Trong cơn nôn nóng của cuộc chiến, thời gian trở nên trôi chậm một cách dị thường, mỗi một giây đều là mấu chốt khiến người ta không dám lơi lỏng chút nào.
Cuối cùng, Quỷ Mê Tiên Nhân bị luồng kim quang liên tiếp bức lui, bàn chân lún sâu vào trong bùn đất, tạm thời rơi vào thế hạ phong.
"Ngươi tưởng ta chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh thôi sao?"
Nó thẹn quá hóa giận rống lớn, tựa như một con sư tử hùng dũng bị người khác xâm phạm lãnh địa, ngửa mặt lên trời thét dài.
"Là các ngươi ép ta!"
Âm điệu của nó không ngừng cao vút lên, cuối cùng tạo thành một đạo tạp âm chói tai, giống như có người dùng lưỡi dao sắc lẹm cào qua cào lại trên mặt kính.
Bầu trời đột nhiên trở nên âm u, mây đen giăng đầy như một tấm màn sân khấu màu đen dày cộm, che lấp hoàn toàn chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại.
Gió bắt đầu gào thét, thổi lá cây xào xạc, tán cây nghiêng ngả trong gió, càng làm tăng thêm vài phần quỷ dị và bất an cho hiểm nguy sắp tới.
Cách đó không xa, Ôn Dĩ Tắc và Quách Hạo vẫn đang giằng co, đôi bên đánh nhau khó phân thắng bại. Trong không khí tràn ngập mùi gỉ sắt trộn lẫn với bụi đất, lặng lẽ kể lại sự khốc liệt của cuộc tranh đoạt này.
Cằm Ôn Dĩ Tắc đã trúng mấy đấm, nhưng đối phương cũng chẳng chiếm được hời, khóe mắt Quách Hạo đỏ bầm một mảng lớn, mắt suýt chút nữa không mở ra được.
Ôn Dĩ Tắc gắt gao nắm chặt cánh tay Quách Hạo, cuối cùng trong lúc giằng co cũng tìm thấy một tia sơ hở. Anh bỗng dưng giơ tay đấm mạnh vào bụng Quách Hạo, nhân lúc đối phương buông tay liền lao người về phía khẩu súng trừ tà.
Quách Hạo phản ứng cực nhanh, cũng nhào tới.
Hai cơ thể va chạm giữa không trung, phát ra tiếng động nặng nề.
Ngón tay Ôn Dĩ Tắc chạm vào thân súng lạnh lẽo trước một bước, nhưng Quách Hạo cũng bộc phát tốc độ kinh người, gã duỗi tay phải, lấy thế sét đánh không kịp bịt tai chộp lấy khẩu súng.
Hai bàn tay đan xen kịch liệt trên thân súng, tranh giành quyền kiểm soát.
Họng súng lạnh ngắt xoay tròn, cuộc đấu sức của cả hai lại rơi vào thế bế tắc lần nữa.
Quách Hạo nghiến răng nghiến lợi, chĩa nòng súng về phía Ôn Dĩ Tắc. Anh che lấy vị trí cò súng, không dám dễ dàng tiếp xúc nhưng cũng không để đối phương chạm tới.
Vào thời khắc mấu chốt, Ôn Dĩ Tắc đột ngột phát lực, anh mượn lực phản kháng của Quách Hạo lao tới phía trước, đồng thời dùng cả hai tay hất mạnh lên trên.
Gã đàn ông mặc hồng bào tức khắc mất thăng bằng, khẩu súng rời tay bay vọt lên không trung.
Ôn Dĩ Tắc nhanh tay lẹ mắt bắt gọn khẩu súng giữa chừng, nắm chặt lấy báng súng, chiếm quyền chủ động.
Anh còn chưa kịp thở phào, Quách Hạo lại không cam lòng lao lên đoạt lại. Trong lúc tranh giành, không biết là ai đã vô tình bóp cò.
"Đoàng!" Một tiếng vang lớn.
Quách Hạo không thể tin nổi cúi đầu nhìn dòng máu tươi tuôn ra từ trước ngực, không thể chấp nhận được việc mình bị trúng đạn. Sắc mặt gã tái nhợt, ánh mắt lóe lên sự hoảng sợ và không cam lòng, nhưng thực tại đã vô phương cứu chữa.
Máu tươi trào ra hòa làm một với chiếc hồng bào trên người hắn, sắc đỏ tươi ấy như muốn nuốt chửng lấy hắn. Quách Hạo lảo đảo vài bước rồi ngã rầm xuống đất, ánh mắt tràn ngập tuyệt vọng, nhưng đã không còn cơ hội làm lại từ đầu.
Ôn Dĩ Tắc nhìn thi thể chết không nhắm mắt của Quách Hạo, trong lòng không một chút gợn sóng. Những tội ác mà đối phương phạm phải, có chết tám trăm lần cũng chẳng có gì lạ.
Anh thu súng lại, chuyển sự chú ý sang Ninh Trạch Tiêu và Quỷ Mê Tiên Nhân. Nhưng anh kinh ngạc phát hiện, thế cục phía đó lại một lần nữa đảo ngược.
