Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 158

Tại phòng ăn dưới lầu, mẹ Ôn ngồi ở vị trí chủ tọa, bà nhìn bàn thức ăn nóng hổi với vẻ mặt trầm tư, đặc biệt dặn dò quản gia bày thêm hai bộ bát đũa ở hai bên trái phải của mình.

Trong không gian yên tĩnh vang lên tiếng bước chân.

Mẹ Ôn nhìn theo tiếng động, phát hiện người đi xuống chỉ có một mình Ôn Dĩ Tắc, trong ánh mắt bà không giấu nổi vẻ thất vọng: "Chẳng lẽ Trạch Tiêu không muốn gặp mẹ sao?"

Lúc đầu, bà quả thực đối xử không tốt với Ninh Trạch Tiêu, nhưng sau cuộc họp lần này, Ôn Kinh Nghiệp đã cho bà thấy biểu hiện của Ninh Trạch Tiêu trong công việc cũng như cách đối nhân xử thế của cậu, khiến bà có cái nhìn khác và hiểu thêm về đứa trẻ này.

Đặc biệt là hành vi bỏ trốn của Cúc Minh Huy càng khẳng định sự việc năm xưa nhất định không hề đơn giản.

Khi về đến nhà, bà muốn tìm đối phương nói cho rõ ràng, nhưng phận làm trưởng bối, bà nhất thời không biết nên mở lời xin lỗi người trẻ tuổi thế nào, bèn muốn tìm cậu cùng ăn cơm, rồi ở trên bàn ăn nói rõ một lần. Lại không ngờ Ninh Trạch Tiêu đến một mặt cũng không muốn gặp bà...

Ôn Dĩ Tắc nhạy bén nhận ra trên bàn có bày thêm hai bộ bát đũa, tâm niệm khẽ động, tự nhiên hỏi: "Mẹ, ở đây có cháo không ạ? Trạch Tiêu thấy người không được khỏe nên không xuống lầu ăn cơm, con mang lên cho em ấy."

Mẹ Ôn nghe vậy liền đứng bật dậy, ánh mắt lộ rõ vẻ quan tâm: "Trạch Tiêu không khỏe sao?"

Hóa ra không phải cậu ghét bà, mà là vì mệt nên không thể xuống lầu.

"Vâng." Khóe miệng Ôn Dĩ Tắc khẽ cong lên, tuy anh không biết phía sau đã xảy ra chuyện gì, nhưng mâu thuẫn gia đình khó giải quyết rốt cuộc cũng đã hóa giải, mọi chuyện đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp.

"Để mẹ bảo quản gia... Thôi, để mẹ tự mình nấu cho Trạch Tiêu một nồi cháo." Mẹ Ôn xắn tay áo, búi mái tóc dài lên, định tiến vào bếp nấu cơm.

Ôn Dĩ Tắc theo bản năng muốn ngăn cản vị quý phu nhân vốn không hợp với khói lửa phòng bếp này: "Mẹ, mẹ cứ ăn cơm trước đi, để con đi nấu."

Mẹ Ôn xua tay từ chối, đẩy cái người đang chiếm chỗ ra khỏi bếp: "Không cần, để một đứa cả đời chưa từng bước chân vào bếp như con nấu thì thứ đó có ăn được không?"

Sống lưng Ôn Dĩ Tắc chợt lạnh toát, đột nhiên trải qua cảm giác kinh hoàng khi suýt "lật xe": Hỏng rồi, anh suýt nữa thì lộ tẩy trước mặt mẹ của nguyên chủ! Anh gần như quên mất thiết lập nhân vật của mình, may mà chưa xảy ra chuyện gì! Anh không thể thẳng thắn mọi chuyện với mẹ nguyên chủ như cách đã làm với nhân vật chính được.

"Trạch Tiêu muốn ăn cháo gì?" Mẹ Ôn đeo găng tay vải, thắt tạp dề rồi ló đầu ra hỏi, bà vẫn chưa biết sở thích của con dâu mình.

