Văn phòng viện trưởng Bệnh viện Bình Giang 2
Viện trưởng Thân nhắm mắt, không phản kháng, mặc cho Tạ Hối đập phá tan hoang cả văn phòng ông ta.
"Rầm!" – Lưỡi dao cắm sâu vào mặt bàn gỗ, vang lên âm thanh trầm đục. Tạ Hối chống một tay lên bàn, tay còn lại ép chặt cán dao, cúi đầu mỉm cười nhìn Thân Tung đang run rẩy trên ghế xoay.
"Giờ thì Viện trưởng Thân đã nhớ ra tôi là ai chưa?"
Khi cánh tủ tài liệu bị đập tung, mảnh kính vỡ b*n r* làm rách da gò má phải của Tạ Hối để lại một vết xước dài hằn lên gương mặt đang cuồng nộ, trông càng thêm điên loạn.
Thân Tung cố mở mắt run rẩy nhìn Tạ Hối. Mười mấy năm trôi qua,Tạ Hối không còn là thằng nhóc năm xưa, nhưng ánh mắt ấy, cái ánh mắt điên cuồng khi đập tan văn phòng ông năm đó, vẫn giống hệt hôm nay.
Thân Tung nuốt khan, gật đầu: "Cậu... cậu muốn gì?"
Tạ Hối xoay cán dao trong tay, khóe môi cong lên lạnh lùng: "Không muốn gì cả, lâu rồi không gặp, đến thăm ông chút thôi."
Tạ Hối cười, vết thương trên gò má càng trở nên chói mắt: "Căng thẳng vậy làm gì? Hay là ta chơi trò chơi cho thư giãn?"
Thân Tung không hề muốn chơi cái trò gì với người này...
Nhưng Tạ Hối không cho ông ta lựa chọn. Anh rút con dao khỏi mặt bàn, để lại một vết lõm sâu, rồi vòng ra sau bàn làm việc, giẫm lên mảnh vụn vỡ dưới chân, nói đều đều: "Thế này nhé, tôi hỏi, ông trả lời. Trả lời đúng, ta tiếp câu hỏi kế tiếp. Trả lời sai..." – lưỡi dao khẽ vỗ vào má Thân Tung – "Tôi rạch một nhát. Thế nào?"
Thân Tung nhìn mũi dao cách mắt mình không đến một phân, tim đập loạn lên.
Cửa văn phòng chưa đóng. Tạ Hối đập phá tan tành, thậm chí còn ném ghế qua cửa sổ, khiến cả bệnh viện náo loạn.
Đại Hắc và Trình Tăng đứng chắn ngoài cửa, ngăn cản đám bác sĩ và y tá đang định lao vào.
Mơ hồ có tiếng ai đó bên ngoài nói: "Nếu các người không đi, tôi sẽ gọi cảnh sát!"
Tạ Hối bật cười, cúi sát vào tai Thân Tung: "Nghe thấy không, có người đòi gọi cảnh sát đấy. Viện trưởng Thân, ông không nói gì à?"
Nhưng lúc này, so với Tạ Hối, điều khiến Thân Tung sợ hơn lại chính là cảnh sát.
Chuyện ở cô nhi viện vừa mới bị phanh phui đêm qua, còn đống tài liệu thí nghiệm trong phòng nghiên cứu thì chưa kịp tẩu tán. Ông ta nào dám để cảnh sát đến?
Thân Tung gào lên với người ngoài: "Không phải việc của các người! Tản đi hết đi! Không cần gọi cảnh sát!"
Đám người ngoài cửa ngẩn ra, nhìn cảnh tượng bừa bộn trong phòng mà không hiểu gì, y tá định gọi cảnh sát thì càng thấy nghi ngờ: "Viện trưởng, họ rõ ràng là đến quấy rối—"
"Tôi ĐÃ BẢO LÀ KHÔNG CẦN!" – Thân Tung rống lên.
Cả hành lang thoáng chốc trở lại yên tĩnh.
Tạ Hối gật đầu hài lòng: "Giờ tôi được hỏi chưa?"
Sau một hồi gào thét, Thân Tung có vẻ bình tâm hơn, cắn răng hỏi: "Cậu muốn biết gì?"
Tạ Hối vỗ lưỡi dao lên tay: "Câu hỏi đầu tiên – bệnh viện này, đã hại chết bao nhiêu người?"
Thân Tung tim thắt lại, khí thế ban nãy bỗng tan biến: "Tôi... không biết cậu đang nói gì."
Lưỡi dao sượt qua dưới cánh tay Thân Tung.
