Cúc Minh Huy không dám tin mà hạ mắt xuống, phát hiện bụng mình thế mà bị thủng một lỗ lớn, "Ngươi... ngươi!"
"Ngươi tưởng ngươi là ai? Sao dám dùng giọng điệu đó nói chuyện với ta!" Hoàn Thịnh Tư đôi mắt đen kịt, cả người cuộn trào hắc khí nồng đậm.
Hắn ghét nhất là lũ nhân loại lải nhải dài dòng! Ồn ào đến mức đau tai, hận không thể trực tiếp tiễn bọn chúng đi đời nhà ma!
Sắc mặt Cúc Minh Huy nháy mắt trở nên trắng bệch, ông ta ôm bụng, máu tươi không ngừng trào ra qua kẽ tay. Cơ thể ông ta run rẩy dữ dội, dường như không thể tin nổi mình lại phải chịu đòn tấn công như vậy.
"Ngươi... ngươi dám ra tay với ta?" Cúc Minh Huy ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Hoàn Thịnh Tư, trong mắt đầy phẫn nộ và khó hiểu, "Chúng ta không phải cùng một phe sao?"
Hoàn Thịnh Tư cười lạnh một tiếng, trong đôi mắt đen kịt lóe lên tia sáng lạnh lẽo như đang nhìn một con kiến không đáng nhắc tới. Hắn chậm rãi giơ tay, hắc khí tụ lại nơi đầu ngón tay, tạo thành một quầng sáng quỷ dị.
"Cùng một phe?" Giọng Hoàn Thịnh Tư âm trầm, "Loại phế vật như ngươi cũng xứng đứng cùng phía với ta sao?"
Sắc mặt Cúc Minh Huy càng thêm tái nhợt, ông ta gian nan mở miệng: "Ngươi... ngươi không thể đối xử với ta như vậy... Chúng ta còn có kế hoạch..."
"Kế hoạch?" Khóe miệng Hoàn Thịnh Tư nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, "Kế hoạch đã thay đổi từ lâu rồi, hạng vô năng như ngươi chỉ biết kéo chân sau của ta thôi."
Hắn đột ngột phất tay, một luồng sáng đen nháy mắt bắn trúng ngực Cúc Minh Huy, đánh bay hắn ra ngoài. Thân thể Cúc Minh Huy đập mạnh xuống đất phát ra một tiếng động trầm đục, sau đó ông ta ngã quỵ, không thể cử động được nữa.
"Ngươi tưởng ta sẽ chịu đựng một kẻ vô dụng như ngươi bên cạnh mình sao?" Trong giọng nói của Hoàn Thịnh Tư mang theo vẻ khinh miệt.
Cúc Minh Huy vùng vẫy muốn bò dậy nhưng cơn đau thấu xương khiến ông ta bất lực. Ông ta ngẩng đầu, dùng hết chút sức tàn nói: "Ngươi... ngươi sẽ hối hận..."
Hoàn Thịnh Tư chỉ cười lạnh, chẳng thèm để tâm đến lời đe dọa đó. Cúc Minh Huy hoàn toàn tắt thở trong cơn giãy giụa, dưới thân ông ta trào ra một vũng máu ấm, nhuộm đỏ trận pháp vẽ dưới đất.
"Năng lượng của trận pháp hiến tế tăng lên rồi." Giọng Hoàn Thịnh Tư mang theo vẻ hưng phấn, hắn trợn tròn mắt, biểu cảm điên cuồng như vừa phát hiện ra niềm vui ngoài ý muốn.
Hắn vốn luôn cho rằng chỉ có tinh khí của những con người đặc biệt mới có thể đánh thức trận pháp hiến tế, ví dụ như: sự tham lam của Phan Bình Nhị, sự tuyệt vọng của Đàm Trúc Tiêu... Không ngờ rằng, mạng người bình thường cũng có thể thúc đẩy trận pháp vận hành.
Nhưng dường như tinh khí của một mạng người còn lâu mới đủ để nuôi dưỡng trận pháp này, hắn cần nhiều mạng người hơn nữa!
