Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 37

Viên đạn rời nòng, giống như mãnh hổ sổ lồng, gào thét lao về phía trước, xé toạc không khí tạo nên những tiếng rít sắc lạnh.

Dã Quan Âm nghe thấy tiếng súng, sững sờ trong thấy rõ trong một giây.

Ninh Trạch Tiêu chớp lấy kẽ hở chớp nhoáng đó, cả người bộc phát ra một nguồn sức mạnh chưa từng có. Cậu hét lớn một tiếng, đổi vị trí với Dã Quan Âm, khiến đối phương trở thành tấm bia đỡ đạn trước người mình.

"Phập --"

Khoảnh khắc Dã Quan Âm trúng đạn, thời gian như ngưng đọng, không khí nồng nặc mùi thuốc súng. Ả trợn trừng mắt, một cơn đau đớn truyền lại từ phía sau lưng, tựa như bị ngọn lửa nóng rực xuyên thấu tức thì. Cơ thể ả không tự chủ được mà run rẩy, như đang kháng cự lại thương tổn bất ngờ này.

Ninh Trạch Tiêu nắm lấy thời cơ quý giá, lập tức dựng hai ngón trỏ và ngón giữa trước ngực, miệng lẩm bẩm đọc chú: Trừ Tà Chú, khởi!

Hai luồng cuồng phong kim quang rạng rỡ trực tiếp cuốn phăng Dã Quan Âm lên, không cho đối phương lấy một cơ hội để suy nghĩ hay trốn thoát.

Dã Quan Âm lơ lửng giữa không trung nhịn không được phát ra tiếng r*n r* đau đớn. Ả cảm thấy cả cơ thể như bị đặt trong vô vàn bùa chú, nỗi đau bỏng rát dọc theo dây thần kinh xông thẳng l*n đ*nh đầu.

"A a a a --"

Trừ Tà Chú vây chặt lấy tà vật, khiến con mồi đang lún sâu trong đó chỉ biết trơ mắt nhìn bản thân bị tịnh hóa từng chút một. Gió mạnh gào thét, tốc độ gió càng lúc càng nhanh, gần như đạt đến vận tốc âm thanh. Dã Quan Âm bị những bức tường không khí vô hình ép chặt giữa không trung, ngũ quan vốn hiền từ nay trở nên dữ tợn vặn vẹo.

Ả ngửa đầu gào thét, ký ức không tự chủ được quay về cảnh tượng năm xưa khi mới xuống núi và chạm trán với vị Bạch Phát Thiên Sư...

"Tinh khí của trẻ con căn bản không bằng một phần ba nam giới trưởng thành, lần tới hãy chọn đàn ông trưởng thành đi."

Dã Quan Âm khi đó còn trẻ tuổi kiêu ngạo, tùy ý vứt bỏ xác hài nhi trong tay, thè chiếc lưỡi đỏ tươi l**m vết máu vô tình dính trên khóe miệng.

Chút vật nhỏ này không đủ để nó nhét kẽ răng.
Một người đàn ông mặc cổ phục quỳ bên cạnh Dã Quan Âm, sắc mặt trắng bệch nhìn đối phương "ăn uống", run rẩy vì sợ hãi. Hắn biết việc giết người là không tốt, nhưng hắn đang bị ôn thần quấn thân, muốn tự bảo vệ mình chỉ có thể hy sinh người khác để thỏa mãn d*c v*ng ăn uống của Dã Quan Âm.

Hắn hối hận vì lúc trước đã tham lam lẻn vào căn nhà bị cháy để tìm cơ duyên, nếu không hắn đã chẳng gặp phải Dã Quan Âm, càng không bị đối phương khống chế thành nô bộc.

Thấy nô bộc chậm chạp không đáp lời, đôi mắt xanh lục của tà vật nheo lại đầy vẻ khó chịu, giọng nói mang theo sự uy h**p: "Ngươi nghe rõ chưa?"

Gã đàn ông cổ đại nuốt nước bọt, lấy hết can đảm thưa với chủ nhân: "Đại vương, gần đây chúng ta giết người quá nhiều, nghe nói quan phủ không chỉ truy nã mà còn mời các pháp sư hàng yêu phục ma đến đối phó chúng ta đấy."

"Hừ..." Dã Quan Âm nghe vậy lập tức cười lạnh khinh bỉ, "Ta không phải hạng tôm chân mềm, dù bọn chúng phái ai tới ta cũng không sợ."

Vừa dứt lời, cửa căn phòng lén lút của bọn chúng đột nhiên bị gõ vang.

"Cộc... cộc... cộc..."

Gã đàn ông cổ đại suýt chút nữa nhảy dựng lên.

Mấy ngày nay hắn luôn sống trong lo sợ vì lệnh truy nã, nghe tiếng đập cửa liền tưởng là quan phủ tìm đến nơi. Không ngờ, Dã Quan Âm lại hất cằm ra hiệu cho hắn mở cửa đón khách.

Mồi ngon tự dâng tận miệng, dại gì không ăn?

