn Hàn Sơn.

 

Lăng Liệp xác định, không thấy người này trong giới cảnh sát Phong Thành.

 

“Anh ấy đã hỏi các chị những gì? Chuyện của năm nào?”

 

“Ôi chao, có lẽ đã mười năm rồi? Tôi cũng không nhớ rõ nữa. Lúc đó anh ấy cũng còn rất trẻ, là một cậu trai đặc biệt tuấn tú. Hỏi chúng tôi về môi trường trưởng thành của Tất Giang, chuyện ra nước ngoài các thứ. Uầy, là một cảnh sát đặc biệt có trách nhiệm. Thật lòng mà nói, lúc đó chúng tôi cảm thấy có anh ấy thì vụ án nhất định sẽ phá được. Nhưng sau đó đã qua nhiều năm, anh ấy cũng không xuất hiện nữa, tôi đoán, có lẽ là thật sự không tìm được hung thủ, anh ấy không tiện gặp chúng tôi nữa.”

 

Lăng Liệp dự định lát nữa sẽ gọi điện thoại cho Hoàng Dịch, hỏi xem Doãn Hàn Sơn này rốt cuộc là ai? Có lẽ là cảnh sát giả mạo? Cũng có lẽ chính là người đã giết Tất Giang!

 

Chuyện đã qua nhiều năm như vậy, Tất Tuyết Lan vẫn không giấu được vẻ buồn bã. Lăng Liệp đợi bà bình tĩnh lại một lát rồi mới nói: “Lão Tiền vừa rồi nói gây ra chuyện không nên gây ra với người không nên trêu chọc, là chuyện gì vậy?”

 

Tất Tuyết Lan lau khóe mắt, “Haizz, đừng nghe ông ấy nói bậy, ông ấy chỉ là bất mãn với việc chúng tôi cho Tất Giang ra nước ngoài. Cảm thấy chúng tôi quá nuông chiều Tất Giang. Nhưng Tất Giang đi làm, còn hàng năm gửi tiền về, chứ không phải là ra ngoài chơi. Ông ấy luôn xem Tất Giang ra nước ngoài là phú nhị đại du học, làm gì có chuyện đó, chúng tôi dù có thương em út thế nào, cũng không đủ tiền lo chuyện đó. Huống chi đó là Nước L, ai đi Nước L du học bao giờ chứ?”

 

Trải nghiệm ở Nước L, đây chính là vùng mù duy nhất khi Vệ Chi Dũng điều tra năm đó.

 

Lăng Liệp nói: “Thực ra tôi cũng rất tò mò, sao Tất Giang lại cứ khăng khăng muốn đi Nước L? Nơi đó xã hội rối ren hỗn loạn, phe phái đánh nhau, điều kiện kinh tế cũng không tốt. Chẳng phải anh ta còn phải kế thừa xưởng thủ công của gia đình sao?”

 

Tất Tuyết Lan lắc đầu, lộ vẻ bất đắc dĩ, “Đây chính là chỗ mà lão Tiền luôn phàn nàn. Chúng tôi đúng là không quản thúc Tất Giang nhiều, khiến nó có tính cách tự do tự tại, làm theo ý mình. Từ nhỏ nó đã không muốn kế thừa công việc của gia đình, muốn để tôi làm bà chủ. Năm đó lại đột nhiên nói muốn đến Nước L kiếm tiền, vì nó xem tin tức nói, những nơi như Nước L, cần rất nhiều công nhân xây dựng cơ bản, đi làm vất vả mấy năm, số tiền kiếm được còn nhiều hơn cả một xưởng của nhà chúng tôi.”

 

“Đương nhiên là chúng tôi không đồng ý cho nó đi, nhưng nó lại năn nỉ ỉ ôi, cuối cùng chúng tôi không có cách nào với nó, nó vẫn là đi. Thực ra tôi biết tại sao nó nhất định phải đi, một là nó không có hứng thú với việc tang ma, hai là nó muốn để việc làm ăn buôn bán lại cho tôi. Chúng tôi là chị em nên hiểu nhau. Sau khi nó đi rồi, mỗi tháng đều gọi điện thoại về, bảo chúng tôi cứ yên tâm. Haiz, ở nơi như Nước L mà nó vẫn có thể sống rất tốt, không ngờ khi về nước lại…”

 

Lăng Liệp hỏi: “Tất Giang có nói cụ thể anh ta đã làm công việc gì ở đó không?”

 

“Có nói, chủ yếu là xây dựng cơ sở hạ tầng, khai thác, nhưng nó nói công việc bên đó không dài lâu, nó cũng làm thêm những việc khác nữa.”

 

“Làm thêm việc gì?”

 

“Có những bữa tiệc gì đó ở địa phương, nó đi làm vệ sĩ.”

 

“Vệ sĩ?”

 

Tất Tuyết Lan cười khổ, “Tôi cũng thấy buồn cười, dáng người của nó thì làm vệ sĩ gì chứ? Cậu đoán nó nói với tôi thế nào? Nó nói cục diện địa phương không ổn định, cho nên có một số nhóm chuyên đào tạo ra những tay đấm, huấn luyện viên đều là lính đánh thuê, rất lợi hại. Mặc dù nó không học được gì, nhưng chỉ cần nói mình là người của phe phái nào, đi đến bữa tiệc tìm công việc thì vẫn không có vấn đề gì.”