Ánh mắt Hoàn Thịnh Tư lóe lên tia điên cuồng, như thể đã nhìn thấy chiến thắng trước mắt.
"Ôn Dĩ Tắc, Ninh Trạch Tiêu, ngày tàn của các ngươi sắp đến rồi!" Tiếng của Hoàn Thịnh Tư vang vọng trong không trung, mang theo sát ý vô tận.
Cùng ngày hôm đó, trang web chính thức của tập đoàn Hằng Thị cập nhật một tin tức mới.
【 Trời ạ, tập đoàn Hằng Thị thông báo tuyển dụng kìa, lương tháng 8000 tệ, làm 7 tiếng, bao ăn bao ở, nghỉ cuối tuần, không giới hạn bằng cấp kinh nghiệm luôn! 】
【 Tuyển tận 5000 người, đây rốt cuộc là công việc báu vật gì thế này!! 】
【 HR nói sẽ chi trả toàn bộ tiền xe cho ứng viên, hoan nghênh mọi người đến phỏng vấn đó! 】
【 Để tôi đi xem thử xem công việc này là gì! 】
【 Tôi cũng đi! 】
【 Thực tập sinh tìm việc có đi được không? 】
【 Trả lời lầu trên: Được nhé! 】
Cùng lúc đó, nhiều phương tiện truyền thông chính thống cũng tung ra một tin sốt dẻo: Một hoạt động tri ân cư dân, phát tiền mặt trực tiếp sắp diễn ra tại địa chỉ XX, tổng số tiền lên đến 300 triệu tệ! Dự kiến mỗi người tham gia ít nhất nhận được 100 tệ, không có mức trần!
【 Tôi muốn đi cướp tiền! 】
【 Cho hỏi đăng ký thế nào ạ? Tôi cũng muốn đi xem náo nhiệt! 】
【 Lầu trên ơi, không cần đăng ký đâu, cứ trực tiếp đến tham gia là được! 】
【 Tôi nóng lòng lắm rồi! 】
【 300 triệu tiền mặt, rốt cuộc công ty nào mà giàu thế nhỉ?! 】
Cũng trong ngày hôm đó, vòng bạn bè của sinh viên tại Kinh Thị bị nổ tung bởi một tin tức: Quán trà sữa tại địa điểm XX tổ chức hoạt động chào mừng, khách hàng mua trà sữa trực tiếp sẽ được "mua 1 tặng 3", ưu đãi chỉ giới hạn trong một ngày!
Các bà mẹ bỉm sữa ở Kinh Thị cũng nhận được thông báo: Tại địa điểm XX sắp tổ chức chương trình tặng sữa bột ngoại miễn phí, toàn thương hiệu lớn, số lượng có hạn, ai đến trước nhận trước.
Những người đi làm ở Kinh Thị thì truyền tai nhau: Thành phố sắp phát trợ cấp, không giới hạn đối tượng, số tiền 5000 tệ, nhưng cần đến địa điểm XX để đăng ký trực tiếp. Hội có xe hơi cũng nhận được tin nhắn về trợ cấp mua xe...
Toàn bộ phụ nữ ở Kinh Thị có thể nhận 3000 tệ trợ cấp giới tính, nhưng phải đi đến...
Hoàn Thịnh Tư lợi dụng ưu thế thân phận, mượn đủ mọi kênh để tung ra những mồi nhử tiền bạc, thu hút đám đông đến các địa điểm cố định.
Sau đó, hắn dùng xe chỉ định đưa họ đến gần tế đàn hiến tế, cuối cùng để mặc cho đám oán linh mai phục sẵn ở đó sát hại họ.
Kế hoạch tiến hành thuận lợi, máu tươi dưới chân chúng gần như nhuộm đỏ cả vùng đất.
Hoàn Thịnh Tư nhìn núi xác chất chồng, bỗng nhiên nở nụ cười, đôi mắt lóe lên tia đỏ thẫm khát máu.
Ở một phía khác, Ôn Dĩ Tắc đang hăng hái bế một Ninh Trạch Tiêu đã kiệt sức ra khỏi phòng tắm. Anh nhẹ nhàng đặt cậu lên giường, rồi lại xoa bóp eo cho vai chính đang mệt mỏi rã rời để giảm bớt sự khó chịu: "Thế nào? Bồn tắm chơi vui không?"
