Suốt cả tuần sau đó, ngày nào Tạ Hối cũng thấy kỳ lạ. Mỗi sáng chưa kịp ra khỏi nhà, Giang Bạch đã đi học. Tối đến, lại canh đúng giờ mới về. Tạ Hối bắt đầu nghi ngờ, giờ học đại học chẳng lẽ ngày nào cũng giống nhau?
Một buổi sáng, Tạ Hối không đến công ty, gọi Trình Tăng đến hỏi xem lúc anh đi vắng Giang Bạch có bận như thế không.
Trình Tăng trả lời: "Em cũng chỉ theo anh dâu mấy hôm đầu, thấy mới mẻ thì đi theo. Sau anh ấy bảo phải đi học, không cho tụi em bám theo sát nữa, chỉ cho đưa đón thôi. Muốn rõ hơn chắc hỏi chị Phổ Mạn?"
Tạ Hối hỏi: "Phổ Mạn đâu?"
Trình Tăng liếc nhìn đồng hồ: "Giờ này chắc đưa anh dâu về rồi, chắc đang ở nhà. Anh muốn em gọi cô ấy qua không?"
Tạ Hối đứng dậy, phủi phủi quần: "Không cần. Chúng ta tới đó."
Tạ Hối cũng khá lâu rồi chưa tới chỗ Phổ Mạn. Lần trước đến, nơi đó như một cái kho, toàn hộp giấy chất đống. Không rõ giờ ra sao.
Phổ Mạn sống cùng khu với Trình Tăng, ở chung khu với nhà chính, cách đó chỉ vài phút đi xe.
Lúc đó, Phổ Mạn đang dọn cát mèo. Nghe tiếng gõ cửa, cô cảnh giác ngẩng đầu lên. Nhà cô vốn ít ai đến, ngay cả phí dịch vụ cũng toàn tự xuống nộp. Tay cầm xẻng cát, cô đứng lên, nhìn qua mắt thần thấy Tạ Hối đứng bên ngoài.
Cô sững người. Quay đầu liếc nhìn ra ban công, rồi mới quay lại. Khi tiếng gõ cửa vang lên lần nữa, Phổ Mạn do dự một lát, rồi mới vặn khóa mở cửa.
Trình Tăng vừa giơ tay ra là đẩy cửa: "Làm gì đấy, sao lâu thế mới mở—"
Phổ Mạn không nói một lời, giơ cái xẻng xúc cát mèo lên dí sát vào miệng Trình Tăng: "Im mồm, đừng có ồn."
Trình Tăng chưa kịp nhìn rõ cô đang cầm cái gì, theo bản năng rụt đầu về sau: "Đệch, cái gì mà mùi khiếp vậy?"
Phổ Mạn đặt cái xẻng xuống, liếc mắt nhìn Tạ Hối: "Sếp."
Tạ Hối đứng ở cửa, mắt đảo qua phòng khách. Nơi này so với lần trước anh đến đã khác hẳn, vẫn trống trải nhưng gọn gàng hơn nhiều. Anh liếc qua chiếc ổ mèo dựa sát tường, cạnh đó là cây leo và bồn cát mèo: "Nuôi mèo rồi à?"
Phổ Mạn mím môi: "Không phải tôi."
Tạ Hối nhìn cô: "Không phải cô?"
Phổ Mạn quay đầu nhìn ra ban công. Tạ Hối theo ánh mắt cô nhìn tới—cánh cửa kính ở ban công khép hờ, bên trong là chiếc ghế treo đan bằng mây, mà trên đó hình như còn có người đang nằm ngủ.
"Chẳng phải là..." Trình Tăng bước vào vài bước, đè giọng xuống thấp: " chẳng phải là anh dâu đấy à?"
Tạ Hối cau mày, quay sang Phổ Mạn: "Sao em ấy lại ở đây?"
Không chờ cô trả lời, Tạ Hối đã sải bước về phía ban công, bước đi hùng hổ, nhưng lúc kéo cửa kính lại nhẹ tay vô cùng, đến mức người đang nằm trên ghế cũng không bị đánh thức.
