Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 128

Chúc Khanh An chủ động tổng kết lại mối nhân duyên giữa anh trai và vai chính: "Cho nên ngay từ đầu anh định mượn vai chính giúp anh chắn tai họa, không ngờ trong lúc sớm chiều ở bên, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén nên mới nảy sinh tình cảm?"

"Ừ." Ôn Dĩ Tắc đáp lại.

Sự việc đại khái chính là như vậy.

"Thật là thần kỳ!" Đây là lần đầu tiên Chúc Khanh An thấy anh trai mình làm ra chuyện vượt qua cả lý trí.

Trong ánh mắt cô vừa có sự vui mừng lại vừa có chút do dự. Cô không phải không tán thành đoạn tình cảm này của Ôn Dĩ Tắc, chỉ là hành vi yêu nhân vật trong sách có chút không ổn.

Rốt cuộc họ cũng không phải cư dân nguyên tác của tiểu thuyết, nếu sau này họ có khả năng trở lại thế giới hiện thực, anh trai có thể mang theo vai chính của tiểu thuyết đi cùng không?

Nhưng mà… việc có thể an toàn rời khỏi đây hay không vẫn còn là một ẩn số, cô thôi đừng nói những lời mất hứng này làm ảnh hưởng đến người mới biết yêu lần đầu thì hơn.

Chúc Khanh An chuyển sang một đề tài khác: "Anh này, kết cục cuối cùng của tiểu thuyết là gì ạ?"

Chúc Khanh An chưa xem hết cuốn tiểu thuyết này —— đây luôn là nỗi bất an lớn nhất của cô kể từ khi xuyên vào thế giới này.

Khóe miệng Ôn Dĩ Tắc mím lại, ánh mắt anh trầm xuống đầy sâu sắc, hồi lâu sau mới nói: "Kết cục không được tốt lắm."

Anh không nói rõ ràng, chỉ dùng cụm từ "không được tốt lắm" để khái quát xu hướng của toàn bộ cái kết.

"Hả? Em cứ tưởng là Happy Ending chứ!" Chúc Khanh An nghe xong mà đứng ngồi không yên, ánh mắt dao động.

Chẳng lẽ cuối cùng họ sẽ chết trong tay nhân vật phản diện sao?

"Em không cần lo lắng, sẽ không ảnh hưởng đến em đâu." Ôn Dĩ Tắc đơn giản an ủi vài câu.

Kết cục chỉ ảnh hưởng đến một bộ phận nhỏ người thôi.

Nhận được sự bảo đảm của anh trai, Chúc Khanh An lập tức thở phào nhẹ nhõm. Cô tin anh mình sẽ không hại mình, anh đã nói mình không sao thì chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn!

Cô chớp mắt, bỗng nhớ tới thiết lập cơ bản của bộ truyện này: Ninh Trạch Tiêu là nhân vật chính của truyện vô CP, tuy rằng hiện tại anh ấy đã có "nửa kia" rồi...

Nhưng anh ấy còn một thân phận khác, đó là truyền nhân Thiên sư cực ngầu!

Một mình có thể đánh bại mười con quỷ, áp chế tuyệt đối bằng vũ lực.

"Anh, anh với vai... Anh dâu ở bên nhau cũng một thời gian rồi, anh đã bao giờ nhìn thấy quỷ chưa?"

Chúc Khanh An biểu hiện như một chú mèo tràn đầy tò mò. Đối với những thứ thần bí quỷ quái cô luôn giữ khoảng cách, nhưng sự hiếu kỳ lại khiến cô vểnh tai lên muốn nghe ngóng chút tin tức mới lạ.

"Có, mà còn không chỉ một con." Ôn Dĩ Tắc thầm tính toán trong lòng, ước chừng có sáu bảy con gì đó.

"Lúc các anh đi làm nhiệm vụ có thể dắt em theo không?" Chúc Khanh An mở to đôi mắt tròn xoe, nhìn Ôn Dĩ Tắc đầy mong đợi.