 

“Lúc nói chuyện với Tất Giang qua điện thoại, tôi cũng có thêm nhiều kiến thức, nếu không phải nó đích thân trải nghiệm, tôi còn tưởng nơi đó nghèo đến mức không có cơm ăn, kết quả những người giàu ở đó thật sự rất giàu, nhà có vệ sĩ chuyên nghiệp loại đó, còn thường xuyên mở tiệc tùng.”

 

Lăng Liệp lại hỏi: “Tất Giang có nhắc đến việc anh ta có quan hệ tốt với ai không? Hoặc có mâu thuẫn với ai không?”

 

Tất Tuyết Lan nói: “Tôi nhớ có một thời gian nó cứ nhắc đến tên một cô gái, hình như là quen biết ở bữa tiệc, người ta là khách, còn nó là vệ sĩ, chắc chắn là nó rất thích người ta, nhưng cũng biết có khoảng cách, đến cả cơ hội theo đuổi cũng không có.”

 

“Mỗi lần nó nhắc đến cô gái này, ngữ khí lại không giống bình thường. Có một lần, tôi đã xúi giục nó thử xem, dù sao nó cũng đã đến Nước L lâu như vậy rồi, ngoại ngữ ít nhiều gì cũng giao tiếp được. Nhưng nó nói người ta không phải là người Nước L, mà là đồng hương. Tôi đã rất kinh ngạc, tha hương gặp được đồng hương, đây không phải là duyên phận thì là gì?”

 

“Vậy sau đó thì sao?” Lăng Liệp truy hỏi.

 

Lão Tiền đang làm việc dở dang liền đi ra, hậm hực nói: “Nó trở về nước với hai bàn tay trắng, lớn tuổi rồi, tôi và chị gái nó giới thiệu bạn gái cho nó, nhưng nó không muốn, cứ nói cô Alice tốt thế này thế kia. Người ta có tốt đến mấy thì cũng có phải là của nó đâu?”

 

Lăng Liệp: “Cô Alice?”

 

Lão Tiền nhìn Tất Tuyết Lan, “Là tên này đúng không?”

 

Tất Tuyết Lan lại muốn đuổi lão Tiền đi, nhưng Lăng Liệp đã ngăn lại, “Anh Tiền cứ nhớ lại thêm đi, có ích cho việc điều tra của chúng tôi mà.”

 

Tất Tuyết Lan vừa nghe hắn nói vậy thì không đuổi nữa, “Mau, kể cho cảnh sát Lăng nghe đi.”

 

Lão Tiền nói, ông ta hỏi Tất Giang cô Alice đã trở về chưa, tên thật là gì, chẳng lẽ thật sự tên là cô Alice à? Nhưng Tất Giang ngoài việc khoe khoang về vẻ đẹp và sự dịu dàng của cô ấy, những thứ khác đều không chịu nói.

 

Tất Tuyết Lan không nhịn được mà bào chữa cho Tất Giang, “Nó cũng chỉ khoe khoang một hai năm thôi, sau đó không phải vẫn làm việc đàng hoàng đấy sao, không còn nhắc đến cô Alice kia nữa?”

 

Trong đầu Lăng Liệp vẽ ra một dòng thời gian, Tất Giang mười bảy tuổi đi đến Nước L, bốn năm sau về nước, lúc đó hai mươi mốt tuổi, vẫn nhớ mãi cô Alice đồng hương hai năm, sau đó lại hòa nhập vào thành phố nhỏ bé nơi mình sinh ra và lớn lên, chính thức gánh vác trách nhiệm của gia đình.

 

Trong những năm sau khi ông ta trở về nước, dường như không có gì bất thường xảy ra, mọi người, bao gồm cả ông ta, đều dần quên đi trải nghiệm của ông ta ở Nước L, cho nên khi ông ta bị hại, cảnh sát, người nhà đều không liên hệ cái chết của ông ta với Nước L.

 

Đến bây giờ, cô Alice bí ẩn dường như là lời giải thích duy nhất cho vụ án này.

 

Vậy thì động cơ là gì?

 

Hung thủ biết Tất Giang có tình cảm với cô Alice, cảm thấy hai người khác biệt quá lớn, Tất Giang đây là có ý định trèo cao?

 

Nhưng tại sao phải đợi đến nhiều năm sau? Ra tay ở Nước L không phải tốt hơn sao?

 

Hung thủ ghen ghét Tất Giang? Nhưng tướng mạo Tất Giang bình thường, có lẽ ngay cả tình địch cũng không tính.

 

Những bữa tiệc xa hoa trụy lạc ở nước L, cô Alice trong miệng Tất Giang rực rỡ chói mắt, vậy người nhòm ngó đến cô ta đâu chỉ có một mình Tất Giang?

 

Lăng Liệp nhíu chặt mày, nhìn thế nào cũng thấy động cơ không được thuyết phục.

Bình Luận (0)
Comment