Pháo Hôi Phật Hệ Bị Ép Cứu Rỗi Phản Diện Điên Loạn

Chương 37

Giang Bạch nhận được một tin nhắn từ số lạ.

"Xin lỗi"

"Tôi là Trương Triết"

Tin nhắn không dài, ngoài ba chữ đầu ra thì phần còn lại gần toàn là lời biện minh cho hành động của anh ta: đại ý là: tôi biết cậu vô tội, nhưng cậu đáng đáng bị như vậy.

Đọc đến đoạn Trương Triết nói "dì Trương là mẹ tôi", Giang Bạch có chút bất ngờ. Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc cậu chấp nhận cái kiểu "tự cho mình là nạn nhân" của anh ta.

Dì Trương vào tù vì bỏ độc định giết người. Vậy mà Trương Triết biến chuyện này thành cái cớ để hại người, thật nực cười.

Cuối tin nhắn, Trương Triết nói mình đã đi, sẽ không ai tìm được, và không định trả giá cho việc đã làm.

Giang Bạch đọc hết, bình tĩnh bấm xóa

*Đồ ngu. Ai rảnh mà đi tìm cậu? Tốt nhất là sống lẩn trốn cả đời đi.*

Xóa tin nhắn xong, Giang Bạch lại cảm thấy tiếc thay cho giáo sư Chu. Nuôi dạy bao nhiêu năm, cuối cùng hóa ra là một kẻ ngu ngốc. Còn bày đặt nói không định trả giá – bỏ dở việc học chẳng phải đã là một cái giá rồi sao? Cả đời sống chui sống lủi không phải cái giá sao?

Chuyện tin nhắn, Giang Bạch không nói với Tạ Hối. Sáng hôm sau, cậu cùng Phổ Mạn ra ngoài.

Ngày đầu của kỳ nghỉ Quốc khánh, không khí ngoài đường mang đậm màu lễ hội.

Xe dừng lại trước cổng Viện nghiên cứu Phong Hòa, Phó viện trưởng đích thân ra đón.

Thấy Phổ Mạn lôi từ cốp xe ra một chiếc xe lăn, Châu Bình Giang vội vàng bước tới định đỡ Giang Bạch xuống: "Tiểu Giang, chân cháu... không sao thật chứ?"

Giang Bạch từng nói qua điện thoại là chỉ trượt ngã nhẹ thôi, nhưng bây giờ nhìn cả chân bó nẹp ngồi xe lăn rồi.

Cậu một chân nhảy xuống xe: "Không sao ạ, chỉ là bất tiện khi đi lại thôi."

Dù sao làm thí nghiệm cũng chẳng cần đến chân, thật ra nhảy lò cò cũng được. Nhưng mà nhảy qua nhảy lại cả ngày trong phòng thí nghiệm thì hơi mệt, nên cậu mới nhờ Phổ Mạn mang xe lăn tới. Nhìn thì có vẻ hơi khoa trương, nhưng vẫn hơn là phải nhảy cả buổi.

Châu Bình Giang nhìn Phổ Mạn rồi hỏi: "Vị này là...?"

Giang Bạch liếc qua Phổ Mạn: "Em gái cháu."

Phổ Mạn hơi khựng lại khi đang mở xe lăn, ngẩng đầu nhìn Giang Bạch.

Cậu tiếp lời: "Chân cháu thế này, mấy hôm tới có lẽ con bé sẽ đi cùng. Không sao chứ, Phó viện trưởng Châu?"

"Không vấn đề gì," Châu Bình Giang lại liếc Phổ Mạn rồi quay sang Giang Bạch cười: "Chỉ là hai anh em trông chẳng giống nhau chút nào nhỉ."

Giang Bạch cũng cười, liếc mắt nhìn Phổ Mạn đang mím môi đẩy xe lăn đến gần: "Em gái cháu cá tính mạnh mà."