Cô chưa từng thấy hiện trường vai chính đại chiến lệ quỷ bao giờ, lòng như có trăm con kiến bò qua.

Muốn xem! Rất muốn xem!!

"Không được!"

Đáp lại cô vẫn là hai chữ lạnh lùng.

"Tại sao chứ?!" Chúc Khanh An bất mãn gào lên, cô khó khăn lắm mới đưa ra quyết định táo bạo này.

"Em chân yếu tay mềm, đi theo chỉ sợ bị quỷ bắt làm con tin thôi." Ôn Dĩ Tắc nói một cách thẳng thừng và tàn nhẫn.

Cô không chỉ làm vướng chân Trạch Tiêu mà nói không chừng còn gặp nguy hiểm đến tính mạng.

"Oa oa oa..." Người con gái yếu đuối chỉ biết khóc lóc trong vô vọng.

"Đừng giả vờ khóc nữa, trọng điểm hiện tại là làm thế nào để giải thích thân phận thật của em với Trạch Tiêu." Ôn Dĩ Tắc gõ ngón tay xuống mặt bàn, phát ra những tiếng kêu thanh thúy.

Anh vô duyên vô cớ dẫn một người về nhà, còn tự xưng là em gái, hành vi này rất giống "tra nam".

Để giữ vững hình tượng tốt đẹp trong lòng thanh niên, anh cần cân nhắc kỹ xem nên giải thích chuyện của Chúc Khanh An như thế nào.

"Anh, anh định nói thật với anh ấy sao?" Chúc Khanh An nhạy bén hiểu được ẩn ý của anh mình.

Gương mặt cô trở nên nghiêm túc.

Dù sao họ cũng là người ngoài tiểu thuyết, bí mật này thật sự thích hợp để nói cho cư dân bản địa sao? Liệu có dẫn đến việc thế giới tiểu thuyết bị sụp đổ không? Vai chính có nghi ngờ họ nói dối không?

Ngàn vạn lời nói nghẹn nơi cổ họng, Chúc Khanh An muốn nói lại thôi, cuối cùng nén lại thành một câu:

"Anh thực sự tin tưởng anh ấy sao?"

Vị trí của vai chính trong lòng anh trai cô rốt cuộc quan trọng đến mức nào?

"Anh tin em ấy." Câu trả lời của Ôn Dĩ Tắc thốt ra mà không cần suy nghĩ.

Chúc Khanh An nghe vậy thì ngẩn người, sự tin tưởng giữa anh trai và Ninh Trạch Tiêu đã vượt xa mức độ của những cặp đôi bình thường.

Đôi mày cô nhíu lại rồi giãn ra, nếu anh cô đã chọn tin tưởng vai chính, cô cũng chọn tin tưởng sự lựa chọn của anh mình.

"Vậy thì cứ thành thật khai báo với anh dâu đi."

Chúc Khanh An không muốn trở thành mầm mống gây ảnh hưởng đến tình cảm của hai người, chuyện này nói rõ ràng sớm vẫn tốt hơn.

"Anh, hay là chúng ta chuẩn bị một bữa tiệc bất ngờ cho anh dâu ở nhà đi, nhân cơ hội này nói rõ mọi chuyện với anh ấy luôn?" Mắt Chúc Khanh An sáng lấp lánh, cô thích nhất là giúp người khác chuẩn bị tiệc bất ngờ!

"Được." Ôn Dĩ Tắc gật đầu.

Cố gắng kết thúc tất cả trong một buổi tiệc, không để vai chính nảy sinh hiểu lầm.

"Vạn tuế!" Chúc Khanh An vui mừng giơ tay lên, hăng hái nói tiếp: "Em biết gần trường học có một tiệm bánh kem ngon lắm, em muốn mua bánh kem tặng anh dâu!"

Người mới về nước chưa được mấy ngày đã hỏi thăm hết các tiệm ăn vặt chất lượng quanh trường, ngay cả tiệm bánh kem cũng không bỏ qua.

