Pháo Hôi Phật Hệ Bị Ép Cứu Rỗi Phản Diện Điên Loạn

Chương 33

"Khốn kiếp!"

Trình Tăng dẫn người đến bãi xe chui đó điều tra, kết quả đều nhận cùng một câu trả lời: không ai biết người thuê xe là ai, bọn họ chỉ nhận tiền cho thuê, còn lại không rõ gì hết.

Loại lời lấp l**m này đừng nói là gạt được Tạ Hối, ngay cả Trình Tăng cũng không tin nổi.

Tầng 22, Tạ thị

Trình Tăng tức đến độ vừa vò đầu bứt tai vừa đi qua đi lại trước mặt Tạ Hối: " em nói chứ, hay là mình đem người tới đập nát cái bãi xe rách đó luôn đi! Trừ phi cái thằng thuê xe là cha tụi nó, chứ em không tin ép tới vậy mà còn không chịu khai!"

Trình Tăng dừng trước bàn làm việc, hai tay chống lên mặt bàn: "Anh, chuyện lần này là nhằm vào anh dâu đúng không? Nếu là bên kia ra tay, chắc chắn không để lộ sơ hở to như vậy đâu."

Lúc đầu Tạ Hối cũng nghĩ thế, nhưng nghĩ tới tính cách của Giang Bạch lại thấy không giống:
"Khai giảng đến giờ mới chưa đầy một tháng, em ấy có bản lĩnh gì khiến người ta muốn lấy mạng?"

Trình Tăng khó chịu vò tóc: "Đệch, đứa nào dám động vào đầu Thái Tuế thế chứ! Em tối nay đi đập cho nát cái bãi xe khốn kiếp đó!"

Tạ Hối rời mắt khỏi màn hình máy tính: "Cậu sửa cái tính nóng nảy đi. Học anh dâu cậu kìa, bị đâm què chân mà còn có tâm trạng chơi với mèo."

Trình Tăng đi tới nhìn vào màn hình giám sát, thật lòng nói: "Anh, đôi lúc em thấy anh thật giống b**n th**."

Ở nhà theo dõi chưa đủ, đến công ty cũng mở suốt, cứ như thể muốn dán mắt vào đó 24/7.

Tạ Hối liếc qua một cái như dao:"Tôi kêu cậu học tính khí chứ không bảo học theo cái gan lớn của em ấy."

Trình Tăng bật cười, nhưng nghĩ đến chuyện vẫn chưa có lời giải, gương mặt lại căng cứng trở lại: "Giờ tính sao? Bọn chúng sống chết đều nói không nói người thuê là ai, chẳng lẽ cứ để vậy ?"

Bỏ qua là điều không thể, Tạ Hối chưa rộng lượng tới mức để người khác trèo lên đầu anh, dám động vào người của anh..

Anh khẽ gõ lên màn hình nơi đang phát cảnh Giang Bạch đút cho Tiểu Hoa ăn: "Lâu rồi không ra ngoài chơi nhỉ."

Trình Tăng không hổ danh là "em trai" của Tạ Hối, vừa nghe là hiểu ngay ẩn ý, mày nhướn lên đầy hứng thú nhìn anh.

Tạ Hối đứng dậy, liếc Trình Tăng đang bắt đầu phấn khích: "Tối gọi cả Phổ Mạn theo, cô ấy thích mấy trận đua xe thế này."

Trình Tăng không biết Phổ Mạn có hứng thú với đua xe không, nhưng cậu chắc chắn một điều — Phổ Mạn thích đánh nhau. Cậu hỏi Tạ Hối: "Dẫn anh dâu theo không ạ?"

Tạ Hối giơ tay gõ cậu một cái: "Nói nhảm, không dẫn thì để em ấy một mình ở nhà chắc?"

Tây Kiều là một cây cầu bỏ hoang dưới đoạn đường đèo uốn lượn, giờ cầu đã bị đánh sập một nửa, nửa còn lại lởm chởm những thanh sắt thép dài ngắn lởm chởm và vài tảng đá vụn.

