Dứt lời, vẻ mặt Ôn Dĩ Tắc lại hiện lên sự khó hiểu. Tại sao chính mình suy tư nửa ngày, chuyện quan trọng không những không nghĩ thông suốt, ngược lại toàn nhớ tới những chi tiết bị xem nhẹ này cơ chứ?
Vấn đề tình cảm đúng là mâu thuẫn khó phân định nhất trên thế giới này, "chặt không đứt, gỡ càng rối thêm".
Quản gia nhận lệnh xong liền lập tức gật đầu đáp ứng: "Tôi qua đón nó về ngay đây ạ."
Ông nhớ rõ Ninh thiếu gia đặc biệt thích chú mèo Bạch Hồng mà thiếu gia tặng, nếu mèo không ở đây, chắc cậu ấy sẽ không vui đâu nhỉ?
Sau khi quản gia đi khỏi, Ôn Dĩ Tắc tiếp tục ở lại phòng khách một mình. Ánh đèn mờ ảo hắt lên mặt anh, như một cây cọ vô hình phác họa từng nét lên ngũ quan sâu hoắm ấy.
"Cậu ấy rốt cuộc có thích mình hay không?"
Ôn Dĩ Tắc thực sự không hiểu nổi tâm tư của Ninh Trạch Tiêu. Tại sao những chi tiết nhỏ cậu biểu hiện hằng ngày lại hoàn toàn trái ngược với vẻ dè dặt sau khi tỉnh lại như vậy?
Anh cũng càng không đoán được lòng mình đối với Ninh Trạch Tiêu: Mình thực sự... thích nhân vật chính sao?
Ôn Dĩ Tắc quên mất thời gian đang trôi đi, anh chìm đắm trong suy nghĩ của chính mình, dường như cả thế giới đều bị ngăn cách. Ánh mắt anh hơi mê ly, ngón tay vô thức v**t v* mặt bàn, trong đầu không ngừng chiếu lại những đoạn ký ức rời rạc, cố gắng ghép nối thành một đáp án hoàn chỉnh.
Thời gian trong thế giới của anh trở nên mơ hồ, có lẽ đã trôi qua rất lâu, cũng có lẽ chỉ mới một lát, anh hoàn toàn không hay biết.
Lúc này, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng động lớn, giây tiếp theo là những tiếng mèo kêu quen thuộc: "Meo! Meo! Meo!"
Cái cục bông trắng muốt ấy như một con hổ được thả về rừng, phấn khích sải đôi chân ngắn chạy loạn khắp nơi, dường như đang xác nhận lãnh địa của mình.
Bạch Hồng đầu tiên là chạy một vòng quanh phòng khách, lúc thì ngửi chỗ này một chút, lúc thì cào chỗ kia hai cái, mọi biểu hiện đều chẳng khác gì loài chó đang đánh dấu địa bàn.
Ôn Dĩ Tắc lặng lẽ nhìn dáng vẻ vô tư lự của nó, không khỏi sinh lòng ngưỡng mộ.
Làm một con mèo ngốc chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn cũng không tệ, ít nhất không cần phải suy nghĩ đủ thứ chuyện trên đời.
Quản gia sau một chuyến đi "tải mèo" về đã tiến lại gần, trên tay ông còn vắt một chiếc áo khoác: "Thiếu gia, cơm tối đã chuẩn bị xong rồi, cần tôi lên lầu gọi Ninh thiếu gia xuống dùng bữa không ạ?"
Trong lòng quản gia mơ hồ đoán được "thủ phạm" khiến thiếu gia nhà mình sầu não như thế này là ai.
Ôn Dĩ Tắc được nhắc nhở liền theo bản năng ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện bóng đêm đã lặng lẽ bao phủ vạn vật, khắp nơi tĩnh mịch.
Đã tối rồi sao?
Anh kinh ngạc nhận ra mình đã bị những chuyện vặt vãnh về tình cảm này dây dưa quá lâu.
"Thôi, lát nữa tôi lên gọi cậu ấy, ông cứ đi nghỉ trước đi."
Anh hiểu rõ trong lòng, mình không thể cứ mãi trốn tránh Ninh Trạch Tiêu. Có những chuyện sớm muộn gì cũng phải đối mặt, trốn không thoát được.
