Pháo Hôi Phật Hệ Bị Ép Cứu Rỗi Phản Diện Điên Loạn

Chương 26

Khi quay lại nhà hàng, chiếc bàn bị Tạ Hối đạp lệch lúc nãy đã được chỉnh lại ngay ngắn, các món ăn chưa đụng tới cũng được thu dọn hết. Tạ Hối và Diệp Thiếu Lễ ngồi ở bàn khác, Trình Tăng và Phổ Mạn cũng ngồi bên cạnh. Mấy người còn lại mà Giang Bạch không quen thì ngồi riêng một bàn.

Thấy cậu vào, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cậu, khiến bước chân Giang Bạch khựng lại.

Dù là vì tin nhắn Giang Bạch gửi cho Trình Tăng nên Tạ Hối mới đến, nhưng trong mắt Tạ Hối, cảnh tượng lúc đó là cậu đang ngồi ăn cùng Thạch Mẫn và hai đứa em cùng cha khác mẹ . Cậu không chắc Tạ Hối nghĩ gì, người này nổi điên thì não chỉ để điều khiển tay chân.

"Lại đây." – Giọng Tạ Hối vẫn đầy giận dữ, nghe như ra lệnh.

Giang Bạch đi tới, vừa ngồi xuống đã bị Tạ Hối nắm lấy tay, nhìn cậu chằm chằm, ánh mắt như muốn thiêu cháy cậu, nhưng lại chẳng nói lời nào. Giang Bạch bắt đầu lo lắng không biết anh ta định hỏi tội hay chẳng hỏi, cứ thế "xử" cậu luôn.

Cậu liếc sang Diệp Thiếu Lễ, thấy anh ta đang nhấp trà, đôi mắt trên miệng ly trà ánh mắt nhìn cậu cười như không cười.

Dù trên mặt vẫn là nụ cười, nhưng Giang Bạch cảm giác ánh mắt ấy mang hàm ý khác nhưng cậu không thể đoán nổi. Đúng là di truyền của một gia đình có tiền sử thần kinh không bình thường.

Giang Bạch quay sang hỏi Tạ Hối: "Anh về lúc nào vậy?"

Trình Tăng đáp thay: "Khi anh dâu nhắn cho em thì bọn em vừa xuống máy bay. Thấy tin nhắn, đến thẳng đây luôn."

Giang Bạch lườm Trình Tăng một cái: *Còn dám nói? Tôi bảo anh gọi người đến cứu, cậu lại gọi hai người này đến... Cậu giúp tôi hay muốn giết tôi vậy?*

Tay Tạ Hối lúc này đã nới lỏng, từ cổ tay trượt xuống lòng bàn tay cậu, nhẹ nhàng lật lại, rồi đặt vào lòng bàn tay mình.

Hành động trông có vẻ thân mật, nhưng nét mặt Tạ Hối vẫn lạnh tanh, khiến Giang Bạch sợ bàn tay mình sẽ bị bẻ gãy bất cứ lúc nào.

Diệp Thiếu Lễ đặt tách trà xuống: "Cậu nhắn bảo gặp rắc rối, chính là chuyện này à?"

Giang Bạch thầm nghĩ: Còn chưa đủ rắc rối chắc? Giờ bị mấy người biết rồi lại càng rối hơn.

Giang Bạch liếc sang Tạ Hối.

Mặt Tạ Hối vẫn đen như đáy nồi, khí tức khó chịu bốc lên ngùn ngụt như sắp nhấn chìm cả bàn ăn. Giang Bạch cố gắng giải thích: "Tôi chỉ ra ngoài ăn với mẹ, trùng hợp gặp họ thôi, không thoát được."

Tạ Hối "ừ" một tiếng, rồi bóp mấy cái vào đầu ngón tay Giang Bạch, đau đến mức cậu suýt vung tay tát cho một cái.

Cậu co tay lại, lập tức bị kéo thẳng ra. Dưới gầm bàn, hai người cứ lặp đi lặp lại động tác giằng co, đến lần thứ mấy rồi Giang Bạch liếc nhìn hắn, mới nhận ra hình như Tạ Hối không tức chuyện Thạch Mẫn, mà là bản thân hắn đã đang có tâm trạng tồi tệ từ trước.

Giang Bạch có chút muốn hỏi hoj mấy ngày nay đã đi đâu. Chắc chắn Tạ Hối đi với Diệp Thiếu Lễ, vì Trình Tăng không đi cùng họ.