"Cậu...cậu thật sự dám—"
"Suỵt," – Tạ Hối ngắt lời – "Đừng nói. Chỉ cần trả lời. Đúng thì không thưởng, sai thì phạt." Anh ngẩng đầu, xoay vai bị mỏi vì đập phá quá hăng.
"Câu hỏi thứ hai – vụ bắt cóc Giang Bạch là do ông chỉ đạo đúng không?"
Thân Tung mở to mắt. Ông đã nghi ngờ vụ cô nhi viện bị điều tra là do Tạ Hối nhúng tay, nhưng không ngờ cả vụ bắt cóc Giang Bạch anh cũng biết.
"Cậu... sao lại biết chuyện đó—"
Tạ Hối lạnh mặt nhìn xuống: "Ông hỏi tôi làm sao biết Giang Bạch? Hay làm sao biết cậu ấy bị bắt cóc? Trưởng khoa Quan không nói với ông là cậu ấy kết hôn rồi à? Mà đối tượng – họ Tạ?"
Thân Tung như bị sét đánh.
Quan Thích, đồ ngu!
Không phải nói cậu ta mồ côi, không chốn nương tựa sao?!
Tạ Hối nhắc lại: "Giờ trả lời – có phải ông chỉ đạo bắt Giang Bạch không?"
Thân Tung vội vàng dời ánh mắt: "Không... không phải."
Lần này, lưỡi dao không còn sượt qua.
Mũi dao cắm thẳng vào đùi.
"Aaa—!" – Thân Tung gào lên.
Tạ Hối lạnh lùng: "Nói dối."
Ông ta đau đến vã mồ hôi, tận mắt nhìn Tạ Hối rút con dao ra.
Trò chơi vẫn chưa kết thúc.
Tạ Hối chùi máu dao lên áo blouse trắng của Thân Tung, tiếp tục:
"Biết một người tên Thạch Mẫn không?"
Thân Tung khựng lại, lắc đầu: "Không... không biết."
Phập—
"Diệp Thanh thật sự là người điên sao?"
"Aaa—!"
"Vì sao Diệp Thanh phát điên?"
"Tôi—"
"Ai sai ông làm những việc này?"
"Đừng mà—"
...
Tiếng r*n r* đứt quãng kéo dài gần hai mươi phút. Áo blouse trắng của viện trưởng Thân giờ nhuốm đầy máu, có cả máu từ vết thương rỉ ra, lẫn máu do Tạ Hối cố ý bôi lên. Nhìn từ xa chẳng khác gì bị roi quất– trông ghê rợn vô cùng.
Tạ Hối không đâm vết thương trí mạng, trừ nhát dao đâm vào đùi, những vết thương khác đều không sâu – nhưng đau đớn như muốn chết đi sống lại.
Mũi dao kề dưới cằm Thân Tung, chỉ cần ấn nhẹ là có thể xuyên qua cổ họng. Bị dọa đến xanh mặt, ông ta buộc phải ngẩng đầu lên.
Chơi lâu vậy, Tạ Hối lại không hề cảm thấy vui vẻ. Anh lạnh lùng nhìn Thân Tung: "Nếu ông còn chơi kiểu này, tôi sợ máu ông sẽ bị rút cạn. Vẫn muốn tiếp tục im lặng sao?"
Đúng lúc đó, chuông điện thoại vang lên, đột ngột đến mức ai cũng giật mình – nhưng không phải từ người cầm dao mà là từ Trình Tăng, đang đứng ngoài cửa.
Chuông điện thoại giữa bầu không khí như thế này, lại là của Trình Tăng... Tạ Hối chẳng hiểu sao mà toàn thân rùng mình, tay cầm dao khẽ run, vô tình rạch một đường nhỏ dưới cằm Thân Tung.
Viện trưởng Thân: "???" Giữ chắc dao chút đi!
Trình Tăng nhìn tên người gọi hiển thị trên màn hình, phản ứng giống y hệt Tạ Hối .
Cậu nghi ngờ, có phải anh dâu mình đã gắn camera lên người anh trai không. Bằng không sao lần nào cũng gọi đến đúng lúc anh trai sắp ra tay?
Trình Tăng bắt máy, cố tình nói to để trong phòng nghe thấy: "Alo, anh dâu à. Tụi em đến được một lúc rồi... Ừm, anh ấy đang bận... Có cần em đưa máy không?"
"Không cần." – Đầu dây bên kia là giọng Giang Bạch. Cậu không hỏi Tạ Hối đang làm gì, chỉ thản nhiên nói:
"Người đó còn sống chứ?"
Trình Tăng quay lại nhìn phòng làm việc bừa bộn và tên viện trưởng vẫn còn thoi thóp: "...Vẫn còn sống."