Sau chín giờ tối, nơi đây bắt đầu tụ tập một đám người. Ban đầu chỉ là vài kẻ rảnh rỗi tụ lại cá cược đua xe, dần dần biến thành một bãi đua hoang không chính thức.

Miếng mồi béo bở thế này ai mà chẳng muốn xí phần, nhưng vì đây không phải trường đua hợp pháp nên tỉ lệ xảy ra tai nạn rất cao, thành ra thường xuyên bị chính quyền kiểm tra. Gần đây bãi đua được hai anh em trông coi, có chút quan hệ, nên chỗ này lâu rồi vẫn chưa bị kiểm tra.

Phía trên khán đài là đoạn đường đèo chính, giờ này hiếm xe lớn qua lại, xe cộ xung quanh đều là của người đến xem đua mang theo.

Tạ Hối dựa vào cửa xe, rít xong một điếu thuốc.

Trình Tăng chỉ về phía người đàn ông đầu trọc đang ngồi vắt vẻo trên xe mô tô dưới sân: "Hắn ta là Trần Lão Thất, chủ bãi đua này, cũng là tay anh chị ở đây. Ai đến đều phải thuê xe của hắn ta hoặc trả phí sân bãi, muốn đặt cược cũng phải qua hắn. Hắn ta còn có một đứa em trai tên là Đại Bằng, cả cái bãi này là hai anh em họ quản lý."

Giang Bạch kiếp trước sống yên phận, đến lúc chết cũng chưa từng làm chuyện gì quá giới hạn. Nhưng là con trai, cậu từng mơ mộng chút cảm giác nổi loạn, bất cần. Tiếng gầm rú không ngớt vang lên khiến lòng cậu đầy hưng phấn.

Cậu kiễng chân bước lên vài bước.

Tạ Hối búng tàn thuốc đi, tiến đến bên cậu: "Muốn xuống dưới xem không?"

Giang Bạch ngước nhìn anh: "Được à?"

Tạ Hối nhìn vào đôi mắt long lanh được ánh sáng phản chiếu, mỉm cười: "Sao lại không được?"

Anh đỡ cậu xuống dưới khán đài, tìm đại một chỗ ngồi. Đúng lúc đó, một chiếc mô tô từ xa đột ngột rú ga lao tới, bốc đầu, phanh "két" một tiếng dùng chuẩn xác tại vạch xuất phát.

Chiếc xe mang hai màu đỏ đen xen kẽ, người lái mặc bộ đồ bó sát màu đỏ sẫm, đội mũ bảo hiểm đen kín mặt, không nhìn rõ dung mạo. Tuy nhiên, nhìn dáng người cũng đoán được là nữ.

Đẹp thật.

Giang Bạch không kiềm được mà thầm tán thưởng trong lòng.

Cô ta lật mũ bảo hiểm lên, không rõ nói gì đó với Trần Lão Thất. Hắn ta gật đầu lia lịa, còn vỗ vào xe cô, giơ ngón cái lên.

Trình Tăng cười khẩy: "Cũng biết làm màu ra phết."

Giang Bạch thầm phản bác: Gì mà làm màu? Đây rõ là đẹp thật mà!

Người ngồi trên xe đột ngột quay đầu, gương mặt lạnh lùng hướng về phía khán đài như đang tìm kiếm ai đó. Giang Bạch sững người: "Phổ...Mạn?"

Ánh mắt của Phổ Mạn bất chợt dừng lại ở chỗ họ đang đứng. Cô giơ tay lên, vẫy nhẹ.

Giang Bạch lập tức giơ tay lên vẫy gọi Phổ Mạn: "Phổ Mạn? Cô ấy sao lại ở dưới kia?"