Chẳng phải chỉ là một câu nói thôi sao? Thích hay không thích, đến việc "xuyên không" Ôn Dĩ Tắc còn trải qua rồi, sao phải sợ chút chuyện nhỏ này.
"Vâng." Vị quản gia – người vừa vô tình "thêm dầu vào lửa" – xoay người rời khỏi phòng khách, căn biệt thự trống trải chỉ còn lại một mình Ôn Dĩ Tắc cùng với một con mèo...
"Meo!"
Bạch Hồng sau khi kết thúc chuyến chạy bộ liền nằm vật ra ghế sofa, hóa thân thành một tấm thảm lông trắng, hoặc giống như một que kem trắng đang tan chảy, chỉ để lại cái đuôi xù rủ giữa không trung, thỉnh thoảng lại vẫy nhẹ theo tâm trạng.
Bạch Hồng: Mệt quá rồi.
Ôn Dĩ Tắc thấy vậy, khóe miệng nhịn không được nhếch lên. Sự xuất hiện của chú mèo đúng lúc đã làm dịu đi nỗi lòng tích tụ của anh, giọng nói cũng mang theo vẻ trêu chọc:
"Giây trước tao còn định khen mi chăm chỉ, kết quả giây sau mi đã nằm ườn ra rồi?"
Bạch Hồng phớt lờ lời trêu đùa của anh, chỉ có cái đuôi là phối hợp quất nhẹ một cái.
Cực kỳ lấy lệ.
Ôn Dĩ Tắc tìm thấy hứng thú trong cuộc trò chuyện không lời này, lại như tìm được nơi để trút bầu tâm sự:
"Bạch Hồng, mi có thể nói cho ta biết, chủ nhân của mi... có phải là thích ta không?"
Ôn Dĩ Tắc cúi thấp người xuống, cố gắng để tầm mắt ngang hàng với nó, ra bộ dáng như đang nghiêng tai lắng nghe.
Bạch Hồng bị cái đầu đột ngột áp sát thu hút sự chú ý, đôi mắt mèo màu xanh lục chớp chớp vài cái, nghiêng đầu đầy nghi hoặc. Ngay sau đó, cái nanh vuốt mũm mĩm xòe ra như bông hoa nở: "Meo ——"
Người ta chỉ là một con mèo nhỏ không hiểu tiếng người thôi mà!
Kế hoạch thất bại, Ôn Dĩ Tắc lại tựa lưng vào ghế sofa, đưa cánh tay che mắt.
Điên thật rồi, mình cư nhiên lại đi mong chờ câu trả lời từ một con mèo.
Ôn Dĩ Tắc thất vọng rũ mi mắt, trong lúc thần sắc ảm đạm, anh vô tình phát hiện trong bình hoa trên bàn có cắm vài đóa hồng đỏ kiều diễm, ướt át.
Trong bình, những đóa hồng lặng lẽ nở rộ, tỏa ra hương thơm thanh khiết thoang thoảng.
Chắc hẳn là quản gia đã sai người đặt ở đây để chiều theo sở thích cá nhân của nguyên chủ.
Anh tùy tay rút ra một đóa, ngón tay thon dài kẹp lấy cành hoa màu xanh, những chiếc gai nhọn đều đã được tinh tâm gọt bỏ.
Đóa hồng trên đỉnh nở rực rỡ, cánh hoa lớp chồng lớp như ngọn lửa cháy bỏng, mép cánh hơi xoăn lại tạo nên một độ cong tuyệt đẹp.
Ôn Dĩ Tắc cầm hoa bắt đầu chỉ qua chỉ lại, anh vậy mà lại đặt hy vọng vào trò chơi con số đơn giản để giúp mình đưa ra đáp án.
"Mình sẽ đếm vài chục số, nếu nụ hoa chỉ sang bên trái thì đại diện cho việc vai chính thích mình, nếu dừng ở bên phải thì đại diện cho việc cậu ấy không có tâm tư đó, tất cả chỉ là do mình nghĩ nhiều."
Dứt lời, anh bắt đầu vừa đếm vừa đưa đóa hồng chỉ sang hai bên: "Một! Hai! Ba..."
Bạch Hồng nằm đối diện nghe thấy tiếng động liền vểnh tai, mở mắt mèo ra, phản ứng đầu tiên là bị đóa hồng đang đong đưa thu hút.