Giang Bạch nghe ra sự do dự trong giọng cậu, bèn hỏi tiếp: "Các cậu không cho nổ bệnh viện đấy chứ?"
Trình Tăng thật sự bái phục anh dâu mình – hỏi chuyện kiểu gì mà ung dung quá vậy? Cứ như Tạ Hối đang làm chuyện vặt vãnh không đáng nhắc tới.
Cậu trả lời: "Không, chỉ đập tan phòng làm việc thôi."
"Vậy thì tốt." – Giang Bạch có vẻ hài lòng, thấy rằng Tạ Hối vẫn còn kiểm soát được cảm xúc.
Trình Tăng lại không hiểu câu "vậy thì tốt" kia nghĩa là gì. Nhìn cảnh tượng tan hoang này mà còn bảo tốt? À đúng rồi, anh dâu cậu đâu phải người thường, là người còn đáng sợ hơn cả anh trai.
Giang Bạch hỏi: "Ở đó có iPad không? Nếu không thì điện thoại cũng được. Tôi gửi cậu một đường link livestream, cậu mở ra xem cùng Tạ Hối. Nếu viện trưởng và trưởng khoa cũng có mặt thì càng tốt, rủ họ cùng xem luôn."
Trình Tăng nghe mà mơ hồ: đang lúc thế này mà livestream gì cơ? Lại còn bắt anh trai xem – Tạ Hối xưa giờ có bao giờ xem mấy thứ đó?
Dù không hiểu nhưng Trình Tăng vẫn nghe lời. Sau khi cúp máy, cậu nhận được link Giang Bạch gửi và bước vào phòng: "Anh, anh dâu bảo anh xem livestream."
Sát khí quanh người Tạ Hối lập tức tan gần hết khi nghe đến hai chữ "anh dâu". Anh nhìn Trình Tăng: "Sao em ấy lần nào cũng gọi cho cậu?"
Trình Tăng ngẩn người, nghĩ bụng: Sao em biết được? Anh thôi ghen bóng ghen gió với em đi.
Trò "chơi" tạm dừng. Viện trưởng Thân cuối cùng cũng được thở ra một hơi.
Ông ta lén nhìn Tạ Hối – vừa rồi khi điện thoại reo, anh ta phản ứng thế nào, ông ta đều nhìn thấy rõ. Là một bác sĩ tâm thần quen quan sát bệnh nhân mỗi ngày, ông ta có thể cảm nhận được người gọi đến có ảnh hưởng rất lớn đến Tạ Hối.
Thân Tung thầm thở phào: May mà bọn họ năm xưa chưa thật sự đụng đến đứa trẻ ở cô nhi viện đó. Nếu không, Tạ Hối hôm nay chắc không chỉ "chơi trò chơi" như vậy.
Tạ Hối mở đường link Giang Bạch gửi – ngay lập tức nhận ra người đang xuất hiện trên màn hình.
Hạ Lâm ngồi trước ống kính: "Chào mọi người, tôi là Hạ Lâm, một diễn viên, cũng là một đứa trẻ mồ côi lớn lên ở cô nhi viện Thánh Tâm. Đúng vậy, chính là cô nhi viện đó. Tôi là người duy nhất từng chứng kiến tận mắt viện trưởng và người khác mua bán trẻ em... Tôi biết rõ ai là kẻ đã mua."
Để tránh rắc rối không cần thiết, Giang Bạch không để Hạ Lâm tiết lộ vai trò quan trọng của mình trong vụ việc. Cậu ghép hai câu chuyện lại làm một, xóa đi chi tiết Hạ Lâm bỏ trốn hay tranh giành suất được nhận nuôi. Giang Bạch chỉ cần Hạ Lâm đóng vai một nạn nhân, không cần l*t tr*n bộ mặt "xấu xí" của bản thân.
Hạ Lâm kể lại toàn bộ quá trình, tiết lộ thân phận hai người mua trẻ em – chính là viện trưởng và trưởng khoa của Bệnh viện Bình Giang 2. Chỉ cần tra trên mạng là ra ảnh.
Cư dân bàng hoàng:
【Chết tiệt...】
【Cái gì vậy trời?】
【Mua trẻ con làm gì trong bệnh viện tâm thần vậy??】
【Viện trưởng và giám đốc này có bệnh tâm thần không!】
【Tôi ở Bình Giang đây... sợ quá!】
【Bệnh viện mà mua bán người mười mấy năm không ai phát hiện?】
【Nói mấy đứa trẻ bị mua về rồi chết? Mua – giết – lại mua tiếp???】
【Quá kinh tởm! Giết người hàng loạt phiên bản hợp pháp?】
Tề Quân đã liên hệ các tài khoản truyền thông để chia sẻ livestream, còn nhờ Thạch Kiêu ở bên công ty giải trí huy động nghệ sĩ chia sẻ. Chẳng mấy chốc, người xem livestream vượt 300.000 người.
