“Khụ, điều hòa phòng bên cạnh hình như bị rỉ nước, tiếng ồn lớn quá làm tôi không ngủ được, tôi có thể ngủ tạm bên cậu một đêm không?”
Ôn Dĩ Tắc nở nụ cười đầy lúng túng, tay ôm chiếc gối, trông anh có vẻ hơi gượng gạo.
Ninh Trạch Tiêu không hề nghi ngờ lời nói của đối phương, trực tiếp mở rộng cửa mời vào: “Vào đi.”
Ôn Dĩ Tắc ôm gối đi thẳng đến giường của Ninh Trạch Tiêu, thân thuộc đặt đồ xuống phía bên kia giường. Đêm nay, anh nhất định phải làm gì đó để thúc đẩy tình cảm của hai người.
Trong lúc đặt đồ, Ôn Dĩ Tắc phát hiện chăn gối trên giường vẫn giữ nguyên dáng vẻ ban đầu, không hề có dấu vết bị lật mở hay vết hằn do người nằm.
Anh dễ dàng đoán ra việc Ninh Trạch Tiêu vừa rồi vẫn chưa ngủ: “Cậu vẫn chưa ngủ sao?”
Ánh mắt Ôn Dĩ Tắc nhìn cậu thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
“Ừm, vừa nãy tôi hơi khó ngủ nên ngồi ngoài sofa đọc sách.”
Đối mặt với anh, Ninh Trạch Tiêu trước sau như một, không hề có ý định giấu giếm điều gì.
“Hóa ra là vậy… Mà sao cậu lại cầm gối đi thế?”
Ôn Dĩ Tắc ngơ ngác nhìn thanh niên cầm chiếc gối của chính mình lên, trông bộ dạng như thể định đi chỗ khác ngủ.
“Anh ngủ giường đi, tôi ra sofa ngủ.” Thanh niên theo bản năng muốn nhường giường cho Ôn Dĩ Tắc.
“Không cần phiền phức thế đâu, chúng ta ngủ chung là được mà, giường cũng đâu có nhỏ!”
Người nào đó tuyệt đối không đồng ý với việc chia giường ngủ. Nếu hành động của anh vô tình đẩy đối phương đi mất, thà rằng ngay từ đầu hắn đừng sang đây còn hơn.
“Chuyện này…” Đối mặt với lời mời chung chăn chung gối, Ninh Trạch Tiêu nhất thời luống cuống, đầu óc trống rỗng.
Cậu không ngờ mục đích thật sự của Ôn Dĩ Tắc khi sang tìm mình lại là để ngủ cùng…
Ninh Trạch Tiêu vô thức cắn môi, ánh mắt né tránh. Tin tức này đối với cậu có chút đột ngột, dù hai người đàn ông nằm cùng giường cũng chẳng phải chuyện gì quá lạ lẫm.
“Tôi nghĩ mình vẫn nên ra sofa thì hơn…” Quá đột ngột rồi.
Những ngón tay cậu rối rắm đan vào nhau, suy nghĩ cũng trở nên hỗn độn. Sự tỉnh táo và lý trí vốn là niềm tự hào của cậu thường ngày, giờ đây trước mặt Ôn Dĩ Tắc đều tan thành mây khói.
“Sợ gì chứ? Hay là cậu đang suy nghĩ lung tung đấy? Chúng ta chỉ đơn thuần là đắp chăn ngủ thôi mà.” Người đàn ông giơ tay xoa nhẹ l*n đ*nh đầu Ninh Trạch Tiêu, nhất thời không biết nên cười hay nên bất lực.
Cậu nhóc này rốt cuộc trong đầu đang nghĩ cái gì vậy?
Ninh Trạch Tiêu bị nói trúng tim đen liền lộ ra vẻ thẹn thùng, hai má ửng lên rặng mây đỏ. Cậu dùng hai tay nắm lấy bàn tay của Ôn Dĩ Tắc, cố gắng thanh minh cho mình: “Tôi không có nghĩ sai!”
“Được rồi, được rồi, vậy giờ chúng ta đi ngủ được chưa? Hửm?”
