"Đừng sợ, đây cũng đâu phải lần đầu tôi bế cậu..."
Người nói vừa dứt lời đột nhiên nhận ra, lần đầu tiên anh bế Ninh Trạch Tiêu là khi đối phương đang hôn mê, nên hoàn toàn không có ấn tượng gì về chuyện đó.
Ôn Dĩ Tắc bế nhân vật chính, đứng hình mất một giây.
Anh thầm nghĩ, nếu giờ đột nhiên đổi tư thế thì có phải "lạy ông tôi ở bụi này" không nhỉ?
Thôi bỏ đi! Dù sao cả hai đều là đàn ông, đối phương hiện tại lại đang là người bệnh, bế một chút cũng chẳng tổn hại gì đến thân thể hay thanh danh.
"Đừng ngại, tôi không ăn thịt cậu đâu." Anh chỉ biết vụng về an ủi một câu.
Ninh Trạch Tiêu thấy đối phương bình tĩnh như vậy, chỉ có mỗi mình là hoảng hốt rối loạn, nhịn không được tự vấn lòng mình: Chẳng lẽ là mình quá nhạy cảm sao? Giữa con trai với nhau xảy ra tiếp xúc cơ thể cũng là chuyện bình thường mà.
Khi cảm xúc dần bình ổn lại, cậu cảm nhận rõ rệt cơ thể mình được đối phương nâng lên một cách vững chãi, tựa như đang trôi lơ lửng, vừa an toàn lại vừa thoải mái. Bước chân của đối phương ổn định và đầy lực, dù đi trên bãi cỏ dại rậm rạp vẫn vững vàng như đi trên đất bằng.
Trong không khí thoang thoảng mùi hương thanh sạch trên người người đàn ông, bên tai thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng tim đập nhịp nhàng của anh.
Nhịp tim của Ninh Trạch Tiêu hơi gia tốc, ngón tay trắng xanh trượt từ sau gáy người kia xuống trước ngực, chuyển thành nắm chặt lấy cổ áo. Vẻ ngượng ngùng trên mặt cậu tan đi không ít, chỉ còn vành tai là vẫn vương chút sắc đào hồng.
Là cậu nghĩ nhiều rồi, chuyện này thực ra không có gì to tát.
Ôn Dĩ Tắc đang bế người đi về, đột nhiên bị một luồng sáng chiếu thẳng vào mắt. Bước chân anh khựng lại, nhìn theo nguồn sáng, kinh ngạc phát hiện giữa đống đổ nát hoang tàn có vật gì đó đang phát quang.
Anh nghi hoặc hỏi: "Đằng kia hình như có cái gì đang phát sáng."
Nghe thấy câu này, tâm tư "nàng dâu nhỏ" trong lòng Ninh Trạch Tiêu tức khắc tan thành mây khói. Cậu vươn đầu nhìn về phía nơi kỳ quái mà Ôn Dĩ Tắc vừa nhắc, đôi mắt nheo lại... Đúng là có thứ gì đó đang sáng thật.
"Chúng ta qua đó xem thử đi?" Ninh Trạch Tiêu chủ động đề nghị.
"Được." Ôn Dĩ Tắc không nói hai lời, bế xốc hắn đi thẳng về phía trước.
Nơi vốn đặt bức tượng Dã Quan Âm giờ đã lõm sâu xuống lòng đất, lẫn lộn với đám cỏ dại mọc um tùm. Giữa lớp bùn đất, một vật nhỏ hình vuông thỉnh thoảng lại lóe lên ánh sáng rạng rỡ.
Vật đó được làm bằng ngọc thạch, đường nét mềm mại, thiết kế núm cầm rất độc đáo, điêu khắc hình những cành đào đan xen, tương đồng với đạo lý dùng gỗ đào trừ tà của các thiên sư. Mặt ấn khắc kinh văn, mỗi chi tiết đều được tạo tác tỉ mỉ, phô diễn một vẻ đẹp thủ công vô song.
Ôn Dĩ Tắc thắc mắc: "Đây là một con dấu sao?"
Loại con dấu gì mà lại có thể phát sáng cơ chứ?
Ninh Trạch Tiêu dường như đã thấy thứ này ở đâu đó, đôi mắt nâu nhạt đầu tiên là nheo lại, sau đó trợn lớn kinh ngạc.
Cậu mơ hồ nhớ lại những ghi chép liên quan, giọng nói lắp bắp: "Đây... đây chẳng lẽ là... Côn Luân Pháp Ấn?"