Thấy Phổ Mạn, sự phấn khích của Giang Bạch hoàn toàn không giấu nổi. Cậu dựa vào lan can trước mặt, lan can đã cũ, loang lổ vết rỉ sét trông khá bẩn. Tạ Hối liền đè tay cậu đang vẫy loạn và vỗ bừa, kéo nhẹ người Giang Bạch mà giờ đã dính cả lớp bụi sắt lên áo: "Là tôi bảo cô ấy đến."

Giang Bạch quay đầu nhìn Tạ Hối, sau đó lại ngoảnh sang nhìn Phổ Mạn, cứ nhìn qua nhìn lại mấy lượt, ánh mắt cuối cùng bị cuốn hút bởi bộ đồ mô tô đỏ rực trên người cô. Giang Bạch chợt cảm khái:
"Cô ấy thích màu đỏ đến vậy sao?"

Phổ Mạn lần đầu đến trường đua, thực lực chưa rõ nên mọi người đều muốn đợi cô thi đấu một trận rồi mới nhận xét.

Phổ Mạn ngồi một mình trên xe mô tô, một chân chống xuống đất, cúi đầu chỉnh lại găng tay.

Giang Bạch không nhịn được mà khen: "Phổ Mạn trông ngầu quá đi."

"Ngầu?" Tạ Hối nghiêng đầu nhìn Giang Bạch, vẻ mặt tỏ ra không mấy hài lòng với lời nhận xét đó: "Ngầu chỗ nào?"

Xung quanh khá ồn ào nên Giang Bạch không để ý thấy giọng điệu đầy ghen tuông của Tạ Hối: "Rất ngầu luôn ấy, đến mô tô mà cũng biết lái."

Tạ Hối khẽ hừ một tiếng, lái mô tô thì có gì to tát, tôi cũng biết.

Anh liếc nhìn Phổ Mạn bên dưới vẫn chưa được phân đối thủ và tiếp tục "diễn ngầu", lại nhìn ánh mắt long lanh phấn khích của Giang Bạch... rồi bất ngờ đưa tay che mắt cậu.

Giang Bạch thấy trước mắt tối sầm, liền gạt tay Tạ Hối ra: "Anh làm gì đấy?"

Tạ Hối cũng không hiểu mình đang làm gì nữa, rõ ràng là anh đưa người đến, giờ lại che mắt người ta không cho nhìn... Chậc, biết vậy thì anh tự mình ra sân đua .

Giang Bạch hất tay anh ra, vừa định trừng mắt thì nghe Trình Tăng nói: "Vậy thì đã là gì, anh dâu còn chưa thấy anh em lái xe đâu, đó mới gọi là ngầu ấy."

Tạ Hối liếc mắt nhìn Trình Tăng với vẻ "xem ra cậu biết điều đấy."

Giang Bạch ngẩng lên nhìn Tạ Hối... Thôi bỏ đi, anh ta tinh thần không ổn định, lái xe mà hưng phấn biết đâu lại đâm lên đầu người ta.

Tạ Hối thấy ánh mắt đầy ẩn ý của Giang Bạch, khẽ nhướn mày, định hỏi cậu có muốn tận mắt chứng kiến không, nếu muốn thì giờ anh sẽ cho Phổ Mạn xuống sân luôn. Thế nhưng chưa kịp mở miệng, Giang Bạch đã dời mắt đi chỗ khác, tiếp tục dõi theo Phổ Mạn.

Chẳng chút hứng thú với anh.

Tạ Hối: "...".

Ngày mai anh sẽ tống cổ Phổ Mạn về nước P!

Đối thủ của Phổ Mạn là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi. Anh ta không có xe riêng, phải thuê của Trần Lão Thất một chiếc.

Phổ Mạn nhìn người đàn ông đỗ xe ngang hàng với mình ở điểm xuất phát, lại nhìn chiếc xe của anh ta, biểu cảm lạnh lùng đến mức khiến đối phương tưởng cô đang khiêu khích:
"Cô em, thua đừng khóc."