Quỷ Mê Tiên Nhân liên tục vung vẩy bốn cánh tay như đang thao túng thứ gì đó từ xa, đầu ngón tay tỏa ra hắc khí nồng đậm — trong lòng bàn tay phải phía trên xuất hiện một chiếc chuông Thanh Phong!
Mỗi khi nó rung chuông, sóng âm phát ra như một đòn tấn công quấy nhiễu lý trí, khiến tất cả những người có mặt đều cảm thấy áp lực đè nặng.
Ôn Dĩ Tắc đột nhiên cảm thấy đầu váng mắt hoa, khó thở vô cùng, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, giống như có tảng đá lớn đè lên ngực. Cơn đau ầm ĩ và nặng nề mang theo một cảm giác trầm uất khó giải thích. Hơi thở của anh trở nên nặng nhọc, mỗi lần hít vào thở ra đều đầy rẫy áp lực.
Sự khó chịu đột ngột của cơ thể khiến Ôn Dĩ Tắc ngẩn người trong chốc lát.
Chuyện gì thế này? Đây là tác dụng của chuông Thanh Phong sao?
Đôi đồng tử đen láy vô thức nhìn về phía Ninh Trạch Tiêu, anh vẫn đang lo lắng cho tính mạng của cậu.
"Nguyền rủa! Thao túng! Chết!" Quỷ Mê Tiên Nhân tiếp tục làm những hành động kỳ quái và gào thét điên cuồng.
Ôn Dĩ Tắc vẫn chưa kết nối sự khó chịu của cơ thể mình với lời nguyền rủa của đối phương. Anh lảo đảo, đôi chân đột nhiên mất hết sức lực rồi ngã quỵ xuống đất.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Anh nắm chặt vạt áo, ánh mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.
Cùng lúc đó, ở một nơi khác cũng xảy ra chuyện kỳ quái.
Tiếu Địch và Thuần Hạc Cư trố mắt nhìn con quạ khổng lồ tiến lại gần mình. Họ còn chưa kịp quay người chạy trốn đã phát hiện đám người xung quanh đột nhiên đứng ngây ra tại chỗ như những con rối bị điều khiển.
"Chết!"
"Chết!"
"Phải chết!"
Bọn họ đồng thanh hô lên khẩu hiệu đầy đe dọa, sắc đỏ trong mắt lóe lên những tia sáng rùng rợn.
Tiếu Địch theo bản năng nghĩ rằng bọn họ muốn dồn mình và Thuần Hạc Cư vào chỗ chết, hắn nắm lấy cổ tay vị luật sư chuẩn bị dẫn người rời đi. Không ngờ, hành động tiếp theo của nhóm người này trực tiếp làm chấn động thế giới quan của hắn.
Chỉ thấy cư dân trấn Sơn Vụ giơ cao đủ loại công cụ kim loại trong tay, ánh kim loại lóe lên, cổ họ vọt ra một tia máu đỏ. Máu tươi nhỏ giọt xuống mặt đất, nhuộm hồng cả quần áo.
Đồng tử Thuần Hạc Cư co rụt lại, không thể tin được cảnh tượng trước mắt — mọi người đều đang tìm mọi cách tự sát, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?!
Trong nháy mắt, sinh vật duy nhất còn đứng vững trước mặt hai người chỉ còn lại con quạ khổng lồ. Trên mặt đất đã nằm la liệt thi thể.
Trong lúc hai người còn đang bàng hoàng, con quạ khổng lồ đã hành động trước. Nó dang rộng đôi cánh cực đại, vỗ mạnh một cái khiến bụi đất bay mù mịt, rồi sau đó lấy đà lao vọt đi. Nó giống như một viên đạn rời nòng, chớp mắt đã lao đến trước mặt Tiếu Địch và Thuần Hạc Cư. Bóng đen đổ xuống như một cự thú ẩn núp dưới biển sâu, áp lực cực lớn.
"Cẩn thận!"
Tiếu Địch nhanh tay lẹ mắt kéo Thuần Hạc Cư nhào sang một bên. Hắn xoay người giữa không trung, tay nắm chặt súng trừ tà, bắn liên tiếp hai phát về phía con quạ đang ở sát sạt. Viên đạn găm vào cơ thể quạ, nhưng chỉ để lại vài vết sẹo nhỏ như hạt mè, không gây ra ảnh hưởng thực chất nào.
Hai người đồng thời ngã xuống đất, lăn lộn đầy chật vật, bụi bẩn bám đầy người mới miễn cưỡng tránh được cú va chạm của con quạ.
"Tôi sẽ liên lụy đến anh."
Thuần Hạc Cư nhận rõ gánh nặng của mình, nếu không có anh, Tiếu Địch khi đối mặt với con quạ đã không phải bó tay bó chân như hiện tại.
"Cậu không phải gánh nặng." Một câu nói đơn giản của Tiếu Địch đã trực tiếp thuyết phục nội tâm đang dao động của vị luật sư.
