Nhớ Em Đến Phát Điên - Toái Hề

Chương 77

Tạ Phản đi về phía này, tưởng tượng trong đầu cô dừng lại đột ngột, ánh mắt bị một vết cắn trên vai anh thu hút.

Cô nhìn chằm chằm: “Vai anh bị sao vậy?”

Tạ Phản nhìn vào gương, nhớ lại lúc buổi trưa Tô Y Man tỉnh dậy, anh ép cô trước cửa sổ kính sát đất, mặc dù Tô Y Man không nói một lời đau, nhưng lại run rẩy cắn vai anh.

Lúc đó thần trí cô không còn tỉnh táo, cắn người có chút không kiểm soát, hai hàm răng nhỏ xinh cắm thẳng vào da thịt vai anh. Đợi cô tỉnh lại thấy vai anh rỉ máu thì sợ hãi liên tục xin lỗi anh.

Tạ Phản không nhận ra mình sẽ cười mỗi khi nghĩ đến Tô Y Man. Anh lấy một bộ quần áo khác từ trong tủ, mặc xỏ đầu vào rồi đi tìm quần, giọng điệu hờ hững: “Một con mèo nhỏ cắn.”

Lòng Đinh Dĩnh Tây lạnh đi: “Anh có bạn gái rồi?”

“Có gì lạ à?”

Đinh Dĩnh Tây không nói nữa. Nhưng cô nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, đàn ông đẹp trai chưa bao giờ thiếu phụ nữ, huống chi là cực phẩm như Tạ Phản. Kể từ ngày cô say đắm Tạ Phản, cô đã dự đoán được mọi nỗi đau mình có thể phải đối mặt sau này, bây giờ chỉ là đang đi đúng vào giả định của mình mà thôi.

Cô đặt bộ quần áo không được anh dùng trở lại tủ, khoanh tay đứng dựa vào gương: “Cô gái đó là ai, em có quen không?”

“Nếu cô muốn biết, có cơ hội tôi sẽ dẫn cô đi gặp.” Tạ Phản bắt đầu tháo thắt lưng, tháo được một nửa nghiêng đầu nhìn cô: “Cô nên ra ngoài đi, tôi phải thay quần.”

“Cơ bụng cũng cho xem rồi, còn để ý đến bên dưới à?”

“Đương nhiên, không thì sao cô cứ nhìn chằm chằm bên dưới tôi thế?”

Mặt Đinh Dĩnh Tây đỏ bừng lên, Tạ Phản luôn có cách khiến cô đỏ mặt. Cô bỏ tay xuống đi ra ngoài, đến cửa quay người lại: “À, tối nay cùng em đi xem phim nhé, bác gái đã mua vé cho chúng ta rồi.”

Gần đây không có phim nào hay, những thể loại khác đều không thích hợp, chỉ có một bộ phim tình cảm phù hợp cho nam nữ thanh niên đi xem. Hoàng Nhuế bảo thư ký đặt vé, gửi số ghế vào điện thoại Tạ Phản.

Bà biết Tạ Phản không bao giờ xem phim tình cảm, chê sến sẩm, sợ anh sẽ bỏ về giữa chừng, nên trước khi anh ra ngoài bà đã nói trước: “Đi xem phim với Dĩnh Tây cho đến hết, ăn tối bên ngoài xong rồi về. Mẹ đã đặt cả nhà hàng cho hai đứa rồi, là món Pháp Dĩnh Tây thích.”

Tạ Phản lướt qua tên phim và poster nam nữ chính ôm nhau khóc được gửi đến điện thoại, có thể dự đoán nội dung sẽ nhàm chán đến mức nào: “Thời gian của con có thể để lãng phí như thế này sao?”

“Sẽ có giá trị.” Giáo sư Hoàng nhìn Đinh Dĩnh Tây đang nói chuyện điện thoại với gia đình ở xa: “Chú Đinh cũng sắp từ nước ngoài về rồi, chỉ cần có thể liên kết với nhà họ Đinh, ba con lần này sẽ không gặp bất kỳ trở ngại nào.”

Bà nhìn lại Tạ Phản, nói: “Tất cả những gì con đang tận hưởng bây giờ, tiền bạc, địa vị, quyền lực, đều là do cha mẹ con cho, mẹ hy vọng con có thể nhận thức được điều này, và gánh vác trách nhiệm con phải gánh vác.”