"Sao không mượn xe đó?" Phổ Mãn hỏi.

Gã quay lại nhìn chiếc mô tô cô chỉ: "Xe Thất ca ngồi à?"

Đó là một chiếc mô tô toàn thân màu đen, cả kiểu dáng lẫn dòng xe đều hơn hẳn chiếc anh ta đang dùng. Đồng thời, đây cũng là chiếc xe từng đâm trúng Giang Bạch hôm trước.

Gã ta nói: "Cô mới tới à, cô em? Chiếc đó là xe riêng của Đại Bằng, không cho thuê đâu."

Không cho thuê? Xe riêng?

Phổ Mạn khẽ nhíu mày, rõ ràng lúc Trình Tăng hỏi mượn thì bọn họ đâu có nói vậy.

Phổ Mạn hỏi: "Đại Bằng là ai?"

"Ngay cả Đại Bằng cô cũng không biết à? Đại Bằng là em trai của Thất Ca." Anh ta ngoảnh đầu nhìn lại phía sau, rồi giơ tay chỉ:

"Đó, chính là cái người to con lực lưỡng kia. Hắn là Đại Bằng, cũng là chiến thần bất bại ở sân đua này. Chỉ cần hắn ra sân thì không ai thắng nổi."

Người đàn ông được gọi là Đại Bằng trông có vẻ luộm thuộm, không được gọn gàng như Trần Lão Thất. Hắn ta ngậm nghiêng một điếu thuốc đang rít dở khi thu tiền, khói thuốc làm cay mắt, nheo mắt lại, phẩy tay với người đang đặt cược.

Tuy dáng cao, nhưng thân hình lại vạm vỡ, rõ ràng không phải là người đã tông Giang Bạch hôm trước.

Phổ Mạn nhấc chân, xuống xe.

Trần Lão Thất liếc nhìn cô: "Này, sắp bắt đầu rồi, cô đi đâu đấy?"

Phổ Mạn tháo mũ bảo hiểm, kẹp dưới cánh tay, rồi đưa tay chỉ về phía Đại Bằng đang đi tới: "Tôi muốn đua với anh ta."

Trần Lão Thất quay đầu nhìn, bật cười: "Muốn đấu với cậu ta ? Sao không chọn tôi?"

Phổ Mạn nhìn chiếc xe Trần Lão Thất đang ngồi: "Ai lái chiếc xe này thì tôi đua với người đó."

Nghe đến đây, Trần Lão Thất bắt đầu hiểu ra ý tứ, sắc mặt sầm xuống: "Con mẹ nó, cô đến đây phá à? Cô biết đây là đâu không hả?"

Phổ Mạn thản nhiên:"Chẳng lẽ ở đây không được tự chọn đối thủ?"

Trần Lão Thất nhíu mày.

Vì giọng hắn ta lớn, nên Đại Bằng nghe thấy, đi đến: "Anh, có chuyện gì thế?"

Trần Lão Thất trừng mắt nhìn em trai, trách anh ta gây chuyện. Gần đây đã có không biết bao nhiêu người tìm đến, thật sự chẳng được yên thân: "Cô ta nói muốn đua với mày."

Đại Bằng nhướn mày, đánh giá Phổ Mạn một lượt. Cô gái nhỏ này trông rất có cá tính, không thể nói là đẹp, nhưng khoác lên mình bộ đồ mô tô như vậy lại cực kỳ khí chất.

Hắn ta nở nụ cười nửa miệng bước đến trước mặt Phổ Mạn: "Cô em nhỏ, muốn đua với anh à? Thế cược gì đây?"

Phổ Mạn cụp mắt nhìn xuống, giọng điệu lạnh băng không mang theo chút cảm xúc: "Cược một chân trái của anh."

"Ha ha ha ha!" Đại Bằng cười phá lên, rồi ưỡn hông với cô: "Hay là cược... cái chân ở giữa đây đi? Nếu em thua thì đêm nay theo anh một chuyến, anh cho em biết cái 'chân' này lợi hại thế nào."

