Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 97

Ánh mắt Ôn Dĩ Tắc nheo lại, nhìn về phía nơi đang xảy ra tranh cãi. Hóa ra là một người đàn ông trung niên đeo dây chuyền vàng đang lời qua tiếng lại với một kẻ áo choàng đỏ.

Vị đại thúc trung niên này nghi ngờ hoạt động thu thập bát tự chỉ là chiêu trò giả dối, việc ai được chọn tham gia Xem Âm Lạc hoàn toàn phụ thuộc vào ý muốn chủ quan của nhân viên công tác.

Gương mặt ông ta vì giận dữ mà đỏ gay như màu gan heo, giọng điệu cũng rất gay gắt:

"Chúng ta mở cửa nói thẳng đi, tôi chi ra mười vạn tệ, các người có thể để Địa Tiên đại nhân chọn tôi tham gia Xem Âm Lạc được không?!"

Ôn Dĩ Tắc đang xem đến đoạn gay cấn thì đột nhiên cảm thấy vai mình bị ai đó chạm nhẹ. Anh vô thức quay người lại, phát hiện Tiếu Địch đã đứng sau lưng mình từ lúc nào.

"Sao anh lại tới đây? Trạch Tiêu đâu?" Ôn Dĩ Tắc tò mò nhìn đối phương.

"Tôi lại đây để cùng báo danh, hai người cùng tham gia thì xác suất trúng tuyển sẽ cao hơn một người." Tiếu Địch không yên tâm để Ôn Dĩ Tắc báo danh một mình, dù sao chuyện này còn liên quan đến sự an nguy của Thuần Hạc Cư.

"Trạch Tiêu đang đứng ở đằng kia."

Tiếu Địch biết hai người là vợ chồng, luôn lo lắng nghĩ cho nhau, nếu không Ôn Bộ trưởng cũng chẳng phái hai người họ cùng đi làm nhiệm vụ.

Ôn Dĩ Tắc nhìn theo hướng chỉ tay, khẽ liếc mắt nhìn Ninh Trạch Tiêu ở cách đó không xa.

Chỉ một ánh nhìn thoáng qua ấy cũng đủ khiến thâm tâm đang nôn nóng của anh được an ủi phần nào.

Ôn Dĩ Tắc: Đừng quá lo lắng cho tôi.

Ninh Trạch Tiêu: Ừm, mọi chuyện cẩn thận.

Người đàn ông thu hồi tầm mắt, phát hiện mâu thuẫn đằng kia vẫn đang tiếp tục leo thang giữa người đàn ông trung niên và kẻ áo choàng đỏ.

Hiện trường giống như một thùng thuốc súng vô tình bị châm ngòi, tia lửa văng khắp nơi.

Đám đông lập tức rơi vào hỗn loạn, những tiếng bàn tán xôn xao bỗng nhiên im bặt, thay vào đó là bầu không khí căng thẳng và bất an. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào người đàn ông trung niên đang phẫn nộ kia.

"Vị du khách này, thỉnh ông đừng có ba hoa chích chòe, tự cho mình là đúng rồi tùy tiện làm bậy!" Một tiếng quát trong trẻo mà nghiêm khắc vang lên từ đám đông, phá vỡ sự im lặng ngắn ngủi.

Người đối đáp với ông ta là một phụ nữ mặc áo choàng đỏ, tóc buộc đuôi ngựa cao gọn gàng sau gáy, trông rất thạo việc và nghiêm túc.

Cô ta đeo một cặp kính gọng dày, đôi mắt sau thấu kính lóe lên tia nhìn sắc bén như thể có thể nhìn thấu mọi lời nói dối. Giọng cô ta vang dội và đầy nội lực, vừa mở miệng đã tuôn ra một tràng giáo huấn như súng liên thanh, không nể nang gì mà đánh thẳng vào tử huyệt của đối phương.

"Danh sách người tham gia Xem Âm Lạc đều do đích thân Địa Tiên đại nhân tuyển chọn. Nếu ông không tin Địa Tiên đại nhân hiển linh thì bây giờ cũng chẳng cần phải đứng đây xếp hàng làm gì."

Lời lẽ của cô ta ngắn gọn nhưng đầy sức nặng, mỗi chữ như một món vũ khí được đúc gọt tỉ mỉ, đập tan những lời chỉ trích vô căn cứ của người đàn ông kia.

Chỉ vài câu nói đã khiến cục diện đảo chiều hoàn toàn. Đám đông đang quan sát xung quanh lập tức bị khí thế của cô ta trấn áp.

