Pháo Hôi Phật Hệ Bị Ép Cứu Rỗi Phản Diện Điên Loạn

Chương 64

Một tuần sau, Giang Tuấn phối hợp với cảnh sát địa phương ở huyện Mang Sơn, đã tìm ra bằng chứng cô nhi viện Thánh Tâm buôn bán trẻ em.

Mỗi đứa trẻ được nhận vào viện đều có hồ sơ đăng ký, những đứa được nhận nuôi cũng có ghi chép lại. Lý do mất một tuần để điều tra là vì họ đã tra lại toàn bộ hồ sơ trẻ em từ khi viện thành lập đến nay, trong vòng mười năm, có đến 22 đứa trẻ có hồ sơ vào viện, nhưng không hề có giấy tờ rời viện do được nhận nuôi hoặc tự nguyện rời đi khi đủ tuổi.

Nếu không tra kỹ, chẳng ai biết mỗi năm vài đứa trẻ biến mất dễ dàng thế nào.

Trẻ con trong viện có thể bị qua mặt—chỉ một câu "được nhận nuôi rồi" là đủ khiến chúng tin sái cổ, thậm chí còn cảm thấy ghen tị. Nhưng người lớn thì khác, trừ viện trưởng, tất cả nhân viên làm việc tại cô nhi viện đều bị triệu tập về đồn cảnh sát. Khi thẩm vấn, mới biết mấy người dì trông trẻ kia đều đã bị viện trưởng mua chuộc.

Họ có thể không trực tiếp tham gia buôn bán, nhưng biết rõ mà không tố cáo, tiếp tay làm ác, cũng không thể tha thứ.

Đến cuối tháng 12, vụ cô nhi viện huyện Mang Sơn lên sóng bản tin thời sự, tạo ra làn sóng phẫn nộ trong dư luận. Đáng tiếc là không có bất kỳ bằng chứng giao dịch nào cho những đứa trẻ đã bị bán. Viện trưởng nói bà ta không biết người mua là ai, mỗi lần giao dịch đều là người bên kia đến tận nơi, toàn dùng tiền mặt. Khi cho xem ảnh Quan Thích và Thân Tung, bà ta một mực phủ nhận.

Giang Bạch không ngờ bọn họ lại ra tay nhanh hơn cả cảnh sát, đã mua chuộc viện trưởng từ trước. Nếu viện trưởng cứ khăng khăng không thừa nhận, thì chỉ còn cách tìm được ai từng tận mắt thấy Quan Thích và Thẩm Tung đến mua trẻ mới có thể xác nhận thân phận họ.

Buổi tối hôm đó, Giang Bạch chẳng thiết ăn uống gì, cùng Hình Lạc ôm một hộp kem lớn, vừa xem thời sự vừa thay phiên xúc ăn.

"Thật... thật sự là quá...quá đáng mà," Hình Lạc cau mày mắng, "không còn tí... tí lương tâm nào!"

Giang Bạch liếc nhìn cậu nhóc, không nói rằng chuyện còn tệ hơn nhiều. Gần đây cậu đang nghiên cứu lô thuốc mà Viện nghiên cứu P quốc từng cung cấp cho Bệnh viện số hai Bình Giang, càng xem càng thấy kinh hãi.

Vì Hình Lạc còn nhỏ, Giang Bạch không muốn dọa cậu. Hơn nữa, chuyện này có khả năng liên quan đến mẹ ruột cậu, ngay cả Tạ Hối khi biết sự thật về viện P quốc cũng phải im lặng hai ngày, huống hồ là Hình Lạc—người vẫn chưa biết gì.

Giang Bạch nói: "Không biết mấy đứa còn lại trong viện giờ thế nào rồi."

Cũng lớn lên trong cô nhi viện, Giang Bạch hiểu rất rõ cuộc sống ở đó khắc nghiệt ra sao. Giờ viện không ai quản lý, liệu có thể tiếp tục duy trì? Nếu không, thì những đứa trẻ ấy sẽ ra sao?