Phổ Mạn hờ hững ngước mắt: "Được thôi."

Trận đấu đột nhiên đổi người, khán đài lập tức sôi trào khi thấy Đại Bằng ra sân.

Phổ Mạn lại leo lên xe mô tô, quay đầu nhìn về phía khán đài, giơ tay chỉ về bên này.

Trình Tăng: "Chết rồi, tôi còn chưa đặt cược nữa!"

Giang Bạch vừa định nói "thì cậu xuống đó đi", thì bị Tạ Hối vỗ vào lưng hai cái.

Tạ Hối: "Đi."

Giang Bạch: "Đi đâu cơ?"

Trình Tăng than thở xong liền bám lấy lan can nhảy thẳng xuống sân. Tạ Hối thấy Giang Bạch chậm chạp, bèn luồn tay vào sau đầu gối rồi bế ngang cậu lên.

Xung quanh đông người, động tác của anh khiến đám khán giả đồng loạt hò reo ầm ĩ. Giang Bạch đỏ bừng cả tai, vừa sợ đạp trúng người khác, lại vừa sợ bị Tạ Hối làm rơi, đành phải gập chân lại và ôm chặt lấy anh.

Ra khỏi khán đài, Tạ Hối đặt Giang Bạch xuống cạnh cửa xe, Giang Bạch tát lên vào mặt Tạ Hối một cái:
"Anh bị điên à?"

"Chậc! Học thói của con mèo xấu xí kia đấy à?" Cái tát của Giang Bạch nhẹ như mèo cào vậy, Tạ Hối chẳng có cảm giác gì, anh mở cửa xe rồi nhét cậu vào: "Cái chân què này mà còn đi bộ thì tới bao giờ? Lên xe nhanh, không là đến nơi bọn họ về đích mất."

Giang Bạch chẳng hiểu sao lại phải tới đích cho bằng được, nhưng vẫn leo lên xe. Cậu còn chưa kịp ngồi vững, Trình Tăng đã đạp ga phóng đi.

Tốc độ khiến làm Giang Bạch thấy cực kỳ k*ch th*ch.

Không phải đang chạy trốn, cũng chẳng nguy hiểm, chỉ đơn thuần là đua xe, mà như vậy thôi cũng đã rất đã!

Giang Bạch hạ cửa kính xuống, gió tạt vào mặt. Dưới chân núi vang lên tiếng gầm rú của hai chiếc mô tô, rồi hai luồng bóng đen đỏ rượt nhau vụt qua như tia chớp...

Giang Bạch lập tức thò người ra ngoài qua cửa kính. Cậu thấy chiếc mô tô màu đen vượt một khúc cua cực gắt để vượt qua chiếc đỏ, giây sau chiếc đỏ áp sát rồi vượt lại.

Nếu đứng trên khán đài thì nhiều nhất cũng chỉ thấy hai làn khói xả, rồi đợi kết quả. Nhưng ở vị trí của Giang Bạch thì có thể xem được toàn bộ đường đua.

Giang Bạch gần như nửa thân trên đã thò ra khỏi xe, nhìn hai chiếc xe rượt đuổi sát nút nhau, máu trong người cậu như đang sục sôi như thể chính cậu đang đua.

Tạ Hối không ngờ cậu lại gan thế. Xe đang chạy nhanh vậy mà cậu còn dám thò người ra ngoài. Lúc trước bảo Giang Bạch nhảy xe thì cậu run lẩy bẩy, giờ lại chẳng sợ gì.

Tạ Hối nắm lấy vạt áo Giang Bạch kéo vào, nhưng cậu lại cố rướn ra, còn tường thuật tình hình trận đấu: "Phổ Mạn đang dẫn đầu."

Sau vài khúc cua lớn, phía trước là cây cầu bị phá. Trình Tăng hỏi: "Anh, mình có lên cầu không?"