Chữ “hửm” ở cuối câu được Ôn Dĩ Tắc cố tình kéo dài, chất giọng trầm ấm đầy từ tính giống như một bản nhạc đĩa than cũ kỹ đầy dư vị, không ngừng trêu đùa vành tai của Ninh Trạch Tiêu.
Thanh niên vụng về giơ tay xoa xoa vành tai mình, những đầu ngón tay trắng nõn tương phản rõ rệt với đôi tai đang ửng hồng. Cậu rủ hàng mi dày xuống, tạo thành một khoảng bóng râm nhỏ che khuất cảm xúc cá nhân trong đáy mắt.
Bên này Ninh Trạch Tiêu còn chưa đưa ra câu trả lời dứt khoát, thì bên kia Ôn Dĩ Tắc đã nhanh tay đoạt lấy chiếc gối trong lòng cậu.
Anh ném chiếc gối lên giường, sau đó một tay luồn qua eo, tay kia nhấc bổng đầu gối của Ninh Trạch Tiêu, trực tiếp bế thốc cậu lên.
Ninh Trạch Tiêu: “?!!”
Đột ngột mất thăng bằng, không tìm được điểm tựa, Ninh Trạch Tiêu theo bản năng nắm chặt lấy vạt áo trước ngực Ôn Dĩ Tắc, cả người gần như dán chặt vào người anh.
“Anh lại làm gì thế này…?”
Ninh Trạch Tiêu vừa sốt ruột vừa bất lực, đôi chân lơ lửng giữa không trung khẽ đung đưa.
Đối mặt với người đàn ông này, cậu lúc nào cũng không nỡ nặng lời chỉ trích.
“Dĩ nhiên là bế cậu về giường nghỉ ngơi rồi.” Ai đó bế Ninh Trạch Tiêu mà chẳng hề tốn sức, thậm chí còn rảnh rỗi nhún nhảy người lên xuống vài cái.
“Á, đừng mà!”
Ninh Trạch Tiêu sợ bị ngã xuống đất, cả người nép chặt vào lồng ngực Ôn Dĩ Tắc, lúc này cậu chẳng khác nào một chú chim nhỏ đang tìm nơi nương tựa.
“Ôn Dĩ Tắc!”
Người nào đó cuối cùng cũng chọc cho Ninh Trạch Tiêu – vốn có tính cách cực tốt – phải nổi cáu.
Ôn Dĩ Tắc thấy vừa đủ liền thôi, lập tức thu lại nụ cười xấu xa trên mặt, ngoan ngoãn đặt nhẹ Ninh Trạch Tiêu xuống giường.
“Giữa tôi và cậu đừng khách sáo quá, chúng ta dù sao cũng không phải bạn bè bình thường, mà là bạn tốt cơ mà!”
Ôn Dĩ Tắc vừa tự tìm cách giải vây cho mình, vừa giúp Ninh Trạch Tiêu cởi dép đi trong nhà ra.
Anh kéo chăn che kín người Ninh Trạch Tiêu, giây tiếp theo liền vòng sang bên kia giường, đặt gối của mình ngay cạnh chàng trai.
“Tôi ngủ ngoan lắm.” Ôn Dĩ Tắc giơ hai tay lên cam đoan, muốn Ninh Trạch Tiêu tin rằng mình là một người tốt. “Đêm nay tôi chỉ muốn nằm trên giường ngủ thôi.”
Ôn Dĩ Tắc chỉ muốn bù đắp cho lỗi lầm vô ý vừa rồi của mình.
“Ừm.”
Ninh Trạch Tiêu vùi mình trong chăn, kéo mép chăn che khuất nửa khuôn mặt, không biết phải ứng phó với tình huống hiện tại thế nào.
Đột nhiên, cậu cảm nhận được một bên giường hơi lún xuống, ngay sau đó là một cơ thể ấm áp áp sát lại gần.
“Đừng trùm kín đầu, như vậy không tốt cho hô hấp đâu.”
Ôn Dĩ Tắc mạnh mẽ nhưng dịu dàng kéo chăn xuống, để khuôn mặt cậu lộ ra ngoài.
