Pháo Hôi Phật Hệ Bị Ép Cứu Rỗi Phản Diện Điên Loạn

Chương 34

"Trương Triết?"

Lần này đến lượt Giang Bạch kinh ngạc.

Cậu hất tay Tạ Hối đang đỡ mình ra, nhón chân nhảy lên một bước: "Anh nói Trương Triết là cái người học khoa Dược ở Đại học Kinh Bắc ấy hả?"

Đại Bằng nào biết người kia làm gì, chỉ đau khổ nhìn Giang Bạch một cái. So với mấy người còn lại, cậu này trông có vẻ lành tính nhất, lại còn bị què chân nữa: "Tôi không biết, tôi thực sự không quen thân với cậu ta."

Hắn không biết, nhưng Giang Bạch biết mình chỉ quen một Trương Triết.

Trình Tăng quay sang Giang Bạch: "Anh dâu quen à?"

Giang Bạch không đáp. Cậu cũng không rõ mình lúc này là sợ hãi hay kinh ngạc.

Cậu tưởng rằng chỉ cần tránh xa mọi dấu hiệu có thể dẫn đến cái chết thì sẽ sống sót được. Nhưng cậu đã quên mất — pháo hôi thì vẫn là pháo hôi, có tránh cũng vô ích, tai họa vẫn rơi xuống đầu cậu.

Một cảm giác tuyệt vọng dâng lên trong lòng Giang Bạch.

Một loại mệt mỏi đến từ sâu thẳm, như thể không còn muốn chống lại số phận nữa.

Tạ Hối nhìn Giang Bạch, chỉ trong khoảnh khắc đó, cậu như một ngọn nến vụt tắt, vẻ mặt tuyệt vọng khiến tim anh chùng xuống. Anh vươn tay kéo cậu:
"Đi thôi."

Giang Bạch đứng im không nhúc nhích, ánh mắt lơ đãng, không rõ là đang nhìn Đại Bằng hay là viên gạch dưới chân mình.

Giang Bạch không muốn đi, cũng không muốn động đậy. Cậu chỉ muốn làm một cái cây trên núi, hay một tảng đá, nói chung là...

Bụng bỗng siết lại, Giang Bạch bị nhấc bổng lên.

Tạ Hối một tay ôm gọn lấy bụng cậu, Giang Bạch cả hai chân đều rời khỏi mặt đất, nửa người cong, bị anh kẹp ngang trên cánh tay.

Bị ôm siết khiến bụng hơi khó chịu, nhưng Giang Bạch cũng chẳng giãy giụa, hai tay chỉ đặt hờ lên cánh tay rắn chắc kia. Khi Tạ Hối thả cậu xuống cạnh chiếc mô tô đang đậu sẵn, Giang Bạch vẫn thất thần.

Mãi đến khi Tạ Hối đội mũ bảo hiểm lên đầu cậu, không gian trong mũ quá nhỏ, mặt cậu bị ép đến biến dạng, lúc ấy Giang Bạch mới hơi liếc mắt nhìn anh: "Anh làm gì đấy?"

Tạ Hối không hiểu tại sao Giang Bạch lại lộ ra vẻ tuyệt vọng đến thế, nhưng anh ghét biểu cảm ấy xuất hiện trên gương mặt của cậu. Nhìn thấy là tim anh rối bời. Tạ Hối vỗ nhẹ hai cái lên mũ bảo hiểm:
"Chở em đi hóng gió."

Trên con đường đèo ngoằn ngoèo, một vệt đỏ tựa sao băng lướt nhanh qua như xé gió.

Nửa tiếng trước, Giang Bạch còn lo Tạ Hối phóng mô-tô đến mức đâm người ta, giờ thì hoàn toàn buông xuôi, ngả đầu tựa vào lưng anh. Làn gió thốc ngược tạt tung vạt áo thun, để lộ phần eo mảnh khảnh .

Nhìn bóng cây vút qua hai bên và nghe tiếng gió gào thét bên ngoài mũ bảo hiểm, Giang Bạch cảm nhận rõ ràng Tạ Hối đang chạy rất nhanh — nhanh đến mức cậu dần hiểu ra cái thú vui của kẻ điên.

