Viện điều dưỡng Dân Tâm.
Gió nhẹ hiu hiu thổi qua , nhưng căn phòng bệnh lại có phần ngột ngạt.
Trương Triết ngồi bên giường gọt táo, vỏ táo từng vòng rơi xuống, lưỡi dao cọ vào thịt quả phát ra tiếng sột soạt. Đột nhiên vỏ táo đứt ngang, động tác trong tay Trương Triết khựng lại, như thể hơi tiếc.
Thạch Mục ngồi tựa trên giường nhìn cậu, nửa th*n d*** chân trống rỗng, tay ở siết chặt chăn cứ nắm rồi lại buông, nhưng vẫn không nói lời nào.
"Mục ca." Trương Triết cất tiếng: "Có lẽ đây là lần cuối em đến thăm anh."
Lưỡi dao dừng lại nơi vỏ táo bị đứt, không tiếp tục nữa. Trương Triết nhìn quả táo trong tay: "Thật ra em từng rất hận anh. Nhưng em càng hận bản thân mình hơn." Cậu đặt quả táo gọt dở sang bên: "Nếu không phải tại em, mẹ em đã chẳng phải ngồi tù."
Cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt sau cặp kính hôm nay bình tĩnh lạ thường: "Dạo này em cứ nghĩ mãi... Nếu ngày xưa em không ở bên anh, liệu mọi chuyện có thay đổi không?"
"Em..." Thạch Mục mở miệng, giọng khàn lại như bị nghẹn, anh cau mày nhìn Trương Triết: "Em có chuyện gì sao?"
Ba năm bên nhau, Thạch Mục tự nhận mình hiểu rõ Trương Triết. Cậu học giỏi, thông minh, là kiểu người có tiền đồ. Cũng chính vì vậy, sau khi mình thành người tàn phế, anh mới đơn phương chia tay, không muốn cản trở tương lai cậu.
Trương Triết có lòng tự trọng rất cao. Thạch Mục tin chắc khi chia tay, cậu sẽ không dây dưa, quả đúng như dự đoán. Suốt một tháng qua, cậu không hỏi han, không đến thăm. Hôm nay bỗng dưng xuất hiện, anh lập tức thấy có gì đó không ổn.
Trương Triết nói: "Em sắp đi rồi."
Thạch Mục hỏi: "Đi đâu?"
Trương Triết lắc đầu: "Anh không biết thì tốt hơn."
Thạch Mục gắng chống cơ thể tàn tật ngồi dậy, giọng gấp gáp: "Rốt cuộc là sao? Sao đột nhiên em phải đi? Em gây chuyện gì rồi? Có phải em đắc tội gì với Tạ Hối không?
Chính vì gây sự với Tạ Hối mà Thạch Mục mới thành ra thế này, anh biết rõ hậu quả khi đụng đến người đó.
"Anh đừng kích động." Trương Triết giữ tay anh lại, giọng dịu đi: "Em không tìm Tạ Hối, mà có muốn tìm cũng không ra."
Thạch Mục trừng mắt nhìn cậu.
Trương Triết nói tiếp: "Là một đàn em mới chuyển vào khoa chúng ta, tên là Giang Bạch."
Thạch Mục sửng sốt: "...Giang Bạch?"
"Ừ, chính là người anh từng kể với em đó. Trùng hợp thật đúng không?" Trương Triết khẽ cười, "Em cũng thấy thật trùng hợp, cứ tưởng là ông trời cho em một cơ hội. Ai dè giữa chừng lại xảy ra chuyện."
Thạch Mục kinh ngạc nhìn cậu: "Em điên rồi à? Đang yên đang lành không lo học hành, lại dính vào mấy chuyện đó làm gì? Nhỡ mà để Giang Bạch lần ra em thì..."
Anh ngừng lại, ánh mắt tối đi: "Vừa rồi em nói em phải đi, chẳng lẽ..."
Trương Triết im lặng nhìn anh.