"Vừa hay Trạch Tiêu thích ăn đồ ngọt, em tặng thứ đó đúng là đánh trúng tâm lý em ấy." Ôn Dĩ Tắc cũng đứng dậy theo.

"Bây giờ anh lái xe đưa em qua đó, mua xong chúng ta về Ôn gia."

"Anh dâu thích ăn đồ ngọt sao?" Chúc Khanh An gật đầu ra vẻ suy tư.

Giây tiếp theo, nụ cười rạng rỡ trên môi, cô không khỏi cảm thán: "Anh ấy đáng yêu quá đi mất!"

Chúc Khanh An đã bắt đầu tưởng tượng ra cảnh Ninh Trạch Tiêu dùng thìa nhỏ múc từng miếng bánh kem ăn một cách ngon lành.

Ôn Dĩ Tắc gõ nhẹ vào đầu cô, cố ý nhắc nhở: "Có đáng yêu thì cũng là anh dâu của em."

"Ui da!" Chúc Khanh An ôm lấy cái đầu bị gõ đau, vội vàng gật đầu: "Biết rồi, biết rồi mà!"

Hai người cuối cùng mua bánh kem xong xuôi rồi trở về biệt thự Ôn gia.

Quản gia thấy Ôn Dĩ Tắc về nhà lập tức ra đón, lại phát hiện bên cạnh anh còn một cô gái trông có vẻ lạ lẫm nhưng lại mang cảm giác quen thuộc.

"Thiếu gia, vị này là...?"

"Cô ấy là Chúc Khanh An, cũng là chị của Thiên Hi." Đối mặt với quản gia, Ôn Dĩ Tắc không nói thật mà mượn mối quan hệ với Chúc Thiên Hi để giải thích.

"Ra là vậy, chào Chúc tiểu thư." Quản gia lễ phép cúi người chào.

"Chào bác quản gia ạ." Chúc Khanh An mỉm cười gật đầu.

"Bác quản gia, phiền bác đến căn hộ đón Trạch Tiêu một lát." Anh nhìn đồng hồ trên tường, giao nhiệm vụ đón người cho quản gia.

"Sau này chúng ta không ở căn hộ nữa, chuyển về ở hẳn bên biệt thự." Nhiệm vụ ở trường đã kết thúc từ lâu, họ không cần phải ở tạm bên căn hộ nữa.

"Nói vậy, việc đi học của Ninh thiếu gia chẳng phải sẽ trở nên phiền phức sao?" Quản gia đứng về phía Ninh Trạch Tiêu mà cân nhắc.

"Sau này tôi sẽ tự mình đưa đón em ấy, bác không cần lo." Ôn Dĩ Tắc đã có sắp xếp riêng.

"Dạ vâng." Quản gia không chút do dự tuân theo.

Sau khi quản gia rời đi, Ôn Dĩ Tắc dẫn Chúc Khanh An vào trong biệt thự.

"Meo..." Chú mèo Bạch Hồng chán nản cuộn tròn tay chân nằm trên sô pha, cái đuôi xù xì thỉnh thoảng lại ngoe nguẩy qua lại.

"Meo~" Nó ngáp một cái, vô tình để lộ hai chiếc răng nanh sắc nhọn.

Đời mèo thật đơn giản: ăn, ngủ, rồi lại ăn... cứ thế lặp đi lặp lại.

"A a a! Đáng yêu quá đi mất!" Chúc Khanh An lập tức bị chú mèo Ragdoll trắng muốt thu hút toàn bộ sự chú ý.

Cô phấn khích hét lên một tiếng, sau đó chạy nhanh như bay đến trước sô pha, muốn v**t v* bộ lông "mỹ miều" của Bạch Hồng.

"Meo!" Bạch Hồng bị dọa cho giật mình, tai và đuôi đồng thời dựng đứng lên.

Yêu ma quỷ quái phương nào xuất hiện thế này?!