Bộ phim dài hai tiếng, toàn bộ nội dung nói về những điều sáo rỗng và gượng ép phải buồn, kết hợp với diễn xuất làm màu của nam nữ chính, hoàn toàn là gây khó chịu cho người xem.

Tạ Phản nhịn nửa tiếng, ngủ nửa tiếng, chơi điện thoại nửa tiếng, cuối cùng cũng cố gắng đến gần kết thúc, quay đầu lại thấy Đinh Dĩnh Tây bị một bộ phim dở tệ làm cảm động phát khóc, lấy khăn giấy lau nước mắt không ngừng.

Đinh Dĩnh Tây tưởng Tạ Phản ít nhất sẽ an ủi cô một hai câu, kết quả lại thấy anh đứng dậy đi ra ngoài. Đinh Dĩnh Tây còn muốn kéo anh, nhưng không kịp, nhỏ giọng hỏi: “Anh đi đâu vậy?”

“Đi vệ sinh cũng không được à?” Tạ Phản mất kiên nhẫn quay đầu lườm cô ta một cái. Tính cách anh không tốt, gần như có thể gọi là tệ hại, nhưng dù vậy vẫn có thể khiến Đinh Dĩnh Tây mê mẩn đến mức mất lý trí, cô ta thấy cái lườm vừa rồi của anh thực sự quá phong độ.

Ra khỏi nhà vệ sinh, Tạ Phản đi đến chỗ thoáng gió hút thuốc. Mấy cô gái mặc váy ngắn nói cười đi tới, khi đi ngang qua anh giọng nói đồng loạt nhỏ xuống, thì thầm gì đó, rồi dừng lại không đi nữa.

Tạ Phản ngậm thuốc hờ hững, lấy điện thoại gọi cho Tô Y Man, ánh mắt lướt qua chiếc váy ngắn của mấy cô gái đó và cả đôi chân dưới váy. Nhạt nhẽo quá.

Anh đột nhiên nhớ đến Tô Y Man, chân Tô Y Man thực sự rất cuốn hút, nhưng cô lại giấu đi ba năm. Cô gái nhỏ này ngốc thật, không biết khoe điểm mạnh của mình.

Điện thoại kết nối, giọng cô gái nhỏ rất mềm: [Tạ Phản.]

Nghe giọng cô khiến anh cứng người.

“Tám giờ tối ra ngoài một chuyến, anh lái xe qua đón em.” Anh luôn thích ra lệnh trực tiếp cho người khác, không cần quan tâm Tô Y Man có tiện ra ngoài không.

Và dù có tiện hay không, Tô Y Man đều sẽ trả lười anh là: [Được.]

Trong hành lang, mấy cô gái đi về phía Tạ Phản, cô gái xinh đẹp nhất trong số họ mở lời dò hỏi trước: “Anh đẹp trai, tiện thêm WeChat được không?”

Điện thoại vẫn chưa tắt, Tạ Phản nhìn cô gái đó một cái, trông khá xinh đẹp, nhưng trong mắt anh chỉ có ba phần sắc đẹp. Tiêu chuẩn thẩm mỹ của anh đã bị Tô Y Man nâng cấp, toàn tâm toàn ý thích kiểu người thuần khiết. Ánh mắt hững hờ rời khỏi mặt cô gái đó, nói với người trong điện thoại: “Bảo bối, có cô gái tìm anh xin WeChat, em nói anh nên cho hay không đây?”

Mấy cô gái ngớ người, Tô Y Man bị câu “Bảo bối” của Tạ Phản làm đỏ bừng tai dù không ở hiện trường. Cô không hiểu cách áp đặt mạnh mẽ bắt Tạ Phản phải làm gì, cũng không hiểu cách thực hiện quyền lợi của bạn gái chính thức, nghĩ đi nghĩ lại nói: [Anh, anh muốn thêm thì thêm đi.]

Tạ Phản dở khóc dở cười, quay mặt lại, nghiêm túc nói với mấy cô gái đó: “Bạn gái tôi nói nếu tôi dám thêm WeChat cô, về nhà sẽ bắt tôi quỳ sầu riêng.”

“…”

“…”

Bình Luận (0)
Comment