Tối qua cậu nhận được cuộc gọi của Trần Lão Thất. Trong điện thoại, hắn ta giật dữ quát mắng, nói Đại Bằng vì cậu mà bị đánh gãy một chân. Trương Triết vốn chẳng thân thiết gì với Đại Bằng, vậy mà hắn vẫn gắng chịu đòn tới cùng mới chịu khai ra cậu, Trương Triết thật sự thấy cảm kích.
Trương Triết khẽ nói: "Mục ca, em làm vậy không chỉ vì anh, mà còn vì mẹ em. Cho nên anh không cần áy náy. Hôm nay em đến chỉ để thăm anh một lần, ban đầu cũng chẳng định nói gì cả."
"Em điên rồi!" Thạch Mục nghiến răng, quay đầu tìm điện thoại: "Không được, em mà rơi vào tay Tạ Hối thì tiêu đời! Anh gọi mẹ anh, nhờ bà ấy giúp em rời khỏi đây ngay."
"Không cần đâu." Trương Triết đứng dậy: "Đừng phiền đến bác Sở. Em đặt vé rồi."
"Không được!" Thạch Mục hiểu quá rõ Tạ Hối . Với bản lĩnh của hắn, muốn tìm ai thì dù có đào đất ba thước cũng moi ra bằng được. Anh nói: " em bắt xe đi ngay, chạy được bao xa hay bấy nhiêu. Tuyệt đối đừng dùng chứng minh thư đặt vé. Tìm chỗ nào đó trốn một thời gian, rồi sau này muốn đi đâu cũng được. Giờ em phải đi ngay, lập tức!"
__
Khi Tạ Hối đến, trong phòng chỉ còn Thạch Mục một mình. Tay anh vẫn cầm quả táo Trương Triết chưa gọt xong. Nghe có người bước vào, anh ngẩng đầu, hỏi lạnh: "Anh đến đây làm gì?"
Tạ Hối hỏi thẳng: "Người đâu?"
"Ngoài cửa có bảng ghi tên đấy, đây là phòng đơn, chỉ có mình tôi. Anh muốn tìm ai?"
Tạ Hối bước đến giường, nhìn anh từ trên xuống, chẳng hề kiêng dè : "Anh tưởng anh bảo vệ được cậu ta sao?"
"Không chắc bảo vệ được." Thạch Mục đặt dao xuống, cắn miếng táo đã chuyển màu nâu vì oxy hóa: "Nhưng ít ra cũng phải thử chứ?"
Anh chưa từng định giấu chuyện Trương Triết từng đến. Tạ Hối đã đến đây, tức là hắn đã lần ra dấu vết. Thạch Mục âm thầm thở phào. May mà vừa rồi bắt Trương Triết thay đồ rời đi.
Thạch Mục ngẩng đầu: "Nhưng tôi cũng tò mò thật. Nếu đó là người mà anh muốn bảo vệ..."
Thạch Mục dừng lại giữa chừng, bật cười thành tiếng: "À quên mất, anh đâu có người để bảo vệ. Mà có thì chắc cũng chết dưới tay anh trước cả khi người khác kịp động vào."
Khi bị Tạ Hối túm cổ áo quăng xuống đất, Thạch Mục không hề phản kháng. Anh cười, cười như phát điên: "Tạ Hối, anh cũng xứng à? Ai mà rơi vào tay anh, coi như xui tám đời. Giang Bạch biết anh thừa hưởng bệnh tâm thần của mẹ anh không?"
Tạ Hối tung một cú đá thẳng vào bụng Thạch Mục. Hắn khẽ rên lên một tiếng nhưng vẫn cười khẩy:
"...Anh tưởng làm mấy chuyện này là cậu ta sẽ thích anh sao? Anh dám để cậu ta nhìn thấy bộ mặt điên loạn của mình không?"
Thạch Mục quá hiểu phải chạm vào dây thần kinh nào để khiến Tạ Hối mất kiểm soát. Anh ta cố tình khiêu khích, cố tình nhắc đến mẹ của Tạ Hối.
