Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 83

“Anh Ôn, chẳng lẽ là em hiểu sai rồi sao? Anh thật ra không hề thích Trạch Tiêu?”

Chúc Thiên Hi nhìn thấy bộ dạng ngơ ngác của Ôn Dĩ Tắc, ý niệm vốn dĩ kiên định trong lòng bỗng bắt đầu dao động.

Chẳng lẽ cậu ta hiểu lầm thật? Nhưng nếu không thích đối phương, sao có thể kết hôn với người ta? Nói không thông chút nào!

“Không... chuyện này cứ gác lại sau đã. Làm sao em thấy được là anh thích Trạch Tiêu? Lại còn là nhìn thấy từ phương diện nào?”

Đây là lần đầu tiên Ôn Dĩ Tắc nghe thấy có người bảo anh thực sự thích vai chính. Rốt cuộc bọn họ nhìn ra kiểu gì vậy?

“Chẳng lẽ không phải sao?” Chúc Thiên Hi bỗng thấy khó hiểu trước thái độ của đối phương, sao anh ấy phải hỏi như vậy?

Dù nghi hoặc, chàng trai trẻ vẫn bắt đầu nghiêm túc liệt kê từng minh chứng yêu đương của hai người, thậm chí còn xòe ngón tay ra đếm kỹ:

“Nếu anh không thích Trạch Tiêu, tại sao anh lại chọn kết hôn với cậu ấy?”

Nghe vậy, Ôn Dĩ Tắc nhất thời thở phào nhẹ nhõm. Chẳng lẽ chỉ vì chuyện hợp đồng kết hôn thôi sao?

Đây thực chất là phương pháp thoát thân mà anh tìm kiếm để sống sót. Xuất phát từ cân nhắc an toàn bản thân, anh đã không nói rõ ngọn ngành với những người ngoài cuộc, nên họ có hiểu lầm cũng là điều khó tránh khỏi.

Giây trước Ôn Dĩ Tắc vừa mới cảm thông cho sự ngây thơ thiếu hiểu biết của Chúc Thiên Hi, giây sau đã nghe đối phương nói tiếp: “Anh Ôn nếu không thích Trạch Tiêu thì đã không dẫn cậu ấy đi dự tiệc tối, càng không thể vì cậu ấy mà làm loạn một trận với cái gã nào đó.”

Cậu ta đã gần như quên mất tên của kẻ cố ý tìm chuyện hôm đó rồi.

Ôn Dĩ Tắc lại một lần nữa điên cuồng tìm kiếm lý do trong lòng, cố gắng dùng một lời giải thích hợp lý để minh oan cho sự việc có vẻ mập mờ này.

Đó chỉ là chuyện giữa mình và nhân vật chính theo hợp đồng thôi, chẳng nói lên được điều gì cả.

“Ngoài ra, nếu anh không thích Trạch Tiêu thì đã không chỉ dẫn một mình cậu ấy đi leo núi, rồi bỏ mặc em ở dưới chân núi.”

Nhắc đến chuyện này, Chúc Thiên Hi vẫn nhớ rõ mồn một thái độ "trọng sắc khinh đệ" của đối phương, cái môi cậu bĩu ra chắc phải treo được cả ấm nước.

Ôn Dĩ Tắc nắm quyền chủ động trong việc này, lập tức chính nghĩa lẫm liệt phản bác: “Leo núi rất nguy hiểm, lúc đó ngay cả bọn anh cũng là may mắn mới chạy thoát được, càng không thể để em dấn thân vào nơi nguy hiểm như thế!”

Chúc Thiên Hi khẽ hừ một tiếng, dù sao chuyện này dưới góc nhìn của cậu ta chính là biểu hiện của sự tin tưởng lẫn nhau giữa hai người. Đây không phải ái tình thì là cái gì?

“Lúc chúng ta xuống núi, anh còn bế Trạch Tiêu xuống nữa, cái đãi ngộ này... đến em còn chẳng được hưởng.”

Chàng trai trẻ có nhận thức cực kỳ rõ ràng về địa vị của chính mình trong lòng ai đó.

Hừ, đúng là cái đồ đàn ông khẩu thị tâm phi!

“Lúc đó người bị thương có phải là em đâu.” Ôn Dĩ Tắc lớn tiếng phản bác. Anh rốt cuộc đã đối xử phân biệt chỗ nào chứ?

“Nếu lúc đó người bị thương không phải Trạch Tiêu mà là em thì sao? Anh Ôn có chủ động chạy tới cõng em không?” Một câu hỏi của Chúc Thiên Hi trực tiếp làm Ôn Dĩ Tắc câm nín.