Chúc Khanh An còn chưa kịp chạm vào Bạch Hồng thì cổ tay đã bị đuôi nó quất cho một cái.

"Anh, đây là mèo anh nuôi à?"

Đôi mắt Chúc Khanh An biến thành hình trái tim, mèo con tính cách đanh đá thế này cô thích lắm!

"Cứ coi là vậy đi." Ôn Dĩ Tắc cởi áo khoác đặt lên sô pha.

Bạch Hồng là con mèo anh mua, nhưng chủ nhân trên danh nghĩa của nó là Ninh Trạch Tiêu.

"Bộ lông trắng mềm mại này giống như tuyết mùa đông vậy, mèo nhỏ ơi, mày có muốn tao về nhà ở vài ngày không?" Chúc Khanh An cười như một ông chú xấu xa đang dụ dỗ trẻ con.

Bạch Hồng nổi da gà, kêu lên một tiếng rồi nhanh nhẹn nhảy từ sô pha xuống đất, chạy thục mạng trốn sau lưng Ôn Dĩ Tắc.

"Meo ngao!" (Mi mới là mèo nhỏ ấy! Ta là Bạch Hồng cao quý!!)

Ôn dĩ tắc nhìn cảnh tượng nực cười này mà dở khóc dở cười, anh lên tiếng ngăn cản: "Được rồi, đừng dọa nó nữa."

"Anh, anh trai thân yêu của em! Anh cho nó ở với em vài ngày được không? Chỉ vài ngày thôi!"

Chúc Khanh An dùng ngón tay ra dấu "một xíu xiu".

Cô thật sự rất thích chú mèo Ragdoll mắt xanh, khí chất cao quý này.

"Nó đẹp hơn nhiều so với con mèo mặt đen nhà mình đang nuôi!" (Mèo Xiêm: Meo? Bà lại chửi tôi đấy à?)

Ôn Dĩ Tắc không thể tự quyết định chuyện này: "Nó là quà anh tặng Trạch Tiêu, em muốn mang nó đi thì phải hỏi ý kiến em ấy."

"Thì ra là thế." Chúc Khanh An bừng tỉnh, cô đổi giọng ngay: "Em tin chắc anh dâu nhất định là một người tốt bụng, bao dung, có thể thấu hiểu tấm lòng của một người yêu mèo như em."

Bạch Hồng: "Meo!" (Có cần phải nịnh nọt kinh thế không?)

"Em ngồi xuống đi, bàn bạc chút xem làm sao để nói thật với Trạch Tiêu."

Ôn Dĩ Tắc ngồi xuống sô pha, anh vẫn canh cánh chuyện chính sự.

"Vâng." Chúc Khanh An cũng ngồi xuống cạnh anh —— để tiện bàn chuyện.

Bạch Hồng thấy nguy hiểm đã qua đi liền quay lại chỗ cũ, lần này nó nằm bẹp ra, lười biếng đến mức trông như "đã chết".

"Hay là chúng ta vừa ăn vừa nói đi?" Chúc Khanh An chủ động đề nghị.

"Ồ?" Nguyện tai lắng nghe.

Cô giải thích: "Mỹ thực có thể phân tán sự chú ý, biết đâu anh dâu sẽ không coi chúng ta là người bệnh tâm thần."

Ôn Dĩ Tắc: "..."

"Nói hay lắm, đề nghị tiếp theo đi." Anh dứt khoát bác bỏ.

"Ơ? Thế này cũng không được sao?" Chúc Khanh An thốt lên đầy tiếc nuối.

Hiện trường đột nhiên im ắng hẳn đi.

"Hay là em viết một bài văn ngắn 300 chữ, ghi rõ kinh nghiệm cuộc đời và các mối quan hệ nhân sinh của em, sau đó đứng trước mặt anh dâu tự giới thiệu bản thân?"

Chúc Khanh An làm mặt quỷ rồi đưa ra ý kiến lung tung, cô không tin cái ý kiến này lại tốt hơn cái lúc nãy.