Cậu siết chặt tay ôm quanh eo anh: "Nhanh nữa đi..."

Giang Bạch không hề biết ba từ đơn giản ấy lại có sức k*ch th*ch mạnh mẽ đến thế với một kẻ như Tạ Hối. Chiếc xe rú ga một tràng dài, tốc độ bỗng chốc tăng gấp đôi, suýt nữa khiến Giang Bạch bị hất văng khỏi xe.

Nhưng mà... thật sự rất sảng khoái.

Tạ Hối lái tới đỉnh núi mới dừng. Anh chống chân xuống đất, quay đầu nhìn Giang Bạch vẫn còn ôm chặt lấy mình: "Vui không?"

Không biết từ lúc nào tấm kính chắn gió trên mũ bảo hiểm đã bị Giang Bạch đẩy lên. Cậu như thể bị gió thổi đến ngơ ngẩn, tay vẫn siết chặt lấy Tạ Hối, mãi một lúc sau mới bật cười khẽ: "Sảng khoái ghê."

Tạ Hối bước xuống xe, nhìn Giang Bạch đang đứng đó cười ngây ngô, anh lặng lẽ quan sát gương mặt cậu, cố nhìn xem "ngọn nến" vừa tắt trong mắt cậu có còn chút ánh sáng nào không.

Anh không rõ nhưng điều anh thấy được là một đôi mắt sáng rực. Anh kéo cậu ngồi ngang lên yên xe, cẩn thận tháo mũ bảo hiểm, xoa nhẹ mái tóc bị ép xẹp lép, ánh mắt dừng lại ở đôi mắt lấp lánh vì phấn khích ấy, rồi lướt xuống bờ môi hơi hé.

Tạ Hối hỏi: "Tâm trạng khá hơn chút nào chưa?"

Giang Bạch ngẩn ra. Hóa ra anh nhận ra cậu đang không vui, nên mới rủ đi dạo vòng quanh thế này sao?

Cậu không thể không thừa nhận — cách của Tạ Hối thực sự hiệu quả. Sau một trận gió quật tơi bời, mọi cảm xúc tiêu cực đều bị hất sạch ra sau lưng. Đây là lần đầu tiên trong đời cậu dám sống liều lĩnh như thế, bất chấp nguy hiểm như vậy, chẳng thèm nghĩ đến hậu quả. Giờ đây trong đầu cậu chỉ còn lại một chữ: ĐÃ.

Giang Bạch nhìn anh, khóe môi cong lên nhẹ nhàng: "Cảm ơn."

Trên đỉnh núi tĩnh lặng, ánh sáng duy nhất đến từ chiếc đèn pha của mô-tô, kéo dài bóng hai người đan vào nhau. Hai ánh mắt giao nhau như có luồng điện ngầm kéo căng sợi dây cảm xúc, nhẹ nhàng quấn chặt lấy nhau.

Khi Tạ Hối nghiêng người tới gần, người vốn luôn bị động như Giang Bạch cũng vô thức nghiêng theo một chút.

Đôi môi Tạ Hối mang theo hơi lạnh đêm khuya. Giang Bạch như bừng tỉnh, định lùi lại nhưng đã muộn

Khoảnh khắc chủ động hiếm hoi của cậu với Tạ Hối chẳng khác gì một mồi lửa giữa rừng khô. Đã bén thì không thể dập, mà càng cháy lại càng dữ dội. Anh giữ chặt gáy cậu, hôn một cách chân thành và mãnh liệt.

Giang Bạch khẽ run, tay đang đặt trên vai Tạ Hối, cậu nhắm mắt lại, dường như có thể nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập hỗn loạn.

Không biết đã qua bao lâu, đầu lưỡi bị hôn đến tê rần, Giang Bạch khe khẽ hừ một tiếng, Tạ Hối lúc này mới buông ra, khẽ cọ môi mình lên môi cậu, giọng trầm khàn mang theo chút áy náy:"Xin lỗi."