Ninh Trạch Tiêu bị trêu ghẹo đến mức đỏ bừng tai. Hai chân cậu mỏi nhừ, sau khi tắm xong trên người cứ có cảm giác khó chịu không nói nên lời.
"Cái bồn tắm này thông minh quá mức rồi, ngồi làm em khó chịu cả người..." Chàng thanh niên lẩm bẩm, đuôi mắt ửng hồng mang theo vẻ mị hoặc sau khi được "nuông chiều".
Ôn Dĩ Tắc vui vẻ cười rộ lên, anh không cưỡng lại được sự quyến rũ của vai chính, trực tiếp cúi đầu hôn một cái. Anh nói: "Nếu chẳng may làm em đau, em nhất định phải nói cho anh biết, anh sẽ 'sửa chữa' lại cái bồn tắm đó một chút, tranh thủ lần sau để em ngồi cho thật thoải mái."
Nói đoạn, tầm mắt Ôn Dĩ Tắc chậm rãi dời xuống, rơi vào khoảng hở giữa chiếc áo tắm lỏng lẻo. Cố gắng kiềm chế xung động, anh lẳng lặng kéo lại quần áo cho cậu, rồi đứng dậy đi lấy máy sấy tóc.
Đột nhiên, đầu ngón tay Ninh Trạch Tiêu khẽ nắm lấy áo tắm của Ôn Dĩ Tắc, bày ra dáng vẻ "muốn khước từ lại nghênh đón" một cách tinh tế.
"Em mới không ghét đâu." Giọng cậu vẫn còn chút khàn khàn, nhưng lại đầy sự thiên vị.
Ôn Dĩ Tắc thấy cảnh này thì hớn hở ra mặt, anh ôm chặt lấy Ninh Trạch Tiêu, hận không thể khảm cậu vào cơ thể mình. Anh thật sự rất yêu Ninh Trạch Tiêu!
Ninh Trạch Tiêu nén lại sự khó chịu trên người, nỗ lực vươn tay ôm lấy đối phương. Thật hy vọng thời gian dừng lại ở giây phút này, để họ có thể mãi ôm chặt lấy nhau.
Cộc cộc cộc... Tiếng gõ cửa phòng đột ngột vang lên.
"Con trai, mẹ nghe quản gia nói con vẫn chưa ăn tối, chẳng lẽ con thấy không khỏe sao?" -- Là mẹ Ôn đang đứng bên ngoài.
Ôn Dĩ Tắc đành phải đứng dậy, anh mở hé cửa rồi đứng chặn ở đó: "Mẹ, con không sao, chỉ là vừa nãy bận chút việc khác thôi." Anh đang chứng minh cho mẹ Ôn thấy mình vẫn ổn.
Mẹ Ôn nhìn đứa con trai đột nhiên thay áo tắm, nhạy bén nhận ra giữa mày anh mang theo hơi ẩm, cả người toát ra một luồng khí chất "đã được thỏa mãn".
Mẹ Ôn: ?
Ánh mắt bà xuyên qua người Ôn Dĩ Tắc quét vào trong phòng, thấy trên giường có một chỗ nhô lên bất thường, hình như là dáng người. Lờ mờ đoán ra chuyện gì đã xảy ra, mẹ Ôn nheo mắt lại, chẳng lẽ cái "việc bận" mà con trai nói chính là "chuyện đó" sao?!
Mẹ Ôn định nói gì đó nhưng cuối cùng cũng không thốt ra lời phản đối nào. Bà nhắc nhở một cách hàm súc: "Mẹ biết thanh niên các con huyết khí phương cương, nhưng chuyện này nhớ kỹ đừng có quá độ, tránh làm hại sức khỏe. Thêm nữa, nhất định phải nhớ ăn cơm. Giờ con xuống lầu ăn ngay đi, nhớ gọi cả Trạch Tiêu nữa."
Nói xong, mẹ Ôn quay người rời đi, trước khi đi còn tinh tế kéo khép cửa phòng lại cho họ.