Cảm xúc của Tạ Hối quả nhiên bị khơi dậy. Anh biết rõ bản thân đang mất kiểm soát, nhưng anh không quan tâm. Gương mặt vô cảm, anh cứ thế liên tục đá vào Thạch Mục. Y tá nghe thấy tiếng động liền định vào phòng, nhưng Trình Tăng và Phổ Mạn đã chặn ngay trước cửa.
Thạch Mục co rúm người lại, miệng trào máu, vẫn ngoan cố cười cợt, nghiến răng nói:
"Chấp nhận đi, anh giống mẹ anh, cả đời sẽ không bao giờ có được tình yêu của người mình thích."
Cú đá cuối cùng giáng xuống, chính Thạch Mục cũng nghe thấy tiếng xương sườn mình gãy răng rắc. Ngay khi Tạ Hối sắp đá tiếp, Trình Tăng nhận được cuộc điện thoại, quay đầu gọi:
"Anh, anh dâu nói tối nay muốn đi ăn lẩu, hỏi anh có đi không."
Chân Tạ Hối khựng lại giữa không trung. Anh quay đầu lại, sắc mặt vẫn chưa nguôi, anh mắt vâcn chứa đầy tia u ám. Anh duỗi tay về phía Trình Tăng.
Trình Tăng đưa điện thoại, Tạ Hối cầm lấy, cảm xúc vẫn chưa ổn định, chỉ đáp "ừm" một tiếng
Giang Bạch hỏi qua điện thoại: "Tối nay đi ăn lẩu không? Hình Lạc nói có một quán mới khai trương nhìn ngon lắm, anh muốn đi ăn thử không?"
Vẻ hung dữ trong mắt Tạ Hối chậm rãi tan biến. Anh liếc nhìn người nằm dưới chân...
Chấp nhận số phận?
Ai thích chấp nhận thì đi mà nhận!
Anh là đồ điên, thì sao chứ? Ai mà biết Giang Bạch có thích kẻ điên không?
"Alô? Tạ Hối?" Giang Bạch lên tiếng trong điện thoại. "Anh có nghe không đó?"
"Nghe thấy rồi." Nghe thấy cậu gọi tên mình, vẻ âm u trong mắt Tạ Hối cũng dần rút đi. Giọng trở lại dáng vẻ bình thường, xoay người rời đi, vừa đi vừa đáp:
"Em quyết đi. Ăn gì cũng được."
Phong Lâm Hoa Lý
Hàng lông mày của Hình Lạc nhăn lại, nheo mắt nhìn Giang Bạch, đợi cậu dập máy xong mới hỏi:
"Anh ơi, em... em có...có nói gì... đến lẩu.... đâu..."
Giang Bạch thở dài nhìn chằm chằm điện thoại vừa tắt máy. Tuy Tạ Hối chỉ "ừm" một tiếng, nhưng cậu vẫn nhận ra người kia đang giận, nếu không thì đâu chỉ có một tiếng "ừm" lạnh như thế.
"Anh chỉ là đột nhiên muốn ăn lẩu, sợ anh ấy không thích nên mới mượn miệng em nói một câu thôi." Giang Bạch bình thản đáp.
Hình Lạc lại cau mày, ra chiều khinh bỉ: "Cả lẩu...lẩu... mà cũng không... cho anh ăn?.... Anh ta có... có vấn đề.... về thần...kinh ...à"
Tạ Hối lần này bị mắng oan, nhưng Giang Bạch chỉ cười, không giải thích.
Tạ Hối đi gần ba tiếng rồi, chừng đó thời gian chắc cũng đủ để răn dạy, xử lý xong xuôi. Ở lâu hơn nữa, e là có án mạng thật.
Giang Bạch chưa bao giờ cho rằng mình là người rộng lượng. Ai hại cậu, là cậu không thể tha thứ, cũng chẳng muốn tha thứ.
