Anh không hy vọng cậu đưa ra lựa chọn sai lầm, nhưng lại không muốn nghe thấy câu trả lời từ chối mình.
Con người đúng là một thực thể mâu thuẫn.
Ninh Trạch Tiêu nghe được lời giải thích mỹ mãn, sương mù trên mặt quét sạch sành sanh, cậu dần nở nụ cười, cậu tin tưởng đối phương.
"Em đồng ý."
Hôm nay thật là một ngày không bình thường —— người cậu thầm mến đã chủ động tỏ tình với cậu.
Đối phương cũng không hề thích người khác, cậu chính là mối tình đầu của Ôn Dĩ Tắc.
Ninh Trạch Tiêu có chút không thể tin được tất cả trước mắt đều là sự thật, sống mũi cậu cay cay, hốc mắt lại một lần nữa ướt át.
"Sao lại hay khóc như thế?" Ôn Dĩ Tắc nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài nơi khóe mắt đối phương, trái tim như bị một bàn tay vô hình siết chặt.
Anh thở dài một tiếng, dịu dàng đưa tay lau đi những giọt lệ trên mặt chàng trai: "Sau này anh sẽ không để em phải rơi lệ nữa."
Đây là lời hứa của anh.
"Em mới không phải kẻ hay khóc nhè, chỉ là đôi mắt có chút không kiểm soát được thôi."
Ninh Trạch Tiêu nắm chặt lấy góc áo đối phương, giống như đang nắm lấy hạnh phúc cả đời mình, không nỡ buông tay.
"Ừ." Ôn Dĩ Tắc đưa tay xoa xoa đầu Ninh Trạch Tiêu.
Việc đầu tiên anh làm sau khi có bạn trai chính là dỗ dành cậu bạn trai nhỏ đừng khóc nữa.
Thật ra anh luôn chú ý tới, vai chính trước mặt mình mãi luôn mềm yếu, nhưng khi đối mặt với các loại yêu ma quỷ quái lại bày ra vẻ anh dũng không sợ hãi hoàn toàn tương phản. Bất kể Ninh Trạch Tiêu biểu hiện thế nào, đều khiến trái tim Ôn Dĩ Tắc rung động khôn nguôi.
Nước mắt Ninh Trạch Tiêu dần ngừng lại, Ôn Dĩ Tắc cũng dừng động tác lau lệ.
Ôn Dĩ Tắc đỡ cậu đang ngã dưới đất dậy, mở rộng vòng tay ôm chặt người vào lòng: "Cảm ơn em."
Cảm ơn em đã tình nguyện ở bên anh.
"Em cũng muốn cảm ơn anh... Lần đầu tiên có người nguyện ý chấp nhận em."
Ninh Trạch Tiêu dứt lời, cả người lại vùi sâu vào lồng ngực đối phương.
—— Đây là lần đầu tiên cậu gỡ bỏ mọi bất an, toàn tâm toàn ý nhào vào lòng Ôn Dĩ Tắc.
Thứ cậu chạm vào là hơi ấm từ cơ thể người đàn ông, trong không khí còn vương vấn mùi hương đặc trưng của anh, giống như mùi bách mộc trộn lẫn với tuyết tùng, thanh đạm mà dễ chịu.
Màn ôm nhau ấm áp đó chẳng duy trì được bao lâu thì một tiếng mèo kêu đột ngột vang lên phá tan bầu không khí.
Bạch Hồng bấu vào tay thanh niên, không ngừng kêu gào.
"Meo meo meo!" (Đói rồi! Ta đói rồi! Chủ nhân, bao giờ chúng ta mới về ăn cơm đây?)
Ninh Trạch Tiêu cảm thấy hơi ngượng ngùng khi ôm Ôn Dĩ Tắc trước mặt Bạch Hồng, cậu chậm rãi rời khỏi lồng ngực đối phương.