"Bốn." Đóa hồng nghiêng về bên phải.
Đồng tử mèo màu xanh không tự chủ được mà chuyển động theo hướng đó.
"Năm." Đóa hồng trong tay Ôn Dĩ Tắc lại nghiêng sang trái.
Mắt mèo cũng lệch sang bên trái theo.
Bạch Hồng đột nhiên thấy hứng thú, nó quét sạch vẻ uể oải lúc nãy, nằm bò ra, hai cái móng vuốt ép trước ngực, cái đuôi to xù thỉnh thoảng lại vẫy.
Đôi mắt xanh biếc như chiếc đồng hồ quả quýt trong tay nhà thôi miên, tích tắc lắc lư sang trái rồi sang phải.
Rõ ràng nó đã coi đóa hồng của Ôn Dĩ Tắc là "cần câu mèo", cái đuôi trắng cũng vẫy nhẹ nhịp nhàng như đang đáp lại.
"Bảy! Tám! Chín..."
Khi anh đếm tới số chín, đóa hồng chỉ về bên trái —— phía đại diện cho việc Ninh Trạch Tiêu rung động với anh.
Tương ứng với số mười, đóa hồng sắp sửa chỉ về phía cậu không yêu anh.
Ôn Dĩ Tắc vừa nhìn thấy kết quả sắp tới, còn chưa kịp thở phào thì hiện trường bỗng xảy ra tình huống đột ngột.
"Meo ngao!"
Bạch Hồng đang nằm đối diện đột ngột nhảy vọt lên, nhanh như chớp cắn lấy cành hoa.
Bàn tay Ôn Dĩ Tắc vốn không dùng lực, chỉ trong nháy mắt, vật trong tay anh đã bị đối phương cướp mất.
"Thủ phạm" thân thủ nhanh nhẹn nhảy xuống đất, hiên ngang rời đi.
Nhìn chú mèo trắng "kén ăn" kia, Ôn Dĩ Tắc muộn màng đứng bật dậy: "Bạch Hồng!!"
Anh thực sự không hiểu nổi tại sao đến cả con mèo cũng muốn gây thêm phiền phức cho mình.
Bị gọi tên, con mèo chỉ quay lại nhìn anh một cái, hai lỗ tai dựng đứng đầy phấn khích, cái đuôi không ngừng ngoe nguẩy.
Lúc này nó hưng phấn như thể vừa cướp được báu vật, cắn chặt đóa hồng không chịu nhả.
Anh đỡ trán, tuyệt đối không thể để nó ngậm hoa chạy lung tung, nếu không bị nó giấu đi đâu mất thì tìm lại rất mệt.
Ôn Dĩ Tắc chỉ có thể bám sát theo sau, nhẫn nại dỗ dành: "Bạch Hồng, đưa thứ mi đang cắn cho ta được không?"
Nhưng chú mèo trắng kia căn bản không hiểu tiếng người, nó cứ ngỡ người đàn ông đang chơi trò cướp đồ với mình, nên càng vẫy đuôi hăng hơn, ngậm hoa chạy loạn khắp nhà.
Bạch Hồng: Ngon thì tới đi nè ~
Ôn Dĩ Tắc: "..."
Anh chậm rãi nheo mắt lại, xem ra dùng biện pháp mềm mỏng không được, phải dùng biện pháp mạnh thôi.
Anh sải đôi chân dài, trực tiếp rút ngắn một nửa khoảng cách với nó.
Con mèo "kén đồ" kia dựng đứng đồng tử, lông toàn thân như xù lên: "Méooo!"
Thế này là không công bằng!
Chú mèo Ragdoll quay đầu chạy thẳng, bốn chân vận động hết công suất, di chuyển nhanh như một viên đạn, bỏ xa con người phía sau một đoạn dài.
Anh đuổi theo không buông: "Bạch Hồng, đừng có vứt đồ lung tung!"
Trong cuộc rượt đuổi căng thẳng này, trong đầu Ôn Dĩ Tắc chợt lóe lên một tia tỉnh táo: Ban đầu mình đang rối rắm chuyện nhân vật chính có thích mình không mà? Sao giờ lại đi bắt mèo rồi?