Cuối tháng Chín, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh. Giang Bạch mặc áo sơ mi trắng in hoa, ôm mèo nằm dài trên ghế phơi nắng, ngủ thiếp đi. Con mèo nhỏ bé, xấu xí cuộn tròn trong lòng cậu, lúc Tạ Hối mở cửa thì bị đánh thức, đôi mắt tròn xoe như hạt đậu trừng trừng nhìn kẻ lạ mặt xâm nhập lãnh thổ.
Hiếm khi thấy Giang Bạch thư thái như vậy, cổ cậu nghiêng về một bên, trên da còn lộ ra một vết đỏ khiến người ta không khỏi suy nghĩ lung tung. Tạ Hối bước lại gần, lặng lẽ giơ tay ra—nhưng chưa kịp chạm vào, con mèo trong lòng Giang Bạch đã "meo" lên một tiếng, tung vuốt cào thẳng vào tay anh.
Tạ Hối: "...Mẹ kiếp!"
Giang Bạch bị hành động bất ngờ của con mèo làm cho tỉnh giấc, đưa tay đè nhẹ lên đầu con Tiểu Hoa để trấn an, lấy lại tinh thần mới phát hiện Tạ Hối đang đứng ngay đó.
Giang Bạch sững người một lát: "Sao anh lại ở đây?"
Tạ Hối nhìn vết cào trên tay, nhíu mày: "Phải là tôi hỏi em mới đúng. Không phải đang đi học à? Sao lại đến đây?"
Giang Bạch nhìn thấy tay anh bị thương: "Tiểu Hoa cào anh rồi à?"
"Tiểu Hoa?" Tạ Hối cúi đầu nhìn con mèo đang lật ngửa bụng, ngoan ngoãn nằm trong lòng Giang Bạch: "Con mèo xấu xí này ở đâu ra thế?"
Giang Bạch vốn còn định tỏ ra quan tâm, nhưng nghe thấy vậy liền lườm anh một cái: "Tôi nhặt về đấy." Rồi còn bênh vực: "Nó không xấu, là khí thế oai vệ đấy."
Tiểu Hoa đúng là không giống mấy con mèo mướp thường thấy, đầu không tròn trịa mà có vẻ hơi bè sang hai bên. Giang Bạch lại thường xuyên chải chuốt cho nó, nên mới phát hiện cái đầu ấy càng ngày càng phồng ngang ra.
Tạ Hối thầm nghĩ: *Khí thế cái rắm, bé bằng cục cứt mũi, khí thế đâu ra?*
Anh không buồn tranh luận nữa, chỉ nhíu mày: "Em ngày nào cũng đi sớm về muộn để tới đây vuốt mèo?"
Giang Bạch gãi bụng Tiểu Hoa: "Ừ."
Tạ Hối: "Đã nhặt nó về, sao không mang về nhà nuôi?"
Giang Bạch cúi đầu nhìn con mèo, nhẹ giọng nói: " sợ anh không thích."
Tạ Hối đúng là không ưa thật, mà mấu chốt là con mèo kia xấu không chịu được. Nhìn cái con quái vật ấy cứ lăn qua lăn lại trong lòng Giang Bạch, cậu thì không những không thấy phiền mà còn cầm lấy cái móng mềm xù xì kia mà nựng nựng, Tạ Hối càng nhìn càng thấy gai mắt, hận không thể túm cổ nó mà ném thẳng xuống từ ban công.
Tạ Hối gằn giọng: "Em còn chưa hỏi tôi, sao biết tôi không thích?"
Giang Bạch ngẩng đầu liếc anh một cái, trong bụng thầm nhủ: vừa rồi anh còn gọi nó là mèo xấu xí, vậy chẳng phải rõ rành rành là ghét còn gì?
Giang Bạch hỏi lại: "Vậy... tôi có thể mang nó về nhà không?"
Một câu "về nhà" ấy lại chạm trúng điểm mềm trong lòng Tạ Hối. Anh chống một tay lên mép ghế treo, cúi người xuống: "Dĩ nhiên là có thể—"
"Meo—!"
Con mèo vừa ngoan ngoãn cọ tới cọ lui trong lòng Giang Bạch, thấy Tạ Hối ghé sát liền bật dậy, hai chân vươn ra quào thẳng vào mặt anh.