"Chốt cái này đi."

Ôn Dĩ Tắc trực tiếp quyết định.

Chúc Khanh An: "???"

"Anh, anh nghiêm túc đấy chứ?" Cô trợn tròn mắt, mình chỉ nói đùa thôi mà.

"Thật trùng hợp, anh không hề có ý đùa cợt tí nào, em cứ làm theo cách này đi, 300 chữ chỉ được nhiều hơn chứ không được thiếu." Ôn Dĩ Tắc chốt hạ.

Chúc Khanh An lúc này mới cuống cuồng phản đối: "Anh biết em ghét nhất là viết mấy thứ này mà, em không làm đâu..." Cô nắm lấy tay anh lay mạnh như đang làm nũng.

"Không được." Ôn Dĩ Tắc lấy ra uy nghiêm của người làm anh, "Ý tưởng do em đưa ra thì em phải tự thực hiện."

Quan trọng hơn là anh không thể cứ mãi tìm lý do thoái thác cho cô được, giải quyết sớm chuyện này cũng để trút bỏ một gánh nặng trong lòng.

"Tại sao lại đối xử với em như vậy?!"

"Em rốt cuộc còn là người anh yêu nhất không hả? Anh nói đi!"

Chúc Khanh An thút thít, cô cảm thấy anh mình sau khi có người yêu là không còn thương mình nữa rồi. Anh dâu ơi, anh mau tới quản anh ấy đi!
Khi hai người đang trò chuyện rôm rả, Bạch Hồng đột nhiên như ngửi thấy mùi gì đó, nó ngẩng đầu lên, đôi mắt mèo xanh biếc lóe sáng.

"Meo!"

Nó kêu lên một tiếng rồi lao vút ra ngoài như một tia chớp trắng.

Sự việc sau đó đúng như những gì Ôn Dĩ Tắc đã trải qua: Anh biết được từ miệng Chúc Khanh An rằng Ninh Trạch Tiêu thích mình, sau đó đuổi theo Bạch Hồng ra ngoài tìm người và phát hiện thanh niên đang định "nhảy hồ".

Anh không suy nghĩ gì mà đè nghiến người ta xuống đất, sợ đối phương lại nảy sinh ý nghĩ dại dột.

....

Biết được chân tướng, tâm trạng Ninh Trạch Tiêu rất phức tạp. Chúc Khanh An thật sự là em gái anh sao? Cô ấy thật sự tên là Ôn Dĩ Chiếu?

Ôn Dĩ Tắc nhìn thấu tâm tư trong mắt cậu, anh đưa tay v**t v* gò má Ninh Trạch Tiêu, giọng nói trầm ấm đầy từ tính:

"Cô ấy chỉ là em gái, còn người anh thích là em."

Ánh mắt Ninh Trạch Tiêu khựng lại, cậu như vừa nghe được những lời vô cùng trân quý, sống mũi bỗng cay cay.

"Anh... anh nói thật chứ?"

Giọng cậu thậm chí còn mang theo tiếng nức nở.

Nguyện vọng mong chờ bấy lâu nay cư nhiên lại trở thành sự thật —— người mình thích cũng thích mình.

Thật khó tin.

Trong ánh mắt Ôn Dĩ Tắc tràn ngập sự thâm tình, anh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào gương mặt trắng ngần của Ninh Trạch Tiêu, động tác cực kỳ dịu dàng như thể đang nâng niu một món đồ sứ dễ vỡ.

"Trạch Tiêu, anh chưa từng thích ai cả, lần đầu yêu đương có lẽ còn nhiều thiếu sót, nhưng tình cảm anh dành cho em giống như con ngựa hoang đang phi nước đại, không một giây phút nào có thể kìm nén được. Anh muốn em làm bạn trai anh, em có thể trả lời anh ngay tại đây không?"

Ôn Dĩ Tắc chống tay xuống đất, cả người phủ lên trên Ninh Trạch Tiêu, nếu chưa nhận được câu trả lời vừa ý thì anh không định buông tay.