Nhận ra mình bị nó dắt mũi thành công, anh vội vã phanh lại. Chưa kịp th* d*c, anh đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa ở trên lầu.
Ôn Dĩ Tắc khẩn trương ngước mắt, hiện tại trên lầu chỉ có một người —— Ninh Trạch Tiêu.
Chẳng lẽ vai chính đã xuống giường rồi?
Anh còn chưa nghĩ ra cách tiếp xúc với Ninh Trạch Tiêu thế nào, thì con mèo đang ngậm hoa kia cũng nghe thấy tiếng động, nó quyết đoán lao thẳng lên lầu.
Ôn Dĩ Tắc: "Bạch Hồng!!!"
Con mèo này sinh ra là để trả thù mình đúng không?
Phía bên kia, Ninh Trạch Tiêu vừa đóng cửa phòng lại, cậu định xuống lầu thì phát hiện một con mèo trắng đang ngậm đóa hồng chạy xộc tới trước mặt.
Ninh Trạch Tiêu: "?"
Bạch Hồng dừng lại trước chân cậu, nó nỗ lực ngẩng đầu lên, ra hiệu cho đối phương nhận lấy món quà mình mang tới, cái đuôi xù vẫy vẫy đầy vui vẻ.
Ninh Trạch Tiêu nhận ra ý đồ của nó, cậu phối hợp ngồi xổm xuống, nhận lấy đóa hồng kiều diễm từ miệng nó: "Mi muốn tỏ tình với ta hả?"
Đôi mắt màu nâu nhạt của cậu cong lại như vầng trăng khuyết, trong mắt ngập tràn ý cười, dường như bị hành động tặng hoa của chú mèo làm cho buồn cười.
Con mèo bước tới, không ngừng dùng cái đầu đầy lông cọ vào người cậu, dùng hành động thực tế để chứng minh sự yêu thích của mình.
"Meo ngao ~"
"Ừ, ta cũng thích mi." Ninh Trạch Tiêu trực tiếp đáp lại tình cảm của nó, rồi thuần thục v**t v* bộ lông của nó.
Bạch Hồng thoải mái nheo mắt lại, ngẩng cổ lên, trong cổ họng phát ra tiếng "gừ gừ" thỏa mãn.
Ôn Dĩ Tắc đi chậm một bước, bị buộc phải chứng kiến toàn bộ cảnh này từ đầu đến cuối, lúc này anh không biết nên khóc hay nên cười.
Anh vạn lần không ngờ tới, Bạch Hồng cư nhiên lại nhanh chân hơn một bước, tỏ tình với vai chính trước cả anh!
Trong lòng anh là sự đan xen giữa không cam tâm và dở khóc dở cười. Chẳng lẽ chính mình lại không bằng một con mèo suốt ngày gây rắc rối sao?
Chưa biết mình đã bị "ghi thù", Bạch Hồng đã bám lấy quần áo Ninh Trạch Tiêu, nhanh nhẹn bò vào lòng cậu.
Ôn Dĩ Tắc còn chưa kịp so đo với con mèo dám độc chiếm vai chính, thì đã thấy một bàn tay với các đốt ngón tay rõ ràng đang dịu dàng v**t v* nó.
Vuốt từ đầu xuống đuôi.
Cả con mèo thoải mái đến mức cuộn tròn thành một quả cầu lông trắng, nó lười biếng ngáp một cái, cái đuôi rủ xuống trông như một tấm rèm: "Meo ngao..."
Ôn Dĩ Tắc chỉ nhìn sự thiên vị danh chính ngôn thuận của Ninh Trạch Tiêu dành cho nó thôi mà cũng thấy hơi ghen tị.
Làm sao anh lại không nhận ra nhân vật chính là một kẻ "cuồng mèo" chính hiệu cơ chứ?!
Việc tặng mèo đúng là một bước đi sai lầm của anh, đáng lẽ phải tặng con gì đó bình thường một chút, không biết nũng nịu cũng không dính người mới đúng!
"Dĩ Tắc." Một tiếng gọi của Ninh Trạch Tiêu đã kéo người nào đó đang thẫn thờ quay về thực tại.
"Sao... sao thế?"
Ôn Dĩ Tắc ngước mắt, chạm vào đôi đồng tử màu nâu nhạt của chàng trai.