Ả vừa mới ăn một đứa trẻ, bụng vẫn còn đói, đang nóng lòng muốn nếm thử tinh khí con người.

Gã đàn ông định thoái thác nhưng trước ánh mắt lạnh lẽo của tà vật, hắn lại khuất phục. Hắn tự trấn an mình: Mọi chuyện đã có Dã Quan Âm gánh vác, dù ngoài cửa là người của quan phủ thì cũng sẽ bị Dã Quan Âm nuốt chửng trong vài miếng thôi. Sẽ không ai nghi ngờ hắn, hắn sẽ không sao cả.

Nghĩ đoạn, gã rón rén đi đến sau cánh cửa, không dám mở ngay mà hỏi vọng ra: "Ai đó? Tại sao gõ cửa?"

"Chủ quán, ta là người qua đường, vì mang theo lương khô không đủ để đi tiếp về phía Bắc nên muốn dùng bạc đổi lấy chút thức ăn."

Giọng nói của người này đầy chính khí, ngữ khí lại cực kỳ hiền hòa, nghe như một người đàn ông trưởng thành ngoài mềm trong cứng.

Gã đàn ông cổ đại đảo mắt, tâm địa gian trá lập tức nảy ra ý đồ: Người này từ nơi khác đến, không có thân nhân ở đây, nếu có biến mất cũng không ai hay biết. Thêm nữa đối phương có vẻ không thiếu tiền... Chẳng phải đây là ứng cử viên số một để dâng lên cho Dã Quan Âm sao?

Hắn lập tức trưng ra bộ mặt giả nhân giả nghĩa, mở cửa cung nghênh "quý khách", vẻ lễ phép nói: "Ngại quá, vùng này gần đây không yên ổn, chúng tôi phải cảnh giác nên đã chậm trễ tiếp đón các hạ."

Gã chủ động mời người ngoài cửa vào nhà.

"Không sao, là do tôi mạo muội."

Vị khách bước vào, ngược chiều ánh sáng, dáng người cao lớn đỉnh đạc như cây tùng đứng giữa núi rừng, cả người tràn đầy dương khí. Ngũ quan thô ráp, đôi mắt sâu thẳm kiên định như sắt đá, trên mặt có một vết sẹo dài đi ngang qua mày mắt.

Trong phòng tối tăm chật hẹp, chỉ có một ngọn nến le lói cháy, ánh sáng mờ ảo soi rõ một bức tượng Quan Âm đặt ở giữa phòng.

"Chủ quán, trong nhà ông thờ vị thần nào vậy? Sao tôi chưa từng thấy qua?"

Gã đàn ông cổ đại nói dối quanh co: "Đây là tượng Quan Âm độc quyền của nhà tôi, do ông nội tôi đặc biệt đặt làm, không giống tượng bên ngoài đâu."

"Hóa ra là vậy." Người nọ lẩm bẩm như đang suy nghĩ.

Gã đàn ông cổ đại nôn nóng xoa tay, dẫn người vào nội đường xong liền tìm cớ rời đi để nhường sân khấu cho Dã Quan Âm ra tay: "Ấy, ngài cứ đứng đây đợi chút, tôi đi lấy ít bánh màn thầu cho ngài."

"Được, làm phiền chủ quán quá." Người nọ không mảy may nghi ngờ, toàn bộ sự chú ý vẫn đặt trên bức tượng.

"Không phiền, không phiền." Khóe miệng gã đàn ông gần như xếch đến mang tai. Hắn quay người rời đi, đã tiên đoán được kết cục đối phương sắp thành món ăn của Dã Quan Âm.

Cánh cửa khép lại ngăn cách ánh sáng bên ngoài, căn phòng yên tĩnh đến mức một cây kim rơi cũng nghe rõ mồn một. Dã Quan Âm nóng lòng thò tay chân ra, muốn nuốt chửng con cừu non trước mặt.

Nào ngờ, nó còn chưa chạm vào người nọ, đối phương như có mắt sau lưng, mái tóc đen nhánh bỗng chốc hóa trắng xóa.

Lời chất vấn lạnh lùng vang lên: "Ta còn chưa ra tay, ngươi đã nóng lòng lộ đuôi rồi sao?"

Dã Quan Âm kinh hãi, người này không phải người thường?! Nhưng giây tiếp theo, ả vẫn ngông cuồng cười lạnh, dù không phải người thường thì có gì đáng ngại!

Sau một hồi giao đấu, Dã Quan Âm thảm hại ngã rạp xuống đất, đôi mắt xanh lục đầy vẻ không tin nổi. Ả thế mà lại bại dưới tay một con người?

"Năm nam tử trẻ tuổi, ba nữ tử cùng hai hài nhi chưa đầy tuổi đều c·hết dưới tay ngươi. Dã Quan Âm, ngươi có nhận tội không?"

Thiên sư liếc đôi mắt màu xám xanh lộng lẫy, mái tóc bạc bay phất phơ trong không trung.