"Mẹ cứ nấu cháo kê cho em ấy là được ạ." Ôn Dĩ Tắc đáp.

"Được rồi, con đi ăn cơm trước đi."

Mẹ Ôn bận rộn trong bếp, những hạt kê trong nồi cuộn trào theo làn nước, tỏa ra hương thơm nhàn nhạt. Bà vừa khuấy cháo vừa khẽ ngân nga một điệu nhạc nhỏ. Dù chưa hiểu rõ sở thích của Ninh Trạch Tiêu, nhưng bà đã hạ quyết tâm sẽ nỗ lực hết mình để cậu cảm nhận được hơi ấm gia đình. Dù khởi đầu của họ không tốt đẹp, bà nhất định phải thay đổi bầu không khí chung sống này.

Dù sao đây cũng là người đầu tiên con trai bà thích, là người bạn đời sẽ đi cùng nó cả đời, người làm mẹ như bà nên giúp đỡ hết mức chứ không thể kéo chân sau. Bà thấy rõ, dưới sự ảnh hưởng của Ninh Trạch Tiêu, con trai bà như biến thành một người khác, hành sự vững vàng, điềm tĩnh, không còn sa đà vào những buổi yến tiệc phù phiếm và đã có trách nhiệm hơn nhiều.

Lúc sau, đứa con trai hiếu thảo đứng ở cửa gọi bà: "Mẹ, con ăn xong rồi, để con trông cháo cho, mẹ đi ăn cơm đi ạ."

Mẹ Ôn tự giác buông tay: "Được, con trông nhé, nhớ thỉnh thoảng phải khuấy lên, đừng để bị cháy khét."

"Vâng."

Mười mấy phút sau, Ninh Trạch Tiêu thấy Ôn Dĩ Tắc bê bát cháo nóng hổi trở lại phòng.

"Trạch Tiêu, đây là cháo mẹ nấu cho em, bà ấy dặn em nhất định phải ăn nhiều một chút."

Ninh Trạch Tiêu đón lấy bát cháo, trong lòng dâng lên một luồng sưởi ấm áp. Cậu nhìn bát cháo kê bốc khói nghi ngút, từng hạt kê tròn trịa tỏa hương thơm dìu dịu, dường như món ăn đơn giản này cũng chứa đựng đầy ắp tình yêu thương.

"Cảm ơn dì, cũng cảm ơn anh, Dĩ Tắc." Ninh Trạch Tiêu ngẩng đầu, ánh mắt mang theo tia cảm kích.

"Vẫn còn gọi là dì sao? Không phải nên đổi cách xưng hô giống anh, gọi là mẹ à?" Ôn Dĩ Tắc mỉm cười, ngồi xuống cạnh cậu, giọng điệu thoải mái: "Cháo mẹ anh nấu thơm lắm, em nếm thử đi, đảm bảo sẽ khiến em nhớ mãi không quên."

Ninh Trạch Tiêu khẽ thổi rồi húp một ngụm nhỏ. Nhiệt độ cháo vừa vặn, tan ngay trong miệng, mang theo vị ngọt thanh khiến cậu không nhịn được mà uống thêm ngụm nữa.

"Thật sự rất ngon." Ninh Trạch Tiêu ngẩng đầu, ánh mắt đầy chân thành: "Dĩ Tắc, nhớ thay em cảm ơn dì... mẹ, món cháo này rất hợp khẩu vị của em."

"Ừm." Người đàn ông mãn nguyện xoa mái tóc thanh niên. Anh biết, dù giữa họ còn nhiều điều cần mài dũa, nhưng chỉ cần dụng tâm, mọi thứ sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.