Tạ Hối im lặng nhìn màn hình tivi. Giang Bạch xúc một thìa kem đưa đến miệng anh: "Ăn không?"

Tạ Hối nhìn thìa kem, lại liếc nhìn người đang mỉm cười kia.

Giang Bạch chủ động dỗ anh, thật là chuyện hiếm thấy. Tạ Hối dù không thích đồ ngọt cũng không nỡ từ chối, liền ăn hết thìa kem đó, ngọt đến mức phát ngấy, nhưng không hiểu sao họ vẫn ăn hết nửa hộp.

Nhìn mấy đứa trẻ trong bản tin, Tạ Hối bất giác nhớ đến em trai mình, hỏi Giang Bạch: "Muốn đi xem không?"

"Anh định tìm..." Giang Bạch nói nửa câu, liếc nhìn Hình Lạc rồi sửa lại: "Đi khảo sát à?"

Tạ Hối quả thật muốn đến xem trong số đó có Tiểu Bùi không, liền gật đầu.

Hình Lạc nghe nói sẽ đến cô nhi viện, lập tức giơ muỗng lên: "Em cũng muốn—muốn đi!"

Giang Bạch: "Sắp thi cuối kỳ rồi, đi cái gì mà đi."

Tạ Hối lần này lại không đứng cùng chiến tuyến với Giang Bạch: "Nó muốn đi thì cho nó đi."

Giang Bạch ngơ ra: Anh không bảo đá nó bay ra ngoài? Ăn kem nhiều đến lú luôn rồi hả?

Hình Lạc không thấy gì lạ, còn đắc ý nói: "Chính... chính là vậy...trẻ con muốn đi thì.... thì phải cho đi!"

Giang Bạch nhìn qua nhìn lại hai người.

Hai người này mà hòa bình được với nhau thì cậu không có ý kiến. Nhưng thời gian này, Tạ Hối bỗng rất kiên nhẫn với Hình Lạc, điều này thật bất thường, và Giang Bạch vẫn chưa tìm ra lý do.

Tạ Hối đi sắp xếp lịch trình, Giang Bạch hỏi Hình Lạc: "Sao tự dưng anh ấy bênh em vậy?"

Hình Lạc l**m thìa: "Ai biết...chắc... chắc tâm trạng dạo này... tốt hơn rồi... cũng không còn gắt...với em như trước... chắc là vì nhận... nhận ra mình... già rồi."

Giang Bạch nghĩ: Câu này mà Tạ Hối nghe được thì chiến tranh bùng nổ

Cậu vẫn cảm thấy kỳ lạ: "Từ khi nào anh ấy không còn gắt với em nữa?"

Hình Lạc nghĩ nghĩ: "Ờm... hình như là hôm hai anh kia đến."

Giang Bạch cố nhớ lại hôm đó có gì khiến Tạ Hối vui, nghĩ mãi vẫn không ra.

Tối đó, Giang Bạch bị Tạ Hối đè xuống giường, mơ màng nghe thấy anh kề bên tai thì thầm: "Em thấy người đàn ông của em có lợi hại không?"

Giang Bạch bừng tỉnh—có vẻ cậu đã nghĩ ra lý do Tạ Hối không đá Hình Lạc bay ra khỏi cửa.

Hôm đó Hình Lạc hình như có nói một câu: "Anh ấy là người đàn ông của anh."

Giang Bạch nhìn gương mặt thỏa mãn của Tạ Hối.

...Tên trẻ con b*nh h**n này!

—--

Hôm sau, trời còn chưa sáng, Giang Bạch đã bị Tạ Hối hôn đến tỉnh giấc. Trong lúc còn mơ màng, cậu nghe Tạ Hối vừa hôn vừa nói hôm nay phải ra ngoài một chuyến, có thể không kịp về trước bữa tối.