Thuần Hạc Cư mím môi, ánh mắt trở nên thâm trầm: "Anh có kế hoạch gì không? Nếu tôi có thể giúp được gì, cứ việc sai bảo." Anh tin tưởng Tiếu Địch.
"Tôi quả thật có một cách, biết đâu sẽ hiệu quả." Tiếu Địch nhớ ra điều gì đó. Nhưng kế hoạch này độ khó quá cao, hắn lo lắng nếu xảy ra sai sót sẽ lợi bất cập hại, thậm chí khiến Thuần Hạc Cư bị thương.
"Cẩn thận, con hắc điểu lại bay tới kìa!" Thuần Hạc Cư thoáng thấy con quạ quay đầu lao tới, dứt khoát ngắt lời đối phương.
Hai người ăn ý chia nhau chạy theo hai hướng ngược nhau để kéo giãn khoảng cách với con quạ. Không ngờ con chim khổng lồ chỉ nhắm vào người có tính đe dọa là Tiếu Địch, nó chẳng cần suy nghĩ, trực tiếp vỗ cánh lao thẳng tới!
Tiếu Địch chạy thục mạng trong địa hình phức tạp, hơi thở dồn dập và hỗn loạn, phía sau là một bóng đen hùng hổ bám sát. Khoảng cách lúc xa lúc gần, đây là một cuộc truy đuổi kịch liệt, chắc chắn sẽ phải phân định thắng bại.
Thuần Hạc Cư xem mà tim treo ngược lên tận cổ họng, nhất là khi cái mỏ nhọn hoắt của con quạ suýt chạm vào Tiếu Địch, anh theo bản năng hô lên: "Cẩn thận!"
Tiếu Địch dứt khoát cúi người lăn trên mặt đất, may mắn tránh được cú húc. Nhưng cánh tay hắn vô tình quẹt trúng lông của nó. Những sợi lông cứng cáp như gai nhọn, vừa chạm vào cánh tay đã nổi lên một mảng đỏ rực.
Hắn ôm lấy cánh tay bị thương, hít một hơi lạnh. Cơn đau lan từ chỗ tiếp xúc lên tận đại não, giống như bị vạn mũi kim đâm vào.
"Hơi quá đáng rồi đấy." Tuyệt đối không được xem thường con chim khổng lồ này.
Tiếu Địch trở nên nghiêm túc, còn con quạ đối diện thì xụ mặt xuống. Bị vờn vài lần, nó khó chịu dùng chân đá đá bụi đất trên mặt đất. Đôi đồng tử đỏ như máu nhìn chằm chằm Tiếu Địch, như muốn lột da rút xương hắn.
"Quạ!!!"
Con quạ đột ngột vươn cổ kêu dài một tiếng, luồng sóng âm khuếch tán ra như mặt nước gợn sóng, khiến cây cối xung quanh rung chuyển không ngừng. Nó lại lao ra lần nữa.
Thuần Hạc Cư thấy Tiếu Địch đứng im tại chỗ không hề có ý định chạy trốn, ngay cả khi con quạ đã đến gần cũng không thèm để tâm, cả người như bị đóng đinh tại chỗ. Anh lo sốt vó như kiến bò trên chảo nóng, lớn tiếng gọi: "Tiếu Địch! Chạy đi! Anh còn đợi cái gì thế?"
Thuần Hạc Cư thậm chí muốn tự mình lao ra cứu người! Anh không thể chấp nhận việc Tiếu Địch bị thương!
"Cơ hội đi kèm với nguy hiểm."
Người đàn ông bình tĩnh giơ súng trừ tà lên, ánh mắt đầy kiên định. Hắn dự định lấy thân thử hiểm, chơi một ván bài lớn!
"Quạ!" Con quạ phát ra tiếng kêu khinh miệt.
Những viên đạn như mưa bụi này căn bản không làm tổn thương được nó, tên con người này không phải đang huyễn tưởng đấy chứ?
"Phải thử một lần mới biết có hiệu quả hay không!"
Khi cái đầu chim khổng lồ chỉ còn cách chưa đầy nửa mét, Tiếu Địch bỗng nhiên bóp cò. Viên đạn rời nòng như một tia chớp, bắn thẳng vào mắt con quạ.
"Quạ quạ quạ quạ!" Con quạ khổng lồ lập tức phát ra tiếng r*n r* đau đớn đến tột cùng, âm thanh thê lương vút cao suýt làm màng nhĩ mọi người vỡ vụn.
Thuần Hạc Cư theo bản năng bịt tai lại, tầm mắt nhìn thấy Tiếu Địch bị con quạ húc bay đi, dáng người cao lớn xoay vòng trên không trung rồi ngã mạnh xuống đất.
Lần này, vị luật sư không còn ngăn nổi nỗi lo lắng, anh trực tiếp xông vào chiến trường.
"Anh không sao chứ?" Anh vội vàng đỡ Tiếu Địch dậy, phát hiện khóe miệng hắn đã trào máu. Cú va chạm này rõ ràng đã khiến hắn bị thương không nhẹ.