Cậu chắc chắn không nhớ lầm, trong bí tịch thiên sư của Ninh gia có nhắc đến Côn Luân Pháp Ấn khắc hình cành đào, mặt ấn khắc Trừ Tà Chú, và kích thước của nó chỉ vừa bằng lòng bàn tay.
Ninh Trạch Tiêu không khỏi nghi hoặc: Tại sao bảo vật của Ninh gia lại vô duyên vô cớ xuất hiện giữa chốn rừng sâu núi thẳm này? Chẳng lẽ nó chính là mấu chốt trấn áp khiến Dã Quan Âm không thể thoát khỏi núi Ngút Trời?
Ôn Dĩ Tắc nghe đến cái tên Côn Luân Pháp Ấn cũng nhịn không được mở to mắt. Anh nhớ rõ trong nguyên tác, gia tộc của nhân vật chính sở hữu tổng cộng năm món trân bảo. Cho đến tận kết thúc truyện, nhân vật chính cũng chỉ tìm lại được ba món, hai món còn lại vẫn lưu lạc bên ngoài...
Trong nguyên tác, vai chính không hề trải qua biến cố ở núi Ngút Trời, cũng không giao thủ với Dã Quan Âm, nên anh cũng không biết Côn Luân Pháp Ấn của Ninh gia lại nằm ở đây.
Bọn họ quả thực là đánh bậy đánh bạ mà tìm được một món pháp khí quý giá của Ninh gia!
"Ôn Dĩ Tắc, tôi muốn mang con dấu này đi, nó... là đồ của tiền bối nhà tôi." Ninh Trạch Tiêu nghiêm túc nhìn anh.
Đây là vật mà các vị tiền bối Ninh gia để lại, trải qua bao năm thất lạc bên ngoài, cũng là một trong những bí bảo tổ truyền mà hắn cần phải thu thập lại.
Cậu không biết Ôn Dĩ Tắc sẽ nghĩ gì khi mình đột nhiên nhận vơ một vật vừa xuất hiện là di vật tổ tiên, hàng mi dày khẽ run rẩy.
Ninh Trạch Tiêu chỉ đành kiếm cớ: "Nguyên nhân cụ thể, chờ sau khi chuyện này kết thúc, về nhà tôi sẽ nói kỹ với anh."
"Được."
Nắm trong tay kịch bản, Ôn Dĩ Tắc biết rõ vật này quan trọng thế nào với nhân vật chính và sẽ giúp ích rất nhiều trong việc đối đầu với phản diện sau này. Anh coi nó như một món bảo bối hộ mệnh, tự nhiên là gật đầu đồng ý ngay.
Sau khi nhặt được Pháp Ấn, cả hai tiếp tục hành trình xuống núi với thu hoạch đầy mình.
...
"Thiếu gia, chúng ta đợi ở đây nửa ngày rồi mà Ôn thiếu gia vẫn chưa xuống núi. Có lẽ họ đã gặp chuyện, hay là chúng ta xuống núi báo cảnh sát trước đi?"
Dừng chân ở lưng chừng núi, Chúc Thiên Hi và người gác rừng đứng gần hai cái xác. Vẻ mặt họ vô cùng ngưng trọng, ánh mắt lộ rõ vẻ bàng hoàng.
Họ lên núi chậm hơn Ôn Dĩ Tắc và Ninh Trạch Tiêu một bước, nên khi leo núi đã mất dấu hai người kia, chỉ có thể đi theo lộ trình trong trí nhớ. Không ngờ trên đường lại bắt gặp cảnh tượng kinh hoàng này: hai cái xác chết thảm, một người bị đâm xuyên ngực trôi trên sông, người kia chỉ còn nửa thân mình nằm giữa bụi cây, máu chảy lênh láng.
Chúc Thiên Hi chưa từng thấy cảnh tượng nào đáng sợ như vậy, lập tức buồn nôn, ôm bụng nấp dưới gốc cây nôn thốc nôn tháo. Người gác rừng dù từng trải cũng trắng bệch cả môi, hai chân run rẩy, bản năng chỉ muốn quay đầu chạy trốn.
"Chuyện... chuyện này rốt cuộc là sao?"
Chúc thiếu gia cảm thấy như muốn nôn cả bữa trưa hôm qua ra ngoài, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi. Chẳng lẽ trên núi Ngút Trời đột nhiên xuất hiện một tên sát nhân sao?
Người gác rừng th* d*c, sợ Chúc Thiên Hi sẽ đổ hết tội lên đầu mình, vội vàng thanh minh: "Thiếu gia, tôi luôn canh gác dưới chân núi, tôi không biết tại sao lại có xác chết ở đây! Cậu phải tin tôi!"
