Sau Khi Ký Thỏa Thuận Kết Hôn Với Vai Chính Thiên Sư

Chương 120

Bởi vậy, gã cần phải toàn tâm toàn ý bảo vệ sự an nguy của Quỷ Mê Tiên Nhân, chẳng hạn như: ngăn chặn những kẻ tiểu nhân có ý đồ đánh lén lão.

“Ngươi không cản được ta đâu!” Ôn Dĩ Tắc cũng có lý do buộc phải giúp sức. Đối mặt với gã đàn ông mặc hồng bào đang gần như phát cuồng, anh không hề nao núng, chủ động bày ra tư thế sẵn sàng đón quân địch, chuẩn bị giao thủ bất cứ lúc nào.

“Hừ, vậy thử xem ai mạnh hơn!” Quách Hạo cười lạnh một tiếng. Trong mắt gã hiện lên làn sương đen kịt, đôi mắt trong nháy mắt biến thành một màu đen sâu không thấy đáy.

Ánh mắt hai người tựa như hai thanh sắc kiếm, lóe lên những tia sáng sắc lẹm giữa không trung. Những tia lửa b*n r* khắp nơi, mỗi lần đối diện lại như một cuộc giao phong không tiếng động.

Trong không khí tràn ngập hơi thở căng thẳng.

Quách Hạo ra tay trước. Quyền cước của gã nhanh như chớp, mỗi cú đấm đều mang theo kình phong sắc bén, tưởng chừng như muốn xé toạc không khí.

Ôn Dĩ Tắc giơ tay chặn lại, cưỡng ép kháng cự lực va chạm của đối phương, rồi xoay người vung trả một quyền.

Hai bên đánh tới đánh lui, quyền cước chạm nhau phát ra những tiếng đâm sầm trầm đục.

Họ lúc thì giáp lá cà kịch liệt, lúc lại nhanh chóng giãn khoảng cách. Theo đà trận chiến, động tác của cả hai ngày càng nhanh, cuối cùng xoắn lấy nhau không ai nhường ai.

“Thiên sư, ngươi tưởng ta chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh thôi sao?”

Cái đầu lâu đáng sợ bỗng nhiên há miệng nói chuyện, để lộ hàm răng trắng ởn. Từ trong cổ họng nó đột ngột phun ra một luồng hắc khí.

Ninh Trạch Tiêu không lường trước được Quỷ Mê Tiên Nhân còn giấu chiêu này, sơ ý hít phải luồng khí hôi thối đó. Trước mắt cậu cảnh vật bắt đầu quay cuồng, cả thế giới như đảo lộn, bước chân trở nên phù phiếm.

Ninh Trạch Tiêu hôn mê trong thoáng chốc. Bàn tay đang khống chế Quỷ Mê Tiên Nhân dần mất đi lực đạo vốn có, tạo cơ hội cho đối phương thừa cơ vùng lên.

Quỷ Mê Tiên Nhân đắc chí cười rộ lên. Tiếng cười của nó như tên hề trong đêm kinh hoàng, đầy châm chọc, ẩn chứa sự nguy hiểm và quỷ quyệt khôn lường.

Nó điều khiển bốn cánh tay đã khôi phục tự do, đồng loạt giáng một đòn mạnh về phía Ninh Trạch Tiêu, đẩy cậu văng xa năm sáu mét. Thân hình chàng trai lăn lộn chật vật giữa không trung rồi ngã rầm xuống đất, bụi cuốn lên mù mịt.

“Khụ khụ——”

Ninh Trạch Tiêu khó khăn ho vài tiếng. Cậu cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như bị lệch vị trí, cổ họng nồng nặc mùi máu, mắt nổ đom đóm.

Cậu đã quá khinh địch, không ngờ đối phương còn chiêu bài này.

Trong lúc cậu đang nén đau, một bóng đen kịt không ngừng áp sát, giống như một con sói già đang chuẩn bị nuốt chửng con mồi.

Dù Quỷ Mê Tiên Nhân với chín đôi chân người di chuyển không nhanh, nhưng áp lực mà nó mang lại là cực hạn. Từng bước chân cứng đờ, nặng nề vang lên nhịp nhàng như lời triệu hồi của Tử thần.

“Kẻ chẳng may hít phải thi độc, làn da toàn thân sẽ dần thối rữa, mụn mủ ghê tởm mọc lên khắp nơi. Đồng tử trong mắt sẽ trắng dã, cuối cùng là mất đi thị lực hoàn toàn.”

Quỷ Mê Tiên Nhân “hào phóng từ bi” giới thiệu về thảm cảnh tương lai cho Ninh Trạch Tiêu đang nằm bệt dưới đất. Khóe miệng nó nhếch lên nụ cười thâm độc, như thể đã thấy trước cảnh chàng trai đau đớn đến chết vào ngày mai.