Tạ Hối: "Lên."

Trình Tăng lái xe bám sát phía sau hai chiếc mô tô lên cầu. Vì là cầu gãy, nên sau khi vượt qua, các tay đua phải lập tức quay đầu và tiếp tục chạy ngược lại.

Giang Bạch rụt đầu vào, chen giữa hai ghế ngồi phía trước để nhìn ra ngoài.

Cậu thấy chiếc mô tô đỏ đột ngột xoay đuôi, xe quay ngoắt lại. Khi hai xe ngược chiều lướt sát qua nhau, trong lúc giảm tốc, cả hai gần như chạy song song. Bất ngờ, Phổ Mạn nhấc một chân đá thẳng vào bình xăng xe đối thủ...

Quá đột ngột, Đại Bằng cùng xe bị đá văng, lăn lộn trên cây cầu gãy.

Tiếng mô tô lăn lông lốc trên mặt cầu vang lên inh tai, như sắp phát nổ.

Giang Bạch giật bắn người, Trình Tăng đạp phanh gấp, tiếng rít vang lên chói tay. Cùng với tiếng xe lăn cuộn, sự phấn khích trong lòng Giang Bạch hoàn toàn tắt ngúm.

Phổ Mạn chống một chân dưới đất, bình thản ngồi trên xe nhìn người và xe đang lăn lóc. Đến khi chúng dừng lại, cô mới tháo mũ bảo hiểm và bước xuống xe.

Trong xe, Trình Tăng tháo dây an toàn: "Anh, em ra xem thế nào."

Tạ Hối liếc nhìn Giang Bạch, người vẫn còn hoảng hốt, bóp nhẹ cổ cậu: "Em ở đây chờ chút."

Giang Bạch túm lấy tay áo anh: "Các anh định làm gì?"

Hồi nãy mải mê phấn khích, Giang Bạch không nghĩ vì sao Tạ Hối lại dẫn cậu đến một nơi như thế này. Nhưng vừa rồi thấy Phổ Mạn ra tay giữa trận, dù ngốc cũng nên hiểu ra mọi chuyện.

Tạ Hối nhìn tay cậu: "Muốn đi cùng không?"

Giang Bạch do dự một chút, rồi gật đầu.

Đi thôi, cậu cũng muốn biết ai lại hận mình đến mức đó.

Giang Bạch xuống xe. Lần này Tạ Hối không bế cậu nữa, chỉ dìu lấy cánh tay, cùng bước lên phía trước.

Đại Bằng bị ngã khá nặng, mãi vẫn không đứng dậy nổi. Hắn tháo mũ bảo hiểm, mắt đỏ rực nhìn chằm chằm Phổ Mạn:
"Con khốn, mày làm cái gì đấy hả?"

Phổ Mạn nhặt một viên gạch xi măng bên vệ đường, bước đến bên hắn, từ trên cao nhìn xuống. Rồi cô ngồi xổm, túm lấy một chân của hắn, nhét viên gạch dưới bắp chân.

Phổ Mạn lạnh lùng:
"Cho mày hai lựa chọn. Một, tao hỏi gì, mày trả lời nấy. Hai, như mày nói trước trận đua, tao bẻ gãy chân trái mày."

Đại Bằng gào lên: "f*ck ! Lúc đó là cược nếu tao thua, mẹ nó tao đâu có thua!"

Phổ Mạn chỉnh lại góc viên gạch: "Cho nên tao mới để mày chọn."

Đại Bằng: "......"
Nghĩa là tao có thắng hay thua gì thì cái chân cũng tuỳ tâm trạng mày thôi à?

Hắn nhìn cô loay hoay chỉnh viên gạch, chẳng hiểu cô định làm gì, nhưng bảo hắn cúi đầu trước một đứa con gái? Mơ đi!