Phổ Mạn đẩy xe đi sau hai người, mấy lần định mở miệng nói gì đó, nhưng vì Phó viện trưởng Châu cứ trò chuyện liên tục với Giang Bạch nên cô không chen được vào, cuối cùng đành nuốt lời muốn nói,.

Giang Bạch nói: "Đợt này cháu không định tham gia vào nhóm phát triển thuốc đâu."

Châu Bình Giang sửng sốt: "Sao lại nói vậy được?"

"Cháu vẫn còn là sinh viên, thời gian cũng không dư dả mấy." – Giang Bạch nói – "Vài ngày tới xem như cháu tới giúp đỡ thôi. Còn sau này có vấn đề gì thì cứ liên hệ, cháu sẽ hỗ trợ từ xa."

Châu Bình Giang ngỡ ngàng nhìn cậu: "Đây không phải chuyện đùa đâu. Cháu cực khổ nghiên cứu ra thành quả, sao có thể nói bỏ là bỏ? Cháu biết bản quyền sáng chế này có giá trị thế nào không?"

Giang Bạch đáp rất thản nhiên: "Cháu không thiếu tiền."

"... Không phải vấn đề là có thiếu hay không," Châu Bình Giang nói – "Cháu đồng ý để chúng tôi tham gia nghiên cứu đã là may mắn cho viện rồi, chúng tôi sao có thể ôm trọn cả công trình?"

"Thuốc được đưa ra thị trường mới là quan trọng nhất." – Giang Bạch nói.

Ban đầu cậu làm báo cáo này cũng chỉ để thuận lợi chuyển khoa, đâu ngờ giáo sư Chu lại chuyển nó cho viện nghiên cứu.

Chuyện của Trương Triết khiến cậu nhận ra: Cơm phải ăn từng miếng, đường phải đi từng bước. Trước đây cậu bước quá vội, kết quả là suýt thì mất mạng. Bầu không khí ở phòng thí nghiệm trong trường cậu đã nếm trải rồi – nổi bật quá dễ thành bia ngắm. Giờ cậu chỉ muốn sống yên ổn, làm việc lặng lẽ, tránh bị nhắm tới.

Tuy nói không tham gia, nhưng giai đoạn đầu vẫn phải do Giang Bạch tự tay làm hết. Cậu quen rồi vào phòng thí nghiệm là ở trong đó cả ngày.

Tối hơn chín giờ, Tạ Hối gọi điện thì Giang Bạch vẫn còn trong phòng thí nghiệm..

Phổ Mạn giữ điện thoại Giang Bạch, thấy sếp gọi thig bắt máy

Tạ Hối: "Sao giờ còn chưa về?"

Phổ Mạn đứng ngoài hành lang, nhìn qua lớp kính thủy tinh thấy Giang Bạch vẫn mặc áo blouse trắng, ngồi lì cả ngày: "Chưa xong."

Tạ Hối ngừng lại một nhịp: "Sao cô lại nghe máy? Giang Bạch đâu rồi? Giờ này rồi còn Chưa chịu về?"

Trong phòng, Giang Bạch cuối cùng cũng dừng tay, thấy Phổ Mạn chỉ vào điện thoại. Cậu hỏi bằng khẩu hình: "Tạ Hối?"

Phổ Mạn gật đầu.

Giang Bạch nhảy lò cò từ trong ra, nói: "Đưa tôi ."

Phổ Mạn đưa điện thoại cho cậu.

Giang Bạch nhận máy: "Không để ý giờ giấc, em về ngay đây."

Trong điện thoại, giọng Tạ Hối ban đầu còn gắt gỏng, nhưng khi nghe thấy tiếng cậu thì dịu xuống rõ rệt: "Em nhìn xem bây giờ là mấy giờ rồi hả?"

Giang Bạch nhìn đồng hồ: "Giờ ăn đêm rồi, em thấy hơi đói."

Tạ Hối tặc lưỡi: "Để tôi bảo Jack chuẩn bị đồ ăn. Em mau về đi."