“Vậy sao?”

Ninh Trạch Tiêu chống tay, khó khăn bò dậy. Cậu ngước mắt lên, mái tóc bạc mềm mại rũ xuống trước ngực. Mái tóc trắng muốt tương phản với đôi môi đỏ tươi tạo nên một hiệu ứng thị giác đầy diễm lệ và chấn động.

“Vậy thì ngươi cứ từ từ mà đợi, để xem tiếp theo là ai sẽ xuống địa phủ gặp Diêm Vương trước!”

“Vạn thần triều lễ, ngự sử lôi đình!” Ninh Trạch Tiêu gầm nhẹ, nơi khóe mắt ánh lên kim quang rực rỡ.

Lôi Chú!

Mây đen như mực cuộn trào nơi chân trời, đè nặng lên tâm trí mỗi người. Từng đạo tia chớp như những con kim long cuồng vũ trong tầng mây, xé tan bầu trời đêm tĩnh lặng.

Đột nhiên, luồng lôi quang chói mắt từ trên trời giáng xuống, theo sau là vô số sấm sét dày đặc.

Đó không còn là tia chớp đơn thuần, mà là những cột lôi đình khổng lồ! Mỗi cột có đường kính rộng hàng trượng, cắm thẳng xuống mặt đất như muốn xuyên thủng đại địa!

Tiếng sấm vang rền chấn động cả đất trời, rung chuyển tâm can. Đất đai run rẩy kịch liệt, cây cối xung quanh nghiêng ngả dưới uy thế của lôi kiếp, cành lá bay loạn xạ như ngày tận thế.

Quỷ Mê Tiên Nhân nhìn thấy cảnh tượng đầy uy áp này, biểu cảm trên đầu lâu lập tức trở nên tức giận và nghiêm trọng. Nó không ngờ Ninh Trạch Tiêu đã trúng độc mà vẫn còn bản lĩnh này!

Nó ngửa mặt lên trời hét lớn, bốn cánh tay đồng loạt giơ lên, sương đen quanh thân cuộn trào huyễn hóa thành một tấm khiên màu đen, chống chọi với Lôi Chú đang giáng xuống.

“Oành!!!”

Trong nháy mắt, một luồng sóng năng lượng khổng lồ lấy Quỷ Mê Tiên Nhân làm trung tâm khuếch tán ra bốn phía. Quỷ Mê Tiên Nhân bị cột lôi đình đè ép dữ dội, như thể đang nâng một vật nặng ngàn cân. Gân xanh trên bốn cánh tay nổi cuồn cuộn, chín đôi chân người lún sâu vào bùn đất.

“A a a——”

Quỷ Mê Tiên Nhân gầm lên, đôi mắt bị sắc đen chiếm trọn. Sức mạnh trong người nó như triều dâng, bùng nổ mạnh mẽ. Cục diện lập tức đảo chiều, làn sương đen tỏa ra thế áp đảo, nuốt chửng cả lôi trụ rực rỡ, thô bạo dẹp tan mọi lực cản!

Quỷ Mê Tiên Nhân tựa như lệ quỷ bước ra từ địa ngục, hóa thành một quả pháo tầm nhiệt màu đen lao thẳng về phía Ninh Trạch Tiêu.

Chàng trai đứng dậy, giơ tay lau vệt máu nơi khóe miệng, lòng bàn tay phát ra kim quang rực rỡ. Hai luồng sức mạnh lại va chạm, phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc. Phong vân biến sắc!

Tóc dài của Ninh Trạch Tiêu tung bay, cậu nhìn chằm chằm đối phương, pháp lực trong tay tăng vọt gấp bội!

Quỷ Mê Tiên Nhân cười nhạo, chín cái đầu người bên dưới đồng thời há miệng, truyền toàn bộ oán khí cho bản thể. Sắc đen bùng nổ, đánh bật pháp thuật của Thiên sư, hất văng Ninh Trạch Tiêu ra xa.

Cậu lại một lần nữa ngã xuống chật vật, ôm lấy lồng ngực đau nhức, máu tươi trào ra.

Đây mới là thực lực thật sự của Quỷ Mê Tiên Nhân sao? Đôi mắt xám xanh hiện lên sự kinh hãi, cậu nhận ra khoảng cách giữa hai bên quá lớn.

Quỷ Mê Tiên Nhân giơ tay, hắc khí đục ngầu cuộn trào, nó nhìn xuống Ninh Trạch Tiêu với vẻ miệt thị: “Kết thúc tại đây thôi!”

