Kể từ khi có quan hệ với Tạ Phản, Tô Y Man đã nhận đủ ác ý, cô đã quen rồi.
Nhữ Trân gõ cửa ngoài, bưng hoa quả vào: “Sao con lại lấy đồng phục ra nữa?”
“Thầy chủ nhiệm bảo bọn con mặc đi ăn tối.”
“Mẹ nhớ không lâu trước vừa mới tụ tập rồi mà?”
Lần trước là giả, chỉ là lời nói dối để đi gặp Tạ Phản mà thôi. Tô Y Man không quen nói dối, nhất thời hơi hoảng: “À… vì thầy chủ nhiệm nói nhớ bọn con, nên muốn nhân cơ hội mùa hè này tụ tập thêm.”
Nhữ Trân lại tin: “Hôm nay cũng phải về muộn à?”
“Vâng, chắc vậy.” Tô Y Man nhẩm tính: “Bảy giờ đi ăn, chắc khoảng mười giờ tan.”
“Vậy con cố gắng đừng uống rượu, nếu không thể từ chối được thì con nói mấy ngày nay con bị viêm họng, uống thuốc kháng sinh, không được uống rượu.”
“Vâng, mẹ yên tâm đi.”
“Không thể yên tâm được,” Nhữ Trân lắc đầu thở dài, nhéo má cô con gái cưng: “Ai bảo mẹ sinh ra con gái đẹp như vậy chứ, mẹ ngày nào cũng sợ có con heo đần nào đó dám tơ tưởng đến bắp cải trắng nhỏ của mẹ.”
Tô Y Man cười khúc khích: “Mẹ, mẹ yên tâm đi, con là thành viên hội người yêu cái đẹp, sau này nhất định sẽ tìm cho mẹ một chàng rể cực kỳ đẹp trai!”
“Đẹp trai như Tạ Phản ấy hả?” Nhữ Trân nháy mắt trêu chọc.
Tô Y Man đỏ mặt, không chịu nói tiếp, đẩy Nhữ Trân ra ngoài: “Mẹ ra ngoài đi, con phải thay quần áo đây.”
Lão Phàn bỏ ra số tiền lớn, chọn địa điểm ăn tối ở Khách sạn Kinh Nghi tại phố Trường An, bao trọn một sảnh ở tầng hai.
Bảy giờ tối, bốn mươi lăm học sinh lớp 12c1 lần lượt đến gần đủ. Tưởng Duyệt Phù và Trần Toàn ngồi cùng bàn, cả hai đều trang điểm đậm, thoa lớp kem nền dày, má hồng đánh như phát sốt, lông mi giả dài đến mức có thể kẹp chết muỗi.
Họ bàn luận về loại nước hoa nào gần đây có mùi thơm hơn, loại mặt nạ nào đắp vào giúp da ẩm mượt hơn. Cả hai đều khá cao, khoảng một mét bảy mươi hai. Mặc áo sơ mi và váy đồng phục đã được chỉnh sửa, quần áo ôm sát, bất kỳ chàng trai nào từ ngoài bước vào, ánh mắt đầu tiên luôn bị họ thu hút, nhìn vào ngực nở của họ, và đôi chân dài, thon gọn dưới chiếc váy ngắn. Có chàng trai còn huýt sáo, hàm ý rất tục tĩu.
Tưởng Duyệt Phù tận hưởng những ánh mắt ngưỡng mộ đó, nhưng ánh mắt của người cô mong chờ nhất lại không dừng lại trên người cô dù chỉ một giây.
Tạ Phản đến nơi thì trò chuyện với bạn bè, anh ngồi trên ghế, kiêu ngạo vắt một chân, tay nghịch chiếc bật lửa màu xám bạc. Trương Ngạn hỏi anh dạo này có cần thường xuyên ra nước ngoài nữa không, tháng sau mọi người đi nghỉ mát ở ngoài đảo anh đừng quên, anh nói được.
Vừa nói chuyện lại chuyển sang chuyện tình cảm của anh và Tô Y Man, hỏi anh đã phát triển đến bước nào rồi, đã ghi bàn chưa, Tô Y Man trên giường thể hiện thế nào, là thuần khiết hay hư hỏng. Sắc mặt Tạ Phản rõ ràng không vui, anh bị người ta trêu chọc quen rồi thì không sao, nhưng một khi có người dùng những lời bẩn thỉu đó nói về Tô Y Man, anh sẽ bực bội một cách khó hiểu.
Nhưng chuẩn mực đạo đức của anh rõ ràng không cao, chưa bao giờ nhận mình người tốt đẹp gì, cũng chưa từng giả vờ là quân tử, tại sao lại không thể chịu đựng được việc Tô Y Man bị trêu chọc?