Giang Bạch cởi áo blouse trắng ra, không muốn ngồi xe lăn nữa. Ngồi cả ngày khiến người anh cứng đờ, Phổ Mạn đỡ cậu đi ra ngoài. Ra khỏi tòa nhà thí nghiệm, Giang Bạch quay sang nhìn cô: "Có chuyện gì sao?"

Phổ Mạn đã nhịn cả ngày, lúc này Phổ Mạn lại không biết nói thế nào: "Em gái anh" ("你妹" )

Giang Bạch khựng lại: "Sao lại mắng tôi?"

Phổ Mạn: "......"

Cô trừng mắt nhìn một cái, Giang Bạch lúc này mới nhận ra ý cô muốn nói gì, khẽ "à" một tiếng rồi bật cười: "Cả ngày hôm nay cô nín nhịn chỉ vì chuyện này à?"

("你妹": từ nóng, Giang Bạch hiểu theo nghĩa ~"mẹ mày")

Phổ Mạn có chút lúng túng, trên gương mặt hiếm khi hiện ra vẻ ngượng ngùng.

Giang Bạch nói: "Có gì sai khi gọi cô là em gái đâu, cô vốn nhỏ tuổi hơn tôi mà."

Dù nói vậy, nhưng đối với một người chưa từng có người thân như Phổ Mạn, hai chữ "em gái" có sức nặng quá lớn. Trong mắt cô, những người thân cận nhất chính là thuộc hạ của Tạ Hối. Vậy nên lời gọi "em gái" của Giang Bạch khiến cô cả ngày đều chìm trong trạng thái phấn khích lẫn bất an.

Giang Bạch lại nói: "Vài ngày tới tôi sẽ thường xuyên đến đây. Trước mặt người ngoài thì gọi tôi là anh dâu nghe không tiện, giữ thể diện cho tôi đi, gọi tôi là anh nhé?"

Phổ Mạn nhìn anh, hé môi định gọi, nhưng vì chưa quen với cách xưng hô đó nên lại không thể thốt ra lời.

Cử chỉ hé miệng mà không thành tiếng ấy, Giang Bạch hoàn toàn không để ý. Trên đường về, Phổ Mạn mấy lần nhìn qua gương chiếu hậu ngắm người vẻ mặt mệt mỏi kia, lòng tràn ngập hối tiếc – tại sao cô lại không gọi ra được chứ?

Giang Bạch mệt đến rã rời, vừa lên xe đã ngủ thiếp đi. Mãi cho đến khi xe dừng trong sân, cửa xe bị Tạ Hối mở ra, anh mới tỉnh dậy.

Chân còn chưa kịp bước xuống, cả người đã bị Tạ Hối bế ra khỏi xe.

Trình Tăng vẫn chưa về, đi cùng Tạ Hối ra đón, tò mò quay sang hỏi Phổ Mạn dồn dập: "Hôm nay hai người đi đâu vậy? Anh dâu làm việc ở đâu thế? Sao về muộn vậy? Ê, sao cô vui thế? Ngày mai đổi ca cho tôi đi?"

"Không đổi." Phổ Mạn liếc anh ta bằng ánh mắt kiểu "đừng có mơ".

Trình Tăng tặc một tiếng: "Tôi hỏi bao nhiêu câu mà cô chỉ trả lời mỗi câu cuối? Hai người rốt cuộc đi đâu vậy?"

Phổ Mạn đáp: "Một nơi rất đỉnh."

Cách nói chuyện của Phổ Mạn vẫn luôn đơn giản, dễ hiểu. Một câu "rất đỉnh" khiến Trình Tăng nghẹn lời: "...Nơi rất đỉnh ư?"

"Chính là nơi nhìn thôi đã thấy rất ấn tượng, người ở đó ai cũng tài giỏi." Phổ Mạn nhớ lại những người ở đó ai nấy đều mặc blouse trắng, toàn giáo sư, toàn chuyên gia, cô nghĩ một lát rồi nói thêm: "Anh Bạch là lợi hại nhất."