Lần này, khi Giang Bạch co tay lại thì lại nắm lấy đầu ngón tay của Tạ Hối. Tạ Hối lập tức không nhúc nhích nữa. Dường như bên tai còn vang lên một tiếng cười nhẹ – mang chút vui vẻ.

Cuối cùng Tạ Hối cũng mở miệng: "Bà ta nói gì với em?"

Giang Bạch: "Không nói gì nhiều, chỉ trò chuyện linh tinh, giới thiệu tôi với hai đứa em, bảo chúng gọi tôi là anh dâu. Nói chúng nó cũng học ở Đại học Kinh Bắc , có gì thì nhờ tôi giúp đỡ."

Nói xong, cậu lại lẩm bẩm: "Tôi chẳng có hứng thú với mấy đứa trẻ tính cách tồi."

Tạ Hối nghe thấy, hắn nhẹ nhàng luồn tay qua kẽ ngón tay Giang Bạch, đan chặt lại: "Lần sau có chuyện, gọi thẳng cho tôi."

Giang Bạch: "Tôi đâu biết khi nào anh về."

Tạ Hối liếc cậu một cái: " Nhớ tôi rồi?"

Giang Bạch: "..."

Anh suy diễn kiểu gì vậy? Đầu óc không tốt mà trí tưởng tượng lại quá thừa...

Giang Bạch không thèm để ý nữa, vừa quay đầu lại đã phát hiện Diệp Thiếu Lễ vẫn đang nhìn chằm chằm cậu suốt cả bữa. Cậu chẳng biết rốt cuộc anh ta định nói gì, hay là có ý kiến gì với mình.

Tạ Hối nhịn suốt cả bữa tối, giờ Giang Bạch không trả lời có nhớ anh không, anh bực, theo ánh mắt cậu nhìn Diệp Thiếu Lễ: "c** nh* nhìn em ấy mãi thế là có ý gì hả? Đừng nói với tôi là Cậu phải lòng em ấy rồi nhé?"

Giang Bạch: "..." *Rốt cuộc đầu tên điên này chứa cái gì thế?*

Diệp Thiếu Lễ trừng mắt: " Cậu ăn phải phân chim à?"

Tạ Hối nhún vai, giọng tỉnh rụi: "Xin lỗi, cậu cháu ta ăn cùng một món."

Trình Tăng đang gắp thức ăn cũng phải dừng lại giữa chừng. Cậu ta nhìn miếng thịt trên đũa, lại nhìn hai người kia đang khẩu chiến, rồi thở dài vứt luôn đũa xuống: "...Mẹ nó, còn để yên cho người ta ăn cơm không?"

Diệp Thiếu Lễ liếc Trình Tăng một cái, châm chọc: "Dạo này khẩu vị kén vậy à? Trước kia rác trong thùng cậu còn ăn được mà?"

Dù đánh không lại Diệp Thiếu Lễ, Trình Tăng cũng chưa bao giờ chịu lép vế: "Anh khẩu vị nặng như vậy, cần tôi mang cho anh nguyên đĩa phân chim không?"

Tạ Hối bĩu môi nhìn Diệp Thiếu Lễ "c** nh* đúng là thiếu đòn, rảnh rỗi đi chọc người này người kia, không có chuyện gì cậu không nhúng tay vào."

Ba người như mở cuộc họp chợ, ai cũng không chịu nhường ai. Nhân lúc bọn họ lo cãi nhau, Giang Bạch khéo léo rút tay khỏi tay Tạ Hối, cùng Phổ Mạn gom mấy món còn lại trên bàn—một con cá gần như chưa đụng tới và một dĩa thịt luộc—rồi cho hết vào túi nilon, định mang về cho Tiểu Hoa ăn.

Phổ Mạn và Giang Bạch vừa buộc xong miệng túi, Tạ Hối liền quay đầu lại, nhíu mày hỏi: "Hai người đang làm gì vậy?"

Giang Bạch: "Mọi người ăn xong rồi mà?"

Thì đúng là ăn xong rồi. Nhưng Tạ Hối không hiểu nổi—đống thức ăn còn thừa này có gì mà phải đóng gói?

Giang Bạch cũng không giải thích. Lúc rời đi, cậu trực tiếp đưa túi đồ cho Phổ Mạn. Phổ Mạn chỉ nhìn Tạ Hối một cái, không nói không rằng liền xách túi đi luôn.

Rời khỏi nhà hàng, Phổ Mạn không theo về nữa. Trình Tăng đưa hai người về tới nhà xong thì cũng tự giác rút lui.

