Vừa hay là cuối tuần, Nhữ Trân không đi làm, ở nhà đợi con gái.
Trước khi lên lầu Tô Y Man cực kỳ căng thẳng, trong đầu mường tượng đủ mọi cảnh có thể xảy ra. Ví dụ Nhữ Trân phát hiện điều gì đó ở cổ cô, hỏi thẳng cô ngủ với người ta không, thì cô phải nói gì?
Vì vậy trước khi vào nhà cô đã hất hết tóc ra phía trước, cố gắng che chắn.
Mở cửa, phòng khách không có ai. Cô cúi đầu chạy nhanh về phòng mình, Nhữ Trân từ bếp bước ra, gọi cô: “A Man.”
“…” Tô Y Man đành chậm chạp quay người lại, đầu vẫn cúi thấp, tóc che gần hết mặt: “Mẹ, con về rồi.”
“Mẹ thấy rồi.” Nhữ Trân đặt hoa quả đã cắt lên bàn trà, hỏi cô: “Chơi với bạn học vui không?”
“Vui lắm ạ.”
“Chơi với bạn học nào?”
Nhữ Trân đột ngột chuyển hướng, hỏi dò.
Tô Y Man ngây người.
Nhữ Trân nhìn cô: “Khoảng mười một giờ đêm qua, thầy chủ nhiệm con gọi điện cho mẹ, lúc đó họ vừa mới tan tiệc, nhưng điểm danh một lượt không thấy con, nên hỏi mẹ con đã về nhà chưa.”
Tô Y Man im lặng.
“Mẹ còn nghe thầy ấy nói Tạ Phản cũng về sớm.” Thông minh như Nhữ Trân, chỉ cần suy nghĩ một chút là biết: “Con nói đi hát karaoke thâu đêm, là đi với Tạ Phản à?”
Tô Y Man và Tạ Phản rõ ràng là yêu nhau bình thường, nhưng lại cảm thấy như bị bắt quả tang vụng trộm, mặt cô nóng ran. Cô không thể nói ra chuyện gì đã xảy ra tối qua, chỉ có thể tiếp tục nói dối:
“Con thấy không thoải mái ở nơi đông người, Tạ Phản mới đưa con đi. Bọn con không đi hát karaoke mà đi xem phim suất nửa đêm, xem đến sáng luôn.” Mặc dù nói vậy, nhưng thực chất Tạ Phản chưa từng đưa cô đi xem phim lần nào.
“Chỉ là đi xem phim thôi?”
“… Vâng.”
“Xem phim tại sao phải thay quần áo? Bộ quần áo này đắt tiền lắm đúng không.” Nhìn chất liệu đã thấy khác biệt.
“…” Tô Y Man hoảng hốt, nhanh chóng bịa ra một lý do: “Lúc ăn cơm nước uống đổ vào áo, Tạ Phản mới phải đưa con đi trung tâm thương mại mua bộ mới.”
“Vậy, con và Tạ Phản đang yêu nhau đúng không?”
Tô Y Man thấy việc thừa nhận chuyện này trước mặt cha mẹ khá khó khăn, một lúc sau mới gật đầu: “Vâng ạ.”
Nhữ Trân từng trêu đùa con gái và Tạ Phản, bà cũng thực sự cho rằng điều kiện của Tạ Phản rất xứng với con gái mình. Nhưng khi chuyện thực sự xảy ra, bà vẫn sợ con gái sẽ bị tổn thương trong mối quan hệ này.
“Mẹ không phản đối con yêu đương.” Nhữ Trân muốn thẳng thắn nói chuyện với con gái đang ở tuổi vị thành niên: “Chỉ cần con thích Tạ Phản, và Tạ Phản cũng thật lòng thích con, thì mẹ hoàn toàn ủng hộ.”
“Con thích cậu ấy!” Tô Y Man dù ngại ngùng cũng phải nói, còn câu sau thì nói không tự tin lắm: “Tạ Phản… cũng thích con.”
“Vậy thì tốt, vậy là đủ rồi.”
Nhữ Trân không ngờ trong tương lai không xa, bà sẽ phải thu hồi câu nói này, vì chỉ thích thôi là không đủ, thực tế sẽ cho tất cả những người ngây thơ một bài học.
Lúc này, trọng tâm của Nhữ Trân chỉ là: “Nhưng tuổi con yêu đương phải từ từ thôi, không được phát triển quá nhanh, từ từ tìm hiểu tuần tự mới là một mối quan hệ bình thường, con có hiểu ý mẹ không?”
Tô Y Man hiểu, nhưng cô đã không thể quay đầu lại được nữa, cô đã trao thân cho Tạ Phản, và tin rằng mình sẽ không bao giờ hối hận.
Cô chọn che giấu chuyện này vì Tạ Phản: “Con biết, con có chừng mực.”