Chúc Thiên Hi nhắm chặt mắt, cậu ta không ngốc, nhìn qua là hiểu tình hình. Hai cái xác tuy chết khác nhau nhưng vũng máu trên đất vẫn chưa đông hẳn, chứng tỏ chuyện này vừa mới xảy ra không lâu.
"Vừa rồi ông luôn ở cùng tôi, không có thời gian làm việc này." Cậu ta trấn an đối phương nhưng trong lòng lại lo lắng cho Ôn Dĩ Tắc và Ninh Trạch Tiêu.
Không biết hai người họ đã thấy xác chết chưa, lâu như vậy chưa xuống, chẳng lẽ đã gặp chuyện bất trắc?
Người gác rừng như trút được tảng đá trong lòng, vội phụ họa: "Đúng đúng, tôi chưa từng để ai khác lên núi, những cái xác này không liên quan đến tôi! Nếu có chuyện gì, Chúc thiếu gia nhất định phải làm chứng cho tôi! Tôi còn mẹ già con nhỏ..."
"Đây chắc là người của Phan Bình Nhị mang tới." Chúc Thiên Hi quan sát sơ qua trang phục và đưa ra kết luận. Chỉ có họ mới có loại trang bị leo núi này.
"Thiếu gia, giờ chúng ta phải làm gì?"
Hôm nay núi Ngút Trời có ba nhóm người. Nhóm đầu tiên đã có người gặp nạn, nhóm thứ hai vẫn biệt vô âm tín.
"Đợi ở đây thêm chút nữa, nếu sau ba tiếng vẫn không thấy người thì xuống núi báo cảnh sát." Chúc Thiên Hi với gương mặt búp bê lộ ra vẻ trầm tư. Cậu ta nghi ngờ có kẻ sát nhân, nhưng sức trói gà không chặt nên không dám l*n đ*nh núi, chỉ có thể kiên nhẫn đợi ở đây.
Ba tiếng trôi qua, vẫn không có tin tức gì. Chúc Thiên Hi lo sốt vó, nghiến răng định thực hiện lời hứa: "Xuống núi báo cảnh sát thôi!" Ở đây không có tín hiệu điện thoại, cậu ta buộc phải tìm người viện trợ.
Người gác rừng đang ngủ gật nghe thấy thế liền tỉnh táo hẳn, mừng rỡ vì sắp thoát khỏi hai cái xác đẫm máu.
"Rắc --"
Đột nhiên, tiếng cành lá bị dẫm gãy vang lên phía sau. Người gác rừng cứng đờ cả người, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, tưởng đâu tên s·át nh·ân xuống núi.
Chúc Thiên Hi thì ngược lại, cậu ta ngước đôi mắt sáng rực nhìn về phía phát ra tiếng động: "Chẳng lẽ là anh Ôn tới?"
Giữa sự chứng kiến của cả hai, Ôn Dĩ Tắc bế Ninh Trạch Tiêu bước ra từ bóng cây. Trai tài sánh đôi trai sắc, tạo nên một khung cảnh cực kỳ mãn nhãn.
Chúc thiếu gia mừng phát khóc, định lao tới: "Anh Ôn --"
Ngờ đâu, "Anh Ôn" đang bế người lại nghiêng mình né tránh sự nhiệt tình của cậu ta, lạnh lùng từ chối: "Cẩn thận một chút, đừng đụng trúng người."
Chúc Thiên Hi: "..."
Xem kìa! Cái miệng 36 độ C sao có thể nói ra lời lạnh lẽo như vậy chứ?! Uổng công mình vừa lo lắng cho hai người muốn chết! Hừ!!
"Thiên Hi, Ninh Trạch Tiêu không khỏe, chúng tôi xuống núi trước. Còn mấy cái xác ở đây... các cậu cứ báo cảnh sát đi. Đúng rồi, hung thủ vẫn còn ở trên núi, đừng có nấn ná ở đây lâu."
Ôn Dĩ Tắc lo cho sức khỏe của Ninh Trạch Tiêu nên không muốn ở lại lâu, dặn Chúc Thiên Hi báo cảnh sát rồi dọa bọn họ rằng hung thủ vẫn còn trên núi để họ không tùy tiện đi lên. Thực chất đây là để thuận tiện cho việc đối phó với cảnh sát sau này.
Nói xong, anh bế Ninh Trạch Tiêu lướt qua hai người kia, tiếp tục đi xuống núi.
Người gác rừng không rõ chân tướng đứng hình, đầu óc quay cuồng: Không phải chứ, sao Ôn thiếu gia lại bế một người đàn ông khác như thế? Tư thế này không phải là kiểu bế vợ sao?