Trong nhà, Jack cũng không có ở đó. Không biết là do bị Tạ Hối sai đi đâu, hay là đang ra ngoài mua đồ ăn. Vừa bước vào, Giang Bạch còn chưa kịp cảm nhận rõ bầu không khí kỳ lạ giữa hai người, đã bị Tạ Hối bất ngờ ném lên ghế sofa.

Tạ Hối đẩy đầu gối cậu ra, một chân chống lên đệm, tay bóp cổ cậu, ngón tay cái xoa xoa, nắn nắn yết hầu, lúc mạnh, lúc nhẹ

Giang Bạch nuốt nước bọt, hơi chột dạ: "Tâm trạng không tốt thì cũng đừng trút giận lên người tôi."

Tạ Hối hơi khựng lại, bàn tay vốn đang đặt nơi cổ cậu liền trượt ra sau gáy, kéo cậu lại gần, hơi thở dồn dập: "Em biết tôi muốn làm gì không?"

Giang Bạch buộc phải ngẩng đầu, tay chống vào ngực hắn: "Anh đừng lấy chuyện hôm nay ra uy h**p tôi. Tôi đã báo ngay từ đầu rồi là mấy người tới chậm."

Tạ Hối cúi xuống, nhẹ nhàng cắn lên môi cậu, kéo nhẹ một cái, tay luồn vào vạt áo, lần dọc theo làn da mềm mịn nơi thắt lưng. Giang Bạch khẽ run. Cậu biết hắn định làm gì rồi.

Có những thứ một khi đã nếm qua , rất khó để cưỡng lại. Giang Bạch là người phàm, chẳng có tâm hồn cao khiết đến mức có thể kháng cự trước những cám dỗ này. Điều quan trọng hơn là cậu cũng chẳng muốn cự tuyệt.

Cậu đưa tay đặt lên vai Tạ Hối, chưa kịp phản ứng thì thân thể đã bị nhấc bổng lên khỏi sofa. Tạ Hối bế cậu khỏi ghế bằng một tay, đỡ mông cậu như bế một đứa trẻ rồi sải bước lên lầu. Giang Bạch sợ bị rơi, theo bản năng vòng tay tay ôm chặt lấy cổ anh.

Nghe thấy tiếng cười trầm thấp vang lên bên tai, cậu không khỏi cảm thán trong lòng, một lần nữa cảm nhận được khoảng cách thể lực giữa hai người. Nếu là cậu, e rằng chỉ đủ sức bế một đứa trẻ chưa tới mười tuổi, mà mười một tuổi cũng đã là quá sức rồi.

Giang Bạch đã cảm nhận được từ sớm rằng hôm nay tâm trạng của Tạ Hối không ổn. Trên giường, điều đó càng trở nên rõ ràng hơn. Từng đợt "tấn công" điên cuồng khiến cậu suýt nữa không kiềm chế được mà tung một cước đá anh ta xuống giường.

Cậu nghiến nghiến răng, r*n r* một cách khó chịu: Tạ Hối, anh cút !

Câu này cậu vốn đã muốn nói từ lâu. Nhưng khi thốt ra vào lúc này, lại chẳng thấy sảng khoái mà cảm giác như cả người sắp bị đập tan.

Tạ Hối siết chặt eo cậu kéo về, cúi xuống bên tai cậu cười điên cuồng: "Mắng nữa đi, mắng thêm vài câu nữa xem nào."

Thấy đối phương chẳng những không giận mà còn có vẻ càng bị k*ch th*ch, Giang Bạch chỉ thấy người này tám phần là có xu hướng thích bị ngược. Nhưng cậu thì không, cậu ghét cái cảm giác khó chịu này, cậu vung tay tát anh ta một cái : "Đau! Đồ điên! Còn như vậy nữa thì sau này đừng có chạm vào tôi.

Tạ Hối thả chậm động tác lại, cúi đầu ngậm lấy vành tai cậu, lẩm bẩm như đang cười: "Hung dữ thật đấy."

Giang Bạch không biết Tạ Hối có trở lại bình thường chưa, chỉ biết suốt cả buổi chiều, cậu ngất xỉu đến hai lần. Lần đầu là trên giường, lần thứ hai là trong phòng tắm. Đến lúc tỉnh lại, ngoài trời đã tối sầm.

Rèm ở ban công nhỏ bị kéo sang một bên. Tạ Hối đứng đó, chỉ mặc mỗi chiếc quần ngủ, phần thân trên để trần. Một tay anh kẹp điếu thuốc, tay kia chống lên lan can. Khói thuốc theo gió lùa vào phòng, lẫn trong đó là mùi quen thuộc của anh.