Ánh mắt Ôn Dĩ Tắc nhìn Ninh Trạch Tiêu đầy ôn nhu: "Trạch Tiêu, chuyện trước kia đã qua rồi, em đừng quá gò bó. Thật ra mẹ anh là người rất tốt, bà ấy chỉ muốn chúng ta sống tốt thôi."

Ninh Trạch Tiêu gật đầu, cậu đã nhận ra thái độ của mẹ Dĩ Tắc đã mềm mỏng hơn, thậm chí còn chủ động nấu cháo cho mình: "Em biết rồi Dĩ Tắc, em sẽ cố gắng chung sống tốt với mẹ. Em cũng hy vọng chúng ta có thể luôn ở bên nhau."

Ôn Dĩ Tắc nắm chặt lấy tay cậu, dùng nhiệt độ cơ thể nóng hổi sưởi ấm đối phương như một lời hứa hẹn: Bất kể chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ ở bên cạnh em.

Hai người nhìn nhau mỉm cười. Một lát sau, Ninh Trạch Tiêu ăn xong, Ôn Dĩ Tắc chủ động thu dọn đồ đạc. Anh thuận miệng hỏi: "Trạch Tiêu, đêm nay anh có thể ngủ cùng em không?"

Ninh Trạch Tiêu nhớ lại những chuyện từng xảy ra, khóe miệng khẽ cong, trêu chọc hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ điều hòa phòng anh lại hỏng nữa sao?"

Cậu vẫn nhớ hồi ở trấn Sơn Vụ, người đàn ông nào đó tự xưng điều hòa hỏng để đòi ngủ chung giường. Sau đó, cậu nghe Tiếu Địch nói mới biết điều hòa phòng bên cạnh chẳng có vấn đề gì cả, rõ ràng là ai đó nảy sinh ý đồ xấu, tùy tiện tìm cớ để leo lên giường cậu.

Bị vạch trần trực tiếp, Ôn Dĩ Tắc cũng không giận, dù sao da mặt anh vốn dĩ rất dày.

Anh nắm lấy bàn tay Ninh Trạch Tiêu, áp mặt mình vào đó, thâm tình nhìn thanh niên: "Không phải vấn đề điều hòa, anh chỉ đơn thuần muốn ôm vợ mình ngủ thôi."

Ninh Trạch Tiêu tức khắc đỏ mặt tía tai, cả người nóng bừng. Cậu theo bản năng muốn rút tay về nhưng bị Ôn Dĩ Tắc nắm chặt. Ánh mắt anh như một vòng xoáy tình tứ, chỉ cần liếc nhìn một cái là sẽ lún sâu vào, không thể tự thoát ra. Giờ khắc này, dường như cả thế giới chỉ còn lại hai người họ.

"Dĩ Tắc, anh..." Giọng Ninh Trạch Tiêu có chút run rẩy, cậu cảm thấy tim đập nhanh, gò má nóng hổi: "Anh... đừng nghịch nữa."

Giọng cậu mang theo chút mềm mỏng, không hề có ý kháng cự thực sự. Dù sao chuyện "này kia" họ cũng đã làm rồi, đã là phu phu danh chính ngôn thuận, chỉ là Ninh Trạch Tiêu da mặt mỏng, không chịu nổi sự trêu chọc này.

Ôn Dĩ Tắc không định buông tha, anh ghé sát vào tai cậu, nói nhỏ: "Anh không nghịch, anh nghiêm túc đấy! Anh muốn ôm em ngủ, cảm nhận nhiệt độ cơ thể và nghe tiếng tim em đập."

Hồi ở chung cư William có thể nói là do điều kiện công việc hạn chế nên hai người phải ngủ cùng nhau, nhưng Ôn Dĩ Tắc thực lòng thích cảm giác an tâm khi cả hai ôm nhau ngủ.

Tim Ninh Trạch Tiêu đập thình thịch trong lồng ngực, cậu cảm nhận được hơi thở của Ôn Dĩ Tắc phả lên mặt mình, ấm áp và ẩm ướt. Cậu ngẩng đầu, ánh mắt mang chút do dự, cuối cùng vẫn không thắng nổi sự thâm tình của anh.