Câu "xin lỗi" khiến Giang Bạch đang thở chưa ra hơi cũng phải ngơ ngác... Anh ấy đang xin lỗi vì cái gì?

Tạ Hối áp trán mình lên trán cậu:
"Lần này là tôi sơ suất, tôi đảm bảo, sẽ không có lần sau."

Giang Bạch l**m môi, mãi sau mới hiểu ra Tạ Hối xin lỗi vì chuyện gì.

Nghe được lời xin lỗi từ miệng Tạ Hối đã đủ bất ngờ, bất ngờ hơn nữa lại là lời đảm bảo của anh.

Tạ Hối là mối nguy lớn nhất trong cuộc đời Giang Bạch, vậy mà bây giờ "mối nguy" ấy lại đang bảo vệ cậu, hứa sẽ không để chuyện tương tự tái diễn. Giang Bạch chợt cảm thấy rối bời, không rõ tuyệt vọng hay hy vọng đang đứng về phía mình.

Chuyện xảy ra hôm nay, nếu là trước kia, Tạ Hối tuyệt đối không chỉ đơn giản là phế một chân của Đại Bằng. Nhưng khi thấy Giang Bạch lộ ra ánh mắt đầy thất vọng với thế giới này, Tạ Hối bỗng hoảng hốt.

Cảm giác hoảng loạn ấy, anh đã từng trải qua một lần — rất nhiều năm trước, khi Diệp Thanh sau một thời gian dài điên loạn bỗng nhiên tỉnh táo trở lại. Hôm đó bà nấu rất nhiều món anh thích, kể rất nhiều chuyện hồi anh còn nhỏ. Lúc Tạ Hối chuẩn bị đi học, Diệp Thanh đứng trên ban công tầng cao, không thể ra khỏi nhà, nên chỉ có thể vẫy tay tiễn anh.

Tạ Hối khi ấy rất vui, nhưng trong lòng lại có linh cảm bất an. Anh quay đầu lại không ngừng, thấy Diệp Thanh từ sáng bừng chuyển thành mờ tối. Anh còn đang vẫy tay thì lần cuối cùng quay lại, đã thấy bà nhảy xuống từ tầng cao...

Chuyện cũ ấy, Tạ Hối đã chôn sâu tận đáy lòng suốt bao năm. Nhưng giờ phút này, khi nhìn thấy ánh sáng trong mắt Giang Bạch vụt tắt như năm nào, cơn hoảng loạn tưởng đã bị thời gian vùi lấp ấy lại ùa về, khiến anh nghẹt thở.

Tạ Hối vẫn giữ chặt lấy gáy Giang Bạch, không dám buông, sợ vừa buông tay là người sẽ biến mất: "Ngoan ngoãn ở bên cạnh anh. Chỉ cần em không phản bội anh, em muốn gì, anh cũng đều cho em."

( moons: chuyển sang anh-em nha mọi người )

Trong mắt Tạ Hối là khao khát và sợ hãi đan xen — ánh mắt ấy khiến Giang Bạch lần đầu tiên thấy... không biết phải làm sao. Vừa khiến người ta thấy bất an, vừa khiến tim đập lạc nhịp.

Cảm giác này thật lạ. Trước đây hai người lên giường không biết bao nhiêu lần cũng chưa từng có cảm giác này. Vậy mà bây giờ chỉ là một nụ hôn, lại khiến mặt cậu ửng đỏ.

Để xua đi sự lúng túng, Giang Bạch buột miệng nói: "Sau này anh đừng có phát điên nữa."

Tạ Hối nhướng mày: "Hửm?"

Câu trả lời nằm ngoài dự đoán, nhưng đồng thời lại đúng như anh mong chờ —cáo nhỏ lại bắt đầu nhảy nhót rồi.

Tạ Hối hỏi: 'Phát điên? Anh không thấy mình từng bị như thế."