Giang Bạch gắng sức ngồi dậy, mới phát hiện mình lại đang mặc chiếc áo ngủ đỏ rực kia. Cậu cạn lời. Thật sự không hiểu Tạ Hối có bao nhiêu chấp niệm với thứ đồ này nữa.

Tạ Hối nghe tiếng động, quay lại nhìn: "Tỉnh rồi à?"

Giọng anh mang theo chút trêu ghẹo, như thể rất hài lòng với việc mình "mạnh mẽ" đến mức làm người ta ngất đi.

Anh dụi tắt điếu thuốc, bước đến, một chân quỳ lên giường, nâng cằm Giang Bạch lên rồi khẽ hôn lên môi cậu.

Mùi thuốc lá nhạt nhòa, có lẽ vì nụ hôn chỉ lướt qua.

"Có nhớ tôi không?" "Hửm" Tạ Hối đột ngột hỏi,

Giang Bạch trừng mắt nhìn anh, không đáp.

Thành thật mà nói, cậu không nhớ. Những ngày Tạ Hối vắng mặt, cậu sống rất thoải mái, chẳng có lúc nào nghĩ đến anh.

Tạ Hối tặc lưỡi: "Đến dỗ dành tôi một câu cũng không biết?"

Giang Bạch đau đến không muốn nói chuyện, lạnh nhạt đáp: "Tôi mà nói nhớ, anh cũng chẳng tin đâu."

Tạ Hối bóp nhẹ cằm cậu, cười khẽ: "Vì em vốn chẳng định nói dối. Đến lời ngon tiếng ngọt lừa tôi em cũng không buồn nghĩ ra."

Cũng đúng. Nếu Tạ Hối hỏi điều này trước khi động tay động chân, hoặc ít nhất là lúc còn nhẹ nhàng dịu dàng, có lẽ cậu sẽ thuận miệng nói một câu dối. Nhưng bây giờ? Mơ đi.

Tạ Hối xoay người, tựa lưng vào đầu giường: "Sao không hỏi tôi mấy hôm nay đi đâu?"

Giang Bạch vốn không thật sự muốn biết, nhưng thấy Tạ Hối từ nãy đến giờ tâm trạng cứ nặng nề, cuối cùng vẫn nhẹ giọng hỏi: "Anh đi đâu vậy?"

Trong phòng không bật đèn, chỉ có chút ánh sáng lờ mờ từ ban công hắt vào, Giang Bạch lờ mờ nhìn thấy bóng dáng bên cạnh. Tạ Hối hồi lâu không lên tiếng, cậu tưởng anh đã ngủ, thì chợt nghe anh nói: "Tôi có một đứa em trai."

Giang Bạch biết chuyện đó. Cậu cũng biết đó là điều cấm kỵ của Tạ Hối. Trong tiểu thuyết, nhân vật Giang Bạch chính là vì nghe lỏm được một cuộc điện thoại về chuyện tìm em trai, lỡ miệng hỏi một câu mà bị Tạ Hối ném xuống hầm khóa mấy ngày trời.

Cậu khẽ cau mày, thật lòng không còn muốn nghe tiếp.

Tạ Hối vẫn nhắm mắt, giọng nói trầm thấp: "Nó bị đánh tráo ngay khi vừa chào đời. Tôi đã tìm nó rất nhiều năm. Lần này cũng là nghe được chút manh mối... Kết quả lại chẳng có gì."

Giang Bạch cảm nhận rõ ràng tâm trạng Tạ Hối không giống những lần tức giận trước đây. Tuy vẫn còn tức giận, nhưng cậu cảm nhận được sự mệt mỏi và bất lực.

Nhiều năm qua, Tạ Hối đi khắp nơi tìm em, chỉ cần có chút khả năng, anh đều không bỏ qua. Sau khi về nước, anh còn lấy danh nghĩa cá nhân thành lập vài quỹ từ thiện, tài trợ cho không ít trại trẻ mồ côi. Không phải vì anh lương thiện, mà chỉ là... lỡ như em trai anh nằm trong số đó, ít nhiều cũng nhận được một chút giúp đỡ.

Giang Bạch nhẹ giọng: "Rồi sẽ tìm được thôi."