Lúc này, sắc mặt Ninh Trạch Tiêu ửng hồng như hoa đào, cậu không quen tiếp xúc thân mật với người khác nên theo bản năng lùi lại phía sau, nhường ra một khoảng không gian cho Ôn Dĩ Tắc.
Nào ngờ, Ôn Dĩ Tắc chẳng cho cậu cơ hội lui bước, bàn tay lớn vòng qua, trực tiếp ôm lấy và khóa chặt cậu vào lòng.
Gần quá, thật sự quá gần!
Ninh Trạch Tiêu thậm chí có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch từ ngực người đàn ông, và trong không khí tràn ngập mùi hương tỏa ra từ cơ thể Ôn Dĩ Tắc.
Ninh Trạch Tiêu luống cuống, cậu hoàn toàn không biết mình đang ở trong tình cảnh gì.
“Đừng căng thẳng thế, tôi không ăn thịt cậu đâu.” Ôn Dĩ Tắc cảm nhận được sự mất tự nhiên của đối phương, trong mắt tràn đầy vẻ thích thú.
Một Ninh Trạch Tiêu ngây thơ thế này thật sự đã chạm đúng vào "điểm hào hứng" của anh.
“Ai… ai căng thẳng chứ.” Ninh Trạch Tiêu không chịu thừa nhận tim mình đang đập chệch một nhịp, cậu cố ý quay đầu đi không nhìn đối phương.
“Ừ, Trạch Tiêu nhà ta giỏi nhất.” Ôn Dĩ Tắc hạnh phúc nhếch mép, anh ôm chặt thanh niên trong lòng, cả người áp sát vào đối phương.
Hơi thở nóng hổi từng đợt phả lên da thịt Ninh Trạch Tiêu khiến cậu không tự chủ được mà khẽ run lên vài cái.
“Ngủ đi, chúng ta đã mệt mỏi cả ngày rồi.” Sau khi trải qua một đêm đầy biến động với việc xem Lạc Âm và thăm miếu Địa Tiên, tâm trạng lên xuống thất thường khiến Ôn Dĩ Tắc khi vừa thả lỏng đã cảm thấy buồn ngủ vô cùng.
Ninh Trạch Tiêu còn chưa kịp quen với sự thân mật này thì đã nghe thấy tiếng thở đều đặn truyền đến từ phía sau.
Ôn Dĩ Tắc đã ngủ rồi.
Ngay khi nhận ra điều đó, ý định vùng vẫy của thanh niên lập tức biến mất. Cậu lo sợ động tác của mình sẽ làm Ôn Dĩ Tắc tỉnh giấc.
Anh quá mệt rồi, mọi chuyện tối nay cơ bản đều do một mình anh ấy gánh vác, thật sự rất vất vả.
Ninh Trạch Tiêu trút bỏ sự căng thẳng, lặng lẽ nằm trong lòng Ôn Dĩ Tắc. Cậu dần quen với sự tiếp xúc này, thậm chí còn muốn nhích lại gần anh thêm chút nữa.
Đây là lần đầu tiên họ chung chăn chung gối, dù một trong hai nhân vật chính đã ngủ say, nhưng điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Ninh Trạch Tiêu nằm nghiêng, yên lặng trên giường, thói quen mím nhẹ môi, nhắm mắt chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
Một lúc lâu sau.
Ninh Trạch Tiêu vốn đang nhắm mắt bỗng nhiên mở bừng mi mắt ra. Trong bóng tối, đôi mắt cậu sáng rực như sao sớm, chẳng thấy chút dấu hiệu nào của việc buồn ngủ.
Làm sao bây giờ, có chút quá phấn khích rồi?!
Dù miệng không nói ra nhưng nhịp tim đập nhanh như đánh trống đã phản bội lại sự mất tự nhiên của cậu lúc này.
Không ngủ được, Ninh Trạch Tiêu chỉ có thể trừng mắt nhìn vào một góc trong phòng, cậu thậm chí còn có tâm trí để phân tích vấn đề cái điều hòa của Ôn Dĩ Tắc.