"Lần này tìm được em cũng nhờ có công của Bạch Hồng."
Ôn Dĩ Tắc xoa xoa cái đầu trắng muốt lông xù, bày tỏ sự khích lệ với chú mèo nhỏ nhà mình.
"Meo!" Bạch Hồng cọ cọ vào lòng bàn tay anh vài cái, sau đó tiếp tục chuyên tâm vào sự nghiệp kêu đói vĩ đại.
Đói, thật sự đói lắm rồi! Bụng trống rỗng, mèo ta mà không được ăn cơm là sẽ chết đói mất!
"Nó rất giỏi." Ninh Trạch Tiêu nhìn chú mèo Ragdoll nhà mình với ánh mắt mang theo chút tự hào thầm kín.
"Thế còn anh?" Ôn Dĩ Tắc không chịu kém cạnh.
"Anh..." Khóe miệng cậu không kìm được mà nhếch lên, "Anh cũng rất tuyệt."
Anh ấy đang tranh sủng với cả Bạch Hồng sao?
"Tuyệt ở chỗ nào?" Ôn Dĩ Tắc nở nụ cười xấu xa.
Ninh Trạch Tiêu: "..."
Trước sự phản kháng không lời từ đôi mắt màu nâu nhạt, người đàn ông giơ tay đầu hàng: "Anh rút lại câu vừa rồi."
Bạn trai nhỏ biểu hiện đáng yêu quá thì phải làm sao đây?
"Chúng ta về thôi, Bạch Hồng chắc là đói bụng thật rồi."
Ôn Dĩ Tắc mới thực sự là "con sen" đúng nghĩa, là người lo chuyện cơm áo cho Bạch Hồng. Ninh Trạch Tiêu chỉ đứng tên trên danh nghĩa, còn việc cho mèo ăn đều do một tay anh xử lý.
"Ừm." Tâm trạng Ninh Trạch Tiêu lúc này đang rất tốt.
Ôn Dĩ Tắc đứng dậy trước, sau đó đưa tay về phía cậu.
"Cảm ơn." Ninh Trạch Tiêu nắm lấy tay đối phương để đứng lên.
Khi hai người mang theo mèo trở về biệt thự thì đã trôi qua một tiếng kể từ lúc họ rời đi.
Vừa bước vào cửa, xung quanh đã vang lên tiếng pháo giấy.
"Bùm!"
Trong phút chốc, những dải lụa ngũ sắc rực rỡ tung bay giữa không trung, rạng rỡ như những đóa hoa đang nở rộ, rồi theo gió đung đưa như đang nhảy một điệu múa vui tươi.
Hai người định thần nhìn lại, hóa ra là Chúc Khanh An để chúc mừng hai người ở bên nhau, đã đặc biệt tìm thấy số pháo giấy còn sót lại từ tiệc sinh nhật của ai đó trong biệt thự.
"Chào anh dâu ạ!" Chúc Khanh An ngoan ngoãn chào hỏi.
Cô chẳng cần hỏi han gì nhiều, chỉ nhìn thấy cảnh hai người sóng vai đi bên nhau hài hòa thế này là đã đoán được kết cục viên mãn anh trai rước được mỹ nhân về dinh rồi.
Chúc Khanh An chân thành cảm thấy vui cho anh mình, anh dâu không chỉ xinh đẹp mà thực lực cũng thuộc hàng cực phẩm.
Oa oa oa! Đúng là tình yêu thần tiên mà!
"Chào... chào em." Khi nghe thấy tiếng gọi "anh dâu", vành tai Ninh Trạch Tiêu bỗng đỏ ửng lên.
Lần này, cậu thực sự trở thành "anh dâu" rồi.
Chúc Khanh An nhìn thấy vẻ thẹn thùng của cậu, khóe miệng không nhịn được mà nhếch lên, cô đề nghị: "Bác quản gia đã chuẩn bị xong cơm tối rồi, chúng ta ngồi xuống vừa ăn vừa nói chuyện nhé?"