Có phải vì Tô Y Man quá sạch sẽ? Cô chưa bao giờ khoe khoang vẻ đẹp tự nhiên của mình, mỗi ngày đều ăn mặc rất bình thường, xinh đẹp mà không tự biết, đôi mắt luôn trong veo như vừa được mưa rửa.
Trong phòng VIP đột nhiên vang lên một tràng kinh ngạc, phần lớn là của con trai, xen lẫn một phần nhỏ tiếng con gái. Tạ Phản hoàn hồn nhìn về phía trước, khoảnh khắc nhìn thấy Tô Y Man anh lại thất thần.
Tô Y Man mặc đồng phục của trường, điều khác biệt là lần này cô bất ngờ mặc váy ngắn.
Chiếc váy xếp ly màu xám đậm, sau khi nhận không hề cắt sửa, nên vẫn giữ nguyên độ dài tiêu chuẩn, gấu váy cách đầu gối khoảng bảy, tám centimet, có thể thấy rõ đường nét đùi cô thon gọn săn chắc. Bắp chân cũng là một tác phẩm nghệ thuật, thẳng tắp thon dài, cân đối, không có chút mỡ thừa nào, đường nét hoàn hảo như được đo bằng thước.
Vừa xem chân của Tưởng Duyệt Phù và Trần Toàn đã thấy chân đẹp cũng chỉ đến thế. Nhưng khi Tô Y Man xuất hiện, mọi người mới nhận ra người thực sự tuyệt vời luôn ẩn mình không lộ diện.
Điều tuyệt vời hơn là trên đùi cô, phía trên đầu gối một chút, có một vết bớt hình hoa đào màu đỏ nhạt to bằng nửa ngón tay cái, chắc chắn không phải hình xăm hay do tác động bên ngoài, mà là bớt bẩm sinh.
Người khác muốn xăm cũng không thể xăm được hình đẹp đến thế.
Thảo nào cô không quen mặc váy, vết bớt đẹp đẽ như vậy lại mọc trên đôi chân xinh đẹp đến thế, khó tránh khỏi mang chút hương vị ái tình, dễ khiến một số chàng trai có ý đồ xấu tưởng tượng lung tung.
Thảo nào Tạ Phản lại ở bên cô. Cô chưa bao giờ là một người nhỏ bé bình thường, mà là một mỹ nhân hiếm có. Tạ Phản yêu cô, thực sự là yêu rồi.
Rất nhiều chàng trai trong lớp mắt nhìn thẳng đờ, cũng bắt đầu hối hận vì đã ra tay muộn, có mắt không tròng.
Một người tên Trần Tuấn từ lúc Tô Y Man xuất hiện đã nhìn chằm chằm cô rất lâu với ánh mắt háu gái, chủ động đi về phía cô: “Tô Y Man, lại đây ngồi với tớ.”
Cậu ta định kéo cô, Tô Y Man xoay người né tránh: “Không cần đâu.”
Cô định đi tìm Tạ Phản, Trần Tuấn lại chặn cô lại: “Vậy thêm WeChat đi. Chúng ta học cùng lớp một năm mà tớ còn chưa thêm WeChat của cậu, thật sự không đúng gì cả.”
Cậu ta móc điện thoại từ túi ra, rồi nghĩ đến điều gì: “Tớ thêm cậu từ nhóm lớp nhé.”
Những người trong nhóm đều có biệt danh, Trần Tuấn tìm thấy tên Tô Y Man, nhấn Thêm: “Cậu đồng ý nhé.”
Tô Y Man muốn nói cô không mang điện thoại, nhưng lời nói dối này rất dễ bị vạch trần. Hơn nữa đều là bạn học, lại cùng trong một nhóm lớp, cũng không phải sau này sẽ không gặp lại, không nên làm mất lòng nhau quá.
Dù thêm WeChat cũng không sao, cứ coi như bạn bè giao tiếp là được.
Cô nghĩ thông suốt thì lấy điện thoại ra, vừa định nhấn Đồng ý, Tạ Phản đi tới giật điện thoại của cô tắt màn hình, nhét vào túi quần mình.
Tạ Phản cao ráo, ngũ quan lạnh lùng, khi không có biểu cảm gì trên mặt cũng tạo ra cảm giác áp bức cực lớn.
Anh đút hai tay vào túi quần, nhìn xuống Trần Tuấn, giọng nói bình thản, nhưng đe dọa rõ ràng: “Muốn thêm WeChat bạn gái tôi, cũng nên chọn lúc tôi không có mặt chứ?”
Một tràng xao động nhỏ xảy ra trong phòng VIP, có người huýt sáo đầy châm biếm, hòa vào cảnh căng thẳng này.