Chỉ có thể nói, điều hòa phòng anh ấy hỏng thật đúng lúc, đúng là quá trùng hợp!
Ninh Trạch Tiêu có chút nghi ngờ, rõ ràng lúc cậu ở trong phòng anh ấy điều hòa vẫn chạy tốt, tại sao khi anh ấy vào ở thì nó lại hỏng được chứ?
Nghĩ mãi không ra, cậu không thể ngờ được rằng vấn đề không nằm ở cái điều hòa, mà nằm ở người đàn ông đang ngủ cạnh mình đây này.
Trong lúc Ninh Trạch Tiêu mải suy nghĩ và giữ nguyên một tư thế, Ôn Dĩ Tắc ở phía sau bỗng dưng giơ tay lên, cánh tay đặt lên trước ngực cậu, siết chặt lấy cả người Ninh Trạch Tiêu.
Ninh Trạch Tiêu: “??”
Đôi đồng tử màu nâu nhạt nhất thời biến thành đôi mắt mèo đầy nghi hoặc.
Thế này thì gần quá rồi!!!
Cậu còn chưa kịp có cơ hội từ chối thì đã bị Ôn Dĩ Tắc coi như gối ôm mà ôm chặt vào lòng.
Ninh Trạch Tiêu định vùng vẫy thoát ra, nhưng vừa nhấc tay lên đã chạm vào Ôn Dĩ Tắc khiến hắn lầm bầm trong mơ, bàn tay vừa đưa ra của cậu lập tức rụt lại.
Không dám động đậy, thật sự không dám động đậy chút nào.
Ninh Trạch Tiêu nản lòng nằm im trên giường, đây chắc chắn là giấc ngủ không yên ổn nhất nhưng cũng là an tâm nhất của cậu.
Ánh mắt cậu thoáng hiện lên một tia phức tạp.
Không ngủ được, Ninh Trạch Tiêu chỉ có thể tiếp tục nhìn chằm chằm vào góc phòng, cầu nguyện thần ngủ sớm tìm đến mình.
Đêm ở trấn Sơn Vụ tĩnh lặng đến mức tưởng như mọi sinh vật trên thế giới đã biến mất, chỉ còn lại cậu và Ôn Dĩ Tắc.
Tiếng thở đều đặn của người đàn ông vẫn vang lên không dứt.
Bất chợt, trong đêm tối bỗng vang lên một tiếng động lạ đầy đột ngột.
Tai Ninh Trạch Tiêu khẽ động, cậu dường như nghe thấy tiếng ai đó đang đi lại. Vì không gian xung quanh quá tĩnh lặng nên âm thanh này trở nên rõ ràng một cách kỳ lạ.
Ánh mắt thanh niên lóe lên, tại sao cậu lại có cảm giác tiếng động này phát ra từ phía bên kia bức tường?
Nhưng phòng bên cạnh là phòng của Ôn Dĩ Tắc mà.
Ôn Dĩ Tắc hiện đang ngủ trên giường của cậu, vậy thì ai đang đi lại ở phòng bên cạnh?
Một luồng khí lạnh đột ngột xông thẳng lên lưng Ninh Trạch Tiêu, khiến cậu cảm thấy tay chân lạnh toát.
Rốt cuộc chuyện này là thế nào?!
Tim Ninh Trạch Tiêu lại một lần nữa đập loạn nhịp.
Người ngủ bên cạnh mình là Ôn Dĩ Tắc đúng không?
Thanh niên không chắc chắn khẽ nhích người ra sau một chút, qua lớp vải vóc, cậu chạm vào lồng ngực anh. Độ ấm nóng hổi, nhịp tim bình ổn, mọi thứ đều chứng minh người bên cạnh đúng là Ôn Dĩ Tắc.
Nếu người này là Ôn Dĩ Tắc, vậy thì kẻ đang đi lại trong phòng anh lúc này là ai?
Ninh Trạch Tiêu hoàn toàn tỉnh táo, cậu dùng ngón tay gõ vô định lên ga giường, tập trung cao độ để nghe lén động tĩnh từ phòng bên cạnh.
Không ổn rồi!
Thật sự không ổn chút nào!!!