"Được rồi." Cậu khẽ thỏa hiệp.

Gương mặt Ôn Dĩ Tắc lập tức rạng rỡ nụ cười, anh quàng tay qua vai Ninh Trạch Tiêu, ôm cậu vào lòng. Ninh Trạch Tiêu khẽ cựa quậy một chút rồi nhanh chóng thả lỏng, tựa vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim của đối phương.

"Dĩ Tắc, thật ra em cũng..." Giọng Ninh Trạch Tiêu vang lên bên tai anh, đầy vẻ thẹn thùng: "Em cũng muốn ở cùng anh."

Lòng Ôn Dĩ Tắc ấm sực, anh nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cậu, khẽ đáp: "Anh biết mà."

Trong phòng tràn ngập bầu không khí ngọt ngào, tưởng như thời gian đã ngừng trôi.

Khoảnh khắc tươi đẹp đó kéo dài đến buổi chiều, cho đến khi bị Mục Thâm Vinh vội vã lái xe đến phá vỡ.

"Dĩ Tắc, Trạch Tiêu, xảy ra chuyện lớn rồi!" Bóng dáng Mục Thâm Vinh xuất hiện ngoài cửa, giọng điệu dồn dập, phá tan sự yên bình trong phòng.

Mẹ Ôn lần đầu gặp người này, chưa biết là ai mà lại hấp tấp xuất hiện như vậy, nhưng quản gia đã gặp Mục Thâm Vinh vài lần, biết đây là đồng nghiệp của thiếu gia nên lập tức dẫn người lên lầu.

"Cảnh sát Mục, thiếu gia và cậu Ninh đang nghỉ ngơi trên lầu." Quản gia dẫn đường.

Động tĩnh dưới lầu truyền lên, Ôn Dĩ Tắc và Ninh Trạch Tiêu nhìn nhau, cả hai đều dâng lên một dự cảm không lành. Họ nhanh chóng đứng dậy, mở cửa đi về phía cầu thang. Mục Thâm Vinh đứng đó, sắc mặt ngưng trọng, trên trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi do vội vã đi đường.

Thấy họ, anh ta lập tức nói: "Dĩ Tắc, Trạch Tiêu, có chuyện lớn rồi!"

"Chuyện gì vậy?" Ôn Dĩ Tắc nhíu mày, giọng nghiêm nghị. Chẳng phải chuyện ở chung cư William vừa mới kết thúc sao? Lại có rắc rối gì nữa?

Mục Thâm Vinh hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh: "Hai người hẳn là biết Hoàn Thịnh Tư chứ? Công ty của hắn hôm nay có những hành vi cực kỳ khó hiểu, dùng đủ loại cám dỗ để thu hút rất nhiều người dân đến một địa điểm cố định, nhưng nghe nói những người đã đến đó đến nay chưa một ai trở về."

"Cái gì?" Nghe thấy cái tên đã lâu không gặp này, Ôn Dĩ Tắc sững sờ trong giây lát.

Tại sao lại là người này? Ngay từ đầu anh đã không còn dính dáng gì đến hắn, theo lý mà nói, hắn không nên xuất hiện trước mặt họ nữa mới đúng.

Bên cạnh, Ninh Trạch Tiêu cũng có ấn tượng cực kỳ sâu sắc với Hoàn Thịnh Tư.

Tên đó thích Ôn Dĩ Tắc đến điên cuồng, thậm chí còn muốn ngoại tình với anh. Lúc đó cậu chưa thích Ôn Dĩ Tắc nên chỉ thấy kinh ngạc, nhưng giờ đây cậu không thể để mất Ôn Dĩ Tắc, ấn tượng về vị tình địch này lại càng tệ hại hơn bao giờ hết.

Bình Luận (0)
Comment