Sương Đêm Và Tuyết Tùng - Nhất Thốn Chu

Chương 99

Vậy cũng quản quá rộng rồi, đừng nói là bạn trai, ngay cả bố cô cũng không thể ngăn cản, anh sẽ không tự lượng sức mình.

Trình Giang Tuyết cũng hiểu, bảo anh nói một câu níu kéo khó như lên trời.

Anh không phải là Lý Trung Nguyên, sẽ không ra lệnh rõ ràng cho Phó Uyển Thanh thử đi du học xem.

Chu Phục là quân tử, lại là một quân tử tự cho mình cao quý, không có thói quen cưỡng ép phụ nữ ở lại.

Dưới chụp đèn lưu ly trên bàn học, bóng tua rua ngắn lắc lư nhẹ giữa hai người.

Trình Giang Tuyết đột nhiên vươn tay, cô quàng qua cổ anh, mặt áp vào ngực anh: “Không có ý kiến là tốt rồi, em còn sợ anh không vui.”

Ngón tay Chu Phục khựng lại: “Đừng lúc nào cũng bận tâm đến anh, hãy nghĩ nhiều hơn cho chính em. Anh không sao, tương lai của em mới quan trọng.”

Anh đã không vui vì chuyện này từ lâu rồi, cũng được một thời gian rồi.

Nhưng chuyện này có thể đem ra bàn bạc công khai không?

“Vậy còn anh? Cũng là tương lai quan trọng, đúng không?” Trình Giang Tuyết rất nhanh đã suy từ mình ra người khác, liên tưởng đến anh.

Chu Phục cười, trả lời lạc đề: “Bàn Bàn, bất kể gặp ai, anh hy vọng em có thể xem nhau như người bạn trên hành trình, duyên đến hồi kết, ai cũng phải xuống xe. Hãy tập trung nâng cao bản thân, những cái khác đừng bận tâm.”

Đĩa mạ vàng đựng quýt phản chiếu ánh đèn làm người ta chói mắt.

Trình Giang Tuyết tựa vào lòng anh, hương thơm ngọt ngào từng cơn của hoa huệ tây trên bệ cửa sổ được gió đêm thổi tới.

Cô ngửi mùi thơm này, dùng lực ấn móng tay vào lòng bàn tay.

Anh luôn nói những lời lý trí, cho cô sự tự do tối đa, đặt mình vào hoàn cảnh của cô mà suy nghĩ.

Nhưng ngay lúc đó, cô cũng thật sự chán ghét chủ nghĩa vị kỷ vô tình, chỉ nghĩ đến bản thân của giới tinh hoa này.

Học kỳ hai năm thứ ba, vấn đề thực tế hơn đặt ra trước mắt Trình Giang Tuyết.

Nộp đơn vào Cambridge là hoài bão lớn, nhưng khả năng thực sự đậu, có lẽ không đến ba phần mười.

Cô chỉ có thể vừa ôn tập, chuẩn bị thi cao học, vừa cố gắng để xét tuyển thẳng.

Khoảng thời gian đó, cô bận rộn đi lại giữa các buổi thuyết trình, tìm hiểu chính sách năm nay rồi tổng hợp ý kiến của giáo viên và các chị khóa trên, có khi hai cuộc họp gần nhau, cô đành phải gặm vài miếng bánh mì trên đường cho qua bữa.

Một buổi tối Cố Quý Đồng gọi điện cho cô, rủ cô ra ngoài ăn cơm.

Trình Giang Tuyết đang ở thư viện, nói nhỏ: “Tớ đang đọc sách, không đi đâu.”

“Muốn thành tiên à, cả ngày không thấy mặt đâu.” Cố Quý Đồng nói.

Trình Giang Tuyết nói: “Vì muốn học được thạc sĩ này, tớ phải liều mạng rồi.”

Cố Quý Đồng lạ lùng hỏi: “Con của giáo sư cũng phải cố gắng vậy sao, bọn tớ làm sao bây giờ?”

“Đừng nhắc, tớ chính là không muốn bị bố sắp đặt mới như vậy.”

Lúc đó Chu Phục ở bên cạnh cô ấy, vừa nghe cô ấy gọi điện, mặc dù mặt không có gì thay đổi nhưng cũng hơi ngồi thẳng người lên, cúi mắt lắng nghe.

Cố Quý Đồng cố ý liếc anh một cái: “Vậy nói với lão Chu đi, dì anh ta chẳng phải là trưởng khoa Ngữ văn Đại học Kinh sao? Anh ta có thông tin gì mà không thể cho cậu?”

Nói xong lại nói lớn thêm một câu: “Làm sao, anh ta không quản chuyện của cậu à?”

Trình Giang Tuyết dựa vào tường, nói nhỏ: “Chỉ là hẹn hò thôi, tớ dựa vào cái gì mà bắt anh ấy quản chuyện lớn như vậy, nếu sau này chia tay, tớ lấy cái gì để trả ân huệ này cho anh ấy?”

Cố Quý Đồng không hỏi nữa.