Giang Bạch lần này không tiếp tục chống cự lại số mệnh nữa. Sau khi từ bỏ, cậu lại cảm thấy mình hoàn toàn có thể sống một cách vui vẻ hơn: "Anh không biết tự nhìn lại mình đi, Ở công ty thì kéo em vào phòng võ mà doạ, xe hỏng thì đòi nhảy, trong thang máy thì nổi điên bị người khác thấy, còn đòi đổi cả giấy đăng ký kết hôn — mấy cái đó không phải phát điên thì là gì?"

Tạ Hối chống tay lên yên xe, cười "Thù dai vậy à? Còn gì nữa không?"

Ở bên cạnh kẻ điên lâu ngày chắc chắn bị lây bệnh, sau chuyện vừa rồi, Giang Bạch đột nhiên thấy làm kẻ điên cũng hay. Cậu kéo cổ áo Tạ Hối, kéo anh lại gần: "Còn cái tính nóng như lửa ấy nữa, đừng có mà chút lên em. Dọa người lắm đấy anh biết không.

Tạ Hối nắm lấy tay Giang Bạch đang túm áo mình: "Mỗi lần anh nổi nóng em cũng chẳng sợ, còn dám nhìn anh trừng mắt, có dáng vẻ gì bị dọa không? Hửm

Lần đầu tiên Giang Bạch có thể nhìn thẳng vào Tạ Hối mà không cần lấy can đảm, thậm chí còn cảm thấy mình đang chiếm thế thượng phong:
"Anh chắc chắn là em không sợ?"

Tạ Hối rất thích một Giang Bạch mạnh mẽ như thế — sự mạnh mẽ này đối với anh giống như một kiểu làm nũng. Anh nâng tay cậu lên, hôn nhẹ lên mu bàn tay:
"Anh hứa với em. Nhưng em cũng phải hứa, đừng bao giờ phản bội anh."

Tạ Hối trước đây đã nhiều lần bóng gió đề cập đến chuyện này, nhưng đây là lần đầu tiên anh nói thẳng ra như thế.

Giang Bạch khẽ thở dài: "Cho dù anh không yêu cầu thì em cũng sẽ không làm thế. Em không có lý do gì để phản bội cả. Dù có ai muốn mua chuộc, cũng không thể cho nhiều hơn những gì anh đã cho em."

Cậu ngập ngừng một chút:."Hơn nữa, em thực sự thích cuộc sống hiện tại. Em không thích nguy hiểm và rắc rối."

Nói đến nguy hiểm và rắc rối, Giang Bạch lại nghĩ đến Trương Triết. Cậu vừa cau mày, Tạ Hối đã cúi đầu hôn nhẹ vào mi tâm, kéo cậu về hiện tại.

Tạ Hối hỏi nhỏ: "Không thích nguy hiểm, nhưng lại thích k*ch th*ch sao?"

Giang Bạch cũng vừa mới phát hiện ra bản thân thích cảm giác đó. Cậu nhìn chiếc mô-tô dưới chân, cười nhẹ: "Đúng là thích thật."

Giang Bạch không hỏi Tạ Hối định xử lý Trương Triết thế nào. Thế giới này vốn đã chẳng ưu ái cậu, nên cậu cũng không còn muốn làm người tốt nữa.

Hai người một đứng một ngồi, cùng nhìn ánh đèn dưới núi. Tạ Hối từng nghĩ trong hàng vạn ngọn đèn ấy sẽ không bao giờ có một ngọn dành cho mình. Trong những lúc tuyệt vọng nhất, anh thậm chí cho rằng người hạnh phúc đều đáng chết. Nhưng bây giờ, khi ngắm lại cảnh tượng ấy, anh bỗng thấy... thật đẹp.

Không biết đã qua bao lâu, đến khi Giang Bạch hắt xì một cái, Tạ Hối mới thu lại ánh nhìn.

Anh nắm lấy tay Giang Bạch — lạnh ngắt.

Tạ Hối nói:"Anh gọi Trình Tăng đến chân núi đón chúng ta."

Giang Bạch ấn tay anh lại, ngăn không cho gọi điện:"Đi mô-tô này về đi . Ngồi xe kia chán lắm."