Giang Bạch mới chỉ ngủ được hơn ba tiếng, buồn ngủ đến mức đầu óc quay cuồng.

Thấy cậu không phản ứng gì, Tạ Hối xoay mặt cậu, cúi xuống hôn sâu.

Giang Bạch phát cáu, vung tay tát vào mặt Tạ Hối không mạnh lắm, nhưng âm thanh "bốp" vang lên giữa buổi sớm tinh mơ nghe vô cùng rõ ràng.

Tạ Hối bị cái tát làm cho sững người: "Em... làm gì thế?"

Giang Bạch cố gắng mở mắt ra, ngơ ngác nói: "...hình như em vừa tát anh một cái."

Tạ Hối như vừa hoàn hồn, trừng mắt: "Em mẹ nó—"

Giang Bạch đưa tay lên, qua loa xoa xoa nửa bên mặt bị tát, giọng buồn ngủ mềm mại như nước: "Đau không?"

Tạ Hối nghiến răng, nắm lấy tay cậu áp vào mặt mình, hung hăng quay đầu hôn lên lòng bàn tay cậu một cái: "may cho em là anh có tính tình tốt"

Giang Bạch: "..." Mới sáng sớm anh có nghe hiểu lời mình nói không đấy?

Giang Bạch nhìn ra ngoài cửa sổ, trời còn tối đen như mực, bèn nói: "Tính tình em tốt không kém, bị anh giày vò đến nửa đêm, trời còn chưa sáng đã bị đánh thức, mới tặng anh có một cái tát."

Lẽ ra phải tặng thêm vài cái nữa mới đúng.

Tạ Hối sống đến từng này tuổi chưa từng bị ai tát vào mặt bao giờ, tuy vừa nãy bị đánh đến choáng váng, nhưng sau khi định thần lại anh lại cảm thấy... khá vui?

Tạ Hối nghi ngờ bản thân có xu hướng sở thích hơi kỳ lạ gì đó.

Dù sao cũng tỉnh rồi, Tạ Hối tiếp tục dính lấy người thêm lát nữa: "Em không muốn hỏi anh đi đâu à?"

Giang Bạch thực sự buồn ngủ, nhắm mắt lại định ngủ tiếp: "Bình Giang, đúng không?"

Tạ Hối: "Sao em biết?"

Giang Bạch xoay người, không muốn nói chuyện nữa: "Đoán thôi."

Giang Bạch biết sớm muộn gì Tạ Hối cũng sẽ phải quay về đó một chuyến. Mọi chuyện đến giờ đã rõ ràng, trại trẻ cũng đã xử lý xong, anh còn nhịn được đến tận hôm nay, Giang Bạch cũng thấy hơi bất ngờ.

Tạ Hối hỏi thêm: "Vậy em có muốn đi cùng anh không?"

Giang Bạch úp mặt vào gối: "Không đi, hôm nay em còn có việc."

Bệnh viện tâm thần vốn chẳng phải nơi tốt đẹp gì, Giang Bạch đã nói không đi thì Tạ Hối cũng không ép. Hơn nữa việc anh chuẩn bị làm hôm nay, quả thực không thích hợp để cho Giang Bạch chứng kiến.

Trên đường đi, Tạ Hối dựa vào ghế xe chợp mắt, luôn cảm thấy có gì đó không ổn. Đến khi mặt trời dần lên, ánh sáng len vào trong xe, anh chợt mở mắt... Giang Bạch vậy mà không hề dặn anh phải "chú ý chừng mực, đừng giết người" gì cả.

Giang Bạch rõ ràng đoán được anh sẽ đến Bình Giang, chắc chắn cũng biết anh định làm gì. Vậy mà lại không nhắc nhở anh —là do buồn ngủ quá nên quên, hay là ngầm cho phép anh ra tay?