Sự im lặng đột ngột của người đàn ông đã làm tổn thương sâu sắc "trái tim nhỏ bé" của Chúc Thiên Hi.

Cậu ta giơ tay chỉ vào vị đàn ông "trọng sắc khinh bạn" kia, xúc động chỉ trích: “Em biết ngay mà! Anh chắc chắn sẽ để người khác cõng em, chứ không bao giờ tự mình ra tay!”

Ôn Dĩ Tắc bị nói trúng tim đen nên có chút chột dạ, anh sờ mũi, bắt đầu thầm biện hộ cho hành vi đối xử phân biệt của mình.

Nhân vật chính bị thương là chuyện tày trời, vả lại đó còn là cơ hội tuyệt hảo để mình lấy lòng cậu ấy. Lúc đó không sốt sắng thì đợi đến khi nào?

Nhưng nếu đúng như lời Chúc Thiên Hi nói... nếu người bị thương không phải Trạch Tiêu mà là cậu ta, xác suất cao là Ôn Dĩ Tắc cũng sẽ không chủ động cõng đối phương.

Dù sao đi cùng vẫn còn một nguồn lao động miễn phí, đối phương lại còn là nhân viên dưới trướng thiếu gia họ Chúc, anh ta chắc chắn còn muốn lấy lòng cậu ấy hơn cả anh.

Mục Thâm Vinh lặng lẽ quan sát hiện trường từ thăm bệnh biến thành buổi tìm kiếm chứng cứ yêu đương, rồi sau đó lại biến thành đại hội phê bình hành vi trọng sắc khinh bạn của Ôn Dĩ Tắc.

Cảnh sát Mục thầm cười trong lòng, đây là lần đầu tiên anh ta thấy Ôn Dĩ Tắc bị người khác nói tới mức không cãi lại được câu nào.

Để thêm dầu vào lửa, anh còn chủ động rót đầy một ly trà đưa cho Chúc Thiên Hi đang nói không ngừng nghỉ.

Uống cho đỡ khát đi, không cần vội, lát nữa còn khối thời gian.

Ôn Dĩ Tắc nhìn thấy hành động nhỏ của Mục Thâm Vinh: “...”

Vị cảnh sát Mục chín chắn từ khi nào đã biến thành thế này? Chắc chắn là bị Chúc Thiên Hi dạy hư rồi!

Không biết người đàn ông đang nghĩ gì, Chúc Thiên Hi vẫn mải mê liệt kê đủ loại tình huống mà cậu quan sát được.

“Anh Ôn, anh còn nhớ lúc chúng ta xuống núi trở về biệt thự không? Lúc đó, ánh mắt anh nhìn Trạch Tiêu hoàn toàn là ánh mắt dính dấp của mấy đôi tình nhân. Em ngồi lù lù ở đó nửa ngày mà chẳng thấy anh ban cho em lấy một cái liếc mắt.”

Nói đoạn, cậu ta lại thầm thắp cho mình một nén nhang trong lòng. May mà sau đó cảnh sát Mục cũng xuất hiện ở đó, cậu mới không đến nỗi rơi vào cảnh "độc thân đáng thương".

“Ánh mắt?” Ôn Dĩ Tắc cuối cùng cũng gặp phải tình huống mà anh không thể giải thích nổi.

Dù có hồi tưởng thế nào, anh cũng không nhớ ra nổi ánh mắt mình nhìn Ninh Trạch Tiêu lúc đó rốt cuộc là ra sao.

“Còn nữa... Lúc Trạch Tiêu tự tay chuẩn bị quà sinh nhật cho anh, cậu ấy không gặp anh liên tiếp mấy ngày liền, lúc đó chẳng phải anh đã sốt sắng gọi điện cho em hỏi han tình hình sao?”

Trong mắt Chúc Thiên Hi, loại thái độ lo âu khi bị ai đó ngó lơ chính là biểu hiện của việc cực kỳ coi trọng đối phương!

Cậu ta tự tin khoanh tay, ánh mắt nhìn Ôn Dĩ Tắc mang theo vẻ chỉ trích, miệng vẫn không ngừng nói:

“Có người vì muốn xin lỗi Trạch Tiêu mà chẳng phải đã đi mua hẳn một con mèo về dỗ dành người ta sao?”

Chuyện rành rành thế này còn cần cậu ta phải nói ra? Bất cứ ai có mắt đều biết quan hệ của hai người này chắc chắn không bình thường!

“Trong tiệc sinh nhật hai người còn hôn nhau nữa! Chuyện này tổng không thể là giả chứ? Bây giờ lại bảo mình không thích người ta, anh Ôn! Em không ngờ anh lại có tiềm chất làm 'tra nam' đến vậy đấy!”