Ngồi xe chán, chậc, đêm nay Giang Bạch thật sự quá thú vị.

Lúc về, Giang Bạch không đội mũ bảo hiểm. Cậu muốn thử cảm giác lao nhanh trong gió rít, nhưng sau khi thử rồi thì... hối hận. Cảm giác đó chẳng dễ chịu gì, gió tạt đến mức suýt thổi bay cả hồn cậu theo.

Dù vậy, mô-tô đúng là rất k*ch th*ch. Về đến khu Phong Lâm Hoa Lý, Giang Bạch xuống xe mà vẫn lưu luyến nhìn chiếc mô-tô kia, trong đầu còn đang nghĩ: đợi chân lành rồi có nên đi thi bằng lái mô-tô không nhỉ?

Tối nay đúng là quá nhiều chuyện, đầu óc Giang Bạch cũng loạn cả lên. Sau khi rửa mặt qua loa, cậu chui vào chăn đi ngủ trước.

Lúc Tạ Hối nghe điện thoại xong thì Giang Bạch đã ngủ mất rồi.

Anh nhẹ nhàng lên giường, vừa định ôm người vào lòng thì trong chăn vang lên một tiếng "xì ", rồi bị cào cho một cái.

Tạ Hối giật chăn ra, thấy tiểu Hoa nhỏ đang ngồi sát cánh tay Giang Bạch, trừng mắt nhìn anh.

Tạ Hối cố nhịn nhưng không được, liền túm lấy sau gáy con mèo, ném ra ngoài phòng, rồi trở lại giường ôm chặt người trong lòng.

Giữa đêm ôm mèo làm gì? Ôm anh này!

Hôm trước ngày nghỉ Quốc khánh, điện thoại của Giang Bạch cứ reo không ngừng.

Giáo sư Chu gọi đến hỏi chân cậu đã đỡ chưa. Phó viện trưởng viện nghiên cứu nghe giáo sư nói Giang Bạch bị thương, cũng gọi điện: "Nghe thầy Chu bảo cháu bị thương, nếu bất tiện thì có thể đến muộn vài hôm, nghỉ ngơi cho khỏe đã."

Giang Bạch đáp: "Chỉ là trật chân thôi, không ảnh hưởng gì ạ."

Tạ Hối ngồi sát lại, nhấc chân cậu đặt lên đùi mình, ngón tay khẽ gõ gõ vào nẹp chân.

Giang Bạch liếc anh một cái, muốn rút chân về, nhưng Tạ Hối giữ chặt, không cho nhúc nhích.

Cậu vừa dứt cuộc gọi, Tạ Hối liền hỏi: "Không ảnh hưởng thật à?"

Giang Bạch biết anh đang nói gì. Từ lúc cậu bị thương, mỗi tối Tạ Hối đều u ám như muốn ăn tươi nuốt sống cậu , nhưng lại chẳng dám chạm vào cậu. Giờ câu "không ảnh hưởng" nghe cứ như đang cố tình trêu ngươi.

Giang Bạch vừa định mở miệng thì điện thoại lại vang lên.

Tạ Hối bật ra một tiếng "chậc": "Còn chưa xong à?"

Lần này là Lâm Huệ gọi đến, hỏi cậu nghỉ lễ có về nhà ở vài hôm không. Dù trong lòng biết chắc Giang Bạch sẽ không về, nhưng bà vẫn muốn hỏi.

Giang Bạch đáp: "Không ạ, trường sắp xếp cho con đi thực tập, chắc mấy ngày này sẽ hơi bận."

Lâm Huệ sốt ruột: "Thực tập gì chứ, con còn nhỏ, chưa cần vội làm đâu. Mà nếu đã muốn đi làm thì sao không về công ty nhà, ra ngoài lỡ bị người ta bắt nạt thì sao?"

Chuyện bị bắt nạt thì đúng là chưa từng xảy ra, từ khi còn đi học cho đến đi làm, Giang Bạch chưa từng bị ai bắt nạt.