Tạ Hối mở điện thoại bắt đầu làm phiền Giang Bạch:

【Bảo bối tỉnh chưa?】

5 phút sau:

【Vợ ơi nói chuyện với anh đi.】

10 phút sau:

【Cục cưng ơi anh buồn quá, còn buồn ngủ nữa, tỉnh chưa đấy?】

Giang Bạch bị tiếng thông báo làm tỉnh, lôi điện thoại ra từ dưới gối—bảy giờ sáng.

Cậu nghi ngờ Tạ Hối hồi nhỏ ở Bệnh viện Bình Giang chắc bị cho uống nhầm thuốc ảnh hưởng thần kinh không thể phục hồi!

Khi Tạ Hối đang định nhắn tiếp, điện thoại rung lên. Giang Bạch trả lời:

【Chưa tỉnh, câm miệng, nếu còn làm ồn em ngủ không được thì chặn luôn đấy!】

Quả nhiên, Tạ Hối không làm phiền nữa.

Nhưng Giang Bạch cũng chẳng ngủ lại nổi.

Bực quá.

Lúc ăn sáng, Jack thấy mặt Giang Bạch đen sì, không dám lại gần, trốn trong bếp nhắn tin cho Trình Tăng:【Hôm nay tâm trạng anh dâu không ổn, em chưa từng thấy anh ấy sắc mặt khó coi thế bao giờ. Có phải hai người họ cãi nhau rồi không?】

Đại Hắc lái xe, Trình Tăng ngồi ghế phụ, ngoảnh đầu nhìn Tạ Hối có vẻ vẫn đang vui vẻ... cảm thấy chắc không phải cãi nhau, mà là một bên cố tình chọc tức bên kia, còn không biết mình đang làm thế.

Đôi khi đứa em trai này phải lo thay anh trai của mình

Trình Tăng không biết có phải cố tình để chuông to không, nhưng điện thoại kêu mấy lần cuối cùng cũng khiến Tạ Hối chú ý.

"Nhắn với ai đấy?" Tạ Hối hỏi.

"Jack."

"Ở nhà có chuyện gì à?"

Quả nhiên, vừa nói tới Jack là Tạ Hối hỏi liền. Trình Tăng đáp: "Jack nói anh dâu tâm trạng không tốt lắm."

Tạ Hối ngẩn người: "Sao thế?"

Trình Tăng : "..." Anh hỏi em làm gì?

Trình Tăng: "Có phải do anh đi Bình Giang mà không rủ anh ấy không?"

"Không thể nào." Tạ Hối nói, "Sáng nay tôi có hỏi mà, em ấy tự nói là không đi."

Trình Tăng bừng tỉnh: "Ồ, vậy là vì anh hỏi anh ấy đấy."

Trình Tăng nghĩ—sáng sớm chưa đến năm giờ đã đánh thức người ta, quỷ mới muốn đi với anh.

Giang Bạch nói có việc là thật, không phải nói bừa để lừa Tạ Hối. Hai hôm trước cậu đã liên lạc với Tề Quân, nói cần nhờ anh giúp một việc, Tề Quân thậm chí chẳng hỏi là việc gì, liền gật đầu ngay.

Mười giờ sáng, trong phòng riêng của một quán trà, có năm người ngồi đó — Giang Bạch, Tề Quân, Đường Thiên Minh, Hoa thiếu, và Hạ Lâm.

Từ sau lần Hạ Lâm lén đi tìm Tạ Hối, cậu ta không dám liên lạc với Giang Bạch nữa. Giang Bạch cũng không thể liên lạc với cậu ta. Dù Hạ Lâm đã trả lời tin nhắn của Đường Thiên Minh, nhưng khi Đường Thiên Minh rủ gặp mặt thì cậu ta ba lần bảy lượt thoái thác, lấy cớ bận rộn. Vì thế Giang Bạch nhờ Tề Quân liên hệ với Thôi Hoa Thượng để kéo Hạ Lâm đến đây.