Cô vừa dứt lời, một vật thể màu trắng dưới chân hai người đột nhiên lao thẳng đến bàn ăn như một tia chớp.
"Meo ô!" (Cơm cơm, ta tới đây!)
Mấy người đồng thời bị Bạch Hồng làm cho bật cười, bầu không khí tức khắc trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn.
"Đi thôi." Ôn Dĩ Tắc nắm tay dẫn Ninh Trạch Tiêu vào phòng ăn ngồi xuống.
Ôn Dĩ Tắc ngồi cạnh Ninh Trạch Tiêu, còn Chúc Khanh An ngồi bên tay trái Ôn Dĩ Tắc.
"Meo ngao meo ngao ——" Bạch Hồng cũng có một vị trí trong phòng ăn, nhưng món nó ăn là đồ hộp cho mèo thơm phức.
"Trước khi ăn cơm, em có một việc muốn tuyên bố."
Chúc Khanh An đột ngột đứng dậy, cô khẽ gật đầu chào Ninh Trạch Tiêu rồi bắt đầu chủ động giới thiệu bản thân.
"Anh dâu, chào anh. Em hiện tại tên là Chúc Khanh An, trước kia tên là Ôn Dĩ Chiếu, là em gái ruột của anh Ôn Dĩ Tắc. Hồi nhỏ ba mẹ mất sớm, một tay anh em vừa làm cha vừa làm mẹ nuôi nấng em nên người. Tình cảm của hai anh em em rất tốt, em cũng hy vọng chuyện tình cảm của anh ấy sẽ thuận buồm xuôi gió, sau đó..."
Cỗ máy "Gatling" đang bắn lời liên thanh bỗng nhiên mắc kẹt, cô khẽ giơ tay lên, nhìn lướt qua "phao" đã ghi sẵn trong lòng bàn tay.
Ôn Dĩ Tắc: "..."
"Sau đó chúc hai người bách niên hảo hợp, gia đình hạnh phúc, viên mãn trọn đời."
Ninh Trạch Tiêu nghe xong lời giải thích của Chúc Khanh An, trong mắt thoáng hiện vẻ nghi hoặc. Cậu rõ ràng từng nghe Chúc Thiên Hi nói cha mẹ cô ấy tuy bận rộn nhưng chưa đến mức qua đời.
Còn cả cái tên Ôn Dĩ Chiếu này nữa...
Sao cảm giác như có một linh hồn khác nhập vào thân xác Chúc Khanh An, mang theo cả kinh nghiệm sống và trải nghiệm vốn có của cô ấy vào theo vậy?
Ninh Trạch Tiêu không nói ra sự thắc mắc của mình ngay tại đó, ánh mắt cậu đảo qua, theo bản năng dừng lại trên người Ôn Dĩ Tắc.
Nếu nói linh hồn trong cơ thể Chúc Khanh An là người từ nơi khác đến, vậy còn Ôn Dĩ Tắc thì sao? Anh ấy và Ôn Dĩ Chiếu là anh em, chẳng lẽ anh ấy cũng là một linh hồn ngoại lai?
Ninh Trạch Tiêu rũ mắt, cậu đột nhiên thông suốt một số chuyện.
Chẳng trách lần đầu tiên gặp đối phương, cậu đã cảm thấy anh không giống với lời đồn. Ôn Dĩ Tắc trước kia thích tham gia yến tiệc, càng thích khiêu vũ với các tiểu thư danh giá. Còn Ôn Dĩ Tắc mà cậu gặp không chỉ không thích tiệc tùng, ngay cả bạn nhảy cũ là Kim Mạn Thanh cũng không quen, lại còn thích xoay quanh cậu.