Bầu không khí thay đổi nhanh chóng, những người vừa đứng xem kịch hay giờ quay sang đồng tình với người áo choàng đỏ, bắt đầu chỉ trích người đàn ông trung niên gây rối. Họ vây quanh, xì xào bàn tán với vẻ bất mãn lộ rõ.

"Phải đấy, Địa Tiên đại nhân sao có thể làm chuyện đó, ông mới là kẻ nói càn!"

"Ở chốn linh thiêng thế này mà lại ăn nói hồ đồ, thật không biết tôn trọng ai cả!"

"Mau đi đi cho rảnh nợ, đừng làm mất thời gian của mọi người nữa!"

Người đàn ông trung niên bỗng chốc trở thành đích ngắm của dư luận, ông ta bị những lời chỉ trích bất thình lình làm cho hoảng loạn. Ông ta nhìn dáo dác xung quanh mong tìm được người ủng hộ, nhưng đâu đâu cũng chỉ thấy những ánh mắt phê phán.

Sắc mặt ông ta chuyển từ đỏ gay sang tái nhợt, môi run rẩy định biện minh nhưng tiếng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

"Tôi... tôi chỉ cảm thấy..." Ông ta cố mở lời nhưng bị tiếng chỉ trích của đám đông nhấn chìm.

Trong mắt ông ta thoáng qua sự hối hận, rõ ràng đã nhận ra hành vi của mình vừa rồi là nông nổi và thiếu lý trí đến nhường nào.

Người phụ nữ áo choàng đỏ lạnh lùng nhìn ông ta, giọng nói đanh thép: "Nếu ông có thắc mắc về hoạt động, có thể đợi sau khi kết thúc hãy đề xuất, chứ không phải ở đây chỉ trích vô cớ. Bây giờ mời ông rời đi, đừng ảnh hưởng đến người khác."

Sự uy nghiêm trong giọng nói khiến người đàn ông không dám phản kháng thêm. Nhưng rồi, ông ta đột nhiên mất kiểm soát, gân cổ lên gào lớn: "Tôi đã tham gia nộp bát tự mười mấy lần rồi mà lần nào cũng không trúng! Tôi cũng muốn gặp Địa Tiên đại nhân lừng lẫy để xin người phù hộ cho cuộc đời tôi, tôi có gì sai sao?!"

Quan trọng hơn là ông ta có tiền! Ông ta sẵn sàng chi đậm chỉ để được gặp Địa Tiên một lần!

"Ông có sai hay không tôi không biết, nhưng hành vi gào thét náo loạn trước cửa miếu là mạo phạm đến thể diện của Địa Tiên đại nhân. Từ nay về sau ông không bao giờ được tham gia thu thập bát tự nữa!"

Người phụ nữ vừa vỗ bàn vừa dõng dạc tuyên án kết cục của ông ta. Cô ta chẳng hề bận tâm đến số tiền mười vạn kia, cũng chẳng sợ bất cứ thế lực nào. Đối với cô ta, trên đời này chỉ có một thứ tôn quý nhất — chính là Địa Tiên.

"Các người không thể đối xử với tôi như vậy! Tôi là tín đồ trung thành nhất của Địa Tiên đại nhân! Tôi thực lòng tin tưởng người mà!"

Người đàn ông cố gào thét để xoay chuyển tình thế nhưng đã vô dụng. Vài kẻ áo choàng đỏ nhanh chóng tiến lên, kẹp chặt hai tay lôi ông ta ra khỏi khu vực miếu Địa Tiên.

Ôn Dĩ Tắc chứng kiến toàn bộ quá trình rồi lặng lẽ thu hồi tầm mắt.

"Cậu có tin danh sách đó là do đích thân Địa Tiên chọn không?" Tiếu Địch đột nhiên nhỏ giọng hỏi Ôn Dĩ Tắc.

Ôn Dĩ Tắc không đổi sắc, hỏi ngược lại: "Anh dù sao cũng là người từng trải qua mấy chuyện thần quỷ, trên đời này có loại thứ đó hay không chẳng lẽ anh không rõ nhất sao?"

"Tôi mới chỉ thấy quỷ, chưa thấy thần bao giờ." Tiếu Địch trả lời ngắn gọn súc tích.

"Ừm." Khóe miệng Ôn Dĩ Tắc khẽ nhếch lên, dường như bị cách nói của đối phương làm cho buồn cười.