Tề Quân làm việc rất gọn, một cú điện thoại là dẫn được cả hai đến.

Từ sau khi biết Giang Bạch và Tạ Hối đã đăng ký kết hôn hợp pháp, Thôi Hoa Thượng không còn dám công khai "nhòm ngó" thiếu gia Giang nữa. Nhưng khi gặp lại người thật, Thôi Hoa Thượng vẫn không giấu được ánh mắt si mê.

"Giang thiếu, hôm nay tôi vì cậu mà bỏ cả cuộc họp của công ty, suýt bị bố tôi mắng chết đấy, cậu định cảm ơn tôi thế nào đây?"

Giang Bạch thấy anh ta chịu đưa Hạ Lâm đến, liền nhếch môi cười: "Cảm ơn anh."

Thôi Hoa Thượng: "..."

Hạ Lâm trước khi đến không hề biết Hoa thiếu gia dẫn mình tới gặp ai. Nhìn thấy Giang Bạch và Đường Thiên Minh, Hạ Lâm lập tức hoảng lên, sợ Giang Bạch sẽ vạch trần chuyện mình từng đi gặp Tam gia trước mặt Hoa thiếu.

Hoa thiếu đối với Hạ Lâm cũng không tệ. Trước khi tìm được "chỗ dựa" mới, cậu ta không muốn bị đá ra ngoài. Nếu để Hoa thiếu biết mình trong lúc qua lại với anh ta lại còn đi v* v*n người khác...

Hạ Lâm suốt buổi cúi gằm mặt, không dám nhìn Giang Bạc quay sang nhìn Đường Thiên Minh: " Anh Thiên Minh, sao anh cũng đến đây?"

Đường Thiên Minh nhìn thấu sự chột dạ của Hạ Lâm, nhưng lần này họ không đến để "xét tội". Anh nói: "Chuyện lần trước cậu kể cho tôi, cậu có sẵn sàng nói lại một lần nữa, lần này là công khai?"

Hạ Lâm sững người: "Công... công khai?"

Giang Bạch tiếp lời: "Chúng tôi muốn cậu livestream chỉ mặt hai người đó, đồng thời kể rõ toàn bộ câu chuyện cho công chúng. Cậu dám không?"

Hạ Lâm ngẩn ra: "Tại sao lại là tôi? Sao cậu không tự nói?"

Giang Bạch nói một cách hết sức hiển nhiên: "Vì tôi mất trí nhớ."

Hạ Lâm: "..." Tôi nghi ngờ hồi đó cậu nói mất trí là để chuẩn bị cho chuyện này!

Giang Bạch tất nhiên cũng có thể chỉ mặt, nhưng cậu không nắm rõ chi tiết. Còn Hạ Lâm, là người duy nhất ngoài "Giang Bạch cũ" từng trải qua chuyện này. Để Hạ Lâm kể sẽ khó sơ hở hơn.

Thấy Hạ Lâm còn lưỡng lự, Giang Bạch bắt đầu dụ bằng lý lẽ và lợi ích: "Không để cậu chịu thiệt đâu. Làm xong, tôi sẽ nhờ người sắp xếp cho cậu vài tài nguyên hợp lý. Với lại, cậu là nghệ sĩ, chẳng phải nghệ sĩ cần hình tượng sao? Cậu bé thiếu chút nữa bị trại trẻ bán đi thế nào? Vụ trại trẻ mồ côi mới bị khui hôm qua, độ hot vẫn còn cao. Lúc này tranh thủ chút nhiệt, vừa kiếm được cảm tình, vừa tăng độ nổi tiếng — thấy sao?"

Hạ Lâm lại ngẩn người.

Giang Bạch nhìn đồng hồ: 10:35

Tạ Hối chắc đã đến Bình Giang rồi.

Giang Bạch: " Cậu còn mười phút để suy nghĩ."

Bình Luận (0)
Comment