Lần trước cậu hỏi Tạ Hối vì sao lại để Phổ Mạn đi đua xe đêm đó, Tạ Hối trả lời rằng vì mọi chuyện xảy ra ngay trước mắt cô ấy, nếu không để Phổ Mạn tự tay đòi lại công bằng, e là cô ấy sẽ mãi canh cánh trong lòng
Câu nói này của Tạ Hối nói về Phổ Mạn, cũng nói về chính bản thân cậu. Cho nên lần này Tạ Hối cơm cũng chưa ăn mà đã ra ngoài, Giang Bạch cũng không ngăn cản.
Cậu có thể để Tạ Hối thay mình đòi lại công bằng, chỉ cần xả giận một trận rồi thôi. Dù sao cậu cũng chỉ bị nứt xương, không cần phải đánh chết người,
Trong điện thoại, cậu buột miệng nói đến một quán lẩu mới mở, nhưng nói xong mới sực nhớ cậu cũng không biết quán lẩu mới nào. Trước khi bị vạch trần, Giang Bạch cùng Hình Lạc lật tung mạng lên tra cứu, tìm quanh khu vực xem có quán lẩu nào mới khai trương.
May mà mấy quán ăn mọc lên như nấm, thường xuyên có quán mới khai trương, Giang Bạch tìm được quán mới khai trương được một tháng, đánh giá khá cao.
Tối đến, Jack cầm lái đưa họ tới. Vừa khéo còn đúng một phòng riêng cuối cùng.
Tạ Hối cùng nhóm người đến sau, quán lúc này đã đông nghịt người. Trình Tăng vừa vào phòng đã cảm thán:
"Quán này được đấy, đông khách thật."
Tạ Hối đi vòng sau lưng Giang Bạch, ngồi xuống ngay cạnh cậu . Giang Bạch nhìn anh một cái , *trông sắc mặt tạm ổn.*
Tạ Hối: "Gọi món chưa?"
Giang Bạch đưa thực đơn qua: "Chọn sẵn nước lẩu rồi, mấy món có tích là đã gọi, còn lại mọi người cứ coi thêm."
Khoảng cách giữa ghế với ghế vốn được bố trí đủ rộng để ăn uống không va chạm, nhưng xem thực đơn thì hơi xa
Tạ Hối mắt vẫn chăm chú nhìn menu, tay thì đưa ra kéo sát ghế của Giang Bạch đến bên mình.
Giang Bạch liếc khoảng cách giữa hai người gần như dính sát vào nhau: "Thế này thi ăn uống kiểu gì?"
Tạ Hối mắt không rời thực đơn, trả lời rất nghiêm túc: "Sao mà không ăn được, cùng lắm thì anh đút em ăn ."
Lúc nãy Giang Bạch còn thấy Tạ Hối trông bình thường, nhưng nhìn dáng vẻ lắm lời này, nét mặt lại chẳng có tí biểu cảm nào. Giang Bạch đoán chắc người này vẫn đang kìm nén tâm trạng để không làm mất hứng anh.
Giang Bạch lại liếc sang Phổ Mạn, sắc mặt cô cũng chẳng khá hơn. Ba người bọn họ, có mỗi Trình Tăng là vô tư không biết gì.
Gọi món xong, Giang Bạch không kéo ghế trở lại mà cầm bộ bát đũa về phía mình. Tạ Hối liếc mắt nhìn một cái, rốt cuộc cũng khẽ nở nụ cười.
Có lẽ trước khi tới đây đã bị cảnh cáo, nên trong suốt bữa ăn, Trình Tăng không hé một lời nào về chuyện buổi chiều họ đã đi đâu, làm gì: "À đúng rồi anh dâu, anh trai nói anh chuẩn bị đi thực tập, mai để em đi với anh nha, bảo Phổ Mạn theo anh trai đi, em đổi ca với cô ấy."
Phổ Mạn lạnh lùng: "Không đổi."