Nó vốn đã quá coi trọng vị Thiên sư này, hóa ra đối phương cũng chẳng đáng để nó tốn nhiều tâm huyết đến thế. Bàn tay nó đặt l*n đ*nh đầu Ninh Trạch Tiêu, định rót hắc khí vào để ban cho cậu đòn chí mạng.

Ninh Trạch Tiêu nhìn tử thần đang cận kề, đồng tử co rụt lại. Chẳng lẽ cậu thực sự phải bỏ mạng tại đây?

Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, trên người Ninh Trạch Tiêu đột nhiên hiện lên những đốm sáng màu xanh lam li ti, mờ ảo kết thành hình dáng một người. Người này giơ tay, giáng cho Quỷ Mê Tiên Nhân một cú cực mạnh, ép nó phải lùi lại mấy bước!

“Cái gì?!” Quỷ Mê Tiên Nhân không tin vào mắt mình, nhìn về phía kẻ vừa ra tay. Đó chính là Tiểu Viên – kẻ đã chết dưới tay nó ngay từ đầu.

“Sao lại là ngươi? Ngươi chẳng phải đã chết từ sớm rồi sao?!”

Tiểu Viên phẫn nộ gào lên: “Ta đúng là đã chết! Chết dưới tay ngươi và Quách Hạo! Hiện tại ta chỉ là một đạo chấp niệm còn sót lại, và không chỉ có ta, mà còn có chín người vô tội khác nữa!”

Vừa dứt lời, từ đống đổ nát chui ra thêm vài bóng trắng tuyết, không có thực thể, lơ lửng như u linh. Một, hai, ba... tổng cộng có chín người, vừa vặn là chín mạng người đã khuất.

Chúng đồng thanh gào thét:

“Ta muốn các ngươi phải chết!”

“Ta muốn các ngươi xuống chôn cùng!”

“Ta muốn các ngươi nếm trải sự tra tấn mà chúng ta đã chịu đựng trước khi chết!”

Tiếng gào sau lại càng phẫn nộ hơn tiếng gào trước!

“Ha! Ta không ngờ đám u hồn các ngươi lại có bản lĩnh áp chế được ta?” Quỷ Mê Tiên Nhân nheo mắt, không hề sợ hãi. Dù đông thì đã sao?

“Các ngươi căn bản không chạm được vào ta, chỉ có thể hù dọa người thôi!” Nó ngạo mạn khẳng định. Quỷ mà đòi dọa quỷ? Nực cười!

“Vậy sao?” Tiểu Viên ngẩng mặt, đối diện trực tiếp với Quỷ Mê Tiên Nhân. “Chúng ta tuy không giết được ngươi, nhưng linh thức của chúng ta có thể giúp Thiên sư mạnh lên, để ngài ấy thay chúng ta chính tay đâm chết kẻ thù!”

Sắc mặt Quỷ Mê Tiên Nhân biến đổi kịch liệt. Nó trơ mắt nhìn linh thức của Tiểu Viên và chín người kia nhập thẳng vào cơ thể Ninh Trạch Tiêu. Pháp lực của cậu từ suy kiệt bỗng chốc tràn trề như một chiếc bình sắp tràn.

Tình thế xoay chuyển đột ngột. Quỷ Mê Tiên Nhân hận đến nghiến răng, mặt mũi trở nên hung tợn. Nó hội tụ một luồng năng lượng đen mãnh liệt, đánh phủ đầu trước. Luồng năng lượng xé toạc không khí, lao thẳng đến chàng trai với tốc độ sét đánh.

Ngay khi đòn đánh áp sát, Ninh Trạch Tiêu bỗng ngẩng đầu. Đôi mắt xám xanh trở nên sắc nét lạ thường, lông mi cũng nhuộm sắc kim quang.

Cậu giơ tay, một hộ thuẫn cao lớn hiện ra chặn đứng toàn bộ đòn tấn công.

Ninh Trạch Tiêu cảm thấy máu trong người đang sôi trào, nguồn năng lượng cuồn cuộn như muốn làm nổ tung mạch máu. Cậu đứng thẳng dậy, nhìn xoáy vào Quỷ Mê Tiên Nhân, lạnh lùng nói: “Tiếp tục đi.”

Cuộc giao phong lần này còn khốc liệt hơn cả trước đó. Quỷ Mê Tiên Nhân gầm lên, lao đi như một tia chớp, nắm đấm mang theo cuồng phong hắc ám giáng xuống. Ninh Trạch Tiêu không chút yếu thế, đón đỡ đòn đánh rồi phản công với uy lực sấm sét.

Hai luồng sức mạnh va chạm giữa không trung phát ra tiếng nổ vang dội, không khí xung quanh như bị xé rách thành từng mảnh vụn vô hình.

Bình Luận (0)
Comment