Người này hành động không hề che giấu, sơ hở rõ ràng như vậy mà không ai phát hiện sao? Ninh Trạch Tiêu thậm chí còn nghi ngờ có phải "Ôn Dĩ Tắc" đã dùng ma pháp kỳ quái gì lên những người xung quanh hay không.
"Em sợ anh sao?" Giọng Ôn Dĩ Tắc đột ngột vang lên.
Anh đưa tay nắm lấy cổ tay thanh niên, muốn thử xem sau khi biết chân tướng, Ninh Trạch Tiêu có chọn cách né tránh sự đụng chạm của mình hay không.
Không hề.
Ninh Trạch Tiêu ngoan ngoãn để mặc Ôn Dĩ Tắc chạm vào mình.
Trong lòng Ôn Dĩ Tắc dâng lên một niềm vui sướng tột độ, Ninh Trạch Tiêu sau khi biết chân tướng cũng không hề sợ hãi một kẻ không rõ lai lịch như anh!
"Tại sao em phải sợ người mà mình thích và đã chọn định ước chứ?" Ninh Trạch Tiêu không chút do dự nói, "Người em thích là anh, chưa bao giờ là hắn ta."
Bất kể vì lý do gì mà "Ôn Dĩ Tắc" này nhập vào cơ thể này, cậu hoàn toàn không để tâm, chỉ cần người đàn ông này mãi mãi ở bên cạnh cậu là được.
"Ừm."
Nhận được câu trả lời mỹ mãn, khóe miệng Ôn Dĩ Tắc không tài nào hạ xuống được.
Mấy người dùng bữa cơm đơn giản, món bánh kem mà Chúc Khanh An cất công mua về cũng nhận được lời khen ngợi từ Ninh Trạch Tiêu.
"Ngày mai anh lại đi mua một cái nữa để ở nhà nhé?" Ôn Dĩ Tắc đề nghị.
"Có được không? Có phiền anh quá không?"
Ninh Trạch Tiêu, người không có sức kháng cự với đồ ngọt, cắn cắn chiếc thìa nhỏ.
Miệng thì nói ngại nhưng ánh mắt đã bán đứng bản tính của cậu.
"Đương nhiên là được." Ôn Dĩ Tắc xoa đầu Ninh Trạch Tiêu, anh muốn cưng chiều bạn trai nhỏ của mình hết mực. "Chăm sóc em là trách nhiệm của anh."
Phía bên kia, Chúc Khanh An đột nhiên ho vài tiếng, tự lên tiếng nhắc nhở: "Ở đây vẫn còn người độc thân đấy ạ."
Sau một đoạn nhạc đệm nhỏ, đêm đã về khuya.
Chúc Khanh An nhận thân thành công nên không muốn về nhà, thế là sau khi được sự đồng ý của hai người, cô ở lại biệt thự một đêm.
Phấn khích quá mức, cô ôm chặt lấy chú mèo Bạch Hồng đáng yêu: "Mèo nhỏ ơi, đêm nay mày ngủ với tao nhé!"
Bạch Hồng phản đối quyết liệt: "Meo meo meo!" (Mi mới là mèo nhỏ ấy, cả nhà mi đều là mèo nhỏ!)
Chúc Khanh An mang theo Bạch Hồng đang làm loạn về phòng khách.
Không còn người thứ ba quấy rầy, bản tính của Ôn Dĩ Tắc bắt đầu bộc lộ. Anh chống hai tay lên tường, giam Ninh Trạch Tiêu vào giữa bức tường và lồng ngực mình.
"Em ấy đêm nay có thể ngủ lại đây, vậy anh buổi tối có thể ngủ lại phòng em không?"
Giọng người đàn ông mang theo vẻ quyến rũ gợi cảm.
Vành tai Ninh Trạch Tiêu đỏ bừng, theo bản năng cắn chặt môi. Đối mặt với một Ôn Dĩ Tắc đầy sức hút thế này, cậu có rung động nhưng không dám manh động.
"Có hơi... hơi nhanh quá."