Chưa kịp trao đổi thêm với Tiếu Địch thì Ôn Dĩ Tắc đã xếp hàng tới lượt.

"Mời ngồi." Người áo choàng đỏ phụ trách đăng ký làm thủ thê mời ngồi.

"Xin hỏi bát tự của anh là gì? Xin đừng giở trò gian lận, Địa Tiên đại nhân có thể nhìn thấu mọi lời nói dối."

Ôn Dĩ Tắc thành thật đọc ngày giờ sinh của "kẻ đoản mệnh" cho đối phương.

"Được rồi, phiền anh điền thông tin liên lạc vào đây. Nếu có kết quả chúng tôi sẽ liên hệ qua điện thoại."

Người áo choàng đỏ lần đầu thấy một người báo danh đẹp trai như vậy, nhân lúc anh đang điền thông tin liền không nhịn được mà bắt chuyện thêm vài câu.

"Anh đến hôm nay là rất đúng lúc, tối nay miếu Địa Tiên có buổi Xem Âm Lạc luôn. Nếu may mắn, tối nay anh có thể toại nguyện gặp được Địa Tiên đại nhân đấy."

"Hóa ra là vậy." Ôn Dĩ Tắc tỏ vẻ ngạc nhiên, "Cảm ơn cô đã nhắc nhở."

Anh đặt bút xuống rồi đứng dậy rời đi. Tiếu Địch lướt qua anh, ngồi vào vị trí cũ.

"Xin hỏi bát tự của anh là..."

Đợi khi Tiếu Địch điền xong thông tin và quay lại điểm hẹn, hắn thấy Ôn Dĩ Tắc và Ninh Trạch Tiêu đã đang bàn bạc phương án dự phòng để lẻn vào miếu.

Ninh Trạch Tiêu trông có vẻ lo lắng: "Nếu cả hai người đều không được chọn thì sao?"

"Nếu không ai trúng, chúng ta chỉ còn cách nhân lúc bọn họ đang bận tổ chức Xem Âm Lạc mà âm thầm lẻn vào thôi." Ôn Dĩ Tắc đã tính toán kỹ trong đầu.

Kế hoạch tốt nhất tất nhiên là cả hai cùng được chọn, tệ lắm thì một người trúng cũng được.

Còn nếu đen đủi đến mức không ai trúng, đành phải mạo hiểm đêm nay đột nhập vào miếu.

"Ngặt nỗi chúng ta không thông thạo địa hình bên trong, xông vào tùy tiện rất dễ bị phát hiện." Ninh Trạch Tiêu nhíu mày. Cậu biết đi đêm là cơ hội tốt, nhưng vạn nhất lạc đường thì sẽ rất khó giải quyết.

"Cứ đợi xem đã, biết đâu có người trúng thì sao." Ôn Dĩ Tắc đưa tay xoa đầu Ninh Trạch Tiêu, dịu dàng trấn an người đang bất an.

"Vâng." Cậu tin lời anh.

Tiếu Địch nhìn cảnh "tình chàng ý thiếp" trước mặt, lòng không khỏi dâng lên nỗi mất mát. Hắn buông thõng tay, quay mặt đi với vẻ cô độc.

Thuần Hạc Cư, đừng lo lắng quá, tôi nhất định sẽ cứu cậu ra.

Cả nhóm quay về khách sạn nơi Thuần Hạc Cư gặp nạn, thuê thêm ba phòng và về phòng nghỉ ngơi chốc lát.

Đồng hồ tích tắc điểm 5 giờ chiều.

"Tít tít tít ——" Điện thoại của Ôn Dĩ Tắc đột nhiên vang lên.

Anh đang tựa lưng bên bàn trà không ngủ, nghe tiếng động liền lập tức mở mắt. Anh bắt máy, một giọng nữ dịu dàng vang lên:

"Xin chào Ôn tiên sinh, Địa Tiên đã chọn anh tham gia hoạt động Xem Âm Lạc tối nay. Xin mời anh có mặt tại miếu Địa Tiên trước 6 giờ..." Tiếp sau đó là một loạt các lưu ý khi tham gia hoạt động.

Ôn Dĩ Tắc nghe hết rồi nhàn nhạt đáp một tiếng. Đầu dây bên kia im lặng một giây, đây là người bình tĩnh nhất mà cô ta từng gặp từ khi làm việc tới nay. So sánh với những người trước đây thường gào thét vì sung sướng khi trúng tuyển, anh trông chẳng khác nào người đã quá thấu sự đời.