"Anh nói anh chưa từng yêu đương là thật sao?"

Chàng trai bướng bỉnh ngước mắt lên hỏi cho rõ. Nếu không hỏi cho ra nhẽ, lòng cậu như bị một tảng đá đè nặng, cả ngày sẽ sầu muộn không vui.

"Đúng vậy." Ôn Dĩ Tắc không chút do dự gật đầu.

"Nói dối! Lúc trước anh rõ ràng đã nói với em là anh có người trong mộng, anh kết hôn với em chỉ là bình phong để bảo vệ người anh thật lòng yêu thương thôi mà."

Ninh Trạch Tiêu nói, nước mắt bắt đầu chực trào.

Cậu rõ ràng không phải người hay khóc, tại sao trước mặt người đàn ông này, người rơi lệ luôn luôn là cậu.

Ôn Dĩ Tắc nghe vậy thì im lặng hồi lâu, không phải vì xấu hổ do bị bóc trần, mà vì anh đang cố nhớ lại xem mình đã nói những lời đó khi nào.

Hình như là sau khi đánh bại Bạch Y trong mưa, lúc anh và vai chính đang dưỡng thương trong bệnh viện. Vì cái tên anh lưu trong danh bạ khiến vai chính nghi ngờ, để mọi chuyện êm xuôi, anh đã bịa ra một "người trong mộng" hư cấu.

Cảm giác bị chính "boomerang" mình ném đi quay lại đâm trúng khiến tim Ôn Dĩ Tắc thắt lại.

Chẳng lẽ Ninh Trạch Tiêu không dám chấp nhận lời tỏ tình là vì nghi ngờ anh là loại tra nam bắt cá hai tay?

"Anh..." Ôn Dĩ Tắc muốn nói lại thôi, anh muốn giải thích nhưng lại thấy mọi chuyện quá rối rắm, không biết bắt đầu từ đâu.

Anh mím môi.

"Thứ nhất, anh không có người trong mộng nào cả, người đó là do anh bịa ra để xua tan sự nghi ngờ của em lúc đó thôi. Thứ hai, Chúc Khanh An thực sự chỉ là em gái. Việc anh kết hôn với em, từ đầu đến cuối đều là vì em."

Chỉ là mục đích kết hôn ban đầu của anh không được thuần khiết cho lắm, là vì muốn mượn thân phận vai chính để bảo vệ bản thân khỏi sự dòm ngó của nhân vật phản diện.

"Tên trong danh bạ điện thoại cũng là em. Vì anh bảo quản gia xin phương thức liên lạc của em nên em không biết chuyện đó. Nếu em hỏi tại sao anh lại lưu tên như vậy, anh chỉ có thể nói rằng ngay từ đầu anh đã lo lắng sẽ có người cướp mất em, nên anh phải luôn giữ cảnh giác mọi lúc mọi nơi."

Nói anh ích kỷ cũng được, tham lam cũng xong, mọi động cơ của Ôn Dĩ Tắc đều không hề đơn giản.

Lúc đó anh không hề coi Ninh Trạch Tiêu ở vị trí ngang hàng, mà coi vai chính trong sách như một nhân vật giấy, một vật phẩm bảo mạng.

Sự chiếm hữu và bản năng sinh tồn trỗi dậy đồng thời, khiến anh lo sợ ai đó sẽ cướp mất vai chính, nên anh phải luôn tự nhắc nhở bản thân không được để Ninh Trạch Tiêu rời đi, bất kể phải dùng phương pháp gì.

Ôn Dĩ Tắc còn lo lắng đối phương sẽ nhìn thấu sự xảo quyệt trong lòng mình, nên không dám nói thật.

"Anh vốn không lương thiện như những gì em thấy, em có còn sẵn lòng chấp nhận một kẻ không hoàn hảo như anh không?" Ôn Dĩ Tắc thấp thỏm lo âu hỏi.

Bình Luận (0)
Comment