Ôn Dĩ Tắc nhìn cánh cửa đóng chặt, lần đầu cảm thấy việc "đóng cửa ăn năn" lại là điều tốt. Mẹ Ôn không hề tỏ ra bất mãn với sự hiện diện của Ninh Trạch Tiêu, điều này chứng tỏ bà đã chấp nhận "chàng dâu" này rồi! Thật tốt quá!
Trái ngược với vẻ mặt rạng rỡ của Ôn Dĩ Tắc, Ninh Trạch Tiêu đang trốn trong chăn đỏ bừng cả mặt như một con tôm luộc. Làm sao bây giờ, chuyện họ làm đã bị mẹ Ôn phát hiện rồi! Bà ấy sẽ không nghĩ mình là người tùy tiện chứ?
Ninh Trạch Tiêu hối hận không thôi, lẽ ra cậu không nên dễ dàng đồng ý lời mời "tắm chung" của Ôn Dĩ Tắc như thế.
Lát sau, Ôn Dĩ Tắc đỡ một Ninh Trạch Tiêu đang tuyệt vọng, khó chịu dậy, giúp cậu mặc quần áo tử tế.
"Sao lại bĩu môi thế kia? Chẳng lẽ muốn anh hôn thêm mấy cái nữa?" Ôn Dĩ Tắc dùng ngón tay nâng cằm cậu, ghé sát lại định hôn. Nhưng lại bị Ninh Trạch Tiêu dùng tay chặn lại.
Đôi mắt màu nâu nhạt đầy vẻ nghiêm túc, cậu gằn từng chữ: "Chúng ta nên giữ khoảng cách một chút thì hơn."
Ôn Dĩ Tắc: "???" Chuyện gì đây? Giây trước còn tình trong như đã, giây sau đã muốn vạch rõ giới hạn sao?
"Em không thể để mẹ anh nghĩ rằng đoạn tình cảm này của chúng ta chỉ là trò chơi." Ninh Trạch Tiêu nghiêm túc nói, cậu hy vọng tình cảm này sẽ được cha mẹ công nhận.
Ôn Dĩ Tắc đại khái đoán được ý của cậu, anh vòng tay ôm lấy eo cậu, cảm thấy trái tim mình mềm nhũn như rơi vào đống kẹo bông gòn. Anh nói: "Trạch Tiêu, chúng ta là phu phu danh chính ngôn thuận, những việc này là chuyện nên làm, em không cần lo mẹ anh sẽ ngăn cản đâu."
Dứt lời, Ôn Dĩ Tắc cúi đầu hôn lên má cậu một cái. Giọng nói trầm khàn ghé sát tai trêu chọc màng nhĩ của chàng trai: "Mẹ anh chỉ bảo chúng ta làm gì cũng phải có chừng mực, đừng có 'tham hoan' quá thôi."
Ninh Trạch Tiêu trợn tròn mắt, vành tai trắng như ngọc bị giọng nam trầm ấm k*ch th*ch đến đỏ lựng.
Đừng... tham hoan?
Chàng trai xấu hổ nhào thẳng vào lòng Ôn Dĩ Tắc, giả vờ làm một con đà điểu không hỏi thế sự. Thật sự là bị mẹ chồng biết chuyện họ làm rồi!
Ôn Dĩ Tắc ôm lấy người đang đỏ bừng, nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường, xoa đầu cậu: "Người em không khỏe, cứ nằm trên giường nghỉ đi, để anh xuống lấy đồ ăn lên cho em."
Nói rồi, anh lại ân cần đắp chăn cho cậu.
"Không hôn anh một cái coi như phần thưởng sao?" Người đàn ông nhiệt tình chủ động đưa mặt đến trước mặt Ninh Trạch Tiêu để mưu cầu phúc lợi.
Ninh Trạch Tiêu ngoan ngoãn bĩu môi hôn một cái, nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước, sau đó cậu lại rúc sâu vào trong chăn, chỉ để lộ ra đôi mắt màu nâu nhạt.
Ôn Dĩ Tắc cười đắc ý, đứng dậy rời khỏi phòng chuẩn bị xuống lầu.