Lâm Huệ gọi điện hơn cả tiếng đồng hồ, đến phút thứ hai mươi chân Giang Bạch đã tê rần, cậu khẽ đập tay vào đùi Tạ Hối ra hiệu hạ chân xuống.

Tạ Hối không cam lòng nhưng vẫn nhẹ nhàng đặt chân cậu xuống, thầm lẩm bẩm: "Sao nói lắm thế không biết."

Cả buổi sáng hôm đó, Giang Bạch không hề nhắc đến chuyện xảy ra tối qua, cũng không hỏi Tạ Hối định xử lý ra sao, càng không nhắc đến người tên Trương Triết.

Lúc Giang Bạch còn đang gọi điện, Trình Tăng tới. Đã đến lúc này chắc chắn là có tin tức gì đó. Thấy Giang Bạch đang bận, Trình Tăng khẽ gọi một tiếng "anh dâu", rồi bị Tạ Hối gọi ra bàn ăn.

Trình Tăng làm việc thì không nói nhiều:
"Anh, thằng Trương Triết kia là con trai của dì Trương."

Thông tin này đúng là khiến người ta không ngờ. Con trai dì Trương, bạn trai Thạch Mục, đàn anh của Giang Bạch — lý lịch đúng là phong phú.

Trình Tăng không nói ra nhưng trong lòng có phần tự trách. Lúc dì Trương lộ mặt, cậu lẽ ra phải tra rõ người nhà bà ấy ngay lập tức, nhưng chỉ biết bà có con trai, lại không để ý hắn học cùng trường với Giang Bạch.

Tạ Hối liếc nhìn Giang Bạch vẫn đang gọi điện bên kia.

Trình Tăng cảm thấy bực bội: "Anh, có cần em đi bắt nó về ngay không?"

Tạ Hối: "Nhỏ tiếng thôi."

Trình Tăng lập tức ngậm miệng, liếc nhìn về phía kia rồi khẽ hỏi: "Nó dám động vào anh dâu, không thể cứ để yên thế chứ?"

Tạ Hối sớm đã biết dì Trương làm việc cho Thạch Mẫn, nhưng không ngờ con trai bà ta cũng dính dáng tới con trai của Thạch Mẫn. Bảo sao dì Trương lại chịu đổ hết tội lên đầu mình mà không hé răng.

Giang Bạch cuối cùng cũng gọi điện xong, lúc này lại không biết đang nhắn tin với ai.

Tạ Hối dặn dò vài chuyện để Trình Tăng xử lý. Trình Tăng gật đầu, trước khi đi còn chào Giang Bạch một tiếng: "Anh dâu, em đi đây."

Giang Bạch phất tay đáp lại, chẳng hỏi cậu đến làm gì, cũng không hỏi đi đâu.

Thấy người kia vẫn đang chăm chú vào điện thoại, Tạ Hối bước tới, cúi người chống tay lên phần lưng ghế sofa sau lưng Giang Bạch, giọng đầy ghen tuông: "Lại đang nhắn với ai thế? Có thể đặt cái điện thoại xuống nhìn anh một cái không?"

Giang Bạch ngẩng đầu liếc anh một cái: " Hình Lạc nói chiều muốn qua chơi, được không?"

Hai người Tạ Hối ghét nhất, một là Hình Lạc, hai là con mèo xấu xí kia. Nhưng trớ trêu thay, Giang Bạch lại rất quý họ. Anh chép miệng: "Anh có thể nói là không chắc?"

"Được chứ." Giang Bạch đáp tỉnh bơ, "Đây là nhà anh mà, nếu anh không đồng ý thì em hẹn em ấy ra ngoài."

"Ra ngoài cái gì mà ra ngoài !"

Chiều nay Tạ Hối còn có việc, không thể ở nhà với Giang Bạch. Để cậu một mình ở nhà chân cẳng thế này, nghĩ đông nghĩ tây thì chi bằng để thằng nhóc lắp bắp kia đến trò chuyện cho khuây khỏa. Dù phiền thật đấy, nhưng ít ra nó cũng không có ý xấu gì với Giang Bạch.