"Con khốn mày, tưởng tao sợ hả-Aaaaa"

Phổ Mạn thấy hắn vẫn lắm lời, chẳng buồn phí công nữa. Cô đứng dậy, giẫm mạnh một phát xuống cái chân đặt trên viên gạch.

Chiếc bốt da của cô vừa rời khỏi, chân hắn lập tức bị bẻ ngoặt một cách dị dạng.

Trình Tăng nghe vậy rùng mình, rít lên hơi ê ê răng.

Giang Bạch bị tiếng gào thảm kia dọa đến đứng yên cách đó ba mét, không dám bước thêm bước nào.

"Chậc chậc chậc, ra tay vậy hơi nặng tay đấy," Trình Tăng giả vờ lên lớp Phổ Mạn, rồi vén ống quần, ngồi xổm xuống nhìn cái chân đã cong vẹo của Đại Bằng, tiếc rẻ nói:
"Mày chọc vào cô ta làm gì? Nhìn mặt là biết thần kinh không bình thường rồi, bảo mày nói thì cứ nói đi, tự chuốc khổ vào thân."

Đại Bằng ôm lấy chân, đau đến không nói nên lời. Trình Tăng vừa "ây ui...ây ui" vừa giả bộ quan tâm, cẩn thận đưa tay ra — rồi nhấn mạnh vào cái chân gãy kia một cái: "Đau không?"

"AAAAAAA" Đại Bằng rống lên thảm thiết, mồ hôi túa ra như mưa:
"Rốt cuộc tụi mày muốn gì"

Trình Tăng giả ngơ, ra vẻ oan ức: "Tụi tao có làm gì đâu? Chỉ muốn hỏi mấy hôm trước mày cho ai mượn cái xe này thôi mà. Mày nói thật thì đã xong chuyện, cần gì phải chịu khổ"

Ánh đèn pha rọi thẳng vào mặt, Đại Bằng nheo mắt, một lúc sau mới nhìn rõ mặt Trình Tăng: "......Là mày?"

Phổ Mạn trước đó đến bãi xe chỉ hỏi mấy tên đàn em, nên Đại Bằng và Trần Lão Thất chưa từng gặp cô. Nhưng Trình Tăng thì đến đây vài lần, toàn trực tiếp tìm Trần Lão Thất và Đại Bằng, nên hắn nhận ra ngay.

Bị nhận mặt, Trình Tăng cực kỳ hài lòng, cười tươi rói: "Ồ, mày còn nhớ tao à, trí nhớ cũng tốt đấy, đúng rồi, chính là tao."

Trình Tăng lại đập tay lên cái chân gãy: "Nói đi, mày cho ai mượn xe?"

Mỗi lần Trình Tăng vỗ, Đại Bằng lại đau đến nghiến răng. Giọng hắn run rẩy vì đau, nhưng vẫn cố chấp: "Tao nói rồi, tao không biết. Nhiều người mượn xe như vậy, tao biết ai với ai chứ?"

Phổ Mạn đá hất Trình Tăng đang ngồi xổm sang một bên. Trình Tăng bị húc lảo đảo, chống tay xuống đất mới không ngã ngồi:
"Ê, cô——"

Phổ Mạn giơ chân đạp mạnh vào chỗ chân bị vặn của Đại Bằng: "Nói dối, ai cũng biết xe mày không cho thuê."

Nghe câu đó, Trình Tăng cuối cùng cũng hiểu vì sao Phổ Mạn lại ra tay nặng như vậy.

Cậu nuốt lời định cằn nhằn vào bụng, nhích sang bên rồi ngồi xổm xuống, tiếp tục nhỏ nhẹ khuyên nhủ Đại Bằng: "Nhìn xem, nếu mày muốn che giấu cho người khác, thì hôm nay mày cũng đừng mong rời khỏi đây. Tao không biết mày thân với người đó đến mức nào, nhưng tao thấy cho dù có thân đến đâu cũng chẳng đáng. Mày nghĩ sao?"