"Đều là ta giết đấy, ngươi định báo thù cho chúng thế nào?" Lúc đó Dã Quan Âm vẫn còn rất ngạo mạn, thẳng thắn thừa nhận sát nghiệp.

Thiên sư lắc đầu: "Ta không giết ngươi, cơ duyên của ngươi chưa dứt, nhưng ta phải phạt ngươi vĩnh viễn không được bước chân ra khỏi nơi này nửa dặm."

Dứt lời, ngài lật tay, trong lòng bàn tay xuất hiện một vật hình vuông. Giây tiếp theo, món đồ nhỏ bé đó đã trấn áp chặt chẽ Dã Quan Âm. Mặc cho tà vật giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi sự trói buộc.

"Không --" Dã Quan Âm gào thét không cam lòng.

Ả mất đi tự do, mất đi cả tên nô bộc trung thành - gã đàn ông cổ đại thấy tình hình không ổn đã nhanh chân chạy mất dạng. Dã Quan Âm bị nhốt trên đỉnh núi cao vút, trơ mắt nhìn cảnh vật hoang tàn, kiến trúc cũ kỹ bị cỏ dại che lấp.

Chớp mắt đã là mấy trăm năm sau.

"Ầm đùng!"

Bầu trời đêm như bị xé toạc, tia chớp sáng lòa rạch ngang bóng tối, chiếu sáng cả đất trời. Một đạo thiên lôi giáng xuống, đánh trúng chính xác vào Dã Quan Âm. Khoảnh khắc lôi điện đánh trúng, cả thế giới như co thắt lại, cây cối rung chuyển, lá bị đốt cháy, cành khô vặn vẹo.

"Bùm" một tiếng nổ lớn, Trừ Tà Chú cùng Dã Quan Âm biến mất trong màn đêm dày đặc, chỉ còn lại mảnh đất cháy đen lặng lẽ minh chứng cho những gì vừa xảy ra. Không khí thoang thoảng mùi khét.

Sau một đêm dài giao chiến, trời đã gần sáng.

Ninh Trạch Tiêu kiệt sức ngã gục xuống đất, tóc và mắt đã trở lại bình thường. Lồng ngực cậu vẫn phập phồng dữ dội, nhịp thở dồn dập mãi chưa bình ổn được.

Cậu nhìn bầu trời dần thức tỉnh từ bóng đêm, ánh rạng đông tựa như một sợi chỉ vàng nhạt chiếu rọi không gian, rồi mặt trời từ từ nhô lên khỏi đường chân trời.

"Trời sáng rồi."

Lần đầu tiên Ninh Trạch Tiêu cảm thấy ngắm bình minh là một điều hạnh phúc đến thế. Nó không chỉ mang lại nguồn sức mạnh yên bình mà còn khiến con người đầy kỳ vọng vào ngày mới.

Một tiếng bước chân từ xa đến gần, một bóng hình cao lớn che khuất ánh nắng ấm áp trước mắt Ninh Trạch Tiêu.

Giọng nói quen thuộc của Ôn Dĩ Tắc vang lên: "Cơ thể cậu thế nào? Còn đi được không? Nếu không được, tôi cõng cậu xuống núi."

Nghe vậy, Ninh Trạch Tiêu chớp mắt, đôi đồng tử lấp lánh hơi nước. Cậu im lặng thả lỏng cơ thể, cố ý tỏ ra mệt mỏi vô lực, giọng yếu ớt: "... Vất vả cho anh rồi."

Thực tế cậu chưa mệt đến mức đó, có lẽ tác dụng của linh trí vẫn chưa tan hết, cậu cảm thấy toàn thân vẫn tràn đầy sức mạnh. Chỉ là đột nhiên cậu muốn giả vờ yếu đuối một chút, muốn dựa dẫm vào Ôn Dĩ Tắc một lần.

"Không có gì."

Ôn Dĩ Tắc không mảy may nghi ngờ nhân vật chính nói dối, anh nhẹ nhàng cúi người, một tay ôm lấy eo, tay kia luồn xuống dưới khoeo chân, trực tiếp bế bổng Ninh Trạch Tiêu lên. Một lần lạ, hai lần quen, anh đã quá kinh nghiệm trong việc này.

Nhưng "nhân vật chính" kia thì đây là lần đầu tiên bị bế kiểu này trong trạng thái tỉnh táo, hơn nữa cả hai đều là đàn ông!

Thanh niên mở to đôi mắt hoảng hốt, vì sợ ngã nên hai tay theo bản năng ôm chặt lấy cổ người đàn ông, cả người không tự chủ được mà rúc vào lòng Ôn Dĩ Tắc.

Tại sao Ôn Dĩ Tắc lại bế mình kiểu này chứ!! Anh ấy không cõng được à?!!

"Anh -- anh làm gì vậy?" Ninh Trạch Tiêu cắn môi, đôi má trắng nõn bỗng ửng hồng ngượng ngùng, hàng mi dài cũng khẽ run rẩy.

Bình Luận (0)
Comment