Tạ Hối vội né ra sau: "Mẹ kiếp, con mèo chết tiệt—!"
Giang Bạch lập tức túm lấy Tiểu Hoa, vừa định dạy dỗ một trận thì nghe thấy câu chửi, liền nhíu mày nhìn Tạ Hối.
Tạ Hối cảm thấy thật sự rất ấm ức đến cực điểm, rõ ràng là anh là người suýt bị mèo cào, sao anh lại bị lườm?
Giang Bạch giữ chặt con mèo, để nó đối diện với mình: "Không được cào người."
Tiểu Hoa như hiểu được, khe khẽ kêu một tiếng "meo~", cái âm thanh mềm nhũn kia khiến người nghe cũng muốn tan chảy theo.
Giang Bạch đứng dậy, đặt mèo lên ghế, rồi nhìn sang mặt Tạ Hối—may mà chưa bị cào xước, nếu không với cái tính tình khó ưa kia mà còn thêm cái mặt nát thì đúng là chẳng ai ngó nổi nữa.
Tạ Hối vẫn đang tức—không phải giận mèo, mà là giận Giang Bạch. Cãi nhau thì đã đành, đằng này giờ đến cả con mèo cũng trèo lên đầu anh được?
"Đưa tay đây." Giang Bạch khẽ đụng vào tay anh, "Lúc nãy bị cào rồi đúng không, phải khử trùng."
Tạ Hối trừng mắt nhìn cậu: "Tôi cứ tưởng em chỉ quan tâm mỗi con mèo."
Giang Bạch dạo gần đây cũng dần nhận ra, người này phải dỗ dành, tính thì nóng mà đầu óc thì y như trẻ con.
Cậu cẩn thận nâng tay Tạ Hối lên xem, thấy ngón trỏ bị cào hai vệt nhưng không sâu: "Có cần đi tiêm uốn ván không?"
Tạ Hối từng chịu đủ loại thương tích, vết cào nhỏ thế này chẳng là gì. Nhưng nhìn Giang Bạch nghiêm túc như vậy, anh chỉ hừ một tiếng, giọng đã không còn cáu như ban nãy: "Mèo của em , em phải chịu trách nhiệm, đi với tôi."
Giang Bạch liếc anh: "Không phải mèo của tôi thì tôi cũng đi với anh. Anh bao tuổi rồi mà còn so đo như trẻ con thế?"
Tạ Hối được dỗ ngon ngọt, tâm trạng dịu hẳn. Liếc nhìn con mèo đang nằm gọn trong ghế l**m chân, tuy vẫn thấy chướng mắt, nhưng... ít ra con mèo xấu này có thể khiến Giang Bạch quan tâm anh.
"Đem nó về nhà nuôi đi."
Giang Bạch ngẩng phắt đầu lên: "Thật á?"
Nhìn thấy ánh sáng trong mắt Giang Bạch, Tạ Hối như vừa tìm được công tắc khiến cậu vui vẻ, liền siết lấy ngón tay cậu: "Em thích thì mang về, suốt ngày chạy sang chỗ Phổ Mạn cũng chẳng ra làm sao."
Khóe môi Giang Bạch cong lên: "Cảm ơn." Câu cảm ơn này là thật lòng, nụ cười cũng là thật. Cậu thật sự không ngờ Tạ Hối lại đồng ý cho nuôi mèo.
Nhìn Giang Bạch mỉm cười với mình, lòng Tạ Hối như bị đâm trúng tim, quay đầu đi, chết tiệt, lại phản ứng rồi!
"Em mẹ kiếp..."
Giang Bạch còn chưa kịp thu nụ cười, nghe anh chửi liền sững lại: "Hả?"
Tạ Hối túm cằm cậu, nghiến răng: "Ra ngoài đừng cười thế với người khác, rất dễ bị ăn đòn biết chưa."
Giang Bạch: "..." Người này làm cậu cảm kích nổi hai phút chắc trời sập .
Mấy thứ đồ của Tiểu Hoa do Trình Tăng mang về khu Phong Lâm Hoa Lý. Giang Bạch ôm mèo đi cùng Tạ Hối đi tiêm.
Trên xe, Tạ Hối thấy Giang Bạch cứ mãi mân mê con mèo, liền chìa tay ra: "Hình như đau thật đấy."