Tạ Hối không cam lòng lắm: "Thôi được rồi, cứ để nó tới, nhưng đừng có lượn lờ ra ngoài suốt ngày, ở yên trong nhà cho anh."

Nói rồi, anh liếc qua điện thoại Giang Bạch, phát hiện tin nhắn rủ Hình Lạc qua chơi đã được gửi đi từ mấy phút trước rồi.

Tạ Hối bĩu môi một tiếng, cũng chẳng so đo chuyện Giang Bạch đã quyết định xong xuôi rồi mới hỏi ý anh, còn tỏ vẻ như đang hỏi ý kiến. Anh ngồi xuống cạnh cậu, vòng tay ôm lấy rồi cắn khẽ vành tai: "Rốt cuộc là chuyện gì phải làm đúng kỳ nghỉ thế này, anh còn tính dẫn em ra ngoài chơi một chuyến."

"Chơi gì?" Giang Bạch quay sang hỏi: "Xe mô-tô à?"

Tạ Hối bật cười: "Sao lại nhắm vào mô-tô rồi? Ngoài mô-tô, còn khối thứ thú vị khác."

"Thế à?" Giang Bạch nhìn anh một lúc, khóe môi hơi nhếch lên: "Em chưa từng chơi mấy cái đó." Nói rồi cúi đầu tiếp tục xem điện thoại.

Một câu "chưa từng chơi" nghe ra lại mang theo chút cô đơn lặng lẽ.

Tạ Hối nhìn cậu: "Trước đây em..."

Giang Bạch không ngẩng đầu lên: "Hửm? Gì cơ?"

Tạ Hối nhớ lại chuyện Giang Bạch lớn lên trong cô nhi viện bấy lâu nay hai người đều chưa từng nhắc đến. Anh chợt hỏi: "Người trong cô nhi viện viện có đối xử tốt với em không?"

Giang Bạch đáp: "Tốt hay không thì có gì khác nhau đâu, chẳng phải ai cũng như nhau à?"

Vì bệnh tình của mình, chẳng ai muốn nhận nuôi một đứa trẻ phiền phức như cậu. Từ lúc có ký ức, cậu đã luôn ở lại cô nhi viện, nhìn những đứa trẻ khác được viện trưởng dẫn về, rồi lại nhìn chúng được "bố mẹ" đón đi. Còn cậu, chỉ có thể đứng nhìn.

Cậu không biết thế nào là tốt, thế nào là không tốt. Cậu chỉ nghĩ rằng, được ăn cơm, được đi học, vậy là đủ tốt rồi.

Tạ Hối: "Mấy năm nay anh từng đến không ít trại trẻ."

Giang Bạch ngẩng đầu: "Tìm em trai anh à?"

"Ừ." Tạ Hối gật đầu: "Biết đâu ngày xưa mình từng gặp nhau rồi cũng nên."

Tạ Hối quả thật đã đi qua rất nhiều trại trẻ mồ côi. Anh chưa từng thấy nơi nào thật sự tốt đẹp, nhưng lại thấy không ít nơi tệ hại đến khó tin. Cũng vì sợ em trai mình từng phải sống trong mấy nơi tồi tàn ấy mà anh mới bắt đầu làm từ thiện, lập quỹ, hỗ trợ các trại trẻ.

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ Giang Bạch chính món quà trời ban cho anh vì những việc thiện anh làm. Cũng có thể, biết đâu họ thực sự đã gặp nhau từ trước đây.

Giang Bạch chỉ cười, không nói gì, bởi cho dù có từng gặp, người mà anh thấy khi ấy cũng không phải là cậu của hiện tại.

Tạ Hối khẽ thở dài, cúi đầu tựa vào vai Giang Bạch, giọng trầm xuống, mang chút mệt mỏi: "Lần sau anh đi tìm Tiểu Bùi, em đi cùng anh nhé?"

Thấy Tạ Hối lúc này chẳng khác nào một con chó lớn ủ rũ, Giang Bạch bật cười, đưa tay xoa đầu anh như dỗ dành: "Ừ, được thôi."

Bình Luận (0)
Comment