“Con đừng trách mẹ lắm lời, con gái thực sự rất dễ bị thiệt thòi trong xã hội này. Cho nên dù em trai con nhỏ tuổi hơn con, thính giác lại có vấn đề, mẹ vẫn lo lắng cho con nhiều hơn. Mẹ hy vọng con có thể lớn lên thuận lợi, bước vào xã hội không phải chịu nhiều vất vả, hy vọng con gặp được một chàng trai thật lòng đối tốt với con, có một mối tình lành mạnh.”
“Con đều hiểu mà.” Tô Y Man bênh vực Tạ Phản: “Tạ Phản đối xử với con rất tốt, chưa bao giờ bắt nạt con.”
Nhữ Trân yên tâm ba phần, nhìn thấy băng cá nhân trên cổ Tô Y Man, nghĩ hai đứa trẻ có lẽ chỉ hôn nhau thôi, những chuyện khác chưa làm. Dù sao con gái cũng đã lớn, bà làm mẹ không nên quản quá nhiều.
Chỉ cần Tạ Phản không lừa con gái bà lên giường quá nhanh, những chuyện khác bà sẽ nhắm mắt cho qua hết.
“Con luôn rất ngoan ngoãn…” Nhữ Trân vén tóc bên má con gái ra sau tai, vuốt tóc cô: “Mẹ tin con biết điều gì nên làm và điều gì không nên làm.”
Tô Y Man trong lòng rất chột dạ, nhưng vẫn kiên quyết nói dối vì Tạ Phản: “Mẹ, mẹ yên tâm đi.”
Tạ Phản về đến nhà đã thấy Đinh Dĩnh Tây trang điểm tinh xảo đậm nét mặc một bộ đồ cao cấp may đo có thể đi tham gia Tuần lễ thời trang, nhưng lại đeo chiếc tạp dề không hợp với khí chất, tận tình giúp Hoàng Nhuế làm đồ ngọt trong bếp.
Thấy Tạ Phản về, Hoàng Nhuế gọi anh lại, mặt không đổi sắc nói: “Tối qua Tạ Phản vốn tham gia họp lớp, kết quả cô nó gọi điện, nói tập đoàn có chút việc cần Tạ Phản qua giúp xử lý.
Bác đã nói với cô ấy nhiều lần rồi, đừng có chuyện gì cũng tìm Tạ Phản, Tạ Phản đâu có đồng ý sau này tiếp quản công ty cô ấy. Nhưng cô ấy không nghe, nhất quyết muốn giành đứa con trai này của bác, con nói xem bác có sầu không.”
Đinh Dĩnh Tây chỉ có thể chọn tin, cười nói: “Cũng vì anh ấy quá ưu tú nên mới có nhiều người mong muốn như vậy. Bác à, nếu hồi đó bác và chú sinh thêm vài đứa thì tốt rồi, chắc chắn đứa nào cũng xuất sắc vượt trội, như vậy bác sẽ không phải lo lắng chuyện phân chia nữa.”
Hoàng Nhuế bị dỗ cho bật cười: “Chỉ có con miệng ngọt thôi.”
Bà nhìn Tạ Phản: “Bận rộn cả ngày mệt rồi phải không, con lên lầu thay quần áo đi.”
Bà lại cười nhìn Đinh Dĩnh Tây: “Con cũng đi đi, lâu rồi không gặp Tạ Phản, chắc chắn có chuyện riêng muốn nói.”
“Vâng.” Đinh Dĩnh Tây bình thường là một cô gái hào phóng sảng khoái, hễ gặp chuyện của Tạ Phản lại đỏ mặt. Cô tháo tạp dề giao cho người giúp việc bên cạnh, bước đến trước mặt Tạ Phản.
Tạ Phản không để ý, đút hai tay vào túi đi lên lầu hai, đẩy cửa phòng. Đinh Dĩnh Tây đi theo vào, đây không phải lần đầu cô vào phòng anh, quen thuộc đi đến phòng thay đồ.
Cô chọn một bộ quần áo, giơ lên cho Tạ Phản xem: “Mặc bộ này được không?”
Tạ Phản không sợ bị người khác nhìn, cởi cúc áo sơ mi đồng phục ném sang một bên. Sắc mặt Đinh Dĩnh Tây không thay đổi, nhưng nội tâm lại sóng gió cuồn cuộn.
Cô chưa từng thấy chàng trai nào có thân hình đẹp như vậy.
Vừa nghĩ trong đầu hiện ra những cảnh tình tứ, nam chính là Tạ Phản, nữ chính đương nhiên là cô, cô tin chắc một ngày nào đó mình có thể biến những cảnh đó thành hiện thực, mà không ngờ Tạ Phản đã bị Tô Y Man thưởng thức trước rồi.