"Tôi sẽ đến đúng giờ." Lo rằng phản ứng của mình quá "khác biệt", anh cố tình bổ sung thêm một câu. Trong lòng thầm nghĩ: Cái bát tự độc nhất vô nhị của kẻ đoản mệnh này đúng là ngay cả quỷ thần cũng không thể bỏ qua.

"Vâng, chào anh." Đầu dây bên kia lịch sự cười rồi cúp máy.

Nghe thấy tiếng tút tút, anh lập tức đứng dậy ra ngoài, gọi Ninh Trạch Tiêu và Tiếu Địch sang phòng mình bàn bạc.

"Tôi đã được chọn tham gia Xem Âm Lạc."

Tiếu Địch sững sờ trước câu nói đầu tiên của Ôn Dĩ Tắc: "Cậu... Cậu thực sự được chọn sao?"

Tiếu Địch chưa hề chuẩn bị tâm lý cho việc này, hắn vốn đã định sẵn kế hoạch đột nhập ban đêm. Không ngờ Ôn Dĩ Tắc lại được chọn thật!

Ninh Trạch Tiêu nhìn thoáng qua chiếc điện thoại vẫn im lìm của Tiếu Địch rồi nói: "Điện thoại của anh đến giờ vẫn chưa có động tĩnh gì, chắc là không có tin rồi."

"Không sao, một người được chọn đã là tốt lắm rồi." Tình hình hiện tại đã vượt xa mong đợi ban đầu của Tiếu Địch.

"Vậy thì cứ theo kế hoạch cũ nhé? Tôi vào trong tham gia Xem Âm Lạc, hai người ở ngoài chờ tin tốt?" Ôn Dĩ Tắc định dấn thân vào hang cọp, dù sao trên người anh cũng có bảo bối mà Ninh Trạch Tiêu tặng để hộ thân.

"Liệu có nguy hiểm quá không?" Ninh Trạch Tiêu lo lắng cho sự an toàn của anh, không muốn dễ dàng đồng ý.

"Chắc là không sao đâu, Thuần Hạc Cư cũng từng tham gia một lần rồi bình an trở về mà." Tiếu Địch khoanh tay nói, hắn không tin Ôn Dĩ Tắc lại đột ngột rút lui.

Ôn Dĩ Tắc quả nhiên không làm hắn thất vọng. Anh trấn an Ninh Trạch Tiêu: "Đừng lo, tôi không còn là tôi của trước kia nữa."

Từ khi sở hữu khẩu súng trừ tà, anh đã có tư cách chiến đấu với những "thứ kia", và quan trọng hơn... Ôn Dĩ Tắc nắm chặt lấy sợi dây chuyền hoa hồng trên ngực, giọng kiên định: "Cậu luôn ở bên tôi, thì không có bất kỳ yêu ma quỷ quái nào dám đến gần tôi đâu."

Ánh mắt Ninh Trạch Tiêu dao động, một dòng nước ấm chảy qua tim.

Tiếu Địch: Thật chướng mắt.

....

6 giờ tối, Ôn Dĩ Tắc đúng giờ đến miếu Địa Tiên.

Màn đêm dần buông xuống bao trùm cảnh vật, nửa bầu trời nhuộm sắc cam hoàng hôn. Thỉnh thoảng vài cánh chim bay vội vã về tổ. Đèn đường đã thắp sáng, từng vầng sáng rơi trên mặt đất tựa như những lá sen vàng nở rộ đêm khuya, người qua lại nhộn nhịp như bước trên con đường hoa ấy.

Ôn Dĩ Tắc đi giữa đám đông, nổi bật như hạc giữa bầy gà, anh lặng lẽ quan sát những cư dân địa phương cùng tham gia Xem Âm Lạc. Họ trông giống như những người nông dân vừa xong việc đồng áng, trút bỏ phòng bị, thân thiện chào hỏi bạn bè, hàng xóm.

"Lâu quá không gặp, anh Vương!"

"Ơ, anh cũng tới à!"

"Để tham gia buổi Xem Âm Lạc này, tôi bỏ cả tiệc sinh nhật con trai đấy."

"Hải, anh ăn tối chưa?"

Những lời tán gẫu tự nhiên dường như là cách duy nhất để họ gắn kết tình cảm. Một lát sau, ngôi miếu Địa Tiên rực sáng ánh đèn giữa đêm đen, hiện ra trong tầm mắt mọi người. Tấm biển ba chữ "Miếu Địa Tiên" được treo cao trang trọng.

Bình Luận (0)
Comment