Chúc Thiên Hi càng nghĩ càng giận, cuối cùng dậm chân thình thịch. Cậu ta thấy bất công thay cho Ninh Trạch Tiêu, bạn học của cậu ta gả cho người đàn ông này hóa ra lại là một gã tra nam!

Ôn Dĩ Tắc chưa kịp nói câu nào đã bị "đánh cho khai nhận". Anh còn chưa kịp bào chữa cho mình thì người thứ ba nãy giờ đứng xem kịch bỗng lên tiếng.

Mục Thâm Vinh nói: “Thiên Hi nhắc tới chuyện đối xử phân biệt, tôi cũng thấy thấm thía lắm. Trước đây khi ba chúng ta cùng thực hiện nhiệm vụ, hai người họ lúc nào cũng gạt tôi ra ngoài rồi lén lút hành động riêng.”

Hồi đi thám thính trường học ban đêm, họ cũng không báo trước cho anh ta mà tự ý hành động.

Nghe vậy, Chúc Thiên Hi lập tức vỗ nhẹ vào lưng anh ta như để an ủi, đôi mắt như mắt hươu tràn đầy vẻ vỗ về, như muốn nói không thành lời: Đừng buồn, anh còn có em.

Cảnh sát Mục mỉm cười với Chúc Thiên Hi tâm lý, ra hiệu mình không sao, rồi giây tiếp theo lại mở miệng: “Nếu anh không thích Trạch Tiêu thì cũng sẽ không chủ động dấn thân vào vũng nước đục này. Cậu ấy là thiên sư, nhưng anh thì không!”

Người đứng trước mặt anh hoàn toàn có thể phủi tay rời đi, chứ không phải tích cực chủ động tham gia điều tra như vậy.

Nghe đến đây, Ôn Dĩ Tắc mím chặt môi, ánh mắt hơi trầm xuống.

Phải thừa nhận rằng, Mục Thâm Vinh đã nói trúng tim đen. Từ khi có được lá bùa hộ mệnh của Ninh Trạch Tiêu, anh đã không cần phải sống trong lo âu sợ hãi nữa, cũng có thể giữ khoảng cách an toàn với nhân vật chính.

Anh hoàn toàn có thể sống một cuộc đời bình thường không có thần tiên ma quỷ, thay vì tiếp tục bị cuốn vào những tình tiết cốt truyện không thể kiểm soát.

Ôn Dĩ Tắc rũ mi mắt. Thật lòng mà nói, anh chưa từng để tâm đến chuyện này. Nói một cách hợp lý hơn: Anh đã quen với việc cùng đi cùng về với Ninh Trạch Tiêu, cùng đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống.

Nếu bây giờ bắt anh phải rời xa chàng trai ấy...

Ôn Dĩ Tắc cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi hoang mang đến nghẹt thở.

Cuộc sống của anh xoay quanh Ninh Trạch Tiêu mà triển khai. Nếu thoát khỏi vai chính, anh hoàn toàn không biết mình phải làm gì nữa.

Sau cơn ngơ ngác, nơi đầu quả tim Ôn Dĩ Tắc bỗng dấy lên chút chua xót. Không hiểu vì sao, chỉ cần nghĩ đến việc mình sắp phải rời xa vai chính, anh lại cảm thấy một nỗi buồn khó lòng kiềm chế, thậm chí là có chút không nỡ.

Rốt cuộc đây là loại tình cảm gì? Tại sao nó có thể chi phối lý trí của anh đến vậy?

Mục Thâm Vinh thấy tâm trạng người đàn ông chùng xuống, rũ mắt không biết đang nghĩ gì, liền bồi thêm: “Khi Trạch Tiêu khóc nức nở vì biết nguyên nhân thực sự cái chết của cha mẹ, là ai đã đồng cảm sâu sắc và hết lời an ủi cậu ấy?”

“Lại là ai đã ôm chặt lấy Trạch Tiêu không buông khi bị quỷ quái tấn công?”

Mục Thâm Vinh chỉ tin vào những gì mắt mình thấy —— kẻ sẵn sàng từ bỏ bản năng tránh hiểm của con người vì người khác, chắc chắn là có tình cảm sâu nặng.

Dù vốn không mấy lạc quan về đoạn tình cảm này, nhưng chính vào khoảnh khắc đó, anh ta đã tin vào tình yêu giữa Ôn Dĩ Tắc và Ninh Trạch Tiêu.