Trình Tăng quay sang nhìn Phổ Mạn: "Cô theo anh dâu lâu rồi, cũng đến lượt tôi rồi chứ?"
Phổ Mạn rất dứt khoát: "Không."
"cái con người này..." Trình Tăng bực: "Cái gì mà không không không, theo anh trai thì có vấn đề gì hả?"
Phổ Mạn liếc xéo một cái: "Cậu theo sếp đi."
Trình Tăng: "Tôi theo anh ấy bao nhiêu lâu rồi, cũng đến lượt cô rồi đấy."
Phổ Mạn vẫn cứng rắn, kiên quyết chỉ nói một chữ "KHÔNG", có nói gì cũng không lay chuyển được.
Tạ Hối nãy giờ lạnh lùng nhìn hai người kia đấu khẩu, coi anh không tồn tại sao.
"Đi theo tôi ủy khuất hai người lắm à?" Tạ Hối cuối cùng không chịu nổi nữa lên tiếng.
Trình Tăng lập tức vội vàng cười nói: "Không ủy khuất, sao có thể chứ."
Phổ Mạn tranh thủ chen lời: "Vậy thì cậu theo sếp đi."
Trình Tăng: "..."
Nhưng Trình Tăng không chịu thua, quay sang nhìn Giang Bạch: "Anh dâu, anh nói xem anh muốn em hay Phổ Mạn theo?"
Nói xong còn không quên rắc muối: "Anh dâu bị thương ngay dưới mắt cô, vậy mà cô còn bám lấy không buông. Lỡ anh ấy lại gặp chuyện thì ai chịu trách nhiệm?"
Giang Bạch thở dài. Làm ơn đừng nói những câu nguy hiểm như vậy, mấy lời nguyền rủa nhân vật pháo hôi như thế này dễ thành hiện thực lắm.
Nghe một hồi, Hình Lạc cuối cùng cũng xen vào: "Vậy em ....cảm thấy... vẫn là chị Phổ Mạn ....đáng tin.... hơn."
Phổ Mạn ban đầu vì câu nói của Trình Tăng mà mặt mày căng cứng, nghe đến đây thì ánh mắt dịu lại, gắp một miếng thịt nhúng chín đặt vào đĩa của Hình Lạc.
Trình Tăng không cam lòng: "Gì mà chị ấy đáng tin? Tôi không đáng tin chỗ nào?"
"Anh... nói nhiều quá," Hình Lạc đáp, "phiền."
Trình Tăng lập tức chuyển sang công kích Hình Lạc: "Tôi nói nhiều bằng cậu chắc?"
Hình Lạc vừa ăn miếng thịt Phổ Mạn gắp cho, vừa lầm bầm:
"Có đó, em ... nói nhiều nhưng em ....nói cà... cà lăm, em ...nói hai câu ,...thì anh... anh nói được..... mười câu, cho...cho... nên..."
"Thôi thôi đừng có 'cho nên' nữa." Trình Tăng mất kiên nhẫn, lại cầu cứu Giang Bạch:"Anh dâu, rốt cuộc anh chọn ai?"
Nếu phải chọn, Giang Bạch thật sự muốn chọn Phổ Mạn. Lý do giống như Hình Lạc nói – Trình Tăng nói quá nhiều. Ngày mai cậu phải tới viện nghiên cứu, mà người này thì chỉ cần mở miệng là líu lo không dứt, bị nhốt trong môi trường kín cả ngày với cái loa phát thanh sống như vậy, cậu sợ mình phát điên mất.
Thêm nữa, cậu cũng không muốn Phổ Mạn cảm thấy chuyện lần trước là do cô ấy làm việc không tốt nên cậu mất niềm tin, sau đó mới đổi người theo dõi.
"Chọn cái gì ?"Việc tôi bảo cậu làm xong chưa?"
Trình Tăng lầm bầm: "Là do Phổ Mạn để người ta chạy mất, mắc gì bắt em đi tìm?"