Chắc chắn có trục trặc ở đây, hoặc là Trình Giang Tuyết đột nhiên nhận ra sự thật mà trước đây cô không ý thức được.

Vẫn còn nhớ hôm đó ở nhà cô ấy, cô ấy hỏi Trình Giang Tuyết có muốn cưới Chu Phục không, vẻ mặt ngượng ngùng e thẹn của cô lúc nói với mình là “cái đó khó nói”.

Nhưng bây giờ, giấc mơ của cô dường như sắp tỉnh.

Chiều thứ Bảy, Trình Giang Tuyết vẫn mang theo laptop ra ngoài.

Chu Phục đợi rất lâu ngoài tòa nhà giảng đường mới đợi được cô nghe xong buổi thuyết trình.

Gần tối, bức tường kính của dãy nhà bẻ vụn ánh hoàng hôn, phản chiếu một mảng đỏ thẫm tan tác.

Các nữ sinh viên đi thành từng nhóm, vạt váy và trang sách đều rung động theo gió ấm.

Anh cũng không còn ở trường được mấy ngày nữa, tựa vào xe nhìn những điều này, nhất thời cũng hơi luyến tiếc.

Lúc đi ra với bạn học, Trình Giang Tuyết không nhìn thấy anh.

Vẫn là người khác kéo cô một cái: “Ê, bạn trai cậu kìa. Chu học trưởng sắp tốt nghiệp rồi, anh ấy khi nào đi làm?”

“Tháng Tám, cũng có thể tháng Chín, tớ không rõ lắm.” Trình Giang Tuyết nói.

Cô ôm sách đi qua: “Sao lại đến đón em?”

“Em bận quá, gọi điện thoại đặt lịch cũng không xếp được, anh đến rình ở đây.”

Chu Phục mở cửa xe, cho cô lên.

Tối đó họ ăn ở Hương Sơn, Trình Giang Tuyết mấy ngày không ăn uống tử tế, ăn rất chăm chú.

“Hôm nay lại là chuyên đề gì?” Chu Phục rót cho cô một ly trà, anh hỏi.

Trình Giang Tuyết nuốt một miếng: “Chia sẻ của mấy chị khóa trên thi cao học.”

Chu Phục gật đầu: “Thực ra anh thấy nếu làm hai phương án dự phòng, xét tuyển trước vào mùa hè cũng có thể tham gia, chuẩn bị tốt thì không phải không có cơ hội.”

Trình Giang Tuyết giơ nĩa, nghĩ một lát: “Điểm GPA em không cao, chỉ tiêu vào trại cũng không nhiều, khó lắm nhỉ, nộp hồ sơ cũng không có hy vọng.”

Đáng lẽ cô muốn thêm một câu, lại không có giáo sư giới thiệu, cũng không hiểu nghiên cứu của họ.

Nhưng cô vẫn không nói.

Cô biết, nếu mở lời, Chu Phục có lẽ sẽ giúp cô.

Mặc dù giữa họ chưa từng có bất kỳ kế hoạch nào về tương lai, nhưng việc nhỏ này không đáng gì.

Nhưng Trình Giang Tuyết không thể giả vờ ngây thơ, nhận ân huệ của anh một cách thuận nước đẩy thuyền lại còn thanh thản.

Trăng mọc ở hướng đông, bóng của họ đan xen sau hành lang không phân biệt được ai là ai.

Chu Phục im lặng rất lâu mới khẽ lên tiếng: “Vậy, em không có chỗ nào cần anh đúng không?”

“Không, chuyên ngành của em anh lại không hiểu.” Trình Giang Tuyết nói.

Nói xong cô lại cười: “Không phải anh nói sao, em thông minh, có linh khí, có cái nhìn độc đáo về mọi vật, có sắp xếp chi tiết tỉ mỉ cho tương lai, mặc dù thỉnh thoảng hơi làm mình làm mẩy một chút nhưng không cản trở em có một nhân cách hoàn chỉnh, sẽ không vì có bạn trai mà không giải quyết được vấn đề của chính mình, đúng không?”

Đây lại là câu phát biểu làm ra vẻ thâm sâu của anh hôm nào nữa?

Vẻ bất mãn trên trán Chu Phục thoáng qua rất nhanh lại trở lại bình thường.

Anh nói: “Đúng, ăn cơm đi.”

Cô như vậy rất tốt, dứt khoát gọn gàng, sự ràng buộc giữa hai người không sâu, ràng buộc thêm chút nữa, quan hệ yêu đương này sẽ quá mức.

Ít nhất đặt vào Chu Phục trước đây, anh sẽ nghĩ như vậy.

Nhưng dường như đã qua, qua đến mức anh nghe câu trả lời này cảm thấy cô đơn và thất vọng.

Ba ngày sau, Chu Phục tìm đến Cố Quý Đồng ở sân golf, giao cho cô ấy một túi hồ sơ.

Cố Quý Đồng mở ra, nhắm một mắt nhìn qua, hồ sơ dày quá.