Tạ Hối khẽ cười, nhưng nụ cười lại mang theo chút chua chát: "Diệp Thiếu Lễ bảo là tìm không nổi nữa rồi. Mười tám năm rồi... Nếu chết thì giờ cũng thành nắm xương trắng. Mà không chết... tôi cũng không biết nó giờ trông như thế nào, lỡ có gặp cũng chưa chắc nhận ra được."

Giang Bạch không đáp. Cậu thật sự không biết nên nói gì.

Tạ Hối dường như đã mệt lắm rồi, dựa vào đầu giường chẳng bao lâu thì không còn động tĩnh nữa. Giang Bạch không bật đèn, chỉ nhẹ nhàng nghiêng người lại gần, nghe thấy hơi thở đều đều thì đưa tay kéo chăn đắp lên cho anh.

Tạ Hối là người nóng tính thật đấy, nhưng khi trở nên trẻ con thì không có lời nào tả nổi. Tự giận dỗi rồi lại bắt người khác phải dỗ. Lần trước còn buông một câu: "Hồi tôi bằng tuổi nó thì ai nhường tôi, tại sao tôi lại phải nhường nó." - nghe như một đứa trẻ chẳng có tuổi thơ, bỗng dưng lớn lên trong một đêm, rồi vì không chấp nhận nổi hiện thực đã trưởng thành nên dùng bạo lực và điên cuồng che giấu sự yếu đuối trong lòng.

Giang Bạch cười thầm, Không biết từ bao giờ mình lại trở nên dễ đồng cảm như vậy. Trước là nhặt một con mèo về nuôi, giờ lại mềm lòng với cả Tạ Hối.

Là Tạ Hối đấy, cái tên phản diện điên loạn.

Tạ Hối ngủ một lúc thì tỉnh dậy. Mở mắt không thấy Giang Bạch bên cạnh, anh xuống lầu. Giang Bạch đã thay bộ áo ngủ đỏ chói kia, mặc đồ mặc ở nhà màu nhạt, ngồi trên sofa.

Bộ đồ nhạt màu ấy nhìn qua thì đơn giản, nhưng mặc trên người cậu vẫn toát lên vẻ cuốn hút , có lẽ bởi vì cậu đang cười, đôi vai run lên từng nhịp. Cậu đang nhìn vào điện thoại, bật cười không ngừng.

Tạ Hối chưa từng thấy Giang Bạch cười như thế bao giờ.

Cậu đang xem đoạn video Phổ Mạn gửi, quay cảnh Tiểu Hoa hưng phấn khi gặp con cá còn to hơn cả mình, lao thẳng vào đống thịt cá, hai chân sau còn kiễng lên như đang trồng chuối.

Trong lúc Giang Bạch mải cười, một giọng nói đột ngột vang lên sau lưng: "Xem gì mà vui thế?"

Cậu giật mình, vội úp điện thoại xuống ghế, quay đầu lại, nụ cười cũng lập tức biến mất không còn dấu vết. Cậu bình thản hỏi: "Anh tỉnh rồi?"

Tạ Hối liếc nhìn điện thoại, cổ họng bỗng nghẹn lại như bị kẹt một quả cầu thủy tinh mắc kẹt, không thể nào nuốt trôi xuống được.

Ai cậu cũng có thể cười với họ. Đối với cái điện thoại cũng cười tươi roi rói. Nhưng trước mặt anh, lúc nào cũng một gương mặt vô cảm.

Tạ Hối vòng qua ngồi xuống bên cạnh: "Nói chuyện với ai mà vui thế?"

Giang Bạch chuyển chủ đề: "Không ai cả. Jack đang nấu ăn, lát nữa là xong rồi."

Tạ Hối không bỏ cuộc, hỏi tiếp: "Dạo này ở trường có quen ai thân không?"

Thân sao? Giang Bạch suy nghĩ rồi đáp: "Chắc là Hình Lạc?"

Nghe tới cái tên đó, Tạ Hối đã thấy nhức đầu: "Cái thằng lắp ba lắp bắp đó thì thôi đi."

Tạ Hối liếc nhìn điện thoại của Giang Bạch. Mới đi khỏi có mấy ngày mà cậu đã thân được với ai rồi? Là ai khiến cậu cười vui đến thế?

Tận lúc ăn tối, Giang Bạch cũng không chịu nói cậu vừa cười với ai. Còn Tạ Hối, cả bữa cứ liếc trộm vào chiếc điện thoại trên bàn, trong lòng đầy ấm ức. Anh ghét thấy người khác vui vẻ trước mặt mình, mà càng khó chịu hơn khi người đó chỉ vui vẻ khi không có mặt anh.

Bình Luận (0)
Comment