Trong phòng bao, nhạc nền vang khe khẽ, cộng thêm tiếng nước lẩu sôi ùng ục khiến nửa câu sau của Trình Tăng bị át đi, nhưng Giang Bạch vẫn nghe được.
Chạy rồi?
Ai cơ?
Là Trương Triết à?
Thảo nào mặt Tạ Hối khó coi thế.
Trình Tăng bị Tạ Hối dạy cho một trận, sau đó cũng không dám hó hé gì chuyện đòi theo Giang Bạch nữa.
Ăn xong bước ra khỏi phòng bao, cả nhóm thấy ở quầy thu ngân có một cặp vợ chồng trung niên đang lớn tiếng tranh cãi với nhân viên.
"Không được! Nhất định phải bồi thường! Tôi nói cho các người biết, con trai tôi là người nổi tiếng, là đại minh tinh đấy!" – người đàn ông gầy gò kéo cậu thanh niên cạnh mình, vừa kéo vừa chỉ trỏ: "Chính nó đấy, đại minh tinh!"
So với ông bố ồn ào, cậu con trai – "minh tinh" – thì lại cúi đầu xấu hổ, nhỏ giọng khuyên can: "Ba, đừng như vậy nữa..."
"Gì mà đừng?! Là họ đụng vào chúng tôi làm đổ cả nồi lẩu lên người tôi !" – người phụ nữ trông hơi bặm trợn, khoác áo khoác kẻ dạ, chống nạnh quát to – "Hôm nay mà không bồi thường thì đừng hòng mở cửa tiếp!"
Giang Bạch và Hình Lạc hóng chuyện sát luôn tới nơi. Giang Bạch khều khều Hình Lạc hỏi nhỏ: " Minh tinh nào vậy? Em biết à?"
Hình Lạc lắc đầu: "Không... không quen."
Bên cạnh có người thì thào: "Không biết từ đâu lòi ra cái hạng mười tám gì đó, cũng dám tự nhận mình là minh tinh."
"Có bố mẹ kiểu này, sau này mà có nổi thật thì cũng chỉ tổ thành trò cười thiên hạ thôi."
Hạ Lâm – chàng "đại minh tinh" – không ngăn nổi bố mẹ mình, xấu hổ quay mặt đi. Nhưng đúng lúc ấy, cậu bắt gặp một dáng người quen quen...
Tạ Hối kéo Giang Bạch rời khỏi đám đông: "Em rảnh quá nhỉ, sao thích xem náo nhiệt thế?
Giang Bạch: "Thì sao, minh tinh cơ mà, để em xem !"
Tạ Hối bực mình: "Xem gì mà xem có gì hay đâu chứ."
Hạ Lâm trợn tròn mắt, đến khi người kia bị kéo đi mất rồi mới như sực tỉnh. Bỏ mặc bố mẹ còn đang cãi nhau ầm ĩ, cậu lập tức quay người đuổi theo...
Trước cửa quán lẩu, hai chiếc xe nối đuôi nhau lăn bánh rời đi. Hạ Lâm đứng ngẩn nhìn theo bóng xe khuất dần...
Vừa rồi, đó... là Đường Bạch sao?
Một cảm giác lạ lẫm xen lẫn quen thuộc ập đến khiến Hạ Lâm thoáng ngơ ngác.
Chỉ là một cái liếc mắt lướt qua, nhưng cậu lại cảm thấy người đó... thật giống.
Nhưng càng nghĩ lại càng thấy không giống. Đường Bạch mà cậu quen nhút nhát, u uất. Còn người vừa rồi, ánh mắt thoải mái, thần thái tự tin – hoàn toàn là một con người khác.
Hạ Lâm bật cười, như tự giễu chính mình.
Nghe nói cậu ấy đã tìm lại được gia đình rồi.
Không biết cha mẹ ruột của Đường Bạch là người thế nào... Nhưng dù sao đi nữa, chắc chắn cũng tốt hơn cặp bố mẹ nuôi bị cậu cướp mất năm xưa.