Cô ấy đặt lên bàn hỏi: “Cái gì vậy?”

Xuống xe, Chu Phục cũng không ngồi xuống, kính râm vẫn đeo.

Anh nói: “Bên trong là đề thi phỏng vấn xét tuyển trước của trường chúng ta và Đại học Kinh các năm, và hướng nghiên cứu của vài giáo sư, còn có hai thư giới thiệu của giáo sư, đều là chuyên ngành văn học so sánh, cô đưa cho cô ấy đi.”

Hôm trước anh tìm dì mình, nài nỉ trong phòng làm việc của bà cả ngày, bà mới chịu thu xếp đủ những thứ này.

Chu Phục cũng không hiểu, miệng thì khuyến khích, cũng ủng hộ bạn gái đi du học, nhưng lại cố gắng nhiều như vậy để cô có thể ở lại.

Thậm chí còn ngầm hy vọng cô cứ ở lại trường học cao học đi, đi Cambridge làm gì.

Nhưng liên quan đến tương lai của cô, ý kiến này chưa đến lượt anh phát biểu.

Không những không thể nói, mà còn phải để cô đi một cách vững vàng, yên tâm, không có gánh nặng phía sau.

“Thứ quan trọng như vậy, sao anh không tự mình đưa?” Cố Quý Đồng ngẩng đầu hỏi.

Tay Chu Phục đút trong túi, cười khổ một chút: “Cô ấy không muốn, cô ấy cũng sẽ không mở lời với tôi.”

Cố Quý Đồng dang tay ra: “Vậy tôi lấy những thứ này từ đâu ra?”

Ánh nắng quá chói chang, Chu Phục nghiêng mặt: “Nói dối chẳng phải là chuyện thường ngày với cô sao? Tùy cô nói với cô ấy thế nào.”

“…”

Chu Phục nói xong liền đi, không cho cô ấy cơ hội phản bác.

“Anh ta có vấn đề!” Cố Quý Đồng hít một hơi thật sâu, lại càng tức giận hơn vì không tìm được đối tượng xả, “Có ai nhờ vả như vậy không?”

Tạ Hàn Thanh nhìn bóng lưng anh, bình tĩnh nói: “Thôi đi, tiểu Chu cũng không dễ dàng gì, muốn bạn gái ở lại bên cạnh học cao học, lại không thể tự tư tự lợi mà làm vậy. Phải tôn trọng tình cảm, tôn trọng lý tưởng của con gái, tôn trọng sự nghiệp và tương lai của cô ấy, kết quả là tôn trọng thành ra thế này.”

“Thành ra thế nào?” Cố Quý Đồng hút một ngụm nước ép nói.

Tạ Hàn Thanh lắc đầu, bưng cà phê: “Chịu cãi nhau thì không có những chuyện này rồi! Hai người chỉ là quá giữ thể diện, quá có tu dưỡng.”

“Không có huyền bí như anh nói đâu.” Cố Quý Đồng nhấm nháp hai cái, “Em sẽ gửi cho tiểu Tuyết ngay đây.”

Sau khi cô ấy đi, Lý Trung Nguyên đánh bóng xong về, tháo găng tay.

Anh ta cười với Tạ Hàn Thanh: “Cô bạn gái nhỏ không chơi nữa à?”

“Đừng nói bậy, em gái ở nhà.” Tạ Hàn Thanh sửa lại cho anh ta.

Lý Trung Nguyên vịn ghế ngồi xuống: “Vừa thấy Chu Phục đến? Yêu đương mà buồn bã thế sao?”

Tạ Hàn Thanh cười hiểu ý: “Tuổi còn quá trẻ, trong dự liệu.”

…..

Sau này Trình Giang Tuyết luôn không thể nhớ được đầu hè năm tốt nghiệp đó.

Có lẽ trong lòng cô không thoải mái, cảm thấy bầu trời cũng chìm trong màu xám xanh oi bức.

Thư từ chối của Cambridge đã nhận được vài ngày, cô xem đầu thư rồi tắt máy tính, không muốn đọc nữa.

Dù sao cũng là những lý do nghe có vẻ đường hoàng.

Cô đứng trước cửa sổ sát đất trong phòng khách nhìn hạt mưa rơi lách tách, vệt nước đan xen ngoài kính.

Hai ngày trước có kết quả, Chu Phục trước khi đi công tác còn dặn dò trước, bảo cô bình tĩnh đón nhận kết quả, được nhận thì phải giữ bình tĩnh, không nộp đơn thành công thì cũng đừng quá thất vọng, sau này còn nhiều cơ hội.

Anh là người nhìn xa trông rộng, cái gì cũng có thể không để trong lòng.

Nhưng Trình Giang Tuyết không làm được, suy nghĩ của cô luôn nhẹ nhàng, muôn màu muôn vẻ như bọt xà phòng, lơ lửng không thực tế nhưng cũng mong manh dễ vỡ, không chịu được một chút đả kích nào, thổi một cái là tan vỡ.

Bình Luận (0)
Comment