Hạ Lâm nhìn con số cứ nhảy vọt, vừa căng thẳng vừa phấn khích – lần này cậu ta thực sự nổi tiếng rồi.
Anh nhìn dòng bình luận đang trôi ào ạt: "Vâng, tôi bị họ phát hiện rồi. Vì sao tôi được tha? Không, họ không tha cho tôi đâu. Khi đó bố mẹ nuôi tôi đã xác nhận sẽ đến đón, nếu tôi biến mất thì chắc chắn họ sẽ nghi ngờ. Viện trưởng không muốn rắc rối nên đe dọa tôi: nếu tôi dám hé răng nửa lời, lần sau sẽ giao bạn thân của tôi trong cô nhi viện cho bọn họ..."
Dù không nổi tiếng, Hạ Lâm vẫn có chút năng lực diễn xuất. Với đôi mắt đỏ hoe và giọng run rẩy, anh đã hóa thân hoàn hảo vào một nạn nhân sợ hãi đến tột độ. "Tôi không bịa chuyện, không hùa theo dư luận. Nếu các bạn không tin, có thể đến cô nhi viện Thánh Tâm kiểm tra – mọi hồ sơ của tôi đều còn đó."
Trong văn phòng, viện trưởng Thân hoàn toàn hoảng loạn. Dù không nhìn rõ bình luận, nhưng ông ta thấy được rõ người đang phát sóng –
Không đúng!
Không phải cậu ta! Đứa trẻ họ định đưa đi năm đó không phải cậu ta! Cậu ta đang nói dối!
Nhưng... nói ra thì có ích gì?
Dù có định mang ai đi, chuyện mua bán trẻ mồ côi là thật. Nay vụ này được phát sóng công khai, chỉ e chưa đầy nửa tiếng nữa, cảnh sát sẽ có mặt.
Tạ Hối ngạc nhiên nhướng mày, không ngờ con cáo nhỏ nhà mình âm thầm làm chuyện lớn vậy. Chả trách sáng nay cậu không nhắc "đừng giết người".
Giang Bạch thậm chí còn khéo canh giờ – để Tạ Hối đủ thời gian phát điên, rồi mới gọi đến lúc quyết định.
Tạ Hối quay sang nhìn viện trưởng Thân: "Tôi hỏi lần cuối – năm đó các người đã làm gì với Diệp Thanh?"
Thân Tung đã tuyệt vọng. Lúc này có trả lời hay không cũng chẳng thoát khỏi kết cục – ông ta không nói gì.
Tạ Hối không muốn phụ dụng tâm của Giang Bạch, nhưng nếu đối phương không phối hợp... anh nói: "Có hai lựa chọn – hoặc khai, hoặc chết tại đây."
Viện trưởng Thân ngẩng đầu nhìn Tạ Hối, đột nhiên bật cười như kẻ mất trí, toàn thân máu me, lắc đầu quả quyết: "Không... cậu không dám giết tôi. Cậu mà giết tôi, cũng chẳng thoát được đâu!"
Tạ Hối như nghe được trò đùa thú vị, quay sang nhìn Trình Tăng, phá lên cười: "Ông ta nói tôi không thoát được."
Càng cười, Tạ Hối càng vui: "Ông thật sự tin tôi không thoát được."
Rồi anh chậm rãi quay đầu lại – nụ cười vẫn nở trên môi, nhưng đôi mắt thì lạnh tanh, tựa hồ như băng sâu giữa lòng hồ băng giá.
Viện trưởng Thân từng thấy ánh mắt này – ở những bệnh nhân tâm thần nguy hiểm nhất.
Tạ Hối cúi đầu, nhấn mạnh từng chữ: "Viện trưởng Thân, ông quên rồi sao? Tôi bị bệnh mà. Là ông... chính tay ông đã ký giấy chẩn đoán! Là ông, xác nhận tôi bị tâm thần đấy!"
Thân Tung: "!!!"
Toàn thân ông ta lạnh toát, máu trong người như bị rút cạn.
Ra là vậy – nên Tạ Hối mới dám để cửa mở, mặc người khác nghe.
Cả khi có người báo cảnh sát cũng không hề sợ.
Bởi vì đã có một lá bùa hộ mệnh để thoát thân mà chính ông trao cho.
Nếu Thân Tung còn không nói thật – ông ta thật sự sẽ chết. Chết dưới tay người mà năm xưa ông ta từng kết luận là bệnh nhân tâm thần.