Ôn Dĩ Tắc im lặng không nói. Chiếc cân trong lòng anh bắt đầu dao động không ngừng. Chẳng lẽ anh thực sự thích nhân vật chính mà chính mình cũng không hay biết sao?

Mục Thâm Vinh và Chúc Thiên Hi nhận ra vẻ rối rắm trên mặt Ôn Dĩ Tắc. Hai người lén nhìn nhau, không hiểu sao anh lại đột nhiên nhắc đến chuyện này.

Chúc Thiên Hi tin rằng Ôn Dĩ Tắc không phải hạng tra nam lừa gạt tình cảm người khác, cậu ta tốt bụng khuyên nhủ: “Anh Ôn, có thật là anh vì thích Trạch Tiêu nên mới kết hôn với cậu ấy không?”

Cảnh sát Mục không có thái độ tốt như chàng trai trẻ, anh ta trực tiếp nói theo kiểu công tư phân minh: “Nếu hai người thực sự là kết hôn giả, chuyện này cũng liên quan đến hành vi lừa hôn và các hạng mục khác. Nếu không muốn làm lỡ thanh xuân của nhau, tôi đề nghị ngày mai hai người đi làm thủ tục ly hôn tại Cục Dân Chính.”

Quan điểm của Mục Thâm Vinh là "thà khuyên chia chứ không khuyên hợp". Nếu đương sự còn chẳng biết tại sao họ lại kết hôn, chi bằng kết thúc sớm cuộc hôn nhân chóng vánh này, như vậy tốt cho cả hai.

Ôn Dĩ Tắc vốn đang thẫn thờ suy nghĩ, cho đến khi nghe thấy hai chữ "ly hôn", anh bỗng ngẩng phắt đầu lên, trong mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc và cự tuyệt.

“Ly hôn?!”

Anh hoàn toàn không có ý định ly hôn!

Thấy người đàn ông không biết định làm thế nào, hai người kia cũng không tiện xen vào chuyện tình cảm của người khác thêm nữa, chuyện này chỉ có thể chờ đương sự tự mình thông suốt.

Họ nhìn nhau, ăn ý tìm cớ rời đi, để lại toàn bộ không gian cho Ôn Dĩ Tắc.

Bất kể kết quả là gì, Mục Thâm Vinh và Chúc Thiên Hi đều tôn trọng lựa chọn của hai người.

Hoàng hôn lặng lẽ khuất sau núi, bóng tối dần bao phủ mặt đất, rồi những ánh đèn như những vì sao lần lượt thắp sáng.

Quản gia vừa đi vào phòng khách định bật đèn.

Giây phút ánh đèn sáng lên, ông thấy Ôn Dĩ Tắc đang ngồi tĩnh lặng ở đó như một bức tượng, cái bóng đổ dài trên mặt đất hòa vào sự yên ắng xung quanh.

“Thiếu gia? Ngài có cần giúp gì không ạ?” Quản gia thấy sắc mặt anh có chút nặng nề, theo bản năng cho rằng anh đang gặp chuyện gì khó giải quyết.

Ôn Dĩ Tắc bị cắt ngang dòng suy nghĩ, anh cử động cơ thể cứng đờ, vô thức thở hắt ra một hơi, thoái thác: “Không cần đâu.”

Chuyện này không ai giúp được, anh cần thời gian để tĩnh tâm suy nghĩ thấu đáo.

Quản gia thấy tâm trạng anh có chút trầm lắng nhưng không có vẻ gì là quá đau buồn, nên cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Không phải chuyện gì trọng đại là tốt rồi.

Quản gia muốn dành không gian riêng cho Ôn Dĩ Tắc, ông không nói gì thêm, định quay người rời đi thì không ngờ vừa nhấc chân đã bị gọi lại.

“Chờ một chút.” Ôn Dĩ Tắc lên tiếng.

Quản gia: “?”

Ông quay lại nhìn anh, kiên nhẫn chờ anh nói tiếp.

Ôn Dĩ Tắc đưa tay đỡ trán, muộn màng và đầy vẻ ảo não nói: “Tôi quên mất Bạch Hồng ở căn hộ rồi. Vừa hay cuối tuần này tôi và Trạch Tiêu đều ở lại đây, phiền ông mang nó qua giúp tôi.”

Khi Ninh Trạch Tiêu ngất xỉu, trong lòng Ôn Dĩ Tắc chỉ muốn đưa người về biệt thự nghỉ ngơi, nên đã vô ý quên mất chú mèo Bạch Hồng đang nuôi ở căn hộ.

Nếu anh không nhớ ra, e là đêm nay con mèo ở căn hộ sẽ bị bỏ đói đến "mất mạng" mất.

Bình Luận (0)
Comment