Phổ Mạn từ nhỏ vào sinh ra tử, chưa bao giờ công nhận ai là người tài giỏi. Từ trước tới giờ, người duy nhất cô khen là Tạ Hối – ngay cả Trình Tăng cũng chưa từng được đãi ngộ này. Vậy mà giờ cô lại liên tiếp nói ra mấy chữ "lợi hại", khiến Trình Tăng sững sờ, cố gắng phân tích ý ẩn sau lời nói của cô... nhưng rồi bị câu cuối cùng đánh lệch hướng hoàn toàn.

Trình Tăng túm lấy tay Phổ Mạn, kéo lại "Vừa nãy cô gọi anh dâu là gì cơ?"

Phổ Mạn nhắc lại cái xưng hô ban nãy không tiện nói trước mặt Giang Bạch:
"Anh Bạch."

Trình Tăng cứ như bị dọa cho sợ hãi, đứng chắn ở cửa nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, rồi đột nhiên quay đầu hét toáng vào trong nhà: "Anh ơi, Phổ Mạn phản bội rồi!"

Giang Bạch cả ngày hôm nay đều ở trong phòng thí nghiệm, vừa về đến nhà liền nói muốn đi tắm trước. Tạ Hối ôm cậu lên tầng, nhưng còn chưa kịp vào phòng tắm thì đã bị đuổi ra ngoài.

Đứng trên cầu thang, Tạ Hối nhìn Trình Tăng đang kéo Phổ Mạn đi mà miệng vẫn còn lải nhải: "Ồn ào cái gì đấy?"

Trình Tăng lôi Phổ Mạn đứng trước cầu thang, nói như vạch tội: "Anh ơi, cô ta dám gọi anh dâu là anh!"

___

Năm phút sau, Tạ Hối ngồi trên sofa nhìn Phổ Mạn: "Ý cô là bọn họ gọi em ấy làm cố vấn?"

Phổ Mạn gật đầu.

Tạ Hối hỏi tiếp: "Cố vấn gì?"

Phổ Mạn không trả lời được. Cô chỉ biết là sau khi Giang Bạch từ bỏ điều gì đó, viện trưởng ở đó không đồng ý, nhưng cuối cùng bị cậu thuyết phục nên đành bảo cậu làm cố vấn.

Trình Tăng nghe cô nói ú ớ thì sốt ruột, chen vào phụ họa: "Em đã bảo để em đi mà, Phổ Mạn biết cái gì đâu, đến nơi làm việc cũng nói không rõ."

Tạ Hối không để ý đến cậu ta, chỉ nhìn Phổ Mạn hỏi tiếp: "Sao cô lại gọi em ấy là anh Bạch?"

"Là anh Bạch bảo tôi gọi," Phổ Mạn trả lời tỉnh bơ, gọi quen miệng rồi, giờ đối mặt với Tạ Hối cũng chẳng buồn sửa, "Anh Bạch bảo ra ngoài gọi anh dâu thì không hợp lắm."

Không khí bỗng trở nên trầm lắng...

Mà thật ra là Trình Tăng đột ngột im bặt, quay sang liếc nhìn Tạ Hối, hạ giọng nói:"Anh, sao nghe câu này cứ sai sai? Anh dâu không định giả độc thân ở bên ngoài chứ?"

Tạ Hối liếc xéo cậu ta, trong lòng nghĩ đúng là anh cũng có cảm giác như vậy, nhưng cần gì cậu ta phải nói ra miệng?

Trình Tăng nghiêng đầu hỏi nhỏ Phổ Mạn:
"Cái chỗ "đỉnh" mà cô nói, đàn ông nhiều không?"

Phổ Mạn gật đầu: "Ừm,đại đa số là đàn ông."

Trình Tăng hít vào một hơi lạnh, liếc sang đỉnh đầu của Tạ Hối.