Giang Bạch từ nãy đến giờ không thèm để ý anh vì câu "dễ bị ăn đòn" kia, Tạ Hối l**m răng trong miệng, nhìn mèo trong lòng Giang Bạch mà không biết nên hâm mộ hay ghen tị.
Phổ Mạn nhìn qua gương chiếu hậu, khó hiểu: từ bao giờ sếp lại yếu ớt vậy, bị mèo cào tí mà cũng kêu đau?
Giang Bạch nghĩ thế thật, cậu từng thấy Tạ Hối bị ngã văng ra khỏi ô tô còn chẳng rên một tiếng, giờ bị mèo cào lại làm quá như thế. Giang Bạch liếc anh, mỉa mai: "Vậy tôi thổi cho nhé?"
Tạ Hối đưa tay ra, mặt không biến sắc, mèo trên đùi Giang Bạch phát ra tiếng "phì phì" bất mãn.
Giang Bạch dùng một tay đè đầu Tiểu Hoa xuống, tay kia nâng tay Tạ Hối lên thổi mấy cái: "Hay tí nữa băng bó luôn? Không thì tôi sợ vết thương lành rồi anh lại tiếc vì không có cớ kêu đau."
Tạ Hối không đến bệnh viện mà ghé một phòng khám tư,chính là nơi có ông bác sĩ lần trước từng đến nhà anh băng bó. Vừa thấy cái "vết thương" trên tay Tạ Hối, bác sĩ Lâm Đông sững người: "Chỉ... thế này thôi á?"
Tạ Hối chẳng hài lòng: "Có vấn đề gì à?"
Lâm Đông là bác sĩ riêng của Tạ Hối, từng xử lý đủ loại vết thương nặng nhẹ, lần này là... nhẹ nhất. Anh ta suýt nữa thì không nhìn ra vết xước.
Giang Bạch nói: "Cứ băng lại đi."
Lâm Đông liếc nhìn Giang Bạch—vẫn nhớ lần trước cậu gằn từng chữ bắt Tạ Hối đi khám ngay lập tức. Giờ thấy vết thương nhẹ như thế cũng đòi băng, anh ta vừa lấy băng gạc vừa nghĩ: hai người này chắc không phải đang chơi trò tình thú gì đó chứ? Mà lại còn dắt theo cả mèo nữa, không lẽ con mèo cũng là trợ thủ?
Ra khỏi phòng khám, Tạ Hối nhìn ngón tay được quấn gạc đến cứng ngắc, trong lòng mắng thầm Lâm Đông: *Băng dày thế này , người ta không buốt còn tưởng gãy tay!*
Phổ Mạn đứng đợi bên ngoài, vừa thấy Tạ Hối giơ ngón tay lên, đôi mắt phượng gần như trợn tròn thành mắt hạnh: "Sếp."
Tạ Hối: "Làm sao?"
Phổ Mạn chỉ vào tay anh: "Anh... bị cắt cụt à?"
Khóe môi Tạ Hối giật giật: "...Lái xe đi."
Lần đầu tiên Tạ Hối quay đầu nhìn Giang Bạch đang giơ mèo chắn mặt nhưng vẫn không giấu được ý cười: "Vui lắm à?"
Giang Bạch thu lại nụ cười, bước đến mở cửa xe: "Tôi đâu có cười."
Tạ Hối: "Tưởng tôi bị mù chắc?"
Giang Bạch một tay bế mèo, tay kia đẩy anh vào xe: "Lên xe đi, về nhà dưỡng thương cho tốt."
Tạ Hối nghiến răng, xoay người lên xe.
Giang Bạch vừa ngồi vào, Phổ Mạn còn chưa kịp hỏi tiếp theo đi đâu thì điện thoại Giang Bạch đã reo.
"Chào giáo sư Chu, vâng, bây giờ ạ? Tôi đến ngay."
Cúp máy, Giang Bạch quay sang nhìn Tạ Hối: "Cho tôi ghé trường trước nhé."
Phổ Mạn chưa đợi Tạ Hối gật đầu đã quay đầu xe.