Cậu vẫn chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng.
Không ngờ Ôn Dĩ Tắc đột nhiên đổi giọng, giải thích: "Anh đùa thôi, ngủ ngon nhé!"
Anh xoa xoa đỉnh đầu Ninh Trạch Tiêu, sau đó xoay người đi về phòng mình.
Chỉ còn lại mình cậu với trái tim đập thình thịch, vừa thẹn vừa bực.
Cậu ngượng ngùng cắn môi: Đồ tồi!
Sáng sớm hôm sau, Ôn Dĩ Tắc để tài xế chịu trách nhiệm đưa hai sinh viên đến trường.
Vì có "bóng đèn" Chúc Khanh An đi cùng, anh không dám trêu chọc gì thêm, chỉ an phận thủ thường nói vài câu từ biệt, rồi nhìn theo hai người bước vào trường học.
Đợi đến khi bóng dáng hai người biến mất khỏi tầm mắt, Ôn Dĩ Tắc mới thu hồi ánh mắt, khởi động xe.
Anh quen đường chạy xe đến tiệm bánh kem mật ong lúc trước, sau đó tìm chỗ đỗ xe.
Năm phút sau, anh xách một hộp bánh kem bước ra cửa tiệm.
"Tít ——"
Chiếc đồng hồ dò tìm đeo trên cổ tay anh đột nhiên hoạt động.
Ôn Dĩ Tắc phát hiện điểm bất thường, ánh mắt đông cứng lại. Chẳng lẽ quanh đây có "thứ gì đó" lén lút xuất hiện?
Theo sự chỉ dẫn của đồng hồ, anh phát hiện cách đó không xa có một người phụ nữ trạng thái tinh thần không được ổn định.
Sắc mặt cô ta tiều tụy, quầng thâm dưới mắt rất đậm, bước chân lúc nhẹ lúc nặng, giống như phía sau có thứ gì đó vô hình đang bám lấy cô ta.
Người phụ nữ không chú ý tới ánh mắt của Ôn Dĩ Tắc, cô ta cúi đầu đi ngang qua người anh.
"Y... nha..."
Trong miệng cô ta còn lẩm bẩm những lời kỳ quái nhỏ xíu.
Ánh mắt Ôn Dĩ Tắc bỗng nheo lại, trực giác mách bảo anh rằng mình vừa gặp phải chuyện gì đó không lành.
Hành động của anh nhanh hơn cả suy nghĩ.
Đợi đến khi Ôn Dĩ Tắc tỉnh táo lại, anh đã xách hộp bánh kem đi theo sau người phụ nữ một quãng đường.
Đối phương từ đầu đến cuối không hề phát hiện ra có người đi theo, cuối cùng chậm rãi đi vào một khu dân cư trông rất cao cấp. Tông màu xám bạc tối giản khiến cả tòa nhà tràn đầy hơi thở hiện đại.
Trên cổng có treo một tấm biển lớn, bốn chữ nổi "Chung cư William" lấp lánh một cách kỳ lạ dưới ánh mặt trời không mấy gay gắt.
Ôn Dĩ Tắc dừng bước, đầu tiên anh nhìn tòa nhà cao chót vót và bảo vệ đứng canh ở cửa, sau đó cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ dò tìm trên cổ tay.
Kim đồng hồ bên trong vẫn đang quay tròn, nhưng giống như đã mất đi phương hướng ban đầu, cứ thế xoay vòng vô định.
"Đây là...?" Ôn Dĩ Tắc có chút nghi hoặc.
Đây là lần đầu tiên anh sử dụng đồng hồ dò tìm, chỉ biết nó quay là đại diện cho việc có "quỷ" xuất hiện gần đây, nhưng việc xoay vòng không dừng lại thế này có nghĩa là gì?
Chẳng lẽ đây là ám chỉ rằng xung quanh đây đang ẩn núp không ít "quỷ linh" sao?