Phổ Mạn vẫn dồn lực xuống chân, chẳng buồn để ý xem Đại Bằng có đau đến ngất đi hay không.

Trình Tăng gõ nhẹ lên đôi giày của cô: "Ấy , đừng làm vậy, bỏ chân ra đi, để hắn suy nghĩ chút đã."

Trong lòng Phổ Mạn nghĩ: suy nghĩ cái rắm ! Hắn mà không nói thì cô giẫm gãy nốt chân còn lại. Dù gì hôm nay cũng phải có người "nếm mùi" như anh dâu!

Giang Bạch ngẩng đầu liếc nhìn Tạ Hối, người từ nãy đến giờ vẫn lặng im. Tạ Hối hỏi: "Có muốn lên xe chờ không? Chuyện này chắc còn kéo dài đấy."

Giang Bạch lắc đầu.

Dù Phổ Mạn hung dữ, Trình Tăng thì trông cứ như một tên b**n th**, nhưng Giang Bạch vẫn muốn nghe cho rõ rốt cuộc người đứng sau vụ này là ai.

Đại Bằng r*n r* trong đau đớn: "Tôi không biết... tôi đâu có thân với cậu ta..."

Trình Tăng như đang đùa nghịch mà bẻ dần bàn chân hắn ra sau: "Không thân mà dám cho mượn chiếc xe quý như vậy? Mày rộng rãi thật đấy."

Xương gãy kéo theo dây chằng nhức nhối, Đại Bằng đau đến thở hổn hển: "Tôi nói thật mà... tôi không thân với cậu ta, cậu ta... là người yêu của bạn thân tôi... nên tôi mới cho mượn xe thôi..."

"Vậy thì sớm nói ra có phải xong chuyện không?" Trình Tăng buông chân hắn ra, phủi tay: "Bạn mày là ai thì chắc mày cũng biết rõ chứ?"

"Không liên quan đến anh ấy..." Đại Bằng nói, "Anh ấy bị người ta đánh què chân, giờ đang ở viện dưỡng thương, không thể lái xe nữa."

Trình Tăng gãi đầu, lộ vẻ bối rối: "Thế là sao? Người yêu bạn mày không thân, thằng bạn thì què rồi... Hỏi tới hỏi lui mày vẫn chẳng nói gì cả, mày tưởng tao hiền nên đem tao ra đùa đấy à?"

Đại Bằng lắc đầu: "Không, tôi không dám."

Kiên nhẫn cạn dần, Trình Tăng đứng bật dậy, đạp thẳng vào đầu gối hắn. Người vừa rồi còn tỏ ra thân thiện giờ đã giận dữ quát lớn: "Thế thì mẹ nó nói nhanh lên! Bạn mày là ai?"

"Thạch Mục..." Đại Bằng đau đến mức chỉ còn lại tiếng thì thào, "Anh ta tên Thạch Mục... người làm ra chuyện đó là người yêu của anh ấy... không liên quan gì đến anh ấy cả..."

"Ha." Trình Tăng cười khẩy, quay đầu nói với Tạ Hối: "Anh nghe thấy chưa?"

Đại Bằng không hiểu Trình Tăng cười cái gì, chỉ không ngừng giải thích thay bạn mình, rằng chuyện này không dính dáng đến Thạch Mục.

Tạ Hối thì chẳng mấy ngạc nhiên khi Thạch Mục có loại bạn như Đại Bằng. Nhà họ Tạ không thừa nhận Thạch Mục, nên cậu ta cứ thế mà lăn lộn với đủ hạng người trong xã hội.

Trình Tăng cúi xuống chống tay lên đầu gối, nhìn Đại Bằng lấm lem bụi đất:
"Người yêu Thạch Mục tên gì chắc mày biết chứ?"

"Biết..." Đại Bằng giọng run rẩy, không chịu nổi nữa:
"Trương... Trương Triết"

Bình Luận (0)
Comment