Giang Bạch vừa vuốt lông mèo vừa nói với Tạ Hối: "Mèo nhờ anh mang về trước nhé, tay anh... không sao chứ?"
Tạ Hối giơ ngón tay băng kín, không là bộ nữa: "Chưa chết được."
Tiểu Hoa nằm trong lòng Giang Bạch ngủ thêm một giấc, đến trường thì tỉnh, Giang Bạch đặt mèo lên đùi Tạ Hối: "Ngoan, chờ tôi về."
Tạ Hối sững người "Cái..." hơi mất tự nhiên, rồi lí nhí: "Ờ..."
Giang Bạch động tác dừng lại, quay đầu: "Gì cơ?"
Tạ Hối quay mặt đi, hắng giọng: "Tôi bảo 'ờ', em bảo tôi chờ em mà."
"Tôi bảo con mèo."
Tạ Hối: "..."
Tự mình đa tình đúng là chỉ chuốc lấy nhục
Tạ Hối đen mặt nhìn Giang Bạch: "Muốn tôi bóp cổ nó không?"
"Đừng đừng," Giang Bạch chưa kịp nín cười, "Tôi không cười nữa. Anh với nó sống hòa bình chờ tôi về, lời này là nói với anh đấy."
Tạ Hối hạ tay đang để gần cổ mèo xuống, chẳng thèm liếc nhìn cậu lấy một cái: "Mau đi đi."
Cửa xe vừa đóng lại, bên trong chỉ còn tiếng động cơ khẽ rung. Tạ Hối thấy hơi mất mặt, liền trút giận lên con mèo xấu xí. Anh túm lấy da gáy nó, nhấc bổng lên: "Xấu chết đi được."
"Meo oao!" Tiểu Hoa tức tối vung móng tát thẳng vào mặt anh một cái.
Tạ Hối giật mình, vội duỗi thẳng tay, giữ nó cách xa mặt. Tiểu Hoa càng gào lớn hơn, hai chân trước luân phiên vung tới, móng vuốt bật hết ra, trông y như thể hôm nay không cào nát mặt anh thì không cam lòng.
Phổ Mạn sợ Sếp thật sự làm thịt con mèo, ngoái đầu lại nói:"Nó hơi nóng tính."
Tạ Hối hừ một tiếng: "Thế tôi hiền à? Tôi lại không tin trị không nổi con mèo con này. Lát nữa tôi ném nó ra ngoài cửa sổ cho mà xem."
Không hiểu lấy đâu ra tự tin, Phổ Mạn chẳng tin anh dám làm thật, tiếp tục lái xe:
"Anh dâu rất thích Tiểu Hoa. Tối nào tôi cũng quay clip gửi cho anh ấy xem, anh ấy vui lắm."
Ý tứ trong lời nói quá rõ ràng: nếu anh dám vứt con mèo, anh dâu sẽ giận, anh tự mà lo.
Không biết Tạ Hối nhớ đến điều gì, anh đặt mèo xuống: "Đưa video em ấy xem cho tôi xem ."
Phổ Mạn đưa điện thoại cho anh.
Trong danh bạ điện thoại của Phổ Mạn chỉ có ba người: Tạ Hối, Trình Tăng và Giang Bạch.
Cửa chat của Giang Bạch được ghim trên cùng, vừa mở ra là một hàng dài video.
Tạ Hối lướt đến đoạn hôm anh về nước, con mèo xấu xí kia vừa thấy cá đã lao đầu vào như chết đói, bộ dạng ngu ngốc ấy trông càng xấu hơn.
Đến đoạn nó đang ăn thì dựng cả người lên, Tạ Hối liếc con mèo vừa rời khỏi đùi anh, đang cào cửa xe như điên... Hóa ra hôm đó cậu ấy cười là vì mày hả? Giống như tám trăm năm chưa thấy cá, trông thấy cá mà cứ như trông thấy cha ruột.
Tạ Hối túm gáy Tiểu Hoa nhấc lên lần nữa. Nó gào, giãy giụa liên hồi. Anh lấy ngón tay chọc chọc bụng nó, giọng hậm hực:
"Tối nay cho mày ăn cá. Ăn xong mày phải khiến em ấy cười đấy. Nếu không cười, tao ném mày ra ngoài thật.