Tạ Hối cau mày trừng mắt:
"Nhìn gì đấy?"

Trình Tăng: "Chỉ là... thấy trên đầu anh hoa xuân đua nở thôi mà."

Tạ Hối: "..."

Thật sự không biết có nên tự hào khi một thằng mù chữ lại dùng được cụm từ "hoa xuân đua nở" hay không nữa.

Giang Bạch tắm xong bước xuống lầu, Trình Tăng và Phổ Mạn đã đi rồi.

Lúc ăn cơm, Tạ Hối hỏi cậu làm thực tập ở đâu mà về muộn thế.

Giang Bạch đáp: "Ở trong phòng thí nghiệm cả ngày, không để ý thời gian. Mai em sẽ về sớm hơn."

Dù nói là sẽ về sớm, nhưng hai ngày sau đều chín giờ tối mới về tới nhà, mỗi lần về đều nằm bẹp ra như thể đã bê gạch cả ngày đến mệt rã rời, sáng hôm sau vẫn dậy từ rất sớm đi làm tiếp.

Chiều hôm đó, Trình Tăng đẩy cửa văn phòng tầng 22 ra: "Anh, tìm thấy rồi."

Trương Triết được Thạch Mục giúp đỡ nên trốn mất, Trình Tăng phải tốn khá nhiều thời gian mới lần ra tung tích:

"Cái thằng trời đánh đó chui rúc trong một thôn nhỏ ở huyện Trần Dương. Hai ngày nay Trần Triết không dám thuê khách sạn, sợ bị truy dấu qua CMND. Kết quả là cái thằng ngu này lại vác thẳng CMND đi vào tiệm net, tưởng tụi mình không lục tiệm net à? Khôn thì khôn luôn đi, chui vô KFC ngủ đỡ đêm có phải an toàn hơn không!"

Trình Tăng tìm được người , hưng phấn quá nên ba hoa liên tục.

Tạ Hối lườm cậu ta mấy cái, lười chẳng buồn đáp lại.

Trình Tăng phát tiết xong thì cũng bớt phấn khích: "Giờ tính sao, bắt nó về hay là..."

"Cậu ta không muốn quay về mà," Tạ Hối hiếm khi biết nghĩ cho người khác:
"Không muốn về thì dứt khoát cả đời đừng về nữa."

Tạ Hối tựa lưng vào ghế, ngả người ra sau, chân gác lên bàn làm việc: "Trốn chui trốn lủi trong cái xó đó thì có ý nghĩa gì? Muốn trốn thì trốn cho khuất luôn. Tìm người nhắn tin cho cậu ta, bảo là có công việc ngoài biển rất hợp với hắn."

Trình Tăng đơ ra một lúc chưa hiểu: "Gì cơ, công việc gì vậy?"

Tạ Hối không nói gì, chỉ cầm điện thoại gõ vài chữ. Trình Tăng thò đầu qua nhìn, không đọc được nội dung tin nhắn, nhưng thấy rõ tên người nhận - La Môn.

Trình Tăng xuýt xoa.

Tên này là "Hải vương" ở P quốc, nhưng không phải kiểu đa tình lăng nhăng gì, mà là loại "hải vương" sống lang bạt trên biển thật sự — nói trắng ra là hải tặc. Nếu đem so với Tạ Hối, thì La Môn mới thực sự là kẻ tàn bạo đúng nghĩa.

Tạ Hối gửi một tin nhắn cho La Môn, nói sẽ đưa anh ta một người để "chơi đùa". Gần đây La Môn đang lang thang buồn chán trên biển vì không có con mồi mới, nên lập tức phản hồi: 【Có thể chơi đến chết không?】

Chỉ cần đọc năm chữ đó, Tạ Hối đã biết gợi ý của mình khiến La Môn phấn khích cỡ nào. Anh liền đáp: 【Chỉ cần cả đời này đừng rời khỏi tàu, còn lại thì tùy mày.】

Bình Luận (0)
Comment